Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 22

loading...

Sắc hiệp 18+ - Minh Uyên cúi đầu hạ xuống một nụ hôn lên trán nàng, dịu dàng nói: "Nghe thái y nói chưa? Không phải lo lắng, nàng và con đều rất tốt, hiện tại trẫm chỉ muốn hỏi nàng một câu, là ai đẩy nàng xuống hồ?"


Dau pha hau cung - Chuong 22


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

 Chương 22: Báo Thù



Bàn tay thon dài khép quyển tấu chương, lại vuốt vuốt mí mắt hơi mỏi mệt, ở giữa là mi tâm đang nhíu chặt, hằn nên vài vết nhăn mờ nhạt.
Trưa hè nóng bức thường gây ra cảm giác buồn ngủ, người đang ngồi sau bàn sách ngước mắt nhìn cửa sổ đang mở rộng, ánh dương chói chang khiến người ta phải nheo mi, vậy mà trong đại điện lại đối lập hoàn toàn, âm u tĩnh mịch, không nghe được cả tiếng chim hót.

Minh Uyên mệt mỏi dựa vào ghế, tạm dừng việc xem tấu chương.

Chỉ chốc lát sau, cửa đại điện cọt kẹt mở ra, Cao Lộc bất ngờ xông thẳng vào, kinh hoàng chạy đến quỳ xuống: “Hoàng thượng, xảy ra việc lớn rồi, Lục Dung Hoa rơi xuống hồ sen !"


Người đang ngồi sau bàn nhanh chóng mở mắt ra, sắc mặt trầm xuống: "Ngươi nói cái gì?"

Cao Lộc cố trấn định bẩm báo: "Nghe nói là Thường Tiệp dư cùng nhị tiểu thư Thường gia đi đến Nhạc Thanh điện, ba người vốn thưởng thức trà ở bờ hồ sen, không biết sao Lục Dung Hoa lại rơi xuống nước, lúc Bích Chân cứu người lên, Dung Hoa đã hôn mê."

Minh Uyên không chút do dự đứng lên, sải bước đi ra ngoài: "Chuẩn bị xe, trẫm muốn đến Nhạc Thanh điện. Thái y đâu? Thái y đến chưa?"

Cao Lộc đi theo, nói: "Bẩm hoàng thượng, thái y đang trực đã chạy tới Nhạc Thanh điện, nô tài tự chủ trương sai người đi thông báo cho các thái y khác, ước chừng khi hoàng thượng đến Nhạc Thanh điện, bọn họ cũng sẽ đến."

Nhạc Thanh điện đã lâm vào hỗn loạn.

Cả đám cung nữ thái giám quỳ xuống đất, cả người Bích Chân ướt đẫm, không kịp thay y phục, canh giữ ở bên giường lo lắng nhìn tình huống của chủ tử.

Ôn thái y nghiêm túc quan sát tình trạng của Lục Khê, nhanh chóng mở hòm ra châm cứu cho nàng.

Tỷ muội Thường Tiệp đứng cách đó không xa, Thường Tư Viện điềm nhiên nhìn qua bên này, còn Thường Tư Vân thì hoảng hốt nói không ra lời. Lúc hoàn hồn, Thường Tư Vân xanh mặt quay đầu lại nâng tay định cho tỷ tỷ mình một cái tát, nhưng chưa kịp chạm tới gò má đối phương liền bị cản lại.

Thường Tư Viện cười như không cười nhìn nàng ta: "Muội muội hôm nay phạm phải sai lầm lớn, sao không biết hối cải, còn muốn động thủ với tỷ tỷ đây?"

Thường Tư Vân hận không thể róc xương lóc thịt nàng ta, trong ánh mắt đều là hận ý: "Đồ tiện nhân lòng dạ độc ác nhà ngươi, nếu không phải do ngươi đẩy ta, sao ta có thể đẩy nàng ta xuống nước? Là ngươi cố ý thiết kế hãm hại ta!"

Thường Tư Viện cười, dịu dàng mà thản nhiên, không che giấu sự khinh bỉ đối với nàng ta: "Là ngươi tự đưa tới cửa, ta không thiết kế cái bẫy như vậy không phải phụ cơ hội ngươi cho sao? Ngày trước ngươi đối xử với ta thế nào? Giữa mùa đông đẩy ta vào ao nước đóng băng, cắt bỏ hết y phục của ta khiến ta xấu mặt. . . . . . Thường Tư Vân, nhưng gì hôm nay ta trả lại chưa bằng một phần mười ngươi gây ra cho ta."

Mắt Thường Tư Vân đỏ lên vì tức, hận không thể xông lên giết chết nữ nhân này.

Ngay sau đó vừa một đám thái y chạy tới, nghe Ôn thái y nói rõ tình trạng, liền kéo nhau đến cạnh giường thương nghị.

Đúng lúc này, bên ngoài chợt truyền đến tiếng thông báo: "Hoàng thượng giá lâm ——"

Trong điện vốn đã đầy người quỳ, giờ càng thêm nhiều.

Hoàng thượng một thân hoàng bào sắc mặt âm trầm đi vào phòng trong, bước nhanh tới bên giường, chỉ thấy Lục Dung Hoa sắc mặt trắng bệch đang nằm trên đó, hai mắt khép chặt, tóc còn ướt còn dính vào gò má.

Hắn đưa tay chạm vào gò má của nàng, nhiệt độ lạnh lẽo khiến tay hắn cứng ngắc, quay đầu lại tức giận quát Ôn thái y: "Quỳ làm cái gì? Còn không mau chữa trị cho Lục Dung Hoa?"

Ôn thái y lo sợ đứng dậy: "Vâng, vâng để nô tài thi châm. . . . . ."
loading...

Trong phòng yên ắng, Minh Uyên nhìn chằm chằm người đang hôn mê bất tỉnh trên giường, hắn không nói lời nào, đương nhiên cũng không có người nào dám nói.

Ôn thái y châm cứu xong, mới quay sang nói với Minh Uyên: "Khởi bẩm hoàng thượng, nương nương bị kinh hãi, nước tràn vào phổi, từng mất hô hấp trong một khoảng thời gian, tình huống không mấy lạc quan. Nhưng may mắn được trời cao che chở, tuy nước có tràn vào phổi, nhưng chỉ là một lượng nhỏ, vì vậy sau khi hạ quan thi châm, tạm thời tính mạng không có nguy hiểm."

Sắc mặt Minh Uyên hơi giãn ra, nóng vội hỏi: "Vậy bào thai trong bụng thì sao?"

Sắc mặt Ôn thái y cứng đờ, có chút chần chờ: "Thai nhi. . . . . . tuy bây giờ thai nhi tạm thời giữ được, nhưng mạch tượng của nương nương rất bất ổn, thân thể cũng bị nhiễm lạnh, hạ quan sợ rằng. . . . . . Sợ rằng. . . . . ."

Minh Uyên đè nén tức giận, trầm giọng nói: "Trẫm không muốn nghe thấy hai chữ “sợ rằng”, nếu bây giờ vẫn giữ được đứa bé, vậy trẫm hạ lệnh cho mọi người trong Thái Y Viện phải dốc toàn lực chữa trị cho Lục Dung Hoa, nhất định phải giữ được đứa bé này."

"Bọn thần tuân chỉ ——" Các thái y quỳ đầy trên mặt đất, đưa mắt nhìn Minh Uyên đi ra khỏi trong phòng.

Bên trong phòng, các thái y đang sầu lo vì thân thể của Lục Khê, bên ngoài cung nữ thái giám quỳ gối trong đại điện, hai tỷ muội Thường Tiệp dư đứng ở chính giữa, nhìn Minh Uyên âm trầm đi tới trước mặt họ.

"Vì sao Lục Dung Hoa lại rơi xuống nước?" Hắn lạnh nhạt nhìn chằm chằm Thường Tư Viện, muốn nàng ta cho hắn một câu trả lời thuyết phục.

Nhưng mà chẳng kịp chờ Thường Tư Viện mở miệng, Thường Tư Vân liền giành nói: "Hoàng thượng, dân nữ vốn cùng Tiệp dư nương nương đến thăm Lục Dung Hoa, nhưng không ngờ Tiệp dư nương nương lại đẩy dân nữ một cái, khiến dẫn nữ ngã tới trước, vô ý đẩy Lục Dung Hoa vào trong hồ ——"

Nàng ta vừa dứt lời, Minh Uyên liền lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái: "Trẫm có hỏi ngươi sao?"

Sắc mặt nàng ta tái đi, không dám nói nữa.

"Thường Tiệp dư, trẫm đang hỏi ngươi."

Âm thanh kia không nhanh không chậm vang dội bên tai, Thường Tư Viện chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn vị Đế Vương đã làm bạn bốn năm, chợt bất đắc dĩ cười một tiếng, "Hoàng thượng, muội muội đã nói ra chân tướng rồi, tất nhiên trong lòng hoàng thượng đã có quyết định, cần gì phải hỏi nô tì nữa đây?"

Tay Thường Tư Vân vốn đang nắm chặt, trong lòng nghĩ nàng ta sẽ hãm hại mình, nhưng không ngờ lại nhận được câu trả lời thẳng thắn như thế ?!

Đôi mắt Minh Uyên từ từ tĩnh mịch, có một loại tức giận chậm rãi tản ra, khiến những người trong đại điện đều không dám ngẩng đầu.

"Là ngươi cố ý dùng muội muội mình đẩy Lục Dung Hoa sao?"

"Vâng"

Nếu là người khác nhất định sẽ trăm phương ngàn kế nghĩ ra biện pháp chối tội, hơn nữa làm gì có ai ngốc đến mức chạy đến điện của người khác để hại họ chứ?

Từ trước đến giờ Thường Tư Viện vốn không phải là người ngu xuẩn đến mức ấy.

Minh Uyên chậm rãi quét mắt nhìn đại điện một vòng, ánh mắt nhìn dừng lại trên thân thể ướt đẫm của Bích Chân: "Bích Chân, ngươi nói đi, rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào?"

Bích Chân yên lặng, trên mặt vẫn còn mang nước mắt: "Bẩm hoàng thượng, nô tỳ vốn đứng ở hành lang quan sát chủ tử, chỉ nhìn thấy Thường nhị tiểu thư đẩy chủ tử xuống nước."

"Vân Nhất, vậy còn ngươi?"

"Bẩm hoàng thượng, nô tỳ cũng thấy giống Bích Chân cô cô."

Ánh mắt Minh Uyên rơi xuống người các cung nữ ở Lâm Hoa điện: "Vậy còn các ngươi?."

Mấy cung nữ vẫn còn trong kinh hoàng, vừa dập đầu vừa trả lời không đồng đều: "Nô tỳ cũng thấy như vậy."

Thấy mọi người đều trả lời như vậy, Thường Tư Vân hoảng sợ tột cùng.

"Các ngươi nói bậy! Tất cả đều đang nói bậy!" Nàng ta bất chấp tất cả kêu lên: "Ta bị hãm hại! Ta vô tội! Là tiện nhân Thường Tư Viện này ngăn tầm mắt của các ngươi, các ngươi mới chỉ nhìn thấy ta, rõ ràng là nàng ta muốn hại ta! Là nàng ta hại ta đẩy Lục Dung Hoa xuống nước! Hoàng thượng ngài phải tin ta, van cầu ngài phải tin tưởng ta. . . . . ."

Nói xong lời cuối cùng, nàng ta khan giọng rống lớn, Cao Lộc xông về phía trước cho nàng ta một cái tát trời giáng: "Điêu dân lớn mật, dám hô to gọi nhỏ ở trước mặt hoàng thượng, phải trái thế nào hoàng thượng tự có định đoạt, đâu đến lượt ngươi khua tay múa chân?"

Thường Tư Vân bị cái bạt tay này làm cho ngã nhào, búi tóc tán loạn, nàng ta căm hận nhìn Thường Tư Viện, cái nhìn này chứa hàm ý hận thấu xương tủy.

Thường Tư Viện chỉ lẳng lặng nhìn nàng ta, khóe miệng không có lấy một nụ cười, nhưng ánh mặt lại cực kỳ lạnh lẽo, đầy ý giễu cợt, giống như đang nhìn một con chó giãy chết, sắp bị người ta giết, vừa có thương hại vừa có hận ý.

Nàng ta xoay người sang chỗ khác nhìn Minh Uyên, cúi đầu thi lễ một cái: "Hoàng thượng, là nô tì mang muội muội tới Nhạc Thanh điện, xảy ra chuyện này, bất luận là do nô tì hay do muội muội gây nên, nô tì cũng khó trốn trách nhiệm. Mưu hại hoàng tử là trọng tội, nô tì cũng không cầu mong hoàng thượng tha thứ, xin hoàng thượng xử trí."

Ánh mắt Minh Uyên giật giật, cuối cùng vẫn bị người đang hôn mê bất tỉnh trong phòng kia đã động: "Nhốt tỷ muội Thương Tiệp dư lại, đợi Lục Dung Hoa tỉnh rồi, sẽ xử lý."

Hắn không chút do dự xoay người rời đi, lần nữa tiến vào trong phòng.

Trong đại điện chỉ còn đám cung nữ thái giám đang quỳ, Thường Tư Vân đang ngã trên nền đất cùng Thường Tư Viện sắc mặt an tường đứng bên cạnh.

Cao Lộc đang muốn sai thị vệ ngoài điện dẫn người đi, đột nhiên Thường Tư Vân quay người lại ôm chân hắn: "Công công tha mạng, công công tha mạng! Trong bụng ta còn có con nhỏ! Cầu xin công công nể tình ta mang thai, buông tha cho ta, đợi ta hạ sinh nó rồi hãy xử lý có được không!"

Cao Lộc tức giận nói: "Ngươi mang thai, chẳng lẽ Lục Dung Hoa không mang thai? Độc phụ long dạ rắn rết như ngươi, nếu thật sự quan tâm đến con của mình, thì sẽ không làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế!"

Thường Tư Vân thấy cầu khẩn không dùng được, liền lộ bản chất, lớn giọng quát: "Ngươi biết cha ta là ai không? Ông ấy là Thừa Tướng đương triều! Dưới một người trên vạn người, ngay cả Đương Kim hoàng thượng cũng phải nhìn sắc mặt của ông ấy! Chỉ cần ông ấy nói, hơn nửa đại thần trong triều sẽ phải nghe theo, ngươi dám bắt ta? Ta sẽ bảo cha ta giết cả nhà ngươi! Giết hết cả nhà ngươi!"

Thường Tư Viện gần như bật cười, nàng ta sợ Thường Vệ Quang rơi không đủ nhanh hay sao, đến cả lời tru di tam tộc này cũng nói ra được!

Thường Tư Viện cúi người đến gần tai Thường Tư Vân, dịu dàng lại thân thiết nói một câu: "Muội muội, ta chưa bao giờ thích ngươi như lúc này, không ngờ cuối cùng chúng ta lại có một nhận thức chung, cùng đạt đến mục tiêu chung."

Ánh mắt Thường Tư Vân vừa thê lương vừa tàn độc, gần như muốn đào ra một cái lỗ trên người đối phương: "Thường Tư Viện, ta muốn giết chết ngươi. . . . . . Ta muốn giết chết ngươi. . . . . ."

Thường Tư Viện khẽ mỉm cười, "Nhưng hôm nay cả chính mình muội muội ngươi cũng bảo vệ không nổi, sao giết ta được đây?"

Trong cơn tức giận, Thường Tư Vân chợt giật mình, cảm thấy có một dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống dưới chân, ngay sau đó cảm giác đau đớn đập thẳng vào đại não.

Nàng ta không dám tin cúi đầu, nhìn thấy trên chiếc váy đỏ của mình xuất hiện một chấm đổ, sau đó dần lan rộng ra, bởi vì màu sắc gần giống nhau nên nhìn thoáng qua cứ như bị nhiễm nước.

Nàng ta ôm bụng khóc lớn: "Cứu ta. . . . . . Cứu cứu con ta. . . . . ."

Thường Tư Viện nhắm lại mắt, không nhìn nàng ta nữa: "Cao công công, ngài còn đứng đó làm gì, nếu còn không đưa chúng ta đi, lúc hoàng thượng bước ra sẽ trách ngươi hành sự bất lực."

Cao Lộc chần chờ một lát, cuối cùng vẫn không dám vào đi vào hỏi hoàng thượng loại vấn đề ngu xuẩn như có cứu mẹ con hai người này không, đã là người sắp chết rồi, có cứu hay không cũng khác gì đâu chứ?

"Người đâu, giải hai người hãm hại Lục Dung Hoa cùng hoàng tử này đi!"

Lục Khê mơ một giấc mộng, trong mộng có ánh nắng ấm áp, cành liễu chập chờn, gió xuân tháng ba ở Giang Nam thổi xuống mặt nước hồ, làm một vùng xanh biếc khẽ lay động, lay động đến cả tầm mắt của nàng, lòng của nàng.

Nàng nhìn thấy Quý Thanh An đứng trên thuyền, áo trắng bay bay đẹp như tranh vẽ, cười tủm tỉm nhìn nàng.
loading...

Tháng ba ở Giang Nam là dịp du xuân, các cô nương chưa xuất giá sẽ tới bờ hồ, nếu phải lòng ai sẽ ném khăn tay lên thuyền cho người ấy, nếu đối phương cũng có ý tương tự sẽ nhặt chiếc khăn kia lên, không lâu sau thì có bà mai tới cửa

Đây là mẩu chuyện tài tử giai nhân ngàn xưa của Giang Nam, đây cũng là sự phong lưu phóng khoáng của Giang Nam.

Giấc mộng kia rất đẹp rất dịu dàng, giống như gió nhẹ thổi qua mặt, giống như ánh nắng phủ ấm người.

Nàng mơ thấy mình cười vui vẻ ném khăn tay về phía Quý Thanh An, nhưng đến nửa đường chiếc khăn tay kia lại bỗng dưng biến thành một cây chủy thủ đâm thẳng vào ngực người đối diện.

Nụ cười trên khuôn mặt nàng bỗng dưng biến mất, trong mắt tràn đầy hận ý.

"Quý Thanh An, ngươi trả mạng lại cho ta ! Trả mạng con ta lại cho ta !"

Giữa tiếng hét hoảng hốt trong mơ, nàng từ từ tỉnh lại, mí mắt nặng như bị đổ chì, khó khăn mở ra.

Người đang trông chừng bên giường vừa thấy nàng tỉnh, liền nhanh mắt đè bàn tay đang định chống người ngồi dậy của nàng lại, trầm giọng nói: "Đừng cử động, để trẫm bảo thái y xem mạch cho nàng trước."

Vì vậy Lục Khê hơi thất thần, khẽ quay đầu nhìn người ngồi ở bên cạnh mình, mở miệng mới nhận thấy được âm thanh khàn khàn vô lực của bản thân". . . . . . Hoàng thượng?"

Minh Uyên đã ngồi ở đây rất lâu, rốt cuộc cũng đợi được đến khi nàng tỉnh lại, đôi môi mím chặt cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười nhạt, hạ thấp thanh âm: "Thật may là còn nhận ra trẫm."

Lục Khê khôi phục ý thức, vừa hồi tưởng lại một màn kinh hoảng trước lúc hôn mê, vừa đáp trả bằng một nụ cười: "Hoàng thượng sợ đầu óc của thiếp bị nước vào nên hỏng rồi sao?"

"Còn có tâm tình nói giỡn, xem ra vẫn rất có tinh thần." Đáy lòng vốn còn căng thẳng của Minh Uyên cũng yên bình lại, vừa quay đầu gọi Ôn thái y tới bắt mạch vừa cầm tay Lục Khê trấn an: "Nàng cứ an tâm để thái y kiểm tra, trẫm ở đây với nàng, đừng lo lắng."

Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt của Lục Khê đột nhiên tái nhợt, bây giờ mới hoàn toàn hồi tưởng lại một màn lúc trước, bàn tay đang đặt dưới chăn nhanh chóng phủ lên bụng, run giọng nói, "Con của thiếp. . . . . ."

Vẻ mặt kinh hoảng của nàng khiến nụ cười trên mặt Minh Uyên trở nên tắt liệm, hắn nắm chặt tay nàng, trấn an nói: "Con rất khỏe, đừng hoảng hốt, có trẫm ở đây, nàng và con sẽ không có chuyện gì đâu."

Ôn thái y cung kính đi đến bắt mạch cho Lục Khê, quay đầu lại muốn hồi báo, chợt thấy Minh Uyên kín đáo lắc đầu, hắn ngẩn người, ngay sau đó hiểu ý, cúi mâu nói: "Bẩm hoàng thượng, Lục Dung Hoa cùng thai nhi rất khỏe mạnh, nhưng vẫn cần điều dưỡng thì mới khôi phục hoàn toàn."

Tầm mắt của Lục Khê bị hắn che khuất, vì vậy không nhìn thấy nét mặt của Minh Uyên, nàng thở phào nhẹ nhõm, cảm xúc căng thẳng cũng buông lỏng xuống.

Minh Uyên cúi đầu hạ xuống một nụ hôn lên trán nàng, dịu dàng nói: "Nghe thái y nói chưa? Không phải lo lắng, nàng và con đều rất tốt, hiện tại trẫm chỉ muốn hỏi nàng một câu, là ai đẩy nàng xuống hồ?"

Đồng tử Lục Khê khẽ co rút, sắc mặt cũng tái hơn, lặng lẽ thu tay lại, lắc đầu một cái.

Minh Uyên đề cao âm lượng: "Nói cho trẫm, trẫm làm chủ thay nàng."

Lục Khê yên lặng thật lâu, mới nhỏ giọng đáp: "Tần thiếp không biết, tần thiếp đưa lưng về phía hai người bọn họ, không nhìn thấy là ai ra tay, đến lúc tần thiếp kịp phản ứng, đã rơi vào trong nước. . . . . ."

Nàng nói thật, quả thật nàng không nhìn thấy là ai ra tay.

Nhưng nàng cũng che giấu một chuyện, chuyện nàng biết rõ là ai ra tay, dù mắt không nhìn thấy, nhưng tâm lại không mù.

Minh Uyên ngồi thêm một lúc, giúp nàng vén lại tóc mai, ém chăn cho nàng: "Nàng cố gắng nghỉ ngơi cho tốt, trẫm ra ngoài một lát, xem các cung nữ nấu thuốc đến đâu rồi."

Lục Khê gật đầu một cái, dịu ngoan nhìn hắn rời đi, nhưng sau khi hắn vừa bước ra khỏi cửa phòng, biểu cảm trên mặt liền thay đổi.

Trong phòng chỉ còn lại Bích Chân, nàng nhắm chặt mắt, lên tiếng gọi Bích Chân.

"Có nô tỳ."

"Vừa rồi, lúc ta còn chưa tỉnh, sau khi Ôn thái y thỉnh mạch đã nói những gì với hoàng thượng?"

Bích Chân cúi đầu chần chờ chốc lát, mới thẳng thắn trả lời: "Bẩm chủ tử, Ôn thái y nói. . . . . . Nói thân thể nương nương vốn đã suy yếu, cộng thêm bị nhiễm lạnh, tình trạng hiện thời rất không ổn, dễ dẫn tới sinh non. . . . . ."

Lục Khê nhắm chặt mắt, lông mi hơi run rẩy, cuối cùng thở dài.

Vừa rồi, thấy sự do dự của thái y sau khi xem mạch, nàng đã đoán được phần nào, cộng thêm chuyện hoàng thượng cao cao tại thượng lại muốn đi thị sát cung nữ nấu thuốc, còn đi ra cùng lúc với Ôn thái y. . . . . .thì dù nàng có ngu ngốc cỡ nào đi nữa cũng phát hiện dị thường.

Nàng cứ lẳng lặng nằm ở trên giường như vậy, thật lâu sau mới mở mắt nhìn chiếc khăn thêu lộng lẫy phủ trên đỉnh giường.

Chẳng lẽ nàng vẫn không thể giữ được con mình sao. . . . . . Đời trước đã thế, đời này cũng lại thế. . . . . .

Bích Chân lại đột nhiên quỳ xuống, nhìn chăm chú vào nàng, lấy âm thanh chỉ có hai người nghe được nói: "Chủ tử, người hại ngài có phải là Thường Tiệp dư không?"

Lục Khê do dự một lát, mới khẽ gật đầu: "Ta biết không thể gạt được ngươi."

Bích Chân nói: "Lúc chủ tử muốn nô tỳ rời khỏi đình nô tỳ liền phát hiện có điểm khác thường, nên vẫn luôn quan sát tình huống bên này. Mặc dù động tác của Thường Tiệp dư không rõ ràng, cộng với góc độ hơi khuất, nhưng nô tỳ đoán là nếu Thường nhị tiểu thư gây ra, chủ tử sẽ không cần nô tỳ tránh đi, sự thật chắc hẳn sẽ khác với kết quả."

Lục Khê bất đắc dĩ cười cười,:"Nếu không phải ngươi kịp thời chạy tới, chỉ sợ giờ phút này ta đã không thể tỉnh lại."

Bích Chân đáp: "Chủ tử gặp nạn, nô tỳ phải có trách nhiệm hộ chủ. Nhưng nô tỳ thật sự không hiểu. . . . . . vì sao chủ tử phải lấy tính mạng của chính mình cùng thai nhi để đánh cược?"

Lục Khê cười buồn: "Ngay cả chính ta cũng không ngờ đến, ta lại sợ nước đến mức này. . . . . ."

Nàng không ngờ tới Thường Tư Viện sẽ ra chiêu đẩy nàng xuống hồ, bởi vì thứ nhất nàng biết bơi, thứ hai không ngờ tới Thường Tư Viện sẽ hung ác tới mức ấy, thấy chết mà không cứu, nếu không sao có thể rơi vào thảm cảnh hiện giờ?

Khoảng khắc tiếp xúc với làn nước, trí nhớ bị chết đuối ẩn sâu trước kia đập thẳng vào đại não, khiến thân thể nàng mất hết sức lực, thiếu chút nữa bỏ mạng.

Quả thật là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.

Lúc bị Thường Tư Viện đẩy xuống nàng cũng chợt suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, nếu chỉ là tội danh vô ý đẩy ngã cung phi có thai rơi xuống nước, thì không đủ để khiến Thường gia rơi đài, nhiều lắm chỉ bị trách phạt. Còn nếu là hại chết hoàng tử thậm chí còn hại chết cung phi, sợ rằng chẳng còn là vấn đề Thường Vệ Quang bị lật đổ nữa, mà có thể khép vào tội danh tru di cửu tộc.

Lục Khê cảm thấy bản thân mình rất đáng cười, cười vì đến giờ phút này còn quá ngu xuẩn, tin một Nguyệt Dương phu nhân, thiếu chút nữa hại chết con mình, giờ lại tin tưởng Thường Tư Viện, sợ rằng phải thật sự mất đi đứa bé này.

Cuộc đời của nàng hình như luôn vì tin lầm người mà gặp phải tình cảnh bi thảm, đời trước như thế, đời này cũng như thế.

Minh Uyên ngồi xuống ghế chủ tọa trong đại điện, hỏi thẳng Ôn thái y: "Đứa bé có giữ được không?"

Ôn thái y cúi mắt đáp: "Hạ quan nhất định sẽ cố gắng hết sức."

"Trẫm muốn biết có bao nhiêu cơ hội giữ được?"

Ôn thái y khẽ cắn răng, "Ba phần."

Sắc mặt Minh Uyên tối lại, cuối cùng trở thành bình tĩnh, như một mặt nước không hề có gợn sóng: "Nếu đứa bé có điều bất trắc, người mẹ có gì nguy hiểm không?"
loading...

Ôn thái y đột nhiên quỳ xuống, dập đầu thật mạnh: "Hạ quan không dám lừa hoàng thượng, mặc dù có cơ hội có thể giữ được đứa bé, nhưng một khi đứa bé có chuyện, bị thương tổn lớn nhất là Dung Hoa."

Minh Uyên trầm mặc thật lâu, lúc mở miệng thì âm thanh như vang đến từ một nơi xa xôi: "Không đề cập tới đứa bé, thì như thế nào mới là tốt nhất cho Lục Dung Hoa?"

Ôn thái y lại một lần nữa cắn răng, lấy dũng khí nói: "Hạ quan cho rằng biện pháp tốt nhất là thuyết phục Dung Hoa bỏ đứa bé này đi, thay vì mạo hiểm bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng sẽ sinh non, nguy hiểm hoài thai mười tháng, không bằng dưỡng tốt thân thể, đợi đến sau này mang thai lại cũng không muộn."

Minh Uyên đột nhiên đứng dậy bước vào phòng trong: "Chuyện này không thể nói cho bất cứ kẻ nào, để trẫm suy nghĩ thêm một chút. Cao lộc, ngươi sai người đi mời viện phán vừa bị cách chức về đây, ngay lập tức! Phải nhanh chóng mang hắn về cung cho trẫm!"

"Nô tài tuân chỉ!"

Lúc Minh Uyên trở lại thì Lục Khê đã nhắm mắt nghỉ ngơi, thật giống như mới vừa ngủ.

Hắn hạ bước thật nhẹ, chậm rãi đi tới bên người nàng, ngồi xuống chiếc ghế dựa bên giường đã được cung nhân chuẩn bị từ trước.

Người trên giường, khuôn mặt trong suốt, bị ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, trở nên mờ mờ ảo ảo, có chút không chân thật.

Hắn đưa tay nhẹ nhàng mơn trớn gò má của nàng, cảm thấy giờ phút này nếu như vứt bỏ tất cả ưu phiền thì cảnh tượng như vậy vô cùng ấm áp.

Hắn ở bên cạnh chăm sóc người con gái tốt đẹp nhất là nàng, giống như một người đàn ông canh giữ ở bên người nương tử mình, mà không phải là một Đế Vương ở trong thâm cung này, mà không phải là một hậu phi không chỗ dựa luôn phải nếm trải đau khổ.

Hắn chậm rãi thở dài, biết rõ nàng còn tỉnh, nhưng không vạch trần, chỉ thở dài: "Trẫm muốn nàng thật khỏe mạnh, sau này còn có thể có nhiều con hơn."

Lục Khê giống như biết được gì đóa, hai giọt lệ rời khỏi đôi mắt đang khép chặt, dọc theo gò má rơi xuống lòng bàn tay Minh Uyên, nóng bỏng giống như một đốm lửa.

Thân thể của nàng bắt đầu run rẩy, càng ngày càng mạnh, nhưng vẫn cố gắng kìm nén không khóc ra thành tiếng tiếng.

Nàng vẫn luôn như vậy, mặc kệ có khó khăn, có đau lòng hơn nữa, vẫn cố gắng ẩn nhẫn khắc chế, chỉ vì không để cho người bên cạnh lo lắng. Nhưng không biết rằng nàng càng kiên cường, lại càng khiến người khác phải xúc động, càng khiến người khác phải thương tiếc.

Minh Uyên cúi người ôm nàng vào trong ngực, đột nhiên cảm thấy có chút vô lực, đây là lần đầu tiên sau bao năm bước chân lên đế vị nhìn qua tất thảy mọi âm mưu xảo trá hắn cảm thấy vô lực như vậy.

"Sẽ không có chuyện gì đâu, trẫm sẽ không để cho nàng xảy ra chuyện." Hắn chỉ có thể an ủi nàng như vậy.

Lục Khê bị hắn ôm vào trong ngực, giờ phút này rốt cuộc mất khống chế, ôm lấy bờ vai của hắn cắn xuống một cái, không chút lưu tình, giống như muốn đem tất cả khổ sở truyền lại cho hắn, muốn hắn phải nhận lấy như mình.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Minh Uyên gặp phải một người to gan đến mức ấy, lại dám cắn Đương Kim hoàng thượng!

Bích Chân đứng ở một bên cũng không nhịn được đổ mồ hôi lạnh, chuyện này. . . . . . Chuyện này. . . . . . Hoàng thượng sẽ nhịn xuống sao?

Nhưng hắn không chỉ nhịn được, mà còn cam tâm tình nguyện, còn dịu dàng đa tình.

Đợi đến khi Lục Khê cắn mệt, không cắn nữa, Minh Uyên ôm lấy mặt nàng, dịu dàng nhìn nàng: "Khóc đi, nếu như cảm thấy khó chịu thì cứ khóc đi, không cần phải chịu đựng nữa."

Vì vậy Lục Khê bật khóc, đem tất cả khổ sở uất ức của kiếp trước, cùng sự chua xót ẩn nhẫn của kiếp này hóa thành nước mắt thổ lộ ra ngoài.

Thật ra thì biểu hiện của nàng vẫn có chút đang diễn kịch, nhưng giờ phút này hình như từ đùa mà thành thật, mọi ngổn ngang khổ sở cột chung vào một chỗ, khiến nàng khóc nức nở thương tâm, như một đứa bé.

Chỉ tiếc người đang ôm nàng tuy rất dịu dàng, nhưng lại không phải là phu quân của nàng.

Thế gian khó nhìn thấu nhất không phải là lòng đàn bà, mà là Đế Vương tâm.

Nếu nói lòng của nữ nhân là kim dưới đáy biển, như vậy sợ rằng tâm Đế Vương chính là kim trong sa mạc, chôn dưới cát vàng, ai cũng đoán không ra.

Hơn nữa này sa mạc này còn biến ảo theo tự nhiên, bốn mùa thay đổi.


Nàng không biết phần dịu dàng này của hắn còn có thể kéo dài bao lâu.




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon