Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 17

loading...

Sắc hiệp 18+ - Hắn dịu dàng dụ dụ dỗ bên tai nàng, đôi môi ngậm vành tai của nàng, phái nam nhẹ nhàng chỉa vào nhụy hoa ướt át, trêu chọc, dẫn dụ hoa lộ trong suốt chảy ra, rồi lại không chịu cho nhiều hơn...


Dau pha hau cung - Chuong 17


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 17: Sai Lầm



Bởi vì Đại hoàng tử trúng độc, Đức Phi tiều tụy đi rất nhiều, lúc rãnh rỗi hoàng thượng sẽ đến thăm nàng ta một lát, mặc dù vì thân thể nàng ta không tốt nên chưa bao giờ hắn ngủ lại, nhưng vị thái tử phi bị quên lãng đã lâu này cũng xem như tìm được cảm giác tồn tại.
Trái lại Nguyệt Dương phu nhân, mất thánh sủng chưa nói, còn liên lụy nhị hoàng tử - người đang là ứng cử viên số một cho vị trí thái tử cũng thất thế theo. Bây giờ, trên triều đình mà có người nhắc tới chuyện lập Hạo Diệc làm thái tử, đều sẽ nhận phải ánh mắt lạnh lẽo của hoàng thượng.

Hoàng thượng đã không thích Nhị hoàng tử, mà Đại hoàng tử lại đang dưỡng bệnh, nên dần dà, không người nào nhắc lại chuyện lập trữ quân nữa.

Nhưng thông qua chuyện này, mọi người đều biết địa vị của Lục Phương nghi đã từ từ vững chắc, dù phẩm cấp chưa quá cao, nhưng nhìn vào trình độ sủng ái mà hoàng thượng dành cho nàng cũng không khó nhìn ra, tiền đồ của vị chủ nhân này vô cùng sáng lạng, có thể so với Thường phi ngày trước.

Vô luận hoa tượng chăm sóc kỹ đến mức nào, thì các loại hoa trong cung cũng đến ngày tàn lụi, trong không khí ngày càng nóng bức của mùa hè, lễ Tế Tự cuối tháng tư đã tới.

Tế Tự được tổ chức liên tục trong vòng một tháng, ngày đầu tiên, tất cả hậu phi, vương tôn công chúa đều phải hộ tống Đế Vương về lễ miếu cử hành đại điển Tế Tự.

Lễ miếu nằm ở phía nam của hoàng cung, dựa lưng vào một quả núi thấp, trên núi chính là Hoàng Lăng.

Hoàng tử công chúa cùng với chúng phi tần Tòng Tam phẩm trở lên theo hoàng thượng vào trong miếu thành tâm cầu nguyện, những người còn lại quỳ chờ ở ngoài miếu.

Hôm nay Minh Uyên mặc một bộ trường sam màu đen phức tạp, dáng vẻ nghiêm trang bước lên bậc thang, bên trái là hoàng hậu, bên tay phải là Cửu vương gia Minh Thâm, không còn bộ trường sam màu trắng khi xưa nữa, mà theo quy củ mặc xiêm áo màu đen dành riêng cho đại điển giống như Minh Uyên, chỉ khác là nơi vạt áo và cổ áo không có Long Văn màu vàng lợt mà thôi.

Ba người đi theo phía sau là hoàng tử công chúa, sau nữa là Thường Tư Viện cùng các hậu phi Tòng Tam phẩm trở lên.

Lục Khê và đám người hộ tống còn lại quỳ gối ngoài miếu, mặt trời trên đỉnh đầu nóng bức, bốn phía lại chẳng có cây cối che chắn, thành ra những Tần phi vốn được ăn sung mặc sướng này phải chịu tội không ít.

Trán Lục Khê đổ đầy mồ hôi, bởi vì hôm nay là Tế Tự, nên nàng mặc y phục cũng cực kỳ long trọng, tầng trong tầng ngoài, vô cùng kín đáo. Nhìn tấm lưng An Uyển nghi trước mặt cũng có dấu vết ướt át của mồ hôi, nàng cúi đầu thở dài, cảm thán nữ nhân của hoàng thượng quả nhiên khó làm, mà địa vị càng thấp thì lại càng khó làm hơn, nhìn những nhân vật trên cao kia mà xem, được ở trong miếu mát mẻ chưa nói, đến bàn quỳ cũng không phải đệm lót thô cứng như bọn họ.

Bởi vì thân thể khó chịu, vừa phải chịu nóng lại buồn bực, thời gian tự nhiên cũng trôi qua khá dài, đợi đến khi nghi thức bên trong kết thúc, Lục Khê đã cảm thấy cả người mệt lả.

Mấy ngày trước, vì để kiến tạo nên hình tượng nhớ nhung hoàng thượng đến gầy đi, nàng đã cố gắng khống chế sức ăn, hôm nay mới phát hiện thân thể quả nhiên là không được như xưa, đầu gối tê dại không nói, cảm giác choáng váng cũng thi nhau kéo tới.

Nàng khẽ cắn răng, dùng sức nắm chặt lòng bàn tay, móng tay khảm sâu vào trong thịt, lúc này mới tỉnh táo đôi chút, không đến nỗi té xỉu.

Minh Uyên mang theo mọi người đi ra ngoài, lễ quan đứng ở trên bậc thang tuyên đọc chiếu cầu phúc, bọn họ liền đứng ở trước miếu nhìn chăm chú vào chúng Tần phi quỳ gối trước mặt.

Mặt của mọi người đều bị phơi đỏ lên, dung nhan mê người ngày xưa giờ đang nhăn cả lại, nỗ lực duy trì phong độ không cho mình ngã xuống.

Tầm mắt hắn chậm rãi rơi vào trên người Lục Khê đang ở hàng thứ hai bên trái, nàng cắn môi dưới quỳ thẳng ở đó, gương mặt trắng bệch, răng gần như khảm sâu vào thịt, khiến đôi môi ánh nhuật ngày trước giờ đây mất hết huyết sắc.

Liên tưởng đến mấy ngày gần đây thân thể nàng không được khỏe, Minh Uyên cau mày, sai nhỏ Cao Lộc, Cao Lộc liền yên lặng rời khỏi bậc thang.

Ở lúc Lục Khê cho là mình sắp không tiếp tục kiên trì được nữa, Cao Lộc đột nhiên mang theo các nhạc công đi đến chỗ các phi tần đang quỳ bên trái, đáng mừng là phía sau có thái giám mang theo lọng che, bóng râm che bớt được cái nóng từ mặt trời.

Nàng cúi đầu thở nhẹ một hơi, vì chuyện bất ngờ này mà hơi nghi hoặc, khẽ ngẩng đầu nhìn về phía Minh Uyên.

Trên thềm đá, Quân Vương mặc trường sam màu đen uy nghiêm đứng ở nơi đó, ngũ quan kiên nghị, sắc bén, nhưng lúc chạm phải ánh mắt nàng thì trong đôi mâu đen lại chứa đầy ánh sáng nhu hòa, giống như còn ẩn thêm chút ý cười.

Nàng nhẹ nhàng nâng khóe miệng, lần nữa cúi đầu thấp xuống.

Hành động của Cao Lộc không thoát khỏi ánh mắt của hoàng hậu, chỗ cung nhân đang đứng tấu nhạc rất tốt, vì sao phải đổi vị trí? Ánh mắt nàng ta chậm rãi chuyển qua những người đang quỳ bên cánh trái, An Uyển nghi, Kha Lương Viện, cuối cùng là. . . . . . Lục Phương nghi.

Là ai có thể khiến hoàng thượng phải suy nghĩ cho mình như thế, trong lòng nàng ta đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, cũng đong đầy khổ sở, nhìn những nữ nhân tuổi trẻ xinh đẹp phía dưới chợt cảm thấy cực kỳ gai mắt.

Ngày thứ nhất, nghi thức phức tạp cũng dần xong, trước khi Minh Uyên bước lên liễn xa có quay đầu lại liếc nhìn các phi tần đang đứng dậy dưới sự dìu đỡ của cung nhân, chỉ thấy Lục Khê phải dùng thời gian rất dài mới đứng thẳng được. Bóng lưng kia yếu gầy, dù đã mặc một tầng vải dầy cũng có cảm giác như không chịu nổi sức gió, nàng vịn tay Bích Chân đứng dậy, bước chân có chút xiêu vẹo, hiển nhiên là do quỳ lâu mà máu huyết không thông.

"Cao Lộc, truyền lệnh cho Thái Y Viện cấp phát thuốc trị máu bầm cho mọi người, còn có. . . . . ." Lần nữa liếc nhìn gương mặt hơi tái nhợt của Lục Khê, "Cho Lục Phương nghi một ít thuốc bổ khí huyết."

"Vâng"

Nhạc Thanh điện, Lục Khê xoa đầu gối, nhìn Van Nhất cẩn thận mở thuốc Cao Lộc vừa đưa tới, bôi lên chỗ tím bầm trên chân mình, cảm giác lành lạnh, rất thoải mái.

Bích Chân ở một bên đứng cười tủm tỉm, nàng cũng liền cười theo, thuận miệng hỏi một câu: "Chuyện gì mà vui vẻ như vậy?"

Bích Chân đáp: "Nô tỳ đi theo Vạn Tuế Gia đã lâu, lần đầu tiên thấy ngài ấy để ý một phi tần như vậy đấy. Chủ tử lọt vào mắt Vạn Tuế Gia, thì cũng xem như chiếm được lòng của Vạn Tuế Gia rồi."

Vân Nhất cũng cười theo, nhẹ nhàng nói: "Chủ tử đối với hoàng thượng tốt, ngày nào cũng thức đêm chờ hoàng thượng, hoàng thượng tất nhiên sẽ ghi nhớ trong lòng."

Lục Khê cúi mâu lắc đầu khẽ cười, lòng của phụ nữ đối với Đế Vương mà nói là một thứ rất dễ có được, hôm nay đặt nàng ở trong lòng, nhưng ngày khác thì thế nào? Đức Phi, Thường phi, Tiêu chiêu viện, Nguyệt Dương phu nhân, những người này có ai mà chưa từng nhận ân sủng của hắn? Hôm nay, người hắn sủng ái là mình, nói không chừng chẳng lâu nữa phần sủng ái này sẽ thuộc về tay người mới.

Đang thất thần, Tiểu Thuận đột nhiên đi vào báo cáo tin tức vừa nghe được, nói là Đức Phi và Nguyệt Dương phu nhân chạm mặt nhau, xảy ra bất hòa, người hiền hòa lễ nghi như Đức Phi lại cho Nguyệt Dương phu nhân một cái tát, cuối cùng là Nhị hoàng tử quỳ xuống khóc lóc cầu xin, Đức Phi mới xoay người rời đi.

Lục Khê kinh ngạc, ngay sau đó liền hiểu, chuyện này cho dù là Đức Phi ra tay, mọi người cũng chỉ cho rằng nàng ta tức giận chuyện Nguyệt Dương phu nhân hạ độc Đại hoàng tử, chẳng trách móc nặng nề. Ngược lại, dù Nguyệt Dương phu nhân bị đánh, vẫn sẽ bị nói thành lòng dạ ác độc bị vạch trần, sẽ chẳng có ai đồng tình với nàng ta.

Nghĩ đến nhị hoàng tử mi thanh mục tú, dịu ngoan khả ái, hai mắt đẫm lệ quỳ trên mặt đất cầu xin Đức Phi tha thứ, nàng chợt ngẩn người, giống như thấy lại cảnh ngày xưa mình quỳ gối trước mặt thái giám tuyên chỉ khổ sở cầu khẩn nói Lục gia vô tội, khi đó nàng cũng khờ dại cho là chỉ cần mình khiêm nhường cầu khẩn đối phương, cha mẹ có thể bình yên vô sự, nhưng cuối cùng là do nàng suy nghĩ quá ngây thơ mà thôi.

Một ngày trước khi bị chém, nàng được Quý Thanh An cứu ra, người thế chỗ là một nữ tử con nhà nghèo, nàng liều mạng muốn đến pháp trường cùng chết với cha mẹ, nhưng lại bị Quý Thanh An nhốt ở nhà, cuối cùng chỉ nhận được hai hũ tro cốt. . . . . .

Cảm giác đau lòng cùng đồng tình ùa tới, nàng buông vạt áo ra, đứng dậy: "Bích Chân, đến Tê Ngô cung với ta một lát."

Vân Nhất lo lắng: "Chủ tử, chân của người. . . . . ."

"Không sao, là ngồi xe đi, không sao đâu." Nàng cười trấn an.

Minh Uyên đang nghỉ ngơi ở thư phòng, một khắc trước Cao Lộc có đến bẩm báo chuyện Nguyệt Dương phu nhân và Đức Phi xảy ra xung đột, hắn chỉ nói một câu "Biết", chứ không nói thêm gì nữa.

Không lâu sau, Cao Lộc lại đến thông báo nói Lục Phương nghi tới, hắn lặng lẽ mở mắt: "Tuyên."

Lục Khê đi đứng có chút khó khăn, chậm hơn so với bình thường, hắn nhăn mày khẽ trách: "Nếu chân đã không thoải mái, còn tới làm gì? Có chuyện cứ bảo cung nữ thái giám tới bẩm báo là được, cần gì phải tự mình đến đây?"

Lục Khê cười tủm tỉm hành lễ, lại được hắn tự tay đỡ lên, dẫn đến ngồi xuống chiếc bàn gần đó: "Có chuyện hồi báo là giả, muốn gặp hoàng thượng là thật, loại chuyện như vậy sao có thể bảo thái giám cung nữ giúp tần thiếp đây?"
loading...

Trán Minh Uyên giãn ra, bật cười sai người bưng trà .

Hai người như vậy nhàn nhã nói một chút, Lục Khê mới nói: "Hoàng thượng, hôm nay tần thiếp đột nhiên muốn ăn bánh hạt sen, thế nhưng bây giờ không có hạt sen, tần thiếp định bảo Ngự Thiện Phòng làm, nhưng lại sợ người khác biết sẽ cho rằng tần thiếp ỷ sủng mà kiêu, vì vậy. . . . . . mới đến chỗ hoàng thượng, hi vọng hoàng thượng có thể giúp tần thiếp một chút."

Trong cung rất ít khi có phi tần sai Ngự Thiện Phòng làm loại điểm tâm không hợp thời thế này, đặc biệt là phân vị không cao, cũng vì vậy, chuyện Lục Khê lo sợ cũng không phải là không có lý

Chỉ là. . . . . . bánh hạt sen?

Minh Uyên yên tĩnh nhìn vào mắt nàng, lơ đãng nói: "Sao ái phi lại biết Ngự Thiện Phòng nhất định còn có hạt sen của năm trước?"

Lục Khê nói: "Hôm đó tần thiếp có theo Bích Chân học làm hương phấn, nên bảo Vân Nhất đến Ngự Thiện Phòng mang về một ít bột gạo, ngẫu nhiên nghe nói cung nữ trong cung Đức Phi nương nương cũng ở đó hỏi lấy hạt sen, thế mới biết thì ra là Ngự Thiện Phòng còn cất giữ hạt sen từ năm trước."

Ánh mắt Minh Uyên trầm xuống, trong bụng đã có quyết định, chỉ gật đầu nói: "Trẫm biết, lát nữa sẽ bảo Cao Lộc đến Ngự Thiện Phòng sai người làm cho nàng, tối nay sẽ có người mang đến cung cho nàng."

Lục Khê cười tủm tỉm đứng dậy tạ ơn, trong mắt đong đầy vui mừng.

Nhưng nàng vừa rời đi, Minh Uyên cũng liền ra cửa: "Cao Lộc, chuẩn bị xe, trẫm muốn đến chỗ Đức Phi."

Xa xa, Lục Khê đang ngồi trên liễn xa quay đầu lại liếc nhìn về phía Tê Ngô cung, một chiếc liễn xa màu vàng cũng đang lăn bánh, nhanh chóng chở Đế Vương đến cửa Vị Ương.

Nàng cúi mắt, một lát sau nghe Bích Chân thở dài: "Chủ tử sao phải khổ vậy chứ? Xưa nay Nguyệt Dương phu nhân vốn được sủng ái, dù chủ tử có đồng tình với nàng ta, thì cũng đừng nên giúp đỡ. Trong cung này không có đồng tình, chỉ có đấu tranh."

"Ta cũng chỉ thương cảm cho Nhị hoàng tử mà thôi, chứ không phải là đồng tình với Nguyệt Dương phu nhân."

"Nhưng hôm nay chủ tử giúp nàng ta, khó đảm bảo ngày khác nàng ta sẽ không phục sủng, uy hiếp ngược lại địa vị của chủ tử."

"Thôi, sau này sẽ không như vậy nữa, chỉ một lần này thôi." Nàng như cũng hiểu mình đã phạm sai lầm, khẽ cười một tiếng: "Bích Chân phiền ngươi giám sát ta."

Bích Chân bật cười trước tính trẻ con của nàng: "Dạ, chủ tử."

Ngồi trên liễn xa, khuôn mặt Minh Uyên không chút biểu cảm, ánh mắt khóa chặt trong cánh rừng rậm nơi xa, Cao Lộc phát hiện quanh người hắn tản ra hơi thở lạnh lẽo, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Vốn dĩ hắn đã không tin Nguyệt Dương phu nhân sẽ làm ra loại chuyện ác độc thế này, nhưng vì chính miệng nàng ta thừa nhận nên hắn cảm thấy vô cùng đau lòng, còn tưởng rằng cung đình này đáng sợ đến mức có thể biến một nữ tử thiện lương, dịu dàng như nước thành một độc phụ rành rẽ mưu kế như vậy.

Hôm nay được Lục Khê nhắc nhở, hắn chợt thở phào nhẹ nhõm, Nguyệt Dương phu nhân đúng là vô tội. 


Nhưng ngoài sự áy náy chất đống trong lòng đang từ từ rót vào trái tim, còn có một loại cảm xúc khác dần được khơi dậy, Đức Phi thế mà vì tranh thủ tình cảm lại hạ độc cả con trai mình . . . . . hắn siết nắm chặt nắm đấm, mím chặt đôi môi cố đè nén sự tức giận.

Lúc ấy vừa nghe Nguyệt Dương phu nhân chính miệng thừa nhận là nàng hạ độc Hạo Trinh, cảm giác thất vọng lấn át lý trí, khiến hắn chưa từng cũng không muốn nghĩ lại, hôm nay nhớ tới không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

Canh hạt sen. . . . . . Đức Phi đại khái cũng không nghĩ ra rằng nàng ta tính được hết thảy, lại để lộ ra sai lầm nhỏ bé nhưng chết người này?

"Cao Lộc, sai người mang tên thái giám trực ở Ngự thiện phòng đưa hạt sen cho Đức Phi hôm đó đến cho ta."

"Vâng"

Liễn xa đến Thừa Quang điện của Đức Phi, Minh Uyên không chút do dự xuống xe, nhanh chóng bước vào điện trong tiếng bẩm báo của Cao Lộc.

Đức Phi vừa ngủ trưa dậy, còn đang trang điểm, nghe thấy âm thanh của Cao Lộc, vui mừng nghĩ rằng là hoàng thượng tới thăm mình, vội vàng đứng dậy ra nghênh tiếp.

"Nô tì tham kiến hoàng thượng." Nàng ta cười tủm tỉm cúi người hành lễ, đang chờ hoàng thượng đỡ mình dậy như mọi ngày cùng câu nói: " Thân thể Đức Phi không khỏe, không cần đa lễ", nhưng hôm nay không biết tại sao, nàng ta đã duy trì tư thế này một hồi lâu, lại chẳng thấy hoàng thượng có động tác gì.

Minh Uyên không lên tiếng, Đức Phi liền ngẩng đầu liếc nhìn, cái nhìn này vừa đúng chống lại tầm mắt lạnh lẽo của hắn, không khỏi sững sờ, trong bụng hiện lên cảm xấu.

Mấy năm trước, sau một trận bệnh nặng rồi mất đi thánh sủng, trừ lần tranh cãi với hoàng thượng đó ra thì nàng ta chưa bao giờ thấy cảm xúc lạnh lẽo như thế này trong mắt hắn, không mang theo một chút tình cảm, chỉ có chán ghét cùng căm hận.

Lần đó, vì chuyện lập hậu mà nàng ta xảy ra tranh chấp với hoàng thượng, bởi vì lúc ấy thế lực của phụ thân của nàng ta và hoàng hậu có mâu thuẫn trên triều đình, hoàng thượng lại quyết định lập hoàng hậu, chuyện này đối với nàng mà nói là sự đả kích và khuất nhục to lón

Nàng ta chạy tới cung điện của Nhạc Thẩm Tâm – lúc ấy còn chưa là hoàng hậu, lên tiếng khiêu khích, đến lúc đối phương không thể nhịn được nữa, lập tức sai cung nữ tiến lên vả miệng.

"Ngươi chỉ là một phi tử, lại dám lớn tiếng với bổn cung, buồn cười!"

Nhìn đối phương bị cung nữ mình đánh đến rách môi, khoảnh khắc ấy nàng ta cảm thấy rất sảng khoái. Thế nhưng sự sảng khoái này cũng phải trả giá, chỉ là nàng ta vạn lần không ngờ được cái giá này lại đắt đến mức ấy, phải trả bằng cả tương lai của chính mình.

Hoàng thượng nghe được tin chạy tới, thấy hoàng hậu sắp được tấn phong bị đánh đến hoa dung thất sắc, dưới cơn thịnh nộ, biếm Đức Phi vào lãnh cung. Sau đó là do hoàng hậu đích thân cầu xin, bởi vì lập hậu kiêng kỵ những chuyện không hay thế này, mới không đày nàng ta vào đó nữa.

Lúc đó hoàng thượng còn phải dựa vào thế lực của Nhạc gia mới có thể đối đầu với Thái hậu, mà Nhạc gia thấy nữ nhi nhà mình bị đánh, sao có thể không tức giận? Hoàng thượng lại càng bực mình hơn.

Sau đó Đức Phi bệnh nặng, hoàng thượng vẫn tức giận vì hành động ngày đó của nàng ta, chỉ sai thái y tới hầu hạ, chứ không đến thăm, còn giao con trai nàng ta sinh ra cho hoàng hậu, lý do là nàng ta sức khỏe không tốt, không thể chăm sóc cho đại hoàng tử, nhưng trên thực tế là sợ có một người mẹ lòng dạ rắn rết như nàng ta sẽ dạy ra một hoàng tử bất trung bất hiếu.

Hôm nay lại một lần nữa thấy ánh mắt hung dữ quyết tuyệt như vậy của Minh Uyên, trái tim Đức Phi run lên, ấp úng gọi: "Hoàng thượng. . . . . ."

Minh Uyên chắp tay đứng đó, chỉ hỏi một câu: "Độc có phải là do ngươi hạ hay không?"

Ánh mắt của hắn như đang nhìn một thứ gì đó rất kinh tởm, giọng điệu của hắn mang theo tức giận cùng khinh bỉ, thân thể Đức Phi chấn động mạnh, biết chỉ cần mình thừa nhận, đời này chắc chắn chẳng thể trở mình được nữa.

Nàng ta kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Hoàng thượng có ý gì đây? Chẳng lẽ nô tì có thể đi hại cả con ruột của mình sao?"

Minh Uyên bỗng dưng cười dài: "Tốt! Rất tốt! Ngươi không thừa nhận chứ gì? Người đâu, mang tên thái giám kia lên cho trẫm!"

Cao Lộc mang một tiểu thái giám đang run rẩy vào điện, Đức Phi vẫn trấn định nhìn hắn quỳ xuống đất, thất kinh kêu: "Hoàng thượng tha mạng, nô tài không hề làm gì hết!"

Cao Lộc nói: "Đồ khốn kiếp! Hoàng thượng còn chưa hỏi, ai cho ngươi ồn ào ở đây? Ngươi nên thành thực khai báo, hôm đó lúc ngươi đang trực Đức Phi nương nương có phái người tới tìm ngươi lấy hạt sen hay không?"

Thái giám này lo sợ liếc nhìn Đức Phi, rồi dập đầu với Minh Uyên: "Khởi bẩm hoàng thượng, hôm nô tài trực, đúng là Đức Phi nương nương phái người tới lấy hạt sen. . . . . . Nhưng nô tài không hề biết sao nương nương lại muốn hạt sen, việc này không liên quan nô tài!"

Đức Phi biến sắc, nổi giận nói: "Nô tài lớn mật! Bổn cung và ngươi không thù không oán, sao ngươi lại ngậm máu phun người? Bổn cung sai người tới lấy hạt sen khi nào?"

Lại thấy tiểu thái giám này móc ra một chiếc vòng tay phỉ thúy từ trong lòng ngực: "Khởi bẩm hoàng thượng, đây là do cung nữ hôm đó tìm đến nô tài lấy hạt sen đưa cho, nói là một khi có người hỏi, tuyệt đối không được thừa nhận là đưa hạt sen cho Đức Phi nương nương."

Sắc mặt của Đức Phi nhanh chóng xám xịt, tâm như tro tàn.

Nàng ta không thể ngờ rằng, tên thái giám này lại lòng tham không đáy, lúc Vân Nhất đi thăm dò thì cũng nhận đồ trang sức của Nhạc Thanh điện, bán đứng nàng ta.

Cơn tức của Minh Uyên hoàn toàn bộc phát, chỉ tay vào nàng ta gằn giọng: "Đồ độc phụ nhà ngươi! Trẫm cho là ngươi dưỡng bệnh nhiều năm, đã thay đổi tính nết, không ngờ bây giờ ngươi lại còn tệ hại hơn, ngay cả máu mủ của mình cũng dám lợi dụng! Ngươi quả thật không quan tâm đến tính mạng của Hạo Trinh sao?"

Đức Phi thấy âm mưu đã bị vạch trần, chỉ ảm đạm cười một tiếng, "Hoàng thượng, từ lúc còn quá nhỏ Hạo Trinh đã bị đưa đến chỗ của hoàng hậu, ngày đó nô tì quỳ hơn nửa tháng ở ngoài ở Tê Ngô cung, hoàng thượng cũng không cho thiếp gặp con một lần. Đã nhiều năm qua, nô tì vẫn luôn nhớ mình có một đứa con trai ruột, nhưng thỉnh thoảng mới được phép gặp một lần, con đối xử với thiếp giống như người xa lạ. . . . . . Bây giờ nô tì thật không dám chắc có phải mình đã từng sinh cho hoàng thượng một hoàng tử hay không."

"Ý của ngươi là ngươi hạ độc hại nó đều là bởi vì trẫm?" Dưới cơn thịnh nộ, ánh mắt Minh Uyên như một cây kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào nàng ta.

Đức Phi rơi lệ: "Nô tì nào dám trách hoàng thượng? Nô tì chỉ muốn khiến hoàng thượng quay lại nhìn nô tì một cái, đáng cười là nô tì đã sớm biết đây chỉ là một yêu cầu xa vời, nhưng lại vẫn ôm hy vọng như thế. . . . . . Nô tì dưỡng bệnh ở Thừa Quang điện nhiều năm, luôn phải dựa vào ký ức sớm tối bên cạnh hoàng thượng khi còn là Thái Tử phi mới chống chọi được qua ngày, bây giờ nô tỳ không còn biện pháp nào khác, sợ thân thể này chẳng đợi được đến lúc hoàng thượng hồi tâm chuyển ý, chỉ có thể đi một bước cờ hiểm. . . . . . Hạo Trinh là con trai của nô tì cùng hoàng thượng, nô tì đâu nỡ làm hại nó, cho nên nô tì đã giảm bớt lượng thuốc, không để tính mạng nó lâm vào nguy hiểm ——"

Minh Uyên ngắt lời nàng ta: "Không đến nỗi nguy hiểm đến tánh mạng? Ha ha ha, ăn nói bậy bạ! Ngày đó, lúc thái y chữa trị cho Hạo Trinh nguy hiểm đến mức nào không phải ngươi không thấy, hôm nay ngươi vì bảo vệ bản thân, còn dám vô liêm sỉ bảo bớt lượng thuốc! Ngươi quả thực là độc phụ, lòng dạ rắn rết, trẫm thật hối hận ngày đó đã không biếm ngươi vào lãnh cung!"

Sắc mặt của Đức Phi đã hoàn toàn trắng bệch, ngập ngừng mấp máy môi, nhưng lại chẳng thốt ra được một chữ.

Nàng ta đã từng coi hắn là trời, lúc hắn còn là thái tử đã ngưỡng mộ tài hoa của hắn, toàn tâm toàn ý dành cho hắn. Sau đó thái hậu ban hôn, nàng ta vô cùng vui mừng, cảm thấy mọi thứ tốt đẹp nhất trên thế gian đã được tặng cho mình. . . . . .

Nhưng tiệc vui chóng tàn, nàng ta chỉ nghĩ đến hắn có tài trị quốc kiệt xuất, ngày khác bước lên đế vị chắc chắn là một hoàng thượng đối xử tử tế với dân chúng, lại chưa từng lường được Hoàng Thượng hậu cung phi tần vô số, nàng ta từ một thái tử phi duy nhất cũng sẽ biến thành một trong ban ngàn cung tần giai lệ, thậm chí phải nhìn hắn từng bước từng bước cưới những người khác.

Cho tới bây giờ Minh Uyên cũng chưa từng yêu nàng ta, lúc đầu là phụng ý chỉ của Thái hậu cưới nàng ta, sau đó là vì tình phu thê nhiều năm nên đối xử tử tế với nàng ta, còn hôm nay. . . . . .

Nàng ta chợt nở nụ cười, nụ cười kia mang theo mỏi mệt cùng sáng tỏ.

Nàng ta muốn lấy được sủng ái, thậm chí không tiếc lợi dụng con trai của mình, nhưng đến cuối cùng vẫn thua, còn thua đến thê thảm.

Nàng ta ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ nhẹ nhàng nói một câu: "Cầu xin hoàng thượng tin tưởng nô tì, nô tì quả thực chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng tính mạng Hạo Trinh để đổi lấy vinh sủng, nô tì quả thật đã giảm bớt lượng thuốc. . . . . ."

Minh Uyên không muốn nghe nữa, trong nháy mắt xoay người rời đi cũng phân phó Cao Lộc: "Truyền ý chỉ của trẫm, Đức Phi lòng dạ độc ác, làm trái đức độ của một vị phi, tước phi vị, biếm làm Tu Dung, đưa vào Nhụy An điện Tĩnh Tâm nghỉ ngơi, không có chỉ ý của trẫm, không được tự tiện rời đi nửa bước."

Nhụy An điện, còn tên khác là lãnh cung.

Mặt trời rất chói mắt, lúc Minh Uyên bước ra cửa điện hơi nheo mắt lại, đột nhiên cảm thấy vô cùng uể oải.

Hắn quả thực căm hận hoàng cung này, khiến lòng dạ tốt đẹp của con người trở nên biến chất . . . . . Nhưng hắn sinh ra ở nơi này, lớn lên ở nơi này, cũng nhất định phải dùng cả đời để bảo vệ nơi này, giống như lời tiên hoàng đã từng nói.

"Là một đế vương, dù con có tình nguyện hay không, cam tâm hay không, đều phải dồn hết tâm cho thiên hạ, ban ơn cho chúng sinh. Chỉ vì dân chúng toàn thiên hạ đều trông đợi vào con, vinh nhục cùng sống chết, cũng phụ thuộc hết trong tay một mình con."

Hắn là Hoàng đế, là mặt trời của thiên hạ.

Nhưng thậm chí ngay cả con trai của mình hắn cũng không bảo vệ được, đến một người để có thể thực tâm chia xẻ cũng không có.

Vị trí này, quả nhiên là tôn quý nhất cũng là vị trí khó khăn nhất.

Trong một thoáng, hắn cảm thấy cực kỳ mờ mịt, lúc bước lên liễn xa Cao Lộc cẩn thận hỏi: "Hoàng thượng, người muốn trở về Tê Ngô cung sao?"

Tê Ngô cung. . . . . . là nơi tấu chương chồng chất.

Hắn trầm mặc chốc lát, lắc đầu một cái: "Khởi giá, đi Nhạc Thanh điện."

Cao Lộc mới vừa mới tuyên chỉ cho đám thái giám đánh xe, lại nghe hắn đột nhiên thay đổi chủ ý: "Thôi, đến chỗ Nguyệt Dương phu nhân đi."

Hắn trách lầm nàng, cũng hiểu được nàng là đang hy sinh vì Hạo Diệc, trong nội tâm tràn đầy áy náy, cảm thấy nên đến giải thích cho nàng rõ thì hơn.

Mà trong Thọ Khang cung, Thái hậu đang mặc hoa phục, mỉm cười nhìn chim Hỉ thước trên ngọn cây: "Ngày xuân đã qua, nhưng vẫn thấy được hoa mai nở, thật sự là dấu hiệu tốt."

Tần Vũ đứng sau lưng cũng cười nói, "Nương nương anh minh, tương kế tựu kế thêm lượng thuốc vào chén canh hẹt sen kia của Đức Phi, bây giờ chuyện lập trữ quân đã không người nào dám nhắc tới nữa, Đức Phi rơi đài, cũng thay nương nương giải quyết bớt phiền toái, phải gánh chịu tội danh này, đây chẳng phải là kết quả rất đáng để vui vẻ hay sao?"

Hỉ thước ngoài cửa sổ đang rít rít, tiếng hót vang êm tai như châu ngọc.

Trong đôi mắt tinh xảo của thái hậu mang theo ý cười: "Tần Vũ, chuyện này cũng nhờ ngươi an bài chu toàn, tự đi lãnh thưởng đi."


"Nô tài đa tạ ân điển của nương nương."

Cung điện rộng lớn, chỉ mới qua vài ngày ngắn ngủi mà trở nên hoang vắng lạnh lẽo như bỏ hoang lâu năm, cung nữ thái giám cũng không biết đi nơi nào, ly trà trên bàn chỉ còn lại bã từ đêm trước, nhưng lại chẳng có ai đến đổi.

Minh Uyên bước vào cửa chính, thấy cảnh tượng như vậy mi tâm liền nhíu lại, nhìn quanh cũng chẳng thấy người ngày thường hay ngồi ở bên cửa sổ đọc sách.

Trong phòng có người nhỏ giọng kêu: "Ánh Ngọc, rót cho ta ly trà ." 


Nhưng không ai trả lời, chỉ có âm thanh yếu ớt gọi tên Ánh Ngọc đó.

Minh Uyên sải bước đi vào bên trong, vừa lúc thấy Nguyệt Dương phu nhân đang nằm trên giường, sắc mặt nàng ta tái nhợt yếu đuối, cúi đầu gọi cung nữ cận thân, đôi môi đã trở nên khô nứt.

Trong lòng chợt bùng lên lửa giận, hắn quay trở về đại điện, lạnh giọng sai Cao Lộc đi pha trà, cuối cùng tự mình bưng chén đi tới bên giường.

Ý thức của Nguyệt Dương phu nhân đã hơi mơ hồ, chưa kịp phân biệt người đến là ai, liền bưng ly trà uống một hớp, sau khi tinh thần khôi phục hơn đôi chút mới ngẩng đầu nhìn lại, vừa thấy liền cứng người tại chỗ.

"Hoàng thượng?" Tay của nàng ta buông lỏng, nếu không phải là Minh Uyên phản ứng nhanh, tiếp được cái ly, sợ rằng lúc này đã nghe được những tiếng loảng xoảng.

Minh Uyên thấy cảm xúc vừa mừng vừa sợ trong mắt nàng ta, trái tim đột nhiên xông lên cảm giác thương tiếc, hắn nhẹ nhàng đỡ nàng ta nằm xuống, cúi đầu hỏi một câu: "Sao lại bệnh đến mức này? Thái Y đâu? Còn những nô tài phục vụ trong điện nữa? Sao không có ai phục vụ nàng?"

Nguyệt Dương phu nhân chỉ im lặng nhìn hắn, khóe mắt rơi lệ, chảy dọc theo gò má thon gầy, nàng ta lắc đầu, nghẹn ngào nói: "Hoàng thượng chịu đến thăm nô tì, nô tì đã mãn nguyện rồi, dù là bệnh chết, cũng sẽ cam tâm tình nguyện."

Minh Uyên nắm tay nàng ta, khoảnh khắc đấy hắn không biết nên nói những gì, hắn nhớ tới Lục Khê, ánh mắt nàng cùng người trước mắt chồng lên nhau, giống đến bất ngờ. Chỉ là người trước mắt nhiều thêm một phần yếu đuối cùng dịu dàng, đến nước này nhưng chưa từng mở lời oán trách hay tức giận.

"Cao Lộc, truyền thái y."

Sau khi Cao Lộc rời đi, trong điện trở nên yên lặng, Nguyệt Dương phu nhân ngước đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn hắn, nhưng hắn chẳng nói gì hơn được, chỉ có thể nắm chặt tay nàng ta.

Thật lâu sau, hắn mới nói: "Là trẫm đã trách nhầm nàng rồi."

"Là chính nô tì nhận tội, không hề liên quan gì tới hoàng thượng. . . . . ."

"Thật ngốc. . . . . ." Hắn chỉ có thể thở dài, giúp nàng ta đắp kín chăn: "Nàng cho rằng như vậy thì có thể bảo vệ Hạo Diệc à? Đó là con của trẫm và nàng, sao xảy ra chuyện cũng không nói cho trẫm, mà tự mình chịu trách nhiệm chứ? Nếu đến cả mẹ con nàng trẫm cũng không bảo vệ được, sao có thể bảo vệ cho dân chúng trong thiên hạ đây?"

Nguyệt Dương phu nhân im lặng, âm thầm rơi nước mắt, trong đôi con người đong đầy quyến luyến cùng đau thương.

"Trẫm sớm nên biết với tính cách của nàng thì sẽ không làm ra loại chuyện thương thiên hại lý như thế, nhưng lại vẫn hiểu lầm nàng, tin nàng có tội, lúc đó, nàng có oán trẫm không?"

Nàng ta vừa khóc vừa cười, lắc đầu nói: "Nô tì biết trong lòng hoàng thượng có nô tỳ, cho dù hiểu lầm rằng nô tì làm ra lỗi lớn như vậy, nhưng vẫn không thật sự trừng phạt, trong lòng nô tỳ rất cảm động."

Sự tin tưởng toàn tâm toàn ý cùng cảm kích là thứ Minh Uyên khó quên nhất, hắn nắm chặt tay nàng ta hơn, thương tiếc nói: "Ngủ trước 1 chút đi, thái y sắp tới rồi."

Nguyệt Dương phu nhân có chút hốt hoảng, lắc đầu liên tục: "Nô tì không mệt, cứ như vậy. . . . . . cứ như vậy ngắm nhìn hoàng thượng là được rồi. . . . . ."

Âm thanh càng về sau càng nhỏ, Minh Uyên biết nàng ta sợ mình rời đi, không thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng an ủi: "Trẫm không đi, nàng an tâm ngủ đi."

Người trên giường bệnh đã rất mệt mỏi, nên chỉ chốc lát sau liền ngủ thật say, Minh Uyên ngồi thêm một lát, mới nhẹ nhàng đặt tay nàng ta vào trong chăn, đi ra ngoài điện.

Trong cung điện to lớn không có một bóng người! Hắn âm trầm đợi thêm một lát, mới nhìn thấy Ánh Ngọc dẫn Hạo Diệc về.
loading...

Lúc ngẩng đầu nhìn thấy trong điện có người, Ánh Ngọc hơi sững sờ, cho đến khi đứa trẻ bên cạnh đột nhiên kêu "Phụ hoàng", sau đó cười khanh khách chạy đến trước mặt Minh Uyên, cung kính hành lễ, nàng ta mới phản ứng được, vội quỳ xuống thỉnh an.

Ánh mắt của Minh Uyên rơi xuống người Hạo Diệc, còn nhỏ tuổi nhưng hiểu lễ nghi như vậy, Nguyệt Dương phu nhân hẳn đã rất dốc lòng dạy dỗ. Hắn ôm đứa bé kia vào trong ngực, ánh mắt nhu hòa đôi chút, nói với cung nữ cạnh mình: "Mang nhị hoàng tử đi thay quần áo đi."

Đợi cung nữ dẫn Hạo Diệc đi xuống rồi, hắn mới lạnh mặt quay đầu lại nhìn chằm chằm Ánh Ngọc còn quỳ đang dưới đất, nghiêm khắc hỏi; "Nô tài trong cung này đều chết hết rồi sao? Chủ tử bị bệnh mà lại không có một người canh giữ ở bên cạnh!"

Ánh Ngọc toát mồ hôi lạnh, vội nói: "Bẩm hoàng thượng, phu nhân sai nô tỳ mang nhị hoàng tử đến thỉnh an hoàng hậu nương nương, trước khi nô tỳ tời đi thì Phượng Cầm cùng Loan Địch còn canh giữ ở bên cạnh phu nhân . . . . . Nô tỳ thật sự không biết họ đã đi đâu."

Minh Uyên nặng nề phất tay áo, ly trà trên mặt bàn bị hất văng xuống đất: "Không biết? Cứ xem như hai người họ không có ở đây, nhưng còn những người khác đâu? Từ khi nào mà trong điện này chỉ còn ba kẻ nô tài như các ngươi chứ!"

Ánh Ngọc ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong đôi con ngươi tràn đầy nước mắt cùng buồn bã: "Hoàng thượng có điều không biết, kể từ khi hoàng thượng cho rằng phu nhân hạ độc đại hoàng tử, Đức Phi nương nương liền ra lệnh cho người hầu làm khó dễ phu nhân khắp nơi, đầu tiên là mang hết các cung nữ thái giám đi, bảo là phải chế tạo áo bào gấp, không đủ nhân lực; tiếp đó lại sai người tới thông báo cho Ngự Thiện Phòng bảo mấy ngày gần đây cần chuyên tâm vào chuyện cúng bái, không cần phải chuẩn bị đồ ăn cho phu nhân, những thứ được đưa tới đều như là đồ thừa sắp bị vứt bỏ. . . . . ."

Ánh mắt Minh Uyên trầm xuống, trong lòng bị một loại lửa giận vô hình lấp đầy: "Đức Phi? Lại là Đức Phi!"

Hắn trầm mặc một lúc, mới nói: "Đứng lên đi."

Xoay người trở lại trong phòng, người trên giường nhìn qua giống như là một miếng pha lê mỏng, chỉ cần chạm khẽ sẽ bể, sao hắn lại ngầm cho phép Đức Phi làm tổn thương nàng đến mức này chứ. . . . . .

Mấy ngày nay trong hậu cung ầm ầm dậy sóng, đầu tiên là hoàng thượng giận dữ biếm Đức Phi vào lãnh cung, cắt hết tất cả cung nữ thái giám hầu hạ bên cạnh nàng ta, chỉ để lại một cung nữ thô sử, lý do là Nhụy An điện không có việc gì bận rộn, nếu nàng ta đã thích điều nô tài của người khác đi bắt bản thân họ phải tự vận động vậy nàng ta cũng nên học theo Nguyệt Dương phu nhân tự chăm sóc cho bản thân mình. Thêm vào đó là Nguyệt Dương phu nhân chỉ mới bị lạnh nhạt có mười ngày ngắn ngủi đã nhanh chóng phục sủng, hơn nữa mức độ sủng ái lại tăng hơn nhiều so với trước đó.

Năm ngày liền hoàng thượng đều nghỉ lại ở cung điện của Nguyệt Dương phu nhân, cho dù nàng ta còn đang bị bệnh, hoàng thượng cũng ngồi lại ở bên cạnh trông chừng, giống như là một trượng phu bình thường, dù lễ Tế Tự đã khiến cho hắn rất mệt nhọc, hắn cũng kiên trì đi thăm.

Lục Khê ngồi ở trong Nhạc Thanh điện lẳng lặng nghe Vân Nhất cùng Tiểu Thuận kể lại những tin tức mang về, để mặc cho Bích Chân búi tóc giúp mình, không nói gì cả.

Vẫn là Bích Chân lên tiếng trước: "Chủ tử có hối hận không?"

Hối hận? Hối hận cái gì chứ ? Nàng chưa từng gửi gắm lòng mình cho hoàng thượng, nên giờ dù có thấy hắn sủng ái một phi tần khác, cũng chẳng có gì để hối hận.

Nàng chỉ là đột nhiên cảm thấy, có thể khiến một Đế Vương đối xử như vậy, Nguyệt Dương phu nhân cũng xem như là có bản lãnh.

Nhưng mấy ngày nay suy nghĩ lại, nàng đột nhiên cảm thấy sự việc này diễn ra quá nhanh gọn, sau khi Nguyệt Dương phu nhân bị vu hãm, sao chuyện Đức Phi làm khó nàng ta lại nhanh chóng lan tràn khắp hậu cung; còn việc mình gặp nàng ta ở Ngự Hoa Viên nữa, vì sao nàng ta lại dốc lòng kể hết mọi chuyện cho mình nghe như vậy? Có thật là vì sợ mình sẽ trả thù nhị hoàng tử không?

Nàng thở dài, chỉ mong là mình suy nghĩ nhiều.

Trong một tháng Tế Tự này Minh Uyên rất bận rộn, ban ngày phải gấp rút xử lý xong quốc sự, tối đến thi đi thăm Nguyệt Dương phu nhân, thỉnh thoảng hắn cảm thấy rất mệt mỏi.

Lúc thay y phục, đột nhiên nhìn thấy chiếc hà bao thanh nhã trong ngực áo, hắn ngơ ngẩn, mới nhớ tới đã nhiều ngày rồi mình chưa ghé qua Nhạc Thanh điện.

Nữ nhân kia. . . . . . Mỗi lần nhớ tới nàng đều như cũng đang ngửi được mùi ngọc lan thơm mát.

Khóe môi vẽ thành nụ cười nhẹ: "Cao Lộc, thắp đèn, tối nay trẫm nghỉ lại ở Nhạc Thanh điện."

Cao Lộc lĩnh mệnh, nhanh chóng đi ra ngoài sai người chuẩn bị xe, mặt khác lại âm thầm cảm thán, quả nhiên địa vị của Lục Phương nghi trong lòng hoàng thượng rất vững chắc, sẽ không bởi vì một Nguyệt Dương phu nhân mà thay đổi. Cho dù hoàng thượng có sủng ái Nguyệt Dương phu nhân hơn nữa, thì vẫn sẽ không quên Lục Phương nghi.

Còn không đúng sao, sức khỏe của Nguyệt Dương phu nhân vừa tốt hơn một chút, hoàng thượng liền nhớ tới nàng, ở trong hậu cung phi tần vô số này, có thể nói nàng đã xếp ở vị trí thứ nhất, đến cả Tiêu chiêu viện cùng Thường Tiệp dư cũng không có phần vinh sủng này.

Lúc Minh Uyên tới Nhạc Thanh điện thì Lục Khê đã đứng ở ngoài cửa chờ hắn, dưới ánh đèn mờ ảo, nàng một thân áo xanh, thanh nhã thuần khiết giống như một đóa Ngọc Lan đầu cành.

Gió đêm hất tung mái tóc nàng, khiến cho người ta có cảm giác thân thể nhỏ bé ấy đang phiêu lãng trong không khí.

Hắn bị cảnh tượng như vậy làm chấn động, mỉm cười đi về phía nàng, nhận lấy đèn lồng trong tay nữ tữ, nắm chặt bàn tay nhỏ, cảm nhận được có chút lạnh: "Đã là mùa hè rồi, sao thân thể còn lạnh như vậy."

Lục Khê lẳng lặng nhìn hắn, đôi con ngươi sáng trong ánh lên giữa màn đêm: "Hoàng thượng không tới, không ai nắm tay tần thiếp, tất nhiên là có chút lạnh rồi."

Giọng điệu như vậy lập tức khiến hắn hồi tưởng lại lúc ân ái, nàng cũng mỉm cười nhìn hắn như vậy, nói có hắn ở đây, nàng sẽ không cảm thấy lạnh.

"Vậy là do trẫm không đúng rồi, không thể đến gặp ái phi mỗi ngày." Minh Uyên đưa tay nàng đến gần khóe miệng: "Mấy ngày nay trong cung xảy ra nhiều chuyện, Hạo Trinh trúng độc, Đức Phi tội ác tày trời, Nguyệt Dương phu nhân lại bị bệnh, cộng thêm chuyện tế tự bận rỗn, ái phi ——"

Còn chưa nói xong, liền bị Lục Khê lấy ngón trỏ ngăn lại, hành động này quả thực có chút lớn mật, nhưng nàng lại cười tủm tỉm nói: "Hoàng thượng không cần giải thích, tần thiếp biết hoàng thượng là người bận rộn, tất nhiên không dám yêu cầu hoàng thượng phải thường xuyên tới làm bạn với tần thiếp. Nhưng trước mặt tần thiếp hoàng thượng lại nhắc tới người khác, không sợ thiếp sẽ ghen tỵ sao!."

Minh Uyên cười ha ha: "Trẫm không biết ái phi có lòng dạ hẹp hòi như vậy, là do trẫm suy tính không chu toàn."

Hắn đứng ở bên người nàng, ngửi mùi thơm dịu nhẹ trong gió, không còn là mùi Ngọc Lan nữa, mà có vẻ lạ hơn, vẫn mang thần thái thanh lịch, nhưng lại dễ ngửi hơn nhiều.

Hắn lại gần nàng nhắm mắt ngửi nhẹ: "Thơm quá."

Lục Khê đỏ mặt cười nói: "Đây là hương phấn tần thiếp học làm từ Bích Chân trong lúc rảnh rỗi, nguyên liệu có thêm một ít hoa Dạ Lan."

Bích Chân biết Hoàng thượng thích những mùi hoa nào, tất nhiên là có vai trò không nhỏ.

Minh Uyên cảm thấy sự mỏi mệt toàn thân như bị đánh bay, nhưng cũng không bỏ qua bốn chữ "Trong lúc rãnh rỗi" của nàng, quả thực mấy ngày nay hắn đã lạnh nhạt với nàng rồi.

Chính bản thân hắn cũng không hề nhận thấy, trong khoảng thời gian này, người bị lạnh nhạt đâu chỉ có mình Lục Khê. Nhưng giờ phút này hắn chỉ nghĩ đến nàng, những người còn lại đều đã bị tự động lược bỏ.

Nắm tay Lục Khê, hai người cùng nhau vào Nhạc Thanh điện.


Đêm dài đằng đẵng, vẫn nên làm vài chuyện có ý nghĩa hơn thôi.

Minh Uyên vào đại điện, nhưng không vội đi vào trong phòng, mà ngược lại cười hỏi một câu: "Cây Ngọc lan kia thế nào rồi?"

Lục Khê nói: "Mấy ngày nay tần thiếp đều tưới nước bắt sâu cho nó, đã cao hơn một chút rồi."

Lúc nói những lời này, nàng rụt tay ra sau lưng theo bản năng, hành động này tất nhiên không thoát khỏi tầm mắt Minh Uyên, hắn đưa tay kéo nàng lại, cẩn thận quan sát. Chỉ thấy trên mười đầu ngón tay mảnh khảnh chi chít những vết thương nhỏ, bởi vì vừa mỏng vừa nông, nên nếu không quan sát kỹ sẽ rất khó phát hiện.

Hắn cảm thấy có chút buồn cười, trong cung này xảo tượng nhiều không kể xiết, nhưng chưa từng thấy một tần phi tự thân tự lực đi chăm sóc hoa cỏ như thế? Trong đại điện này trang sức không có, đồ cổ không có, mà chỉ toàn là bồn hoa, hơn nữa đều xuất phát từ đôi tay của nàng, mùi hoa tản dài trong không khí. 

Hắn chậm rãi đưa đôi tay kia kề sát vào trái tim, nửa là trêu đùa nửa là nghiêm túc nói với nàng: "Nhìn nàng khổ cực như vậy, trẫm rất đau lòng ."

Mặt Lục Khê ửng hồng, lông mi khẽ run, không nhìn hắn, chỉ cúi đầu nói nhỏ: "Đau lòng chính là trong lòng hoàng thượng có thần thiếp, vậy tần thiếp ước gì bị thương nhiều hơn một chút, để được hoàng thượng mãi nhớ tới."

"Ái phi thật là to gan, nàng nghĩ trẫm không dám phạt nàng à? Dám trêu ghẹo trẫm!"

Minh Uyên không nhịn được cười to, cánh cửa bên ngoài vừa được cung nhân khép lại, hắn liền ôm lấy Lục Khê đi ra hậu viện. Lục Khê nhìn thấy dục vọng trong mắt hắn, nhưng không ngờ hắn lại không đi vào phòng mà vòng ra sau.

"Hoàng thượng?" Nàng nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Minh Uyên cúi mắt nhìn nàng: "Trẫm muốn nhìn cây Ngọc Lan kia một chút."

Hắn ôm nàng đi tới khu vườn nhỏ phía sau, gió đêm xào xạc thổi qua cánh hoa ngọc lan, mùi hương tỏa ra trong không khí.

"Nó cũng giống như chủ tử của mình vậy, duyên dáng yêu kiều, gãy gọn."

Lục Khê cười: "Tần thiếp nhớ câu tiếp theo chính là ‘ chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm’."

Minh Uyên nhíu mày: "Như thế, là trẫm nói sai rồi, về điểm này, thì nó không giống ái phi chút nào."

Nói xong, hắn liền ôm nàng đến lan can trên hành lang, mượn ánh nến trên đỉnh đầu cởi quần áo của nàng.

"Hoàng thượng!" Lục Khê lo lắng gọi khẽ, dù sao đây cũng là bên ngoài, nên làm người ta có chút xấu hổ.

Nhưng Minh Uyên vờ như không nghe thấy, hai con thỏ ngọc vừa hiện ra, hắn liền vùi đầu vào ngậm nhẹ, sau đó khẽ mút. Lục Khê bị hắn đè trên lan can, hai chân không chạm đất, chỉ có thể bám vào vai hắn, không tự chủ được ưỡn ngực gần sát hắn.

Nàng nhìn thấy hắn đang chôn đầu trước ngực nàng, cũng thấy nơi mềm mại của mình bị bàn tay hắn nhào nặn thành đủ hình thái, nhưng vẫn ngạo nghễ đứng thẳng như đang mời hắn thưởng thức.

Dưới ánh trăng, quần áo của nàng bị cỡi ra buông thõng bên hông, ánh mắt sương mù, môi hồng khẽ mở, phát ra tiếng rên rỉ nho nhỏ, quả thực là hấp dẫn trí mạng. Minh Uyên nhìn thân thể tuyết trắng mĩ lệ của nàng, con ngươi dần dần tối lại.

Vùng ngực trắng tuyết chậm rãi cứng lên dưới ngón tay hắn, làn da dần chuyển sang màu phấn hồng.

Động tác của hắn ngày càng cuồng dã, nụ hôn theo đường thẳng đi xuống kèm theo là tiếng thở dốc cùng hơi thở ấm nóng, nàng cúi đầu nhìn, liền phát hiện cơ thể của mình đã hoàn toàn bại lộ trong không khí để mặc hắn cợt nhã.

"Đừng như vậy. . . . . . Hoàng thượng. . . . . . Đi vào. . . . . ." Nàng thở khẽ, cự tuyệt lại như đang mời chào muốn đẩy tay hắn ra, sức lực nhẹ yếu như đang ôm lấy mặt hắn cỗ vũ hắn tiếp tục.

Minh Uyên dễ dàng khóa tay nàng ra sau lưng, đầu vẫn tiếp tục chôn trước ngực nàng, môi lưỡi cùng hoạt động phát ra những tiếng vang xấu hổ, một bàn tay khác lớn mật di chuyển xuống phía dưới.

Thân thể hai người kề sát, nàng chẳng thể làm gì khác hơn là đưa chân vòng qua hông hắn. Mặc dù đại não đã trở nên mơ hồ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được vật to lớn cứng rắn dưới thân.

Nàng khó chịu ưỡn ngực, khép hai chân lại, lại càng làm hắn dễ dàng xâm phạm.

Minh Uyên không ngừng hôn ngực nàng, đôi tay như mang theo lửa, khiến mỗi nơi hắn chạm qua đều trở nên mẫn cảm hơn rất nhiều.

"Hoàng thượng. . . . . ." Lục Khê khẽ kêu, thân thể không tự chủ nghênh hợp mặc cho hắn hành động, cởi ra từng món y phục đang cản trở, cho đến khi cơ thể hoàn toàn trần trụi.

Trên đôi bồng đào trắng noãn hiện đầy vết hôn, cô gái nhỏ trước mặt không tự chủ được đong đưa cái mông, khiến vật giữa hai chân hắn càng thêm căng đau, hắn thở hổn hển, một tay xâm nhập vào cánh rừng rậm giữa hai chân nàng, trêu chọc cánh hoa mềm mại, sự thô kệch của ngón tay khiến thân thể nàng không ngừng run rẩy.

"Hoàng thượng, đừng. . . . . ." Nàng lã chã chực khóc, âm thanh không những không ngăn cản được động tác của hắn, ngược lại còn kích thích hơn, hai chân bị hắn bá đạo vặn bung ra thành một góc độ xấu hổ, vòng quanh hông. Nơi tư mật bị hắn vỗ về ngày càng trở nên ướt át, âm thanh dâm mị vang lên lất át cả tiếng rên rỉ của nàng.

Sự nhiệt tình của nàng cổ vũ hắn, ngón tay dưới thân ngày càng lớn mật, cánh hoa bị vạch mở, nhụy hoa bị xoa nắn, rồi từ từ bị dị vật chen vào, chuyển động.

Lục Khê không nhịn được giơ tay lên che kín khuôn mặt đã đỏ hồng, nhỏ giọng khóc sụt sùi trong đống âm thanh hỗn tạp hòa lẫn giữa nức nở cùng vui thích.

Nhìn đóa hoa ngày một hồng nhuận, Minh Uyên dùng ngón tay an ủi hoa huyệt ướt át, tần số càng lúc càng nhanh, tiến vào cũng càng ngày càng sâu.

Khuôn mặt Lục Khê ửng hồng, không ngừng rên rỉ, thân thể đong đưa ngày một nhanh, đôi nhũ hoa cũng run rẩy theo, cố đón nhận thủy triều cuồng đại, để leo lên đỉnh núi dục vọng.

Hắn chợt đứng dậy, nhanh chóng cởi bỏ y phục, giải thoát cho phái nam đã đứng thẳng.
loading...

"Gọi trẫm." Hắn dịu dàng dụ dụ dỗ bên tai nàng, đôi môi ngậm vành tai của nàng, phái nam nhẹ nhàng chỉa vào nhụy hoa ướt át, trêu chọc, dẫn dụ hoa lộ trong suốt chảy ra, rồi lại không chịu cho nhiều hơn.

Hai mắt Lục Khê ướt lệ, vô lực vịn vai hắn, mở miệng cầu xin bằng giọng đứt quãng: "Hoàng thượng, cho tần thiếp. . . . . . van người . . . . ."

Nàng đong đưa thân thể, muốn lại gần hơn thủ phạm đang khiến nàng trở nên điên cuồng này, hoa lộ lóng lánh dính đầy đùi hắn, thân thể xinh đẹp vặn vẹo, khiến người ta muốn hung hăng yêu thương.

Rốt cuộc Minh Uyên cũng hài lòng nở nụ cười, hôn nhẹ lên trán nàng: "Trẫm cho nàng."

Môi hắn nhẹ nhàng đặt xuống cái miệng nhỏ đang thân ngâm, thân thể đẩy về trước, cuồng dã vùi sâu vào hoa huyệt, lấp đầy nàng.

Sức lực của hắn quá mạnh mẽ, khiến thân thể nàng không tự chủ buột chặt, hai người đồng thời hô nhẹ. Nàng bị vật khổng lồ lấp đầy, còn hắn thì bị sự ấm áp mềm mại bao lấy.

Hắn bắt đầu đòi hỏi vô độ, bắt đầu mãnh liệt chạy nước rút, sử dụng toàn bộ lấp đầy nàng, mỗi một lần va chạm đều tiến vào chỗ sâu nhất, càng lúc càng nhanh.

Còn nàng thì bị ép đến cực hạn, hoa huyệt khó khăn nuốt vật nam tính nhưng vẫn tham lam quấn chặt, hoa lộ tràn ra ngày càng nhiều, khiến lửa nóng chuyển động càng thêm thông thuận. Vùng ngực tuyết trắng nảy lên theo từng nhịp rung của hắn, bức bách nàng phải nhìn thẳng vào người đang ra sức yêu thương mình, cảm thụ sự đụng chạm thân mật lúc này.

Một hồi lâu sau, nàng cảm thấy mình đã mất hết ý thức, như muốn bất tỉnh, chỉ còn lại sảng khoái vô hạn truyền đến từ nơi đang gắn bó với hắn, sau vài cái thâm nhập sâu, cảm giác nóng rực xuyên thẳng vào cơ thể nàng.

Minh Uyên ôm nàng vào ngực, cảm thấy nàng giống như một chú chim non yếu ớt đang dựa dẫm vào hắn.

Lan can bị ướt một mảng, nàng nhắm mắt lại không dám nhìn hắn. Hắn đang định lấy khăn tay ra giúp nàng lau cánh hoa ướt đẫm, nhưng cảm nhận được hơi thở nóng bỏng pha lẫn căng thẳng của cô gái nhỏ, phái nam dưới bụng lại lần nữa trở nên cứng rắn.

Lục Khê nhanh chóng mở hai mắt ra, nhỏ giọng cầu xin: "Hoàng thượng, tần thiếp mệt mỏi. . . . . ."

Minh Uyên không nóng không vội, cười ôm lấy nàng đi vào phòng.

Nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, hắn nằm ở bên cạnh, ôm nàng vào trong ngực, khẽ vuốt tóc của nàng. Lục Khê có thể cảm nhận rất rõ vật cứng rắn đang để dưới bụng, đâm đâm vào người nàng.

Nàng lo lắng run lông mi, lại chỉ nghe hắn nói một câu: "Ngủ đi."

Nàng có chút giật mình, nhưng vẫn nghe lời nhắm mắt lại, mang theo tâm tình thấp thỏm ngủ say.

Một đêm này, Minh Uyên không động đến nàng nữa, chỉ lẳng lặng ôm lấy, hương thơm nhàn nhạt trên người cô gái nhỏ an ủi những mỏi mệt gần đây của hắn, giấc ngủ sâu hơn…..trừ thời gian khó chịu trước lúc ngủ ra.

Sáng sớm, lúc Minh Uyên tỉnh lại Lục Khê còn đang ngủ.

Vừa ngửi được mùi thơm dịu nhẹ, vừa nhận thấy phần kiên đĩnh trở nên cứng rắn nóng rực khi vừa thức tỉnh, phần mềm mại dưới tay lại đang phập phồng theo từng hơi thở.

Ham muốn nổi lên, hắn mỉm cười vén chăn, nhìn người trong ngực bởi vì cảm giác lạnh lẽo bất chợt mà rụt người vào ngực hắn, khiến hắn phải thở gấp thành tiếng.

Đầu ngón tay truyền đến xúc cảm mềm mại khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay, hắn nhẹ nhàng xoay chuyển thân thể Lục Khê, để cho nàng nằm ngửa, phần trắng muốt hoàn toàn bại lộ trước mắt hắn.

Minh Uyên cố nén nhìn dục vọng, nhưng ánh lửa trong mắt lại như đang muốn nuốt chửng người đang ngủ ngon dưới kia vào bụng. Nếu như ngọn lửa trong mắt quả thực có nhiệt độ, chỉ sợ màu trắng của da thịt kia đã trở nên đỏ bừng.

Hắn mỉm cười nhìn vùng ngực Lục Khê, một tay liên tục xoa nắn, cho đến khi phần đỉnh dần trở nên cứng rắn, kiều diễm ướt át, hắn không đợi được nữa mà cúi đầu thưởng thức nàng.

Người đang say giấc dường như cũng cảm nhận được, chân mày nhíu lại, ngực phập phồng trong tay hắn, Minh Uyên vẫn không đình chỉ động tác, một tay khác cầm lấy phần mềm mại còn lại, dùng cùng một tiết tất hành hạ nàng.

Hắn thậm chí còn tham lam ngậm lấy, dùng đầu lưỡi trêu chọc, khiến đỉnh nhọn vì dính ướt mà trở nên sáng bóng, tiếng vang cũng càng ngày càng rõ ràng. Bàn tay thô ráp suồng sã bóp xoa vùng ngực trái, ngón cái bắt đầu chuyển động vòng quanh viên châu, thậm chí nhẹ nhàng lôi kéo.

Lục Khê ưm một tiếng, muốn lật người nhưng lại không động đậy được, ý thức đang mơ hồ chỉ có thể phục tùng thân thể, ưỡn lên mặc hắn dày vò.

Hắn hôn chưa đã ghiền, lại chuyển hướng tới bên kia, mặc cho vùng ngực phải bị hôn đến đứng thẳng trong không khí lạnh lẽo, vì nước bọt mà trở nên sáng bóng, diễm lệ.

Minh Uyên giống như một đứa bé khát sữa dùng sức mút vào, tay phải bắt đầu đi xuống, không bỏ qua bất cứ chỗ nào trên cơ thể nàng, sau đó lần vào khu cấm địa, dễ dàng tìm được hoa nhị đã trở nên phiếm ướt.

"Ừ. . . . . ." Lục Khê khép hai chân lại theo bản năng, nhưng sức lực khi trí óc còn mơ hồ không đủ để ngăn trở hắn.

Hắn mút hôn, hắn xoa nắn, tiết tấu chậm rãi, ngón tay nhẹ nhàng vạch cánh hoa non mềm, từ từ xoa nắn, miệng vẫn đang chiến đấu với hai con thỏ ngọc, môi cùng tay dùng chung 1 loại tốc độ, đồng thời chọc ghẹo hai nơi nhạy cảm.

Lục Khê bắt đầu giãy dụa, hoa lộ dần dần lan ra làm ướt đẫm tay hắn, mỗi khi ngón tay hắn hoạt động, tiếng nước lại vang lên.

Minh Uyên đứng dậy, thưởng thức dáng vẻ nhuốm màu tình dục nhưng vẫn đang trong giấc nồng của nàng, vạt áo trước ngực mở rộng, hiện rõ dấu vết do hắn để lại.

Người đang say giấc chỉ có thể để mặc hắn định đoạt, ngay cả hai chân cũng bị vặn thành một góc độ lớn mật, hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn.

Hắn với tay lấy cái gối đầu, lót dưới mông nàng, rồi lại cúi người gặm phần đùi non tạo thành những vết hôn dày đặc.

Hành động này vừa quấy rầy giấc ngủ của người khác, lại vừa mang đến cảm giác vui thích sảng khoái, khiến Lục Khê dù đang say giấc nồng cũng phải nhíu mày. Những cái hôn rơi xuống ngày một dày đặc, tiến dần đến nơi cấm địa, hai tay hắn nhẹ nhàng vạch cánh hoa ra rồi phóng túng đưa hạt châu vào miệng.

Môi lưỡi ấm nóng vỗ về nơi yếu ớt nhạy cảm của nàng, cho đến khi Lục Khê không thể chịu nổi nữa, phải mờ đôi mắt còn mù sương ra, cảm giác đầu tiên xông thẳng vào đại não là khoái cảm ngút trời. Đầu lưỡi của hắn lướt dọc hoa huyệt, tiếng mút hôn truyền thẳng tới tai. Lục Khê cúi đầu, nhìn thấy ngực mình hiện đầy dấu hôn, hạ thể cũng bị mở ra thành một độ cong đáng xấu hổ, hoàng đế cao cao tại thượng đang chôn đầu giữa hai chân nàng, tận tình hưởng thụ vùng tư mật nóng ấm.

"Đừng. . . . . ."

Phát hiện nàng tỉnh lại, Minh Uyên cố ý mở rộng chân nàng ra thêm, ngón trỏ đưa vào hoa huyệt nhỏ đang khóc lóc, rút ra chen vào, rồi lại gia tăng thêm một ngón, không ngừng đùa bỡn, giày vò nàng, rồi lại tăng thêm một ngón nữa, khiến nàng gần như sắp không chịu nổi.

Ngón tay tà ác của hắn chuyển động trong hoa huyệt, từ từ gia tăng tốc độ, thậm chí ngay cả đầu lưỡi của hắn cũng tham gia vỗ về vùng thịt non sưng đỏ, rốt cuộc Lục Khê cũng động tình đưa tay ôm chặt đầu hắn, hai chân mở rộng thêm, đong đưa cái mông, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.

Hoa lộ trong suốt của nàng nhiễm ướt ga giường, cùng dính đầy cằm và tay hắn, u huyện vì khoái cảm mà không ngừng buộc chặt, co rút, quấn lấy ngón tay càn rỡ kia.

Lục Khê run rẩy đạt tới đỉnh điểm, trong một lúc, đại não của nàng mờ mịt, thân thể vẫn duy trì tư thái phóng đãng đó, Minh Uyên đứng dậy lau mặt cùng cằm, buông thả dục vọng đã không cách nào nhẫn nại được nữa, cặp mắt chưa từng rời khỏi tư thái phóng đãng nhưng cũng vô cùng mị hoặc của người trước mắt.

Hắn nâng cao mông nàng, đưa phái nam đã sớm đứng thẳng tiến gần nhụy hoa đã mang đầy vết hôn.

Lục Khê mơ màng nhìn hắn, gò má ứng đỏ, để mặc cho dục vọng đang kêu gào bị hắn khống chế.

"Ái phi rất đẹp, trẫm không nhịn được." Nói xong, hắn thẳng tiến vào sâu trong hoa tâm.

Bị lấp đầy hơn cả vừa rồi, trong nháy mắt Lục Khê lại cảm thấy dòng điện khoái hoạt đó chạy khắp cơ thể mình, Minh Uyên bắt đầu cuồng dã chạy nước rút, tạo ra những tiếng vang khiến người ta xấu hổ.

Phái nam sưng đỏ ngày ngày một tiến sâu, cũng dã man hơn lần trước, chằng chút thương tiếc hung hăng dày vò hoa huyệt đang cắn chặt lấy nó. Thậm chí, hắn còn nâng hai chân nàng lên, để hoa huyệt bại lộ hoàn toàn trước mặt hắn, để mặc hắn vừa thưởng thức vừa muốn nàng.

Cả phòng xuân sắc vô biên.

Lục Khê yêu kiều bị hắn dày vò đến kêu không thành tiếng, tên hoàng thượng này quả thật đáng ghét, điên cuồng đòi hỏi vô độ, khiến nàng gần như không chịu nổi, song nhũ đầy đặn cũng đung đưa kịch liệt. Hắn như muốn nàng phải giao ra tất cả cho hắn, bá đạo bức người, nàng càng mềm mại thần phục, hắn lại càng được nước lấn tới, càng thêm mạnh mẽ tiến vào.

Hắn căn bản không muốn dừng lại, không ngừng bức nàng đến cực hạn.

Lục Khê không nhớ rõ đây đã là lần thứ mấy mình lên cao triều, dục vọng của Minh Uyên cứ như biển khơi chảy mãi không dứt, nàng rốt cuộc không nhịn được khóc sụt sùi, "Không cần. . . . . . Hoàng thượng, tần thiếp không cần. . . . . ."


Hắn đột nhiên giữ chặt mông của nàng, như muốn đồng quy vu tận hung hăng va chạm, rồi gầm nhẹ xuất ra trong cơ thể nàng.




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon