Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 10

loading...

Sắc hiệp 18+ - Nàng luôn cố gắng tạo ra hình tượng một cô gái thông minh yêu thương hắn, chứ không phải là một người có dã tâm làm chủ mọi thứ, vì vậy, con đường mà Thường Tư Viện đã thiết kế sẵn không thích hợp với nàng...


Dau pha hau cung - Chuong 10


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 10: Mưu Vị



"Tại sao lại nói với ta những chuyện này?" Lục Khê nhìn nữ nhân trước mắt, cho dù xiêm y đơn giản, cũng không thể che hết vẻ xinh đẹp kiều mỵ của nàng ta, khó trách có thể được xưng tụng là đóa hoa kiều diễm nhất trong hậu cung lâu như vậy.
Thường Tư Viện nhếch miệng cười khẽ: "Bởi vì cô đủ thông minh, có bản lĩnh leo lên, mà ta có thể giúp cô leo lên bằng tốc độ nhanh nhất."

"Vì sao cô phải giúp ta?"

"Bởi vì ta cũng muốn cô giúp ta một chuyện."

Lục Khê cười khẽ: "Ta không nghĩ rằng mình có thể giúp cô điều gì cả."

Thường Tư Viện nhìn nàng, vừa lắc đầu vừa bật cười: "Ta biết bản thân mình sẽ không nhìn lầm người, một nữ nhân vừa thông minh vừa khéo léo như cô. . . . . . nhưng cô cũng đừng lo lắng, ta sẽ không làm tổn hại đến lợi ích của cô."

Lục Khê cũng cười, "Đa tạ Thường Tiệp dư khích lệ, ta biết cô muốn ta giúp cô kéo đổ Thường gia, mặc dù đoán không ra nguyên nhân cô phải làm như vậy, nhưng mà ta chỉ muốn làm một nữ nhân đơn giản yêu thương đế vương, chứ không phải là một nữ nhân thông minh có thể nắm đại cục trong tay, vì vậy, xin lỗi đã làm cô phải thất vọng rồi."

Nàng luôn cố gắng tạo ra hình tượng một cô gái thông minh yêu thương hắn, chứ không phải là một người có dã tâm làm chủ mọi thứ, vì vậy, con đường mà Thường Tư Viện đã thiết kế sẵn không thích hợp với nàng.

Nhưng Thường Tư Viện chỉ cười nhạt, không chút hoang mang nói: "Ta biết cô là nữ nhi của Tổng đốc Giang Nam, phụ thân cô Lục Thẩm Tư quyền cao chức trọng, rất được tin dùng. Nhưng Giang Nam là nơi giàu có và đông đúc, khó tránh khỏi việc bị những kẻ tiểu nhân mơ ước, vu khống hãm hại, ắt hẳn chẳng mấy yên bình. . . . . . Mặc dù bây giờ cô chẳng biết gì, nhưng sợ rằng lúc hiểu ra thì đã quá trễ."

Nàng ta đang ám chỉ trong triều đã có thế lực chèn ép Lục Thẩm Tư, mà nàng ta có thể giúp Lục Khê .

Nếu là Lục Khê trước khi trọng sinh, dĩ nhiên sẽ không biết những lời này có ý gì, nhưng nàng là người đã chết qua một lần nên biết rất rõ 1 năm sau Lục gia sẽ bị diệt vong, vì vậy ánh mắt nàng trầm xuống, ngẩng đầu khiếp sợ nhìn Thường Tư Viện.

Nàng ta biết ư?

Nàng ta biết một năm sau là ai làm hại Lục gia cửa nát nhà tan, tru di tam tộc ư?

"Cô muốn ta làm gì?" Nàng trầm giọng nói.

Nghe nàng nói như vậy, cũng chính là đồng ý. Thường Tư Viện nở nụ cười, vẻ mặt lạnh nhạt: "Muốn hại phụ thân cô chính là Thường gia, đương nhiên, chỉ dựa vào một mình Thường Vệ Quang thì không làm được chuyện này. Hiện nay, trong triều chia làm hai phái, phụ thân cô và Thường Vệ Quang đứng đối lập nhau, lúc trước phụ thân cô ủng hộ Thái hậu, bây giờ lại bảo trì trung lập, được hoàng thượng coi trọng, nhưng Thường Vệ Quang lại rất bất mãn, nói phụ thân cô đang “giương đông kích tây”, muốn giúp Thái hậu lấy được sự tin tưởng của hoàng thượng. Cũng vì vậy, phái Bảo hoàng do Thường Vệ Quang cầm đầu muốn gây bất lợi cho phụ thân cô, còn cụ thể thế nào ta cũng không rõ lắm."

"Cô muốn ta làm thế nào?"

"Đi lên vị trí cao, càng nhanh càng tốt, khiến địa vị của Lục gia càng ngày càng cao, sau đó tự ta sẽ có biện pháp khiến Thường Vệ Quang rơi đài."

Lục Khê cười như không cười hỏi nàng ta: "Cô là con gái của Thường Vệ Quang, vì sao ta phải tin cô?"

"Bởi vì cô không thể không kéo đổ Thường gia, mà tâm nguyện cả đời của ta chính là thấy Thường gia ngã xuống." Đây là câu trả lời của Thường Tư Viện: "Phi vị trong hậu cung có hạn, ta tự nguyện nhường vị trí này ra, chính là để bày tỏ thành ý của ta, như vậy cô có thể tin được chưa?"

Người đến thăm đi rồi, trong đại điện cuối cùng cũng chỉ còn lại một người, nàng ta lại im lặng ngồi trên bồ đoàn, nắm phật châu, nhắm mắt.

Từ khi sinh ra nàng ta đã không có mẫu thân, tuy Thường Vệ Quang còn sống, nhưng trên thực tế, nàng ta chẳng khác nào cô nhi.

Nàng ta vĩnh viễn không quên được mấy ngày trước khi vào cung kia, Thường Vệ Quang vì muốn lôi kéo trọng thần củng cố quyền lực, định gả nàng ta cho nhi tử của một viên quan Nhất Phẩm, như vậy chẳng khác nào làm quả phụ. Nàng ta tuyệt thực, ông ta liền sai người nhét đồ ăn vào miệng; nàng ta muốn tự vận, ông ta liền sai người trông chừng ngày đêm, không cho phép nàng ta chết. Thậm chí Thường Vệ Quang còn uy hiếp, nếu không chịu ngoan ngoãn gả đi, sẽ ném nàng ta vào thanh lâu mà lúc trước mẫu thân nàng ta ở!

Ông ta căn bản không phải là người!

Trong khoảng thời gian muốn sống không được muốn chết cũng không xong ấy, những thống khổ đã từng chịu đựng lại tăng lên gấp bội luôn ẩn hiện trong tâm trí.

Người Thường gia vốn chẳng có trái tim, nàng ta muốn báo thù cho mẫu thân, báo thù cho những khuất nhục đã phải chịu đựng, dù phải hy sinh bản thân mình, cũng nhất định không để cho Thường gia có một ngày được sống dễ chịu. . . . . . Dù rằng nàng ta cũng họ Thường.

Khiến bản thân mình bị giáng cấp, một là trở thành lý do để làm liên lụy Thường Vệ Quang, hai là nàng ta cũng mệt mỏi, hy vọng có thể sống yên tĩnh mấy ngày, xem như ở ẩn trong Thanh Tâm điện này, nhìn Thường gia rơi đài, cũng đủ khiến người ta vui vẻ rồi.

Hoàng thượng sủng ái nàng ta nhiều năm, mục đích cũng là muốn nàng ta đi nhầm bước này, trở thành nước cờ sai của Thường Vệ Quang.

Mà nàng ta kiêu căng ngạo mạn nhiều năm, cũng là vì muốn thuận theo an bài của hoàng thượng, cùng nhau đạt được mục đích.

Lúc Cao Lộc bẩm báo chuyện Lục Khê đến Thanh Tâm Điện cho Minh Uyên thì hắn đang phê duyệt công văn, nghe xong hắn thả tấu chương trong tay xuống.

Chẳng lẽ nàng cũng đi bỏ đá xuống giếng?

Lại nghe Cao Lộc nói tiếp: "Nhưng theo những lời Vân Nhất nói, Lục Mỹ nhân sai người mang đến một ít chăn đệm mới cùng đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, từ đầu tới cuối luôn hết sức thành khẩn, không có nửa điểm oán hận cùng hả hê."

Minh Uyên không tin sẽ có một người thiện lương đến mức đối xử tử tế với kẻ đã từng xem mình là thù địch, khi dễ người của mình, nhưng hắn chẳng biểu hiện gì mà chỉ gật gật đầu ra vẻ đã biết.

Nếu Lục Khê chỉ đang đóng kịch, sợ rằng sự yêu mến của hắn cũng là vô ích rồi.

Mấy ngày sau, lúc đến Nhạc Thanh điện hắn lơ đãng hỏi chuyện này, lại nghe Lục Khê thẳn thắn nói: "Không phải tần thiếp không tức chuyện Thường Tiệp dư làm tần thiếp bị thương, còn giáo huấn cung nữ thái giám của tần thiếp, nhưng bây giờ nàng ta đã thất thế, hậu cung lại có lời đồn đãi nói nguyên nhân là do thiếp mà ra, tần thiếp chỉ muốn tự vệ, không muốn trở thành đề tài cho mọi người bàn tán, nên mới sai người tặng những vật phẩm này đi. Hơn nữa, cũng là để mang lại tiếng tốt cho bản thân. . . . . . Mặc dù tần thiếp biết mọi người sẽ không cho là tần thiếp thật tâm rộng lượng."

Minh Uyên chợt muốn cười to, sợ rằng trong hậu cung này chẳng thể tìm được người thứ hai nói chuyện thẳn thắn với hắn như vậy! Phải có bao nhiêu dũng khí mới khiến nàng dám không e dè nói ra những lời này với hắn đây? Nói rõ ra rằng mình không rộng lượng, thậm chí còn có một chút tức giận, nhưng hành động như vậy cũng rất ngay thẳng, khiến hắn hài lòng.

Mấy ngày sau, đến Tiết lập hạ, hoàng cung tổ chức yến tiệc, phi tần thần tử đều được tham dự, cực kỳ náo nhiệt. Chỉ mỗi Thường Tiệp dư đang tĩnh tâm lễ Phật, thân thể không khỏe nên không tham gia.

Hoàng thượng và hoàng hậu ngồi ở trên đại điện, Thái hậu cũng ở bên cạnh, tiếp đó theo thứ tự là phi tần cùng triều thần, đều mỉm cười nhìn những vũ điệu đang được trình diễn giữa điện.

Nhìn ngoài mặt, đây đúng là một không khí vô cùng hài hòa, nhưng sự tranh đấu ác liệt giữa triều thần, tâm tư thật sự sau những nụ cười giả tạo của chúng phi tần, sự tàn khốc đẫm máu trong chốn cung đình này quả thật làm cho Lục Khê phải cảm thán.

Mấy phi tần ngồi gần vừa vờ trò chuyện, vừa khen điệu nhảy đẹp bản nhạc hay, cười tươi như tỷ muội thân thiết.

Ánh mắt của Minh Uyên đảo một vòng khắp đại điện, cuối cùng dừng lại trên người Lục Khê.

Chỉ thấy nữ tử xinh đẹp kia vẫn điểm trang thanh nhã giản dị, đang tò mò nhìn những món ăn tinh xảo trên bàn, mỗi thứ nàng đều gắp một miếng, nếu thích liền mỉm cười, còn không thì khẽ cau mày, giống như đang đắm chìm trong trong thế giới của bản thân, không còn bận tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh.

Kha Tài tử bên cạnh khinh miệt nhìn nàng, lên tiếng châm chọc: "Khẩu vị của muội muội tốt nhỉ, đến cả những vũ điệu xinh đẹp cũng không cảm thấy hứng thú, mà chỉ chú tâm đến những món ăn này."

Lục Khê giống như chẳng nghe ra sự giễu cợt trong đó, lạnh nhạt mỉm cười: "Tỷ tỷ nói đúng lắm, muội muội rất thích những món ngon hôm nay."

Vừa nói chuyện, nàng vừa gắp một khối bánh Phù dung hạnh nhân, thỏa mãn nhai kĩ.

Chẳng biết tại sao Minh Uyên lại nghĩ đến dáng vẻ lúc nàng ngủ say, giống như một chú heo nhỏ, tư thái lười biếng thoải mái. Giờ phút này nàng cũng dùng tư thái ấy để tận hưởng thức ăn, khóe miệng hắn hơi nâng lên, sai tiểu thái giám đứng ở phía sau đưa đĩa bánh Phù dung hạnh nhân trên bàn mình sang cho Lục Mỹ nhân.

Ánh mắt hoàng hậu hơi ngưng trệ, lướt qua tên thái giám rồi dừng lại trên người Lục Khê, thấy nàng thụ sủng nhược kinh nhìn lại hướng này, ánh mắt đưa về phía hoàng thượng kia mang theo sự vui sướng rõ rệt.

. . . . . . Chẳng qua chỉ là một cô gái đến chút tâm tư cũng không giấu được, nhưng cho dù là nghĩ như vậy, trong lòng của nàng ta cũng hơi đau đớn.
loading...

Tiêu Chiêu Viện cười như không cười nói với Ninh phi bên cạnh: "Hình như hoàng thượng rất để ý đến vị Lục Mỹ nhân này!”

Ninh phi lạnh nhạt nhìn Lục Khê một cái: "Đúng là một tiểu cô nương xinh đẹp, dù sao cũng mới được sủng ái, để ý chút cũng là bình thường."

"Ta nhớ hình như lúc Tết Nguyên Tiêu, vì tỷ tỷ thích ăn bánh Nguyên tiêu, nên hoàng thượng cố ý ban phần của mình cho tỷ thì phải?" Tiêu Chiêu viện nở nụ cười vô cùng xinh đẹp, giống như là đang ám chỉ sao hôm nay hoàng thượng không để ý đến cô thích ăn cái gì nữa.

Ninh phi chẳng nói đúng sai cười một tiếng: "Hậu cung tỷ muội vô số, hoàng thượng sao chú ý hết được, người chỉ làm theo ý thích cũng là điều dễ hiểu, dù sao thì ân huệ cùng hưởng cơ mà?"

Tiêu Chiêu viện biến sắc.

Ninh phi đang ngầm châm chọc nàng ta, dù hôm nay hoàng thượng ban thưởng món ăn cho ai, ít nhất cũng không đến phiên Tiêu chiêu viện.

Tóm lại, lúc đĩa bánh Phù Dung hạnh nhân này đến bàn Lục Khê thì tầm mắt của chúng phi tần cũng tập trung hết lên người nàng, nếu như ánh mắt cũng có thể giết người, sợ rằng lúc này nàng đã bị vạn tiễn xuyên tim rồi.

Lục Khê trấn định chuyển tầm nhìn sang vũ điệu giữa đại điện, giống như bây giờ mới bắt đầu thưởng thức biểu diễn, nhưng mà trong nội tâm đã mắng hoàng thượng đến hàng ngàn hàng vạn lần.

Đừng kéo thêm oán hận cho nàng nữa có được hay không?

Bây giờ nàng chỉ là một Mỹ nhân nho nhỏ, làm người phải khiêm tốn mới có thể sống lâu.

Một lát sau, các vũ nữ đều lui xuống, Minh Uyên sai Cao Lộc tuyên đọc danh sách tấn thăng. Bởi vì những phi tần phẩm cấp cao không thể tăng thêm nữa, nên lần này được thăng vị đa số là những tú nữ mới tiến cung và những phi tần phân vị thấp, còn lại thì được ban trân phẩm, tăng thêm tiền tiêu hàng tháng.

"An Tần, từ Chính Ngũ Phẩm tấn tới Tòng Tứ Phẩm Uyển Nghi."

"Tôn Thường tại, từ Chính Thất phẩm tấn tới Tòng Lục Phẩm Mỹ nhân."

"Ngụy Thải Nữ, từ Chính Bát Phẩm tấn tới Tòng Thất Phẩm Tuyển Thị."

. . . . . .

Lục Khê lẳng lặng nghe, lúc đến mình thì trái tim lạc mất một nhịp.

Âm thanh của Cao Lộc giống như được truyền đến từ một địa phương xa xôi, trống trải mà vang dội: "Lục Mỹ nhân, từ Tòng Lục Phẩm tấn tới Tòng Ngũ Phẩm Lương Đễ."

Nàng cảm thấy không khí bốn phía yên tĩnh đến mức quỷ dị, trong lòng không biết nên cười hay nên khóc.

Hoàng thượng định biến nàng thành mục tiêu sống sao, vừa ban thưởng món ăn vừa tấn liền hai cấp, nàng không nghĩ rằng đây là biểu hiện của sự sủng ái, mà chính xác là sau khi Thường gia mất binh quyền, sự thay đổi vị phân trong cung chính là bước đệm để tiến tới đề bạt cha nàng sau này.

Đây không phải là một chuyện tốt, dù sao những người bên phía Thường Vệ Quang đã bắt đầu động tay đối phó Lục gia, trương dương như vậy, đối với Lục gia chỉ có hại mà không có lợi.

Trong lúc đang suy nghĩ, không ngờ người tấn chức kế tiếp lại cứu vớt nàng.

Âm thanh Cao Lộc vang dội bên tai, như gió xuân từng bước thổi ấm trái tim nàng ——

"Kha Tài tử, từ Tòng Lục Phẩm tấn đến Chính Ngũ Phẩm Kha Tần."

Tấn liền ba cấp?

Rốt cuộc Lục Khê cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời thương hại liếc nhìn Thẩm Kha.

Xem ra người trở thành đích ngắm là kẻ khác.

Danh sách tấn thăng đã được đọc xong, hoàng hậu cười nói vài lời đại loại như tỷ muội hậu cung nên chung sống hài hòa …., lúc này Lục Khê vẫn đang nhìn những chiếc bánh ngọt trong khay, nhàm chán chờ những lời dài dòng sáo rỗng này qua đi.

Sau đó là thanh âm của Minh Uyên, uy nghiêm nhưng không mất đi vẻ ôn hòa thường ngày, nhắc nhở việc thắt chặt công tác biên phòng Tây Bắc và phân phó Thái Học Viện chỉnh sửa việc biên chép sách sử.

Hắn liếc mắt nhìn quanh đám người, sau đó nhíu mày hỏi Lễ bộ Thị Lang: "Sao không thấy Thượng Thư Đại Nhân?"

Tim Lục Khê đập lỡ một nhịp.

"Khởi bẩm hoàng thượng, hôm qua Quý đại nhân nôn nóng chuẩn bị việc khoa cử nên vô ý nhiễm phong hàn, chắc là do vậy, nên không đến dự tiệc được." 

Minh Uyên gật đầu: "Khoa cử sắp tới, Lễ bộ bận rộn là chuyện đương nhiên, nhưng cũng nên quan tâm đến thân thể, đừng để quá mệt nhọc. Cao Lộc, sau khi tàn tiệc nhớ mời thái y đến khám bệnh cho Quý đại nhân."

"Dạ, hoàng thượng."

Quốc yến tiến hành được một lúc, chúng phi tần hộ tống hoàng hậu đến Thiên Điện uống trà nói chuyện phiếm, để các đại thần và hoàng thượng thương thảo quốc sự.

Lục Thẩm Tư là quan viên nhận chức ở địa phương, lại ở Giang Nam xa xôi, nên cũng không tham dự. Chẳng thể gặp được phụ thân, trong lòng Lục Khê có chút tiếc nuối.

Một đám nữ nhân ríu ra ríu rít nói cười, Lục Khê chợt cảm thấy mệt, liền cung kính xin phép hoàng hậu, nói thân thể mình có chút không khỏe, hi vọng có thể về nghỉ sớm. Tuy chuyện này không phù hợp lễ tiết, nhưng so với người lúc nào cũng tuân thủ theo đúng lễ nghi phép tắc thì hoàng hậu cảm thấy dễ chịu hơn.

Hoàng hậu khách khí thăm hỏi mấy câu, liền cho phép nàng cáo lui.

Lục Khê vừa đi, đã có người bắt đầu phê bình: "Thân thể Lục Lương đệ ngày càng quý giá hơn rồi, dù sao tháng này hoàng thượng đã nghỉ ở Nhạc Thanh điện của nàng ta mấy đêm, đương nhiên phải vất vả hơn chúng ta một chút."

Hoàng hậu lạnh nhạt liếc Thẩm Kha một cái: " Tính tình Kha tần thẳng thắn là chuyện tốt, có lẽ hoàng thượng cũng thích điểm này ở muội. Nhưng thẳng thắn và lắm miệng là hai chuyện khác nhau, biết phân rõ giới hạn mới được xem là người thông minh, không phân rõ thì chính là ngu xuẩn."

Sắc mặt Thẩm Kha lập tức trở nên khó coi, Tiêu chiêu viện cười duyên hai tiếng: "Hoàng hậu nương nương nói rất đúng, ta thấy Kha Tần muội muội quả là một người thông minh."

Không có cách nào phản bác hoàng hậu, nhưng Tiêu Chiêu viện sao cứ cố ý châm chọc mình? Thù mới hận cũ gộp lại, Thẩm Kha lại càng thêm căng hận nữ nhân này.

Vì vết thương trên mặt Ảnh Nguyệt và Tiểu Thuận chưa khỏi hẳn, nên Vân Nhất đi theo Lục Khê đến dự tiệc.

Thấy hai người đang đi về Nhạc Thanh điện, Vân Nhất buồn bực hỏi nàng: "Chủ tử, bây giờ chúng ta đi đâu?"

"Yến hội hơi buồn, ta muốn đến Ngự Hoa Viên đi dạo, hóng gió một lát."

Xuyên qua màn đêm, sải bước đến Ngự Hoa Viên, Lục Khê yên lặng đứng trên bờ hồ, nhìn dòng nước xanh biếc, suy nghĩ mông lung.

Nàng đồng ý hợp tác với Thường Tư Viện đánh ngã Thường gia, nhưng có thể thành công hay không chính nàng cũng không biết.

Vào cung đã một tháng, bên phía Thái hậu lại chậm chạp không có động tĩnh gì, cũng không biết bà ta muốn con cờ là nàng đây làm chuyện gì nữa. Tuy nhìn thoáng qua có vẻ như hoàng thượng đang rất sủng ái nàng, nhưng trên thực tế, hai người bọn họ chẳng ai nhìn thấu được ai.

Nàng vào cung cấm là vì cứu Lục gia, trả thù Quý Thanh An cùng muội muội của Thường Tư Viện, nhưng sau khi báo đại thù xong thì sao đây? Chẳng lẽ cả đời phải ở lại trong cung đấu đá tranh giành với một đám nữ nhân sao?

Trong lúc tâm trí còn đang mờ mịt, không ngờ lại nghe thấy ở một nơi khác truyền đến tiếng bước chân vội vã, vì vậy nàng quay đầu nhìn lại, trong thoáng chốc thân thể bỗng trở nên cứng đờ.

Người nọ một thân áo trắng uốn lượn theo làn gió, xuyên qua bóng đêm yên tĩnh, đạp lên cả ánh trăng.
loading...

Quý Thanh An.

Quý Thanh An bị ốm đáng lẽ không tới được, nhưng công tác khoa cử bỗng nhiên xuất hiện sự cố không nhỏ, hắn phải vội vã chạy tới đây để thương lượng vói Lễ Bộ Thị Lang, thuận tiện xin hoàng thượng thứ tội vì không tham dự được yến tiệc.

Ai ngờ lúc đi ngang qua Ngự Hoa Viên thì thoáng thấy bóng dáng mình ngày đêm tưởng nhớ, hắn lập tức dừng chân, luống cuống kêu một tiếng: "Khê nhi?"

Ba hồn bảy vía vốn đang thất lạc của Lục Khê lập tức trở về vị trí cũ, nàng chậm rãi đưa tầm mắt về phía hắn, từ tốn nói một câu: "Xin lỗi, ngài nhận lầm người rồi."

Ánh mắt của nàng xa cách, giống như đang đối mặt với một người dưng không quên, Quý Thanh An khó khăn lắm mới ổn định được tâm thần, thoáng thấy phía sau nàng còn có một cung nữ đang đứng, tim hắn giật thót lên.

Chuyện cũ của hắn và Lục Khê nếu bị người nào đó trong cung này biết được, sợ rằng hắn có mười cái đầu cũng không đủ chém.

Sao hắn lại không biết kiềm chế đến mức này chứ?

Thu hồi tất cả biểu tình không nên có trên mặt, hắn áy náy thi lễ: "Thật sự xin lỗi, hạ quan là Lễ Bộ Thượng Thư Quý Thanh An, không biết nương nương đang đứng đây ngắm trăng, nhất thời đường đột, nhận lầm nương nương là cố nhân, kính xin nương nương thứ tội."

Lục Khê mặc cung trang, nên chỉ cần liếc mắt liền có thể nhìn ra nàng là phi tần ở hậu cung.

Nàng lạnh nhạt ừ một tiếng: "Không cần phải gọi ta là nương nương, ta chỉ là Lương Đệ thôi. Sắc trời đã tối, đại nhân vội vàng vào cung chắc vì có chuyện quan trọng, ta không quấy rầy đại nhân nữa."

Quay đầu lại lên tiếng: "Vân Nhất, hồi cung thôi."

Nàng thư thái bước qua Quý Thanh An, chỉ có tay áo hơi rũ xuống, một chiếc khăn lụa rơi trên mặt đất, Vân Nhất không nhìn thấy, Lục Khê cũng đang nhìn thẳng, giống như không hề phát hiện mình làm rơi đồ.

Thần sắc Quý Thanh An phức tạp ngẩng đầu nhìn bóng dáng đã đi xa, run rẩy nhặt chiếc khăn lụa kia lên. Trên mảnh vải tơ thượng hạng trắng nõn như tuyết thêu hai hàng chữ xinh đẹp: *Thấp tang hữu, Kỳ diệp hữu.

(*Dưới cây dâu có chiếc lá rơi)

Trái tim vốn bị nước mắt đông lạnh vì mất đi nữ tử yêu mến đột nhiên trở nên nóng bỏng.

Hắn chợt nhớ đến thời gian trước vì công việc triều chính bận rộn, nên hai tháng liền không đến Giang Nam gặp Lục Khê, vất vả lắm mới dành ra được thời gian trống đến thăm thì nữ tử yêu dấu ấy vừa khóc vừa cười nhào vào trong ngực hắn, chiếc bút bị ném đi, đến cả quyển trục nàng đang xem dở cũng rơi xuống đất, trải rộng trước mắt hắn.

*Thấp Tang hữu, kỳ Diệp hữu a, ký kiến quân tử, kỳ nhạc như hà.

Thấp Tang hữu, kỳ diệp hữu ốc, ký kiến quân tử, vân hà bất nhạc.

Thấp Tang hữu, kỳ diệp hữu u, ký kiến quân tử, đức âm khổng giao.

Tâm đã động, xa không thể nói, giữ mãi trong tim, ngày nào quên được.

(Dịch:

Dưới cây dâu, có chiếc lá rơi, gặp được quân tử, vui vẻ khôn cùng.

Dưới cây dâu, có chiếc lá xanh rơi, gặp được quân tử, sao còn không vui.

Dưới cây dâu, có chiếc lá vàng rơi, gặp được quân tử, sao không mở lòng.)

Nàng luôn mang theo chiếc khăn lụa này bên người, trên đó còn viết những câu như vậy. . . . . . Quý Thanh An gần như không thể kìm chế được muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng.

Nếu yêu hắn, vì sao còn phải vào cung?

Hôm đó, ở trong ngõ nhỏ bên sông Tần Hoài, nàng đồng ý sẽ chờ hắn, hắn vốn nghĩ rằng chuyện thành thân chỉ còn là vấn đề thời gian, nhưng không ngờ ít ngày sau đó lại nghe được tin Lục Khê vào cung, trở thành nữ nhân của hoàng thượng.

Hắn đến Lục phủ hỏi cho ra nhẽ, nhưng người gác cổng vừa nghe thấy hắn tự xưng là Quý Thanh An, liền đóng chặt cửa chính, không cho hắn vào.

Lục Thẩm Tư nghĩ rằng là do hắn làm nữ nhi nhà mình bị tổn thương, trong cơn tức giận nàng mới quyết ý vào cung, cho nên chỉ gặp hắn thôi ông cũng không muốn.

Bây giờ nhìn thấy chiếc khăn lụa này, ngoài bi thương hắn còn cảm thấy có một tia an ủi, bởi vì không phải Lục Khê không thương hắn. . . . . . Nhất định là do nàng có nỗi khổ tâm!

Đạp lên bóng đêm vô tận, Lục Khê im lặng thật lâu, mới cất giọng lạnh lùng nhưng trong trẻo hỏi Vân Nhất: "Vừa rồi ngươi nhìn thấy cái gì?"

Vân Nhất cả kinh, lập tức quỳ xuống đất: "Bẩm chủ tử, nô tỳ không nhìn thấy gì hết!"

Lục Khê bình tĩnh nhìn nàng ta: "Hả? Không nhìn thấy gì? Vậy người chúng ta vừa gặp thì sao? Chẳng lẽ là quỷ à?"

Vân Nhất vốn nghĩ ý của Lục Khê là muốn nàng ta im lặng, giữ kín chuyện này, nào có thể đoán được phản ứng của Lục Khê lại cổ quái như vậy, khiến nàng ta ứng phó không kịp.

Nàng ta chần chờ nhỏ giọng nói: "Nô tỳ không hiểu ý của chủ tử. . . . . ."

Lục Khê nói: "Là do Lễ Bộ Thượng Thư nhận lầm người, nhưng nếu ta với ngươi cố tâm giấu diếm chuyện này, bị người có lòng riêng biết được không chừng sẽ xảy ra chuyện không hay, vì vậy nếu Cao công công hỏi, ngươi cứ nói đừng ngại."

Vân ngẩn ra: "Ý của chủ tử là. . . . . muốn ta bẩm báo việc này cho Cao công công?"

"Ta biết bất kể chuyện gì của ta ngươi cũng sẽ bẩm báo cho Cao công công, nhưng nếu chuyện này ngươi lại gạt không báo, bị Cao công công biết, có lẽ tính mạng ngươi sẽ khó giữ." Lục Khê nhẹ nhàng nói mấy câu này xong, liền im lặng.

Nhạc Thanh điện đã xuất hiện trong tầm mắt, nhưng tâm trí Vân Nhất vẫn đang đầy hỗn loạn như một mớ bông gòn, rõ ràng rất nhẹ, nhưng lại tràn đầy cả lồng ngực.

Lục Khê đang suy nghĩ cho nàng. . . . . . Cho dù chuyện này có thể trở thành nhược điểm của nàng ấy.

Tiểu cung nữ mất gia đình phải vào cung từ khi còn nhỏ chợt cảm thấy hốc mắt hơi đau rát, bắt đầu từ giờ khắc này, trong lòng nàng ta âm thầm tự nói với mình, từ nay về sau, tuyệt đối sẽ không làm bất kì chuyện gì tổn hại đến Lục Khê.

Nhạc Thanh điện .

Ảnh Nguyệt đang giúp Lục Khê tẩy trang, liếc qua gương đồng thấy khuôn mặt mình còn đang sưng húp, tâm trạng đầy buồn bã.

Lục Khê khẽ liếc nàng ta một cái, lơ đễnh nói: "Hôm nay, ở Ngự hoa viên ta gặp được một người."

Ảnh Nguyệt không hiểu nhìn nàng: "Chủ tử gặp ai?"

"Một cố nhân." Âm thanh từ từ thấp xuống: "Hắn quả thật. . . . . . Gầy đi rất nhiều. . . . . ."

Ảnh Nguyệt lập tức trợn to hai mắt: "Chủ tử phải . . . . . gặp phải. . . . . ."

"Hắn nói hắn sẽ đợi ta." Lục Khê run giọng nhắm nghiền hai mắt, "Quả thực là tên ngốc. . . . . ."

Như vậy sao Ảnh Nguyệt còn không rõ nàng đã gặp ai?

Sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi, tim như bị đao cắt, bàn tay đang cầm tóc nàng cũng nới lỏng ra.

Hắn thật khờ, vì một người không để mình trong lòng bỏ ra nhiều như vậy, bây giờ lại còn muốn đợi. . . . . .

Chẳng biết từ lúc nào Lục Khê đã mở mắt ra, nhưng Ảnh Nguyệt lại không chú ý, chỉ biết đứng ngơ ngác tại chỗ, trong mắt là một mảnh bi thương.

"Vậy. . . . . . Chủ tử nói như thế nào?"

Lục Khê nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của nàng ta, từ tốn nói: "Ta bảo được, hắn nguyện ý chờ, thì để hắn chờ thôi."

Hai mắt Ảnh Nguyệt lập tức trợn to, không thể tin nhìn Lục Khê , "Cô. . . . . . cô nói cái gì?"

Lục Khê nói: "Ta cũng từng rất thích hắn, không muốn thấy hắn cưới nữ nhân khác, nếu hắn nguyện ý chờ ta, vậy thì còn gì tốt hơn nữa."

"Nhưng rõ ràng cô biết hắn có đợi đến cuối đời cũng không đợi được ngay đó!" Giọng nói của nàng ta bén nhọn, chẳng đoái hoài gì đến lễ nghĩa chủ tớ nữa.

"Ảnh Nguyệt." Âm thanh của Lục Khê bình tĩnh, ánh mắt khóa chặt nàng ta, nhưng thân thể vẫn bất động: "Ta nhớ ngươi đã từng đã đồng ý với ta, bất luận ta đưa ra quyết định gì, ngươi cũng sẽ nguyện ý đứng cùng chiến tuyến với ta."

Ảnh Nguyệt nắm chặt tay, trong lòng lạnh lẽo: "Dạ, Ảnh Nguyệt nhớ."

"Vậy đừng tranh chấp với ta chuyện này nữa, ta tự có lý do của mình."

". . . . . . Vâng"

Nhìn bóng lưng căng cứng của Ảnh Nguyệt, ánh mắt Lục Khê tràn đầy phức tạp .


Giữ nàng ta ở bên người, ắt hẳn sẽ có rất nhiều phiền toái.

Thanh Tâm Điện yên tĩnh, mùi trầm hương lượn lờ cũng không tịnh hóa được lửa giận của Thừa Tướng đại nhân.

Thường Vệ Quang sầm mặt sải bước vào trong điện, lúc nhìn thấy nữ nhân đang lạnh nhạt ngồi trên bồ đoàn thì trong mắt ông ta lộ ra vô hạn hận ý.

"Thường Tư Viện, đứa con gái bất hiếu này!" Ông ta gầm lên một tiếng, lửa giận trong lòng xông thẳng lên mặt.

Nữ nhân đang chuyên tâm lễ phật bình tĩnh đứng dậy, dáng vẻ thong thả, giống như không hề nhìn thấy lửa giận của ông ta.

"Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, phụ thân đại nhân lại đến thăm ta những hai lần, thật khiến con gái vô cùng cảm động."

Thường Vệ Quang căm hận nói: "Tiện nhân nhà ngươi, ta bảo ngươi cầu xin hoàng thượng giúp Tư An, ngươi không những không làm, còn gây đại họa, làm hại Thường gia ta mất đi binh quyền, Tư An bị biếm làm thứ dân! Ngươi. . . . . . Ngươi cố ý! Có đúng khống?"
loading...

Thường Tư Viện cười khẽ, ung dung nhìn phụ thân đại nhân của nàng ta: "Thì ra là do ta làm hại Thường gia đến nông nỗi này. Chắc công trình thủy lợi của sông Hoài xảy ra vấn đề là do ta ở sâu trong cung, quên mất chuyện ngày ngày nên thắp hương, bái Phật, mới khiến cơ sự ra như vậy. . . . . . Chỉ là, dù chuyện thất thế hôm nay của ông là do ai tạo thành, ta cũng cảm thấy rất vui vẻ."

"Ngươi...ngươi. . . . . ." Bất chợt Thường Vệ Quang nâng tay, cho nàng ta một cái tát, sau một tiếng “chát”, trên khuôn mặt trắng nõn của Thường Tư Viện hiện lên 5 dấu tay đỏ ửng: "Tiện nhân! Ngươi thân là người của Thường gia, thế nhưng làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo thế này!"

Một tát này xuống tay rất nặng, sức lực cực lớn, đôi môi Thường Tư Viện cũng bị hàm răng cào rách, để lại một vệt máu tươi.

Nàng ta chậm rãi ngẩng khuôn mặt bị đánh nghiêng lên nhìn Thường Vệ Quang, nở nụ cười trào phúng: "Thì ra trong mắt ông, ta cũng là người của Thường gia?"

Trong ánh mắt của nàng ta là biểu tình cực kỳ xa lạ, khiến Thường Vệ Quang ngẩn ra, bàn tay đang nâng lên không hạ xuống tiếp được.

"Lúc đầu khi nương mang theo ta ngàn dặm xa xôi tới tìm ông, ông có xem bà là người của Thường gia không? Nương ta chết rồi, để lại mình ta, khi đó ông có xem ta là người của Thường gia không? Con trai ông con gái ông khi dễ ta, xem ta không bằng một đứa nô tỳ, ngày ngày đều sống trong sỉ nhục, khi đó, ông có xem ta là người của Thường gia không? Ha ha ha, Thường Vệ Quang, ông có biết ta phải cảm ơn chuyện các người đưa ta vào cung tới mức nào không? Nếu không phải như thế, sao có ngày ta lật đổ được các người? 4 năm rồi, ta rốt cuộc cũng đợi được ngày này, quả thật là ông trời có mắt ! Ha ha ha ha. . . . . ."

Hận thù của nàng ta khiến khuôn mặt Thường Vệ Quang trở nên tái nhợt, không còn một chút huyết sắc.

"Ta thừa nhận ta quả thực có lỗi với nương con." Ông ta giống như đột nhiên già đi mười tuổi, trong mắt tràn đầy chán nản: "Nhưng ta là Thừa Tướng, ta có sự nghiệp của ta, cuộc đời của ta, sao có thể cưới một cô gái lầu xanh về nhà? Tư Viện, là cha có lỗi với mẹ con, có lỗi với con, xem như là cha van xin con, hoàng thượng chỉ nhất thời tức giận mới đày con đến đây, chỉ cần con cầu xin hắn, thành khẩn nhận sai, hắn chắc chắn sẽ nể tình phu thê nhiều năm. . . . . ."

Thường Tư Viện cười lạnh nhìn dáng vẻ hèn mọn của ông ta: "Ông không cần phải bày ra bộ dạng đáng thương đó đâu, ông càng ăn nói khép nép, ta chỉ càng cảm thấy hả giận. Từ lâu ta đã không xem mình là người của Thường gia nữa rồi, dù cho ta có phục sủng, cũng sẽ tìm cách khác khiến Thường gia thảm bại hơn, mời Thừa Tướng đại nhân về đi."

Thường Vệ Quang còn muốn nói gì đó, nhưng bị Thường Tư Viện gọi thủ vệ mời đi ra ngoài.

Dù cho nàng ta bị phạt tới nơi này tự hối lỗi một năm, nhưng vẫn là Thường Tiệp dư, là nữ nhân của hoàng thượng, không phải là người mà thần tử thất thế như ông ta có thể tùy ý đánh chửi.

"Thường Tư Viện, ngươi nhất định sẽ hối hận về chuyện hôm nay." Ông ta để lại một câu nói như vậy xong, liền căm hận xoay người rời đi.

Ở trong Thanh Tâm Điện, khóe miệng còn dính một vệt máu của nữ tử chợt nâng lên thành một nự cười xinh đẹp, thậm chí hai mắt vốn đang nhắm chặt cũng run rẩy theo, nhưng một lúc sau, đôi mi vốn đang khép bỗng tràn ra một giọt nước mắt trong suốt, rơi thẳng xuống nền đất.

"Lục Nhi, đến Nhạc Thanh điện mời Lục Lương đệ qua đây một chuyến, nói là thân thể ta khó chịu, muốn xin nàng ta một chút nước đường đỏ."

Trong Nhạc Thanh điện, Lục Khê ngẩng mắt nhìn tiểu cung nữ đang nghiêm trang đứng trước mặt, rồi quay đầu lại phân phó Vân Nhất: "Đi chuẩn bị một ít nước đường đỏ."

"Vâng!"

Ảnh Nguyệt cúi đầu nói nhỏ bên tai nàng: "Chủ tử, hôm nay Thường Tiệp dư đã thất thế, người cần gì phải quan tâm tới nàng ta? Lúc trước nàng ta hại người té bị thương, bây giờ người không “bỏ đá xuống giếng” là xem như tốt lắm rồi, cần gì phải đến thăm nàng ta?"

Lục Khê lơ đễnh nói: "Nàng ta bất nhân, nhưng ta không thể bất nghĩa, huống chi hậu cung này có vô số tai mắt, nếu ta không biết cách đối nhân xử thế, không có một chút độ lượng nào, ngày sau sao có thể tấn thăng đây?"

Ảnh Nguyệt đã không thể tin dùng nữa, nên nàng cũng không có ý định nói thật cho nàng ta biết.

Trên đường đến Thanh Tâm Điện, Lục Khê cố ý đi ngang qua Ngự Hoa Viên, không ngoài dự đoán, gặp phải An Uyển Nghi vừa được tấn thăng —— bởi vì Tề hoa điện của nàng ta ở gần đây, nghe nói mỗi ngày nàng ta đều đến ngự hoa viên đi dạo.

"Ơ, đây không phải là Lương đệ muội muội à? Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây ngắm hoa thế?" Âm thanh tràn đầy châm chọc, An Uyển nghi trước mặt và sau lưng quả thực là hoàn toàn khác nhau.

Lục Khê cũng không tức giận, nghiêm túc hành lễ: "Muội muội tham kiến Uyển Nghi tỷ tỷ, là Thường Tiệp dư của Thanh Tâm Điện mời muội muội qua đó ngồi một lát, muội muội thấy hôm nay thời tiết rất đẹp, nên mới chọn con đường này, thuận tiện có thể đi dạo luôn."

An Uyển nghi cười như không cười hừ một tiếng: "Thì ra là quan hệ của Lương đệ muội muội và Thường Tiệp dư lại tốt như vậy? Lúc trước còn nghe nói muội muội bị Thường Tiệp dư đẩy ngã, hôm nay tay còn chưa khỏi hẳn, không ngờ ngược lại tình cảm tỷ muội của hai người lại thân thiết đến mức này."

"Uyển Nghi tỷ tỷ nói rất đúng, hoàng hậu nương nương luôn luôn dạy chúng ta phải biết rộng lượng, tỷ muội hòa thuận, muội muội nghĩ hôm đó Thường Tiệp cũng không cố ý, cho nên nghe nói nàng ấy thân thể khó chịu, dĩ nhiên là phải đến thăm rồi."

Lại nói thêm mấy câu, biểu tình của Lục Khê vẫn trầm ổn thỏa đáng, dù An Uyển nghi có tâm muốn xoi mói cũng tìm không ra. Chẳng biết tại sao, An Uyển nghi lại cảm thấy rất ghét Lục Khê, có lẽ bởi vì hai người đều cùng là giai nhân xinh đẹp, nhưng nữ nhân ngốc nghếch này lại tấn thăng nhanh hơn gấp nhiều lần so với nàng ta năm đó khiến nàng ta cảm thấy rất bất mãn.

Hơn nữa, trước hôm tấn thăng, lúc ở điện của hoàng hậu, khi nhắc đến Lục Khê thì Tiêu chiêu viện đã từng trào phúng nói một câu: "Tính tình của Lục mỹ nhân và An tần quả thực giống nhau, đều là người không tranh quyền thế nhỉ!" Nhưng ánh mắt giễu cợt kia rõ ràng là đang nhắm vào nàng ta, ý bảo dù Lục Khê không tranh cũng đạt được nhiều hơn nàng ta gấp mấy lần.

Tiêu Chiêu viện tất nhiên đáng hận, nhưng phân vị nàng ta cao hơn An tần, còn Lục Khê thì khác, chỉ là một Lương Đệ nho nhỏ, dù có bị ức hiếp cũng chỉ biết im lặng.

Lục Khê thi lễ cáo từ, trong tay áo rơi xuống một chiếc khăn tay, An Uyển nghi đang muốn mở miệng, rồi lại đột nhiên im lặng, sai cung nữ đi nhặt.

Trên chiếc khăn trắng mịn có một bài thơ xinh đẹp được thêu rất khéo, khiến người ta vừa nhìn qua đã cảm thấy vui vẻ, dưới góc bên phải chỉ viết một chữ: Uyên.

An Uyển nghi biến sắc, nặng nề hừ một tiếng, không ngờ hoàng thượng lại cho phép nàng ta làm như vậy? Gọi thẳng tên của người, quả thực là hoang đường!

Nhưng chiếc khăn này. . . . . . nếu là muốn tặng cho hoàng thượng, thì chắc hẳn chưa kịp đưa.

Nhìn vật trong tay thanh lệ đáng yêu, khéo léo xinh đẹp, tràn đầy phong vị của Giang Nam. An Uyển nghi đột nhiên nở nụ cười, cầm khăn tay đi về Tề hoa điện.

Lúc Lục Khê đến Thanh Tâm điện thì Thường Tư Viện đang cầm khăn che miệng, chân mày nhíu chặt, có vẻ rất mệt mỏi. Nhìn thấy Lục Khê tới, nàng ta cho Lục Nhi lui xuống, thấy vậy Lục Khê cũng bảo Vân Nhất lui xuống, khép cửa chính lại.

"Cô đến rồi à!"

Lục Khê liếc nhìn nửa bên mặt sưng đỏ của nàng ta: "Thừa Tướng đã đến đây?"

Nàng ta hờ hững gật đầu một cái, giống như người bị đánh không phải là mình, thấy nước đường đỏ Lục Khê đang cầm trong tay, nàng ta cười nhạt: "Cô mang đến thật à."

"Cô bảo thân thể khó chịu, muốn xin ta chút đường đỏ, tất nhiên ta không thể tay không mà đến. Nếu để truyền tới tai hoàng thượng, không phải sẽ mang tiếng là hẹp hòi sao?" Lục Khê mỉm cười nhìn nàng ta, cũng vờ như không nhìn thấy vết sưng đỏ ấy: "Hôm nay thời tiết không tệ, lúc tới đây ta có đi ngang qua ngự hoa viên, gặp phải An Uyển nghi, nàng ta còn cảm thán tỷ muội chúng ta tình thâm."

Thường Tư Viện không khỏi âm thầm bội phục sự thông minh của nàng.

Nếu như Lục Khê âm thầm đến Thanh Tâm Điện, hoàng thượng biết nhất định sẽ sinh nghi, chẳng bằng thoải mái để cho mọi người nhìn thấy, động tĩnh lớn như thế sẽ chẳng khiến ai hoài nghi.

Tất cả mọi người sẽ xem như nàng đang tận tâm tận lực muốn làm một nữ nhân hiền lương rộng lượng, nhiều lắm chỉ khiến họ chê cười, chứ không khiến ai phải cảnh giác.

Lục Khê nói: "Cô tìm ta có chuyện gì không?"

Thường Tư Viện cười cười, không để ý đến hình tượng nữa, buông lỏng chiếc khăn trong tay ra, để lộ má trái sưng đỏ cùng khóe môi rỉ máu: "Hôm nay, ân tình của ta và Thường Vệ Quang đã xong, sau một tát này, ta và ông ta chỉ là kẻ thù. Lần này tìm cô, là muốn nói cho cô biết, trong vòng ba tháng ta sẽ phục sủng, nói trước để cô khỏi hiểu lầm."

Lục Khê cũng cười, "Thành ý của Thường Tiệp dư ta đã thấy, cũng hi vọng cô thuận chèo xuôi mái."

"Đa tạ." Thường Tư Viện buông chuỗi phật châu trong tay ra, liếc nhìn đại điện trống rỗng, thở dài: "Lần phục sủng này, lại là vì té xuống lần nữa, quả thực là bi kịch."

Lục Khê cúi mâu nói: "Kéo ngã Thường gia, không phải chỉ có một cách, nếu Tiệp dư đợi được, thì đừng hy sinh chính bản thân mình."

Thường Tư Viện mỉm cười nhìn nàng: "Không sao, cách này một công đôi việc, hơn nữa cũng là cách nhanh nhất. Ta sẽ sớm thoát khỏi nơi này, trong khoảng thời gian đó, cô nến cố sức lấy được sự sủng ái của hoàng thượng, nếu như có thể, thì phải cố gắng mang được Long thai

Lục Khê có chút chần chờ, Thường Tư Viện đối xử với bản thân quá tàn nhẫn, quả thực là liều mạng với Thường Vệ Quang.

Biện pháp của nàng ta chính là sau khi phục sủng sẽ hại Lục Khê, nếu như có cơ hội, tốt nhất là dùng tội danh mưu hại long thai, như vậy, dù hoàng thượng còn có chút thương tiếc, hay hổ thẹn với nàng ta cũng sẽ không chút do dự mà chém đầu cả Thường gia.

"Cô không muốn sống nữa sao?”

"Sống? Từ nhỏ ta đã cảm thấy mình sống không bằng chết rồi, chỉ cần lúc sinh thời có thể thấy được cảnh tượng thảm bại của Thường gia thì chính là điều vui vẻ nhất trong cuộc đời ta, chết còn gì đáng sợ chứ?"

Nhìn gương mặt đã từng khiến mình hận thấu xương, Lục Khê thở dài.

Đều là người đáng thương, dù nàng muốn Thường gia diệt vong, nhưng cũng không hy vọng Thường Tư Viện chết.


"Cũng được, có cần gì thì cứ nói cho ta biết, trước tiên cô hãy thoát ra khỏi Thanh Tâm điện này đã rồi tính tiếp."




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon