Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 1

loading...

Sắc hiệp 18+ - Dưới ánh nến, màn giường lay động, âm thanh của nữ nhân theo động tác ngày càng kịch liệt của nam nhân mà ngày càng cao vút, đến cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở gấp liên tiếp cùng âm thanh mềm nhẹ xin khoan dung: "Không cần, hoàng thượng, nô tì không cần. . . . . . A. . . . . ."


Dau pha hau cung - Chuong 1


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 1: Sống Lại – Tâm Tràn Hận Ý



Lúc Lục Khê rất khó coi, bởi vì khi đó bụng nàng đã lớn, một xác hai mạng.

Lúc Lục Khê chết rất tuyệt vọng, bởi vì nàng vốn không muốn chết, càng không muốn con của mình chết. 
Lúc Lục Khê chết rất khổ sở, bởi vì nàng chết trong con suối nhỏ ngoài bìa rừng, chết do bị người ta nhấn đầu xuống nước, chỉ chịu đựng được một lúc rồi thiếu khí chết đi.

Nàng ôm bụng, giống như có thể cảm nhận được sự chuyển động của bé con, nhưng đau đớn cùng bóng tối thi nhau kéo tới, sau một khắc, nàng bị cuốn chìm, như cuối cùng đã được giải thoát.

Trước khi chết nàng chỉ có một ý niệm, nếu thế gian này có kiếp sau, Quý Thanh An, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết không có chỗ dung thân.

Cuối cùng thế gian có kiếp sau hay không nàng không biết, nhưng bản thân nàng được sống lại lần nữa

***

Giây phút mở mắt ra, trong tầm nhìn là bức màn thêu sống động, tấm mành mỏng làm từ lụa Lưu Tô khiến Lục Khê có cảm giác rất quen thuộc.

Sau một khắc, một nữ nhân kích động bước đến: "Khê nhi con tỉnh rồi à? Người đâu, người đâu, mau bưng thuốc lên đây!"

Lục Khê nghi hoặc nhìn người phụ nhân đang ôm mình, còn tưởng rằng bản thân đang nằm mơ, nếu không phải là mơ, sao có thể thấy được mẫu thân - người đã qua đời ba năm trước cơ chứ?

Nhưng tình hình trước mắt lại chân thực đến đáng sợ, tấm màn giường với hoa văn phức tạp, tinh xảo rõ ràng đập vào mi mắt, không phải là thứ mà ký ức của nàng có thể tái hiện được.

Cửa phòng bị người mở ra, bọn hạ nhân bưng các loại thuốc bổ tuần tự bước vào, mùi thuốc nồng nặc khiến nàng không nhịn được nhíu nhíu mày.

Lục phu nhân dịu dàng nói: "Khê nhi, mau dậy uống thuốc đi, uống thuốc xong con sẽ thấy khỏe hơn."

Được bà dìu đỡ, Lục Khê theo bản năng ngồi dậy, há miệng muốn hỏi bây giờ là năm nào, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.

Mặc dù rất muốn biết rõ tình trạng bây giờ, nhưng nàng cũng không muốn đường đột quá khiến mẫu thân hoài nghi. Nàng uống xong chén thuốc đắng chát, cau mày ngậm lấy viên mứt quả Lục phu nhân đưa tới, chân mày hơi giãn ra, rồi lại đột nhiên cảm thấy hốc mắt nong nóng.

Lần này, rốt cuộc Lục Khê cũng dám nhìn thẳng mẹ ruột của mình, khuôn mặt quen thuộc cùng ánh mắt từ ái như vậy không thể nào là giả được.

Nếu như nàng không chết, theo thời gian lúc còn sống mà tính, ba năm trước Lục phu nhân đã qua đời rồi. Không chỉ như vậy, cả Lục phủ cũng bởi vì bị kẻ gian hãm hại mà tài sản bị tịch biên, chịu chém đầu. Tội danh là “Dối trên gạt dưới, mua bán muối lậu, khiến Giang Chiết đầy rẫy muối lậu, hao tổn tài sản của triều đình”.
loading...

Cả Phủ Tổng Đốc Giang Nam hai đời hoàng triều vì vậy và tuyệt diệt, cả nhà Lục Khê cũng đều chịu tai ương duy chỉ có nàng là được cứu.

Nhưng người cứu nàng, cuối cùng cũng tự tay giết nàng, cùng với cốt nhụccủa bọn họ.

"Khê nhi, con bị sao vậy?" Lục phu nhân nhìn thấy hai mắt nàng ngấn lệ, cuống quít để đĩa mứt quả xuống, vỗ nhẹ lưng nàng: "Đứa bé ngoan, có phải có chỗ nào khó chịu hay không? Nói cho nương, nương gọi đại phu đến khám cho con!"

Lục Khê nắm lấy tay bà, nghẹn ngào lắc đầu: "Không phải, con rất khỏe, chỉ là nhìn thấy nương, trong lòng vui mừng quá nên không khống chế được cảm xúc thôi."

Lục phu nhân cũng đỏ mắt, vừa vuốt đầu của nàng, vừa nói: "Đứa nhỏ ngốc này, chỉ bệnh nặng một lần, chẳng lẽ liền nghĩ rằng không bao giờ được nhìn thấy nương nữa sao?"

Lục Khê lắc lắc đầu, nàng có rất nhiều điều muốn nói với bà, nhưng lời đến khóe miệng lại chẳng thốt ra được một chữ, cuối cùng khẽ gạt nước mắt, thỏ thẻ: “Nương, con buồn ngủ rồi, người đi nghỉ ngơi trước đi, con muốn ngủ thêm một lát."

Rõ ràng đã chết, bây giờ lại sống lại, còn được gặp người thân đã mất, tinh thần nàng bị chấn động quá lớn, cần phải có thời gian để ổn định lại.

Lục phu nhân đáp ứng, dặn dò nàng nghỉ ngơi cho tốt, sau đó mới lau nước mắt bước ra khỏi phòng.

***

Tốn gần nửa tháng, Lục Khê mới dám chắc rằng, nàng đã được trọng sinh.

Không biết sao chuyện này lại có thể xảy ra, nhưng nàng xác thật đã trở lại 4 năm trước, nói cách khác, cách thời gian Lục gia bị tịch thu tài sản chém đầu cả nhà còn 1 năm.

Trời cao nếu đã cho nàng cơ hội này, nói đúng hơn là ông trời cũng không dung thứ cho tội nghiệt mà Quý Thanh An phạm phải, muốn nàng tự hành động, khiến hắn chết không có chỗ chôn thân.

Bây giờ Lục Khê chỉ có 2 ước nguyện, một là giữ được Lục phủ, hai là báo thù cho bản thân cùng cốt nhục của mình.

***

Trong trướng, đôi uyên ương đang ngập chìm trong cơn sóng tình, ánh nến chập chờn, phiêu tán khiến tiếng thở dốc của đôi nam nữ càng thêm rõ ràng, âm thanh kia như những đợt sóng, sóng sau cao hơn sóng trước, mang theo ý xuân vô hạn.

Bên ngoài tẩm cung rộng lớn, thái giám trực ban mặt không thay đổi cúi thấp đầu, thật giống như không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh gì Chỉ có hai cung nữ tuổi hơi nhỏ, liếc mắt nhìn nhau, mặt đỏ tới mang tai rối rít cúi đầu rồi lại không nhịn được len lén nhìn về phía bức màn mỏng.

Qua bức rèm, chỉ mơ hồ nhìn thấy trên chiếc giường rộng lớn có hai bóng dáng đang dây dưa, mà khiến người ta khó xử hơn chính là âm thanh rên rỉ cùng tiết tấu luật đồng mà họ gây ra.

Dưới ánh nến, màn giường lay động, âm thanh của nữ nhân theo động tác ngày càng kịch liệt của nam nhân mà ngày càng cao vút, đến cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở gấp liên tiếp cùng âm thanh mềm nhẹ xin khoan dung: "Không cần, hoàng thượng, nô tì không cần. . . . . . A. . . . . ."

Hai cung nữ chỉ cảm thấy đầu “ông” một cái, trong người truyền đến cảm giác xôn xao kì lạ, mặt càng ngày càng đỏ, ánh mắt nhìn nhau cũng nóng nảy hơn.

"Hai người các ngươi, an phận chút!" Thái giám trực ban cúi đầu quát, chỉ sợ kinh động đến người trong tẩm cung, đè nén âm thanh đến mức thấp nhất: "Các ngươi đều là người mới được điều tới phục vụ nương nương, chưa từng thấy qua trường hợp lớn ta có thể hiểu được, nhưng hôm nay chỉ là hầu hạ bên ngoài tẩm cung, mà tinh thần đã không ổn định như thế, nếu như kinh động đến Vạn Tuế Gia cùng nương nương, cẩn thận đầu khó giữ được!"

Hai cung nữ bị dọa đến sắc mặt trắng nhợt, vội cúi đầu xuống không dám nhìn loạn nữa.

Trong tẩm cung, Ngự Cảnh đế nặng nề thở ra một hơi, ôm thân thể nữ tử vẫn còn đang run rẩy nhưng hơi thở đã dần dần bình ổn.

Nàng kia vùi mặt vào ngực hắn, vừa điều tiết hơi thở, vừa run rẩy gắt giọng: "Hoàng thượng, nô tì đã nói không cần, ngươi còn giày vò nô tì. . . . . ."

Vừa nói, bên môi còn phả ra sức nóng, nàng ta cách hắn gần như vậy, cơ hồ là áp sát vào trước ngực, u hương bên môi đương nhiên phun vào người hắn, khiến mắt hắn tối sầm lại.

"Còn nói không cần? Trẫm không nhìn ra được là nàng không cần." Môi hắn giương nhẹ, lần nữa lật người áp đảo nữ tử, một tay vỗ về chơi đùa khuôn ngực mềm mại, một tay hướng xuống tìm kiếm địa phương ẩm ướt: "Thật là không thành thực."

Lại một vòng hoan ái mới.

Cuối cùng, sau một âm thanh nặng nề cùng tiếng thét chói tai, Ngự Cảnh đế rút người ra. Nàng kia đầu đầy mồ hôi không ngừng run rẩy, lại thấy hắn không hề có chút mệt mỏi xuống giường, trước khi đi cúi đầu phân phó cung nữ canh cửa: "Ban thưởng canh."

Gò má một khắc trước còn đỏ ửng của nữ tử trong nháy mắt xám trắng, nàng ta túm chặt tấm chăn nhăn nhúm, chỉ có thể vô lực nhắm mắt lại.

Ngự Cảnh đế, người đàn ông này nhất định không có tim.

Nàng đi theo hắn đã một năm, có thể nói là người ở trong cung cùng hắn dài nhất, phi tử được cưng chiều lâu nhất rồi, nhưng một chút nhớ nhung hắn cũng không lưu lại cho nàng.

Người làm Hoàng đế, vốn chỉ có nửa quả tim, đối với thiên hạ có lòng, nhưng đối với nữ nhân vô tâm.

Ngự Cảnh đế đạp qua bóng đêm ngồi lên liễn xa, đôi con ngươi hơi híp lại còn âm u hơn cả bầu trời đêm bên ngoài.

Nghe nói thiên kim Tổng đốc vừa khỏi bệnh, quan viên địa phương rối rít giả danh thăm bệnh để tìm cơ hội hối lộ, mỗi ngày người ra ra vào vào Lục phủ đếm không kể hết.

Cha của Lục Khê, Lục Thẩm Tư là một người xử sự khôn khéo, là một lão quan chìm nổi trong quan trường đã lâu, biết những gì nên thu, những gì không nên thu, suy nghĩ của đám người này ông cũng nắm bắt được ít nhiều.

Lại nói, trong thời thế này, nếu là thanh quan, sợ rằng còn chưa thăng lên mấy cấp đã bị lũ gian tà, tiểu nhân hãm hại mất đầu; nếu là tham quan, chỉ sợ bọn gian thần có thể bỏ qua cho ngươi, nhưng hoàng thượng lại không tha cho ngươi. Lục Thẩm Tư có thể làm được đến chức Tổng đốc Giang Nam, tuyệt không phải là người dễ bắt nạt.

Trùng sinh đã một thời gian, Lục Khê thích ứng với hoàn cảnh rất nhanh, thường ngày vẫn như trước đây, biểu lộ ra là một thiếu nữ không sầu không lo, để tránh cha mẹ lo lắng, nhưng ban đêm một mình nằm ở trên giường, trong đầu không lúc nào không nghĩ đến cảnh tượng trước khi mình chết.

Hôm đó nàng đến thư phòng tìm Quý Thanh An thì thấy hắn và một nữ nhân khác đang kịch liệt triền miên trên bàn viết, những bức thư họa ngày thường hắn rất yêu thích vì động tác kịch liệt của hai người mà rơi đầy xuống đất thế nhưng hắn lại chẳng có chút bận tâm.

Trên gương mặt đó chỉ nhuốm đậm màu tình dục, hắn từng cái từng cái va chạm nữ nhân đang nằm ngửa ở trên bàn, phát ra tiếng thở gấp trầm thấp như dã thú, còn người nữ nhân kia vừa run rẩy, vừa đưa cánh tay trắng như tuyết tới ôm chặt hông của hắn, trong miệng không ngừng kêu: "Thanh An, mạnh lên, a, mạnh hơn nữa!"

Lục Khê đứng ở ngoài cửa, che miệng, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thế giới của nàng ầm ầm sụp đổ.

Người nam nhân kia đã từng giống như thiên thần, khi Lục phủ bị tịch thu tài sản chém đầu cả nhà đúng lúc đến cứu nàng, từng tại thời điểm nàng khóc rống thất thanh không nói một lời, cũng không so đo dịu dàng ôm thật chặt nàng, cũng từng trong đêm tối yên tĩnh yêu thương nữ tử mặt đầy ửng đổ chưa biết mùi đời là nàng, đã từng ở bên tai nàng thì thầm: "Khê nhi, ta yêu nàng, đừng xấu hổ, ngoan."

Hắn yêu vẻ dịu ngoan hay xấu hổ của nàng, hôm nay lại ôm một nữ nhân thô tục phóng đãng khác, cùng nàng ta kịch liệt dây dưa, nghe nàng ta thốt ra những âm thanh xấu hổ, không chút thẹn thùng ngâm nga dưới thân hắn.

Giống như đến cao triều, tần số của Quý Thanh An càng lúc càng nhanh, tiếng gầm nhẹ mang theo kích động rõ ràng, cuối cùng chợt dừng lại.

Nữ nhân kia thở hổn hển, vừa cười khanh khách, vừa mềm mại nói với hắn: "Sao hả, có phải ta thú vị hơn vị thiên kim Tổng đốc như cá chết kia không?"
loading...

Quý Thanh An nhìn thân thể như ngọc, bộ dáng yêu mị khác thường của nàng ta, dục hỏa vừa mới phát tiết xong lại lần nữa bùng cháy. Hắn vùi đầu không chút do dự cắn mút bộ ngực của nàng ta, cuối cùng ở bên tai nàng ta thì thầm: "Nàng ta sao có thể so với nàng? Ta sẽ dùng kiệu 8 người khiêng cưới nàng vào cửa, để nàng làm chánh thất, về sau mỗi ngày cùng ta hoan hảo, tốt nhất là khiến nàng không xuống được giường. . . . . ."

Những ngôn ngữ dơ bẩn sau đó nàng nghe không rõ nữa.

Lục Khê ôm bụng đã nổi lên rõ ràng, cảm thấy tai ù hẳn đi, nàng muốn vọt vào hỏi tên nam nhân kia cho rõ ràng, hoặc cùng hắn đồng quy vu tận.

Nhưng mà chẳng kịp chờ nàng vào cửa, thị vệ của Quý Thanh An đã bịt miệng của nàng, ngay sau đó, nàng bị dìm chết trong con suối nhỏ.

Trong đêm vắng, Lục Khê cười lớn vùi đầu vào chăn bông, lưu lại một vệt nước dài trên gối.

Nàng yêu sai người, cũng trao lầm thân.

Còn may là, nàng có cơ hội làm lại.

Nàng không chỉ muốn giữ được Lục phủ, còn phải từng bước từng bước trả lại cho Quý Thanh An nỗi đau gấp trăm ngàn lần mà hắn gây ra.

Ý tưởng của Lục Khê rất đơn giản, nếu muốn giữ được Lục phủ trong khi chưa biết gì về kẻ thù như thế này, chỉ có thể trở thành người cao hơn hắn. Cha nàng đã là Tổng đốc Giang Nam, mà còn không bằng hắn, như vậy nàng chỉ có một biện pháp —— vào cung, trở thành nữ nhân của hoàng thượng.

Chỉ có được hoàng thượng sủng ái, tin tưởng, mới có thể dưới một người trên vạn người. Nhưng nàng không phải nam nhi, hơn nữa dù phải, cũng chắn chắn không thể trong vòng một năm ngắn ngủi trở thành thần tử hoàng thượng tin sủng nhất.

Nàng chỉ là một nữ tử, không thể được sủng tin, nhưng có thể được sủng hạnh.

Kém một chữ nhưng lại là hai trường hợp hoàn toàn khác nhau.

Trở thành nữ nhân của hoàng thượng, mới có năng lực đưa Quý Thanh An vào chỗ chết; trở thành nữ nhân của hoàng thượng, mới có cơ hội giữ được Lục phủ.

***

Nàng còn đang trầm tư, thì thấy Ảnh Nguyệt vội vội vàng vàng chạy vào nhà: "Tiểu thư, tiểu thư, Thượng Thư Đại Nhân tới."

Lục Khê sững sờ, nghi ngờ hỏi: "Thượng Thư Đại Nhân? Thượng Thư Đại Nhân nào?"

"Còn có thể là Thượng Thư Đại Nhân nào nữa? Đương nhiên là Lễ Bộ Thượng Thư Quý Thanh An, Quý đại nhân." Ảnh Nguyệt cho là Lục Khê đang trêu nàng, bĩu môi: "Tiểu thư người đừng đùa giỡn em nữa, không phải em chỉ lỡ nói một câu “Mùa xuân đến” lúc người lén nhìn Quý đại nhân thôi ư, vậy mà người thù dai thế, còn làm bộ như không biết ngài ấy nữa."

Lục Khê lập tức nhớ lại, lúc này cách lần đầu tiên nàng nhìn thấy Quý Thanh An đã gần nửa năm rồi. Nửa năm trước nàng và phụ thân cùng nhau vào kinh, phụ thân đi diện kiến hoàng thượng, còn nàng và Ảnh Nguyệt đi dạo kinh thành. Lúc ấy đúng dịp hội Nguyên tiêu, trong thành Trường An đèn đuốc sáng trưng, nàng thích một chiếc hoa đăng Tường Vân, nhưng lúc đưa tay lấy lại chạm phải một bàn tay khác, ngẩng đầu, liền nhìn thấy Quý Thanh An.

Lúc ấy nàng cũng không biết người trước mắt này chính là Lễ Bộ Thượng Thư tuổi trẻ tài cao đương triều, chỉ thấy hắn phong thần tuấn lãng, mặt mũi tuấn tú, bộ trường sam trắng ngà trong đám người càng nổi bật bất phàm, lập tức liền thu tay lại, khẽ nói: "Thật xin lỗi, vị công tử này, hoa đăng này là ta nhìn thấy trước."

Quý Thanh An nhìn nàng không chút lúng túng, ngược lại tự nhiên lưu loát nói chuyện với hắn, mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp rạng rỡ, khí chất bất phàm quả là khó gặp, tựa ánh trăng thoảng qua mặt, chỉ còn lại kinh ngạc, cũng cười nói: "Xin lỗi, vậy thì ta không tranh đoạt với cô nương nữa."

Lục Khê không ngờ tới có thể khiến đối phương buông tay dễ dàng như vậy, không nhịn được nhìn hắn nhiều thêm hai cái, trả tiền, cầm hoa đăng xoay người rời đi.

Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Lần thứ hai là ở tháng ba năm sau, tại Lục phủ ở Giang Nam, Lục Khê ở trong nhà, nghe nói trong triều có khách quý ghé thăm, Lục Thẩm Tư thiết yến khoản đãi trong phủ, Lục Khê tự nhiên cũng phải ra chào hỏi.

Nàng bước vào phòng, theo quy củ hành lễ, lúc ngước mắt nhìn lên liền giật mình tại chỗ.

Đêm Nguyên tiêu tươi đẹp tại thành Trường An, hoa xuân nở ngàn cây trong gió đêm, người nam tử tươi cười nhường chiếc đèn hoa đăng đêm đó giờ phút này đang kinh ngạc nhìn nàng, trong mắt là cảm xúc không thể tin giống như nàng.

Sau này nàng mới biết, thì ra là hắn chính là Kim khoa Trạng Nguyên mấy năm trước, đương kim Lễ Bộ Thượng Thư, Quý Thanh An.

Ba chữ, từng âm đều giống như gió xuân ba tháng, thổi bay cành liễu bên cạnh ao, khiến chim Hoàng Oanh trên đầu cành giật mình, khiến nàng có loại ảo giác không chân thật.

Sau đó, bọn họ yêu nhau.

Sau đó, Lục phủ không còn, nàng được hắn cứu, nấp trong trong phủ hắn.

Về sau nữa, nàng mang thai, bị hắn sai người giết chết, nguyên nhân là hắn có một nữ nhân khác, đó lại là là nữ nhi của đương kim Thừa Tướng, có thể giúp hắn một bước lên mây, một bước tới trời.

Sắc mặt của Lục Khê vẫn còn tái nhợt do cơn bệnh, nhưng đôi mắt lại sáng trong hơn bao giờ hết. Ảnh Nguyệt lo lắng kêu nàng một tiếng, không biết sao nàng lại có vẻ mặt như vậy.

Lục Khê phục hồi tinh thần, ngẩng đầu cười nói: "Đi thôi, mau ra ngoài, đừng khiến đại nhân phải đợi lâu."

Trong đại sảnh, Quý Thanh An vừa thấy người đang bước tới, vội vàng đứng lên, ánh mắt nhìn Lục Khê không che giấu được vẻ mừng rỡ, nhưng chỉ đứng xa xa nhìn, khẽ nói: "Lục cô nương, nàng đã đến rồi."

Lục Khê đưa mắt nhìn phụ thân, ánh mắt của ông rõ ràng cho thấy ông đang rất vui vẻ, đối với ông mà nói, nếu Quý Thanh An cùng nữ nhi của mình có thể thành đôi, về công về tư đều là chuyện tốt.

Còn chưa chờ Lục Khê mở miệng, Lục Thẩm Tư liền cười tủm tỉm sờ sờ râu, nói với nàng: "Quý đại nhân lặn lội đường xa tới Giang Nam làm việc, đã vậy còn dành thời gian đến thăm ta, Khê nhi, dẫn khánh quý ra hoa viên đi dạo một lát đi."

Ngụ ý trong lời nói, sợ rằng chẳng người nào ở đây không hiểu.

Ánh mắt của Lục Khê chưa từng dừng trên người Quý Thanh An một khắc, chỉ nhàn nhạt nói: "Đại nhân, xin mời."

Nàng sợ chính mình chỉ nhìn thôi, cũng sẽ không khống chế được cảm xúc, làm ra vài chuyện nông nổi. Nàng siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào trong da thịt, mong cơn đau có thể giúp mình bình tĩnh.

Hai người cùng đi vào hoa viên, Quý Thanh An nhìn những cây cỏ đang nở rộ khắp vườn, cười thở dài: " Thủy thổ Giang Nam quả thật là đầy linh khí, cảnh sắc này e rằng ở kinh thành cũng rất hiếm gặp.”

Lục Khê nói: "Quý đại nhân quá khen, thủy thổ kinh thành tất nhiên phi phàm, tràn đầy khí chất vương giả, được nuôi trồng là Mẫu Đơn quý hiếm, xinh đẹp tuyệt luân, sao có thể so sánh với đám hoa cỏ dại ở Giang Nam của chúng ta được, thật sẽ khiến người khác chê cười."
loading...

Quý Thanh An cười tủm tỉm lắc đầu: "Giang Nam có thể sinh ra được người như Lục cô nương, tất nhiên là có linh khí khác thường."

Móng tay Lục Khê lại bấm sâu hơn vào trong thịt. Lời này nàng nhớ, trong quá khứ, nghe hắn khen ngợi như vậy lòng nàng như nai con chạy loạn, tim đập nhanh hơn, nụ cười trên mặt lại càng lúc thêm rạng rỡ.

Nhưng bây giờ, trong lòng chỉ có vô hạn hận ý.

Cuối cùng nàng cũng ngước mắt, nở nụ cười nửa là ngượng ngùng nửa là vui sướng, nhỏ giọng nói: "Được đại nhân khen tặng, ta cảm thấy rất vui."

Quý Thanh An quả thật bị niềm vui bất ngờ này đánh thẳng vào tứ chi, chẳng biết nói thêm gì cho phải. Nửa năm qua hắn luôn tìm cách nhận các công vụ đi đến Giang Nam như thế này, mượn cơ hội tới Lục phủ bái phỏng, hôm nay Lục Khê rốt cuộc đã mở lòng với hắn, sao hắn có thể không vui vẻ đây?

Giờ phút này hắn quả thật rất yêu thích Lục Khê, vui sướng cũng là thật tâm. Lục Khê cũng biết điểm này, rõ ràng đã quyết ý muốn vào cung, nhưng càng muốn để lại cho hắn một phần niệm tưởng, muốn hắn nếm thử cái gì gọi khổ sở khi không có được.

Nàng nhìn hắn, trong mắt như có vô vàn tình cảm khó nói, nhưng phía sau vẻ ngọt ngào là một mảnh hận ý, hận không thể chém hắn làm trăm mảnh, nghiền xương thành tro.


Quý Thanh An, ngươi hãy nếm thử sự khổ sở mà ta đã phải chịu đi, biến tất cả tình yêu cùng hận ý của ta với ngươi thành báo ứng, để an ủi linh hồn của hài nhi ta.

Quý Thanh An dừng lại ở Giang Nam năm ngày, trong mấy ngày này trừ những trường hợp cần hắn phải xử lý ra, thời gian còn lại đều tiêu tốn ở Lục phủ. Chuyến đi Giang Nam lần này là để kiểm tra xưởng dệt ở đây, vốn chỉ cần phái một viên quan nhỏ tới là được, nhưng hắn lại đích thân đến, dụng ý trong đó, ai cũng có thể nhìn ra được.

Những lần đầu đối mặt với khuôn mặt đó, Lục Khê thường không khống chế được thù hận trong lòng, ánh mắt cũng nhiều lần va chạm hắn, cảm giác lạnh lẽo đó khiến Quý Thanh An sợ hãi. Những lúc ấy nàng liền thay bằng vẻ mặt tươi cười, bày ra dáng vẻ thẹn thùng, lúc này mới xem như tạm ổn.

Ắt hẳn là Quý Thanh An cũng bị cảm giác mê luyến lúc này làm u mê, hoàn toàn không nhìn ra được điểm bất thường nào.
Skip ad

Trước khi sống lại, trong khoảng thời gian này, tình cảm của Lục Khê cùng Quý Thanh An vẫn chỉ mơ hồ, hơi có chút tiến triển; nhưng sau khi sống lại, Lục Khê biết mình không thể cứ dây dưa với hắn, nếu muốn làm hắn yêu mình, sau đó nếm trải tư vị bị phản bội, thì phải hành động nhanh hơn.

Nghĩ tới bộ dáng khổ sở của Quý Thanh An khi phát hiện người mình yêu sâu đậm đâm cho hắn một đao sau lưng, Lục Khê cảm thấy trong lòng rất thư thái.

Vì vậy, đêm trước khi Quý Thanh An đi, Lục Thẩm Tư bảo nàng dẫn hắn ra sông Tần Hoài, uống rựu ngắm hoa đăng nàng cũng không từ chối.

Bên sông Tần Hoài khói sương mịt mờ, tràn đầy không khí se lạnh của đầu xuân, vầng trăng trên cao cong như lưỡi liềm, khói trắng phủ khắp mặt sông mênh mông, đầy thi vị.

"Lạnh không?" Quý Thanh An dịu dàng cười với nàng, nghiêng chiếc dù giấy qua che cho Lục Khê, nửa bên vai của hắn bị sương thấm ướt.

Trong một khắc Lục Khê có chút hoảng hốt, giống như là trở lại ngày trước khi bọn họ còn âu yếm, nhưng thực tế nhắc nhở nàng, người nam nhân này chỉ là mê luyến nhất thời mà thôi, khi không còn thương nữa, hắn sẽ vứt nàng như vứt một chiếc giày rách, thậm chí ngay cả cốt nhục của mình cũng nhẫn tâm giết chết.

Trong mắt nàng thoáng qua một tia thâm trầm, nhưng mặt lại lộ lúm đồng tiền như hoa bấu víu cánh tay hắn, nhẹ nói: "Lại gần chút cho ấm, như vậy thì sẽ không lạnh."

Quý Thanh An cúi đầu, nhìn khuôn mặt ửng hồng như hoa đào đang thẹn thùng tựa vào cánh tay mình, tâm thần hắn kích động, không còn giữ lê tiết như cũ nữa mà đưa tay ôm lấy nàng vào lòng.

"Khê nhi, chờ ta, sau khi hồi triều ta sẽ tâu với hoàng thượng, xin người ban nàng cho ta."

Lục Khê biến sắc, nhẹ nhàng lắc đầu, ngẩng mặt nhìn hắn: "Chàng chỉ mới lên chức Lễ Bộ Thượng Thư không bao lâu, địa vị còn không ổn định, căn cơ chưa sâu. Nếu tùy tiện thỉnh cầu với hoàng thượng chuyện này, bị kẻ có lòng gian vu hãm, chắc chắn sẽ nói chàng muốn cấu kết với cha ta. Nếu chàng thật lòng với ta, ta sẽ chờ đến hai năm sau, khi thời cuộc ổn định, chúng ta lại bàn về hôn sự."

Quý Thanh An giật mình, chợt khôi phục lý trí, tròng mắt trầm trầm ngắm nhìn Lục Khê một hồi lâu, mới thở dài, lần nữa ôm lấy nàng: "Khê nhi nói rất đúng, là ta suy nghĩ nông cạn rồi. Nhưng bắt nàng chờ ta lâu như vậy, quả thật là uất ức cho nàng."

Lục Khê dịu ngoan dựa vào vai hắn, hơi thở thơm như hoa lan: "Uất ức gì chứ, ta thích chàng, tất nhiên sẽ không rời bỏ."

Câu nói này, là hắn đã từng hứa hẹn với nàng trong quá khứ, hôm nay đổi vai, quả thật là châm chọc.

Quý Thanh An ngẩng đầu, không nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của người trong ngực, chỉ thấy cảm động không thôi: "Có thê như nàng phu còn cầu gì hơn, quả thật chính là để diễn tả tâm tình của ta bây giờ."

Hắn kìm lòng không được nâng cằm người trong ngực lên, nhìn thấy khuôn mặt trắng muốt xinh đẹp, quỷ thần xui khiến liền hôn xuống. Lục Khê đầu tiên là cứng đờ, ngay sau đó nhắm nghiền hai mắt, cảm thấy hơi thở nóng rực của hắn tràn vào trong cổ họng.

Trong quá khứ, mỗi một lần ôm hôn, đều mang đến cho nàng rung động cùng ngọt ngào, nhưng hôm nay, hơi thở của hắn tuy vẫn quen thuộc như cũ, nhưng cảm giác mang đến lại hoàn toàn khác xa.

Hắn nhiệt tình hôn nàng, môi lưỡi quấn quít, một tấc một tấc xâm chiếm thế giới của nàng.

Lục Khê sắp không thở nổi, hình ảnh quá khứ cùng hiện thực đan hòa khó tách biệt.

Bọn họ đang ở trong một hẻm nhỏ, chỉ mấy bước nữa là ra đến bờ sông đèn đuốc sáng trưng, nhưng trong hẻm nhỏ này lại không có một bóng người, tối tăm vắng lạnh, giống như là một thế giới khác.

Chiếc dù giấy rơi trên mặt đất nhưng không người nào buồn nhặt, chỉ có hai thân thể nóng hổi quấn quýt nhau, Quý Thanh An ôm chặt Lục Khê, không chút cố kỵ hôn nàng, như một thiếu niên vừa biết sự đời.

Thân ở quan trường, sao có thể chưa từng ghé qua chốn lầu xanh?

Nhưng cô gái trước mặt tươi mát tốt đẹp là thế, giống như hoa lan, giống như Mai lạnh, hoàn toàn khác biệt với những nữ nhân kia.

Quý Thanh An cảm thấy trong lòng có một đốm lửa đang thiêu đốt, triền miên ôm hôn, thứ bên dưới lớp áo đột nhiên có phản ứng, hắn cả kinh, thế này mới ý thức được mình có bao nhiêu đường đột.

Lục Khê sao có thể không cảm thấy thứ cứng rắn đang chỉa vào bụng mình kia? Thân thể này mặc dù chưa biết mùi đời, nhưng ký ức thân thiết với hắn nàng vẫn nhớ. Lục Khê đỏ mặt, dùng vẻ mặt mê mang hỏi hắn: "Sao vậy?"

Mặt của Quý Thanh An đỏ lên, may mà Lục Khê không biết hắn động tình!

Đang lúc hắn hít sâu thì Lục Khê đột nhiên vặn vẹo thân thể, vẻ mặt rối rắm hỏi hắn: "Hình như chàng. . . . . . rất khó chịu?"

Động tác nhỏ này khiến thân thể mềm mại của nàng ma sát với phần cứng rắn của hắn, khiến hắn không nhịn được khẽ rên lên, lần này Lục Khê bất động, có chút sợ hãi hỏi: "Thanh An, chàng không sao chớ?"

Quý Thanh An quả thật lúng túng, bảo hắn phải giải thích với nàng thế nào đây? Nếu cứ như vậy đi ra ngoài, đèn đuốc sáng trưng , chỉ một lớp vải mỏng sao có thể che dấu được thứ đội lên này?

Đang lúc hắn không biết phải làm sao cho phải thì Lục Khê yếu ớt mở miệng: "Thanh An, chàng lấy cái gì đâm ta vậy?"

Quý Thanh An còn chưa kịp mở miệng, nàng đã lần mò tới chỗ mẫn cảm, cách lớp vải mỏng nắm phần cứng rắn của hắn!

Quý Thanh An phải cố nén lắm mới không phát ra âm thanh.

Hắn thở gấp nói: "Khê nhi, thả tay ra."

Lục Khê vừa mờ mịt vừa lo âu nói: "Đây là cái gì? Hình như nó đang to lên thì phải?"

Dục hỏa khó nhịn, dưới tình huống lúng túng thế này, Quý Thanh An hạ quyết tâm, dứt khoát nắm tay Lục Khê: "Khê nhi, bây giờ ta rất khó chịu, nàng có bằng lòng giúp ta không?"

Lục Khê chần chờ gật đầu.

Sau một khắc, Quý Thanh An từng chút từng chút khép chặt các ngón tay nhỏ nhắn của nàng, nắm lấy thứ to lớn của hắn, cách lớp quần áo chầm chậm chuyển động. Hắn thấy Lục Khê tuy mờ mịt làm theo, nhưng giống như cũng cảm thấy có cái gì đó không đúng, mặt đỏ tới mang tai .

Vành tai khéo léo trắng tựa bạch ngọc bỗng chốc hồng thấu, cực kỳ giống thạch lựu mùa thu, khiến người ta cực kỳ yêu thích.

Quý Thanh An lần nữa đè nàng lên tường, nhẹ nhàng liếm láp vành tai của nàng, dẫn tới tiếng than nhẹ vì lo lắng. Mà hắn cúi đầu thở hổn hển, dần dần bắt đầu bất mãn với cảm giác này, dứt khoát vén vạt áo lên, dẫn dắt bàn tay nhỏ bé của nàng xuyên qua lớp vài chạm đến mảnh lửa nóng kia.

Người Lục Khê cứng đờ, hơi run rẩy, nhưng lại bị hắn nắm chặt tay: "Khê nhi?"

"Ta. . . . . . Ta không muốn." Nàng mờ mịt luống cuống thốt lên, giống như không biết bản thân đang nói gì.

"Nàng đã nói là sẽ giúp ta ."

"Nhưng . . . . . như vậy không đúng. . . . . ."

"Không đúng chỗ nào?" Quý Thanh An vừa phân tán lực chú ý của nàng, vừa dắt tay nàng nắm chặt lửa nóng của mình, bắt đầu phập phồng lên xuống.

Lục Khê không nghĩ được gì nữa, mặc hắn định đoạt, tim như muốn nhảy ra.

Tần số càng lúc càng nhanh, tiết tấu càng ngày càng khó khống chế, cùng lúc Quý Thanh An gầm nhẹ, một thứ chất lỏng nóng bỏng rơi đầy tay Lục Khê.

"Thanh An. . . . . ." Nàng kinh hãi gọi hắn.

Hắn cố nhịn xuống xung động trong lòng, ôm nàng vào ngực, tràn đầy áy náy nói một câu: "Xin lỗi. . . . . ."

Tại sao lại mất khống chế, ngay cả bản thân hắn cũng không nói được, hắn lấy khăn tay ra từng chút từng chút lau khô tay cho nàng, cuối cùng nhẹ hôn lên khóe mắt nàng một cái: "Khê nhi, chờ ta cưới nàng."

Dưới ánh trăng mờ ảo, trong hẻm nhỏ tĩnh mịch, đôi mắt nàng bối rối.

Lục Khê nhìn bóng dáng kề cận của hai người trên nền đất, khóe miệng lộ ra một nụ cười trào phúng.


Như vậy, ngươi liền yêu ta sao?




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon