Wednesday, 30 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 28

loading...

Sắc hiệp 18+ - Dù bản thân vẫn chưa hiểu rõ lòng mình dành cho hắn là yêu hay một loại tình cảm phức tạp nào khác, lúc này, nàng vẫn chỉ có thể gắn chặt mình vào hắn...


Dau pha hau cung - Chuong 28


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 28: Kết thúc


Sau trận hỏa hoạn, Hoàng Lăng liền được trùng tu toàn diện, từ đống tàn tích bị cháy đen, liền có thể tưởng tượng ra vẻ mĩ lệ ngày xưa của nó.

Không giống với hoàng cung, phía sau vẻ tráng lệ của Hoàng Lăng, là sự trang nghiêm tĩnh mịch, lăng mộ tiên hoàng mang đầy vẻ ưu nhã của Tô Châu, thanh lệ thoát tục, giống như được cố ý xây dựng vì người nữ tử tiên hoàng đã dốc sức theo đuổi lúc còn tại thế.
Lục Khê đi bên cạnh Minh Uyên, thất thần nhìn hồ nước xanh mát trước mặt, phía sau là núi Thanh Sơn thấp nhỏ, xung quanh được trồng đầy hoa thủy tiên, đối lập rõ ràng với phế tích.

Hoa thủy tiên rất tươi tốt, làm hừng sáng cả một vùng núi Thanh sơn, quả thật rung động lòng người.

Minh Uyên cũng đứng lại, dịu dàng nhìn hồ nước: "Năm đó phụ hoàng gặp mẫu phi trên hồ, nghe phụ hoàng nói, khi đó mẫu phi đứng ở đầu thuyền, xinh đẹp tưa như tiên nữ bước ra từ tranh vẽ. . . . . . Chỉ một cái liếc mắt đó, liền trầm luân vạn năm."

Lục Khê gần như có thể nhìn thấy cảnh sắc lúc đó.

Mỹ nhân dịu dàng đứng ở đầu thuyền, gió xanh thổi nhẹ, mặt nước dập dìu, làn váy mềm mại bay lên theo gió. . . . . . Đế Vương cô độc thoáng nhìn qua, như một bức tranh thủy mặc được khắc họa trong lòng.

Minh Uyên nói: "Là một Hoàng đế, có được vô số mỹ nhân, nhưng thật ra thì cũng bị vây trong vô ngàn âm mưu, đấu đá. Lúc trước trẫm đã từng cảm thấy không đáng cho mẫu phi, cố chấp yêu một nam nhân như vậy, đáng giá sao? Nhưng đến lúc ta đi lên vị trí này, mới phát hiện, ở giữa một đám giai nhân tuyệt sắc như vậy chưa hẳn đã là chuyện tốt."

Lục Khê cười khẽ: "Nhưng nô tì thấy hoàng thượng đang rất hưởng thụ cuộc sống như thế mà"

Minh Uyên cũng cười, đưa tay khẽ kéo nàng vào trong ngực, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt nàng: "Đó là sau khi gặp được nàng."

Tim Lục Khê đập mạnh.

Thật ra thì nhìn như vậy, lông mày của hắn rất đẹp, khi không cười sẽ cảm thấy nghiêm túc lẫm liệt, nhưng lúc dịu dàng cũng rất động lòng người.

Trên triều đình hắn ngoan tuyệt quả quyết, xử lý đám phi tần đấu đá vì lợi ích không chút lưu tình, nhưng hắn đối với nàng thì khác, hình như vĩnh viễn chỉ có nhu tình vô hạn. . . . . .

Không, không đúng!

Nàng chợt cảnh giác, nàng đang suy nghĩ cái gì vậy?

Chẳng lẽ lại ngu xuẩn đến mức đi yêu thương một hoàng đế?

Chỉ là một Kim khoa Trạng Nguyên kiêm Lễ Bộ Thượng Thư, nàng còn không giải quyết được, bản thân cùng con phải trở thành vật hy sinh cho lợi ích chốn quan trường, hôm nay sao lại có thể cùng người quyền lực nhất thiên hạ này nói chuyện tình cảm chứ?

Đối với Đế Vương mà nói, quan trọng nhất là thiên hạ, là thần dân, nàng nhỏ bé đến mức chỉ cần vừa mất đi sủng ái liền mai một chôn thân nơi hậu cung, chẳng lẽ định mạo hiểm đánh cuộc sự sủng ái của hắn để đổi lấy một lời thề thiên trường địa cửu sao?

Thiên trường địa cửu ——

Nàng gần như bật cười trước suy nghĩ ngây thơ của bản thân.

Nhưng Minh Uyên không cho nàng cơ hội tiếp tục suy nghĩ, hắn nhẹ nhàng đặt đầu nàng lên vai, dùng sự dịu dàng có thể làm chết đám cá chép trong hồ nói nhỏ: "Lúc Mẫu phi còn sống, phụ hoàng chưa kịp quý trọng người; nhưng trẫm không giống vậy."

Hắn không nói tiếp, âm thanh biến mất trong làn gió thu dịu dàng, cùng với tiếng lá rụng, cùng với sóng nước, cùng với sự nhu tình của Giang Nam, kéo dài đến vô tận.

Lục Khê lắng nghe tiếng tim đập của mình, nặng nề, thật khó có thể xem nhẹ.

Nàng mờ mịt luống cuống, lại nghe thấy một âm thanh khác trong thân thể kiên định phản bác sự không xác định một khắc trước: Nếu hắn thật sự nghĩ như vậy thì sao? Nếu như hắn cũng giống tiên hoàng, cả đời chỉ khuynh tâm vì một nữ nhân thì sao?
loading...



Cuối cùng tất cả không xác định đều yên lặng vỡ vụn trong ánh mặt trời.

Nàng an tĩnh lại, ngẩng đầu nở nụ cười sáng lạn: "Thiếp biết chàng không giống vậy."

Là thiếp và chàng, không phải nô tì cùng hoàng thượng.

Không quan tâm những lời này có mấy phần thật mấy phân giả, tóm lại nàng nhìn thấy đấng quân vương trước mặt lộ ra sự vui vẻ trước nay chưa từng có.

Bởi vì Tri Phủ Tô Châu nói, trong lúc trùng tu Hoàng Lăng đám thợ thủ công đã phát hiện ra trong phế tích mồi lửa cùng dầu chưa cháy hết, vì vậy hoài nghi là có người cố ý phóng hỏa.

Lần này Minh Uyên tự mình đến thị sát, dẫn Lục Khê đến nơi tri phủ nói

Đó là một phế tích sâu trong hoàng lăng, cũng là ngọn nguồn của trận hỏa hoạn, Minh Uyên dẫn Lục Khê cùng một đoàn thị vệ đến đó. Những thị vệ này sợ quấy rầy nhã hứng của hoàng thượng cùng nương nương, vì vậy khoảng cách có chút xa.

Không khí an tĩnh khác thường, Lục Khê cùng Minh Uyên mỉm cười, giống như vẫn đang còn chìm đắm trong ôn tình vừa nãy.

Lúc sắp tới khúc quanh, trên mái nhà chợt truyền đến tiếng động nhỏ xen lẫn trong tiếng gió, hơn mười tên áo đen đột nhiên xuất hiện từ bốn phương tám hướng, trường kiếm sáng lạnh nhắm Minh Uyên mà đâm tới.

Thị vệ lúc này vẫn đang ở khá xa sau lưng hai người, hoảng hốt chạy tới.

Đúng thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen chợt nhảy xuống từ mái hiên, tiếp đó, là mười mấy bóng đen theo sau, đón gió, mang theo sát ý ngút trời dùng tốc độ kinh người chắn trước Minh Uyên. Minh Uyên nhanh chóng ôm Lục Khê lui về phía sau, cùng lúc những bóng đen kia cầm kiếm xông thẳng về đám thích khách.

Nói là giao đấu, nhưng lại giống một cuộc tàn sát hơn, những bóng đen này ra tay nhanh nhẹn, chiêu nào cũng là trí mạng, chỉ nhìn sơ qua liền biết là đã được huấn luyện chuyên nghiệp, không phải đám thích khách bình thường có thể sánh bằng.

Minh Uyên vững vàng ôm lấy Lục Khê, tung người nhảy một cái, lùi ra sau mấy trượng, lạnh lùng nhìn thế cục trước mắt.

Hắn đã sớm có phòng bị?!

Bóng đen dẫn đầu nhảy xuống vừa rồi chính là Cửu vương gia Minh Thâm, hắn dẫn theo đám thị vệ tinh anh nhất hoàng cung bố trí mai phục ở đây cả đêm trước khi đám thích khách đến, sử dụng kế bọ ngựa bắt ve, một lưới hốt trọn.

Sau màn đao quang kiếm ảnh, Minh Uyên vừa ra lệnh "Lưu lại người sống" thì tên thích khách cuối cùng đã bị Minh Thâm đâm xuyên qua cổ họng, lưu lại một vũng máu đáng sợ trên nền đất. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Hắn áy náy xoay người lại, đi tới trước mặt Minh Uyên, khom người nói: "Thần Đệ có tội, đao kiếm không có mắt, nhất thời lỡ tay, không thể tuân theo thánh chỉ, xin hoàng huynh giáng tội. . . . . ."

Minh Uyên yên lặng nhìn hắn, chỉ nhẹ nhàng thở dài: "Thôi, đệ cũng mệt mỏi rồi, về trước nghỉ ngơi đi."

Chờ bóng lưng kia biến mất trong tầm mắt, hắn cúi đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt nhưng đầy vẻ trấn định của người trong ngực: "Nàng sao rồi, bị dọa à?"

Lục Khê ngẩng lên nhìn hắn, lắc đầu nói:"Hoàng thượng tin tưởng Cửu vương gia sao?"

"Tin." Hắn lạnh nhạt nói, khóe môi lại hiện lên nụ cười nhạt: "Ta tin đệ ấy, nếu không sẽ không giao nhiệm vụ bảo vệ ta cho đệ ấy."

"Cửu vương gia là con trai của Thái hậu, tất nhiên không muốn lưu lại người sống bán đứng Thái hậu, nhưng đồng thời hắn cũng kính yêu người huynh trưởng này, quả thật là hai bề khó xử."

"Thu dọn nơi này cho sạch sẽ, đừng để vấy bẩn thánh địa của tiên hoàng." Minh Uyên nhìn mặt đất đầy máu tanh, che mắt Lục Khê lại, dẫn nàng đi trở về.

Hoàng Lăng xảy ra hỏa hoạn, làm Hoàng đế bận xử lý chính sự, vốn không cần phải đích thân tuần du xử lý, nhưng hắn lại đi.

Đấu đã nhiều năm như vậy, cũng đã đến lúc nên kết thúc rồi.

Trở về dịch quán, Lục Khê bỗng cảm thấy không thoải mái, hôm sau liền bị bệnh, chẳng xuống nổi giường.
loading...

Thái y tùy giá chẩn đoán là do tâm tình nặng nề, tích tụ trong thời gian dài, sau này cần phải điều dưỡng cẩn thận. Minh Uyên nghĩ rằng cảnh chém giết đẫm máu hôm trước dọa nàng, liền ra lệnh gấp rút chuẩn bị hồi cung.

Về việc tìm Thái hậu truy cứu tội trạng, dù Minh Thâm không để lại một nhân chứng nào hắn vẫn có cách bắt bà ta phải nhận tội.

Trên xe ngựa, đầu óc Lục Khê luôn trong tình trạng hỗn loạn, tỉnh rồi ngủ, ngủ xong lại tỉnh, cuối cùng chỉ cúi đầu cầm tay Minh Uyên, cố hết sức nói một câu: "Thái hậu tâm sâu kế rộng, sợ rằng sẽ không bỏ qua cho hoàng thượng dễ dàng như thế, kính xin hoàng thượng ra lệnh giữ kín tin tức, chớ để Thái Hậu có cơ hội lợi dụng nữa."

Vì vậy Minh Thâm ở lại Tô Châu, tung hỏa mù rằng hoàng thượng vẫn đang tuần tra ở đây, còn Minh Uyên thì dẫn theo Lục Khê lên đường hồi cung.

Vừa đi vừa điều dưỡng, bệnh của Lục Khê cũng dần tốt lên, mấy ngày nay thấy Minh Uyên luôn chăm sóc bên cạnh, nàng quả thực rất ngạc nhiên.

Hắn nào giống hoàng thượng chứ? Mà giống như là . . . . . giống như là một phu quân bình thường mà thôi.

Sau bảy ngày đường, Lục Khê đã có thể đứng dậy, nàng cầm tay Minh Uyên nói: " Ngày mai hồi cung, nô tì có phương pháp khiến Thái hậu không còn đường chối cãi."

Minh Uyên nhìn thần sắc tươi tỉnh của Lục Khê, khẽ cười hôn một cái mi tâm của nàng: "Chỉ cần nàng mạnh khỏe, thì trẫm chẳng còn gì phải lo nghĩ nữa, để nàng thử một lần cũng không sao."

Vì vậy, sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng, Thái hậu còn đang trang điểm thì Lục Khê đã dẫn người đến tới Thọ Khang cung .

Lúc này, Tần Vũ đang tự mình hầu Thái hậu rửa mặt, bầu không khí kiều diễm cùng tình ý không kịp che giấu trong đáy mắt hiện lộ rõ trước mặt mọi người.

Không tiếng động hồi cung, tư thái hung hãn, Thái hậu đoán rằng kế hoạch của mình đã thất bại, nhưng bà ta chỉ điềm tĩnh ngồi ở đó, nhìn Lục Khê cười lạnh lùng: "Lục Chiêu nghi quả thực lớn mật, dù hoàng thượng có sủng ái ngươi, cũng không thể không biết phép tắc như vậy, ngươi để cung quy ở đâu? Vào Thọ Khang cung của ai gia, không thông truyền, không thỉnh an, đây là đạo lý gì?"

Lục Khê chỉ điềm nhiên nở nụ cười: "Chuyện cấp bách, khó có thể chu toàn mọi thứ, mong rằng thái hậu nương nương tha lỗi."

Âm thanh của nàng lại lập tức trở nên lạnh lùng: "Người đâu, bắt Tần Vũ lại cho ta!"

Sắc mặt thái hậu trầm xuống, lớn giọng quát: "Ai dám ra tay? Toàn bộ lui ra cho ta!"

Ánh mắt khóa trên người Lục Khê, lạnh lùng nói: "Lục Chiêu nghi ngươi thật to gan! Trên địa bàn của ai gia còn dám động đến người của ai gia, ngươi cho rằng hậu cung này là thiên hạ của ngươi à? Cút ra ngoài cho ai gia!"

Lục Khê cười nhạt: "Nếu Thái hậu nương nương muốn trách tội nô tì, đợi xử lý xong chuyện này rồi giáng tội cũng không muộn, nhưng tên Tần Vũ dâm loạn hậu cung này, quả thực đáng chết, nô tì được hoàng thượng ủy thác trọng trách xử lý hậu cung này, vạn lần không thể để kẻ tội nhân lọt lưới! Người đâu, mang xuống cho ta!"

Thái hậu tức xanh mặt, gầm lên một tiếng: "Dừng tay! Lui xuống hết cho ta! Hôm nay ai gia hôm nay phải giáo huấn vị Chiêu Nghi nương nương không biết tôn ti, không hiểu cung quy này mới được!"

Tất cả mọi người cứng người tại chỗ, lại nghe Thái hậu điềm nhiên nói: "Ngọc Thanh, Lục Chiêu nghi không tuân lễ tiết, vả miệng cho ai gia!"

"Vâng"

Ma ma sau lưng Thái hậu lạnh lùng đi về phía Lục Khê, nhưng vừa được nửa đường thì nghe bên ngoài truyền đến tiếng thông báo: "Hoàng thượng giá lâm ——"

Một bóng dáng màu vàng nhanh chóng đi vào trong điện, khí thế phi phàm, lạnh lùng nói: "Ai dám ra tay?"

Ngọc Thanh ma ma cũng sững sờ tại chỗ, một giây sau, mọi người đang có mặt trong sảnh vội quỳ xuống, hô to vạn tuế.

Minh Uyên lạnh lùng nhìn Thái hậu, rồi quay sang Lục Khê: " Lục Chiêu nghi, tiếp tục đi."

"Dạ, hoàng thượng." Lục Khê mỉm cười kêu Tiểu Thuận: "Mang chứng cớ tìm được trong nhà Tần công công ra đây."

Tiểu Thuận mang lên một bọc đồ, trong đó có một một lọn tóc gói trong chiếc khăn lụa trắng, một khối vải, cùng với một chiếc khăn tay.

Lục Khê cầm chiếc khăn kia lên: "Thanh Thanh Tử Khâm, dằng dặc lòng ta, lạc khoản: Phương Cầm. . . . . . Nếu là nô tì nhớ không lầm, đây không phải là khuê danh của thái hậu nương nươngsao?"



Tiếp theo là khối vải, dù chỉ có một phần nhỏ, nhưng cũng đủ để khiến sắc mặt Tần Vũ trắng bệch.

"Đan quế gấm hoa, công tượng làm ra được loại vải này đã mắc bệnh qua đời từ lâu, cách thức chế tạo cũng đã thất truyền, cũng vì cuộn vài này là độc nhất vô nhị trên thế gian. Nô tì tình cờ biết được, tiên hoàng đã tặng cuộn vải này cho nương nương hôm đăng cơ hậu vị, sao hôm nay lại ở trong tay Tần công công?"

Về phần tóc, thì không cần phải nói nhiều nữa.

Thái hậu vẫn đứng im ở đó, trong lòng biết mình hành sự thất bại, nhưng vẫn ung dung, không hề hốt hoảng.

Tần Vũ quỳ xuống biện bạch: "Hoàng thượng minh xét! Hoàng thượng minh xét! Là nô tài si tâm vọng tưởng, tồn tại niệm tưởng không nên có với thái hậu nương nương, thái hậu nương nương hoàn toàn không hề biết chuyện này! Cầu xin hoàng thượng thánh minh, đừng nên hiểu lầm nương nương, làm ảnh hưởng đến tình mẫu tử!"

Minh Uyên cười, ánh mắt chậm rãi dời sang người thái hậu: “Tình mẫu tử? Nếu quả thực là tình mẫu tử, thế gian này có mẫu thân nào lại phái người đi ám sát con trai của mình không?"

Lục Khê lặng yên nhìn tình cảnh trước mắt, cho Thái hậu thời gian biện bạch.

Nhưng Thái hậu không nói gì, nhìn bóng dáng mình qua chiếc gương vàng trên bàn nhỏ, một thân phục sức tỉ mỉ, cuối cùng mới khẽ cười nói: "Cả đời ta, đầu tiên là hy sinh tuổi xuân vì một nam nhân không yêu mình, tiếp đó lại hao phí tâm cơ cho con trai nhưng chẳng hề được cảm kích. . . . . . Nhưng tiếc nuối lớn nhất, là đã cô phụ người vẫn luôn ở bên cạnh ta."

Bà ta đột nhiên đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Tần Vũ, quỳ xuống đất, lấy khăn tay ra tỉ mỉ lau nước mắt trên mặt hắn.

"Đừng khóc, là ta có lỗi với chàng, sao chàng phải khổ như vậy chứ?"

Bà ta cầm tay hắn, dán lên gò má mình: "Chàng xem, hôm nay chúng ta không cần phải cố kỵ gì nữa, từ nay về sau sớm chiều làm bạn, có được không?"
loading...

Khuôn mặt Tần Vũ đẫm nước mắt, nghẹn ngào nói không thành tiếng, chỉ có thể run rẩy thốt lên: "Người tội gì. . . . . .tội gì. . . . . ." Vì một hoạn quan như ta. . . . . .

"Kiếp này ta phụ chàng, chỉ có thể dùng kiếp sau báo đáp." Bà ta nở nụ cười xinh đệp, rồi đột nhiên rút chiếc trâm nhọn đâm vào cổ mình, hương tiêu ngọc vẫn.

Tần Vũ si ngốc ôm lấy thi thể thái hậu, vừa rơi lệ, vừa lấy cây trâm trong cổ bà ta ra, đâm xuống người mình.

Cảnh tượng trước mắt khiến mọi người kinh ngạc đến sững sờ, ngay cả Minh Uyên cũng không thể ngờ đến.

Bên ngoài trời bắt đầu ngả cơn mưa.

Lục Khê thở dài, chậm rãi bước tới cầm tay hắn: "Trời giá rét, kính xin hoàng thượng hồi cung thôi."

Hắn cầm ngược lấy tay nàng, hai người cùng nhau sóng vai đi vào màn mưa.
WebTru yenOn line . com
Cao Lộc vội vàng bước đến muốn bung dù, lại bị Minh Uyên lắc đầu cự tuyệt, hắn sốt ruột đi theo ở phía sau, nhìn đôi bích nhân trước măt từ từ bước vào màn mưa.

Đã là cuối mùa thu, nhưng bóng dáng kia vẫn dịu dàng như ngày xuân ấm áp, dù có trải qua tang thương hay mệt mỏi, vẫn luôn kiên định trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Ai nói thời gian có thể xóa nhòa phiền muộn? Mỗi khi mùa xuân đến, phiền muộn lại tăng lên.

Quả thực là Ngày ngày men say cùng bầu bạn, soi bóng trong gương dung nhan gầy.

Rặng liễu bên đê xanh, cớ sao quanh năm luôn buồn thế? Cơn gió nhỏ thoảng qua tay áo, người sau có thấy ánh trăng mờ.
Khi mưa tắt gió ngừng, tất cả chuyện xưa vùi chôn trong quá khứ, có lẽ đã đến lúc bắt đầu một sinh mệnh mới.

Dù bản thân vẫn chưa hiểu rõ lòng mình dành cho hắn là yêu hay một loại tình cảm phức tạp nào khác, lúc này, nàng vẫn chỉ có thể gắn chặt mình vào hắn.

Còn về sau này ư?

Có ai có thể đoán được việc sẽ xảy đến trong tương lai chứ?

Dạo bước trong mưa, Lục Khê khẽ nở nụ cười, tâm tình lúc này, quả thực mới chính thức xem như dược tái sinh. Hết cmnr😂




Truyện đã kết thúc, chúng tôi hy vọng các bạn được vui! Mọi thắc mắc, góp ý, gửi truyện, đăng truyện, yêu cầu truyện... vui lòng bình luận bên dưới hoặc gửi email: sieufa2017@gmail.com. Hãy đồng hành cùng Sắc hiệp 18+ và đọc nhiều truyện hay khác nhé!

Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon