Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 7

loading...

Sắc hiệp 18+ - Nàng ôm cổ hắn, dán cánh môi đỏ hồng lên lồng ngực trần trụi, sau đó vuốt ve lúc nhẹ lúc mạnh, cho đến khi điểm đỏ nhô ra của hắn cứng rắn. Nàng hạ người xuống, cảm thụ phần nóng bỏng cứng rắn đang chống đỡ trên nhụy hoa, trong cơ thể truyền đến rung động dồn dập...


Dau pha hau cung - Chuong 7


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 7: Song Sinh



Thực ra, từ lúc Minh Uyên rời giường, Lục Khê đã tỉnh.

Nàng vẫn yên lặng nằm đó, cho đến khi Minh Uyên bước ra cửa điện, mới chậm rãi mở mắt ra.

Tòng Lục Phẩm mỹ nhân sao. . . . . . Xem ra hoàng thượng còn hào phóng hơn nhiều so với trong tưởng tượng của nàng.
Nàng vén chăn lên định rời giường, nhưng vừa cử động, cảm giác đau nhức từ hạ thân liền truyền tới, thiếu chút nữa ngã xuống đất. Cũng may nàng kịp thời vịn cột giường, nếu không đã trở thành chuyện cười cho đám cung nhân rồi.

Nghe thấy trong điện truyền ra tiếng động rất nhỏ, Bích Chân ở bên ngoài gõ cửa hỏi vọng vào: "Tiểu chủ, người đã tỉnh rồi sao?"

Nàng không thể làm gì khác hơn là khẽ di chuyển thân thể, thuận miệng đáp một tiếng: "Ừ."

Vì vậy Bích Chân gõ cửa một cái, sau khi nhận được sự đồng ý mới đẩy cửa vào, trong tay cầm một bộ cung trang đơn giản, là màu xanh nhạt, trong khiêm tốn không mất vẻ trang nhã. Nàng ta hành lễ với LụcKhê, tư thái đúng chuẩn, đến cả thanh âm cũng giống như đã tập luyện qua vô số lần, trầm ổn trang trọng, cẩn thận tỉ mỉ: " Xin mời tiểu chủ thay quần áo, hoàng thượng đã dặn chờ người tỉnh lại, nô tỳ sẽ đưa người đến Đức Dương điện thỉnh an hoàng hậu nương nương."

Lục Khê xoay người lại để nàng ta mặc quần áo giúp mình, bộ cung trang này rất vừa vặn, không quá hoa lệ, nhưng hiển lộ rõ tư thái đoan trang quý khí.

Hôm nay nàng vừa mới được lâm hạnh, nếu giờ lại mặc cung trang *Ngũ Thải Ban Lan đến thỉnh an hoàng hậu, đây không phải là hành động thiếu não như Thẩm Kha, ở không đi gây sự sao? Cho nên bộ y phục này khiến nàng hết sức hài lòng.

*Ngũ Thải Ban Lan: 5 màu: vàng, xanh, đỏ, trắng, đen.

Nàng nhớ lúc Minh Uyên đi không hề dặn dò chuyện y phục, liền mỉm cười hỏi Bích Chân, "Bộ xiêm y này là ngươi chọn à?"

Bích Chân cúi mâu đáp: "Bẩm tiểu chủ, là nô tỳ chọn."

Bởi vì trong người không mang theo bất kỳ món đồ gì có thể ban thưởng, Lục Khê nghĩ một lát, liền vươn tay ra vỗ vỗ mu bàn tay nàng ta, khẽ cười: "Đa tạ ngươi."

Bích Chân sững sờ, vẻ mặt duy trì từ nãy đến giờ rốt cuộc có một chút biến hóa, nhưng chỉ trong chốc lát, nàng ta lập tức rút tay về, cung kính đáp: "Chuẩn bị xiêm áo cho tiểu chủ chính là bổn phận của nô tỳ, tiểu chủ không cần đa lễ."

"Ta là thật tâm cảm tạ ngươi, cho nên ngươi cũng đừng khách khí." Lục Khê hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn sàng xong mới cười nói: "Đi thôi, đi thỉnh an hoàng hậu nương nương."

"Tiểu chủ xin chờ một chút." Bích Chân nói mấy câu với cung nữ ngoài cửa xong, chỉ chốc lát sau, tiểu cung nữ này liền nâng khay bưng một cái chén đi vào.

Lục Khê nhíu mày không nói gì, nhưng trong lòng lại biết rõ, thấy Bích Chân nhìn mình, nên không đợi nàng ta nhắc nhở, liền chủ động uống canh tránh thai.

Mặc dù nàng không nghe thấy Minh Uyên phân phó Bích Chân đưa thuốc cho nàng, nhưng rất dễ nhận thấy, nếu không phải hoàng thượng cố ý hạ chỉ miễn đi, lấy thân phận bây giờ của nàng cũng chỉ có thể trở thành con cờ của Thái hậu, căn bản là không thể có cơ hội mang long thai.

Ngồi ở bên trong kiệu, Lục Khê vừa vén rèm lên nhìn Bích Chân đang đi ở phía trước, như đang suy nghĩ gì đó, một hồi lâu sau mới thả rèm xuống.

Cảm giác đau nhức giữa hai chân vẫn còn ứ đọng, nàng thật sự không ngờ lực chiến đấu của Minh Uyên lại mạnh như thế, gần như làm nàng không xuống giường được. Trong quá khứ, không phải nàng chưa từng viên phòng với Quý Thanh An, nhưng khi đó cảm thấy vui thích là bởi vì trong lòng có yêu, cho nên không cảm thấy việc cá nước thân mật có gì không tốt. Hôm nay nàng mới hiểu, chuyện hoan ái giữa nam và nữ vốn chỉ tiến hành theo bản năng chứ không phải bị tình cảm hoàn toàn chi phối.

Nàng khẽ nâng khóe miệng, lộ ra một nụ cười không rõ cảm xúc.

Ước chừng đây cũng là lý do tại sao hắn lại nguyện ý vì nữ nhân kia mà bỏ vợ bỏ con.

Cỗ kiệu dừng ở dưới thềm Đức Dương điện.

"Tiểu chủ, đến nơi rồi." Giọng nói của Bích Chân vang lên.

Lục Khê dẹp mớ suy nghĩ qua một bên, vén rèm đi ra, tuy thân thể rất mệt mỏi, nhưng tư thái bước đi vẫn giữ được vẻ ưu nhã, không nhìn ra chút bất ổn nào.

Lúc ở Tê Ngô cung Bích Chân thấy dáng vẻ nàng cứng nhắc, biết rõ nàng đau đớn đến cỡ nào, nhưng giờ phút này biểu hiện của nàng hoàn mỹ như thế, khiến Bích Chân giật mình, ngay sau đó cung kính đi theo.
loading...

Là đại cung nữ hầu hạ bên cạnh hoàng thượng đã ba năm, hầu hết những phi tần được hoàng thượng sủng hạnh nàng đã thấy qua, thế nhưng chỉ có mình tiểu chủ Lục Khê là đặc biệt. . . . . . Nếu nói là nàng ấy ôn hòa vô hại giống như bề ngoài vậy sẽ không thể có sự nhẫn nại phi thường đến thế; nếu nói là nàng lòng dạ thâm sâu như biển, vậy thì không nên vì chuyện mình chọn một bộ y phục mà chân thành cảm tạ như vậy.

Trong đầu thoáng qua vô vàn suy nghĩ, nàng cảm thấy hình như mình đã đoán ra được ý đồ của Lục Khê.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Lục Khê đã bước vào Đức Dương điện, Bích Chân chỉ có thể cúi mâu đứng ở ngoài cửa chờ lệnh.

Nàng tới không tính là quá sớm, đã có nhiều Tần phi ngồi ở bên trong, giờ phút này tuy nàng vẫn chỉ là một tiểu chủ, nhưng tin tức sắp được thụ phong Mỹ nhân đã nhanh chóng lan truyền khắp hậu cung.

Thấy nàng tới, những người mấy ngày trước xem nàng như trò cười tiếc nuối liếc qua, dù sao thâm cung cô đơn, ít đi một đối tượng cười nhạo quả thật là thiếu đi rất nhiều vui thú.

Đầu tiên nàng hành lễ với hoàng hậu, cúi mâu cung kính nói: "Nô tỳ tham kiến hoàng hậu nương nương, tham kiến chư vị chủ tử."

"Lục tiểu chủ không cần đa lễ." Trước khi chưa được chính thức sắc phong, dù rằng mọi người đều biết nàng sắp làm Mỹ nhân, nhưng vẫn phải gọi nàng là tiểu chủ, tỏ vẻ cái gì cũng không biết, dù là hoàng hậu cũng phải như thế.

Theo lệ thường lại nói mấy câu tỷ muội ở hậu cung nên chung sống hòa thuận, mưa móc cùng dính,…. bởi vì Lục Khê vẫn chỉ là tiểu chủ, chưa được chính thức sắc phong nên hoàng hậu cũng không tiện cho nàng nhập tọa, vì vậy liền nhìn nàng ôn hòa cười cười: "Tiểu chủ hôm qua thị tẩm, chắc hẳn hôm nay đã rất mệt mỏi, không bằng về Vi an uyển nghỉ ngơi trước đi."

Lục Khê cúi người đang định cáo lui, ngoài điện đột nhiên truyền đến tiếng thông báo của thái giám: "Thường phi nương nương đến!"

Lập tức, tầm mắt của tất cả nữ nhân đang ngồi đều chuyển hướng ra ngoài cửa, Lục Khê gần như khẳng định, trong số những ánh mắt kia không hề có vẻ thân thiện nào.

Nàng cũng xoay người theo, chưa nhìn thấy Thường phi, ngược lại thấy người luôn đối đầu với mình, Thẩm Kha, đang ngồi ở vị trí cuối cùng, chuyển ánh mắt khinh thường trên người mình sang Thường phi đang tiến vào đại điện.

Lục Khê cười khẽ, chẳng chút phản ứng, cũng đưa ánh mắt ra ngoài cửa.

Vừa nhìn, cả người nàng liền cứng đờ.

Ngày đó, lúc ở ngoài thư phòng chứng kiến Quý Thanh An cùng nữ nhân kia hoan hảo, nàng cũng nhìn thấy gương mặt này, kiều mỵ tựa như hoa, tràn đầy phong tình, là loại nữ tử mà nàng chưa từng gặp qua.

Vào giờ phút này, người đang đi về phía nàng tràn ngập khí thế không ai bì nổi, mỗi một động tác giơ tay nhấc chân cũng toát ra phong cách tôn quý thịnh sủng vô cùng, nhưng gương mặt kia. . . . . . cùng gương mặt trong trí nhớ lồng lên nhau, quả thật là giống hệt!

Thân thể nàng hơi run rẩy, bị Thường phi khinh miệt mắng một tiếng: "Ngươi là ai? Thấy Bổn cung sao không hành lễ." Lúc này nàng mới phục hồi tinh thần, nhanh chóng bình phục tâm tình cúi người hành lễ: "Tham kiến Thường phi nương nương, nô tỳ là Lục Khê của Vi an uyển."

Khôn khéo như Thường phi, lại là người đang được sủng ái vô cùng, sao có thể không có tai mắt nói cho nàng ta biết chuyện đêm qua Lục Khê hầu hạ? Nhưng nàng lại cứ muốn hỏi một câu "Ngươi là ai?" , định lập uy ở trước mặt mọi người, cũng ở lần đầu tiên gặp mặt này khiến cho Lục Khê mất thể diện.

Hoàng hậu lộ ra một nụ cười vui mừng, vô cùng quan tâm hỏi thăm mấy câu: "Không phải thân thể Thường phi không tốt sao? Còn tới thỉnh an Bổn cung làm gì? Nên ở Lâm Hoa điện nghỉ ngơi cho tốt mới phải, tội gì đến đây, nếu lại mệt mỏi thì thế nào?"

"Hoàng hậu nương nương chưởng quản hậu cung, vô vàn khổ cực, muội muội chỉ là thể cốt hơi yếu một chút, sao dám an tâm ở Lâm Hoa điện nghỉ ngơi chứ?" Thường phi cười duyên mấy tiếng, ngay sau đó quan sát Lục Khê mấy lần, khẽ nhếch môi: "Vị này chính là tiểu chủ mới vào à, nếu đã đến thỉnh an hoàng hậu nương nương, chắc hẳn đêm qua đã được thị tẩm."

Ngôn ngữ trực tiếp, lộ vẻ không lo lắng bất luận kẻ nào có thể cướp đi được sự sủng ái hoàng thượng giành cho nàng ta.

Lục Khê dùng móng tay cố sức đâm sâu vào lòng bàn tay mới có thể bảo trì trấn tĩnh cùng sắc mặt như thường, cúi đầu nói: "Nô tỳ xin cáo lui." Sau đó thi lễ lần nữa với hoàng hậu cùng chư vị tần phi xong mới nghiêm cẩn đi ra đại điện.

Ở thời khắc đầu tiên biến mất khỏi tầm mắt mọi người, mặt nàng liền trắng bệch, cảm xúc mãnh liệt trong lòng cũng không che giấu được nữa, chẳng biết là hận hay là oán.

Bích Chân tỏ vẻ như chưa từng thấy gì, giúp nàng vén màn kiệu lên: "Tiểu chủ, mời lên kiệu."

Lục Khê bước vào, sau khi bức rèm thả xuống nàng liền nhắm nghiền hai mắt. Hàm răng cắn chặt cánh môi mềm mại, dùng sức đến mức khiến chúng trắng bệch.

Mãi cho đến khi xuống kiệu, vào giây phút trở lại Lan viện, nàng mới tìm lại được một chút lý trí.

Thường phi không thể nào là nữ nhân kia, không kể đến việc nàng ta ở hậu cung không cách nào ra ngoài, mà dựa vào thân phận cùng địa vị như vậy, cần gì đi quyến rũ một Lễ Bộ Thượng Thư nho nhỏ như Quý Thanh An?

Nàng bình ổn tâm tình, đối mặt với vẻ mừng rỡ của Ảnh Nguyệt khẽ nở nụ cười.

Lục Khê, ngươi phải bình tĩnh lại, nếu chỉ có vậy đã dễ dàng bị nhiễu loạn tâm thần, sao có thể ngăn được con sóng giữ sắp đến chứ?

Sau khi trở lại Lan viện, Lục Khê cố nén cảm xúc trong lòng, mệt mỏi sai Ảnh Nguyệt chuẩn bị nước nóng cho nàng tắm rửa. Ảnh Nguyệt vừa giúp nàng sửa sang lại mái tóc, vừa cười híp mắt hỏi nàng đêm qua có thuận lợi hay không, thật lâu không nghe thấy người đang ngâm mình trong thùng gỗ nói chuyện, nàng ta liền cảm thấy có chút kỳ quái.

"Chủ tử, người bị sao vậy?"

Lục Khê nhắm chặt hai mắt, vẻ mệt mỏi hiện đầy trên mặt, ẩn trong lớp sương mù trắng nhạt, một lúc lâu mới đáp lại một câu không liên quan: "Ảnh Nguyệt, ngươi có trách việc ta lựa chọn vào cung không?"

Âm thanh của nàng lạnh nhạt, mang theo cảm giác xa cách, giống như đến từ một nơi xa xôi nào đó.


Ảnh Nguyệt ngẩn ra, cúi đầu hỏi: "Sao chủ tử lại nói vậy?"

"Ngươi đi theo ta đã mấy năm, mặc dù ngươi không nói, ta cũng biết rõ, thật ra thì trong lòng ngươi đang trách ta không quý trọng tình cảm, bỏ rơi hắn vào cung đuổi theo danh lợi . . . . . . có đúng không?"

Ảnh Nguyệt biến sắc, cắn môi dưới nói: "Chủ tử làm việc tự có đạo lý của mình, không phải là điều Ảnh Nguyệt có thể suy đoán bừa."

Lục Khê chậm rãi mở mắt ra, liếc nhìn người đang cúi đầu nhìn chằm chằm sàn nhà, khẽ thở dài một hơi.

"Ta còn nhớ lúc ngươi vào phủ năm mười bốn tuổi ấy, Tiểu Tường quét dọn phòng không cẩn thận làm vỡ nghiên mực của phụ thân, lại giá họa cho A Ngọc, kết quả bị ngươi nhìn thấy. Khi đó cha giận dữ, không đợi A Ngọc giải thích liền sai người đánh nàng ta. Ngươi giúp nàng ta cầu xin, phụ thân đánh luôn cả ngươi, lúc đó rõ ràng có thể đứng ở một bên không cần để ý, nhưng ngươi lại cố chấp không chịu thỏa hiệp, nhất định phải giúp nàng ta rửa sạch tội danh, kết quả mình cũng bị đánh đến thương tích khắp người. . . . . ." Dừng một chút, Lục Khê thốt rõ từng chữ từng câu, chậm rãi nói, "Ảnh Nguyệt, trong cung không thể so với trong phủ, một bước sai chân, sẽ rớt xuống vực sâu vạn trượng. Ta chỉ muốn dùng hết toàn lực hoàn thành tâm nguyện của mình, mặc dù có chuyện không cách nào nói cho ngươi rõ, nhưng hi vọng ngươi sẽ đứng ở bên cạnh ta, trung thành với ta vô điều kiện. . . . . . Người hiểu không?"

"Chủ tử nói đùa, Ảnh Nguyệt vốn là người của chủ tử, tâm nguyện của chủ tử chính là tâm nguyện của Ảnh Nguyệt." Mặc dù không biết vì sao Lục Khê lại nói những lời như vậy, nhưng nàng ta vẫn bày tỏ lòng trung thành.

Lục Khê không lên tiếng.

Nàng biết mình không nên mềm lòng, nhưng Ảnh Nguyệt đi theo nàng đã nhiều năm, dù sao cũng nên cho nàng ta thêm một cơ hội.

Chỉ mong lần này nàng ta sẽ không khiến mình thất vọng.

Vừa mới thay quần áo xong, Cao Lộc liền mang theo người đi tới cửa Lan viện, có thái giám cao giọng hô: "Tú nữ Lục Khê tiếp chỉ ——"

Cửa “cọt kẹt” một tiếng, mở ra, Lục Khê ăn mặc chỉnh tề bước ra ngoài phòng, cùng Ảnh Nguyệt quỳ xuống đất.

Cao Lộc mở quyển trục màu vàng, cất cao giọng: "Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng đế chiếu viết: Lục thị hiền lương thục đức, huệ chất lan tâm, tuân thủ nghiêm ngặt cung quy, đặc biệt phong làm Tòng Lục Phẩm mỹ nhân, ngay trong ngày dời tới Nhạc Thanh điện, thưởng ngọc khí mười món, đồ cổ quý giá mười món, khâm thử."

Giơ cao tay nhận lấy thánh chỉ, Lục Khê cung kính nói: "Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế."

Thấy nàng đứng dậy, Cao Lộc mới mỉm cười chúc mừng mấy câu, sau đó từ trong đoàn người gọi ra một cung nữ một thái giám, nói với Lục Khê: "Đây là thái giám cung nữ nô tài mang tới, sau này sẽ ở bên cạnh phục vụ Lục mỹ nhân."

Dứt lời, lại quay đầu dặn dò: "Hai người các ngươi phải phục vụ Lục mỹ nhân cho tốt, thận trọng từ lời nói đến việc làm, tuân thủ nghiêm ngặt chức trách, chớ gây ra chút sai lầm gì, biết không?"

"Vâng"

Một khi được sủng ái, đãi ngộ liền khác hẳn. Ngụy Tranh đứng trong hành lang dài ở Bắc Phòng, nhìn chằm chằm động tĩnh bên này, cảm thấy thế sự thật khó lường.

Có ai nghĩ được người bị lạnh nhạt nhất trong chúng tú nữ lại có ngày hôm nay chứ? Tòng Lục Phẩm Mỹ nhân. . . . . .Trong các tiểu chủ, địa vị của nàng ta ngay kế Thẩm kha, cũng coi là không uổng công dụng tâm lương khổ.

***

Ngay đêm dời vào Nhạc Thanh điện, Minh Uyên liền đến thăm.

Nhạc Thanh điện cách Dưỡng Tâm điện không xa, ngồi liễn xa, chừng nửa nén hương là đến.

Xa xa đã nhìn thấy cung điện bên cạnh hàng hạnh lâm đèn đuốc sáng trưng, ở cửa còn thắp một chiếc đèn lồng nho nhỏ, khẽ đung đưa trong gió đêm, không gian tràn ngập yên tĩnh.

Hắn phất tay ra hiệu cho Cao Lộc khỏi thông truyền, sải bước vào trong viện.

Cửa sổ nửa mở, từ bên ngoài có thể nhìn thấy quang cảnh bên trong, Mỹ nhân hắn vừa sắc phong đang nằm trên ghế dựa, mệt mỏi ngủ gật.

"Chủ tử, lên giường nằm một lát đi." Cung nữ mới tới, Vân Nhất, trải chăn xong, nhẹ giọng nói bên tai nàng.

Lục Khê mệt mỏi khoát khoát tay, mắt cũng không mở ra: "Ngươi lui xuống nghỉ ngơi trước đi, bảo Tiểu Thuận tiếp thêm chút dầu thắp là được."

Vừa mới nói xong, tiếng bước chân liền vang lên, có người mỉm cười mở miệng: "Thêm dầu thắp làm cái gì? Muốn làm cú đêm à?"

Là hoàng thượng!

Hai cung nữ một tiểu thái trong điện lập tức quỳ xuống, Lục Khê cũng nhanh chóng mở hai mắt ra, cố nén mỏi mệt đứng dậy đón người vừa tới.

Nàng tận lực khiến bản thân mình tỏ vẻ không quá vui sướng, nụ cười bên môi vừa phải, lúc cúi người hành lễ lúc cũng cười khẽ, vui vẻ giống như một đứa bé vừa được người ta tặng quần áo mới.

"Tần thiếp mới không muốn làm cú mèo gì đó, tần thiếp sợ hoàng thượng sẽ đến đây, cho nên mới bảo Tiểu Thuận đốt đèn lên."

Minh Uyên cười như không cười nhìn nàng: "Ngươi quả thật là giun đũa trong bụng trẫm, đoán được trẫm sẽ đến thăm ngươi."

Lục Khê đỏ mặt, trong mắt lộ ra ý cười, nhưng không mất đi vẻ linh hoạt: "Tần thiếp nghĩ là mình thấu hiểu lòng người, nhưng hoàng thượng ngài lại nói là giun đũa. . . . . ."

"Như vậy. . . . . . chẳng lẽ ý của Mỹ nhân là trẫm nói không đúng?"

Lục Khê cuống quít khoát tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, khóc không ra nước mắt giải thích: "Tần thiếp không dám, tuy nói giun đũa không bằng thấu hiểu lòng người. . . . . . Nhưng có thể làm giun đũa trong bụng hoàng thượng, chắc hẳn cũng là con giun tôn quý nhất trong thiên hạ rồi."

Một câu nói, chọc cho Minh Uyên buồn cười, xem ra vị mỹ nhân này của hắn lúc trừ e lệ ra thì rất hoạt bát, khi nói chuyện cũng khiến người khác vui vẻ không thôi.

Liếc nhìn cung điện rực rỡ hẳn lên , hắn mỉm cười hỏi một câu: "Hôm nay mới chuyển đến đã quen chưa? Còn cần cái gì, cứ sai người nói cho Cao công công."

"Bẩm hoàng thượng, tần thiếp rất thích nơi này, không có gì không quen cả." Nàng cúi người, chân mày khóe mắt đều treo đầy hạnh phúc, nghĩ nghĩ, lại không nhịn được tính trẻ con bổ sung một câu: "Chỉ là không thể mang đến những bồn hoa đã được cắt tỉa ở Lan viện kia, tần thiếp cảm thấy rất tiếc nuối. . . . . ."

Bình thường, những phi tần được thăng cấp đổi chỗ ở, nếu hỏi có cần gì không, hầu hết chẳng ai thật sự nghĩ rằng hoàng thượng đang nghiêm túc quan tâm nhu cầu của minhg, cho nên hơn phân nửa sẽ trả lời "Mọi thứ đều tốt, đa tạ hoàng thượng quan tâm" .

Nhưng thật không ngờ nữ nhân trước mắt này lại vừa nghiêm túc vừa khó xử cắn môi nhìn hắn, nói mình không nỡ bỏ những chậu hoa cảnh kia. . . . . . Minh Uyên không khỏi khẽ nhếch miệng.

"Nếu không nỡ bỏ, ngày mai trẫm sẽ sai người chuyển những thứ đó tới đây."

"Tạ ơn hoàng thượng." Nàng vừa e lệ vừa vui vẻ nở nụ cười.

Ngồi xuống nhấp một ngụm trà Ảnh Nguyệt dâng lên xong, Minh Uyên mới hỏi: "Hôm nay đến thỉnh an hoàng hậu, có cảm thấy không thoải mái gì không?"

Lục Khê nhẹ nhàng ngồi xuống ghế dựa bên cạnh hắn, cân nhắc một lúc mới đáp lời: "Hoàng hậu nương nương đối xử với thiếp rất tốt, Thường phi nương nương cùng Tiêu chiêu viện cũng rất tốt. . . . . ."

Câu trả lời thế này, chẳng khác gì im lặng cả.

"Hôm nay Thường phi cũng đến à?" Minh Uyên nhận thấy vẻ do dự trong mắt nàng, trong lòng liền có tính toán.

"Dạ, Thường phi nương nương cũng đến." Lục Khê vẫn như cũ cúi thấp đầu, không có nửa lời thừa thải.

Thường phi vừa là phi tử hắn sủng ái nhất vừa là nữ nhi Thừa Tướng, ở trong hậu cung này gần như là muốn gió có gió, muốn mưa được mưa, những việc ngông cuồng nàng ta làm cũng không phải là ít.

Minh Uyên lạnh nhạt nói: "Thường phi là người thẳng tính, nghĩ cái gì sẽ nói cái đó, tuy mới đầu cảm thấy hơi khó gần, nhưng tiếp xúc lâu ngày sẽ biết, người thẳng tính cũng có mặt đáng yêu."

Hắn không hỏi đã xảy ra chuyện gì, mà thản nhiên nói những lời này, rõ ràng biết rằng với tính tình Thường phi nhất định sẽ không hòa nhã, giữ thể diện cho nàng. Huống chi Thường phi luôn tự nhận mình sức khỏe yếu đuối, không giao tiếp với phi tử phẩm cấp hơn mình, cũng không thỉnh an hoàng hậu chỉ có danh nghĩa, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện, tất nhiên là không có khả năng bỗng chốc nhận ra lễ tiết mà một phi tử nên làm.
loading...

Tú nữ được tấn thăng thành Tòng Lục Phẩm trở lên chỉ có Lục Khê và Thẩm Kha, Thường phi đến cốt cũng chỉ để dằn mặt, cũng làm cho mọi người biết rõ người có thể chân chính làm chủ hậu cung người này là ai.

Lục Khê thấy hắn đến hỏi cũng không hỏi Thường phi nói những gì, mà đã mở miệng nói giúp nàng ta, liền có chút khổ sở, ngay cả khóe môi cũng hơi uốn lên, nhìn thế nào cũng cảm thấy không được tự nhiên như trước.

Minh Uyên nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, đặt ly trà xuống, đưa tay nâng cằm nàng lên nhìn kỹ một chút, cười như không cười nói: "Sao hả, nàng ấy quả thực đã nói những lời ác liệt gì đó với ngươi à? Sao dáng vẻ này của ngươi như muốn khóc vậy."

Lục Khê cố gắng cắn môi, không để cho cảm xúc của mình lộ ra quá nhiều, lấy dũng khí ngẩng đầu lên cười một tiếng: "Hoàng thượng nói đùa, tần thiếp chỉ là một Tòng Lục Phẩm Mỹ nhân, sao đáng giá để Thường phi nương nương tức giận chứ? Chẳng qua là tần thiếp cảm thấy, Thường phi nương nương được hoàng thượng quan tâm như vậy, chắc là rất hạnh phúc."

Nàng cẩn thận thu liễm cảm xúc hâm mộ trong mắt, cười với hắn, giống như đang tự nói với mình, ít nhất bây giờ hắn đến thăm mình, như vậy là đủ rồi.

Tim Minh Uyên chợt đập mạnh, bình tĩnh thu tay lại, hạ giọng: "Chẳng lẽ trẫm không quan tâm ngươi à? Nhân lúc rãnh rỗi liền đến thăm ngươi, còn không tính là quan tâm. . . . . . Được rồi, ngươi đã mệt nhọc, vậy thì nghỉ ngơi thôi."

Nói sang chuyện khác bằng phương thức dịu dàng lại không để lại dấu vết như thế, quả thật là cao thủ.

Nếu nàng thật sự có chút rung động với hắn, chỉ sợ cũng sẽ đắm chìm trong loại quan tâm hiếm có của đế vương này.

Từ lúc bọn họ nói chuyện cung nữ thái giám đã lui ra khỏi phòng, Minh Uyên thong thả đứng dậy, giả vờ đi ra ngoài, nhưng vừa đi mấy bước liền ngừng lại, quay đầu, không ngoài dự liệu thấy vẻ mặt buồn bã nhưng lại không dám mở miệng của người sau lưng, tâm tình bỗng nhiên rất tốt.

"Sao hả, đây là vẻ mặt gì chứ?" Hắn rất có hứng thú trêu ghẹo nàng.

"Nếu Hoàng thượng đã tới. . . . . . Cần gì vội vã rời đi. . . . . ." Nàng cúi đầu nhìn chân mình, buồn buồn nói.

Vì vậy Minh Uyên lại đi trở về, cười to ôm lấy người đang hoảng hốt, đi về phía giường hẹp.

Không ngờ một Đế Vương, mà lại thích diễn kịch như vậy!

Trong lòng Lục Khê hung hăng mắng hắn, xem ra sau này không chỉ phải diễn trò với đám nữ nhân kia mà còn phải làm bạn diễn với cả hoàng thượng.

Nhưng trước mắt nên diễn tuồng nào cho thích hợp đây?


Đáp án là: xuân cung đồ.

Ở trên giường hung hăng muốn nàng một lần nữa, Minh Uyên nhìn bộ dạng tức giận thở hổn hển của nàng, thuận miệng hỏi một câu: "Trước khi tham gia tuyển tú, Mỹ nhân đã từng gặp trẫm chưa?"

Lục Khê đang điều khí, trong âm thanh còn mang theo chút vô lực, đủ biết vừa rồi vận động kịch liệt đến cỡ nào: "Hoàng thượng lên ngôi năm thứ hai, vào Tết Nguyên Tiêu, cha đã từng mang tần thiếp vào cung tham dự yến tiệc, khi đó từ xa xa đã nhìn thấy Hoàng Thượng một lần."

"Hả? Năm đó nàng cũng tới à?" Minh Uyên nhìn nàng ngẫm nghĩ: "Sao trẫm không biết Lục tổng đốc có dẫn con gái theo?"

Đại thần triều đình vào cung dự tiệc, rất hiếm người mang theo gia quyến, trừ phi là có chỉ ý của quân vương, nếu không sao có thể dễ dàng mang theo người nhà ra vào hoàng cung như vậy được?

Lục Khê cố điều tức hô hấp, ngập ngừng nói: "Hình như là Thái hậu mời, lúc ấy tần thiếp cùng mẫu thân đều ở Thiên Điện của Thái hậu, cùng tham dự còn có gia quyến của một vài đại thần nữa. Những cũng đã vài năm rồi nên tần thiếp cũng nhớ không rõ, hình như sau khi Phụ thân dẫn thiếp về phủ, người có vẻ không vui, còn nói sau này nếu không quá cần thiết sẽ không dẫn thiếp đi nữa. . . . . ."

Minh Uyên không lên tiếng.

Năm đó, hắn chỉ vừa lên ngôi, quyền thế trong tay chưa bằng Thái hậu, cho nên ngay cả danh sách đại thần dự yến cũng hơn phân nửa là do Thái hậu làm chủ. Nếu hắn không biết lúc ấy Lục Thẩm Tư cũng mang theo thê nữ từ Giang Nam mang tới, vậy thì nhất định là Thái hậu mời.

Về phần Thái hậu muốn mời nhóm quyền thần đó làm cái gì, lòng dạ Tư Mã Chiêu đến người ngoài cũng biết, chẳng qua là muốn lôi kéo quyền thần, cùng chung sức chống lại hắn mà thôi.

Hơn nữ, hình như từ sau năm ấy hắn chưa từng gặp lại Lục Thẩm Tư. . . . . . trong lòng Minh Uyên đã có tính toán, chỉ nhàn nhạt cười cười: "Ở trong ấn tượng của trẫm, Lục tổng đốc hình như không phải là người thích kết bè kết phái."

Phụ thân được hoàng thượng chính miệng khen tặng, dĩ nhiên Lục Khê rất vui vẻ, trong mắt toát lên sự cảm kích, người cũng dựa sát hơn vào Minh Uyên.

"Mỹ nhân có còn nhớ, những người cùng dự tiệc với mẫu tử nàng không?" Minh Uyên lơ đãng mở miệng, cánh tay cũng trượt lên theo vùng da trần trụi của nàng, phân tán một phần lực chú ý của đối phương.

Lục Khê hơi run rẩy, vừa như oán giận liếc hắn một cái, vừa nhớ lại, đang định nói, lại chợt nhớ tới điều gì, vội vàng im lặng, qua một lúc lâu mới nhẹ nhàng trả lời: "Hoàng thượng, tần thiếp không nhớ rõ lắm, căn bản là những người chưa từng gặp qua, cộng thêm thời gian đã lâu nên…, thứ cho nô tì ngu dốt, không nhớ được tên họ.".

Thân thể nàng hơi run rẩy, có vẻ sợ hãi, Minh Uyên biết nàng lo lắng “họa là từ miệng mà ra”, nhưng vốn dĩ hắn cũng chỉ muốn hỏi chút ít mà thôi, chuyện này chỉ cần bảo Cao Lộc đi thăm dò là ra tin tức, cần gì phải làm khó nàng?

Nghĩ như vậy, hắn nhếch môi cười: "Nếu muốn trẫm thứ tội, vậy nàng có biết nên làm gì để lấy lòng trẫm không?"

Mặt Lục Khê đỏ lên, ngập ngừng nói nói "Hoàng thượng, không phải mới vừa đã. . . . . ."

. . . . . .Chiến đấu một trận kịch liệt rồi ư? Sao giờ lại muốn nữa?

Minh Uyên vén chăn gấm lên, trong tiếng kinh hô của nàng ôm thân thể trần trụi nhỏ bé dưới thân lên, bước ra sau tấm bình phong, nhảy vào thùng nước tắm: "Không bằng Mỹ nhân bồi trẫm tắm uyên ương đi, ngươi thấy thế nào?"

Ngươi thấy thế nào. . . . . . Nàng thấy hắn chính là một đại sắc phôi không biết tiết chế!

Sau tấm bình phong hơi nước hòa hợp, những cánh hoa hạnh trôi nổi trong thùng gỗ, càng làm nổi bật lên làn da trắng mượt như tuyết. Mỹ nhân hơi khép mắt, môi son khẽ mở, tiếng than kiều mị tràn ra khóe miệng, càng khiến cuộc giằng co thêm kịch liệt.

Ngón tay thon dài linh hoạt tìm được đóa hoa ướt át mềm mại dưới làn nước, một tay kéo vòng eo mảnh khảnh của nàng gần sát lại mình, một tay chậm rãi xoa nắn kiều nhụy trong nước.

"Hoa rất đẹp. . . . . ." Hắn ẩn dụ thưởng thức bên tai nàng, sau đó ngậm lấy vành tai nhạy cảm, nhẹ nhàng hà hơi, cũng không biết là đang nói hoa hạnh trên mặt nước hay đóa hoa dưới kia. . . . . .

Mặt Lục Khê vốn bị hơi nước hun hồng, giờ lại càng thêm đậm, kiều diễm hơn cả hoa hạnh đang bập bềnh, những ngón tay dưới thân ngày càng tăng nhanh tốc độ, tần số của nó khiến nàng không nhịn được cong chân lên, cảm giác thoải mái khó nói lan rộng đến toàn thân.

"Hoàng thượng, chậm một chút. . . . . . A. . . . . . Chậm một chút!"

Tiếng than ngâm không những không khiến đối phương thương tiếc, ngược lại là càng lúc càng nhanh, cho đến khi một dòng chất lỏng còn ấm hơn nước xối đầy tay hắn.

Lục Khê thở dốc, vốn tưởng rằng hắn sẽ tiến vào, nhưng sau một khắc, hắn đột nhiên đẩy hai ngón tay vào thăm dò cấm địa còn đang run rẩy sau cao trào, bắt đầu mãnh liệt ra vào, khiến thêm nhiều hoa lộ ướt át tràn ra.

Ý thức Lục Khê từ từ tan rã, nhưng ở thời khắc mấu chốt vẫn không quên phải đáp lại hắn, đổi bị động làm chủ động.

Nàng ôm cổ hắn, dán cánh môi đỏ hồng lên lồng ngực trần trụi, sau đó vuốt ve lúc nhẹ lúc mạnh, cho đến khi điểm đỏ nhô ra của hắn cứng rắn.

Trong thùng truyền đến tiếng nước va vào cạnh thành, dưới sự đùa bỡn của hắn, nàng kinh hô liên tục, mùi hoan ái lan đầy trong không khí.

Cuối cùng, nàng hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu nhìn hắn, nhỏ giọng van xin nói: "Hoàng thượng, tần thiếp không chịu nổi. . . . . . Tha cho tần thiếp đi. . . . . ."

"Hả? Không chịu nổi cái gì?" Hắn cố nén dục vọng đang thôi thúc, ung dung hỏi.

"Cho thiếp . . . . ." Nàng hạ người xuống, cảm thụ phần nóng bỏng cứng rắn đang chống đỡ trên nhụy hoa, trong cơ thể truyền đến rung động dồn dập.

Thấy Minh Uyên vẫn như cũ nhìn nàng, giống như là đang đợi nàng năng chủ động, Lục Khê khẽ cắn răng, “tự mình động thủ cơm no áo ấm”, dứt khoát run tay nắm chặt phần cứng rắn của hắn từ từ đưa vào cơ thể mình.

Nơi khít khao mềm mại cắn chặt cứng rắn của hắn, hắn rên lên một tiếng, không đợi nàng có động tác kế tiếp, liền ôm lấy eo nàng, hung hăng đẩy người lên.

"A. . . . . ." Cảm giác khó tả đánh thằng vào hai người khiến cả hai đồng thời thở hổn hển, bắt đầu một cuộc chiến mới.
loading...

Trong lúc ý thức mơ hồ, Lục Khê vẫn không quên lộ ra một nụ cười nhạt.

Lúc Lục gia diệt vong thì những đồng liêu ngày xưa từng cùng phụ thân dự tiệc, không một ai vươn tay giúp bọn họ, còn rối rít tránh đi như rắn rết. Nàng biết có những chuyện bọn họ có muốn cũng không giúp được, nhưng khi nhìn thấy cha mẹ mình quỳ trên mặt đất khổ sở cầu xin bọn họ thu lưu nữ nhi của mình, hơn nữa đã tìm được một tử tù khác để thế thân thì bọn họ vẫn bàng quang như cũ, chỉ nói: "Lục Đại Nhân, ngài cũng đừng làm khó cho tiểu nhân, tiểu nhân cũng muốn giúp ngài, nhưng quả thật là có lòng nhưng không có sức!"

Thậm chí, có những người sau khi lấy một khoảng ngân lượng lớn cùng đồ cổ quý giá của phụ thân xong, còn bỏ đá xuống giếng, vào ngày thẩm vấn cắn ngược lại phụ thân nàng, nói Lục Thẩm Tư âm thầm ăn hối lộ, hơn nữa những thứ đó đều là do ngày xưa thu hối lộ mà có. . . . . .


Trong quan trường lòng người hiểm ác thế nào nàng đã thấy rõ ràng, hôm nay nàng không nói, nhưng muốn cho bọn họ biết rằng, kết quả một năm sau của Lục phủ có thể thay đổi và vô cùng có khả năng biến thành kết quả của bọn họ.

Xuân qua, tiếng chim hót cũng dần thưa thớt, dù hoàng cung có trăm hoa che chở vẫn không tránh được vẻ oi bức từ mặt trời, thời tiết nóng dần lên báo hiệu mùa hạ đã đến.

Sau tấm màn ngọc, một nữ nhân mặc hoa phục kiều diễm lười biếng nằm lim dim trên ghế, bên cạnh là cung nữ theo hầu đang phẩy quạt.

Trong phòng tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt, tiểu cung nữ vừa đưa quạt, vừa suy nghĩ viễn vông, nghe nói đây là *Quỳ Hương Thảo do nước Thiên Trúc ở Tây Vực tiến cống, chỉ cần cho một ít vào lò, cả căn phòng sẽ thơm mát.


Aizz, cũng chỉ có quý nhân như Thường phi nương nương mới có thể hưởng thụ thứ trân phẩm quý giá như thế. . . . . .

Nàng ta vừa được phân tới hầu hạ Thường phi không lâu, mặc dù đã sớm nghe nói vị phi tử này ngông nghênh ngang ngược, lộng quyền, thậm chí, nàng ta từng nghe các cung nữ lén lút thảo luận chuyện về thiếp thân cung nữ trước đây của Thường phi, nghe nói là bởi vì phạm phải một lỗi nhỏ, nên bị Thường phi sai người kéo ra ngoài đánh chết. . . . . .Vì thế nàng ta thấp thỏm bất an rất nhiều ngày, nhưng giờ mới biết quả nhiên là "tam nhân thành hổ" cho dù là hư cấu nhưng nhiều người nói cũng sẽ thành thật. Tuy Thường phi rất được sủng ái, dễ nóng giận, tính khí thất thường, nhưng không phải là một chủ tử giết người bữa bãi.

Tiểu cung nữ đang thất thần, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng thông báo của thái giám: "Thừa Tướng đến ——"

Cây quạt trong tay tiểu cung nữ hơi dừng lại, nữ nhân đang nằm trên ghế chậm rãi mở mắt ra, thản nhiên ra lệnh: "Đi pha cho Thừa Tướng một ly trà."

"Vâng" Tiểu cung nữ cơ trí vén rèm lên đi ra ngoài, nhìn thấy người tới, cung kính cúi thân thỉnh an: "Tham kiến Thừa Tướng."

Thường Vệ Quang khẽ gật đầu, đợi nàng ta bước ra khỏi cửa, mới đi đến bên cạnh rèm, hành lễ: "Vi thần tham kiến Thường phi nương nương."

"Phụ thân cần gì phải đa lễ?" Một giọng nói lười biếng mềm mại truyền ra từ sau rèm, chủ nhân của âm thanh không buồn nhúc nhích, tư thái vẫn thản nhiên như cũ, cúi đầu quan sát móng tay nhỏ nhắn được sơn đỏ thẫm của mình: "Không biết lần này phụ thân vào cung, là vì chuyện gì?"

Thường Vệ Quang thở dài, "Sau buổi chầu phụ thân thỉnh cầu hoàng thượng tới thăm con một chút, như vậy cũng không được sao?"

Hoàng thượng luôn luôn sủng ái nàng ta, khiến vô số phi tần hậu cung phải đỏ mắt, lần này lại phá cách ân chuẩn cho Thừa Tướng đến thăm, sợ rằng chỗ hoàng hậu lại không yên tĩnh rồi.

Thường phi chậm rãi ngồi dậy, cười như không cười nhìn người đứng ngoài mành: "Hình như phụ thân đại nhân rất rãnh rỗi, thậm chí có thời gian đến thăm nữ nhi thứ xuất như ta. Đúng rồi, Tư Vân đâu rồi, chẳng lẽ nàng ta không tức giận vì phụ thân còn nhớ tới ta à?"

Thường Vệ Quang lúng túng, vẻ mặt cứng đờ: "Tư Vân luôn ở trong phủ cùng với chúng ta, không giống với con, sống nơi thâm cung khó có cơ hội gặp nhau một lần, sao có thể vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận chứ?"

Thường phi chẳng phản bác hừ một cái, không nói nữa.

Vì vậy Thường Vệ Quang lại hỏi han ân cần một lúc, hơi lâu sau trong bầu không khí lúng túng trầm mặc mới tìm được thanh âm của mình: "Tư Viện, công trình ngăn lũ ở Hoài Bắc của ca ca con đã xảy ra chuyện."

Nét mặt Thường phi lập tức trở nên châm chọc, nàng đã biết vị phụ thân sao có thể rỗi rãnh thật tâm tới thăm nàng kia chứ.

"Sao, hắn lại tham ô ngân lượng hay là lại cưỡng đoạt dân nữ?"

Thường Vệ Quang cực kỳ bất mãn với giọng điệu chế nhạo mang theo địch ý của nàng ta, nhưng bởi vì có chuyện muốn cầu nên không còn cách nào khác là nhẫn nhịn tiếp tục nói: "Tư An còn trẻ, làm việc dễ xúc động, chưa thấu triệt được lòng người, vì vậy khiến dân chúng xây dựng công trình ngăn đê bất mãn. Đám bạo dân kia thi nhau bãi công, khiến công trình kéo dài thời hạn không hoàn thành kịp ngày đã định, vì vậy. . . . . . Hoài Bắc nạn lụt không ngừng."

Không hiểu thấu triệt được lòng người? Thường phi thật muốn cười to, chỉ sợ là thô bạo vô thường, tùy ý xử phạt dân chúng đi! Đối với tính cách tàn bạo ngấm sâu vào máu thịt của vị huynh trưởng này nàng ta hiểu rõ hơn ai hết.

"Phụ thân không phải đã đánh giá cao nữ nhi quá sao? Hậu cung vốn không được tham dự chính sự, phụ thân làm quan nhiều năm như vậy, không phải không biết. Sao hôm nay lại lại phải để nữ nhi nhắc nhở người thế?"

Nhìn thấy nàng ta có ý muốn khoanh tay đứng nhìn, rốt cuộc Thường Vệ Quang cũng nổi giận, trầm giọng nói: "Tư viện, ta biết ngươi giận chúng ta, oán trách chúng ta đưa ngươi vào cung thay thế muội muội. Nhưng dù có xảy ra qua chuyện gì, chúng ta vẫn là người một nhà, người một nhà gặp nạn, chẳng lẽ ngươi định vì một chút tức giận đó mà trơ mắt nhìn ca ca ngươi chịu khổ sao?"

"Người một nhà?" Nàng bật cười, bọn họ thật sự xem nàng như người một nhà sao? Âm thanh chợt trở nên nghiêm túc, "Người sai rồi, phụ thân. Chuyện tốt nhất mà đời này các người làm cho ta, chính là đưa ta vào cung. Chỉ bằng một điểm này, ta có thể cứu hắn, nhưng cũng phiền Lão Nhân Gia người nói cho hắn biết, muội muội ta cứu được hắn một lần, không có nghĩa là hắn có thể tiếp tục làm xằng làm bậy. Nếu như hắn còn không sửa đổi, ta sẽ rất vui lòng chờ ngày hắn ra pháp trường!"

Thường Vệ Quang im lặng, đôi môi khép mở, muốn nói gì đó để lấy lại uy nghiêm, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, đã nghe thấy Thường phi ra lệnh cho cung nữ ngoài cửa: "Mộc Tuyết, ta mệt mỏi, đi chuẩn bị nước nóng, ta muốn tắm rửa!"

Sau một lúc lâu, rốt cuộc nàng ta cũng đứng dậy vén rèm đi ra, thản nhiên nói với Thường Vệ Quang: "Thân thể nữ nhi tử có chút không thoải mái, sẽ không tiễn phụ thân."

Sắc mặt Thường Vệ Quang đen kịt, nhưng ngại vì bây giờ còn có việc cầu người, nên cũng không dám cãi lại, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.

Cửa lần nữa khép lại, nữ nhân bên trong chậm rãi đi tới bên cửa sổ, yên lặng nhìn những đóa hoa đang nở rộ trong viện, mơ hồ nhớ lại quãng thời gian đen tối khi còn ở trong phủ Thừa tướng.

Nàng là đại nữ nhi của Thường Vệ Quang, trên có một huynh trưởng Thường Tư An, dưới có một muội muội Thường Tư Vân. Đại ca là do Tứ di nương sinh ra, Tam muội là do Thường phu nhân sinh ra, mà nàng không chỉ là một thứ nữ, mà còn là nữ nhi của ca kỹ.

Thường Vệ Quang đã từng đến sông Tần Hoài du ngoạn, cũng từng có một đoạn nhân duyên với mẫu thân nàng, ở lại đó gần hai tháng. Về sau, nhà hắn gửi thư thúc giục hắn về gấp, hắn không thể không vội vã rời đi, trước khi đi còn chính miệng hứa hẹn nói sẽ trở về cưới bà làm vợ.

Nhưng dù tin thế gian có quỷ, cũng không thể tin vào lời nói chót lưỡi của nam nhân, mãi cho đến khi mẫu thân nàng ôm bụng lớn sáu tháng bị đuổi ra khỏi cửa, bôn ba ngàn dặm đến phủ Thừa Tướng, mới được thu nhận dưới sự khinh thường của mọi người.

Khi đó mới biết, phụ thân của Thường Vệ Quang Chi đã qua đời, hắn kế nghiệp lên làm Thừa tướng. Nhưng hắn đã có thê thất, thậm chí còn có bảy phòng thiếp, ai cũng được sinh ra ở danh môn, kém nhất cũng xuất thân từ gia đình giàu có, nào có chỗ cho một ca kỹ ti tiện như mẫu thân nàng chứ?

Mẫu thân cứ như vậy vô danh vô phân ở lại đó, thậm chí ngay đứa con trong bụng cũng bị mọi người nghi ngờ cười nhạo. Sau đó, vì lúc mang thai nàng phải bôn ba mệt nhọc, nên cuối cùng mẫu thân vì khó sinh mà chết , nàng may mắn tránh được một kiếp, nhưng vừa ra đời đã mất người thân.

Đề phòng chuyện này truyền đi sẽ thành trò cười cho mọi người, Thường Vệ Quang tuyên bố với bên ngoài rằng nàng và Thường Tư Vân là tỷ muội song sinh, chỉ có người trong phủ mới biệt, vị trưởng nữ sinh đôi này phải chịu đãi ngộ chẳng bằng một thứ nữ.

Cuộc sống trước khi vào cung của nàng hết sức gian nan, làm những chuyện mà nô tỳ thấp kém nhất trong phủ phải làm, chịu đựng sự nhục mạ của huynh trưởng cùng hiếp bức của muội muội. Hơn nữa vì dung mạo của nàng cùng Thường Tư Vân có bảy phần tương tự, so với Thường Tư Vân còn hơn, nên chịu không ít khổ.

Nghĩ đến những làn roi đánh vào người bỏng rát, cảm giác rét buốt thấu xương khi bị đẩy vào hồ giữa trời đông giá lạnh, cùng với quần áo luôn bị người khác cố ý phá hư, nàng cảm thấy có thể vào cung là ân đức mà trời cao đã trao tặng.

Bởi vì Thường Tư Vân từ nhỏ kiêu căng phách lối, được phụ mẫu nuông chiều, nên từ nhỏ nàng ta chỉ biết lợi dụng dung mạo xinh đẹp liếc mắt đưa tình với nam nhân. Cũng vì vậy, ở năm mười lăm tuổi, nàng ta liền vụng trộm ăn trái cấm, không còn trinh tiết. Nên về sau, khi hoàng thượng hạ chiếu muốn cưới nữ nhi Thừa Tướng, Thường Vệ Quang không thể làm gì khác hơn là bắt nàng thay thế muội muội vào cung.

Suy nghĩ bị tiếng đẩy cừa kéo về, Mộc Tuyết nhẹ nhàng bẩm báo: "Nương nương, nước nóng đã chuẩn bị xong, người muốn tắm rửa luôn không ah?"

Nàng mệt mỏi phất tay một cái, "Không, ta đi nằm một lát là được, ngươi lui xuống đi."

*Hướng nhật quỳ 向日葵 một giống quỳ một rò (nhánh) mọc thẳng, vào khoảng cuối thu đầu hạ nở hoa vàng. Tính nó thường cứ triều hướng về mặt trời, nên gọi là hướng nhật quỳ. Người ta thường dùng làm tiếng để tỏ lòng kẻ dưới hướng mộ người trên.

3. Thục quỳ 蜀葵 hoa nhiều màu, thứ hoa nhỏ gọi là cẩm quỳ 錦葵.

4. Thu quỳ 秋葵 thứ quỳ nở về mùa hè, hoa vàng phớt có năm cánh, giữa tím.


5. Bồ quỳ 蒲葵 một thứ cây lớn thường xanh, lá giống như lá móc lá cọ, dùng làm quạt gọi là quỳ phiến 葵扇.




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon