Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 13

loading...

Sắc hiệp 18+ - Hắn ôm eo để cho nàng ngồi xuống đùi hắn, thân thể hai người va chạm thân mật, không còn chút khoảng cách nào. Hắn xảo biện xong, liền nhếch môi cười, vừa đưa tay cởi váy vừa hôn lên môi nàng...


Dau pha hau cung - Chuong 13


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 13: Giấu Độc



Trích Tinh đài nằm ở sườn phía Bắc của hoàng cung, do Hoàng đế khai quốc của nước Ngự - Cảnh Thành Đế sai người xây dựng, cao đến mấy trăm trượng, nhìn xuống là chiếc hồ rộng tựa như một mặt gương lớn, ban đêm ngửa đầu là thấy vạn ánh sao.

Ngẩng đầu ba thước có thần linh, nghe nói sự tồn tại của Trích Tinh đài này là để cho các vị Đế Vương biết đạo lý “Chuyện đang làm trời đang nhìn”, cố gắng làm một Quân Vương hiền lương, không thể hoang phế đế nghiệp.
Nhưng đế vị truyền xuống nhiều đời, các quân chủ sau này dần dần không vì cảm thấy không thẹn với trời, bước lên đài ngắm sao nữa, mà chỉ cầu không thẹn với lòng thôi. Vì vậy Trích Tinh đài này cũng từ từ trở thành một nơi du ngoạn, chỉ có hoàng thượng hoặc Thái hậu, hoàng hậu mới có quyền thiết yến ở đây. 

Thái hậu đã không lộ diện một thời gian, nghe nói là dốc lòng hướng Phật sao chép kinh thư, hôm nay thiết yến ở nơi này mời chúng phi tề tụ ở Trích Tinh đài ngắm sao.

Các phi tần từ Lục Phẩm trở lên đều tới, ngay cả Thường Tiệp dư vẫn luôn ở Thanh Tâm Điện tu thân dưỡng tính cũng có mặt.

Gió đêm phất qua, mang đến cảm giác lạnh lẽo, trên Trích Tinh đài cực kỳ náo nhiệt, nhưng chỉ có Lục Khê là trầm mặc nhìn cảnh tượng nhộn nhịp đó.

Thái hậu cười liếc nhìn hoàng hậu, vừa sai cung nữ dâng thức ăn lên, vừa nói: " Mấy ngày nay ai gia đều ở trong Thọ Khang cung trai giới hướng Phật, vì vậy không mấy để ý đến chuyện hậu cung, trong khoảng thời gian này hoàng hậu đã khổ cực rồi."

Hoàng hậu vội nói: "Mẫu hậu qua khen, nhi thần cũng chỉ tận lực làm việc, mong muốn xẻ bớt gánh nặng cho mẫu hậu thôi, sao có thể gọi là khổ cực được?"

"Hoàng hậu đừng khiêm tốn, con luôn hiểu chuyện lại hiền đức, hậu cung này có con quản lý, ai gia mới có thể yên tâm ở Thọ Khang cung an hưởng thanh nhàn."

Rõ ràng là tán dương, nhưng lại khiến hoàng hậu cảm thấy căng thẳng, ý của Thái hậu là mấy ngày nay nàng đã quá lộng quyền rồi ư? Chắc hẳn là do gần đây hoàng thượng tấn cấp cho các phi tần đều trực tiếp thông qua nàng tiến hành, chứ không nói trước cho Thái hậu, hẳn là đã khiến bà ta khó chịu rồi.

Hoàng hậu vội thành khẩn nói: "Năng lực nhi thần chưa đủ, quả thật khó xử lý tốt chuyện hậu cung một mình, cũng cảm thấy rất xấu hổ. Việc đại sự mong mẫu hậu tự mình quyết định, nhi thần ở bên cạnh hiệp trợ, cũng có thể học tập được nhiều hơn."

Thật ra thì sao Thái hậu lại không biết những chuyện kia là do người nào quyết định? Hoàng hậu. . . . . . A, kể từ Nhạc gia thất thế, nàng ta ở trong lòng hoàng thượng cũng chẳng là gì, có chăng là chút tình cảm phu thê còn sót lại mà thôi.

Nhưng lời vừa rồi là Thái hậu muốn nhắc nhở nàng ta, mọi chuyện trong hậu cung này không phải do nàng ta định đoạt.

Vừa cười vừa nói vài lời với hoàng hậu xong, Thái hậu bỗng liếc mắt nhìn Lục Khê, Lục Khê chạm phải ánh mắt thâm sâu ấy của bà ta, đành phải miễn cưỡng lộ ra nụ cười, cố gắng hòa nhập vào không khí đang náo nhiệt.

Thái hậu có chút lo lắng không biết Lục Khê có hoàn thành được việc hay không, nhưng trong lo lắng cũng có mấy phần an tâm —— nếu Lục Khê là một người lòng dạ độc ác, không có lương tri, mới thật khiến bà ta lo sợ.

Giống như nuôi một con chó dữ vậy, hôm nay nó giúp ngươi cắn kẻ địch của ngươi, nhưng sao chắc được sau này nó sẽ không quay lại cắn ngươi chứ?

Lục Khê biểu lộ ra mình đang lo lắng, kì thực bình tâm tĩnh khí liếc nhìn Thường Tiệp dư đang ngồi ở đối diện, ánh mắt chạm nhau một giây trên không trung, như có muôn ngàn cảm xúc trao gửi, rồi sau đó lai lại chú tâm vào chuyện của người ấy.

Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử đều tới, ngồi ở bên cạnh hoàng hậu, bàn của hai người cách nhau khoảng một trượng, nhưng lại quy quy củ củ ngồi ở chỗ của mình, chứ không châu đầu ghé tai nói chuyện, cũng không biểu lộ ra tính nghịch ngợm của trẻ con, mà ngược lại rất chững chạc.

Hai đứa bé đều chưa tới 10 tuổi, Đại hoàng tử chín tuổi, nhị hoàng tử nhỏ hơn mấy tháng, Lục Khê nhớ lúc trước khi còn ở trong phủ, thị nữ thiếp thân của Lục phu nhân cũng một đứa con trai tuổi tầm cỡ này, đứa bé kia rất hiếu động, vừa thấy người liền cất giọng non nớt xin kẹo, vô cùng đáng yêu.

Nhìn hai đứa bé từ nhỏ đã phải chịu huấn luyện nghiêm khắc trước mắt, thiên tính trẻ con bị sự bị sự khát vọng quyền thế của người lớn bóp chết, chỉ còn chút cảm xúc tò mò hoặc hâm mộ hiển lộ trên khuôn mặt ngây thơ.

Bọn chúng đều là con cờ, bởi vì người nuôi dưỡng hi vọng chúng có thể trở thành là Quân Vương, vì vậy bị ép buộc phải mất đi tuổi thơ.

Nàng thu hồi ánh mắt, liếc nhìn đĩa Quế Hoa Cao vừa được mang lên, người xưa nay yêu thích đồ ngọt như nàng lại bỗng nhiên chẳng còn cảm giác thèm ăn nữa.

Hôm nay An Uyển nghi mặc một bộ y phục sắc hạnh với váy màu lựu, nổi bật trong đám người, đúng là người đã lâu không được sủng ái một khi được sủng, thì sẽ khắc hẳn người thường.

Thái hậu nhìn nàng ta vài lần, cười nói: "Đây hẳn là An tần phải không, ai gia đã già rồi, nhìn một lúc mới nhận ra được, quả thật là càng ngày càng xinh đẹp."

Hoàng hậu cười nói: "Mẫu hậu có điều không biết, vị này đã là An Uyển nghi rồi, mới vừa tấn thăng mấy ngày trước."
loading...

"Thì ra là đã là Uyển Nghi rồi." Thái hậu mỉm cười nói, "Chẳng trách, nhìn bộ váy của An Uyển nghi này, quý khí khiến ai gia cũng phải ghen tỵ đấy."

Mọi người không hiểu lời này của Thái hậu là có ý gì, liền chuyển ánh mắt sang bộ váy trên người An Uyển nghi, chỉ thấy mặt trên có thêu một con chim lớn, phía trên đầu có hai ngọn lửa diễm lệ, bởi vì ngọn lửa cách nó quá gần, từ xa nhìn lại tưởng rằng đó vốn là lông vũ trên đầu, rất giống phượng hoàng.

Mấy vị tần phi ở gần chưa hiểu, nhưng những người ở xa thì thấy rõ ràng rồi.

An Uyển nghi khó hiểu, cúi mắt nhìn quần áo của mình, một hồi lâu, đột nhiên biến sắc.

Nàng ta vội vàng đứng lên, phịch một tiếng quỳ xuống: "Thái hậu nương nương tha mạng, tần thiếp không biết bộ váy này lại sai phạm lớn như vậy, tần thiếp tội đáng chết vạn lần, xin thái hậu nương nương trách phạt."

Phượng Hoàng là tượng trưng cho Đế hậu, xưa nay chỉ có hoàng hậu và Thái hậu mới có thể dùng, nhưng nay Thái hậu quyền khuynh hậu cung, vì biểu thị tôn kính, đến cả hoàng hậu cũng chưa từng dùng đồ án tương tự này.

Càng nghĩ càng sợ, sắc mặt An Uyển nghi trắng bệch như giấy.

Xiêm áo này là do nàng ta sai Thượng Y cục gấp gáp chế tạo để phù hợp với địa vị hiện tại của nàng ta, dù sao tần phi phẩm cấp từ Uyển Nghi trở lên cũng không nhiều, nên cũng muốn khoe khoang một chút.

Có ai ngờ được, tình thế lại đảo ngược, kết quả cùng dự liệu lại hoàn toàn bất đồng.

Người ngồi ở đây đều im lặng, chuyện này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nếu Thái hậu muốn truy cứu, An Uyển nghi khó thoát tội.

Lục Khê có chút đăm chiêu liếc nhìn đồ án giống phượng hoàng kia, nữ quan chế tạo y phục của Thượng Y cục đều là các cô cô có kinh nghiệm phong phú, hơn nữa thân phận An Uyển nghi lại không bình thường, người chế tạo y phục cho nàng ta hẳn phải là người tài hoa trong số đó, sao có thể xuất hiện sai lầm như vậy đây?

Giống như có dự cảm, bên tai nàng lại vang những lời của Thường Tư Viện ở Thanh Tâm Điện hôm đó: "Trong vòng ba tháng, ta sẽ phục sủng trở lại."

Trong lúc ánh mắt mọi người đang tập trung trên người An Uyển nghi, chỉ có Lục Khê và Thường Tư Viện ngầm trao đổi, đôi mắt sâu hút xinh đẹp của nàng ta ánh lên ý cười, lộ ra chút tán thưởng, khiến Lục Khê trở nên thông suốt.

Là nàng ta làm?

Sao nàng ta lại làm được?

Lục Khê thật tò mò, nhưng cũng âm thầm cảm thán, may mà bây giờ bọn họ là đồng minh, nếu không thật đúng là một đối thủ lớn.

Thái hậu chỉ muốn lập uy, chứ không định làm to chuyện, dù sao bà ta cũng chỉ mới lộ diện, mới đến đã làm cho phi tử may mắn được hoàng thượng sủng ái mấy ngày nay khó chịu, như vậy không phải là ngang nhiên đối địch với hoàng thượng ư?

"Tới đây cho ai gia nhìn một chút." Bà ta chỉ lạnh nhạt phân phó một câu, An Uyển nghi sợ hãi bước lại gần, Thái hậu cẩn thận dò xét một lúc lâu mới nở nụ cười: "Ai, ai gia quả thật đã già rồi, lú lẫn đến nỗi nhìn Ma Tước thành Phượng Hoàng, thật sự là khiến người ta không biết nên khóc hay cười."

An Uyển nghi sững sờ, cảm thấy nỗi sợ dâng lên tới cổ họng rốt cuộc rơi xuống, thở phào đồng thời mới phát hiện, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Sự kiện Ô Long này quả thật vô cùng uy lực, người xem náo nhiệt thấy rất vui vẻ, còn An Uyển nghi thì sợ hãi quá mức, tất nhiên cũng không thể suy nghĩ câu “nhìn Ma Tước thành Phượng Hoàng” kia của Thái hậu kia rốt cuộc có ngụ ý gì.

Nàng ta vất vả lắm mới nương nhờ đươc khối khăn tay kia của Lục Khê nhận được sủng ái, không thể thất sủng nhanh như thế được.

Mọi người từ từ khôi phục hăng hái lúc đầu, lại biểu diễn vở kịch tỉ muội tình thâm nói chuyện trời đất, rất náo nhiệt.

Chỉ chốc lát sau, trên trời xẹt qua những ánh sáng nhỏ, có người dẫn đầu ngẩng nhìn mấy lần, mọi người cũng nối tiếp rối rít quan sát chăm chú. Hôm nay không trăng, nên ánh sao lại càng thêm rực sáng, giống như những viên ngọc treo lơ lửng trên trời, xinh đẹp lung linh.

Có quan tinh tượng đứng giảng giải về các vì sao cho mọi người biết, dĩ nhiên có không ít người nghe không hiểu gì, nhưng chỉ ngắm nhìn cảnh đẹp như thế này thôi cũng đã là chuyện tốt hiếm có rồi.

Không khí náo nhiệt, gió đêm thanh mát.

Hai vị hoàng tử dù sao vẫn còn nhỏ, chẳng mấy hứng thú với chuyện ngắm sao, chỉ chốc lát sau liền cúi đầu, không hẹn mà cùng ăn bánh ngọt trong đĩa.

Không lâu sau hai chiếc đĩa chỉ còn trơ đáy.

"Hai tên nhóc tham ăn này, dùng nhiều đồ ngọt như vậy, cẩn thận tối nay bị tiêu chảy đó." Thái hậu vừa lắc đầu vừa mỉm cười nói, trong lúc mọi người đang ngước mắt ngắm những vì sao, đột nhiên liếc sang Lục Khê, im lặng ra lệnh cho nàng có thể hành động.

Tay Lục Khê vẫn nắm chặt dưới lớp áo, nhận thấy ánh mắt Thái hậu, nàng nhanh chóng vươn tay lướt qua đĩa Quế Hoa Cao trước mặt, một ít bột trắng rơi xuống hòa lẫn vào lớp bột gạo.

Nàng nâng đĩa bánh ngọt lên, mỉm cười nhìn Thái hậu xin chỉ thị: "Thái hậu nương nương, đĩa hoa Quế Hoa Cao ở chỗ tần thiếp còn chưa dùng tới, không bằng tặng cho hai vị hoàng tử có được không."

"Lục tần đừng chiều chúng như vậy, tự ngươi thưởng thức đi." Thái hậu cười nói với nàng.

Lục Khê liếc nhìn hai vị hoàng tử, ôn nhu tiếp lời: " Hôm nay khẩu vị của Tần thiếp không tốt lắm, không muốn ăn đồ ngọt, thay vì lãng phí, còn không bằng tặng cho hai vị hoàng tử. Xin thái hậu nương nương ân chuẩn."

Thái hậu bất đắc dĩ phất tay một cái: "Đã như vậy thì đưa cho bọn chúng đi." Quay đầu liếc mắt nhìn hai đứa trẻ: " Ăn xong đĩa điểm tâm này thì không được ăn nữa."

Vì vậy Lục Khê đứng dậy, từ tốn bước tới chỗ hai vị hoàng tử trong ánh mắt khinh thị vì hành động lấy lòng trắng trợn của nàng.

Đĩa Quế Hoa Cao bên phải là cho Đại hoàng tử, còn bên trái. . . . . . là cho nhị hoàng tử.

Từ chỗ Lục Khê đến chỗ của hai vị hoàng tử chỉ có mười ba bước chân, nhưng thời gian cứ như bị kéo dài vô hạn, dù đang trong không khí inh tai náo nhiệt, với Lục Khê mà nói cũng giống như đang ở một nơi im ắng không tiếng động mà thôi.

Một bước, hai bước, ba bước.

Nàng trầm mặc đi tới chỗ hai đứa bé vô tội, nhưng không nghĩ nửa đường lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn.


Chuyện là như vầy, cung nữ vốn đang châm trà cho Thường Tiệp dư không biết sao đột nhiên sẩy tay vẩy nước trà lên người chủ tử, nàng ta hoảng hốt, sợ chủ tử trừng phạt, vì vậy vội vàng lui về phía sau hai bước, ý muốn quỳ xuống cầu xin tha thứ. Nào đoán được lại vừa lúc đụng phải Lục Khê đang ở sau lưng, khiến hai đĩa bánh ngọt rơi xuống đất, bánh Quế Hoa Cao tán loạn trên nền gạch.

Lục Khê cũng bị nàng ta làm cho suýt ngã, còn chưa kịp phản ứng đã thấy Thường Tiệp dư bỗng nhiên đứng dậy, quát cung nữ kia: "Còn không mau quỳ xuống cho ta!"

Tiếp đó, nàng ta xoay người lại cúi đầu trước Thái hậu trầm giọng nói: "Nô tì dạy dỗ vô phương, xin Thái hậu trách phạt."

Đám người còn đang ồn ào lập tức an tĩnh lại, Thường Tiệp dư này vài ngày trước bị giáng liền hai cấp là do Lục tần, hôm nay vừa lộ mặt, cận thân cung nữ liền gây ra chuyện, hơn nữa chuyện này lại liên quan đến Lục tần.

Lúc trước Thường Tiệp dư quá mức kiêu ngạo càn rỡ, không có ai giao hảo với nàng ta, cũng vì vậy, những ánh mắt nhìn về phía nàng ta lúc này đều chỉ là giễu cợt cùng không có ý tốt.

Cung nữ cận thân của nàng ta, Lục Nhi, “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt nói không ra lời, đến cả một câu xin tha tội cũng không thốt ra được.

Trong không khí trầm mặc này, ánh mắt Thái hậu chợt lóe lên chút lạnh lẽo, liếc nhìn những chiếc bánh ngọt nằm tán loạn trên đất chốc lát, chỉ hời hợt nói một câu: "Mang xuống, trượng hình."

Mọi người đều biết, trượng hình là một trong những hình phạt tàn độc nhất, phàm là thái giám cung nữ trong cung bị phạt trượng hình, không mấy người có thể sống. Cũng vì vậy, hình phạt này gần như ngang bằng với tử hình.

Thân thể Lục Nhi càng thêm run rẩy, sắc mặt Thường Tiệp dư cũng tái đi ba phần, trước mặt mọi người Thái hậu lại xử tử cung nữ cận thân của nàng ta, việc này chẳng khác nào trước mắt bao người cho nàng ta một bạt tai.

Nàng ta cắn răng, nhìn Thái hậu kính cẩn nói: "Thái hậu nương nương, tất cả đều là lỗi của nô tì, là do nô tì ngày thường quản giáo không nghiêm, hôm nay mới xảy ra chuyện trước mặt người. Mong rằng thái hậu nương nương rộng lượng tha cho cung nữ này đi."

Thái hậu lạnh nhạt liếc mắt nhìn nàng ta, không chút để ý nói một câu: "Chủ tử quản giáo không nghiêm, theo lý nên chịu phạt; nhưng người phạm sai lầm là nô tài, tất nhiên không thể chỉ phạt mình chủ tử."

Kế hoạch an bài tỉ mỉ bị phá hư, mặc dù bên ngoài Thái hậu không hề lộ vẻ khác thường, nhưng trong lòng lại hận đến cắn răng, chẳng thèm nhiều lời với Thường tiệp dư nữa: "Được rồi, không cần nói nữa, dẫn cung nữ này xuống, đánh mười trượng trước rồi xử lý sau. Thường Tiệp dư cũng về chỗ đi, đợi tan yến, ai gia sẽ đích thân nói chuyện với ngươi. Hoàng hậu, ai gia hơi mệt, nơi này ngươi chủ trì đi, ai gia hồi cung nghỉ ngơi trước đây."

Bà ta đứng dậy, mặt không chút thay đổi liếc qua Lục Khê, lưu lại một câu: "Lục tần cũng trở về vị trí đi, đáng tiếc ý tốt của ngươi hai vị hoàng tử không tiếp nhận được rồi."

Một bữa tiệc ngắm sao tốt đẹp, đến đây liền thay đổi.

Dù hoàng hậu cố xem như không có chuyện gì xảy ra, không khí cũng chẳng thể trở lại như lúc đầu.

Vì vậy cuối cùng, mọi người đều rời đi sớm, ai về cung người nấy, cả đường đều cười nhạo bàn tán con đường ở hậu cung sau này của Thường Tiệp dư sợ rằng không còn thuận lợi như ngày trước nữa.

Sau khi xuống khỏi Trích Tinh đài, Thường Tư Viện không nói một lời ngồi lên liễn xa đi về hướng Tê Ngô cung, lúc Lục Khê đi ngang qua nàng ta, xuyên qua bóng đêm âm trầm nàng khẽ nói một câu: "Đa tạ."

Vẻ mặt vốn nặng nề của Thường Tư Viện đột nhiên biến mất, trên khuôn mặt xinh đẹp chỉ còn nụ cười nhàn nhạt, nhẹ nhàng lắc đầu với Lục Khê một cái, ngay sau đó đi về hướng ngược lại.

Tê Ngô cung.

Minh Uyên nghe nói Thái hậu mở tiệc ở Trích Tinh đài thiết đãi chúng Tần phi, Cao Lộc hỏi hắn muốn đến xem một lát không thì hắn trầm mặc rồi bảo: "Không cần, hôm nay còn một số chuyện chưa giải quyết xong, cứ để cho các nàng ấy vui vẻ tự nhiên."

Nào đoán được tấu chương về lễ vật tiến cống năm nay của Tây Vực còn chưa phê chuẩn xong, đã nghe thái giám canh cửa thông báo: "Thường Tiệp dư đến ——"

Bàn tay đang cầm bút của hắn hơi dừng lại, nhưng không ngẩng đầu lên mà chỉ nói với Cao Lộc: "Báo cho Thường Tiệp dư, hôm nay trẫm bận nhiều việc, không rảnh gặp nàng ta, có chuyện gì cứ nói với ngươi để ngươi truyền đạt lại là được."

Cao Lộc theo lời đi ra ngoài truyền khẩu dụ của hoàng thượng, chỉ chốc lát sau đi vào cung kính nói: "Bẩm hoàng thượng, Thường Tiệp dư nói không sao, tiệp dư nguyện ý chờ ở bên ngoài, cho đến khi hoàng thượng hết bận."

Tròng mắt Minh Uyên tối lại, chỉ nói: "Nếu nàng ta đã nguyện ý, vậy cứ để cho nàng ta chờ."

Chẳng nói mình sẽ ra ngoài gặp Thường Tư Viện hay không.

Trên thực tế, dù Thường Tư Viện có kiêu căng ngạo mạn, nhưng vì làm việc phách lối mà rơi vào kết cục bị giáng cấp mất đi thánh sủng như hôm nay cũng là âm mưu của hắn. Nói cho cùng, đối với nữ tử này, hắn vẫn có áy náy.

Thời gian chậm rãi trôi qua, dù đã phê duyệt xong tấu chương, nhưng hắn vẫn không rời khỏi thư phòng nửa bước, chỉ nằm lên giường trong điện nghỉ ngơi, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Cao Lộc thấy thế, nhẹ nhàng phủ thêm chăn cho hắn, rồi mới ra ngoài thông báo cho Thường Tiệp dư một tiếng, không ngờ nàng ta nghe xong chỉ gật đầu, lại vẫn cố chấp đứng ở dưới bậc thang, nhẹ nhàng nói một câu: "Ta chờ được, Cao công công không cần phải lo lắng, cứ hầu hạ hoàng thượng cho tốt đi."
loading...

Cao Lộc lắc đầu thở dài, lại đẩy cửa đi vào đại điện, liếc nhìn hoàng thượng đang nghỉ ngơi, cũng không biết nên nói cái gì.

Những năm gần đây, tận mắt hắn thấy hoàng thượng sủng ái Thường Tiệp dư cỡ nào, khi đó vinh quang lục cung, không người nào có thể sánh được. Đáng tiếc đế vương vốn bạc tình, hôm nay có mấy người Lục tần cùng Kha Lương Viện, Thường phi nương nương ngày xưa bây giờ cũng chỉ là một Tiệp dư thất sủng mà thôi.

Dù là đầu hè, nhưng ban đêm vẫn hơi lạnh, Cao Lộc đi ra ngoài mấy lần, cố gắng thuyết phục Thường Tư Viện hồi cung, nhưng đều bị nàng ta kiên định cự tuyệt, hắn cũng không thể làm gì khác hơn là mặc kệ.

Mãi cho đến chân trời lóe lên ánh sáng, Minh Uyên mới tỉnh dậy khỏi giấc ngủ say, liếc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, hỏi Cao Lộc đang hầu bên cạnh: "Bây giờ là giờ gì?"

Cao Lộc vội trả lời: "Bẩm hoàng thượng, vừa tới giờ Mẹo."

Minh Uyên ừ một tiếng, đẩy chăn ra đứng dậy, lại nghe Cao Lộc chần chờ mở miệng nói: "Hoàng thượng, có muốn ra ngoài gặp Thường Tiệp dư không?"

Minh Uyên sững sờ, quay đầu lại kinh ngạc nhìn Cao Lộc: "Ngươi nói cái gì?"

Cao Lộc cúi đầu nhẹ giọng đáp: " Hôm qua Thường Tiệp dư cầu kiến hoàng thượng không được, vẫn luôn đứng chờ ngoài điện, mắt chưa từng nhắm lại lần nào."

Minh Uyên nhíu mày sải bước ra ngoài, đẩy cửa, liền nhìn thấy dưới đại điện yên tĩnh thâm u, một nữ nhân mặc bạch y lẳng lặng đứng nhìn mình, bộ y phục đơn bạc phất phơ trong gió, càng hiển lộ rõ dung nhan tái nhợt của nàng.

Nữ nhân này, đã từng vì được hắn sủng ái mà rực rỡ như đóa mẫu đơn nuôi trong lồng kính. Nàng thích mặc xiêm áo diễm lệ, thích vẻ tinh xảo của mình, giống như một viên minh châu khó người bì kịp trong chốn hậu cung.

Nhưng hiện nay, nàng chỉ mặc một bộ áo tơ trắng, không trang điểm đứng dưới bậc thang, giống như lúc vừa vào cung, chỉ là một cô gái ngây thơ e lệ nói với hắn: "Ta tên là Thường Tư Viện."

Đến cả xưng hô cũng sai, là tội thất kính, nhưng lúc đầu bởi vì nàng là con gái của Thường Vệ Quang, vừa vào cung đã được cưng chiều vô hạn, nên hắn chỉ cười tha thứ, một tay đưa nàng đến tình cảnh lúc này.

Minh Uyên đứng ở trên thềm đá, nhìn không rõ vẻ mặt của người đang đứng trong ánh bình minh, mà chỉ thấy được mái tóc bị gió thổi loạn của nàng cùng hai gò má bị bóng đêm nhiễm trắng, sau đó nghe nàng dùng âm thanh mát lạnh như nước kêu một tiếng: "Hoàng thượng."

Thường Tư Viện cúi mâu chậm rãi quỳ xuống đất: "Nô tì tự biết có tội, không nên hy vọng xa vời hoàng thượng sẽ rủ lòng thương xót, nhưng nô tì có chuyện muốn nhờ, quấy rầy hoàng thượng nghỉ ngơi, mong rằng hoàng thượng khai ân, không nên trách tội."

"Xảy ra chuyện gì?" Hắn lạnh nhạt hỏi một câu, liếc nhìn thân thể hơi gầy gò của nàng ta: "Đứng lên nói đi."

Thường Tư Viện không đứng dậy, chỉ tiếp tục nói nhỏ: "Hôm qua ở Trích Tinh đài, cung nữ cận thân Lục Nhi của nô tì vô ý làm rơi đĩa bánh ngọt Lục tần muốn dâng lên cho hai vị hoàng tử, bị thái hậu nương nương mang đi, muốn ban trượng hình. Nô tì biết theo quy củ mà nói, sau khi phạt trượng hình sẽ bị đuổi khỏi cung, nhưng Lục Nhi là người nô tì mang tới từ phủ, đối với nô tì mà nói, là sự tồn tại rất thân thiết. Nô tì cầu xin hoàng thượng khai ân, cho nàng ấy tiếp tục ở lại phục vụ nô tỳ."

Nàng rũ mắt, không nhìn hắn, trong giọng nói hiển lộ rõ vẻ run rẩy, nhưng cũng cẩn thận khống chế, cúi đầu không để cho hắn thấy nửa giọt nước mắt.

Minh Uyên chậm rãi đi xuống bậc thang, đỡ nàng ta dậy, không hề bất ngờ khi bắt gặp đôi mắt nhòa lệ, nhưng nữ nhân này quả thực kiên cường, cố cắn chặt môi, không cho nước mắt rớt xuống.

Hắn chợt không biết nên nói gì, đối với nàng ta hắn có áy náy, cũng không có tình cảm, nhưng dáng vẻ đáng thương này của nàng ta hôm nay, đều là do hắn một tay tạo thành.

Hắn nghĩ, thôi, vẫn nên cho nàng một tương lai tốt đẹp hơn chút đi, chưa kịp thốt ra lời đồng ý với thỉnh cầu nhỏ bé hèn mọn này của nàng ta, đã thấy một tiểu thái giám của Thường Tư Viện hoảng hốt chạy tới, “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, nước mắt đầy mặt nói: "Nô tài tham kiến hoàng thượng, Lục Nhi nàng. . . . . . Lục Nhi nàng đã đi. . . . . ."

Dung nhan bị gió đêm nhuộn trắng của Thường Tư Viện rốt cuộc mất hết huyết sắc, trước mặt bỗng tối sầm, té xỉu trong ngực Minh Uyên.

"Cao Lộc, truyền thái y." Minh Uyên ôm lấy người trong ngực bước vào đại điện, một buổi sáng vốn nên yên bình lại bắt đầu trong sự hỗn loạn.

Trong Nhạc Thanh điện, người vốn đã rời giường từ sớm đang ngồi cạnh bàn, nếm hương vị trà xanh, nàng ngậm trong miệng một lúc, rồi nhổ vào bồn sứ trước mặt.

"Xiêm áo hôm qua ta bảo đã mang đi chưa."

"Bẩm chủ tử, sau khi người ngủ, nô tỳ đã bảo Tiểu Thuận tặng đi rồi."

"Thường Tiệp dư có nói gì không?"

"Thường Tiệp dư nói, chủ tử cứ yên tâm, nàng ấy không sao, dù Thái hậu có hận nàng ấy thế nào, chỉ cần có hoàng thượng che chở thì sẽ không xảy ra chuyện gì hết."

Lục Khê cười cười, nàng ta tự tin đến vậy sao? Chắc chắn hoàng thượng sẽ gặp mình, hơn nữa còn che chở cho nàng ta?

Nhưng chỉ lát sau, Tiểu Thuận chạy vào hồi báo, nghe nói ngày hôm nay lúc trời còn chưa sáng, hoàng thượng đã triệu thái y đến chẩn mạch cho Thường Tiệp dư, kê rất nhiều thuốc bổ mang đến Thanh Tâm Điện.


Lúc nàng muốn đến thỉnh an hoàng hậu thì tin tức lại tới, nghe nói là hoàng thượng đích thân đưa Thường Tiệp dư hồi cung, thấy hoàn cảnh của Thanh Tâm Điện, liền ra chỉ thị: cho Thường Tiệp dư trở về Lâm Hoa điện, không cần phải trai giới hướng Phật nữa.

Theo sự trở về của Thường Tiệp dư, Lâm Hoa điện vốn đã bỏ trống nửa tháng lại trở nên náo nhiệt.

Liên tiếp ba ngày hoàng thượng đều đến Lâm Hoa điện, việc này làm cho đám tần phi tưởng rằng Thường Tư Viện vĩnh viễn không có ngày quật khởi nghẹn họng nhìn trân trối, trong khoảng thời gian ngắn chỉ có thể im lặng.

Người ta thường nói tâm Đế Vương vốn khó dò, có lẽ lúc ngươi đang vinh quang hậu cung hắn sẽ đẩy ngươi xuống vực sâu vạn trượng, nhưng cũng có khả năng kéo ngươi lên từ đáy cốc thâm sâu, Thường Tư Viện chính là ví dụ tốt nhất.


Lục Khê nhàn rỗi, cả ngày chỉ biết đến Ngự Hoa Viên ngắm hoa, đến bờ hồ cho cá ăn, nếu như không có nhiều băn khoăn lo lắng cho tương lai thì cuộc sống như thế này thật ra chẳng có gì không tốt.

Thường Tư Viện được sủng ái lần nữa, Thái hậu đã từng triệu kiến Lục Khê, đầu tiên khen nàng hành động khéo léo, tiếp đó tiếc hận vì hành động thất bại, rồi cuối cùng bày tỏ khát khao với kế hoạch tương lai.

Lần này, Lục Khê không thuận theo như trước nữa, nàng ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn Thái hậu, không nhanh không chậm nói: "Thật xin lỗi, thái hậu nương nương, thứ cho tần thiếp khó có thể tòng mệnh."

Thái hậu có chút kinh ngạc trước sự phản kháng của nàng, khẽ nhíu mày, hỏi ngược lại: "Ngươi nói cái gì?"

Ánh mắt Lục Khê vô cùng kiên định, trầm ổn bình tĩnh, nàng rút cây trâm hồ điệp thái hậu cho người mang tới xuống khỏi búi tóc trả lại cho bà ta: "Nương nương nói xem tần thiếp như nữ nhi ruột thịt, vì vậy tần thiếp cũng kính trọng nương nương như mẫu thân, nhưng những ngày này tần thiếp nghĩ thật lâu, cũng không thể thừa nhận được việc một người mẫu thân sẽ để con gái của mình mạo hiểm cả tánh mạng đi làm việc. Nương nương, tần thiếp còn có cha mẹ, còn có vướng bận, không hy vọng một ngày kia xảy ra chuyện gì không hay, để bọn họ phải gánh vác tội lỗi của tần thiếp. Tần thiếp kính xin nương nương hãy thông cảm cho sự hèn nhát cùng băn khoăn của tần thiếp, giao nhiệm vụ này cho người khác."

Nàng bình tĩnh nói hết, không kiêu ngạo, không tự ti, Lục Khê lặng yên nhìn Thái hậu, trong mắt là một mảnh trong suốt. Hành động như vậy ngược lại khiến Thái hậu ngẩn người, đột nhiên nói không ra lời.

Thật lâu sau, Thái hậu mới cười như không cười liếc nhìn nàng: "Là ai gia đã xem thường ngươi, chưa từng nghĩ tới ngươi còn có một mặt kiên cường như vậy. Nhưng nếu ngươi đã suy nghĩ cho cha mẹ, thì nên biết mọi việc đều phải nhìn hậu quả tổng quát, nếu quyết định sai lầm, cũng sẽ mang đến phiền toái cho cha mẹ ngươi."

Thấy Lục Khê thẳng thắn như vậy, bà ta cũng không giả vờ nữa, trực tiếp tỏ rõ ý định: ngươi theo ta, còn có thể bảo trụ Lục phủ bình an; nếu ngươi nghịch ý ta, thì Lục phủ phải chết.

Lục Khê buồn cười, xem đi, cái gì mà mẹ con, cái gì mà vừa gặp đã thấy thân thiết chứ? Chẳng qua cũng chỉ là những lời giả mù sa mưa nơi khóe miệng, cứ nói thẳng ra từ sớm có phải đỡ hơn không? Cần gì phải diễn kịch chi cho mệt mỏi.

Nàng lễ phép khom người hành lễ với Thái hậu: "Tần thiếp tôn trọng nương nương, kính yêu nương nương, nương nương có lệnh, tần thiếp không dám không nghe theo. Nhưng có chuyện không ở trong phạm vi khả năng của tần thiếp, dù nương nương có bức tử tần thiếp, cũng không thể đạt được mục đích. Nếu như nương nương nhất định phải cố phí lực nhằm vào cha mẹ của tần thiếp, tần thiếp chỉ có thể chấp nhận."

Với Thái hậu mà nói nàng cũng chỉ là con cờ, nếu như vứt bỏ, thì không thể dùng được nữa, nhưng nếu là giữ lại, có lẽ còn có lúc dùng tới.

Thái hậu nhìn nàng một lúc lâu, đột nhiên bật cười: "Quả nhiên là ai gia đã coi thường ngươi, Lục Thẩm Tư giỏi thật, nuôi được một nữ nhi xuất chúng như vậy, bất khuất, không kiêu ngạo, không tự ti, ăn nói chặt chẽ, đến cả ai gia cũng không thể phản biện được."

Bà ta phẩy tay, bưng ly trà lên nhấp một hớp: "Được rồi, ngươi lui xuống đi, chuyện này ai gia tự có tính toán, sẽ không gây khó cho ngươi. Chỉ là ai gia hi vọng ngươi nhớ rằng, hôm nay ai gia chấp thuận tâm nguyện của ngươi, ngày khác nếu như ai gia cần dùng đến ngươi...ngươi cũng không được từ chối nữa."

Lục Khê gật đầu: "Tần thiếp nhất định nhớ kỹ."

Đợi nàng đi ra khỏi đại điện, ánh mắt Thái hậu liền trở nên sắc bén, việc cần làm trước mắt không phải là khiến Lục Khê phục tùng, mà là ngăn cản hành động lập trữ quân của hoàng thượng.

Thường gia đầu tiên là có một Thường Vệ Quang cùng Minh Uyên sóng vai đối phó mình, bây giờ Thường Tiệp dư kia lại phá hỏng kế hoạch đã tỉ mỉ an bài, thật sự là khiến người ta hận đến muốn hủy diệt cả Thường gia.

Đến Lâm Hoa điện ba ngày, rồi sau đó vì quốc sự bận rộn, Minh Uyên không tiếp tục đến hậu cung nữa.
loading...

Mấy ngày sau lúc lật bài tử, tay hắn dừng một chút, lật thẻ bài của Lục Khê.

Nghe người ta nói hôm đó ở Trích Tinh đài, bởi vì khẩu vị Lục Khê không tốt, nên mới nhường điểm tâm của mình cho hai vị hoàng tử, vài ngày trước hắn cũng phái người tặng nàng một ít trái cây, nhưng nghe Cao Lộc nói, Vân Nhất bẩm báo lại Lục Khê vẫn ăn rất ít.

Sau khi phê duyệt tấu chương xong, hắn định đến thăm nàng một lát.

Biết được hoàng thượng sẽ tới, Lục Khê đã đứng chờ ở ngoài điện từ sớm, Minh Uyên vừa nhìn thấy nàng, chân mày đã nhíu lại: "Sao chỉ mới mấy ngày đã gầy đến thế này?"

Trong mắt Lục Khê của lộ ra chút thỏa mãn, cười nói: "Một ngày không gặp, như cách ba thu, tam thu bệnh tương tư, đủ để tần thiếp cơm nuốt không trôi, thân thể gầy gò rồi."

"Nói hưu nói vượn." Minh Uyên không hưởng ứng chuyện cười của nàng, không chút khách khí kéo tay nàng qua, vuốt ống tay áo lên trên, lộ ra một mảng da thịt mảnh khảnh gầy yếu, trắng nõn như sứ, mơ hồ còn thấy được cả mạch máu: "Gầy thành như vậy, người nào không biết còn tưởng rằng trẫm bạc đãi nàng, khấu trừ ngân lượng mỗi tháng, không cho nàng ăn cơm đấy."

Nụ cười của Lục Khê càng thêm rực rỡ, vui mừng cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Nếu tần thiếp chỉ gầy đi một chút mà được hoàng thượng nhớ thương, được hoàng thượng để ý đến, vậy cũng không hao phí những miếng thịt đã mất đi kia. . . . . ."

Vẻ mặt Minh Uyên trở nên cổ quái, những miếng…. thịt kia?

Hắn cầm tay Lục Khê, vừa đi vào trong, vừa bất đắc dĩ than thở: "Ái phi vẫn cứ thẳng thắn như vậy. Nếu không phải trẫm nghe quen rồi, còn tưởng rằng nàng đang hình dung động vật đấy."

"Động vật gì?"

". . . . . . Heo sống."

Lục Khê: ". . . . . ."

Ngồi trong đại điện, Minh Uyên nhấp một hớp trà Vân Nhất dâng lên, mặt không biến sắc liếc nhìn lá trà này, nhưng trong lòng lại âm thầm nghĩ phải bảo Cao Lộc đưa đến đây những loại tốt hơn. Không thể mỗi lần tới nơi này, đều phải uống loại trà hạ đẳng như vậy được.

"Ngồi đi." Minh Uyên ra hiệu cho Lục Khê ngồi xuống cạnh mình, lúc này mới chậm rãi hỏi: "Nói trẫm nghe xem, sao chỉ mới mấy ngày nàng đã gầy thành như vậy?"

Lục Khê nhìn nền đất, nhỏ giọng nói: "Không muốn ăn."

"Không muốn ăn cũng phải có lý do chứ?" Minh Uyên nhíu mày, chuyển sang Vân Nhất: "Mỗi ngày ngươi chăm sóc chủ tử thế nào? Sao lại để nàng gầy như thế này."

Trong giọng điệu kia lộ vẻ không vui, Vân Nhất hoảng hốt vội vàng quỳ xuống: "Hoàng thượng thứ tội, là nô tỳ chăm sóc không chu toàn, xin hoàng thượng trách phạt."

Lục Khê vội vàng kéo ống tay áo Minh Uyên, trong lúc bối rối chẳng phát hiện hành động này có bao nhiêu thất lễ, chỉ lo giải vây cho Vân Nhất: "Không phải lỗi của em ấy, là do tần thiếp ăn không vô, Vân Nhất khuyên thiếp mấy lần đều không được!"

Minh Uyên nghe vậy bất đắc dĩ ngước mắt nhìn nàng: "Cuối cùng cũng chịu nói?"

Lục Khê im lặng, hoàng thượng à, ngài quả thật là một diễn viên chuyên nghiệp.

Không giả bộ đáng thương tranh thủ tình cảm, Lục Khê chỉ hời hợt nói một câu, Ảnh Nguyệt đi rồi, thiếp khó tránh khỏi có chút thương cảm, cộng thêm hôm đó ở Trích Tinh đài bị nhiễm gió cảm lạnh, nên không muốn ăn thôi.

Minh Uyên không lên tiếng.

Vì Nội Vụ phủ chưa làm xong sổ sách nên Bích Chân vẫn chưa thể đến Nhạc Thanh điện, trước mắt chỉ có Lục Khê cùng Vân Nhất và Tiểu Thuận ở nơi này, mấy ngày gần đây đầu tiên là hắn đến chỗ Thường Tiệp dư, sau đó lại bận bịu chánh sự, nên nơi này của Lục Khê lại càng thêm hiu quạnh.

Hắn biết, trừ việc Ảnh Nguyệt chết đi ra thì chuyện hắn lại sủng ái Thường Tiệp dư đối với nàng mà nói là đả kích không nhỏ.

Thường Tiệp dư đã từng hại nàng bị thương, rồi sau đó lại ngang ngược tát Ảnh Nguyệt, gián tiếp dẫn đến cái chết của nô tỳ này. Bây giờ, hắn lại bất ngờ sủng ái Thường Tiệp dư, người trong hậu cung không dám đối địch với nàng ta, tự nhiên sẽ chuyển sang cười nhạo người phân vị thấp là Lục Khê .

Cũng không biết là bởi vì áy náy hay thương tiếc, hắn khẽ kéo tay nàng, ôm chặt cô gái nhỏ vào trong ngực, ôn nhu vuốt ve lọn tóc mai, nhẹ giọng nói: "Hôm nay trẫm đã tới, nếu trẫm muốn nàng dùng bữa cùng trẫm, ái phi có chịu nể mặt không?"

Khuôn mặt của người đang nằm trong ngực hắn dần nóng lên, lộ ra một vệt đỏ ửng khả nghi: "Hoàng thượng nói đùa rồi, hoàng thượng có lệnh, tần thiếp không dám không nghe theo. . . . . ."

Đã ở cùng nhau một thời gian rồi, nhưng với những hành động thân mật nàng vẫn cảm thấy xấu hổ như lúc đầu, Minh Uyên có chút buồn cười, tư tưởng xấu lại càng phình to: "Thơm quá, trẫm thích nhất là mùi hoa ngọc lan trên người ái phi đấy."

Mặt của Lục Khê lại càng hồng thấu.

Nhưng nàng nhanh chóng phát hiện ra nụ cười xấu xa của Minh Uyên, vừa thẹn vừa tức nghiêm mặt nói: "Hoàng thượng chọc ghẹo tần thiếp như vậy, thật là không có phong độ."

Lời vừa ra khỏi miệng, chợt phát hiện có gì đó không đúng, nàng ăn gan hùm mật gấu rồi hay sao mà dám làm càn như vậy chứ?. . . . . .

Cảm xúc hối hận tràn đầy trong mắt, nàng cắn môi: "Tần thiếp nhất thời nhanh miệng, mong hoàng thượng đừng để bụng."

Minh Uyên cười ha ha: "Ái phi vốn thú vị như vậy mà, mỗi lần tới nơi này của nàng, trẫm luôn cảm thấy rất thoải mái. Nếu ái phi đã nói không nên để bụng thì trẫm sẽ không để bụng."

Lục Khê nở nụ cười, thở phào nhẹ nhõm.

Lại nghe đầu tên Hoàng đế xấu xa nào đó nói tiếp: "Trẫm cảm thấy, vẫn nên để ở trên người thì thích hợp hơn."

Hắn ôm eo để cho nàng ngồi xuống đùi hắn, thân thể hai người va chạm thân mật, không còn chút khoảng cách nào.

Lục Khê hoảng hốt, còn chưa tới kịp mở miệng, liền nghe Minh Uyên nói: "Đã lâu rồi không tới chỗ ái phi, trẫm cũng rất nhớ."

Lục Khê nhìn hắn bằng ánh mắt sâu xa: "Hoàng thượng nhớ đến, là tần thiếp, hay là . . . . . .của thiếp".

Còn chưa dứt lời, Minh Uyên đã hiểu ý, lại bật cười vì sự nhỏ mọn này của nàng: "Ái phi chính là ái phi, thân cùng tâm đều dính liền nhau, há có đạo lý tách riêng ra chứ? Trẫm nhớ nàng, chính là nhớ tới tính tình nàng, lòng của nàng, dĩ nhiên, cả thân thể của nàng nữa."

Hắn xảo biện xong, liền nhếch môi cười, vừa đưa tay cởi váy vừa hôn lên môi nàng.

Vào giờ phút này, Lục Khê vốn đang trầm luân lại đột nhiên cứng người, Minh Uyên đương nhiên cảm nhận được, khẽ rời khỏi môi nàng: "Sao vậy?"

Lục Khê trầm mặc một lát, mới cúi đầu hỏi: "Hoàng thượng. . . . . .cũng từng hôn Thường Tiệp dư như vậy sao?"

Nàng hỏi như thế, thật sự là rất ngu xuẩn. Hậu cung vô số phi tần, hoàng thượng không thể chỉ sủng ái một người, một tần nho nhỏ như nàng, nào có tư cách hỏi đến chuyện riêng của hoàng thượng?

Minh Uyên còn chưa tới kịp trả lời, đã thấy lông mi nàng khẽ run, mơ hồ ánh lên thủy quang.

Hắn im lặng, không trả lời vấn đề này, chỉ kéo tay của nàng, chậm rãi đưa về phía vạt áo của mình. Lục Khê cho là hắn là muốn tiếp tục tiến hành chuyện ân ái. Nhưng không ngờ đầu ngón tay lại chạm phải một vật mềm mại, nàng ngước mắt nhìn lên, là một chiếc hà bao xanh nhạt.


Đường thêu màu trắng, đóa hoa nho nhỏ, đó là….. chiếc hà bao do nàng làm mà?




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon