Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 15

loading...

Sắc hiệp 18+ - Trầm mặc nhìn đôi vai thon gầy đang rũ xuống của Lục Khê, Minh Uyên khẽ thở dài, ôm nàng vào trong ngực: "Không phải nàng đã nói sẽ sinh cho trẫm một hài nhi sao? Bây giờ gầy thành như vậy, sao có thể làm mẫu thân được đây?"


Dau pha hau cung - Chuong 15


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 15: Hãm Hại



Hoàng thượng bảo Cao Lộc phân thêm một vài cung nữ thái giám tới Nhạc Thanh điện, ngày Bích Chân đến, mấy người đó cũng đến. Điều này đối với Tiểu Thuận cùng Vân Nhất mà nói là chuyện vô cùng tốt, trước kia mọi việc lớn nhỏ chỉ có hai người bọn họ giải quyết, bây giờ thì khỏe rồi, có trợ thủ.
Sau khi trở về từ chỗ hoàng hậu, Lục Khê rảnh rỗi, liền theo Bích Chân học làm hương phấn.

Hương phấn trong cung đều xuất phát từ Thượng Cung cục, nhưng vì mỗi tháng các phi tần đều được phát, nên thường rất thô ráp, không đủ tinh tế. Lục Khê không thích thoa phấn cũng một phần vì nguyên nhân này, phấn thoa lên không đều không được tự nhiên, lại càng thêm khó coi, mùi cũng gay mũi.

Nhưng nàng cũng thấy rằng có vài người như Tiêu chiêu viện hoặc hoàng hậu nương nương sử dụng hương phấn rất đặc biệt, không chỉ không xuất hiện sự loang lổ mà còn nhẵn nhụi trơn mịn, trông rất tự nhiên.


Có một lần đi ngang qua Tiêu chiêu viện nàng còn ngửi được mùi hương này, không nồng nặc, ngược lại tương đối thanh nhã.

Hỏi Bích Chân thì nàng ta nói là trong cung có vài cung nữ biết cách điều chế hương phấn, bởi vì làm cho chủ tử mình, nên sản phẩm tinh tế hơn rất nhiều, còn có thể dựa vào sở thích của chủ tử mà chế tạo nên các mùi thơm khác nhau.

Vân Nhất đến Thượng Thực lấy một ít bột gạo, cùng Lục Khê học cách làm hương phấn từ Bích Chân.

Đầu tiên phải giã bột gạo cho thật nhuyễn, không còn vón cục, sau đó đổ nước tinh khiết vào khuấy đều, dẻo mềm vừa phải.

Tiếp đó là bước quan trọng nhất, phải loại bỏ sạch các tạp chất bên trong, nếu để sót, lúc bôi lên mặt sẽ không mịn, màu cũng không đều.

Bích Chân hỏi Lục Khê muốn thêm mùi hương gì, Lục Khê suy nghĩ một lát: "Ở chỗ ta còn một ít hoa ngọc lan, cho ngọc lan vào đi."

Vân Nhất mở tủ quần áo lấy những cánh hoa đã nhặt được lần trước, Bích Chân nhìn thấy chúng đã hơi héo, nghĩ nên dùng hoa tươi thì tốt hơn. Vì vậy ba người định đến ngự hoa viên hái thêm ngọc lan về.

Nào đoán được còn chưa ra khỏi cửa, thì có một tên thái giám tuổi chừng bằng Cao Lộc cầu kiến, Tiểu Thuận mở cửa ra, lại phát hiện là Triệu tổng quản của Phủ Nội Vụ, sau lưng còn có vài tiểu thái giám đi theo.

"Triệu công công? Ngài tìm chủ tử nhà ta có chuyện gì sao? Nô tài lập tức đi vào bẩm báo chủ tử." Cảm thấy có vấn đề, Tiểu Thuận vội vàng vào nhà trong mời Lục Khê ra.

Lục Khê vừa thấy thế trận này, cũng cảm thấy có chút kỳ hoặc, có chuyện gì mà Phủ Nội Vụ phải tìm tới cửa đây chứ?

Nàng ôn hòa hỏi mấy câu, chỉ nghe Triệu tổng quản cung kính nói: "Sáng sớm hôm nay, Đại hoàng tử uống canh hạt sen xong đột nhiên bất tỉnh, sắc mặt trắng bệch, khó thở, dọa sợ cả đám nô tài hầu hạ. Hoàng hậu nương nương cũng kinh hãi, sau khi truyền thái y đến mới biết, thì ra là trong chén canh hạt sen kia có Hàn thực tán ——"

Hắn nói tới đây liền dừng lại một lát, lòng của Lục Khê cũng thắt lại.

Hàn thực tán?

Sao lại trùng hợp như vậy?

Chẳng lẽ là Thái hậu làm?

Nhưng. . . . . . vì sao người bị hại lại là Đại hoàng tử?

"Đại hoàng tử gặp phải chuyện như vậy, ta cảm thấy rất đáng tiếc, nhưng sao. . . . . . Triệu công công lại đến tìm ta?"

Triệu tổng quản liếc nhìn Lục Khê, máy móc nói: "Chuyện này là do hoàng hậu nương nương sai bảo, nô tài cũng không biết nguyên nhân, kính xin Lục tần chủ tử đi theo nô tài đến Đức Dương điện một chuyến, gặp hoàng hậu nương nương rồi, tự nhiên sẽ biết nguyên do trong đó."

Đại hoàng tử bị người hạ độc, người của Phủ Nội Vụ lại tìm tới đây, chỉ cần không phải là kẻ ngu đều hiểu Lục Khê đang bị xem là nghi phạm.

Lúc này sắc mặt Vân Nhất đã trắng bệch, kéo tay Bích Chân, Bích Chân thì khá hơn, trừ vẻ mặt tương đối nặng nề ra thì vẫn còn rất trấn định.

Lục Khê lấy lại bình tĩnh, dù trong lòng có dự cảm xấu, nhưng vẫn quay đầu phân phó: "Tiểu Thuận, Vân Nhất, các ngươi canh giữ ở Nhạc Thanh điện, không được đi đâu hết. Bích Chân, ngươi theo ta đến Đức Dương điện một chuyến."

Nói là đi một chuyến, nhưng nhiều người của Phủ Nội Vụ đi theo như vậy, chẳng khác nào như đang áp giải phạm nhân.

Lục Khê yên lặng nhìn về phía trước, phân tích tình hình hiện tại, rõ ràng mình không hề tham gia, vì sao chuyện này lại có liên quan tới mình.

Đến Đức Dương điện, vừa vào đã nhìn thấy bọn cung nữ thái giám quỳ đầy chính sảnh, hoàng hậu nhíu chặt mày ngồi trong chủ điện, vẻ mặt rất u ám.

Mặc dù Đại hoàng tử không phải do nàng ta sinh ra, nhưng từ nhỏ đã được hoàng thượng đưa tới nơi này, dù không có tình cảm, nhưng trên danh nghĩa đó vẫn là con trai của nàng ta. Nhiều năm nay đều yên ả nuôi nó lớn, nào biết hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy, dù chân tướng có thế nào thì việc hoàng thượng trách tội là không thể tránh khỏi.

Hoàng tử bị hạ độc, đây chính là chuyện lớn, đừng nói là trách cứ nàng ta, đến cả phế hậu cũng có thể.

Thấy hoàng hậu không còn dáng vẻ bình tĩnh như ngày thường, Lục Khê liền biết tình hình vô cùng nghiêm trọng, liền cung kính hành lễ nói: "Tần thiếp tham kiến hoàng hậu nương nương."

Hoàng hậu nhìn nàng, nhưng không cho phép bình thân, chỉ hỏi một câu: "Lục tần có biết chuyện Đại hoàng tử trúng độc không?"

Nàng thẳng thắn trả lời: "Tần thiếp vốn không biết, lúc Triệu tổng quản tìm đến thì mới nghe nói chuyện này."

Hoàng hậu nhướng mày, chợt lạnh lùng nói: "Không biết? Ta hỏi ngươi, Phúc Thọ có phải là người trong cung của ngươi không?"

Phúc Thọ?

Lục Khê ngẩn người, vài giây sau mới nhớ được, đó là một trong các tiểu thái giám được Cao Lộc phân tới Nhạc Thanh điện mấy ngày trước, lại nghe hoàng hậu tiếp tục nói: "Sáng sớm hôm nay Đại hoàng tử đột nhiên muốn ăn Phù Dung cao nhưng lúc đưa tới lại biến thành canh hạt sen, chỉ mới uống một ngụm, Đại hoàng tử liền bất tỉnh, miệng sùi bọt mép. Bổn cung bắt tên tiểu thái giám mang canh hạt sen tới tra hỏi, mới biết hắn tên là Phúc Thọ, là người trong cung của ngươi!"

Sắc mặt Lục Khê lập tức thay đổi, cúi đầu nhẹ giọng nói: "Nương nương bớt giận, dù tần thiếp có mười lá gan cũng không dám mưu hại Đại hoàng tử, huống chi dù tần thiếp có lòng muốn hại, cũng sẽ không ngu đến mức để cho Phúc Thọ đi làm, đây rõ ràng là vu khống hãm hại mà? Cầu xin nương nương minh xét."

Sắc mặt hoàng hậu hơi dịu đi, cũng biết sẽ chẳng ai ngu xuẩn như vậy, bảo người trong cung mình đi làm chuyện hạ độc quang minh chính đại thế. Nhưng hôm nay tình trạng của Đại hoàng tử như ngàn cân treo sợi tóc, cả Viện phán có kinh nghiệm nhất trong đám thái y cũng đang chẩn bệnh cho hắn khiến nàng ta vô cùng sốt ruột.

"Ngươi có làm hay không, Bổn cung sẽ điều tra rõ ràng. Nhưng trước khi chuyện này được tra xét rõ, mời Lục tần ngươi ở hẳn trong Nhạc Thanh điện không được đi lung tung, bổn cung đã phái người thông báo cho hoàng thượng, sau khi đến người sẽ đích thân tra hỏi chuyện này."

Hoàng hậu phất tay áo bước vào điện, Lục Khê cũng đi theo sau nàng ta.

Các thái y đứng thành một vòng trong tẩm điện, Viện phán đích thân xuống châm, vô cùng cẩn thận. Đại hoàng tử Hạo Trinh đang nằm trên giường, mặt mũi tái nhợt, chẳng có chút huyết sắc, giống như tùy thời đều có thể mất mạng.

Lục Khê không nghĩ tới chuyện lại nghiêm trọng như vậy, chỉ có thể siết chặt tay đứng ở đó, trong lòng lạnh lẽo, không nghĩ ra được chút đầu mối nào.

Là ai muốn hại Đại hoàng tử? Là ai muốn hại nàng? Tại sao lại là Phúc Thọ mang chén canh có độc kia tới? Chẳng lẽ là Thái hậu?

Nhưng vì sao thái hậu phải hãm hại nàng? Huống chi người Thái hậu vẫn muốn hại là nhị hoàng tử, sao hôm nay người trúng độc lại thành Đại hoàng tử. . . . . .

Trong đầu nàng là một mảnh mờ mịt, chợt nghe thái giám thông truyền: "Hoàng thượng giá lâm —— Đức Phi nương nương giá lâm ——"

Minh Uyên mặc hoàng bào, nắm tay mẫu thân ruột của Hạo Trinh - Đức Phi cùng đi vào, người phía sau dáng vẻ yếu đuối, thân thể thon gầy, vừa nhìn liền biết là người quanh năm đau ốm, bây giờ nhìn thấy con của mình nằm ở trên giường hôn mê bất tỉnh, mặt nàng ta lại càng thêm tái nhợt, thân thể run rẩy tựa như tùy thời đều có thể bất tỉnh theo, nước mắt tràn đầy khóe mi.

Trên dung nhan của nàng ta vẫn ẩn hiện dáng vẻ thanh lệ ngày trước, nhưng bây giờ bệnh tật đã che mờ đi phần hào quang này, khiến trông có vẻ già đi nhiều.

"Hoàng thượng, nô tì muốn nhìn Hạo Trinh một lát." Dù cảm xúc đang bất ổn, nhưng nàng ta vẫn xin phép hoàng thượng trước.

Sắc mặt Minh Uyên rất khó coi, chỉ gật đầu, rồi cùng nàng ta đến cạnh giường.

Nước mắt Đức Phi tuôn rơi như một chiếc vòi hỏng khóa, từng giọt từng giọt lăn xuống khuôn mặt Hạo Trinh, đôi môi im lặng nghẹn ngào. Cuối cùng vẫn là con trai của mình, dù vì bệnh tật nên không thể chăm sóc nó từ nhỏ, nhưng nàng ta vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, khi nào sức khỏe khá hơn đều đến Đức Dương điện để thăm hỏi.

Minh Uyên thấy cảnh tượng này, trong lòng cũng nhói lên, có chút khó thở, nghiêm nghị hỏi viện phán: " Tình huống của Đại hoàng tử như thế nào rồi?"

Vừa hạ triều không lâu, hắn còn chưa kịp xem tấu chương hôm nay, liền thấy Cao Lộc vội vội vàng vàng chạy vào thư phòng nói Đại hoàng tử trúng độc, vì vậy liền lập tức tới đây.

Viện phán nghiêm túc nói: "Khởi bẩm hoàng thượng, Đại hoàng tử bị trúng hàn thực tán, loại độc này mang tính hỏa, sau khi uống phải sẽ khiến toàn thân người ta nóng lên, gây ra triệu chứng hôn mê. Theo vi thần biết, thuốc này đối người lớn mà nói, nếu là dùng đúng liều lượng, có thể tăng cường thể lực trong một thời gian ngắn; nhưng đối với trẻ con mà nói, rất dễ nguy hiểm đến tính mạng, nhiệt độc công tâm, ngũ tạng nứt vỡ."

Ánh mắt Minh Uyên trầm xuống, lạnh lùng nói: "Bất luận thế nào, trẫm ra lệnh cho các ngươi phải dốc toàn lực chữa trị cho Đại hoàng tử, tuyệt đối không được để cho hắn xảy ra chuyện gì!"

Ánh mắt chậm rãi chuyển hướng sang hoàng hậu cùng Lục Khê, hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, vừa đi ra ngoài, vừa nói: "Hoàng hậu và Lục tần, cùng trẫm ra ngoài nói chuyện."

Hai người đều mang vẻ mặt nặng nề theo hắn ra đại viện.

Minh Uyên ngồi trên chủ vị trong đại sảnh, ánh mắt dừng lại trên người hoàng hậu: "Nói đi, tại sao Đại hoàng tử lại trúng độc?"

Vì vậy hoàng hậu không dám chậm trễ, bẩm báo chi tiết chuyện đã xảy ra cho hắn biết, nghe nói người bưng canh hạt sen tới chính là tiều thái giám Phúc Thọ của Nhạc Thanh điện, ánh mắt Minh Uyên trầm xuống, chuyển hướng sang Lục Khê.
loading...

"Lục tần có lời gì muốn nói không?"

Lục Khê biết giờ phút này hiềm nghi đang nhắm thẳng vào mình, liền lập tức quỳ xuống, cố gắng giữ vững trấn định: "Tần thiếp không biết tại sao lại xảy ra chuyện này, cũng chưa từng phái Phúc Thọ mang canh gì tới, cầu xin hoàng thượng minh giám."

Minh Uyên ra lệnh: "Tuyên Phúc Thọ."

Lúc Phúc Thọ bị dẫn tới, hắn ta vô cùng lo sợ, chân cũng sắp đứng không vững, thấy Lục Khê quỳ trên mặt đất, cũng nhanh chóng quỳ xuống, kinh hoàng kêu: "Hoàng thượng tha mạng, hoàng hậu nương nương tha mạng, nô tài. . . . . . nô tài không có mưu hại Đại hoàng tử! Nô tài là bị người ta hãm hại!"

Hoàng hậu tức giận quát lên: "Nô tài lớn mật, hoàng thượng còn chưa hỏi, ai cho phép ngươi lên tiếng?"

Phúc Thọ càng thêm run rẩy.

Lục Khê nghiêng đầu trầm giọng nói: "Phúc Thọ, ngươi đừng hốt hoảng, kể lại chi tiết mọi chuyện cho hoàng thượng nghe xem, nói cho hoàng thượng biết tại sao ngươi lại bưng chén canh hạt sen kia, hoàng thượng tự nhiên sẽ trả lại công đạo cho ngươi."

Liếc nhìn vẻ mặt trấn định của Lục Khê, Phúc Thọ hơi an tâm, hít sâu một hơi: "Dạ, chủ tử."

Phúc Thọ nói sáng hôm nay, hắn trở về chỗ ở trước lấy vài món đồ còn sót lại, không ngờ nửa đường lại đụng phải một tiểu thái giám của Ngự Thiện Phòng. Tiểu thái giám kia vừa nhìn thấy hắn, liền thở phào, vội vàng giao hộp đựng thức ăn cho hắn, nói mình bị muốn đi vệ sinh, mong hắn có thể giúp đưa hộp đựng thức ăn này đến Đức Dương điện cho Đại hoàng tử.

Phúc Thọ đương nhiên là muốn cự tuyệt, nhưng tiểu thái giám kia giống như không nhịn nổi nữa, căn dặn không được đưa trễ thời gian xong liền nhanh chóng biến mất.

Cầm hộp đựng thức ăn này mà không đưa đến tất nhiên sẽ làm chủ tử tức giận, Phúc Thọ không thể làm gì khác hơn là phải đi.

Ai ngờ nhất thời tốt bụng, lại rước tới họa sát thân, Đại hoàng tử vừa uống một ngụm canh, lập tức sùi bọt mép, bất tỉnh nhân sự.

Chuyện chính là như vậy, sau khi kể xong đầu đuôi, Lục Khê gật đầu với Phúc Thọ trấn an hắn, trong lòng đã nghĩ ra cách.

Có người muốn mưu hại Đại hoàng tử, không biết người đó có muốn hãm hại nàng luôn hay không, nhưng nàng quả thực chính là người chịu tội thay.

"Hoàng thượng, tần thiếp vào cung không lâu, vốn không có thù hận gì với Đại hoàng tử, tuyệt đối sẽ không làm chuyện hạ độc này. Hi vọng hoàng thượng minh xét, trả lại trong sạch cho tần thiếp." Lục Khê cúi mắt nói nhỏ, thong dong, không nóng không vội.

Minh Uyên liếc nhìn chiếc trâm ngọc trai khẽ lay động trên búi tóc nàng, trong lòng hơi rung động, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi liếc nhìn hoàng hậu: "Chuyện này cứ giao cho hoàng hậu xử lý, trẫm hi vọng hoàng hậu có thể điều tra kỹ, sớm ngày bắt được hung thủ hại Đại hoàng tử."

Hoàng hậu ngây ngẩn, tuy hoàng thượng không trực tiếp bảo là có tin tưởng Lục tần hay không, nhưng chỉ riêng một câu bắt được hung thủ này thôi cũng đã nói rõ, hắn nghi ngờ Lục tần là bị người khác hãm hại.

PS: Lời của tác giả Tiểu Thanh Tân:

Hôm nay ta thấy mọi người đưa ra vài vấn đề, nói rõ suy nghĩ của chính mình, cảm thấy đều có lý.

Truyện này có lẽ có vài chỗ không thỏa đáng, ví dụ như, có bạn nói: “kiếp này Quý Thanh An không có giết Lục Khê, cho nên chuyện báo thù như vậy quả thật hơi ích kỷ”. Nhưng ta cảm thấy, đứng trên lập trường của Lục Khê mà nói, đang có thai lại bị giết, sự phẫn nộ nhất định sẽ kéo dài đến kiếp sau này, huống chi bây giờ Quý Thanh An vừa thích nàng lại vừa thông đồng với nữ tử cặn bã kia, vẫn là một kẻ đáng hận.

Cho nên muốn nói, mọi người cứ yên tâm mà đọc truyện đi, tuy có vài chỗ không được như ý nhưng xin mọi người thông cảm vì mỗi người có một lập trường khác nhau, người đọc khách quan, nhưng tâm lý nhân vật là chủ quan.

Đây là truyện sủng, ngay từ đầu đã nói, trả thù cặn bã nam, thực hiện mục tiêu cứu vớt người thân, cuối cùng vẫn hy vọng có thể cho người tốt một kết cục tốt, người xấu thì thành vật hy sinh thôi.

Trước khi ra khỏi Đức Dương điện, Minh Uyên lại vào thăm Hạo Trinh đang hôn mê bất tỉnh, đứa bé kia chỉ mới chín tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn béo tròn giờ phút này chẳng còn chút huyết sắc, yếu ớt như cành liễu đầu xuân, chẳng chống đỡ nổi sức phá hại của gió lạnh.

Từ khi lên ngôi tới nay hắn luôn bận rộn chuyện đấu đá với thái hậu, với quyền thần, còn trước khi lên ngôi thì đấu đá với huynh đệ, nhiều quốc vụ như vậy, nhiều người quan sát như vậy, khiến hắn chẳng thể làm tròn trách nhiệm của một người phụ thân.

Nhìn ánh mắt sưng đỏ của Đức Phi, Minh Uyên muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ quay đầu sai bảo Cao Lộc: "Thân thể Đức Phi không tốt, cứ ở đây chăm sóc cho Đại hoàng tử thì không ổn, bất lợi cho việc dưỡng bệnh. Ngươi ở lại đây, nhiều nhất nửa canh giờ sau thì đưa nàng ấy trở về."

"Hoàng thượng xin yên tâm."

Đức Phi là nguyên phối của Minh Uyên từ khi hắn còn chưa đăng cơ xưng đế, lúc đó là do Thái hậu chỉ hôn, nên hai người cũng không có mấy tình cảm, nhưng đã chung sống nhiều năm nay, không có tình yêu cũng có tình thân.

Kể từ khi Đức Phi bị bệnh, vẫn luôn nghỉ ngơi ở trong cung, hôm nay gặp lại, mới hay hóa ra nàng ta đã già đi rất nhiều.

Minh Uyên bước ra khỏi Đức Dương điện, ngước mắt nhìn Lục Khê cùng hoàng hậu vẫn còn đang ở trong phòng khách, sắc mặt hoàng hậu nặng nề, bực bội nói gì đó, còn Lục Khê thì đưa lưng về phía hắn, thân thể gầy gò khiến người ta cực kỳ thương tiếc, gió thổi tung vạt áo nàng, tạo ra một độ cong đẹp mắt.

Hắn đã tỏ thái độ rõ ràng không tin chuyện này là do nàng làm, đáng lẽ nên nói gì đó, hoặc chỉ đơn giản bảo hoàng hậu đừng làm khó Lục Khê, nhưng cuối cùng chỉ dừng chân một lát, rồi tiếp tục bước lên liễn xa, không quay đầu lại.

Hoàng hậu cũng hiểu độc này không phải do Lục Khê hạ, nếu hoàng thượng đã nói như vậy rồi, mình cũng không nên gây khó khăn cho Lục Khê nữa.

Nàng ta chỉ nói: "Mặc dù Bổn cung cùng hoàng thượng đều tin tưởng Lục tần là vô tội, nhưng dù sao lễ không thể bỏ, trước khi tra ra được manh mối, mong rằng Lục tần có thể phối hợp với Bổn cung, tạm thời ở yên trong cung mình, cầu mong sớm rửa sạch hiềm nghi, bắt được hung thủ."

Lục Khê gật đầu, liền thấy hoàng hậu sai cung nữ bên cạnh đi Ngự Thiện Phòng truyền chỉ mang toàn bộ cung nhân phục vụ ngày hôm nay đến phỏng vấn.

"Phúc Thọ, ngươi vừa nói hôm nay là tiểu thái giám Ngự Thiện Phòng mang hộp thức ăn đưa cho ngươi, vậy thì tốt, Bổn cung cho ngươi một cơ hội, quan sát từng người, nhất định phải tìm ra kẻ đó."

Rất nhanh, trong điện xếp đầy những thái giám đang trực ở Ngự thiện phòng, Phúc Thọ theo lời tiến lên phía trước nhận diện, nhưng dù đã quan sát qua rất nhiều lần, hắn vẫn không tìm thấy được người đưa hộp thức ăn cho mình hôm nay.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Phúc Thọ, Lục Khê cũng đoán được kết quả —— chỉ cần người hạ độc không phải là kẻ ngốc, thì chẳng khi nào để lại đầu mối rõ ràng như vậy cho người khác đi thăm dò.

Hoàng hậu trầm ngâm chốc lát, rồi nói với Lục Khê: " Lục tần đi về trước đi, chuyện này Bổn cung sẽ tự sẽ điều tra, Phúc Thọ là người có quan hệ trực tiếp với vụ việc, tạm thời lưu lại."

Lục Khê nói: "Nương nương, tần thiếp có một yêu cầu quá đáng."

"Nói đi."

"Tần thiếp muốn hỏi Phúc Thọ vài câu."

Được hoàng hậu đồng ý, nàng xoay người nhìn Phúc Thọ, dịu dàng nói: "Ngươi có còn nhớ sau khi người đó đưa hộp thức ăn cho ngươi xong thì đi về phía nào không?"

Phúc Thọ suy nghĩ một chút, khẳng định nói: "Bẩm chủ tử, người nọ đi về hướng cửa Vị Ương."

Sắc mặt Lục Khê hòa hoãn hơn, lộ ra một nụ cười trấn an, nếu thái giám này không phải là người của Ngự Thiện Phòng, như vậy sau khi hoàn thành nhiệm vụ nhất định sẽ nhanh chóng về bẩm báo. Gần cửa Vị Ương có những cung điện nào, sợ rằng hoàng hậu rõ hơn nàng nhiều.

"Nương nương, tần thiếp đã hỏi xong, nếu không còn gì nữa, tần thiếp xin về trước." Nàng phúc thân, thấy hoàng hậu gật đầu một cái, mới xoay người rời đi.

Lục Khê vừa trở lại Nhạc Thanh điện, Vân Nhất cùng Tiểu Thuận lập tức tiến lên đón, sắc mặt đều rất khó coi, hiện đầy vẻ lo lắng.

Nàng an ủi bọn họ mấy câu, chỉ nói hoàng thượng tin tưởng nàng, đã hạ chỉ cho hoàng hậu điều tra kỹ chuyện này, để sớm ngày bắt được hung thủ, trả lại trong sạch cho nàng.

Nhưng trên thực tế, hoàng thượng thật sự tin tưởng nàng sao? . . . . . . Chính nàng cũng không biết.

Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ, vuốt vuốt vầng trán: "Bích Chân, gần cửa Vị Ương có cung điện của những chủ tử nào vậy?"

Bích Chân đáp: "Nô tỳ nhớ có Nguyệt Dương Phu nhân, Đức Phi nương nương cùng Tiêu chiêu viện."

Đức Phi là không thể, như vậy còn lại Nguyệt Dương Phu nhân và Tiêu chiêu viện. . . . . . Lục Khê khẽ thở dài, nàng không nghĩ kẻ hạ độc sẽ là Nguyệt Dương Phu nhân, gần như toàn bộ hoài nghi đều rơi vào người Tiêu chiêu viện.

Nhưng Tiêu chiêu viện này, xưa nay chỉ có miệng lưỡi là hơi bén nhọn, chứ chưa từng gây ra chuyện gì lớn, không giống một người manh động ngu xuẩn như thế. Mình có thể hoài nghi nàng ta, vậy hoàng hậu tất nhiên cũng có thể.

Bởi vì bây giờ Lục Khê đang là nghi phạm, không cần phải đi thỉnh an hoàng hậu, cho nên không nghe được những lời giễu cợt nhằm vào nàng của chúng Tần phi. Nhưng dù có tránh được người trước thì cũng chẳng tránh được những kẻ muốn bỏ đá xuống giếng ở phía sau.

Thẩm Kha cùng An Uyển nghi trước sau đều đến, người trước vẫn thẳng thắn như lúc đầu, chọn lựa chính sách chèn ép trực tiếp; người sau thì uyển chuyển hơn một chút, Tiếu Lý Tàng Đao.

Lục Khê rất nghiêm túc học tập kỹ xảo nói chuyện của hai người, chuẩn bị cho những tình huống có thể phát sinh trong tương lai.

Thẩm Kha nói: "À, hôm nay, lúc đến thỉnh an hoàng hậu nương nương, không thấy bóng dáng của muội, hỏi ra mới biết được chuyện muội muội hạ độc Đại hoàng tử."

Bích Chân ôn hòa cải chính: " Hình như Kha Lương Viện đã hiểu lầm rồi, chủ tử nhà ta bị người khác hãm hại, chứ không phải là người hạ độc."

Thẩm Kha đang định quát mắng nô tài không biết điều xen miệng vào lúc mình nói chuyện, nhưng ngẩng đầu nhìn lên, thấy là đại cung nữ hầu hạ hoàng thượng ngày trước, liền phải nhịn xuống: "Có phải muội muội làm hay không thì chưa biết, khi nào xác định được hung thủ, cởi bỏ hiềm nghi thì mới chắc chắn được; nếu như không tìm ra. . . . . . Hừ, chỉ sợ tội danh này muội phải gánh là chắc chắn rồi."

Giọng điệu của Thẩm Kha tràn đầy vui vẻ, nhưng Lục Khê chỉ cười khẽ, giả vờ nghe không ra hàm ý trong đó, ngược lại dịu dàng nói: "Muội muội đa tạ tỷ tỷ đã quan tâm, hoàng hậu nương nương anh minh, nhất định sẽ thay muội muội tìm ra hung thủ, rửa sạch hiềm nghi. Hôm đó, lúc ở Đức Dương điện, hoàng thượng cũng tự mình bảo hoàng hậu nương nương phải nhanh chóng bắt được hung thủ, có thể thấy được hoàng thượng cũng rất tin tưởng muội muội."

Thẩm Kha vốn định tới để chế nhạo nàng, ai ngờ nàng lại bình tĩnh ứng đối đâu ra đấy, lúc này đành hừ lạnh một tiếng xoay người rời đi: "Vậy tỷ tỷ liền mỏi mắt mong chờ."

Thẩm Kha vừa đi, An Uyển nghi liền tới: "Nghe nói muội muội bị uất ức, bị cấm túc trong Nhạc Thanh điện, không ra được cổng trước không bước qua khỏi cổng sau, nên tỷ tỷ cố ý đến đây thăm muội muội."

Vân Nhất cùng Tiểu Thuận vẫn luôn ở trong trạng thái yên lặng, hai người đều hiểu, thân phận của mình không giống Bích Chân, không thể giúp chủ tử nói chuyện.

Lục Khê ung dung cảm tạ, sau đó thong dong nghe An Uyển nghi dùng đủ loại ngôn ngữ châm chọc, chỉ ngoại trừ lúc nghe đến Lục gia——

"Hôm nay, lúc ta đến ngự thư phòng cầu kiến hoàng thượng thì lại trùng hợp gặp phải ca ca ta đang nghị sự cùng người ở đó, nghe ca ca nói, các đại thần trong triều đều biết chuyện Lục tần muội muội ngươi có ý đồ độc hại Đại hoàng tử. Mặc dù tỷ tỷ cũng rất muốn giúp ngươi, nhưng ta không thể không đứng trên lập trường công bình mà khuyên giải ca ca được, có thời gian huynh ấy liền thương lượng với các vị đại thần chuyện này. Dù sao hành động của ngươi trong cung cũng trực tiếp ảnh hưởng đến địa vị của Lục gia, tỷ tỷ cho là các đại thần nên ít tiếp xúc với người Lục gia thì tốt hơn, để tránh “chọc lửa thiêu thân”."

Trong nháy mắt sắc mặt của Lục Khê trầm xuống.

Hậu cung tranh đấu như thế nào, những nữ nhân này có châm chọc ra sao, nàng đều có thể dùng vẻ mặt tươi cười để ứng đối, nhưng một khi liên quan đến cha mẹ, gia đình, thì nàng sẽ để tâm từng chút một.

"Uyển Nghi tỷ tỷ nói có lý, địa vị của quyền thần trong triều sẽ bị ảnh hưởng rất lớn từ chúng tần phi nơi hậu cung, tựa như đoạn thời gian trước lúc tỷ tỷ còn chưa dâng được chiếc khăn tay kia lên hoàng thượng, trong triều địa vị của An gia các người tràn ngập nguy cơ, không hề được coi trọng. Vì vậy muội muội cũng muốn nhắc nhở tỷ tỷ một câu, “tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo” (chịu ơn một giọt nước thì nên lấy suối báo đáp), tỷ tỷ không báo ân cũng không sao, nhưng lấy oán báo ân thì không được. Làm sao biết ngày khác sẽ không rơi vào kết quả như muội muội hôm nay? Đến lúc đó, chỉ sợ tỷ tỷ sẽ chẳng may mắn được như muội muội, được hoàng thượng hoàn toàn tin tưởng."

Sắc mặt An Uyển nghi cứng đờ, tức giận nói: "Nực cười! Báo ân? Báo cái gì hả? Khăn tay kia là do ta tự thêu, thánh sủng cũng là tự ta đoạt được, nào đến lượt một tần nho nhỏ như ngươi dám càn rỡ trước mặt ta! Ta cho ngươi biết, vận mệnh của ta, thì chính là của ta! Ngươi nên sớm nhìn rõ sự thật đi, ông trời cũng đang giúp ta đó!"

"Giúp được nhất thời, không giúp được một đời." Lục Khê lạnh lùng đáp lại, ánh mắt nhìn nàng ta tràn đầy khinh thường: "Muội muội ngược lại hi vọng tỷ tỷ có thể thật sự được vinh sủng một đời."

An Uyển nghi căn bản không biết, thay vì nói là trời giúp, chẳng bằng nói là Lục Khê đang giúp.

Vì Nhạc Thanh điện dính líu đến việc hoàng tử bị hạ độc nên chẳng được thanh tịnh, ba ngày hai bữa không phải nghênh đón những kẻ khẩu xà tâm phật, thì có người của phủ Nội vụ tới hỏi thăm tình huống.

Tiểu Thuận cùng Vân Nhất chưa từng trải qua một cuộc chiến căng go như thế này, cũng may Bích Chân trầm ổn thỏa đáng, mới có thể xử lý tốt mọi việc.

Nhưng sau khi xảy ra chuyện này, hoàng thượng cũng không tới Nhạc Thanh điện nữa, mỗi ngày Lục Khê đều nghe Vân Nhất hồi báo hôm nay hoàng thượng đến chỗ những tần phi nào, có lúc là Tiêu chiêu viện, có lúc là An Uyển nghi, thậm chí là Tôn mỹ nhân, Kha Lương Viện. Nàng chỉ có thể ngồi ở bên cửa sổ yên tĩnh ngắm nhìn những bông hoa gần héo úa bên ngoài, dù Xảo tượng trong cung có tài hoa đến đâu đi nữa, thì quy luật bốn mùa của vạn vật cũng là chuyện không thể tránh khỏi.

Đột nhiên nghĩ tới chuyện ngày đó hoàng thượng nói muốn cho nàng một đứa bé, nàng cúi đầu cười, tâm tư Đế Vương, làm sao có thể thật được chứ?

Vân Nhất cứ nghĩ là nàng đang đau lòng khổ sở, lập tức quýnh lên, đứng ở bên cạnh nàng nhỏ giọng nói: "Chủ tử đừng như vậy, hoàng thượng chỉ không muốn để người ta bàn tán mà thôi, không phải là không quan tâm chủ tử đâu, đợi sau khi chân tướng rõ ràng, nhất định hoàng thượng sẽ đến thăm chủ tử ."

Bích Chân thấy thế, yên lặng bưng một ly trà nóng đi tới bên cạnh nàng, nhẹ giọng nói: "Chủ tử uống trà đi, chớ vì những chuyện này mà ưu phiền, hoàng thượng xưa nay công chính vô tư, nếu phi tần nào gặp phải chuyện có hiềm nghi, nhất định sẽ không hiển lộ ra nửa điểm thiên vị. Cho nên xin chủ tử yên tâm, hoàng thượng không phải là một người lạnh lùng vô cảm, loại chuyện như vậy dù là Tiêu chiêu viện hay Nguyệt Dương Phu nhân gặp phải, người cũng sẽ xử lý thế cả thôi."

Lục Khê cười cười, nhận lấy ly trà uống một ngụm: "Không hổ là người đã phục vụ hoàng thượng lâu năm, tâm tư đế vương cô cô cũng có thể hiểu rõ đến vậy."

Bích Chân nói: "Chủ tử quá khen, nô tỳ phục vụ hoàng thượng đã lâu, có thể đoán được bốn năm phần thôi, năm sáu phần còn lại, dù cố gắng thế nào cũng không đoán ra được."

Vốn tưởng rằng chuyện này không phải Tiêu chiêu viện làm thì chính là có ẩn tình khác, nào đoán được lúc chân tướng phơi bày, lại khiến cho mọi người đều kinh ngạc không thôi.


Ngày hôm đó, cuối cùng hoàng hậu cũng triệu kiến Lục Khê, ngoài ra còn có Ninh phi cùng Đức Phi, hoàng hậu nói chuyện tình đã có manh mối, cũng đã sai người đi thông báo cho hoàng thượng, chỉ chờ hoàng thượng đến, thì liền bắt đầu xử lý thôi.
loading...

Trong đại điện vô cùng yên lặng, hoàng hậu đang uống trà, Ninh phi cùng Đức Phi đều an tĩnh chờ đợi, nhưng dáng vẻ của Đức Phi lại tiều tụy hơn lần trước mấy phần, hẳn là do bận tâm chuyện đại hoàng tử bị người ta hạ độc.

Lục Khê không biết có phải Đức Phi cũng hoài nghi mình hại con trai nàng ta hay không, chỉ thấy nàng ta ngồi yên lặng ở đó một lúc lâu không nói gì, nàng chỉ có thể quay đầu sang hỏi hoàng hậu: "Nương nương, có thể nói cho tần thiếp tình trạng của Đại hoàng tử bây giờ thế nào rồi không? Thân thể đã khá hơn chưa vậy?"

Hoàng hậu đặt ly trà xuống, lạnh nhạt đáp: "Hạo Trinh hôn mê mấy ngày, hôm qua vừa mới tỉnh lại, nhưng đầu óc còn mơ hồ, nói năng không lưu loát. Viện phán nói đây là do nhiệt Độc Công tâm, đang kê cho hắn chút thuốc thanh nhiệt giải độc, điều dưỡng một thời gian sẽ khá hơn."

Hoàng hậu vừa dứt lời, ánh mắt Đức Phi liền sưng đỏ, nàng ta im lặng kéo tay áo lau nước mắt, chẳng nói một lời.

Thấy nàng ta như vậy, hoàng hậu cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ có thể an ủi: "Đức Phi cũng đừng quá khổ sở, các thái y đều đang cố gắng điều dưỡng thân thể cho Hạo Trinh, tin rằng chẳng bao lâu hắn sẽ khá hơn."

Dù sao đi nữa, Đại hoàng tử cũng xảy ra chuyện ở chỗ hoàng hậu, Đức Phi cùng hoàng thượng lại có tình phu thê nhiều năm, nếu như nàng ta quyết tâm muốn truy cứu, thì với trạng thái thất sủng hiện giờ của hoàng hậu, sợ rằng chẳng ngồi vững vị trí trung cung này nữa.

Ninh phi nói: "Không biết là người nào ác độc đến vậy, ngay cả một đứa bé cũng có thể xuống tay, quả thực là tâm địa rắn rết." Vừa nói, nàng ta vừa liếc mắt nhìn Lục Khê: "Lục tần cũng chớ khổ sở, chuyện này hẳn là do có người hãm hại, hoàng hậu nương nương đã tìm ra hung thủ, đợi hoàng thượng đến là có thể trả lại công đạo cho ngươi."

Lục Khê im lặng gật đầu, cùng lúc bên ngoài truyền đến tiếng thông báo của thái giám, hoàng thượng tới.

Vừa bước vào, tầm mắt của hắn liền dừng lại trên người nữ tử ngồi gần mình nhất, Lục Khê cúi mắt không nhìn hắn, mấy ngày không gặp nàng lại gầy đi nhiều rồi.

Minh Uyên nhíu nhíu mày, muốn hỏi một câu "Sao lại gầy?", nhưng lời đến khóe miệng không biết sao lại nuốt trở vào.

Thấy mọi người đều đã đến, Minh Uyên sải bước tới ngồi vào vị trí chủ vị trên đại điện: "Hoàng hậu sai người thông báo cho trẫm, nói là chuyện đã có tiến triển, bây giờ trẫm đã đến rồi, bắt đầu đi."

Hoàng hậu sai người mang chén canh hạt sen và hộp đựng thức ăn hôm đó Phúc Thọ đưa đến lên trước điện: "Hoàng thượng, hôm đó Lục tần cũng đã hỏi Phúc Thọ là sau khi người kia đưa canh cho hắn thì đi về hướng nào, Phúc Thọ khẳng định là đi về cửa Vị Ương. Nô tì đã điều tra qua, các cung điện ở gần cửa Vị Ương chỉ có Đức Phi, Nguyệt Dương Phu nhân và Tiêu chiêu viện, Đức Phi là mẹ đẻ của Hạo Trinh, chắc chắn sẽ không hại hắn, như vậy chỉ còn lại Nguyệt Dương Phu nhân và Tiêu chiêu viện thôi. . . . . ."

Minh Uyên nhướng mày, không vui nói: "Ý của hoàng hậu là gì?"

Nguyệt Dương Phu nhân xưa nay khoan dung nhân hậu, từ khi vào cung tới giờ vẫn luôn an phận thủ thường, chưa bao giờ tranh chấp gì với ai; còn Tiêu chiêu viện vốn vinh hiển lục cung, rất được sủng ái. Hai người đều là phi tần được hoàng thượng yêu thích.

Hoàng hậu vội nói: "Hoàng thượng xin nghe nô tì nói tiếp. Chỉ dựa vào hướng đi của tiểu thái giám kia, dĩ nhiên không đủ để nói rõ, nhưng nô tì chú ý thấy hộp đựng thức ăn cùng chén canh đều kiểu mới, liền nhớ tới lúc trước Thượng Thực cục có đổi mới chén bát cho vài phi tử, theo thứ tự là nô tì, Đức Phi cùng với Nguyệt Dương Phu nhân . Hộp đựng thức ăn cùng chén canh. . . . . . có một người trong ba người đáp ứng đủ nghi vấn."

Lục Khê lập tức hiểu ý của hoàng hậu, bây giờ, tất cả các mũi nhọn đều chỉ hướng Nguyệt Dương Phu nhân, Tiêu chiêu viện chẳng hề có chút hiềm nghi nào.

Nếu nàng nghe hiểu được, ở chỗ này đều là người thông minh, sao có thể không hiểu chứ..

Hoàng thượng không lên tiếng, trầm tư nhìn sàn nhà, mọi người đều đang nín thở chờ đợi.

Một lúc lâu sau, hắn chỉ phân phó một câu: "Vậy thì mang các thái giám trong cung Nguyệt Dương Phu nhân đến đây để cho Phúc Thọ nhận diện."

Đã đến mức này, hắn vẫn chưa sai người gọi Nguyệt Dương Phu nhân tới, như vậy cũng đủ để chứng minh địa vị của Nguyệt Dương Phu nhân ở trong lòng hắn.

Sau khi Cao Lộc nhận mệnh đến cung điện của Nguyệt Dương phu nhân, trong đại điện lâm vào một mảnh trầm mặc.

Trong lúc Lục Khê đang âm thầm suy đoán diễn biến tiếp theo, Minh Uyên đột nhiên đánh vỡ yên lặng, nhìn nàng hỏi một câu: "Gần đây khẩu vị của Lục tần có tốt hơn không?"

Nhất thời, ánh mắt tất cả mọi người trong đại điện đều tụ lại ở trên người nàng.

Hoàng thượng à, có cần phải hỏi một câu không đầu không đuôi như thế không? Lục Khê bình tĩnh ngước mắt nhìn thẳng hắn, nhẹ giọng nói: "Tần thiếp đa tạ hoàng thượng đã quan tâm, mấy ngày nay ăn uống tốt hơn nhiều rồi."

Chân mày Minh Uyên nhíu chặt hơn: "Tốt hơn nhiều?"

Nhìn dáng vẻ của nàng rõ ràng là gầy đi không ít, tốt hơn ở chỗ nào chứ?

"Nếu Lục tần không thể dưỡng tốt thân thể sợ là sau này khó tránh khỏi việc cô đơn ở Nhạc Thanh điện." Hắn híp mắt không vui nhìn nàng, ám hiệu bảo, nếu nàng còn tiếp tục gầy như vậy, hắn sẽ không cho nàng sinh hạ con cái nữa.

Trừ hắn và Lục Khê, ba người còn lại không ai hiểu được thâm ý trong lời này, còn tưởng rằng hoàng thượng đang cố tình gây sự, thấy Lục tần hơi gầy liền trách cứ nàng. Cũng do những lời này dễ khiến người ta hiểu lầm, cứ nghĩ là hoàng thượng định lạnh nhạt nàng, không muốn đến gặp nàng nữa.

Ba người họ không hẹn mà cùng có chút thương hại Lục tần này, vài ngày trước hoàng thượng còn liên tiếp sủng hạnh nàng, cứ ngỡ rằng lại sắp xuất hiện thêm một Tiêu chiêu viện, nào đoán được hôm nay bị người ta hãm hại, cơm nuốt không trôi là điều hiển nhiên, hoàng thượng lại còn vì vậy mà ba lần bảy lượt trách cứ nàng.

Chỉ có Lục Khê biết ý tứ của hắn, mặt ửng hồng lên, cúi mắt đáp nhỏ: "Tần thiếp biết tội, sau này sẽ cố gắng chăm sóc tốt cho thân thể, không để hoàng thượng phải bận lòng nữa."

Nàng cúi thấp đầu, chỉ lộ ra lỗ tai ửng hồng, Minh Uyên không tự chủ được lại nghĩ đến bộ dáng cùng xấu hổ của người kia khi hoan ái, tâm tình cũng tốt hơn nhiều.

Cao Lộc nhanh chóng mang một nhóm thái giám tiến vào, tầm mắt của mọi người cũng di động theo từng bước chân của Phúc Thọ, cuối cùng hắn ngừng lại, kích động chỉ vào một người trong số đó: "Là ngươi! Chính là ngươi đưa hộp đựng thức ăn cho ta!"

Người bị chỉ đích danh kia “phịch” một tiếng quỳ xuống đất: "Không. . . . . . Không phải là ta, hoàng thượng, nô tài bị oan, nô tài thật sự bị oan!"

Sắc mặt hoàng hậu trầm xuống, quát lớn: "Trước mặt hoàng thượng, ai cho phép ngươi lớn tiếng! Ngươi tên là gì?"

Tiểu thái giám này run rẩy nói: "Nô tài. . . . . . Nô tài tên là Uông Thiện, là người thắp đèn trong điện của Nguyệt Dương Phu nhân."

"Vậy ngươi nói xem, sáng hôm Đại hoàng tử trúng độc, ngươi đang ở đâu?"

"Nô tài. . . . . . hôm đó nô tài canh giữ ở ngoài điện. . . . . ."

Hoàng hậu thấy dáng vẻ không dám ngẩng đầu của hắn, liền xoay người sang bảo: "Cao Lộc , đến Kính sự phòng mang sổ phân công nhiệm vụ đến đây cho bổn cung."

Cả người Uông Thiện tràn đầy mồ hôi lạnh, đến cả một âm thanh cũng không thốt ra được.

Chuyện nhanh chóng được tra xét rõ, trong sổ phân công nhiệm vụ không có tên Uông Thiện, hắn vốn dĩ không làm gì vào sáng hôm đó cả.

Hoàng hậu liếc nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của hoàng thượng, nghiêm mặt nói: "Nô tài lớn mật, ở trước mặt hoàng thượng cũng dám nói láo! Nói, là ai sai ngươi hạ độc Đại hoàng tử?"

Uông Thiện há miệng run rẩy quỳ ở nơi đó, chỉ không ngừng dập đầu, vùng trán bê bết máu, thoạt trông vô cùng đáng sợ.

Hoàng hậu lạnh lùng lên tiếng: "Không nói? Cao công công, làm phiền ngươi sai những thái giám đang trực bên ngoài đánh tên cẩu nô tài này 50 đại bản, Bổn cung thật muốn xem thử là miệng hắn cứng, hay là gậy của bổn cung cứng!"

Uông Thiện bị kéo xuống, sắc mặt trắng bệch, vẫn la lên: "Hoàng thượng tha mạng, nương nương tha mạng. . . . . ."

Nhưng chỉ kêu tha mạng, chứ chưa từng hô qua oan uổng.

Uông Thiện đã hầu hạ Nguyệt Dương Phu nhân nhiều năm, hôm nay lại dám làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, trừ phi là có người chỉ điểm, nếu không tuyệt đối sẽ chẳng mạo hiểm tính mạng bản thân như vậy, chuyện hạ độc Đại hoàng tử này vốn không có ích lợi gì cho hắn.

Tất cả mũi nhọn đều nhắm vào Nguyệt Dương Phu nhân, nhưng vì hoàng thượng luôn luôn tôn trọng nàng ta nên hoàng hậu cũng không tiện nói gì nữa, chỉ tiếp lời: "Chuyện đã rõ ràng, mấy ngày nay Lục tần đã chịu uất ức rồi."

Lục Khê liếc nhìn hoàng thượng đang im lặng ngồi đó, lại đưa mắt qua ba người khác trong đại sảnh, cúi người nói: "Tần thiếp không uất ức, để hoàng hậu nương nương cùng hai vị nương nương vất vả vì tần thiếp, tần thiếp vô cùng cảm kích."

Hoàng thượng chần chừ chưa đưa ra quyết định, hoàng hậu không thể làm gì khác hơn là lên tiếng nhắc nhở: "Hoàng thượng, chuyện này. . . . . . Nên xử trí như thế nào?"

Minh Uyên chậm rãi ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, chỉ nói: "Trẫm sẽ cân nhắc kỹ, chuyện hôm nay, tạm thời chớ nói ra ngoài, sự tình quan hệ trọng đại, không thể quyết định qua loa."

Trong vẻ mặt khác nhau của bốn vị phi tần, hắn lạnh nhạt tiếp lời: "Hoàng hậu chăm sóc Đại hoàng tử không chu toàn, sau này để Hạo Trinh cho Ninh phi nuôi dưỡng đi.”

Thấy Đức Phi có chút sốt ruột, hắn tiếp lời: "Sức khỏe Đức Phi không tốt, nếu nuôi dưỡng Hạo Trinh sẽ rất vất vả, vẫn nên để Ninh phi nuôi dưỡng trẫm sẽ yên tâm hơn."

Sắc mặt hoàng hậu vô cùng khó coi, Ninh phi không tiện bày tỏ sự vui mừng, còn Đức Phi thì vừa lo âu vừa không dám nói lời nào, Lục Khê đứng ở bên cạnh như một người ngoài cuộc, lúc trước nàng là nghi phạm chính, còn bây giờ đến một chút quan hệ cũng không có, quả thật là vô cùng châm chọc.

Cuối cùng, Minh Uyên chuyển ánh mắt sang nàng: "Mấy ngày nay, Lục tần đã cực khổ rồi, trẫm tiễn nàng hồi cung. Cao Lộc , truyền ý chỉ của trẫm, ngay bây giờ, tấn phong Lục tần lên làm Tòng Tứ Phẩm Phương nghi."

Hắn không thèm thương lượng với hoàng hậu, mà trực tiếp tấn thăng trước mặt nàng ta, khiến vẻ mặt hoàng hậu lại càng thêm ảm đạm.

Chẳng ai nghĩ tới, một vụ án hạ độc lại kết thúc như vậy, mà người thắng lớn nhất, lại là người bị nghi ngờ đầu tiên – Lục Khê.

Minh Uyên không ngồi liễn xa, Lục Khê đành phải đi bộ cùng hắn. Mấy ngày nay cố ý nhịn ăn, nên giờ phút này bước chân của nàng lung lay run rẩy, nhưng có thể cùng tản bộ với hoàng thượng chính là vinh hạnh lớn lao, nàng không thể không tỏ ra vô cùng vui mừng, thật sự là có khổ mà không nói được.

Minh Uyên cầm tay nàng, cảm thấy cánh tay mềm yếu cũng đang run rẩy, thở dài: "Ái phi chịu uất ức rồi."

Lục Khê nhìn vào mắt hắn, vừa cảm thán Đế Vương quả thật là diễn viên trời sinh, vừa nói nhỏ: "Có hoàng thượng tin tưởng, tần thiếp chẳng hề chịu chút uất ức nào."

Trong lời nói chẳng lộ chút oán trách chuyện mấy ngày nay hắn lạnh nhạt, nàng chỉ cố nén lệ, cúi đầu cắn môi không nói, lông mi run rẩy như có thể khóc bất cứ lúc nào.

Minh Uyên vốn cố ý lạnh nhạt nàng, thứ nhất là tỏ vẻ công chính, thứ hai là để cho nàng hiểu chức trách đế vương của mình, tuyệt đối không thể vì bất kỳ một vị phi tần nào mà phá vỡ quy củ.

Nhưng giờ phút này dáng vẻ tràn đầy uất ức lại vẫn cố tỏ ra không có chuyện gì của nàng làm hắn có chút áy náy, nhưng nàng diễn, hắn cũng phải diễn theo: "Ái phi kiên cường như thế, trẫm rất vui mừng."

Hai người đi bộ đến cạnh hồ sen, những đóa sen đầu hạ đang đón ánh mặt trời, trên phiến hoa còn đọng lại những giọt nước trong suốt, chẳng hiểu sao lại khiến người ta liên tưởng đến nước mắt của mỹ nhân.

Trầm mặc nhìn đôi vai thon gầy đang rũ xuống của Lục Khê, Minh Uyên khẽ thở dài, ôm nàng vào trong ngực: "Không phải nàng đã nói sẽ sinh cho trẫm một hài nhi sao? Bây giờ gầy thành như vậy, sao có thể làm mẫu thân được đây?"

Giọng nàng buồn buồn từ ngực truyền đến: "Vậy. . . . . . Nguyệt Dương Phu nhân thì sao? Hoàng thượng định xử trí nàng ta như thế nào?"

Cánh tay Minh Uyên hơi cứng lại, âm thanh có chút mơ hồ: "Ái phi nghĩ ta nên xử trí như thế nào đây?"

Lục Khê suy nghĩ hồi lâu, ngẩng đầu lên nói: "Tần thiếp không biết, tần thiếp vào cung chưa lâu, nhưng thiếp thấy Nguyệt Dương Phu nhân là một nữ tử không tranh quyền thế, sẽ không làm ra chuyện mưu hại hoàng tử như vậy đâu."

Nét mặt Minh Uyên ôn hòa hơn một chút: "Trẫm cũng nghĩ như vậy."

"Theo tần thiếp thì, có lẽ ở đây có sự hiểu lầm, dù thế nào đi nữa, Nguyệt Dương Phu nhân còn phải dưỡng dục nhị hoàng tử, nếu như hoàng thượng trừng phạt nàng ấy, nhị hoàng tử sẽ mất đi mẫu thân, phải “ăn nhờ ở đậu” như Đại hoàng tử, không nhận được tình thương của mẫu thân. . . . . ." Nói tới đây, Lục Khê chợt phát hiện mình đã nói sai: "Hoàng thượng thứ tội! Tần thiếp không cố ý nói hoàng hậu nương nương không đúng, tần thiếp chỉ hi vọng hoàng thượng có thể hành động theo suy nghĩ của mình, không chắc rằng Nguyệt Dương Phu nhân làm, thì nên cho nàng ấy một cơ hội."

Minh Uyên yên lặng nhìn nàng, đôi mắt sáng ngời không lẫn một tia tạp chất, có dũng dám, cũng tràn đầy quyến luyến.

Chưa bàn tới chuyện này có phải do Nguyệt Dương Phu nhân làm hay không, chỉ tính đến việc bản thân bị hãm hại, thì nàng đã có đầy đủ lý do để hận Nguyệt Dương Phu nhân rồi. Nhưng bây giờ nàng lại muốn hắn hành động theo tâm ý của mình, không phải bởi vì thiện lương hay vô tư, mà chỉ là vì trong lòng nàng có hắn, không muốn hắn khổ sở. . . . . . Sao hắn lại không biết chứ?

"Chẳng lẽ nàng không hy vọng trẫm bắt người đã hãm hại nàng ra trước công lý sao?"

Lục Khê nhắm mắt chôn đầu vào lồng ngực hắn: "Tần thiếp đã từng oán người muốn hãm hại mình, nhưng hoàng thượng vui vẻ, tần thiếp mới có thể vui vẻ."

Một câu nói, khiến Minh uyên vô cùng xúc động.


Hắn ôm chặt người trong lòng, cảm thấy tim mình bình thản chưa từng có, giống như giọt sương trên phiến sen, trong suốt, lóng lánh dưới ánh mặt trời.

Nghe nói sau khi hoàng thượng tiễn Lục Phương nghi về Nhạc Thanh điện, liền đến Trường Nhạc cung của Nguyệt Dương phu nhân.

Các cung điện mỗi phi tần ở đều có tên riêng, cho dù là hoàng thượng tùy ý ban tặng đi nữa, thì hai chữ *Trường Nhạc trên cung điện của Nguyệt Dương phu nhân cũng đã nói rõ lên suy nghĩ của hoàng thượng về chủ nhân nó.

*Trường nhạc: Vui vẻ dài lâu. 

Lục Khê cũng chỉ nghe Tiểu Thuận kể lại, một tiểu thái giám trực trong điện của Nguyệt Dương phu nhân lén nói cho hắn biết, hôm đó, sau khi hoàng thượng đến Trường Nhạc cung thì vô cùng tức giận ra về, dù không đưa ra quyết định gì bất lợi cho Nguyệt Dương phu nhân, nhưng kính sự phòng đã triệt hạ thẻ bài của nàng ta.

Lúc đầu, mọi người đều hoang mang,vì Nguyệt Dương phu nhân nhìn thế nào cũng không giống người có thể hạ độc Đại hoàng tử, nếu thật sự là nàng ta ra tay, có thể giả vờ không tranh quyền thế bao nhiêu năm như vậy, đến cả hoàng thượng cũng qua mặt được cũng đủ để hiểu tâm cơ nàng ta sâu thế nào rồi. Thử hỏi một người tâm tư sâu kín đến thế, sao có thể để lại nhiều đầu mối như vậy đây?

Nhưng sau đó một đồn mười, mười đồn trăm, có người còn nói, hôm đó chính miệng Nguyệt Dương phu nhân đã thừa nhận, khiến Lục Khê vô cùng kinh ngạc.

Nhưng nghĩ lại, với địa vị của Nguyệt Dương phu nhân trong lòng hoàng thượng mà nói, trừ phi nàng ta chính miệng thừa nhận, nếu không sao hoàng thượng lại tin chắc nàng ta là hung thủ, còn giận dữ đến vậy chứ?

Ngày hôm đó, buổi chiều, trời trong nắng ấm, Lục Khê mang theo Bích Chân cùng Vân Nhất đến Ngự Hoa Viên đi dạo. Đang phơi nắng thì chợt nghe từ xa truyền đến những tiếng bước chân, nàng quay đầu nhìn lại, không ngờ lại thấy Nguyệt Dương phu nhân.

Nàng ta chải búi tóc Lưu Vân, phía trên chỉ cắm một cây trâm vàng, lúc bước đi chiếc trâm cũng lung lay theo, phối hợp với gương mặt dịu dàng, khiến người ta có cảm giác rất thoải mái.

Lục Khê nhìn nàng ta dắt tay nhị hoàng tử Hạo Diệc đi tới bên này, lúc chạm phải ánh mắt nàng, tim Nguyệt Dương phu nhân bỗng nhiên đập nhanh hơn.

Cung nữ thái giám ở bên cạnh hoảng hốt, Lục Khê bình tĩnh nhìn người tới, giống như là cân nhắc một lúc, mới cúi người, thỉnh an Nguyệt Dương phu nhân.

Bị người ta hãm hại, dù nhân hậu thế nào cũng không thể không có chút oán giận gì được, như vậy quả thực quá giả tạo, dễ khiến người khác sinh nghi.

Nguyệt Dương phu nhân dắt tay Hạo Diệc, dịu dàng nói: "Chào Lục Phương nghi đi con." Hạo Diệc nghe lời nở nụ cười với Lục Khê, cung kính lên tiếng: " Chào Lục Phương nghi."

Lục Khê nhìn khuôn mặt đáng yêu của bé, nở nụ cười: "Lục Phương nghi tham kiến nhị hoàng tử."
loading...

Thấy Lục Khê không có ý định gây sự, Nguyệt Dương phu nhân khẽ thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống sờ sờ đầu Hạo Diệc: "Ngoan, con qua bên kia chơi với ma ma đi, lát nữa mẫu thân sẽ tìm con."

Nàng ta quay đầu lại dặn dò ma ma mấy câu, bà ta liền dẫn Hạo Diệc đi đến một khóm hoa gần đó.

Vì vậy Lục Khê cũng quay sang gật đầu với Bích Chân và Vân Nhất, hai người họ liền lui ra chỗ khác.

Nguyệt Dương phu nhân yên lặng nhìn Lục Khê, giữa hai lông mày có chút ưu sầu: "Về chuyện của đại hoàng tử, ta rất xin lỗi."

Đi thẳng vào vấn đề chính nhanh như vậy, Lục Khê ung dung cười cười, không còn địch ý như vừa rồi nữa. . . . . . Dù sao cũng đã đi hết rồi, đối mặt với người thông minh thì không cần ngụy trang nữa.

"Thứ cho tần thiếp ngu ngốc, tần thiếp không hiểu sao phu nhân lại nói xin lỗi."

Nguyệt Dương phu nhân có chút kinh ngạc: "Chuyện đại hoàng tử trúng độc, cô…. cô không trách ta sao?"

Lục Khê nhìn thẳng vào nàng ta, cười nhạt: "Chuyện hạ độc không phải do phu nhân làm, hãm hại tần thiếp là người khác, cớ gì tần thiếp phải trách phu nhân?"

Lần này, Nguyệt Dương phu nhân mới thật sự sửng sờ tại chỗ. Thật lâu, nàng ta mới nở nụ cười mang đầy bất đắc dĩ: "Ta vẫn nghĩ rằng cô là một người đơn thuần không rành mưu kế, ai ngờ được mọi người đều nhìn lầm rồi, cô còn thông minh hơn nhiều so với tưởng tượng của ta."

Ngay cả hoàng thượng sau khi nghe nàng chính miệng thừa nhận cũng cực kỳ thất vọng, tức giận phẩy tay áo bỏ đi, nhưng Lục Phương nghi thoạt trông có vẻ đơn thuần này lại tin tưởng chuyện hạ độc không phải là do nàng xuống tay.

Lục Khê nhìn nụ cười hiu quạnh của nàng ta, cúi mâu nói: "Phu nhân quá khen rồi, tần thiếp không thông minh như phu nhân nghĩ đâu, nếu không sao cho đến bây giờ vẫn không hiểu được lý do phu nhân lại thừa nhận với hoàng thượng chuyện hạ độc là do mình làm chứ."

Rõ ràng mình không phải hung thủ, nhưng lại cố tình thừa nhận, mưu hại hoàng tử là trọng tội, nếu hoàng thượng bị cơn giận át lý trí, thì việc mang nàng ta ra chém đầu cũng không phải là không có khả năng.

Lục Khê quả thật không thể hiểu nổi.

Ai ngờ Nguyệt Dương phu nhân chỉ cúi đầu cười nhạt: "Hoàng thượng chỉ có hai hoàng tử, Đại hoàng tử xưa nay không được sủng ái, hoàng hậu lại không tận tâm dạy dỗ nên bây giờ mới thành một đứa trẻ không có chủ kiến, kể từ khi các đại thần đưa ra đề nghị lập trữ quân, tất cả mũi nhọn đều chỉ về Hạo Diệc."

Lục Khê lặng yên nghe, không ngắt lời nàng ta.

"Ta sớm biết chuyện lập trữ quân sẽ mang đến vô số phiền toái cho Hạo Diệc, Thái hậu, chúng phi tần, cùng với Đức Phi, phàm là những người có xung đột lợi ích đều có thể gây bất lợi cho Hạo Diệc. Là một mẫu thân, ta không hy vọng con trai mình trở thành một Đế Vương uy phong trong tương lai, chỉ hy vọng bé có thể khỏe mạnh lớn lên, vui vẻ vượt qua tuổi thơ của mình là đủ rồi. Chuyện hạ độc Đại hoàng tử không cần biết là ai làm, đối với ta mà nói cũng chẳng có gì khác biệt, nếu thừa nhận, ta thất sủng, cơ hội để Hạo Diệc lên làm thái tử sẽ giảm đi nhiều, như vậy áp lực cũng sẽ giảm. Mặc dù người hôm nay trúng độc là Hạo Trinh, nhưng ta rất sợ ngày sau cũng sẽ nhìn thấy Hạo Diệc bị như vậy . . . . ."

Nói đến đây, trong khóe mắt nàng ta đã đong đầy lệ, khuôn mặt vốn dịu dàng nhuốm mấy phần sầu bi.

Lục Khê trầm mặc chốc lát, mới nói: "Phu nhân yêu con là điều dễ hiểu, nhưng cũng nên suy nghĩ cho bản thân mình mới đúng, thất sủng như vậy, chỉ sợ những ngày tháng sau này của nhị hoàng tử cũng sẽ khó khăn."

Nguyệt Dương phu nhân cười: "Có thể khó khăn đến mức nào chứ? Cùng lắm thì bị thái giám cung nữ xem thường, khấu trừ phân lệ, cuộc sống kham khổ hơn một chút mà thôi. Những thứ này có đáng là gì? Những ngày tháng phú quý trong cung ta đã hưởng đủ rồi, chỉ cần Hạo Diệc có thể khỏe mạnh lớn lên, ta chẳng ngại gì cả."

Lục Khê lấy lại bình tĩnh: "Vì sao Phu nhân lại nói những chuyện này với ta?"

"Bởi vì ta biết cô không phải là một người không hiểu phải trái, tìm mọi cách để leo lên, cũng không muốn cô vì vậy mà oán hận ta, bây giờ cô là người đang được sủng ái, còn ta đã thất sủng, nếu như sau này vì hiểu lầm mà gây bất lợi cho Hạo Diệc. . . . . . Xin lỗi, vì con của mình, người làm mẫu thân như ta phải luôn cẩn thận mọi thứ ."

Nu cười trên mặt Lục Khê lại càng sâu hơn: "Phu nhân nói tần thiếp không phải là một kẻ bất chấp tất cả để leo lên, về điểm này, sợ rằng phu nhân đã nghĩ sai rồi, dù tần thiếp không phải là kẻ liều mạng, nhưng ít ra cũng đang rất cố gắng để leo lên trên."

Nguyệt Dương phu nhân chân thành nói: "Ta chỉ hi vọng cô có thể hiểu, người hại cô không phải là ta."

Lục Khê gật đầu, "Phu nhân xin yên tâm, việc này ta sẽ nhớ."

Đã nói chuyện nhiều như vậy rồi, thấy sắc trời không còn sớm, Lục Khê mới dẫn theo cung nữ rời đi.

Nàng đã sớm biết hung thủ không phải là Nguyệt Dương Phu nhân, nhưng hôm nay mới hiểu lý do tại sao nàng ta phải thừa nhận. Nguyệt Dương Phu nhân quả thật là một người tâm địa thiện lương, có lẽ đối với người khác không tính là gì, nhưng ít nhất tình thương sâu đậm giành cho con mình rất đáng được trân trọng. Ở trong hậu cung các các nữ nhân vì tranh đấu mà không từ thủ đoạn nào như thế này, hành động hy sinh mình vì con của nàng ta vẫn hết sức đáng quý.

Lúc đi ngang qua hồ sen, Lục Khê liếc nhìn những bông hoa trong nước, bởi vì mùa hè mới đến, nên còn chưa thấy sự xuất hiện của củ sen.

Trong đầu đột nhiên thoáng hiện qua một suy nghĩ, củ sen? . . . . . . Hạt sen!

Mùa hè chỉ vừa đến, rõ ràng trong cung không có nhiều hạt sen, tại sao người đó lại làm canh hạt sen?

Suy nghĩ này vừa lóe lên, nàng lập tức liên tưởng tới 1 sự kiện khác, quay đầu sai bảo Vân Nhất: "Em đến Ngự Thiện Phòng hỏi thử xem, gần đây có chủ tử nào muốn ăn canh hạt sen không."

Vân Nhất vừa thấy biểu tình sốt ruột của nàng, liền nhanh chóng chạy đi theo đường nhỏ.

Bích Chân kinh ngạc hỏi: "Chủ tử, sao vậy?"

Lục Khê lấy lại bình tĩnh, "Bích Chân, ta hỏi ngươi, ngươi cảm thấy Đức Phi nương nương là người thế nào?"

Bích Chân trầm ngâm một lát, mới nói: "Nô tỳ nhớ ngày trước nàng ta rất được sủng ái, mặc dù sau khi hoàng thượng lên ngôi có thêm hoàng hậu nương nương, cùng nhiều phi tần khác, nhưng dù sao Đức Phi nương nương cũng là thê tử kết tóc trước khi người đăng cơ, hoàng thượng rất kính trọng cũng rất khoan hồng với nàng ta."

"Vậy sau đó thì sao, vì sao nàng ta lại trở nên yếu đuối bệnh tật như bây giờ?"

"Nô tỳ cũng không rõ lắm, chỉ biết là vào một đêm của mấy năm trước, hoàng thượng đột nhiên rất giận dữ, tiếp đó Đức Phi nương nương liền bị bệnh, hoàng thượng nói sức khỏe nàng ta không tốt, nên an tâm dưỡng bệnh, sau đó thì đưa Đại hoàng tử đưa đến chỗ hoàng hậu nương nương. Vì thế Đức Phi nương nương buồn bã rất lâu, nửa tháng liền, ngày nào cũng đến Tê Ngô cung cầu xin hoàng thượng, nhưng hoàng thượng không chịu gặp mặt lấy một lần."

Chuyện này quả thực kỳ quái, hai phu thê vốn tương kính như tân đột nhiên bất hòa, còn đưa nhi tử sang cho người khác.

Trong lòng Lục Khê đã có quyết định: "Theo như cô cô nói, Đức Phi nương nương cũng không phải là một người không tranh quyền thế?"

Bích Chân cười: "Chủ tử thật sự nghĩ rằng trong cung này có người không tranh quyền thế sao?"

Lục Khê sửng sốt, Nguyệt Dương phu nhân xem như là một người đi. . . . . . Nhưng bây giờ mọi chuyện chưa sáng tỏ, không nên nói ra để tránh gây hiểu lầm.

Ở hồ sen đợi một lúc lâu, không ngờ lại gặp phải một nhân vật ngoài ý muốn —— Cửu vương gia Minh Thâm.

Vị vương gia này có ba phần tương tự như Minh Uyên, nhưng gương mặt Minh Uyên hiển lộ rõ vẻ kiên nghị, tròng mắt cũng sắc bén hơn, cả người toát ra một loại khí độ tôn quý; mà Minh Thâm lại giống một công tử phú gia, đáy mắt mang theo vẻ đào hoa phong lưu, môi đỏ hồng như cánh hoa đầu xuân khoe sắc.

Lần này hắn mặc một bộ trường bào màu trắng, dáng vẻ hào hoa phong nhã không giống như người sinh ra trong gia đình đế vương.

Nhìn thấy Lục Khê, hắn nhếch môi cười, đối với hậu phi mà cũng có thể lộ ra nụ cười xinh đẹp như vậy, Lục Khê khẽ nhíu mày, lạnh lùng hành lễ: "Tham kiến Cửu vương gia."

Minh Thâm vờ như không nhận ra sự lạnh nhạt của nàng, chỉ cười mỉm nói: "Thời tiết hôm nay rất tốt, Lục Phương nghi cũng đến ngắm hoa sen hay sao?"

Lục Khê nói: " Tần thiếp không có nhã hứng như Cửu vương gia, cũng chỉ đi ngang qua đây, nhân tiện bảo cung nữ đi lấy vài thứ, nên mới đứng đợi thôi. Không biết lần này Cửu vương gia vào cung là vì chuyện gì?"

Nàng cười như không cười nhìn hắn một cái, trong lòng hiểu rõ ắt hẳn là lại đến gặp vị chủ tử của Âm Hợp điện mà thôi.

Minh Thâm cũng biết nàng đang suy nghĩ gì, chỉ cười nhạt một tiếng, đôi mắt lung linh sáng rỡ: "Sợ rằng Lục Phương nghi đã đoán sai rồi, lần này Bổn vương có chánh sự muốn thương lượng với hoàng thượng, thôi không nói nhiều nữa, ngày khác có cơ hội, gặp nhau ở chỗ thái hậu, đến lúc đó sẽ nói chuyện nhiều hơn."

Bích Chân xưa nay trầm ổn, cũng phải biến sắc sắc, vị Cửu vương gia này quả thật không biết liêm sỉ, ngay cả hậu phi mà cũng dám đùa giỡn.

Ngược lại Lục Khê bình tĩnh hơn, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng: "Cửu vương gia là người phong lưu phóng khoáng, thứ cho tần thiếp thiển cận, sợ rằng không thể cùng trò chuyện với người ta nhã như Cửu vương gia đây."

Nói xong, nàng liền xoay người rời đi.

Lục Khê không để ý, trong một khắc nàng xoay người đi đó, tất cả vẻ cợt nhã trong mắt Minh Thâm đều biến mất, chỉ còn sự ung dung điềm tĩnh, giống như cầu vồng trên bầu trời.


Hắn căn bản không phải là một người phong lưu đa tình.




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon