Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 19

loading...

Sắc hiệp 18+ - "Trẫm ở đây, không phải sợ nữa. . . . . ." Hắn chỉ có thể nhẹ nhàng dỗ nàng, nhìn nàng vùi đầu vào khuỷu tay mình, yên lặng rơi nước mắt, giống như một con mèo nhỏ đang nức nở.


Dau pha hau cung - Chuong 19


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 19: Chân Tướng



Hoàng đế các đời của Ngự quốc đều chôn ở trong Hoàng Lăng, chỉ ngoại trừ phụ thân của Minh Uyên, Ngự Tuyên Đế.

Sau khi băng hà, trong di chiếu viết rõ ông hi vọng mình được mai táng ở Tô Châu, cách xa Hoàng Thành. Vì vậy nhóm cung tượng đã xây dựng ở Tô Châu một Hoàng Lăng đơn giản nhưng không mất đi quý khí, mai táng một đời Đế Vương.
Ngự Tuyên Đế tại vị 28 năm, băng hà khi chỉ hơn bốn mươi tuổi, lúc ông còn tại vị quốc gia an ổn, quả thực là một thời thái bình thịnh thế. Ông yêu thích cỏ cây hoa lá, mềm lòng đa tình, người yêu nhất trong cuộc đời là mẫu phi của Minh Uyên. 

Chỉ tiếc, mẫu phi của Minh Uyên chỉ là một khuê nữ con nhà khá giả ở Tô Châu, mặc dù dịu dàng như nước, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn muốn sống cuộc sống chung thủy của hai người, sau khi vào cung, mỗi ngày trôi qua trong chờ đợi, rốt cuộc ưu tư thành bệnh, sớm rời nhân thế.

Mười năm sau, Ngự Tuyên Đế tuần du đến nơi bà đã từng sống, mộ phần bà được mai táng ở đó —— chỉ vì ông biết cả đời bà đã bị vây khốn trong cung đình, sau khi chết đi chắn chắn không muốn tiếp tục bị giam cầm ở đó nữa.

Ông không quên được bà, thân là Đế Vương biết rõ không thể chỉ sống vì tình cảm, nhưng vì ưu tư lâu ngày nên buông tay nhân gian sớm. Rốt cuộc, đến khi chết đi ông cũng có thể trở về nơi sơn thủy mình đã từng sống, chỉ cầu được chung huyệt cùng bà.

Minh Uyên đứng trước Hoàng Lăng đã bị cháy sạch, nhìn phần mộ nơi mai táng tiên hoàng cùng mẫu phi, yên lặng, không chút biểu cảm.

Hồi lâu, hắn mới xoay người sang chỗ khác, phân phó người phía sau: "Trọng tu Hoàng Lăng, đưa toàn tộc Tri Phủ Tô Châu đến Hoàng Thành, chờ đợi xử lý."

Giấu giếm chuyện trọng đại như thế, liên luỵ cửu tộc là điều sớm muộn.

Nguyên nhân gây ra hỏa hoạn là do sấm sét, tiếng sấm bổ trúng rừng cây trong Hoàng Lăng, cháy suốt một đêm, khiến khung cảnh trong Hoàng Lăng hoàn toàn thay đổi.

Lúc trận hỏa hoạn xảy ra thì vị Tri Phủ Đại Nhân kia đang chìm trong ôn hương nhuyễn ngọc đến quên đường về, cả khi Thông phán vào lay hắn cũng không tỉnh, cũng may Thông Phán này là một người quyết đoán, hắn ta nhanh chóng dẫn người đến Hoàng Lăng cứu hỏa, đến ngày thứ hai mới dập tắt được ngọn lửa.

Nhưng khi định bẩm báo lên triều đình thì Tri Phủ - lúc này đã tỉnh táo cản lại, ông ta biết sau khi hoàng thượng hay tin chắc chắn sẽ giận dữ, một nhà già trẻ khó giữ được tính mạng, nhưng còn chưa nghĩ ra biện pháp đối phó thì hoàng thượng đã nhận được tin, chạy tới Tô Châu.

Lần này, ông ta chắc chắn phải nhận lấy án tử.

Xử lý xong mọi chuyện ở Tô Châu, trở về hoàng cung thì đã qua nửa tháng.

Chuyện Hoàng Lăng đã khiến hắn bận bịu đến sứt đầu mẻ trán, hồi cung còn phải xử lý việc Nguyệt Dương phu nhân sảy thai. Vì Minh Uyên đã hạ lệnh không cho phép kẻ nào tiết lộ chuyện này, cho nên sau khi hắn rời cung đến nay hoàng hậu cũng không thể nhúng tay vào.

Ngày đầu tiên lâm triều sau khi trở về hoàng cung, nghe các đại thần đưa ra ý kiến về việc Hoàng Lăng xảy ra hỏa hoạn, Minh Uyên lạnh lùng phán Tri phủ Tô Châu tội tử hình, sau đó liền đến Trường Nhạc cung.
loading...

Nguyệt Dương phu nhân đã xuống giường, đứng cạnh cửa sổ ngẩn người, nếu không phải Ánh Ngọc lên tiếng nhắc nhở hoàng thượng tới, sợ rằng nàng ta vẫn không phát hiện ra.

Minh Uyên thấy sắc mặt nàng ta vẫn khó coi như cũ, trên khuôn mặt ôn hòa xưa nay không ẩn giấu được vẻ sầu bi, bước chân hắn chậm lại: "Sao đã xuống giường rồi? Thân thể bị tổn thương lớn như vậy, nên nằm nghỉ nhiều hơn mới đúng?"

Nàng ta miễn cưỡng cười một tiếng, trong đôi mắt mang theo vẻ ướt át: "Nô tì đã nằm trên giường rất nhiều ngày rồi, cả người đều đau, nghĩ nên đứng lên đi lại một chút thì tốt hơn. Biết hoàng thượng hồi cung, nhưng không thể tự mình nghênh đón, là nô tì thất lễ."

Nàng ta còn muốn hành lễ, lại bị Minh Uyên đưa tay đỡ lên: "Thân thể nàng còn chưa tốt, những lễ tiết này miễn đi."

Vừa nhìn liền biết nàng ta vẫn đang đau lòng chuyện mất đi hài nhi, Minh Uyên cũng không biết an ủi ra sao, chỉ có thể ôm nàng ta vào trong ngực, vỗ vỗ lưng nói: "Được rồi, đừng buồn nữa, trẫm ở ngoài cung vẫn luôn nhớ tới nàng, bây giờ đã về rồi, không hy vọng còn thấy nàng buồn bã. Trẫm nói rồi, chỉ cần nàng dưỡng thân thể tốt lên, sớm muộn gì cũng sẽ lại có thôi."

Hàn huyên một lát, bởi vì mới vừa hồi cung, chuyện cần hắn xử lý còn quá nhiều, Minh Uyên chỉ có thể sai bọn cung nữ thái giám hết lòng chăm sóc xong, liền rời đi.

Nhưng còn chưa đi xa, liền thấy Lý Nghĩa Tài quỳ ở giữa đường, mắt chứa đầy lệ.

Cao Lộc vội la lên: "Lý đại nhân làm gì thế? Còn không nhanh lên đứng lên! Rốt cuộc là có vấn đề gì, mà không đến Thái Y Viện làm việc, lại ở đây cản trở đường đi của hoàng thượng?"

Minh Uyên không lên tiếng, nhìn Lý Nghĩa Tài đột nhiên nặng nề dập đầu, run giọng nói:: "Hạ quan muốn cầu xin hoàng thượng ban chết, tha cho vợ con hạ quan!"

Cao Lộc lập tức bối rối, lại nghe Minh Uyên mặt không thay đổi hỏi một câu: "Lý đại nhân làm chuyện gì mà khiến trẫm phải ban chết cho ngươi cùng người nhà?"

Lý Nghĩa Tài vẫn nặng nề dập đầu như cũ, đến khi máu tươi nhiễm đỏ trán, hắn vẫn không dừng động tác: "Hạ quan bị người ta uy hiếp, lừa gạt hoàng thượng, hãm hại cung phi, còn bị uy hiếp kê thuốc mưu hại hoàng tử chưa ra đời, quả thật là tội ác tày trời! Mong hoàng thượng nể tình hạ quan biết hối cãi, không mắc thêm lỗi lầm, tha cho người nhà hạ quan, hạ quan nguyện lấy cái chết tạ tội, báo đáp hoàng ân!"

Cao Lộc biến sắc, cúi đầu không dám nói chuyện, đợi phản ứng của Minh Uyên.

"Ngươi nói cái gì?"

Lý Nghĩa Tài vẫn dập đầu, "Hạ quan bị Nguyệt Dương phu nhân uy hiếp, bất đắc dĩ phải nói dối rằng nàng ta có tin vui cùng giúp diễn vở kịch sảy thai, còn suýt hại Lục Phương nghi phải uống thuốc phá thai. . . . . . Hạ quan tự biết khó thoát khỏi tội chết, cầu xin hoàng thượng khai ân!"

Lừa gạt hoàng thượng, bị người bức hiếp, hãm hại cung phi, hoàng tử chưa ra đời. . . . . .

Sắc mặt Minh Uyên bỗng chốc trầm xuống, cảm xúc trong mắt thay đổi liên tục, rốt cuộc phân phó nói: "Cao lộc, đến Nhạc Thanh điện."

Trên đường, người dập đầu đến chảy máu vẫn quỳ ở đó, còn Minh Uyên chưa một lần ngoái đầu nhìn lại.

Nhạc Thanh điện được người của phủ Nội vụ canh giữ, đến cả con ruồi cũng khó lọt.

Liễn xa dừng ở bên ngoài, Minh Uyên đi thẳng vào đại điện, thị vệ cùng thái giám hai bên không ngừng quỳ xuống hô to vạn tuế, thế nhưng hắn lại chẳng hề bận tâm, chỉ yên lặng đi vào.

Người vốn nên bệnh liệt giường - Nguyệt Dương phu nhân đã xuống đất, nhưng người đáng ra phải khỏe mạnh là Lục Phương nghi lại đang nằm trên giường, trong lòng Minh Uyên thoáng qua dự cảm xấu, xuyên qua cồng vòm u tối trong đại điện đi vào tẩm phòng, thấy Lục Khê đang nhắm nghiền mắt nằm yên trên giường.

Nữ tử vài ngày trước còn mỉm cười dịu dàng với hắn giờ phút này mặt mũi tiều tụy, dung nhan vàng vọt, còn các cung nữ đứng ở một bên, mặt buồn rười rượi, vừa thấy hoàng thượng tới, liền nhanh chóng quỳ xuống, vừa mừng vừa sợ run giọng kêu: "Hoàng thượng vạn tuế" .

Minh Uyên bị cảnh tượng như vậy làm chấn động, ánh mắt hắn dừng lại trên người Bích Chân – người có thể xem là trấn định nhất, lạnh giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Vì sao chủ tử các ngươi lại bệnh ra thế này?"

Ánh mắt Bích Chân chứa đầy ưu tư, nặng nề đáp: “Bẩm hoàng thượng, chủ tử đã có thai, mấy ngày nay bởi vì nôn oẹ, ăn cái gì ói cái đó, cho nên. . . . . . Cho nên mới gầy thành như vậy."

Có thai? !

Thân thể Minh Uyên cứng đờ, dù đã sớm đoán ra, nhưng vẫn khiếp sợ nhìn người đang nhắm mắt ngủ say trên giường: "Lục Phương nghi. . . . . . Có tin vui?"

Bích Chân khóc lóc đáp: "Nô tỳ không dám lừa hoàng thượng, trước khi hoàng thượng rời cung, chủ tử đã có hỉ, ngày đó nô tỳ cùng Tiểu Thuận muốn đến báo cho hoàng thượng, nhưng lại bị người ta đánh bất tỉnh ở ngoài điện, không thể kịp mang tin đến. . . . . ."

Bị người khác đánh bất tỉnh?

Mắt Minh Uyên tối lại, tức giận đến trán nổi gây xanh: "Là ai to gan như vậy? Thái y đâu? Vì sao không mời thái y? Các ngươi phục vụ chủ tử mình thế nào mà để cho nàng bệnh đến mức này, đến cả thái y cũng không biết mời sao?"

Nước mắt Bích Chân rơi xuống nhiều hơn, âm thanh vẫn cố giữ vẻ trấn định: "Hoàng thượng có chỗ không biết, là chủ tử không cho tụi nô tỳ đi mời thái y, chỉ sợ tin vui vừa rò ra, đứa bé liền. . . . . . Liền. . . . . ."

"Liền cái gì?"

"Liền không giữ được. . . . . ." Cuối cùng, các cung nữ xung quanh cũng không nhịn được, đều cúi đầu khóc thành tiếng.

Minh Uyên giận dữ, "Cái gì gọi là không giữ được? Là ai muốn mưu hại hoàng nhi của trẫm? Bích Chân, ngươi nói rõ cho trẫm, nếu có nửa điểm lừa dối, trẫm sẽ lập tức chém đầu các ngươi!"

Bích Chân nén lệ, kể lại đầu đuôi mọi chuyện xảy ra mấy ngày nay, từ chuyện Nguyệt Dương phu nhân vô cớ đẻ non đến chuyện Lục Khê mang thai, từ chuyện bọn họ bị người đánh bất tỉnh ở ngoài điện đến chuyện Ánh Ngọc và Lý Thái y bưng thuốc phá thai tới. . . . . .
loading...

"May mà trước đó Lý Thái y đã đổi thành thuốc dưỡng thai, nếu không sợ rằng chủ tử. . . . . ."

Âm thanh đến đây liền dừng lại.

Minh Uyên đã ẩn nhẫn tới cực điểm, giờ phút này gần như bộc phát, lớn giọng bảo Cao Lộc: "Mau gọi tất cả thái y ở Thái Y viện tới cho trẫm! Bao gồm cả Lý Nghĩa Tài!"

Trong giọng nói lộ rõ tức giận.

Cao Lộc không dám chần chờ, vội vã đi ra ngoài. Minh Uyên cố bình ổn cảm xúc, bước đến gần giường hẹp, nhìn thấy hai dòng lệ đang im lặng chảy xuống từ đôi mắt nhắm nghiền của nữ tử trên giường.

Dưới mắt là vết thâm quầng rõ rệt, lông mi khẽ lay động như cánh bướm, hắn thậm chí có thể tưởng tượng đôi tay dưới chăn phải nắm chặt đến mức nào mới khắc chế được tiếng nấc chỉ chực tràn ra khỏi cổ họng. . . . . .

Môi lưỡi hắn đắng chát, cũng không biết nên nói cái gì, hắn tin tưởng Nguyệt Dương phu nhân, biết rõ người con gái trước mắt này không phải là người lòng dạ độc ác, lại vẫn hạ chỉ cho Phủ Nội Vụ giam lỏng nàng, nay nàng đang có mang, thế nhưng. . . . . . Thế nhưng bệnh thành như vậy. . . . . .

Trong đầu đột nhiên hiện ra ký ức thời gian trước, nàng cười dịu dàng trò chuyện cùng hắn, bận rộn như một tiểu thê tử trong nhà bình thường làm hà bao cho hắn, bất chấp đêm lạnh đứng ở cửa điện chờ hắn.

Hắn gần như có thể nhìn thấy họa tiết tối sáng phát ra từ đèn lồng những đêm đó, rõ ràng là nàng chấp nhất thật lòng chờ hắn.

"Trẫm ở đây, không phải sợ nữa. . . . . ." Hắn chỉ có thể nhẹ nhàng dỗ nàng, nhìn nàng vùi đầu vào khuỷu tay mình, yên lặng rơi nước mắt, giống như một con mèo nhỏ đang nức nở.

Các thái y vội vã chạy tới, từng người một quỳ trên mặt đất không dám nói lời nào, hắn lạnh lùng quét mắt qua bọn họ: "Bắt mạch cho Lục Phương nghi đi!"

Viện phán là người đầu tiên đứng lên , run rẩy bắt mạch xong, sắc mặt trắng bệch nói: "Khởi bẩm hoàng thượng, Lục Phương nghi. . . . . . Lục Phương nghi có tin vui. . . . . ."

Minh Uyên đá cho hắn một cước: "Có tin vui? Trẫm còn dám tin ngươi sao? Giỏi cho một viện phán đại nhân, lại dám dĩ hạ phạm thượng, lừa gạt trẫm! Trẫm hỏi ngươi, chuyện Nguyệt Dương phu nhân sảy thai ngày đó là thật hay giả?"

Viện phán vội quỳ xuống cầu xin tha thứ, cả người run rẩy nhắm mắt nói: "Hạ quan phạm phải tội khi quân, đáng chết vạn lần. . . . . . Cầu xin hoàng thượng ban cho được chết!"

Trong đại điện, cung nữ thái giám còn có cả thái y quỳ khắp nền đất, có người toàn thân phát run, có người thấp giọng nức nở, có người dập đầu cầu xin tha thứ.

Minh Uyên chỉ cảm thấy rùng mình, phi tử cùng thần tử mà hắn tin tưởng đều đang lừa gạt hắn, hoàng thượng như hắn chẳng lẽ dễ bị qua mặt thế sao?

"Trẫm thấy đám các ngươi đều ngại mình sống quá lâu đúng không, có phải muốn trẫm tiễn toàn bộ các ngươi xuống quỷ môn quan không!" 

Sắc mặt lạnh lùng âm trầm tới cực điểm nhìn đám người đang quỳ phía dưới, đang trong cơn tức giận, chợt phát hiện có người đang níu lấy áo hắn, lúc này hắn mới sực nhớ trong điện còn có một người đang ốm yếu.

Lục Khê kéo tay áo, giùng giằng muốn đứng dậy, nhưng bị hắn dịu dàng ấn nằm xuống: "Có chuyện gì cứ nói thẳng cho trẫm biết, nàng đang ốm, đừng ngồi dậy."

Lục Khê yên lặng nhìn hắn, âm thanh tuy nhỏ yếu nhưng lại đầy trấn định: "Hoàng thượng, Hoàng Lăng bị sét đánh, đây vốn là hiện tượng tự nhiên, nhưng khó tránh khỏi có người mang suy nghĩ xấu, nói là. . . . . ." Nàng dừng một chút, "Nói là điềm gở, vì vậy tần thiếp kính xin hoàng thượng tạm thời bỏ qua bọn họ, đừng làm lớn chuyện này gây ảnh hưởng không tốt. Cũng may tần thiếp cùng hài nhi đều bình yên đợi được đến ngày hoàng thượng hồ cung, tần thiếp. . . . . . tần thiếp đã cảm thấy đủ rồi."

Minh Uyên nhìn nàng, thật lâu vẫn không thốt nên lời nào.

Đôi con ngươi trấn định sáng ngời, vĩnh viễn đều mang theo một tầng quyến luyến, luôn đặt hắn ở vị trí thứ nhất, giống như toàn thế giới ở trong mắt nàng chỉ có duy nhất một mình hắn vậy.

Rõ ràng bản thân đã phải chịu khổ rất nhiều, nhưng vẫn suy nghĩ cho hắn đầu tiên. . . . . .

Minh Uyên cầm tay nàng: "Ái phi cứ an tâm dưỡng thân thể cho tốt đi, trẫm tự có chừng mực, không cần lo lắng."

Hắn xoay người sang chỗ khác nhìn đám cung nữ thái giám đang quỳ gối trước mặt, trầm giọng: " Chủ tử gặp nạn, không kịp thời báo lên, là tội lớn; chủ tử ngã bệnh, phục vụ cẩn thận tỉ mỉ, là công lớn. Hôm nay công tội bù trừ, trẫm không tính toán với các ngươi nữa, hầu hạ Lục Phương nghi cho tốt, nếu xảy ra nửa điểm sai lầm, trẫm sẽ hỏi tội các ngươi!"

Trấn an Lục Khê xong, Minh Uyên đi ra chủ điện Nhạc Thanh điện, đầu tiên là chỉ định ba vị thái y từ nay về sau toàn quyền phụ trách tình trạng thân thể Lục Phương nghi, sau đó cho mọi người lui xuống hết, chỉ để lại viện phán cùng Lý Nghĩa Tài .

Hắn lạnh lùng quét mắt qua hai người kia một cái, hai người liền “phịch” một tiếng cùng nhau quỳ xuống.

Lý Nghĩa Tài không lên tiếng, viện phán run giọng nói: "Hạ quan tội đáng chết vạn lần, cầu xin hoàng thượng tha mạng!"

Minh Uyên nâng chung trà lên uống một hớp: "Đã là tội đáng chết vạn lần, thì làm gì có chuyện tha mạng?"

Viện phán phát hiện mình lỡ lời, liền nặng nề dập đầu: "Khởi bẩm hoàng thượng, hạ quan vốn không có ý định giúp Nguyệt Dương phu nhân lừa gạt hoàng thượng, thật sự là do tình thế nguy cấp, vì bảo vệ tánh mạng nên mới che giấu lời nói dối của nàng ta, mong hoàng thượng xem xét chuyện vi thần không tham dự mưu hãm hại hoàng tử mà tha cho hạ quan một con đường sống."

Minh Uyên dằn mạnh ly trà xuống bàn, giận dữ mắng: "Làm viện phán mấy chục năm, đã phạm phải tội khi quân còn dám cò kè mặc cả với trẫm! Còn không mau khai báo rõ đầu đuôi cho trẫm!"

Lý Nghĩa Tài nhìn viên phán đang xám mặt, hít sâu một hơi: "Hoàng thượng, xin để hạ quan thay thế viện phán đại nhân trần thuật chuyện này, viện phán đại nhân đúng là bị hạ quan làm liên lụy mà thôi."

Từ thời khắc Nguyệt Dương phu nhân đến tìm hắn, uy hiếp dụ dỗ nói sẽ giúp em vợ hắn thoát tội đến chuyện nàng ta thiết kế, hãm hại Lục pương nghi đều được kể lại tường tận.

Sắc mặt Minh Uyên càng lúc càng âm trầm, cuối cùng gần như là khàn giọng hỏi: "Sao đột nhiên ngươi lại đổi thuốc phá thai thành thuốc dưỡng thai?"

Lý Nghĩa Tài đã chuẩn bị tâm lý chịu chết, nên chẳng còn gì sợ hãi nữa: "Mặc dù hạ quan là kẻ vàng đỏ nhọ lòng son, vì tư lợi trợ giúp Nguyệt Dương phu nhân lừa gạt hoàng thượng, nhưng hạ quan theo nghề thuốc nhiều năm, chưa bao giờ có suy nghĩ làm tổn thương đến sinh mạng vô tội. Hạ quan có thể làm trái với lương tâm giúp Nguyệt Dương phu nhân nói dối việc mang thai cùng sẩy thai, nhưng thật sự không thể độc ác cướp đoạt sinh mạng của một đứa bé. . . . . ."

Hắn cúi đầu thành khẩn. Nhưng thật ra vẫn còn che giấu một chuyện, chuyện này liên quan đến tính mạng vợ con nên hắn không thể nói ra.

Huyệt thái dương Minh Uyên giật nảy liên hồi, cuối cùng hắn nhắm mắt tựa lưng vào ghế ngồi, chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi.

"Cao Lộc, giao bọn họ cho phủ Nội Vụ, nên xử lý như thế nào thì cứ xử lý như thế ."
loading...

Những lời này làm viện phán tái mặt, nhưng Lý Nghĩa Tài lại thở phào nhẹ nhõm —— chỉ cần không liên luỵ người nhà, hắn có chết cũng không tiếc.

Tất cả mọi người đi ra ngoài, Minh Uyên lẳng lặng nhắm mắt thật lâu, trong lòng biết rõ những người kia nhiều nhất cũng chỉ là đồng lõa, chủ mưu chân chính. . . . . . lại là kẻ hắn tin tưởng sủng ái nhiều năm.

"Bãi giá Trường Nhạc cung."

Trong vòng một ngày, hoàng thượng tới Trường Nhạc cung hai lần.

Nguyệt Dương phu nhân vui vẻ đón hắn, thần thái mỹ lệ luôn khiến người khác phải ghen tỵ.

Minh Uyên không nhanh không chậm theo nàng ta đi vào đại điện, lạnh nhạt ra lệnh cho đám cung nhân lui ra, tiếp đó xoay người lại lẳng lặng nhìn nàng ta.

Nguyệt Dương phu nhân mơ hồ cảm thấy giờ phút này hoàng thượng thật kỳ lạ, mắt hắn lóe qua cảm xúc phức tạp, nàng ta ngẩn người, tự tay bưng bình trà trên bàn lên rót cho hắn: "Hoàng thượng, mời uống trà."

Minh Uyên không có đưa tay nhận, chỉ lạnh nhạt nhìn nàng ta chăm chú.

Bàn tay của Nguyệt Dương phu nhân dừng tại giữa không trung, trong lòng mơ hồ có dự cảm xấu.

Nàng ta duy trì tư thế này một lúc, dung nhan vẫn ôn hòa như cũ, âm thanh mềm mại mà trong suốt: "Hoàng thượng đến đây lần này, có phải có chuyện muốn hỏi nô tỳ không?"

Ánh mắt hai người chạm nhau, nhưng chẳng ai có dự định tránh né.

Minh Uyên lại đột nhiên nói: "Lúc tới đây trẫm nghĩ, nàng đã sống trong cung này 6, 7 năm rồi, không biết trẫm có nhớ sai không?"

Nguyệt Dương phu nhân cười khẽ: "Hoàng thượng nhớ không lầm, 16 tuổi nô tì tiến cung, hôm nay đã 23 rồi."

Minh Uyên lại nói: " Từ khi nàng vào cung tới nay, luôn tuân thủ lễ nghĩa, không tranh đấu với người, trẫm cảm thấy nàng là nữ tử không tranh quyền thế, mới ban tặng Trường Nhạc cung này, ngụ ý sống những ngày dài vui vẻ, không bị phàm tục quấy nhiễu."

Nguyệt Dương phu nhân gật đầu: "Nô tì nhớ."

Âm thanh Minh Uyên vẫn vững vàng, vẻ mặt cũng rất bình tĩnh, cho đến khi trầm mặc một hồi lâu, mới rốt cuộc nói một câu không nhìn ra cảm xúc: "Nhưng trẫm thật không ngờ, thời gian bảy năm vẫn không đủ để nhìn thấu một người, những thứ mà trẫm tưởng mình thấy rõ, hóa ra chẳng phải là thật. Buồn cười thay trẫm lại tin tưởng vào phán đoán của mình, chẳng ngờ lại có một ngày phải nếm chịu nổi thất vọng lớn đến thế."

Trong lòng Nguyệt Dương phu nhân đã đoán được bảy, tám phần, ôn nhu ngước mắt nhìn hắn cười: "Hoàng thượng có lời gì thì cứ nói thẳng, không có gì nô tì không tiếp thu được."

Nụ cười của nàng ta hiển lộ rõ vẻ thông minh, như có thể nhìn thấu tất cả mọi việc.

Minh Uyên nhìn nàng ta thật lâu, mới hỏi một câu: "Vì sao phải hại Lục Phương nghi?"

Giả mang thai, thuốc phá thai, tất cả đều để đối phó Lục Khê. Hành động trước là vu khống hãm hại, hành động sau là trực tiếp đả kích, hai chuyện này đều cực kỳ thâm độc, không phải là người có lòng dạ cứng rắn thì sao có thể làm được?

Nguyệt Dương phu nhân nhìn Minh Uyên không chớp mắt, từ đầu đến cuối ánh mắt vẫn rất dịu dàng, chưa từng thay đổi: "Nếu hoàng thượng đã nhận định là nô tì hại Lục Phương nghi, vậy cần gì phải hỏi lý do chứ? Trong hậu cung này luôn luôn tranh đấu, chỉ vì muốn lấy được sự sủng ái của hoàng thượng, nô tì làm như vậy, lý do dĩ nhiên cũng sẽ không ngoại lệ."

Ánh mắt Minh Uyên chợt lạnh xuống, có đau lòng, có thất vọng: "Trẫm tin ngươi, cưng chiều ngươi, lại không ngờ ngươi là một người lòng dạ hiểm độc, có thể nghĩ ra mưu kế tàn nhẫn như thế để đi hại một sinh mạng vô tội. Nguyệt Dương, trẫm đã nhìn lầm ngươi. . . . . ."

Nguyệt Dương phu nhân chưa trả lời, cửa chính đột nhiên mở ra, Ánh Ngọc đang giữ cửa khóc lóc chạy vào, “phịch” một tiếng quỳ xuống đất: "Hoàng thượng, tất cả đều là do nô tỳ, nô tỳ sợ phu nhân thất sủng mình cũng sẽ chịu tội theo, cho nên mới cấu kết với Lý đại nhân diễn nên vở kịch giả mang thai! Cũng là do nô tỳ sợ Lục Phương nghi có hoàng tử sẽ thay thế địa vị của phu nhân ở trong lòng hoàng thượng, cho nên mới gạt Lý đại nhân là nương nương ra lệnh cho hắn mang thuốc phá thai đến Nhạc Thanh điện. Cầu xin hoàng thượng minh xét, đừng hiểu lầm phu nhân, tất cả đều là do nô tỳ gây ra, không hề có quan hệ gì với phu nhân hết!"

Minh Uyên vẫn yên lặng nhìn Nguyệt Dương phu nhân, chưa từng nghiêng đầu nhìn Ánh Ngọc lấy một cái, trong tiếng dập đầu liên tục của Ánh Ngọc rốt cuộc lạnh lùng nói một câu: "Nguyệt Dương phu nhân thân thể suy yếu, từ nay về sau không được bước ra Trường Nhạc cung nửa bước. Ở lại đây an tâm dưỡng bệnh, suy nghĩ kỹ càng. Cung nữ Ánh Ngọc, lòng dạ rắn rết, kéo ra ngoài loạn côn đánh chết."

Hắn nhanh chóng bước ra ngoài, trước vẻ mặt trắng nhợt của Nguyệt Dương phu nhân truyền khẩu dụ cho Cao Lộc: " Lục Phương nghi có tin mừng, vì bảo vệ hài nhi đã phải chịu không ít khổ cực, ngay bây giờ tấn phong làm Chính Tứ Phẩm Dung Hoa. Trẫm thấy Nguyệt Dương phu nhân thân thể không tốt, vốn muốn đưa nhị hoàng tử đến Nhạc Thanh điện giao cho Lục Dung Hoa nuôi dưỡng, nhưng Lục Dung Hoa đang có mang, chuyện này hoãn lại đã, tạm thời đưa nhị hoàng tử tới chỗ Tiêu chiêu viện."

Phi tần trong cung từ Chính Tứ Phẩm trở lên mới có thể nuôi dưỡng con mình, hành động này của Minh Uyên đơn giản là vì để tương lai Lục Khê cũng có thể tự mình nuôi dưỡng con cái, mà không phải giao cho phi tần khác.

Nguyệt Dương phu nhân vừa nghe thế, thân thể liền mềm nhũn, sự trấn định trước đó nhanh chóng biến mất, quỳ sụp xuống đất, van xin người đã quyết tuyệt quay lưng kia: " Hoàng thượng, tất cả đều là sai lầm của nô tì, hoàng thượng cứ trừng phạt nô tì đi, nô tì không dám có nửa lời oán hận! Nhưng Hạo Diệc là vô tội, hoàng thượng sao có thể để cho con rời khỏi thân mẫu, đi theo người khác?"

Minh Uyên dừng bước, nhưng không quay đầu lại: "Có một mẫu thân ác độc như ngươi, trẫm chỉ sợ sẽ làm hư hắn."

"Hoàng thượng, hoàng thượng!" Âm thanh kia đã không còn sự dịu dàng, tỉnh táo của ngày thường, lần đầu hiển lộ ra sự hoang mang sợ hãi: "Hoàng thượng người không thể làm như vậy! Hạo Diệc là con của ta, là con của ta! Không thể đưa đến chỗ Tiêu chiêu viện. . . . . . Hoàng thượng. . . . . ."

Tiếng kêu thất thanh đó khiến tim Minh uyên đập mạnh, sau từng bước chân, cảm xúc tức giận cùng thất vọng toàn bộ đều biến mất, bây giờ trong lòng hắn chỉ còn sự trống rỗng, một tia cảm xúc cũng không có.

"Cao Lộc, nếu ngươi là trẫm, ngươi sẽ làm như thế nào?"

"Bẩm hoàng thượng, nô tài không dám."

"Không sao, trẫm thứ cho ngươi vô tội, giả định thử một lần, nếu ngươi đứng ở vị trí của trẫm, ngươi sẽ làm như thế nào?"

Là một Đế Vương, rất khó để tin một người, tin tưởng nhiều năm như thế lại là chuyện không dễ. Thế nhưng người hắn tín nhiệm, cuối cùng cũng phá vỡ sự tin tưởng của hắn.

Một khắc đó, hắn cảm thấy tức giận, cảm thấy thất vọng, cảm thấy khó chịu, nhưng giờ phút này tất cả cảm xúc đều cách xa hắn, hắn chỉ có mờ mịt cùng buồn ngủ.

Cao Lộc dĩ nhiên không dám trả lời loại vấn đề này, Minh Uyên nhìn ra xa xa, tự thuật: "Trẫm quả thật không biết nên làm như thế nào."

Bảy năm tin tưởng, bảy năm sủng ái, dù không phải động lòng cũng không phải là mê luyến, nhưng đối với nữ tử kia hắn có một loại cảm tình đặc biệt cùng tin cậy.


Cũng chính bởi vì tình cảm cùng sự tin cậy như vậy, mới có thể cảm thấy mờ mịt khi phần tốt đẹp đó vỡ tan.




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon