Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 18

loading...

Sắc hiệp 18+ - Mùi thơm nhàn nhạt vẫn quanh quẩn chóp mũi, khiến hắn chợt có cảm giác không muốn rời đi, bởi vì một khi rời đi, mùi thơm làm người ta thoải mái này cũng sẽ biến mất...


Dau pha hau cung - Chuong 18


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 18: Mối Họa



Trong cung này phi tần vô số, Yến ốm Hoàn phì mỗi người một vẻ, đều là mĩ nhân. Nhưng có thể làm hoàng thượng quyến luyến không ở vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, mà là ở hai chữ cảm giác.
Trời chưa sáng, Cao Lộc liền đánh thức Minh Uyên dậy, thúc giục hắn đi tiến hành nghi thức tế lễ hôm nay.

Minh Uyên liếc nhìn nữ tử còn say giấc bên người, mệt mỏi trên dung nhan nàng còn chưa rút đi hết, hiển lộ rõ sự vất vả của đêm qua.


Mùi thơm nhàn nhạt vẫn quanh quẩn chóp mũi, khiến hắn chợt có cảm giác không muốn rời đi, bởi vì một khi rời đi, mùi thơm làm người ta thoải mái này cũng sẽ biến mất.

Đại cung nữ đi vào giúp hắn thay quần áo, tiếng ma sát của vải vóc đánh thức Lục Khê, nàng dụi mắt, mở đôi mắt còn mù sương ra khẽ gọi: "Hoàng thượng?"

Minh Uyên nghe tiếng, đến vạt áo cũng chưa chỉnh xong, liền xoay người vén lọn tóc tinh nghịch trên trán nàng, dịu dàng cười: "Ngủ tiếp đi."

Dung túng như thế, quả thật hiếm thấy, cũng đủ hiểu sự phục vụ của Lục Khê làm hắn hài lòng cỡ nào.

Lục Khê cũng không từ chối, sự sủng ái của đế vương không phải là thứ dễ gặp, có thể đạt được thì tốt nhất không nên bỏ qua.

Nàng ngoan ngoãn nằm trên giường nhìn hắn mặc quần áo xong, trước khi đi hắn lại cười nói: "Nếu nàng rãnh, làm thêm cho trẫm một cái hà bao nữa đi."

Lục Khê sững sờ, xưa nay chỉ có phi tần chủ động làm cho hắn, chứ làm gì có tiền lệ hoàng thượng phải mở miệng yêu cầu? Nàng gật đầu, lộ ra nụ cười hiểu ý: "Dạ, tần thiếp lĩnh chỉ."

Minh Uyên cũng cười: "Ai nói đây là thánh chỉ?"

"Không phải thánh chỉ thì là cái gì? Hoàng thượng mở lời sai bảo, đối với tần thiếp mà nói giống như thánh chỉ."

Lại thấy Minh Uyên cúi người hôn xuống gò má nàng một cái, dùng âm lượng nhỏ đến mức cung nữ đứng phía sau không nghe thấy đươc: "Thê tử làm hà bao cho trượng phu, cũng xem là thánh chỉ sao?"

Lục Khê không lên tiếng, trong mắt đột nhiên có cảm giác ướt át, chỉ có thể im lặng nhìn hắn, cảm giác vui mừng cùng không thể tin từ nàng truyền tới khiến nội tâm Minh Uyên dậy sóng, rốt cuộc không nhịn được cầm tay của nàng, dịu dàng nói: "Trẫm đi trước."

Đưa mắt nhìn bóng lưng của hắn ra cửa, cảm giác ướt át trong mắt Lục Khê dần dần biến mất, bên môi lộ ra một nụ cười thản nhiên.

"Bích Chân."

"Có nô tỳ."

"Hôm nay chúng ta đi lấy thêm một ít hoa dạ lan, may thêm hà bao mới."

"Vâng"

"Hương phấn làm rất tốt, hoàng thượng rất thích, ngươi đến Khố phòng chọn vài món mình thích đi, xem như là ta đa tạ ngươi."

Bích Chân vừa đáp lời, vừa mỉm cười, từ chủ tử, ban thưởng không gọi ban thưởng, mà gọi quà tặng, đây cũng là sự khác biệt lớn nhất so với các cung phi khác trong hậu cung. Nàng ấy không thật sự xem mình là chủ tử, cũng không hoàn toàn xem bọn họ là nô tài có thể xử lý tùy tiện, mà giữa đó còn có một phần tôn trọng.

Thật ra thì nhìn khắp hậu cung, những chủ tử bị nô tài bên cạnh bán đứng nhiều không kể xiết, nhưng đến nay cũng chỉ có một Lục Phương nghi hiểu, sẽ có lúc nô tài phát huy tác dụng, gián tiếp quyết định tiền đồ của chủ tử.

Nhụy An điện, màu son đỏ trên cột đã tróc, khó nhìn như một ngón tay đang chảy máu loang lổ, mùi ẩm mốc vờn quanh trong không khí.

Nguyệt Dương phu nhân mặc hoa phục diễm lệ đứng ở ngoài cửa, qua cánh cửa rách quan sát quang cảnh trong điện.

Đức Phi đứng đầu tứ phi ngày xưa, hôm nay mặc một bộ bạch y mộc mạc ngồi ở bên trong, vẻ mặt ưu tư ngân nga ca khúc, mặt mũi tiều tụy, ánh mắt vô hồn, không biết đang nhìn về nơi nào.

“Sau khi ly biệt cùng Quân là ngàn trùng xa cách, cảnh sắc quanh ta đã nhuốn màu thê lương. Càng lúc càng xa bút mực nào tả nổi, nước rộng cá chìm nơi nào hỏi được đây?

Đêm dài, gió thu đùa khóm trúc, ngàn lá trúc xanh đều ôm theo ân hận. Chăn đơn gối chiếc tìm trong mộng, mộng chưa thành đèn đã lụi tàn đi.”

Tiếng hát của nàng ta tràn đầy đau thương, giống như nhìn thấu tâm tư Đế Vương, cũng giống như oán Quân quá vô tình.

Người ngoài cửa cúi đầu cười hai tiếng, Đức Phi lập tức quay đầu lại, phát hiện Nguyệt Dương phu nhân đang đứng ở bên ngoài.

"Ngươi đến đây làm cái gì?" Nàng ta lạnh lùng nói.

Ánh Ngọc đẩy cửa ra, Nguyệt Dương phu nhân duyên dáng thướt tha thẳng bước đi vào, trên mặt vẫn là vẻ dịu dàng, sóng mắt như nước, cực kỳ nhu hòa: "Hôm nay tỷ tỷ phải cô đơn ở Nhụy An điện, không ai làm bạn, muội muội cảm thấy lo lắng. Vì vậy cố ý đến đây thăm tỷ tỷ, mong rằng có thể giúp tỷ tỷ giải trừ ưu phiền."

Đức Phi lạnh lùng nhìn nàng ta: "Làm phiền muội muội, lúc trước, thân thể tỷ tỷ không tốt nên trú ngụ lâu dài trong cung nội, đã quen một mình yên tĩnh, không có gì phiền não. Chỉ sợ muội muội đã lo lắng thừa rồi."

Nguyệt Dương phu nhân vẫn giữ nguyên nụ cười, đến gần nàng ta, làm ngơ ý muốn đuổi khách của Đức phi: "Tỷ tỷ nói sai rồi, một mình cô độc sao có thể tốt được chứ? Ví như muội muội đây, hàng ngày nghe Hạo Diệc đùa bỡn ầm ĩ, làm nũng, mặc dù phiền lòng, nhưng nếu một ngày thiếu vắng những âm thanh này, muội muội thật sự sẽ cảm thấy không quen."

Nói tới đây, nàng ta dừng lại, ra vẻ hối lỗi “a” một tiếng, ngượng ngùng cúi mâu: "Muội muội thất lễ rồi, quên mất hôm nay tỷ tỷ chỉ có một thân một mình, Đại hoàng tử lại không có bên cạnh, mong tỷ tỷ chớ trách."

Đức Phi lạnh lùng hừ một tiếng: "Đủ rồi, ngươi muốn chế nhạo muốn giễu cợt thì cứ tự nhiên, nhưng đừng có bày ra dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, dịu dàng vô hại đó, thật khiến ta buồn nôn! Tới giờ hoàng thượng còn chưa nhìn thấu được con người thật của ngươi, nhưng ta thì rất rõ. Ngày trước khi lập hậu đó, rõ ràng là ngươi tới giật giây bảo ta cùng nhau đối phó với hoàng hậu, kết quả đến cuối cùng lại biến thành một mình ta đối đầu với nàng ta! Sở Nguyệt Dương, ngươi rất giỏi mưu kế! Ngươi hại ta phải sống một mình đằng đẵng nơi thâm cung, đến cả con trai ruột cũng phải đưa cho hoàng hậu! Hôm nay lại hại ta bị biếm vào lãnh cung, đồ tiện nhân nhà ngươi! Cút ra ngoài cho ta!"

Nguyệt Dương phu nhân ngay cả mày cũng không nhíu, vẫn ôn nhu dịu dàng nói: "Tỷ tỷ nói muội muội hại tỷ trở thành như hôm nay, sao lời này muội muội nghĩ hoài vẫn không hiểu nhỉ? Chuyện hoàng hậu rõ ràng là do tỷ không thức thời, đã biết hoàng thượng quyết ý muốn lập nàng ta làm hậu, nhưng vẫn ngu ngốc tin vào lời nói giận dỗi của muội muội, chạy đi gây sự với nàng ta, mất đi Đại hoàng tử cùng tâm của hoàng thượng, kết cục này đều là do tỷ tỷ gieo gió gặt bão. Còn hôm nay, nếu không phải là do tỷ tỷ một lòng muốn mượn chuyện hạ độc giá họa cho ta, sao có thể rơi vào kết quả bị đày đến lãnh cung chứ?"

Đức Phi cười ha ha: "Đúng vậy, hôm nay ta bại bởi tay ngươi, giá họa cho ngươi cũng không thành công, ta nhận mệnh! Nhưng Sở Nguyệt Dương, ngươi cho rằng ngươi có thể đắc ý cả đời sao? Hãy chờ xem, ngươi cũng đã “hoa tàn ít bướm” rồi, cho dù ngươi huy hoàng hơn ta, nhưng có thể duy trì được bao lâu đây? Ha ha ha, ngươi không phải là hoàng hậu, không thể vững vàng ngồi ở hậu cung khi nhan sắc đã tàn phai, chẳng lẽ ngươi không sợ những phi tần trẻ tuổi hơn sẽ vượt qua mình sao? Tiêu chiêu viện, An Uyển nghi, Lục Phương nghi, Kha Lương Viện, nhiều tài tử mỹ nhân như vậy, mấy năm nữa, hoàng thượng còn có thêm các tú nữ mới, ngươi cho rằng ngươi còn có thể đắc ý được bao lâu?"

Ánh mắt của Nguyệt Dương phu nhân dần dần ngưng trệ, sắc mặt biến đổi, nhưng vẫn cố giữ vẻ ôn hòa nói: "Tỷ tỷ còn có tinh lực lo lắng cho ta, chẳng bằng tự lo cho mình đi, lãnh cung này dột nát như thế, nghe nói ngày trước có không ít chủ tử chết ở đây. Hơn nữa hôm nay tỷ tỷ rơi vào kết quả thê thảm thế này, không biết tương lai Đại hoàng tử còn có gì tốt đẹp được nữa. Muội muội cảm thấy rất lo lắng cho tỷ tỷ đó."

Đức Phi lạnh nhạt nói: "Đa tạ ngươi đã quan tâm, nhưng hôm nay ngươi lợi dụng sự đồng tình của Lục Phương nghi, ngươi không sợ hoàng thượng vừa khôi phục sự sủng ái đối với ngươi vừa cảm thấy nàng ta còn dịu dàng thiện lương hơn ngươi, từ đó càng thêm yêu mến sao?"

Nguyệt Dương phu nhân che miệng cười khẽ: "Tỷ tỷ nghĩ rằng muội là người thiếu thận trọng như vậy sao? Sẽ để lại uy hiếp cho chính mình. . . . . . Ha ha, tỷ nghĩ muội cũng ngu xuẩn thiếu đầu óc như tỷ sao!"

Nàng ta ưu nhã xoay người rời đi, hoàn toàn không thèm để ý ánh nhìn sắc lạnh như dao ở sau lưng, dẫn theo Ánh Ngọc đi ra khỏi Nhụy An điện, chỉ để lại một câu: "Tỷ tỷ tự giải quyết cho tốt đi, muội muội sẽ thay tỷ chăm sóc cho Đại hoàng tử."

Những lời này tràn đầy thâm ý, khiến máu toàn thân Đức phi như ngừng chảy, cả người rét run: "Sở Nguyệt Dương, ngươi mà dám làm hại Hạo Trinh thì dù ta có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua ngươi!"

Nguyệt Dương phu nhân nhìn cánh cửa đang được cung nữ khép lại, xuyên thấu qua miếng giấy dán rách nát nở nụ cười xinh đẹp: "Chỉ sợ dù tỷ tỷ có biến thành quỷ cũng sẽ đấu không lại muội muội."

Xoay người rời đi, tay áo tung bay, không thiếu phần tao nhã.

Mấy ngày sau, lúc Minh Uyên còn ở Hoàng Lăng làm lễ tế tự thì Cao Lộc vội vã đi vào ghé lỗ tai hắn nói nhỏ, Minh Uyên ngẩn ra, vừa xong điển lễ liền đi đến chỗ của Nguyệt Dương phu nhân.

Hôm sau trời vừa sáng, chúng phi tần đến thỉnh an hoàng hậu thì liền nghe được một tin —— Nguyệt Dương phu nhân lại có tin vui.

"Đây quả thực là chuyện tốt, hoàng thượng vốn ít con, nếu Nguyệt Dương phu nhân lại có thể lại giúp hoàng thượng hạ sinh thêm hoàng tử công chúa, quả thực là phúc khí của Ngự quốc chúng ta." Hoàng hậu vừa nói vừa mỉm cười, giống như thật sự mừng cho nàng ta, chỉ là sắc mừng ấy không đạt đến khóe mắt.

Tất cả phi tần cũng bày ra dáng vẻ hớn hở chúc mừng, Nguyệt Dương phu nhân đứng ở một bên, gò má hiện lên hai dấu hồng nhạt, đầy hạnh phúc, rồi lại hơi thẹn thùng, dù trông thế nào cũng ôn nhu dịu dàng, xinh đẹp đến cực điểm.

Một màn này nhìn qua hết sức hài hòa, nhưng Lục Khê hiểu rõ, trong đại điện này trừ Nguyệt Dương phu nhân ra, chỉ sợ chẳng có một ai thực sự vui vẻ.

Còn bản thân nàng thì sao? Nàng vui vẻ ư?

Lục Khê lạnh nhạt liếc nhìn Nguyệt Dương phu nhân, ánh mắt dịu dàng của người kia lướt qua đám đông vừa lúc đối diện với nàng, giống như mang đầy hữu nghị, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến nàng có cảm giác bất an.

Hoàng hậu nói: "Nếu Nguyệt Dương phu nhân đã có thai, vậy thì không cần đến thỉnh an nữa, cố gắng ở trong cung điều dưỡng thân thể, thiếu cái gì thì bảo cung nhân đến nói với ta."

Nguyệt Dương phu nhân cười đáp vâng, vẫn là dáng vẻ khiến người ta thương tiếc.

Tiêu chiêu viện nói, "Tỷ tỷ quả thật là người có phúc khí, nhiều tỷ muội như vậy nhưng chẳng mấy ai có thai, tỷ tỷ lại là lần thứ hai, đúng là nhận được ân sủng vô hạn, khiến muội muội rất hâm mộ."

Một câu nói đưa tới sự ghen tỵ ngầm của nhiều người, Nguyệt Dương phu nhân chỉ nhẹ nhàng cười đáp lời: "Chiêu viện muội muội nói đùa, tỷ tỷ bây giờ đã không còn trẻ, chờ đến khi các muội tới tuổi của ta, chỉ sợ nam nữ thành đàn rồi."

Nàng ta giải thích rất khéo léo, lập tức tiêu trừ sự bất mãn của mọi người, đúng thế, dù sao Nguyệt Dương phu nhân cũng đã lớn tuổi, cho dù có hai đứa con cũng không nhất định sẽ được sủng ái vĩnh viễn, ngược lại chỉ có thể chiếm được chỗ ngồi an toàn ở hậu cung mà thôi.

Đi ra khỏi cửa Đức Dương điện, Lục Khê còn chưa bước lên liễn xa, liền nghe Nguyệt Dương phu nhân gọi lại: "Lục Phương nghi xin dừng bước."

Nàng quay đầu lại dịu ngoan hành lễ: "Phu nhân."
loading...

Nguyệt Dương phu nhân mỉm cười kéo tay nàng: "Ta biết là do ngươi nói ra chân tướng trước mặt hoàng thượng, nếu không ta cũng chẳng thể có ngày hôm nay. . . . . quả thật là không biết nên cảm ơn ngươi thế nào cho đúng."

Lục Khê nói: " Phu nhân không cần phải nặng lòng như thế, tần thiếp cũng chỉ tình cờ biết được chân tướng, nên có nghĩa vụ nói ra sự thật mà thôi. Về phần phu nhân có thể có tin vui lần nữa, đây là ân sủng của hoàng thượng, cũng là phúc khí của phu nhân, không phải là công lao của tần thiếp."

Nguyệt Dương phu nhân lại nói thêm vài lời, câu nào cũng thể hiện rõ thành ý cảm tạ nàng.

Sau khi bước lên liễn xa, dù đã đi rất xa nhưng Lục Khê vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình chăm chú ở phía sau.

Rõ ràng hoàng thượng đã đồng ý cho nàng một đứa con, nhưng hôm nay nàng còn chưa mang thai, Nguyệt Dương phu nhân đã có hỉ. Nếu như Nguyệt Dương phu nhân thật tâm thật ý cảm tạ nàng, vậy thì nàng còn có thể sống tiếp yên ổn; còn nếu như Nguyệt Dương phu nhân chỉ “hư tình giả ý”, như vậy nếu thật sự muốn nhắm vào nàng, sợ rằng những ngày tháng sau này chẳng thể yên lành được

Nguyệt Dương phu nhân có thai trước khi đại hoàng tử trúng độc, sau khi chân tướng rõ ràng, nàng ta lại bị bệnh liệt giường, ngày Minh Uyên sai thái y đến bắt mạch, nàng ta dặn đi dặn lại không cho nói, mới kéo dài tới hôm nay.

Minh Uyên có thể đoán được đại khái suy nghĩ của nàng ta, ngày đó nàng ta còn không biết liệu mình có thể khôi phục thánh sủng hay không, nếu tùy tiện nói ra, sợ rằng rất dễ khiến tiểu sinh mệnh này chết non trong bụng.

Cũng vì thấy thương tiếc nàng ta, địa vị của Nguyệt Dương phu nhân cũng ngày càng vững chắc như mặt trời ban trưa, đồ được ban thưởng về cung nối dài không dứt, cống phẩm thuốc bổ thì nhiều không đếm xuể. Có được tâm đế vương như được thiên hạ, nàng ta hiểu rất rõ đạo lý này.

Phượng Cầm cùng Loan Địch mang quà những phi tần đưa tới đi vào, Ánh Ngọc chỉ nhìn thoáng qua, liền quay đầu lại hỏi Nguyệt Dương phu nhân: "Nương nương, những vật dụng đều đưa vào khố phòng còn thuốc bổ và thức ăn đều mang đi đốt hết?"

Nguyệt Dương phu nhân khẽ cong khóe miệng, tán thưởng nhìn nàng một cái, gật đầu.

Nhưng Phượng Cầm cùng Loan Địch còn chưa đi xa, nàng ta lại chợt thay đổi chủ ý, gọi lại: "Có quà tặng do Lục Phương nghi đưa tới không?"

Phượng Cầm đáp: "Lục Phương nghi đưa tới một chiếc gối Kim Ngọc Mãn Đường, một chiếc đèn Trường minh."

Nguyệt Dương phu nhân nhíu mày: "Không có thuốc bổ hay gì khác?"

"Không có, phu nhân."

Những phi tần khác ngoài vật dụng ra, đều tặng thêm thuốc bổ, chỉ có một mình Lục Khê là không tặng thêm gì.

"Được rồi, các ngươi lui xuống đi." Nguyệt Dương phu nhân trầm tư vẫy tay cho họ lui xuống làm việc, nhưng mà trong nội tâm đã sớm có phương án.

Tốt, Lục Phương nghi quả thực cẩn thận, nếu đã có lòng phòng bị mình, tất nhiên sẽ không đưa tới vật gì có khả năng khiến mình sinh non. Cho dù có hơi thất lễ, cũng nhất quyết không để lại nhược điểm.

Trong Nhạc Thanh điện, Lục Khê vừa thêu hà bao, vừa dặn dò Vân Nhất cùng Bích Chân: "Sau này phải cực kỳ cẩn thận từ lời nói đến hành động, đặc biệt là phải chú ý đến vị trong Trường Nhạc cung kia. Bây giờ nàng ta đang có long chủng, các ngươi phải tận lực mà đi đường vòng, không được đến gần nơi đó nửa bước, để tránh rước lấy phiền toái không cần thiết."

Dừng một chút, nàng lại nói với Bích Chân: "Ngươi đi truyền đạt lại ý tứ của ta cho mọi người trong điện biết, nếu ai cố ý vi phạm, thì cứ thẳng tay xử lý."

Nàng luôn là một chủ tử hiền hòa, chưa từng xử phạt nặng nô tài nào, nhưng hôm nay lại nói ra những lời này, hiển nhiên là tình thế rất nghiêm trọng.

Bích Chân gật đầu đáp: "Nô tỳ hiểu."

Vân Nhất cũng có chút lo âu: "Chủ tử có ơn với nàng ta, sao nàng ta có thể lấy oán báo ơn như vậy được?"

Bích Chân có chút trách cứ nhìn nàng ta một cái: "Ngươi đã ở trong cung này lâu rồi, sao còn có thể nói ra những lời ngây thơ như vậy hả? Trong cung này vốn không có ơn nghĩa, nếu không sao lại có nhiều chủ tử chết thảm như vậy chứ."

Lục Khê cười cười: "Được rồi, ta cũng chỉ muốn đề phóng những rắc rối có thể xuất hiện thôi. Dù sao Nguyệt Dương phu nhân cũng là một người thông minh, dù ngày đó không có ta, chắc chắc nàng ta cũng sẽ nghĩ ra cách khác để phục sủng, nếu có ơn thì cũng chỉ là giúp nàng ta đạt được mục đích sớm hơn mà thôi."

Nàng cúi mâu tiếp tục thêu hà bao: "Các ngươi nói thử xem, ta nên thêu hoa hay là thêu chim muông thì tốt hơn?"

Thêu đã lâu, Lục Khê có chút mệt mỏi mệt mỏi, vuốt vuốt mi tâm, đặt rổ may vá xuống bàn, nhắm mắt tựa lưng vào ghế ngồi.

"Chủ tử, mệt mỏi thì đi nghỉ một lát đi, nô tỳ tiếp tục phối màu giúp người, khi nào người dậy thì làm tiếp." Bích Chân nói.

Vân Nhất đưa tay đỡ nàng, không ngờ mặt Lục Khê đột nhiên tái đi, cúi đầu nôn ọe, dọa Vân Nhất giật mình, vội vàng chạy đi lấy chậu đồng: "Chủ tử đợi một chút, nô tỳ lập tức lấy chậu tới."

Lục Khê khó chịu nôn một hồi lâu, nhưng lại không ra cái gì.

Bích Chân cũng biến sắc, ghé tai Lục Khê nói nhỏ, Lục Khê ngẩn ra, ngay sau đó gật đầu một cái.

Lúc Lý Thái y đi theo Bích Chân đi tới Nhạc Thanh điện thì Lục Khê đã lên giường nằm rồi, cách tấm màn giường, thái y thay nàng chẩn mạch, một lúc lâu sau, đột nhiên lộ vẻ mặt vui mừng, nhanh chóng quỳ xuống: "Vi thần chúc mừng Lục Phương nghi! Phương nghi là có hỉ!"

Các cung nữ trong điện ai cũng vui mừng, Lục Khê bình tĩnh hỏi: "Ngươi chẩn đoán có chính xác không?"

Lý Thái y đáp: "Vi thần không dám nói bừa, mạch tượng của phương nghi đúng là hỉ mạch, chính xác không lầm."

Bởi vì vị Lý Thái y này chuyên về phụ khoa, nên lời nói của ông ta vốn rất có trọng lượng, hơn nữa Lục Khê nhớ lại kinh nguyệt tháng này còn chưa tới, không ngờ là thật sự có thai.

Lục Khê khẽ gật đầu với Vân Nhất, Vân Nhất lập tức đưa tới một chiếc hà bao dày: "Đa tạ Lý đại nhân."

Lý Thái y cung kính hành lễ: "Phương nghi muốn tự mình nói cho hoàng thượng, hay là muốn hạ quan đi bẩm báo hoàng thượng?"

Lục Khê suy nghĩ một chút: "Không cần phiền toái đại nhân phải đi một chuyến, ta muốn tự mình đi nói cho hoàng thượng."

Chỉ là ai cũng không nhìn thấy, Lý Thái y vừa bước ra khỏi Nhạc Thanh điện liền quan sát xung quanh, sau đó đi thẳng đến Trường Nhạc cung.

Người giúp Nguyệt Dương phu nhân chẩn mạch ngày đó, cũng chính là hắn.

Trường Nhạc cung.

Nguyệt Dương phu nhân ngồi ở sau màn che, lư đồng trong đại điện đang tản ra đàn hương lượn lờ, mùi thơm trải rộng.

"Ngươi chắc chắn đó là hỉ mạch?"

Lý Thái y khom người nói: "Vi thần xác định, Lục Phương nghi đã có thai được một tháng rồi. Từ mạch tượng xem ra, hình như. . . . . . hình như là nam hài."

Ly trà trong tay Nguyệt Dương phu nhân khựng lại, thật lâu sau từ trong rèm mới truyền đến một âm thanh mơ hồ: "Ngươi về đi, chuyện này không thể nói cho bất kỳ ai, nếu là hoàng thượng hỏi tới, chỉ nói không có việc này."

Thân thể Lý Thái y run lên: "Phu nhân, đây chính là. . . . . . Đây chính là tội khi quân. . . . . ."

Nguyệt Dương phu nhân dịu dàng cười một tiếng: "Ngày đó Lý Thái y có thể nói với hoàng thượng Bổn cung có tin mừng, cái này chẳng lẽ không phải là tội khi quân sao?"

Bên ngoài không có âm thanh.

Âm thanh dịu dàng trấn an tiếp tục nói: "Được rồi, có Bổn cung ở đây, đại nhân không cần lo lắng. Về phần cậu em vợ phạm sai của ngươi kia, Bổn cung đã sai người đi gánh tội thay rồi, chờ mấy ngày sau bình ổn sẽ thả về, chắc hẳn Lý phu nhân sẽ không trách móc nặng đâu."

"Vi thần khấu tạ phu nhân." Lý Thái y cung cung kính kính dập đầu, lúc này mới thối lui khỏi đại điện.

Lý Nghĩa Tài này vốn là thái y ở trong cung đã lâu, nổi danh sợ vợ, chỉ vì nhà mẹ Lý phu nhân là quan Thất phẩm, còn hắn nếu không dựa vào quan hệ của nhà Lý phu nhân, sợ rằng dù y thuật có giỏi hơn nữa cũng không vào được trong cung này.

Thời gian trước, đệ đệ của Lý phu nhân phạm phải tội nặng, coi trọng một cô nương nhà nghèo, ép buộc cô ta thành thân với mình. Nhưng cô nương kia tính tình bướng bỉnh, trong cơn tức giận nhảy sông tự vẫn, vì thế chuyện này trở nên ầm ĩ, khơi dậy sự phẫn nộ của dân chúng, quan phủ cũng không có cách nào bao che cho hắn, chỉ có thể bắt giam lại.

Thấy có dùng quyền thế cũng không thể dẹp yên chuyện này, Lý phu nhân liền trách cứ Lý Nghĩa Tài không có tiền đồ, lăn lộn mấy chục năm trong cung cũng không làm nên trò trống gì, bây giờ còn phải nhìn đệ dệ đi chịu chết.

Lúc này Nguyệt Dương phu nhân tìm tới hắn, bảo chỉ cần hắn giúp làm chút chuyện, là có thể miễn cho em vợ của hắn khỏi chết. Nhớ đến việc Lý phu nhân ầm ĩ cả ngày lẫn đêm, Lý Nghĩa Tài hết cách, đành phải đồng ý.

Dù sao có Nguyệt Dương phu nhân ở đây, với sự sủng ái hoàng thượng dành cho nàng ta cùng địa vị an ổn nhiều năm dài trong cung chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Lục Khê uống chút nước ấm, đợi dạ dày dễ chịu hơn, mới thay một bộ trang phục đơn giản, sai người chuẩn bị liễn xa, định đến Tê Ngô cung.

Không ngờ, đúng lúc này bên ngoài đột nhiên có người cầu kiến, nói là Nguyệt Dương phu nhân mời Lục Phương nghi qua Trường Nhạc cung nói chuyện.

Lục Khê hơi khựng lại, chỉ nói: "Thật không đúng dịp, bây giờ ta muốn đến chỗ hoàng thượng, lát nữa ta sẽ qua nhận lỗi với Nguyệt Dương phu nhân."

Ai ngờ liễn xa chỉ vừa đi được nửa đường thì Nguyệt Dương phu nhân cũng ngồi xe đến chắn trước mặt xe nàng, cười tủm tỉm nói: "Lục Phương nghi có việc gì gấp muốn gặp hoàng thượng? Đến Bổn cung phái người đi mời cũng không mời được, Bổn cung không thể làm gì khác hơn là tự mình đến đón Lục Phương nghi rồi."

Lúc này, nàng ta không còn giống với khi ở ngoài Đức Dương điện lần trước, hòa nhã giải thích mà đã bắt đầu tự xưng "Bổn cung" .

Lục Khê có dự cảm xấu, sai người ngừng xe, nhưng không đi xuống hành lễ, chỉ khẽ gật đầu: "Tần thiếp quả thật có chuyện quan trọng cầu kiến hoàng thượng, xin phu nhân thứ lỗi, tần thiếp đang định lát nữa sẽ tới Trường Nhạc cung bồi tội."

Nguyệt Dương phu nhân ôn nhu nhìn nàng, nụ cười bên môi vẫn không giảm: "Trước giờ Lục Phương nghi vốn là một người hiểu quy củ, sao hôm nay nhìn thấy Bổn cung lại không xuống xe hành lễ? Chẳng lẽ là ỷ sủng mà kiêu?"

Vân Nhất đang muốn mở miệng, liền bị Bích Chân kéo lại, bây giờ hoàng thượng còn chưa biết chuyện chủ tử mang thai, tùy tiện nói ra tuyệt không phải chuyện tốt. Huống chi trong hậu cung xưa nay tần phi luôn muốn hoàng thượng là người được mình cho biết đầu tiên, nào có đạo lý thuận miệng nói ra chứ?

Lục Khê cũng hiểu đạo lý này, liền không nhiều lời nữa, dù dạ dày vẫn đang rất khó chịu, cũng vịn tay Tiểu Thuận xuống xe, khom mình hành lễ với Nguyệt Dương phu nhân: "Là tần thiếp vô lễ, xin phu nhân thứ tội."
loading...

Nguyệt Dương phu nhân cũng xuống xe, đỡ nàng dậy: "Bổn cung biết Lục Phương nghi vốn là người lễ độ, dĩ nhiên sẽ không so đo."

Thật ra thì lúc nàng ta vừa đến gần, Lục Khê đã cảm thấy có chỗ không đúng, liền lui về phía sau mấy bước, khiến động tác đỡ của Nguyệt Dương phu nhân chạm vào hư không.

Nhưng không ngờ chính lúc này, Nguyệt Dương phu nhân đột nhiên ôm bụng, sắc mặt kịch biến, cúi đầu la lên.

Lục Khê nhíu mi, nhưng không đưa tay đỡ nàng ta, mà chỉ nói với cung nữ của Nguyệt Dương phu nhân: "Còn không đi đỡ chủ tử của các ngươi? Ngẩn người ở đó làm cái gì?"

Phượng Cầm cùng Loan Địch vội vàng tiến lên tới vịn Nguyệt Dương phu nhân: "Phu nhân, người làm sao vậy?"

Chiếc váy trên người nàng ta từ từ nhiễm đó, màu sắc loang lổ trông vô cùng đáng sợ.

Lục Khê giật mình, quay đầu lại nói với Tiểu Thuận: " Nhanh đi mời thái y!

Nguyệt Dương phu nhân ngã xuống đất, khổ sở ôm bụng, vết máu tươi kia còn có khuynh hướng mở rộng.

Các cung nữ tái mặt ôm lấy nàng ta, thay nhau gọi phu nhân.

Lục Khê đứng ở đằng xa, mi tâm nhíu chặt nhìn tình cảnh đó, chỉ cảm thấy có chút khó hiểu.

Người ở chỗ này nhiều như vậy, ai cũng thấy Nguyệt Dương phu nhân không hề chạm vào nàng, cũng không hề có chuyện nàng đẩy ngã Nguyệt Dương phu nhân, vậy rốt cuộc nàng ta đang ra chiêu gì đây?

Thái y vội vàng chạy tới, chính là Lý Thái y đã chẩn mạch cho Lục Khê lúc sáng. Lục Khê thấy hắn nhanh chóng chạy tới như vậy, nhịp tim bỗng dưng hơi chậm lại, nhất thời có dự cảm không tốt.

Ở thời khác chỉ mảnh treo chuông này, hoàng thượng cũng nhận được tin tức, ngồi liễn xa đi tới.

Hắn vội vàng xuống xe, bị vẻ mặt kinh hãi của Lục Khê cùng Nguyệt Dương phu nhân đang ngã trong vũng máu làm chấn kinh.

"Xảy ra chuyện gì?" Âm thanh của hắn có chút nôn nóng.


Lại thấy Lý Thái y rơi lệ té quỵ xuống đất, không ngừng dập đầu: "Hoàng thượng, vi thần đã tới chậm! Đứa bé. . . . . . đã không còn. . . . . ."

Minh Uyên vừa nghe Lý Thái y nói xong liền biến sắc, phẫn nộ quát: "Người ở Thái Y Viện đâu hết rồi? Chuyện lớn như vậy, vì sao chỉ có một mình ngươi đến? Cao Lộc, mang hết tất cả người ở Thái Y Viện đến đây cho trẫm! Trẫm muốn xem thử đám người kia rốt cuộc là đang làm gì!"

Cao Lộc không dám chậm trễ, nhưng vì hoàng thượng đang ở đây nên hắn không tiện rời đi, chỉ có thể vội vàng phái người đến Thái Y Viện tìm thái y, dặn đi dặn lại nhất định phải mời cả Viện phán tới.

Bởi vì Nguyệt Dương phu nhân đang xuất huyết, nên không động vào nàng ta được, Cao Lộc vội vàng nói với Lý Thái y đang run rẩy quỳ trên đất: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh cầm máu cho phu nhân!" 

Lúc này Lý Thái y mới hồi hồn, nhanh chóng bò đến bên cạnh Nguyệt Dương phu nhân, mở hòm thuốc bắt đầu châm cứu.

Minh Uyên ngồi xổm xuống, ôm lấy người đang thở yếu ớt: "Nguyệt Dương, trẫm ở đây, nàng nghe rõ cho trẫm, nàng phải cố gắng chịu đựng, không được phép ngủ!"

Nguyệt Dương phu nhân mở đôi mắt nhòa lệ nhìn hắn, cúi đầu nức nở nói: "Hoàng thượng, là nô tì vô dụng, không thể giữ được hài nhi. . . . . ."

Câu nói này thấm đẫm nước mắt, sắc mặt nàng ta tái nhợt, chỉ mới vừa thoát khỏi cơn bệnh nặng, nhưng hôm nay lại. . . . . . Minh Uyên lấy lại bình tĩnh, dịu dàng nói nhỏ bên tai nàng ta: "Trẫm không trách nàng, nàng cứ an tâm dưỡng thân thể, hài nhi sẽ còn có thể có."

Những lời này khiến thân thể Lục Khê đang đứng bên cạnh run rẩy như sắp ngã.

Sau một khắc, Minh Uyên giao người trong ngực cho Ánh Ngọc, mặt không thay đổi đứng dậy, lạnh lùng hỏi cả đám người của Nhạc Thanh điện và Trường Nhạc cung: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Ánh mắt của hắn chậm rãi rơi vào người Lục Khê, thấy nàng cũng bị dọa đến mặt mũi trắng bệch thì hơi dịu giọng: "Lục Phương nghi cũng ở đây à?"

Lục Khê cúi người, miễn cưỡng mở miệng nói: "Dạ, tần thiếp vốn muốn đến Tê Ngô cung gặp hoàng thượng, nhưng không ngờ lại gặp Nguyệt Dương phu nhân trên đường. Tần thiếp xuống xe hành lễ, Nguyệt Dương phu nhân liền tới đỡ tần thiếp, nhưng chưa đụng đến tần thiếp, nàng ấy liền ôm bụng ngã xuống đất. Tần thiếp cũng hoảng hồn, liền kêu người nhanh chóng mời thái y, tiếp. . . . . . tiếp đó thì hoàng thượng tới."

Trong cung, chuyện phi tần tranh đấu gay gắt không phải Minh Uyên không biết, nhưng hai người trước mắt đều là người hắn để tâm, Lục Khê nói nàng không chạm vào Nguyệt Dương phu nhân, hắn cũng không hoài nghi, những vẫn hỏi Phượng Cầm cùng Loan Địch theo lệ: "Chuyện có đúng như Lục Phương nghi nói không?"

Lục Khê không nghĩ Nguyệt Dương phu nhân sẽ vin vào cái cớ gượng ép như thế để hãm hại mình, quả nhiên, Phượng Cầm cùng Loan Địch đều gật đầu.

Nhưng không ai đẩy nàng ta, vậy sao lại vô duyên vô cớ sẩy thai?

Lúc này Ánh Ngọc nức nở mở lời: "Khởi bẩm hoàng thượng, mấy ngày gần đây phu nhân cứ cảm thấy lo lắng bất an, thường gặp ác mộng, ngủ không ngon giấc. Có lẽ là vì vậy nên động thai khí dẫn đến việc sẩy thai."

Minh Uyên hỏi Lý Thái y: "Lý đại nhân, không phải trẫm đã giao cho ngươi việc bắt mạch mỗi ngày cho Nguyệt Dương phu nhân sao? Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra vấn đề gì khác thường?"

Lý Thái y sợ hãi nói: "Bẩm hoàng thượng, mỗi ngày hạ quan đều bắt mạch cho phu nhân đúng giờ, tuy mạch tượng của phu nhân có chút không ổn, nhưng đây cũng là hiện tượng bình thường khi mới mang thai. Mỗi ngày hạ quan đều kê cho phu nhân chút thuốc an thai dưỡng khí, theo lý thuyết. . . . . . Theo lý thuyết phải nhanh chóng ổn định mới đúng, không biết vì sao hôm nay lại. . . . . ."

Đúng lúc này, một tên thái giám mang theo các thái y bao gồm cả viện phán trong thái y viện chạy tới.

Vừa thấy mặt rồng giận dữ, những này người liền vội vàng chạy tới, thấy Nguyệt Dương phu nhân đang nằm trong vũng máu, mới phát hiện tình thế nghiêm trọng, sao trước đó không có ai tới bẩm báo cho Thái Y viện chứ!?

Nhưng lúc này không phải là lúc để truy cứu sự việc, viện phán cúi người, cung kính nói: "Chúng thần đến chậm một bước, mong hoàng thượng giáng tội!"

Minh Uyên phất phất tay: "Có tội gì, trẫm sẽ xử phạt các ngươi sau. Bây giờ mau chóng xem tình huống của Nguyệt Dương phu nhân đi!"

Viện phán không dám đem việc này giao cho người dưới, đích thân ra trận, bắt mạch cho Nguyệt Dương phu nhân, nhưng vừa nhìn mạch tượng, liền có chút chần chờ.

Hắn kín đáo ngẩng mắt nhìn Lý Thái y đang đứng đối diện, trong mắt đối phương lộ ra nét kinh hoàng, khẽ lắc đầu một cái.

Mạch tượng này . . . . . . mạch tượng này rõ ràng là do dùng dược vật có tính hàn khiến thân thể bị tổn thương, kinh nguyệt đến sớm, dẫn đến xuất hiện, ở đâu ra sẩy thai?

Liên tưởng đến việc lúc trước Nguyệt Dương phu nhân chỉ đích danh muốn Lý Thái y tới bắt mạch, viện phán liền hiểu, sợ rằng Nguyệt Dương phu nhân vốn không mang long thai, nên bày kế với Lý thái y diễn vở kịch này.

Nhưng chưa tính đến việc Lý Thái y và hắn đã có mấy chục năm giao tình, mà chỉ riêng việc chẩn mạch sai thôi, sợ rằng cả Thái Y Viện đã không thể gánh nổi tội!

Nếu nói ra chân tướng, sợ rằng không chỉ mặt rồng giận dữ, mà cả Thái Y Viện cũng phải chôn theo Lý Nghĩa Tài cùng Nguyệt Dương phu nhân. . . . . .

Nghĩ đến đến đây, viện phán liền quỳ xuống, trầm giọng nói với hoàng thượng: "Hạ quan sẽ tận lực chưa trị cho phu nhân, nhất định sẽ bảo vệ phu nhân bình an."

Ngụ ý là, hắn chưa hề nhắc gì đến đứa bé.

Minh Uyên nắm chặt quả đấm, khan giọng hỏi: "Còn nguyên nhân? Nguyên nhân sảy thai là gì?"

Viện phán trầm ngâm chốc lát, chỉ nói: "Có thể là do Phu nhân nghe được việc gì kích động, hoặc là do dùng nhầm đồ vật bất lợi cho thai nhi, hạ quan kính xin hoàng thượng cho hạ quan chút thời gian, đợi hạ quan trao đổi với Lý Thái y – người thăm mạch cho phu nhân xong sẽ bẩm báo cụ thể cho hoàng thượng."

Nguyệt Dương phu nhân đã được cầm máu, hơi thở mong manh được đưa về Trường Nhạc cung, trong lúc đó Minh Uyên vẫn canh giữ bên người nàng ta, còn các thái y thì bàn bạc riêng ở một chỗ khác.

Viện phán phải cố lắm mới không kéo cổ áo Lý Nghĩa Tài hỏi hắn có phải không muốn sống nữa không, dù có không muốn sống, thì cũng đừng nên kéo cả Thái y viện theo cùng!

Lý Nghĩa Tài khóc lóc nói hắn có nỗi khổ tâm riêng, cuối cùng cầu xin ông ta giấu chuyện này đi, bọn họ mới có đường sống.

Lúc đến điện của Nguyệt Dương phu nhân thì chỉ có Viện phán cùng Lý thái y bước vào, viện phán đang định bắt mạch cho Nguyệt Dương phu nhân, nhưng vừa đi tới bên giường thì chợt ngửi thấy gì đó, ánh mắt ông ta rơi thẳng vào chiếc gối Nguyệt Dương phu nhân đang nằm, sắc mặt trở nên ngưng trọng.

Minh Uyên chuyển mắt qua, nặng giọng nói: "Có vấn đề gì sao?"

"Khởi bẩm hoàng thượng, hạ quan cả gan, muốn xem thử chiếc gối này một lát."

"Chuẩn tấu."

Viện phán cầm lấy cái gối đầu, đặt ở chóp mũi cẩn thận ngửi một lát, đột nhiên quỳ xuống: "Khởi bẩm hoàng thượng, sợ rằng nguyên nhân khiến phu nhân sẩy thai là do chiếc gối đầu này. Hạ quan ngửi thấy trên chiếc gối này có mùi thuốc rất đặc thù, mặc dù nhất thời chưa xác định được nó là loại thuốc gì, nhưng trong đó có bao gồm Cù mạch, Thông thảo, Quế Tâm, cùng với Bạch du, những loại thảo dược này đều là đại kỵ đối với phụ nữ có thai."
loading...

Sắc mặt Minh Uyên lập tức trầm xuống: "Người đâu, mang toàn bộ cung nữ trong cung này tới đây cho ta! Cao Lộc, giữ lấy chiếc gối ngọc này cho trẫm!"

Vì không muốn ảnh hưởng đến Nguyệt Dương phu nhân, hắn sải bước bước ra khỏi phòng, đi tới đại điện, nô tài đã quỳ đầy đất.

"Chiếc gối ngọc kia từ đâu mà có?" Hắn lạnh lùng hỏi.

Ánh Ngọc ngẩng đầu lên nói chút, hơi chần chờ: "Khởi bẩm hoàng thượng, chiếc gối ngọc kia. . . . . . chiếc gối ngọc kia. . . . . . Là quà tặng do Lục Phương nghi đưa tới."

Ánh mắt của Minh Uyên ngưng trệ, Lục Phương nghi?

Trước mắt hiện ra cô gái mặc bạch y thường thường mỉm cười dịu dàng, luôn lẳng lặng nhìn chăm chú vào mắt hắn, mỗi lần đến gần, sẽ ngửi được mùi thơm thanh nhã.

Một nữ tử vừa nghĩ tới đã khiến tâm tình bình yên như thế, sao lại là người làm hại Nguyệt Dương phu nhân sẩy thai được?

Hơi thở nguy hiểm như giông tố ngập tràn đại điện một khắc trước giờ bỗng nhiên biến mất.

Minh Uyên trầm tĩnh nhìn lướt qua chiếc gối ngọc, cuối cùng chỉ nói một câu: "Chuyện này trẫm sẽ điều tra, nếu quả thật có người hại hoàng nhi của trẫm, trẫm nhất định sẽ khiến hắn phải trả giá đắt."

Hắn sẽ không oan uổng một người tốt, nhưng cũng sẽ không bỏ qua cho một người xấu.

Nếu thật sự là Lục Phương nghi làm ra chuyện này. . . . . .

Giữu lúc mọi chuyện đang rối ren, Minh Thâm ra roi thúc ngựa chạy vào cung, nghe nói hoàng huynh đang ở Trường Nhạc cung, không kịp hỏi nhiều, liền vội vã đi vào trong điện: "Hoàng huynh! Thần Đệ có chuyện quan trọng cầu kiến!"

Thần Đệ tính tình phóng khoáng này đột nhiên nóng vội chạy tới tìm hắn, nếu không phải chuyện quan trọng, đệ ấy nhất định sẽ tuân thủ cung quy, lần này đường đột cầu kiến, nhất định là có đại sự.

Minh Uyên tự mình bước ra cửa, liền nghe Minh Thâm nặng nề nói: "Hoàng huynh, Tô Châu đột nhiên xảy ra hỏa hoạn, cháy lan sang lăng mộ của tiên hoàng!"

Sắc mặt của Minh Uyên lập tức thay đổi: "Ngươi nói cái gì? Chuyện xảy ra lúc nào?"

"Chuyện xảy ra vào tối hôm qua, hôm nay lúc đệ còn ở trong phủ, liền nghe gia nhân mà đệ phái đến Tô Châu hái trà trở lại bẩm báo chuyện này, nên mới vội vã vào cung. Nghe nói Tri Phủ Tô Châu sợ hoàng huynh biết chuyện sẽ nổi giận, nên chưa dám bẩm báo, Thần Đệ biết tình thế nghiêm trọng, cho nên tự mình đến báo với hoàng huynh."

Hoàng Lăng bị thiêu, đây chính là chuyện lớn!

Ánh mắt của Minh Uyên đong đầy lo lắng, nhanh chóng nói với Minh Thâm: "Cùng ta đến Tô Châu một chuyến, chuyện này không phải chuyện đùa, phải tự mình xử lý."

Hắn dừng một chút, xoay người lại vào trong điện, nói với viện phán: "Trương đại nhân, chuyện của Nguyệt Dương phu nhân giao cho ngươi, bây giờ trẫm có chuyện quan trọng, hi vọng đến ngày hồi cung có thể nhìn thấy phu nhân khỏe mạnh."

Ánh mắt dời về phía đám cung nhân đang quỳ: "Chuyện chiếc gối ngọc chưa tra rõ, nếu như bị lộ ra ngoài nửa câu, trẫm sẽ hỏi tội đám người các ngươi!"

Vừa chạy ra ngoài, hắn vứa nói với Cao Lộc: "Bên phía Lục Phương nghi cứ như vậy đã, mọi chuyện đợi trẫm hồi cung sẽ tính tiếp, không được truyền ra, cũng không thể để Lục Phương nghi biết."

Cao Lộc cung kính đáp vâng.

Lục Khê bình tĩnh ngồi chờ trong Nhạc Thanh điện. Tiểu Thuận trở lại nói hoàng thượng phải lập tức tới Tô Châu xử lý chuyện Hoàng Lăng bị thiêu, tình thế nghiêm trọng, chuyện Nguyệt Dương phu nhân sẩy thai chỉ có thể tạm thời gác lại.

Hỏi đến nguyên nhân sẩy thai thì Tiểu Thuận nói tạm thời chưa biết, hoàng thượng đang lo lắng chuyện Hoàng Lăng, nên hoãn chuyên này, đợi hồi cung sẽ xử lý.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Lục Khê liền biết chuyện nhất định sẽ liên quan đến mình, Nguyệt Dương phu nhân vội vã chặn mình lại trước khi gặp được hoàng thượng, sợ rằng nguyên nhân chỉ có một, đó chính là nàng ta đã biết mình mang thai.

Lý Thái y nhất định có vấn đề, nhưng dù cho có muốn hại nàng, thì nàng ta cũng không nhất thiết phải lấy đứa bé ra trả giá chứ? Lục Khê nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên run rẩy, chẳng lẽ Nguyệt Dương phu nhân vốn không mang thai?

Vừa nghĩ như thế, lại liên tưởng đến dáng vẻ chần chờ của viện phán sau khi bắt mạch, dáng vẻ trao đổi ngầm giữa Lý thái y và viện phán, mọi hành động đều khiến người ta phải hoài nghi.

Lục Khê trầm giọng nói, "Bích Chân, lập tức đến Tê Ngô cung cầu kiến hoàng thượng, nói rằng ta có thai; Tiểu Thuận, ngay bây giờ ngươi hãy nhanh chóng dẫn người đến cửa Kiến An, nếu Bích Chân không gặp được hoàng thượng, thì phải nói tin tức này với người trước khi hoàng thượng xuất cung!"

Cung nhân trong Nhạc Thanh điện nhanh chóng thi lệnh. Nhưng người vốn dĩ đang suy yếu mê man trong Trường Nhạc cung sau khi hoàng thượng rời đi, câu nói đầu tiên chính là: "Ánh Ngọc, lập tức dẫn người đến chặn người của Nhạc Thanh điện lại, ai cũng không cho ra, tuyệt đối không thể để cho bọn họ gặp được hoàng thượng!"


Hoàng Lăng bị thiêu, hoàng thượng xuất cung, quả thật là ông trời cũng giúp nàng ta

Lục Khê ngồi đã lâu trong Nhạc Thanh Điện, đáy mắt yên lặng nhìn ngoài cửa sổ, cho đến khi có người bước vào.

"Ta đã nghe về chuyện hôm nay rồi." Thường Tư Viện đi tới, lẳng lặng nhìn nàng.

Không có người ngoài ở đây, Lục Khê cũng chẳng có tâm trạng hành lễ, chỉ khẽ gật đầu: "Ngồi đi."

Thường Tư Viện cũng không so đo, ngồi ở bên cạnh nàng, tự rót trà mình: "Ta nghĩ cô là một người thông minh, nhưng không ngờ một khi người thông minh trở nên hồ đồ thì còn đáng sợ hơn kẻ bình thường gấp ngàn lần. "

Lục Khê cười cười: "Quả nhiên là việc tốt không ra cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Một khi ta phạm phải sai lầm, liền lan truyền khắp hậu cung."

Thường Tư Viện nói: " Ta cho là cô giống ta, vì đạt được mục đích, ngay cả mình cũng không để ý tới, không ngờ cô còn đi giúp Nguyệt Dương phu nhân. Bây giờ thì hay rồi, nàng ta lấy oán báo ân, đổ lên đầu cô tội khi quân, mưu hại hoàng tự, quả thực là tội danh không nhỏ."

"Là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không khỏi." Lục Khê cúi đầu khẽ cười, "Ta cũng không hiểu được sao lúc đó mình lại ngu ngốc đi giúp một nữ nhân trong hậu cung, lại càng không ngờ nàng ta sẽ dùng đến chuyện giả mang thai để đổ tội danh khi quân lên đầu ta, quả thực là khiến người khác phải mở rộng tầm mắt."

Thường Tư Viện ngẩn ra, thông minh như nàng ta, tất nhiên là hiểu vấn đề một cách nhanh chóng, nàng ta suy nghĩ một lát: "Theo lý thuyết thì với tính tình của nàng ta, nếu muốn đối phó cô, cũng sẽ không nôn nóng như vậy, nhưng sao mọi chuyện lại diễn ra nhanh như thế, quả thực là kỳ quái."

Lại thấy Lục Khê vừa bật cười vừa sờ lên vùng bụng bằng phẳng: "Nàng ta không có thai, nhưng ta lại có, cô nói lý do này có đủ để hãm hại ta chưa?"

Đến cả người trầm ổn như Thường Tư Viện cũng phải kinh hãi: "Cô. . . . . . Cô có thai?"

Nàng ta nhìn Lục Khê với vẻ khó tin.

"Bây giờ có, nhưng chỉ sợ sau khi hoàng thượng về cung thì đã biến thành không rồi."

Lục Khê cúi đầu nhìn vùng bụng bằng phẳng, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

Đời trước đã mất đi một đứa bé, chẳng lẽ đời này cũng không thể giữ được tiểu sinh mệnh trong bụng hay sao?

Thường Tư Viện không lên tiếng, trầm ngâm một lát mới nói: "Sợ rằng Nguyệt Dương phu nhân sẽ không cho cô cơ hội giữ được đứa bé đâu, cứ nhìn cách nàng ta bày ra thế trận lớn như vậy là hiểu."

Lục Khê chưa kịp lên tiếng, thì một tiểu thái giám canh cửa hốt chạy vào, “phịch” một tiếng quỳ xuống đất: "Khởi bẩm chủ tử, việc lớn không xong rồi ! Tiểu Thuận cùng Bích Chân. . . . . . bị người ta dùng hung khí đánh bất tỉnh, đang hôn mê ở ngoài đại điện!"

Lục Khê biến sắc, nhìn Thường Tư Viện một cái, vẻ mặt đối phương cũng vô cùng nặng nề: "Như vậy, sợ rằng hoàng thượng không biết chuyện cô có thai rồi."

Lục Khê nhắm lại mắt, thật lâu sau mới nói: "Đi một bước tính một bước thôi, ta sẽ cẩn thận."

Thường Tư Viện chợt nảy ra một kế: "Nàng ta có thể dùng khổ nhục kế, chẳng lẽ chúng ta không thể? Nếu cứ ở đây chờ nàng ta xuống tay, sợ rằng được không bù mất, chẳng bằng ——"

"Không thể." Lục Khê mở mắt ra, che bụng, nhấn mạnh từng chữ: "Dù bị thất sủng, dù có thua đi nữa, ta cũng tuyệt đối không hy sinh đứa bé này."

Ý của Thường Tư Viện đã rất rõ, nếu chuyện Nguyệt Dương phu nhân sẩy thai khiến Lục Khê bị nghi ngờ, thì chỉ cần Lục Khê cũng sẩy thai, hiềm nghi này sẽ rơi vào người khác, thêm vào đó Lục Khê còn có thể dùng hình tượng nhu nhược lấy lại được sủng ái của hoàng thượng.

Nhưng đây quả thực là giao dịch không công bằng, Nguyệt Dương phu nhân mất là một đứa bé giả, còn nàng muốn thắng, thì sẽ phải mất một sinh mệnh nhỏ thật sự.

Thường Tư Viện dừng một chút, mới nói: "Ta chỉ giúp cô tìm ra cách giải quyết tốt nhất hiện giờ thôi. Ta nói là việc của ta nhưng còn nghe hay không thì phải trông chờ ở cô rồi."

Nàng ta đi khỏi Nhạc Thanh điện, trước khi đi chỉ để lại một câu: "Sở Nguyệt Dương có thể lấy hình tượng dịu dàng tồn tại trong cung này nhiều năm như vậy, tuyệt đối không phải là người đơn giản. Hi vọng cô có thể cân nhắc kỹ những lời ta nói..., chuyện về đứa bé, còn nhiều thời gian."

Sau khi nàng ta rời đi, Lục Khê bất động đứng nguyên tại chỗ, thất thần thật lâu.

Đời này, nàng Trùng sinh là vì cái gì đây?

Vì cứu Lục gia thoát khỏi diệt vong, vì trả thù Quý Thanh An, vì hủy diệt Thường gia – kẻ cấu kết với Quý Thanh An hại chết nàng cùng đứa bé, vì vãn hồi tất cả tiếc nuối của đời trước.

Nhưng tiếc nuối lớn nhất ở đời trước, là tiểu sinh mệnh trong bụng phải chết cùng nàng.

Người chết đã chết rồi, ba năm sau khi Lục gia bị diệt vong, dù có nhiều bi thương đến thế nào đi nữa, cũng đã bị tiểu sinh mệnh sắp ra đời hòa tan. Nàng mong mỏi nó đến từng giây từng phút, giống như một phép màu mang đến cho nàng cuộc sống mới, đền bù thiếu sót khi mất đi người thân.

Nhưng tâm tình hạnh phúc cùng mong chờ ấy lại chết trong tay Quý Thanh An, chết vì mưu kế bẩn thỉu của Thường Tư Vân.

Đời này, vì đạt được mục đích nàng có thể tự tay hủy diệt đứa bé này sao?

Hoàng thượng xuất cung, chuyện Nguyệt Dương phu nhân sẩy thai tạm thời gác lại, nghi phạm Lục Phương nghi phải an dưỡng trong Nhạc Thanh điện, trên thực tế là bị giam lỏng.

Nàng không được ra, cung nhân hầu hạ nàng cũng không được ra, trừ người của Ngự Thiện Phòng đúng giờ mang cơm đến, thì Nhạc Thanh điện im ắng giống như một vùng đất chết.

Lục Khê lẳng lặng chờ đợi, nửa đêm ba ngày sau, cung nữ cận thân của Nguyệt Dương phu nhân là Ánh Ngọc đến, đồng hành còn có Lý Thái y.

Ánh Ngọc giơ hộp đựng thức ăn trong tay lên, cười tủm tỉm đặt nó ở trên bàn, mở ra, bưng chén canh đưa cho Lục Khê: "Đây là do phu nhân cố ý ban cho Lục Phương nghi, mong rằng Lục Phương nghi tranh thủ uống lúc còn nóng."

Chén canh kia đen nhánh như mực, đặc dính khó ngửi, chỉ mùi thôi cũng đủ để làm dạ dày Lục Khê sôi trào.

Nàng lạnh nhạt nói: "Nguyệt Dương phu nhân thật to gan, dám mưu hại Long thai, không sợ chuyện này truyền tới tai hoàng thượng, nàng ta phải gánh tội khi quân sao?"

Ánh Ngọc cười khẽ: "Phương nghi quá lo rồi, người biết phương nghi có thai chỉ có Lý Thái y, chỉ cần Lý Thái y phủ định hoàn toàn, chắc chắn hoàng thượng sẽ không tin lời nói một phía của phương nghi đâu."

Tầm mắt Lục Khê rơi vào người Lý Thái y, hắn cúi thấp đầu, không nói một lời, sắc mặt trắng bệch.

Bây giờ Thái Y Viện còn chưa lo nổi cho mình, nếu thuận theo thì còn có khả năng tránh tội, nhưng một khi mưu kế của Nguyệt Dương phu nhân bị tố giác, như vậy không chỉ Lý Thái y, mà cả viện phán cũng không thoát.

Bọn họ và Nguyệt Dương phu nhân đã là người ngồi cùng một chiếc thuyền.

Sợ rằng sau khi hoàng thượng trở về, dù nàng có giải thích thế nào, cũng sẽ bị người ta nghĩ là kẻ điên nói nhảm, tội danh hại Nguyệt Dương phu nhân lại càng chân thực hơn.

Thật ra thì không cần suy nghĩ nhiều, Lục Khê cũng có thể đoán được nước cờ Nguyệt Dương phu nhân sẽ dùng để đối phó mình, chiếc gối đầu kia là nhược điểm duy nhất có thể đổ tội lên đầu nàng.

Chén thuốc trên bàn chậm rãi tỏa ra khí nóng, mùi vị ghê tởm dần dần tràn ra khắp điện.

Lục Khê cười lạnh: "Nguyệt Dương phu nhân quả thật là giỏi mưu nhiều kế, tính toán hết thảy, không chừa lại đường nào để ta có thể đi!"

Hôm nay dù uống xong chén thuốc này không chết, ngày khác cũng sẽ vì tội danh mưu hại Long thai mà chết.

Dưới ánh mắt của Ánh Ngọc, nàng bưng chén thuốc lên, cắn răng uống một hơi cạn sạch. Chỉ chốc lát sau, huyết sắc trên mặt rút đi hết, đau đớn ôm bụng.

Ánh Ngọc quay đầu lại liếc nhìn Lý Thái y đang run rẩy, trong mắt thoáng qua một tia miệt thị: "Lý đại nhân, hôm nay thân thể Lục Phương nghi khó chịu, kính xin đại nhân xem giúp Lục Phương nghi một chút."

Lý Thái y vừa gật đầu tiến lên, vừa chần chờ nói: "Ánh Ngọc cô nương, sẩy thai là chuyện đại hung, cảnh tượng hết sức đáng sợ, cô nương muốn nhìn hạ quan chẩn bệnh, hay là ——"

"Không cần nhiều lời, ta sẽ chờ ở bên ngoài, ngươi nhanh tay lên." Ánh Ngọc xoay người đi ra ngoài.

Bởi vì Lục Khê đang mang thân phận là nghi phạm, nên nô tài của Nhạc Thanh điện cũng bị giam lỏng như chủ tử, lúc này hơn phân nửa đã ngủ, bên ngoài là người do Phủ Nội Vụ phái tới.

Ánh Ngọc đi ra khỏi cửa, khẽ cười với thái giám đang canh gác: "Nương nương còn có ít lời muốn Lý Thái y thay mặt hỏi Lục Phương nghi, làm phiền công công châm chước cho một chút."

Một chiếc hà bao được đưa tới, thái giám này hơn hở nhận lấy: "Ánh Ngọc cô nương khách khí rồi, đã là chuyện Nguyệt Dương phu nhân muốn hỏi, thì cứ tự nhiên, tự nhiên."

Canh ba đã qua, Lý Thái y mới đi ra khỏi điện, sắc mặt hết sức khó coi, trán lấm tấm mồ hôi.

"Đã xong chưa?" Ánh Ngọc cúi đầu hỏi một tiếng.

Lý Thái y nhíu mày, như lập tức già đi mấy chục tuổi: "Đã theo làm theo ý phu nhân, đứa bé không còn, Lục Phương nghi không sao."

Ánh Ngọc không yên lòng, đi vào lần nữa nhìn Lục Khê, lúc này sắc mặt của nàng trắng bệch, dung nhan tiều tụy, mồ hôi thấm ướt mép tóc.

"Sao nàng ta lại ngủ?"

Lý Thái y đáp: "Hạ quan cho Lục Phương nghi dùng chút dược phẩm an thần, tất nhiên là khiến người ta buồn ngủ."

"Làm phiền đại nhân, phu nhân biết chuyện này đã xong, nhất định sẽ rất hài lòng. Ngày khác nếu giúp hoàng thượng sinh hạ hoàng tử thì chuyện đại nhân trở thành phó viện phán cũng không phải là không có khả năng."

"Vậy hạ quan xin cảm ơn sự đề bạt của phu nhân trước."

Bóng dáng của hai người nhanh chóng biến mất ở trong màn đêm.

Đau đớn vì mất đi con, Nguyệt Dương phu nhân dù có nhân hậu thế nào, thì chuyện nửa đêm tìm người tới hỏi Lục Khê vì sao phải hại con nàng cũng là điều đương nhiên. Làm gì có người mẹ nào không đau lòng khi mất đi con mình?

Còn Lục Khê, dù sau này có nói cho hoàng thượng nàng đã từng mang thai, nhưng lại bị Nguyệt Dương phu nhân hại mất, thì cũng sẽ bị người khác xem như chuyện cười, sợ rằng cả cung đình sẽ chẳng có ai tin lời nàng.

Trường Nhạc cung, sắc mặt Nguyệt Dương phu nhân tái nhợt, thần thái mệt mỏi. Thuốc mang tính hàn kia rất hại cho sức khỏe, chẳng khác sảy thai là bao nhiêu.

Nghe Ánh Ngọc hồi báo, nàng ta cười nhạt, nụ cười kia cực kỳ ôn hòa, mang theo vài phần nhu nhược, mấy phần Mỹ Lệ, khiến người ta yêu thương.

"Như thế, ta cũng an tâm."

Ánh Ngọc đáp: "Xin phu nhân an tâm nghỉ ngơi đi, dược vật kia mang hại rất lớn, Lý đại nhân nói nếu không điều dưỡng tốt, sợ rằng khó có thể mang thai. Vì vậy, kính xin phu nhân quan tâm hơn đến sức khỏe của mình."

Nguyệt Dương phu nhân nói: " Tên Lý Nghĩa Tài này tuy hơi ngu xuẩn, nhưng y thuật cũng không tầm thường, ngươi bảo hắn kê một ít thuốc bổ, bắt mạch đúng giờ, phải điều dưỡng thân thể ta tốt lên trong thời gian ngắn nhất."

Kẻ địch đã ngã xuống, thời gian kế tiếp không thể buông lỏng cảnh giác, mà phải thừa thắng xông lên, củng cố địa vị.

"Ánh Ngọc, đến khố phòng lấy một ít ngân lượng mang đến cho viện phán đại nhân cùng Lý Nghĩa Tài. Về phần Lý phu nhân, thì bảo người tặng cho bà ta một ít trang sức đang thịnh hành ở Kinh Thành, thuận tiện nói cho bà ta biết chuyện đệ đệ bà ta phạm phải, để cho bà ta hiểu tác dụng của Lý Nghĩa Tài."

"Dạ, nhưng là, vì sao phu nhân phải giúp hắn nhiều như vậy?"

"Người đã sống không được lâu nữa, thì cũng nên hưởng chút phúc trước khi chết. Bổn cung vốn là người có ơn tất báo, ngày trước Lục Phương nghi giúp Bổn cung, Bổn cung nhân hậu chỉ khiến nàng ta sẩy thai; Lý Nghĩa Tài giúp Bổn cung, Bổn cung liền để cho hắn sống những ngày cuối cùng thoải mái đôi chút."


Nụ cười dịu dàng bên môi nàng ta khiến Ánh Ngọc cũng phải thất thần một lúc...




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon