Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 2

loading...

Sắc hiệp 18+ - Trên một chiếc trường kỷ dài bằng gỗ có hai thân thể đang quấn lấy nhau, phía dưới là nữ nhân kiều diễm, mái tóc dài chạm đất, đôi môi không vẽ mà hồng, trên mặt xuân sắc vô biên. Nàng mặc cung trang, áo đã cởi quá hông, theo động tác lên xuống của nam tử mà nhấp nhô không ngừng...


Dau pha hau cung - Chuong 2


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 2: Con Đường Tuyển Tuyển Tú Phong Ba



Lục Khê muốn vào cung thi tú nữ!

Tin tức này khiến Lục Thẩm Tư kinh hãi.

Làm Thượng Thư phu nhân êm đẹp không tốt ư, tại sao nữ nhi lại muốn làm tú nữ?
Không kịp chờ đến lúc ăn cơm tối, Lục Thẩm Tư liền vội vàng gọi Lục Khê vào thư phòng, mở miệng hỏi thẳng: "Khê nhi, sao con lại có ý nghĩ điên rồ đấy?"

Lục Khê hành lễ theo quy cũ, bình tĩnh nói: "Nữ nhi rất khỏe, không biết vì sao phụ nhân lại cho rằng suy nghĩ của nữ nhi là điên rồ?"

Lục Thẩm Tư cau mày: "Đột nhiên lại nói với nương là con muốn vào cung tuyển tú, đây không phải chuyện điên rồ ư? Không phải con và Quý Thanh An lưỡng tình tương duyệt sao? Bây giờ lại đổi ý là thế nào?"

Lục Khê ngước mắt nhìn phụ thân, thốt rõ từng chữ: "Nữ nhi đã nghĩ qua rồi, Quý Thanh An chẳng qua chỉ là một Lễ Bộ Thượng Thư, nếu con gả cho hắn, sớm muộn cũng sẽ phải thấy cảnh hắn tam thê tứ thiếp, trái ôm phải ấp. Đã là phải chia sẻ trượng phu của mình với nữ nhân khác, như vậy nữ nhi tình nguyện trở thành nữ nhân của hoàng thượng, ít nhất có thể giúp được phụ thân củng cố địa vị, nếu nữ nhi có đủ phúc phận, nói không chừng còn có thể giúp Lục gia nâng cao vị thế."

Lục Thẩm Tư không phải là người dễ gạt, ông dùng ánh mắt lợi hại quan sát nàng: "Khê nhi, có phải con cãi nhau với Quý Thanh An không?"

Lục Khê không chút do dự đáp: "Vâng, hắn muốn con chờ hắn hai năm, địa vị ổn định mới lấy con, nữ nhi hôm nay đã đến tuổi xuất giá, sao có thể đợi được lâu như thế? Hơn nữa, hắn chẳng qua chỉ là một Tân Khoa Trạng Nguyên, vận khí tốt mới được chức qua như bây giờ, tiền đồ mỏng manh. Miệng hắn bảo con chờ hắn hai, ba năm, nhưng ai biết được có phải là năm năm, sáu năm, bảy năm, tám năm hay không? Ngộ nhỡ đến khi nữ nhi đã là gái lỡ thì hắn vẫn chưa củng cố được địa vị của mình, vậy chẳng phải nữ nhi sẽ cô đơn cả đời ư?"

"Dù sao hắn cũng là Lễ Bộ Thượng Thư do hoàng thượng bổ nhiệm, nếu như con gả cho hắn, sẽ không cần phải lo lắng vấn đề ăn mặc, huống chi quan vị của phụ thân ở trên hắn, có cho mười lá gan hắn cũng không dám khi dễ con. Nhưng nếu con vào cung, thì quả thật là ngoài tầm tay của ta, vạn nhất chịu khổ cực, bảo phụ thân phải giúp con bằng cách nào đây?"

"Phụ thân, xin người yên tâm, nữ nhi không phải là kẻ không có đầu óc, mọi việc con sẽ cẩn thận ứng đối. Huống chi người ở hậu cung được thánh ân có mấy ai phải chịu khổ chứ? Nếu chỉ phải chịu khổ lúc đầu nhưng cả đời lại yên ổn. Cuộc đời này của nữ nhi không có hoài bão cao xa gì, chỉ mong có thể trở thành niềm tự hào của phụ thân, lưu lại tên trong sử sách mà thôi."

Lục Thẩm Tư có nghĩ thế nào cũng không nỡ để hòn ngọc quý trên tay bị cuốn vào cuộc tranh đấu chốn hậu cung, nhưng Lục Khê theo năn nỉ ông suốt cả mùa xuân, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.

Tiền đồ cùng vinh nhục, với nam nhi thời đại này mà nói là thứ quan trọng nhất.
loading...

***

Ngự Cảnh đế năm thứ 4, Vi An Uyển.

Đây là một vườn ngự uyển rộng rãi, không gian được tường đỏ bao quanh chia thành tám biệt viện , cấu tạo hoàn toàn giống nhau, nhưng phong cách lại khác hẳn. Tám biệt viện lại phân thành thành hai phần đối lập, bốn ở phía đông, bốn ở phía tây. Bốn viện phía đông chia ra thành Trúc, Lan, Mai, Cúc, ở phía tây là Mẫu Đơn, Nghênh Xuân, Hồng Hạnh, Xuân Đào.

Chỉ có những tiểu chủ thuận lợi thông qua vòng thi tuyển thứ hai mới có thể chuyển vào Vi an uyển, còn bình thường, những người có thể bước vào nơi này, ít nhất cũng phải là Tuyển Thị. Từ phong cách của những loại hoa có thể suy ra Đông Uyển rõ ràng có địa vị cao hơn so với Tây Uyển, dù sao Mai Lan Trúc Cúc đương thời có thể nói là được người ta yêu thích nhất trong ngàn loại hoa cỏ.

Nhưng đối với những tú nữ tham gia dự tuyển mà nói, chỉ cần có thể bước vào đây đã là phúc phận lớn lao rồi.

Trước mắt, các cung nhân đang bận rộn sửa sang lại biệt viện, nơi này đã để không một năm, vòng tuyển tú thứ nhất lại sắp bắt đầu, chưa tới nửa tháng, ước chừng các tiểu chủ sẽ dọn vào đây ở.

Bên phía Đông Uyển, hai tiểu cung nữ vừa dọn dẹp vừa tám chuyện.

"Aizz, cô nói xem, các tiểu chủ năm nay có người nào xinh đẹp tuyệt luân được như đương kim Thường phi nương nương không nhỉ?"

"Tôi không biết, dù sao Thường phi nương nương cũng là người bước ra từ Vi an uyển, nói không chừng năm nay cũng sẽ có người như hoa như ngọc như thế, Vạn Tuế Gia vừa nhìn thấy chắc hẳn sẽ để tâm"

"Tôi nghe nói, đợt tuyển tú ba năm trước đã bị Thường phi nương nương khống chế, âm thầm ngăn chặn hai tú nữ xinh đẹp nhất ở vòng ngoài, khiến các nàng ta không có cơ hội nào tiến vào Vi an uyển." Một cung nữ nhìn chung quanh, thấy không có ai ở gần, bèn nhỏ giọng nói.

"Này, đừng nói mò, những lời đại nghịch bất đạo thế này, nếu để cho người khác nghe được, hai ta chỉ có con đường chết!"

"Tôi nhìn thấy không có người mới nói đấy chứ? Cô nói thử xem, hai ta trời sinh cũng không kém, aizz, tại sao lần nào cũng bắt chúng ta đi quét dọn?" Cung nữ kia bày ra vẻ Tây Thi ôm ngực, dưa tay tạo hình hoa lan chỉ hát xướng: "Ngươi hãy nói cho ta biết Nguyễn lang đang ở phương nào…?"

Hai người vừa đùa giỡn vừa đi ra khỏi phòng.

Thường phi là nhi nữ của đương kim Thừa Tướng, sau khi vào cung tuyển tú một đường thuận lợi tiến vào Vi an uyển, trong một tháng được hoàng thượng lâm hạnh ba lần, thăng liền 3 cấp, từ tiểu chủ đến Tuyển Thị, lại từ Tuyển Thị lên Thường Tại, cuối cùng thành Quý Nhân, vinh dự đặc biệt như vậy có thể nói là trước giờ chưa từng có.

Dĩ nhiên, nàng ta ở hậu cung có thuận lợi hay không, chắc chắn không thoát khỏi quan hệ với địa vị Thừa Tướng ở trong triều. Ngự Cảnh đế lên ngôi đã được bốn năm, bốn năm trước, triều chính gần như là do Thái hậu Vương thị nắm giữ, cũng chính trong bốn năm này, Ngự Cảnh đế từng chút từng chút đoạt lại hoàng quyền, đảo ngược cục diện trước đó.

Nhưng rốt cuộc trong tay Thái hậu vẫn giữ lại binh quyền, đây là điều mà hoàng đế trẻ không thể không kiêng kỵ.

***

Trước mắt, tất cả các tú nữ cũng đã vào cung, chờ đợi vòng tuyển chọn thứ nhất.

Vòng đầu tiên này, do nội giám hộ bộ kiểm duyệt, kiểm tra hộ tịch các tú nữ, huyết thống cùng với bối cảnh gia đình, là nữ nhân sẽ đưa đến bên cạnh Hoàng đế, nên không thể để xảy ra chút sơ sót nào.

Ba ngày sau vòng tuyển chọn thứ nhất, sẽ tiến hành tuyển chọn vòng thứ hai, là do những lão ma ma trong cung nghiệm thân. Việc nghiệm thân này không chỉ để kiểm tra xem những nữ nhân còn trinh trắng hay không, mà còn để xem tỷ lệ ngũ quan cùng thân thể họ có đạt tiêu chuẩn hay không, có thể giúp Hoàng thất khai chi tán diệp hay không?

Đối với nữ nhi của Tổng đốc Giang Nam mà nói, hai vòng tuyển chọn này không có vấn đề gì, dù sao tú nữ cũng chia làm hai loại: một loại là nữ nhi quan lại, một loại là nữ tử dân gian.

Từ trước tới giờ, bị đào thảo ở 2 vòng tuyển chọn này thường không phải là nữ tử quý tộc.

Hôm Lục Khê tiến vào Vi an uyển là một ngày đẹp trời, Ảnh Nguyệt đi theo nàng vào Đông Uyển, nghe an bài từ Thái giám tổng quản Tần Vũ dọn vào Lan viện.

Lan viện cũng chia làm 2 mặt nam, bắc. Lúc Lục Khê vào Bắc phòng thì tiểu chủ ở Nam phòng còn chưa tới. Nàng nháy mắt, Ảnh Nguyệt lập tức hiểu ý, đưa cho Tần công công một cái hà bao chứa ngân phiếu, thái giám này cười đến nếp nhăn cũng nheo hết cả lại.

Dù sao những người được tổng quản tự thân nghênh tiếp như Lục Khê quả thật là chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Trước khi đi, Tần Vũ cười tủm tỉm nói: "Tiểu chủ Lục Khê không hổ là nhi nữ của Tổng đốc Giang Nam, khí độ bất phàm, người còn yêu kiều hơn hoa, ngày sau nếu được thánh thượng cưng chiều, mong rằng tiểu chủ đừng quên ta."

Lục Khê nhấp một hớp trà Ảnh Nguyệt đưa tới, lạnh nhạt nói: "Cảm ơn lời chúc của công công, chỉ là chuyện Lục Khê là nữ nhi của Tổng đốc Giang Nam, mong rằng tạm thời công công đừng để lộ."

Nếu thân phận Tú nữ không phải do bản thân họ tiết lộ, thì thái giám cung nữ ở Vi an uyển không được tự mình truyền ra ngoài, đây quy củ. Nhưng những nữ nhi quan lại khi vào Đông Uyển thường hận không thể tung tin ra ngoài, bay khắp Vi an uyển, chỉ sợ mọi người xem thường mình. Cũng vì vậy, Tần Vũ không lưu tâm nhiều.

Nhưng giờ nghe Lục Khê nói như thế, Tần công công biến sắc, đảo mắt đáp một tiếng: "Cẩn tuân tiểu chủ phân phó."

Cây to sẽ phải đón gió lớn, dù sau lưng có tòa núi lớn là Tổng đốc Giang Nam, nữ nhân trước mắt này vẫn ung dung bảo hắn khiêm tốn làm việc. Tần Vũ lại nói mấy câu khen tặng sau đó mới rời khỏi, thầm nghĩ thiên kim Lục gia này quả thật không giống những tiểu thư quan lại kiêu căng ngang ngược kia.

Cả một buổi chiều, không khí ở Vi an uyển vẫn luôn náo nhiệt, các tiểu chủ từng người một dọn vào, mỗi biệt viện hai vị, tổng cộng có 16 vị.

Ảnh Nguyệt hỏi Lục Khê: "Tiểu thư, chúng ta không đi thăm hỏi các vi tiểu chủ khác ư?"

Lục Khê cau mày: "Vào cung chính là tiểu chủ, đừng gọi ta là tiểu thư nữa, chú ý lời nói, không cần quan tâm quá nhiều chuyện. Về phần thăm hỏi, cái này hiển nhiên không cần, người ta không vội, chúng ta gấp làm gì?"

Muốn đánh bại địch phải dò xét được trụ cột, đây là một kỹ thuật sống, không thể vội vàng được.

Quả nhiên, trời còn chưa tối, vị tiểu chủ ở Nam phòng liền dắt thị nữ đến chào hỏi. Nàng ta tên là Ngụy Tranh, diện mạo mỹ lệ, da trắng muốt, cằm nhọn, quả thật là giai nhân thanh tú của đất phương Nam.

Nàng ta nở nụ cười tươi đẹp khéo léo gọi Lục Khê một tiếng "Tỷ tỷ" , vừa hỏi Lục Khê từ đâu đến, vừa dò thăm của cải. Lục Khê gặp chiêu tiếp chiêu, đẩy lại “quả nặng” về phía nàng ta, chỉ nói mình cũng là người phương Nam, nhìn nàng nhu nhược kiều mỵ như vậy, ắt hẳn cũng phải nhìn ra được chút phong thái phương Nam chứ?

Ngụy Tranh cười cười, giới thiệu mình là nhi nữ của Thứ Sử Liễu Châu Ngụy Lại, vì vậy Lục Khê không thể không mở miệng nói vài câu khen tặng.

Hỏi đến mình thì nàng hơi chần chờ, chỉ nói bản thân đến từ Giang Nam, còn chưa tới kịp tiếp lời, Ảnh Nguyệt liền đến châm nến.

Lục Khê thấy vậy liền quát lớn: "Nha đầu vụng về này, trời còn chưa tối, châm nến làm gì?"

Ảnh Nguyệt cả kinh lập tức quỳ xuống: "Tiểu chủ tha mạng, Ảnh Nguyệt thấy trời sắp tối, thầm nghĩ thắp nến để hai vị tiểu chủ tiếp tục dạ đàm, nào có thể đoán được nhất thời lỡ tay. . . . . . Ảnh Nguyệt đáng chết!"

Một chủ một tớ người hát người phụ họa, vẻ mặt Ngụy Tranh cứng đờ, nhìn một lúc lâu, cuối cùng nửa cười nửa không cáo từ, trở về Nam phòng.

Về sau, 5 vị nữ nhi quan lại khác trong 7 vị ở Đông Uyển, trừ nàng, tới thăm, cũng bị Lục Khê lấy phương thức tương tự đuổi đi.

Đến đêm, Ảnh Nguyệt khép cửa lại, nhỏ giọng nói: "Tiểu chủ, chúng ta làm như vậy, có phải là quá phô trương không? Ngộ nhỡ các tiểu chủ tán gẫu sau lưng người, sẽ biết chúng ta dùng kế với các nàng."

Lục Khê cúi đầu cười: "Cái ta muốn chính là kết quả này."

Dưới ánh nến, nụ cười của nàng cực kì nhạt, có vẻ vui sướng nhưng cũng tràn ngập thần bí .

Có thể khiến mọi người buông lỏng phòng bị, từ xưa tới nay chính là giả trư ăn cọp, khiến mọi người nghĩ nàng ngu ngốc, có gì không tốt chứ?

Đông Uyển có tám vị tiểu chủ, Lục Khê biết năm vị, trừ Nam phòng Ngụy Tranh ra, thì có Mai viện Cố Phương Tình, Nhạc Sênh, Trúc viện Lạc Thiên Dương, Thẩm kha.

Về phần hai vị ở Cúc viện kia, nghe nói đóng cửa không ra ngoài, cũng không đến chào hỏi ai cả, vì vậy khiến các tiểu chủ khác không vừa mắt, bảo các nàng ta giả vờ thanh cao, “mắt chó nhìn người thấp”.
loading...

Đối với thân phận của năm vị này, Lục Khê cũng biết đại khái, thấy trong số những người ở ba viện Mai, Lan, Trúc thân thế mình là hiển hách nhất, nàng cảm thấy hẳn là cuộc sống của mình cũng sẽ không quá yên ả.

Mặc dù trước mắt có thể tạm thời gạt mọi người lai lịch của mình, nhưng giấu giếm được tú nữ, chứ không thể gạt được những hồ ly ở hậu cung.


Quả nhiên, đêm thứ hai ở Vi an uyển, Tần Vũ liền mang theo mấy tiểu thái giám tới Lan viện, cung kính cúi chào.

Đêm đã xuống, nhưng Lục Khê vẫn ngồi ở phòng khách, quần áo chỉnh tề, trang sức thỏa đáng, giống như là biết trước tối nay sẽ có người đến.

Tần Vũ vung cây phất trần trong tay, mỉm cười nói: "Tiểu chủ, thái hậu nương nương cho mời."

Không đợi Lục Khê đáp lời, hai tiểu thái giám sau lưng hắn liền cầm áo choàng cùng khăn quàng cổ lông cáo đi lên phía trước, chứng tỏ đã sớm chuẩn bị cho nàng.

Lục Khê cũng không kinh ngạc, chỉ nhàn nhạt gật đầu: "Làm phiền công công."

Ảnh Nguyệt nhận lấy áo choàng, cẩn thận mặc cho chủ tử, sau đó mới cầm lấy khăn quàng cổ quấn cho nàng, nhỏ giọng nói một câu: "Tiểu chủ đi thong thả, nhớ đừng để mũ xuống, tiết xuân se lạnh, sợ rằng nếu bị cảm, sẽ làm trễ nãi việc tuyển tú."

Tần Vũ không khỏi nhìn Ảnh Nguyệt nhiều hơn một chút, cười ha hả nói với Lục Khê: "Nha hoàn này của tiểu chủ quả thật là cơ trí, không hổ là người của phủ Tổng đốc."

Lục Khê gật đầu xem như là đáp tạ lời tán thưởng, ngay sau đó đi theo hắn ra khỏi Lan viện.

Đêm đã xuống, các tú nữ đều ở yên trong phòng của mình, có những viện đã tắt đèn đi ngủ, Vi an uyển vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe những tiếng bước chân rất nhỏ của bọn họ.

Lục Khê đi theo Tần Vũ, phía sau là hai tiểu thái giám, trong tay cầm hai ngọn đèn lồng, ánh nến mờ tối khẽ đung đưa trên mặt đất. Ra khỏi Vi an uyển, hai bên đều là tường thành cao lớn, dưới chân là những phiến đá to rộng rãi, tạo thành một hoàng thành rộng lớn như mê cung, quanh co, có cố sức cũng không trông xa được.

Tần Vũ vừa đi vừa nhẹ giọng nói: "Bởi vì nương nương triệu kiến tiểu chủ lần này là bí mật, không muốn kinh động người khác, vì vậy không thể mang kiệu tới, có chỗ tiếp đón không được chu đáo, mong tiểu chủ tha lỗi."

"Ta không sao, công công không cần phải áy náy."

Lục Khê dịu dàng nói, thái độ thành khẩn, giọng nói chân thành tha thiết, khiếnTần Vũ phải chú ý đến nàng nhiều hơn.

"Tiểu chủ làm người khiêm tốn cẩn thận, không kiêu căng, không tự cao, ngày khác nhất định sẽ được thánh sủng, đăng quan Bảo Điện, vinh hiển hậu cung, quả thật là phúc khí của Ngự quốc ta."

Lần này, Lục Khê khẽ cười: "Đây là lần thứ hai công công tặng ta những lời chúc tốt lành, mong rằng Lục Khê sẽ không phụ sự mong đợi của công công."

"Ta làm việc ở Vi an uyển đã 19 năm, ngay cả đương kim Thường phi nương nương rất được ân sủng hiện nay cũng do ta nhìn từng bước, tiểu chủ xin yên tâm, ánh mắt của ta sẽ không sai."

Tần Vũ có thể tự xưng "Ta" , mà không như những thái giám tầm thường khác, hiển nhiên địa vị không hề tầm thường.

Lục Khê gật đầu, không cần phải nhiều lời nữa, vừa đi vừa nói chuyện, thoáng chốc bốn người đã tới điện Thái Hòa. Tần Vũ trình thẻ bải cho thị vệ canh cửa xong, liền dẫn Lục Khê đi vào cửa chính, lưu lại hai tiểu thái giám ở ngoài.

"Lát nữa gặp Thái hậu, tiểu chủ cứ cư xử tự nhiên, nương nương không nghiêm nghị giống như đồn đãi đâu, mong rằng tiểu chủ biết gì hãy nói hết chứ đừng giấu diếm, nhất định sẽ được nương nương hậu đãi."

Những lời này, vừa là có ý tốt nhắc nhở, vừa nghiêm nghị cảnh cáo, ra oai phủ đầu, muốn nàng hiểu ở hậu cung này ai mới là chủ nhân thật sự. Nếu được Thái hậu yêu thích, mới có thể xem là có chỗ đứng trong hậu cung.

Lục Khê gật đầu, tiểu thái giám canh cửa hô lên: "Tiểu chủ Lục Khê đến ——" Nàng liền cúi mắt đi vào trong điện, phía sau là tiếng cánh cửa khép lại.

Cung điện Thái hậu ở được đặt tên là Thọ Khang cung, đèn lồng sáng rực, đung đưa trên mái vòm tạo ra vô số chiếc bóng kì lạ.

Lục Khê bước vào thiên điện, nơi này chỉ có một ngọn nến, cảnh vật bốn phía bởi vì tối tăm mà không thấy rõ, lọt vào tầm mắt nàng chỉ là một chiếc tràng kỷ bằng gỗ, và hai cái gối đệm.

Trong đó, một cái có một vị phụ nhân, trang phục thêu bách hoa, tóc búi Phù dung kế, điểm đầy vật trang sức linh lung, tuổi chừng ở 30 đang ngồi. Nàng ta có dung nhan thanh nhã, dáng vẻ bất phàm, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm nương theo ánh nến nhàn nhạt nhìn về phía Lục Khê, khiến da đầu người ta run lên.

Tiếp xúc với ánh mắt như vậy, tim Lục Khê không khỏi đập nhanh, lập tức cúi người quỳ xuống, cung kính nói: "Lục Khê tham kiến thái hậu nương nương."

Thái hậu nở nụ cười mỉm, vẫy vẫy tay: "Đứng lên đi, lại đây ngồi để ai gia xem một chút."

Lục Khê theo lời đi tới bên mộc kỷ, đoan trang ngồi xuống, trong lúc đó mắt vẫn hơi cúi không nói một lời, dáng vẻ dịu ngoan hiểu chuyện, chứng tở được giáo dục rất tốt.

Trong phòng hết sức yên tĩnh, chỉ có ánh nến thỉnh thoảng phát ra vài tiếng nổ lốp bốp nho nhỏ, Lục Khê cơ hồ có thể nghe được tiếng hít thở mỏng manh của hai người.

Thái hậu vẫn yên lặng quan sát nàng, trong khoảng thời gian trầm mặc này, Lục Khê vẫn rũ mắt, an tĩnh chờ đợi, trên mặt không có một tia lúng túng hoặc sợ hãi, rốt cuộc nàng ta cười gật đầu một cái.

"Không hổ là nữ nhi Lục gia, đoan trang hiểu lễ, khí độ cao hoa, nhìn dáng vẻ này, quả nhiên là xinh đẹp hiếm gặp!"

Gò má Lục Khê ửng đỏ, cũng cười nói: "Đa tạ Thái hậu nương nương khen tặng, ở trước mặt nương nương, Lục Khê quả thật là hổ thẹn."

Thái hậu nhìn nàng, mắt hạnh hơi nhíu lại, sóng mắt như nước, giữa hai lông mày đầy vẻ tự nhiên. Nếu nói là thanh tú, chỉ sợ cô phụ vẻ kiều mỵ này; nếu nói là xinh đẹp, chỉ sợ lại đường đột phá vỡ mỹ lệ. Vẻ đẹp của nàng là sự giao hòa giữa vẻ hồn nhiên của thiếu nữ và phong tình của nữ nhân, quả nhiên là hết sức đặc biệt.

Thầm khen Lục gia có phúc khí, Thái hậu cầm tay Lục Khê, giống như từ mẫu vỗ vỗ mu bàn tay trắng muốt của nàng, dịu dàng nói: "Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"

"Bẩm thái hậu nương nương, năm nay tiểu nữ 16 rồi."

"16 à. . . . . . Chỉ tiếc ngươi luôn ở Giang Nam, ai gia trước giờ không có cơ hội nhìn thấy cô nương như hoa như ngọc này, quả thật là đáng tiếc." Không đợi Lục Khê mở miệng, nàng ta lại tiếp tục cười nói: "Cũng may ông trời có mắt, đưa ngươi đến bên cạnh ta, ai gia nhìn vẻ lanh lợi đáng yêu này, trong lòng hết sức vui mừng, quả thật giống như nữ nhi của ai gia vậy."

Lòng Lục Khê khẽ run lên, cười hết sức vui vẻ, trong ngượng ngùng mang theo mấy phần sợ hãi: "Tạ ơn thái hậu nương nương nâng đỡ, nương nương thân thể quý giá, Lục Khê chỉ là cô nương hương dã, nếu có may mắn được nương nương yêu thích, đã là phúc khí của tiểu nữ rồi."

Thái hậu hết sức hài lòng với thái độ của nàng, nhưng chỉ khẽ cười, sau đó bày ra dáng vẻ đau đớn: "Ngày xưa Thừa Dương công chúa còn ở với Ai gia thì lúc nào Ai gia cũng chê con bé ồn ào, sau đó con bé xuất giá, không thể ở cùng ta nữa, Ai gia lúc này mới tiếc thương khoảng thời gian náo nhiệt ấy. Hôm nay ngươi đã vào cung, có nguyện lòng thường xuyên đến thăm lão bà này không?"

Thái hậu chỉ chừng ba mươi, dung nhan lại được bảo dưỡng cực tốt, da nhẵn mịn, phong tình vạn chủng, làm sao có dáng vẻ của bà lão chứ?

Lục Khê không nén được mừng rỡ cười ngọt ngào: "Có thể làm bạn với thái hậu nương nương, giúp nương nương giải buồn, đây là phúc phận ba đời của Lục Khê."

Ở Thọ Khang cung gần nửa canh giờ, Lục Khê mới đi ra khỏi cửa Thiên Điện. 

Tần Vũ vẫn còn chờ ở bên ngoài, thấy nàng ra, vội vàng tiến lên đón, phân phó hai tiểu thái giám đi theo lúc trước giơ đèn lồng dẫn đường.

Xuyên qua tường rào yên tĩnh, cửa chính vô số cung điện tản ra màu đen như mực, giống như dã thú đang nằm đợi thức ăn, khiến người ta cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Lúc qua một cung điện thì Lục Khê chợt nghe trong viện truyền đến tiếng nữ nhân thân ngâm, vừa như khổ sở, vừa tựa như vui sướng, rất khó khiến người ta không liên tưởng đến chuyện nam nữ thâu hoan.

Nàng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên, trên cửa cao là bảng hiệu sơn son thiếp vàng trên nền xanh ngọc rực rỡ —— Âm Hợp điện.

Người ở nơi này là ai? Sao có thể không chút kiêng kỵ, có hành vi phóng đãng. . . . . . chẳng lẽ không phải là nữ nhân của hoàng đế sao?

Lục Khê nghiêng đầu liếc nhìn Tần Vũ, lại thấy hắn mặt không chút thay đổi, giống như chẳng nghe được chút gì.

Hiển nhiên là chú ý tới sự kinh ngạc của Lục Khê, Tần Vũ khẽ ngẩng đầu, hòa nhã nói: "Tiểu chủ mệt không, sớm trở về nghỉ ngơi đi, trong cung có rất nhiều chuyện thị phi, không cẩn thận một chút có thể đưa tới phiền toái không cần thiết, cho nên, mong rằng tiểu chủ sau này nghe thấy cái gì, nhìn thấy cái gì, cũng đừng để tâm, mà nên quên hết đi."

Lục Khê thu hồi ánh mắt, khẽ cười cám ơn lời chỉ điểm của hắn: "Công công nói rất đúng, Lục Khê sẽ nhớ."

Bốn người đi dọc theo thành cung quanh nhanh chóng quay lại Vi an uyển.

Âm Hợp điện, phía sau cánh cửa khóa chặt, trong chính điện.
loading...

Tấm thảm nhung màu đỏ trải rộng khắp nền, chính điện có hai chiếc trường kỷ được chia ra trưng bày hai bên để tiếp khách, bốn góc điện đều thắp nến, ánh sáng linh lung chiếu rọi cả phòng.

Trên một chiếc trường kỷ dài bằng gỗ có hai thân thể đang quấn lấy nhau, phía dưới là nữ nhân kiều diễm, mái tóc dài chạm đất, đôi môi không vẽ mà hồng, trên mặt xuân sắc vô biên. Nàng mặc cung trang, áo đã cởi quá hông, theo động tác lên xuống của nam tử mà nhấp nhô không ngừng.

Nam tử mặt một bộ trường bào màu đen, nhưng lúc này đã xốc xếch không kém, lộ ra lồng ngực căng đầy, hai tay xoa nắn bộ ngực nữ, dưới thân va chạm mãnh liệt.

"Tư Vũ, tám ngày không gặp, nàng có nhớ Bổn vương không?" Nam tử kia nở nụ cười tà mị, cúi người nhẹ nhàng liếm láp vành tai oánh nhuận của nàng.

Nữ tử được gọi là Tư Vũ vừa thở gấp, vừa đưa tay đẩy lồng ngực nam tử, cười duyên nói: "Ai nhớ ngài chứ? Dù sao bên cạnh ngài cũng không thiếu nữ nhân, ta lại phải thủ thân ở cung điện này, sao lại phí hoài tình cảm đi nhớ người không có lương tâm như ngài chứ?"

"Nói láo." Nam tử tự tin nhìn vẻ mặt quyến rũ của nàng ta, sau một khắc, chợt rút người ra, lấy tay xoa nhẹ u cốc ướt át, vừa như là trêu đùa, vừa như là trấn an.

"Vương Gia!" Nữ nhân nóng nảy, vừa không kiên nhẫn lộ ra vẻ mặt khao khát, vừa dứt khoát ngồi dậy, mấy ngón tay nhỏ nhắn đặt lên lồng ngực hắn, liếm liếm hai khối tròn nổi lên: "Lần nào cũng đều như vậy, đã lâu không gặp nhưng ngài vẫn thích trêu đùa ta, Tư Vũ quả thật là hận ngài vô cùng!"

Từ trước đến nay, yêu cùng hận phát ra từ miệng nữ nhân luôn nhập làm một .

Thấy nam tử trước mặt vẫn nhẫn nại bất động, nàng ta dứt khoát ngậm lấy viên cầu nhỏ, lấy lưỡi vòng quanh, nhẹ nhàng liếm láp. Bàn tay đang ôm phần eo có lực của hắn cũng lần mò tìm xuống, chạm đến phần cứng rắn kia liền liên tục xoa nắm.

Trong nháy mắt, con ngươi nam tử liền trầm xuống, cổ họng tràn ra thấp thở gấp: "Mau hơn nữa chút!"

Nữ nhân ngẩng đầu cười một tiếng, trong mắt thoáng qua tia giảo hoạt, vừa quan sát, vừa chuyên chú dùng tay hầu hạ phần khỏe mạnh kia, lúc nhẹ lúc nặng, còn không quên vỗ về hai túi con cháu phía sau.

Tiếng thở gấp của nam tử càng ngày càng rõ ràng, phần trong bàn tay mềm mại kia cũng càng thêm cứng rắn, nổi đầy gân xanh. Cuối cùng hắn không kìm nén nổi nữa, nhanh chóng nâng một chiếc chân ngọc của nữ nhân lên, xông thẳng vào u cốc, tạo ra nhiều tiếng thở gấp liên tục.

"Quá sâu, Vương Gia, chậm một chút, chậm một chút. . . . . ." Tiếng rên của nữ nhân trở nên vỡ vụn, phần ngực tuyết trắng cũng theo đó run rẩy, giống như hai con thỏ trắng sắp nhảy vọt ra ngoài. Hạ thể truyền tới kích thích cùng tê dại khiến nàng ta khó có thể nhẫn nại nữa, phải dùng đến những tiếng thét liên tiếp để xoa dịu.

"Bây giờ thế nào? Còn hận ta sao?" Nam tử cúi đầu cười ra tiếng, dùng ánh mắt trìu mến nhìn chăm chú vào vẻ đẹp động lòng người của cô gái dưới thân, sau đó ôm nàng ta hôn sâu.


Đêm khuya vô hạn, xuân ý triền miên.

Tần Vũ tiễn Lục Khê tới cửa Lan viện, trước khi đi hòa nhã nói: "Hôm nay Thái hậu nương nương mời tiểu chủ đến gặp mặt, đã được vinh dự đặc biệt như thế, hẳn là sẽ có cách đối xử khác với tiểu chủ. Tiểu chủ nên biết Thái hậu nương nương không những địa vị tôn quý, hơn nữa ở trong hậu cung này, một câu nói của ngài có lẽ còn có tác dụng hơn so với Vạn Tuế Gia. Mong rằng tiểu chủ nên vạn lần quý trọng phần ưu ái này, cũng xem như là bước vững bước đầu tiên trong cung."

Lục Khê cám ơn sự chỉ điểm của hắn, nhỏ giọng nói: Đêm khuya đường xa, công công sớm về nghỉ ngơi đi." Sau đó mới yên lặng xoay người vào Lan viện.

Tần Vũ rất hài lòng với vị nữ nhi của phủ Tổng đốc Giang Nam này, dù có chỗ dựa vững chắc phía sau nhưng không phô trương cậy mạnh, là người thận trọng dịu dàng, ngày sau nếu có đi lên Tôn vị, cũng sẽ không ỷ sủng mà kiêu. Lần này ắt hẳn Thái hậu cũng sẽ an lòng.

Liếc nhìn phía đối diện, phòng của Ngụy Tranh đã tối đèn, Lục Khê quay đầu lại đẩy cửa vào, thấy Ảnh Nguyệt đang ngồi ở trước bàn ngủ gật, trên người không có có thứ gì ngoài chiếc áo khoác mỏng.

Nàng định cầm chiếc áo choàng trên giường lên phủ thêm cho nàng ấy nhưng không biết vì sao đến giữa chừng lại dừng lại, cuối cùng chỉ thở dài, im lặng ném chiếc áo lại giường. Lục Khê nhìn Ảnh Nguyệt một lát, thu hồi ánh mắt phức tạp, nhẹ nhàng lay tỉnh nàng.

"Đi ngủ đi, chờ ta đến trễ thế này, vất vả cho người rồi."

Ảnh Nguyệt lập tức đứng lên: "Tiểu thư —— tiểu chủ, ngài về rồi! Sao rồi, Thái hậu tìm ngài làm gì?"

"Lung lạc lòng người, biến thành của mình, trừ việc đó ra, còn có thể có cái gì?"

Lục Khê ngồi xuống bàn trang điểm, mượn ánh nến mờ tối, nhìn lên gương đồng gỡ từng vật trang sức xuống.

Trong hậu cung ngươi lừa ta gạt, tâm cơ sâu nặng, làm gì có ai ngu ngốc thật tâm đi tin tưởng Thái hậu là bởi vì nhớ nhung Thừa Dương công chúa mới đối xử khác lạ với nàng? Vào Vi an uyển tổng cộng có 16 vị tiểu chủ, cố tình chọn trúng nàng, chẳng lẽ là bởi vì nàng dung nhan xuất chúng ư?

Nữ nhi của Tổng đốc Giang Nam, nếu biến thành người của nàng ta, sợ rằng ở trên triều đình, phụ thân cũng sẽ nể trọng nàng ta thêm vài phần.

Hơn nữa, những người có gia thế thì bước đi thuận lợi trên con đường tuyển tú này hơn thường dân bách tính nhiều, dĩ nhiên không có tiền bạc lại chẳng có quyền thế thì làm gì có tiếng nói chứ. Nhưng Thái hậu, người vốn đã phú quý bậc nhất, sao có thể coi trọng hậu thuẫn cỏn con sau lưng nàng, còn có lòng muốn nâng đỡ, giúp nàng một bước lên mây đây?

Hẳn chỉ là đôi bên cùng có lợi mà thôi, cái Thái hậu cần là một con cờ, mà cái nàng cần chính là một chỗ dựa vững chắc.

Sau khi cho Ảnh Nguyệt lui xuống, Lục Khê mới nằm lên giường.

Nhớ lại đời trước, bởi vì nàng cùng Quý Thanh An có hôn ước, nên Ảnh Nguyệt có ý đồ muốn dùng thuốc dụ dỗ Quý Thanh An, mong ước bản thân có thể lên vị trí thiếp, nàng liền thất vọng.

Khi đó nếu không phải do nàng nhớ rằng có một món đồ quên giao cho Quý Thanh An, chạy về phòng khách tìm hắn, thì hẳn là Ảnh Nguyệt đã thành công. Lúc Lục Khê đẩy cửa, cả người liền ngẩn ngơ tại chỗ, tỳ nữ cận thân của nàng không một mảnh vải đang nằm trên người vị hôn phu đã hôn mê bất tỉnh, chỉ thiếu một bước cởi quần của hắn ra là xong chuyện.

Trong lúc vừa kinh hãi, vừa nóng giận nàng đã cho Ảnh Nguyệt một cái tát.

Ảnh Nguyệt đi theo nàng ròng rã năm năm, đến cuối cùng lại khóc lóc nói nàng chưa bao giờ suy nghĩ cho tương lai của nàng ta, không những lén che dấu ý đồ với Quý Thanh An, còn gạt chủ tử làm ra chuyện dụ dỗ cô gia, quả thật làm nàng đau lòng cực độ.

Trước mắt, mặc dù mình và Quý Thanh An không còn quan hệ gì nữa, nhưng chuyện đó thời thời khắc khắc nhắc nhở nàng, Ảnh Nguyệt tuyệt không thể tin dùng, nàng cần phải tìm một tâm phúc khác.

Chuyện này, đợi sau khi được tấn thăng nhất định phải lập tức ra tay.

***

Vòng tuyển chọn thứ ba là thi đình, những tiểu chủ đã thông qua hai vòng trước sẽ lần lượt tiến vào đại điện để hoàng thượng, Thái hậu cùng với hoàng hậu tự mình thẩm duyệt, dĩ nhiên trong số đó người có quyền đánh giá cao nhất là hoàng thượng.

Nếu hoàng thượng nhìn trúng người nào, sẽ ban thưởng một khối ngọc bội, chứng minh thân phận; nếu không được chọn, thì sẽ ban thưởng một nhánh hoa đào, sau này sẽ ban cho các quan lại đại thần làm thê thiếp.

Từ trước đến giờ, các tiểu chủ ở Đông Uyển dù chỉ có tư sắc trung bình nhưng hầu hết đều được danh phận ở lại hậu cung, vì hoàng thượng sao có thể không để ý tới những thế lực đứng sau lưng các tiểu chủ này chứ, nếu như ban các nàng ta cho đại thần làm thê thiếp, việc này không phải là giúp họ củng cố thế lực hay sao?

Còn những tiểu chủ ở Tây Uyển không có chỗ dựa thì chỉ có thể hy vọng vào vận mệnh của mình mà thôi.

Cái gọi là vận mệnh, chính là dựa vào diện mạo, dựa vào phong cách, nếu như ngươi có dung nhan khuynh thành như Tây Thi, khí độ bất phàm như Chiêu Quân, vậy thì chúc mừng ngươi, đã lọt qua vòng tuyển chọn này; nếu ngươi không có dung mạo khí độ, như vậy dĩ nhiên, chờ gả vào nhà các quan đại thần đi.

Nhưng đối với những nữ tử đến từ dân gian ở Tây Uyển này, có thể gả vào nhà quan, cũng đã là vinh dự lớn lao rồi.

Ngay trước khi vòng tuyển chọn thứ ba bắt đầu, trong Vi an uyển xảy ra một việc.

Đêm thứ hai kể từ khi Lục Khê trở về từ chỗ Thái hậu, Tần Vũ chợt mang theo vài thị vệ đi tới Đông Uyển, nói là đêm hôm qua, có người nhìn thấy tú nữ ở Đông Uyển chạy ra ngoài Vi an uyển gặp riêng thị vệ gác đêm, người tố giác còn nhặt được một chiếc hoa tai.

Tám vị tiểu chủ ở Đông Uyển lập tức đến chính sảnh Vi an uyển, đứng nhìn bọn thị vệ xông vào từng phòng lục soát, những tiếng oán giận không ngừng vang lên.

Lần này, cuối cùng Lục Khê cũng nhìn thấy bảy vị tiểu chủ khác của Đông Uyển, thì ra hai vị tiểu chủ chưa từng gặp qua ở Cúc viện kia đều là đại mỹ nhân nhất đẳng.

Tám vị tiểu chủ tất nhiên đều có dung mạo xuất chúng, trong đó có bốn vị nổi trội hơn cả.

Mai viện Cố Phương Tình là nhi nữ của Thứ Sử Giang Châu, đôi mắt xếch dài nhỏ hếch lên, vẻ phong tình tự nhiên đọng lại nơi khóe mắt, dung mạo của nàng ta cực kỳ thanh tú, vẻ đẹp này chỉ cần người khác liếc mắt nhìn qua thôi cũng sẽ sinh lòng thương tiếc. Đối với Đế Vương mà nói, nữ nhân như vậy có thể thỏa mãn tâm tình muốn khống chế mọi thứ trong tay.

Cúc uyển Tôn Duy Duyệt, Quách Hàm đều là mỹ nhân hiếm có.

Người trước là cháu gái Thái Sư, chỉ nhìn thoáng qua riêng lẻ thì sẽ không cảm thấy ngũ quan có gì xuất chúng, nhưng khi những chỗ tưởng như tầm thường kia ghép lại với nhau, lại tạo thành một vẻ đẹp khó nói. Khiến người khác chú ý nhất chính là tư thái yểu điệu của nàng ta, đẫy đà mà không mất đi mảnh khảnh, tuyệt đối là hình tượng phong tình vạn chủng, khiến huyết mạch người khác căng lên.

Người sau là muội muội của Trấn Viễn tướng quân Quách Sùng Sơn tiếng tăm lừng lẫy, chiến công vô số. Có lẽ là có xuất thân không tầm thường, nên ở nàng ta tồn tại một loại anh khí mà những nữ nhân bình thường khác không có, rõ ràng là dung nhan nữ tử nhưng không biết vì sao lại khiến cho người ta có cảm giác anh tuấn hiên ngang, đôi mắt sáng ngời tựa như trăng sáng đêm rằm, không lẩn một chút tạp chất nào.

Nữ tử giống như Quách Hàm, chính là một đóa mai lạnh độc lập duy nhất trong hậu cung, ắt hẳn Đế Vương cũng bởi vì nàng tinh khiết thẳng thắn mà có cách nhìn khác.

Lục Khê âm thầm thở dài, nàng ta không muốn dính vào rắc rối, không có nghĩa là rắc rối sẽ tránh nàng ta ra. Trong chốn hậu cung giết người vô hình này, đóa hoa Hàn Mai kia không biết có thể đứng ngạo nghễ bao lâu, hay sẽ trở nên điêu linh trong sương lạnh?

Vị mỹ nhân cuối cùng kia, dĩ nhiên là bản thân Lục Khê.

Phải nói, luận về dung mạo nàng kém hơn Cố Phương Tình; nếu bàn về phong tình, nàng lại không sánh kịp Tôn Duy Duyệt; nếu so về hiên ngang mạnh mẽ, nàng cũng không bì nổi Quách Hàm. Nhưng vẻ đẹp của nàng cũng là độc nhất vô nhị, là sự giao hòa giữa vẻ hồn nhiên của thiếu nữ và phong thái kiều mỵ của nữ nhân.

Điều này có lẽ là vì tuy thân thể vẫn còn là thiếu nữ, nhưng linh hồn đã trải qua bao sóng gió thăng trầm. Khóe mắt Lục Khê mang theo nụ cười trong suốt dịu dàng, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái như được gió xuân phất qua, nhưng ẩn sau nụ cười ấy lại là tâm tư khó người hiểu thấu.

Vẻ thông tuệ trong đôi mắt kia, không hề giống với bất kì nữ tử nào cùng lứa tuổi.

Trong lúc Lục Khê quan sát mọi người, đã có thị vệ ra khỏi Mai Uyển, cung kính dâng lên Tần Vũ một chiếc hoa tai phỉ thúy: "Khởi bẩm công công, vật này tìm thấy được từ phòng tiểu chủ Nhạc Sênh, trong phòng chỉ có một chiếc hoa tai này là lẻ, vừa vặn cùng đôi với chiếc hôm qua ty chức nhận được."

Vừa liếc mắt qua chiếc hoa tai kia, sắc mặt Nhạc Sênh liền trắng bệch, cả người nàng ta run lên, giống như không thể tin xông về phía thị vệ kia thét to: "Không thể nào! Rõ ràng ta để một đôi ở trên bàn, sao có thể chỉ còn một chiếc?"

Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng ta chạy tới níu ống tay áo Tần Vũ: "Công công ngươi chớ nghe cẩu nô tài kia nói xằng nói bậy! Hôm qua ta bị cảm lạnh, luôn nằm trong phòng nghỉ ngơi, sao có thể ra ngoài gặp riêng thị vệ?"

Tần Vũ mặt không thay đổi rút tay về, khẽ thở dài: "Tiểu chủ, chứng cớ rõ ràng, xin thứ cho ty chức không thể không phục mệnh."

"Không! Đây là vu khống! Đây là vu khống!" Nhạc Sênh bắt đầu sợ hãi hét lên, loạng choạng chạy về Mai viện: "Ta có chứng cớ! Hoa tai này rõ ràng là một đôi, nhất định là có một chiếc rơi xuống bàn, ta sẽ tìm đến cho các ngươi thấy!"

"Bắt nàng ta lại." Tần Vũ lạnh nhạt nói.

Vì vậy cả đám thị vệ chỉ cần mấy bước đã bắt được người đang hoảng loạn kia, không chút lưu tình áp giải nàng ta về.

"Các tiểu chủ xin trở về nghỉ ngơi đi, kinh động chư vị, quả thật xin lỗi. Tần mỗ cũng là phụng mệnh làm việc, mong rằng các vị tiểu chủ thứ lỗi cho." Tần Vũ thi lễ xong, dẫn đám thị vệ đi khỏi Vi an uyển.

Những người đứng ở đây, có người bị kinh hãi, có người im lặng không lên tiếng, cũng có người hả hê.

Lục Khê lạnh nhạt liếc nhìn người đang cười công khai kia, Thẩm Kha, sau đó xoay người đi về Lan viện.

Nàng ta nghĩ là ít đi một người sẽ ít đi một đối thủ cạnh tranh sao? Biểu lộ cảm xúc rõ ràng như thế, ngày sau dù có vào hậu cung, cũng sẽ trở thành vật hy sinh cho kẻ khác.

Chuyện lần này của Nhạc Sênh không tốn nhiều thời gian, Lục Khê liền thông suốt.

Nhạc gia là nhà mẹ đẻ của đương kim hoàng hậu Nhạc Thẩm Tâm, nhưng Nhạc Thẩm Tâm lại không có thực quyền, cũng không có con cái, giống như một bù nhìn ngồi trên hậu vị, địa vị chẳng sánh nổi Thường phi. Ngay cả Tiêu Quý nhân được sủng ái vài ngày trước cũng dám cưỡi lên đầu nàng ta.

Ban đầu, Nhạc Thẩm Tâm có thể lên làm hoàng hậu, là do hoàng thượng không có binh quyền, muốn dựa vào thế lực Nhạc gia để đối chọi lại Thái hậu. Nhạc gia đã mấy đời làm Thượng Thư Binh Bộ, lại có một Nguyên soái có thể ra trận giết giặc, tất nhiên là thế lực không thể xem thường.

Nhưng bây giờ không giống ngày xưa, kể từ khi hoàng thượng đoạt lại binh quyền, Nhạc gia liền lần nữa thất thế, cái gọi là giết được thú săn đem nấu chó săn (*), đại khái là là ý này. Nhạc Nguyên Soái đã chết trận ở sa trường, Thượng Thư Binh Bộ cũng xuống đài, người ngày xưa hận Nhạc gia đến chết là Thái hậu sao có thể để lại cho bọn họ đường sống?

Nhạc Sênh vừa vào cung đã xảy ra chuyện như thế, xem như Thái hậu đã nhân từ với Nhạc gia lắm rồi, chỉ trục xuất Nhạc Sênh về nhà, cũng đã đủ để dập tắt nhuệ khí của bọn họ.


Vở diễn tuyển tú này, quả nhiên vừa lên đài đã trở nên hấp dẫn.




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon