Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 8

loading...

Sắc hiệp 18+ - Hắn nhàn nhã nằm ở trên giường của nàng, nhìn nàng tâm không cam tình không nguyện theo vào,trong không khí truyền đến mùi thơm nhàn nhạt, không phải hương phấn, cũng không giống hương nhang, không biết là mùi vị gì, nhưng lại rất dễ ngửi....


Dau pha hau cung - Chuong 8


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 8: Lập Uy



4 ngày sau khi được tấn phong Mỹ nhân, ngoài số quà tặng do nhóm Tần phi gửi đến, Lục Khê còn nhận được một món từ Thọ Khang cung.

Thái hậu sai người đưa tới một pho tượng bạch ngọc Quan Âm, chất ngọc trắng mịn, óng ánh trong suốt, chế tác rất tinh tế, đến mỗi nếp gấp trên áo cũng rất sống động.
Nàng sai Ảnh Nguyệt nhận lấy tượng Quan Âm, quay đầu khẽ mỉm cười nói với thái giám: "Làm phiền công công bẩm lại với Thái hậu, nhận đại lễ như thế, Lục Khê cảm thấy rất xấu hổ. Nếu như Thái hậu không ngại, xế chiều hôm nay Lục Khê muốn tự mình đến tạ ơn người."

Nặng nhét một cái hà bao nặng trịch vào tay thái giám, trên khuôn mặt trắng trẻo nhẵn nhụi liền hiện đầy vẻ vui mừng, hắn vừa hành lễ, vừa nói, "Lục Mỹ nhân không nên đa lễ, Thái hậu lão nhân gia cũng rất muốn gặp người."

Nhìn thấy thái giám rời khỏi Nhạc Thanh điện xong, Lục Khê lạnh lùng xoay người sang chỗ khác, phân phó Ảnh Nguyệt "Cất tượng Quan Âm này vào khố phòng, bảo quản cẩn thận, tuy không thể dùng, nhưng dù sao cũng là vật Thái hậu ban thưởng, nhớ kỹ không được để nó có chút hư hao gì."

Ảnh Nguyệt hơi do dự: "Đã là vật Thái hậu ban thưởng mà chủ tử không dùng đến, ngộ nhỡ Thái hậu biết, chẳng phải sẽ đắc tội thái hậu sao?"

Lục Khê trầm ngâm đi đến ghế dựa, rót cho mình một ly trà "Chỉ cần nhận là được, hoàng thượng đã ban tặng một pho tượng phật bằng vàng ròng thì tất nhiên tượng Quan Âm này không thể lộ diện nữa."

Tượng phật này, chính là một trong những món đồ mà Minh Uyên ban thưởng.

Thấy ly trà trong tay đã có chút lạnh, nàng liền đổi ý không uống nữa, đặt lại xuống bàn. Vân Nhất thấy vậy liền nhanh chóng tiến lên, cầm lấy bình trà: "Chủ tử, nô tỳ đi đun nước pha lại ấm khác."

Lục Khê gật đầu, nhưng chợt nghĩ tới gì đó, liền phân phó: "Bảo Tiểu Thuận pha đi, sáng nay Tôn cô cô ở Thượng Y cục sai người đến báo, cống gấm Giang Nam tiến cống đã đến, chúng Tần phi ai có thời gian thì đi chọn. Ta phân vị không cao, có chọn cũng không được mấy cuộn đẹp, ngươi đi chọn thay ta đi."

"Nô tỳ đi?" Vân Nhất kinh ngạc, lập tức quỳ xuống cầu xin: "Chủ tử ngài tha nô tỳ đi, nô tỳ kiến thức thiển cận, không có năng lực *giám thưởng, làm sao có thể nhận trách nhiệm nặng nề này đây?"

*Giám thưởng: giám định, thưởng thức.

"Nha đầu ngốc, đã bảo ngươi đi, thì tất nhiên ta sẽ không trách cứ ngươi chọn không tốt. Dù sao ta cũng không có yêu cầu cao gì với y phục, chỉ cần nhớ đừng chọn loại có màu sắc diễm lệ là được rồi, ta thích màu trắng hơn." Nàng khẽ mỉm cười, đỡ Vân Nhất dậy: "Đi đi, đừng chần chừ nữa."

Nhìn Vân Nhất thụ sủng nhược kinh bước ra cửa điện, Ảnh Nguyệt đang cầm Quan Âm có chút thất thần.

Lục Khê quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của nàng ta, mỉm cười hỏi "Sao, có gì không đúng à?"

Ảnh Nguyệt nói: "Nô tỳ chỉ là tò mò vì sao chủ tử lại để cho Vân Nhất đi làm chuyện này, theo lý mà nói, nô tỳ hiểu rõ sở thích của chủ tử hơn, chuyện này nếu giao cho nô tỳ đi làm, sẽ hợp tâm ý chủ tử hơn mới đúng. . . . . ."

Lục Khê cười không đáp, chỉ nhẹ giọng nói một câu, "Để Bạch ngọc Quan Âm xuống đi, theo Vân Nhất, xem thử dọc theo đường đi nàng ta đến những nơi nào."

Nghe vậy, Ảnh Nguyệt liền hiểu ra, nàng ta không nói gì nữa, cẩn thận đặt Bạch ngọc Quan Âm xuống chiếc tủ gần đó xong, liền vội vã đi theo ra ngoài.

"Đừng để nàng ta phát hiện." Lục Khêdặn dò một câu.

"Nô tỳ biết, chủ tử, ta sẽ cẩn thận."

Đưa mắt nhìn Vân Nhất cùng Ảnh Nguyệt một trước một sau rời khỏi Nhạc Thanh điện, Lục Khê ngồi tiếp một lúc, thì Tiểu Thuận Tử xách một bình nước sôi đi vào.

"Chủ tử, có thể châm trà rồi." Tiểu Thuận ước chừng chỉ có mười bảy mười tám tuổi, vẫn còn nhỏ.

Thực ra, lúc này Lục Khê cũng không lớn hơn hắn bao nhiêu, nhưng trước khi trọng sinh nàng đã sống qua 20 tuổi, vì vậy bây giờ nhìn hắn mới cảm thấy có chút ngây ngô.

"Tiểu Thuận, ngươi tên gì?" Nàng vừa uống một hớp trà nóng, vừa như lơ đãng hỏi.

"Bẩm chủ tử, nô tài vốn tên là Tạ Đức Thuận, là Cao công công đặt cho nô tài cái tên Tiểu Thuận Tử này." Đến âm thanh cũng mang theo vẻ non nớt.

Nàng lại hỏi: "Ngươi còn người thân không?"

"Có, chủ tử. Trong nhà nô tài còn có một bà nội tuổi đã qua ngũ tuần, còn có cha mẹ già."

"Hả? Tuổi ngươi cũng không lớn, sao cha mẹ lại đã già?" Lục Khê để ly trà xuống, cười cười, "Không phải là lớn tuổi mới có con đấy chứ?"

Tiểu Thuận đáp: "Chủ tử anh minh, đúng là cha mẹ lớn tuổi rồi mới sinh ra nô tài."

Giống như là lời khen của hắn khiến tâm trạng tốt lên, Lục Khê lại cười trêu: "Ta nghe người ta nói cha mẹ lớn tuổi mới có con thì thường sẽ rất thương đứa bé đó, chắc ngươi cũng vậy đi. Ở trong cung này phải càng thêm cẩn thận từ lời nói đến việc làm, nếu không ngộ nhỡ xảy ra sai lầm, đắc tội với người không nên đắc tội, nói chuyện không nên nói, ta nghĩ cha mẹ ngươi cũng đã lớn tuổi, sợ rằng không chịu nổi đả kích này."

Nàng đang cười, nhìn thoáng qua đầy vẻ dịu dàng xinh đẹp, thế nhưng mỗi một chữ nói ra đều giống như một cây băng đâm vào đáy lòng Tiểu Thuận. Tuy mới vào cung không lâu, nhưng hắn vẫn hiểu được nàng đây là đang uyển chuyển nhắc nhở hắn.

Chẳng lẽ ý của Lục mỹ nhân là, chẳng cần biết hắn là người của ai, bây giờ đã vào Nhạc Thanh điện, thì chính là người của Nhạc Thanh điện. Dù có cái gì nên nói hay không nên nói, cũng phải giấu trong lòng, không được để lộ nửa chữ.

Liếc nhìn người đang đứng cúi đầu ngoan ngoãn, Lục Khê vừa nhẹ tay gõ lên mặt bàn, vừa mỉm cười tiếp tục nói: "Được rồi, ngươi cũng đừng lo lắng quá, tuy bây giờ ta vẫn chỉ là Mỹ nhân, nhưng ai có thể đảm bảo sau này sẽ không tiếp tục tấn thăng. Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, đạo lý này chắc ngươi hiểu chứ."

Sau một khắc, nụ cười bỗng biến mất, mềm đã xong, thì nên chuyển qua cứng.
loading...

"Ta biết ngươi là người Cao công công phái tới, cũng sẽ không ngăn cản ngươi báo cho Cao công công những chuyện thường ngày của ta. Nhưng mà cái gì nên nói, cái gì không nên nói, trong lòng ngươi nên tự cân nhắc. Bây giờ ngươi đang ở Nhạc Thanh điện của ta, Cao công công có muốn cứu cũng không dễ. Còn cha mẹ ngươi nữa, đã yêu thương ngươi như vậy nhưng vẫn phải để ngươi vào cung, chỉ sợ là do nhà quá nghèo. Ta đoán ngươi cũng không hi vọng bọn họ vì ngươi mà lo lắng chứ, chỉ cần ngươi yên phận làm việc, ta sẽ không bạc đãi bọn họ."

Tiểu Thuận tái mặt: "Dạ, nô tài ghi nhớ những lời dạy bảo của chủ tử."

"Được rồi, vậy ngươi đi xuống đi."

Ngồi một mình trong đại điện, Lục Khê nâng ly trà nhấp một ngụm, nhìn những lá trà xanh đậm dập dềnh đánh vào thành chén, rồi cuối cùng yên lặng nằm ở đáy nước.

Nàng biết đường đi trong cung này không hề bằng phẳng, nói nàng lòng dạ ác độc cũng tốt, lo xa cũng được, mỗi một bước nhất định phải đi ổn, dù là phải giở thủ đoạn, phải trả giá cao.

Nàng chỉ có một năm, một năm sau, sự tồn vong của Lục gia đều phụ thuộc vào bản thân nàng.

Cứ như vậy không biết đã ngồi bao lâu, Ảnh Nguyệt trở về, hạ giọng ghé vào tai nàng bẩm báo.

Lục Khê đoán không sai, Vân Nhất là người Cao Lộc phân tới, dĩ nhiên là thám tử của hoàng thượng.

Sắc mặt Ảnh Nguyệt có chút nặng nề: "Chủ tử, bây giờ chúng ta nên làm gì?"

Khác với nàng ta, Lục Khê lại cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm, khóe môi lộ ra một nụ cười vô hại: "Làm thế nào cái gì? Nàng ta báo cho Cao Lộc chuyện ta chọn Phật tượng của hoàng thượng chứ không phải là bạch ngọc Quan Âm của Thái hậu, đây vốn là chuyện mà ta hy vọng hoàng thượng biết."

Thấy sắc mặt Ảnh Nguyệt vẫn khó coi, nàng ngước mắt hỏi: "Còn chuyện gì nữa?"

"Vừa rồi nô tỳ đứng ở xa thấy Vân Nhất vào Dưỡng Tâm điện, đang định trở về, thì. . . . . . thì thấy Quý đại nhân. . . . . ." Âm thanh nhỏ dần, nhưng vẫn cố chấp nói hết, "Chủ tử, Quý đại nhân gầy đi rất nhiều."

Hắn gầy đi? Liên can gì tới nàng?

Lục Khê nửa cười nửa không liếc nàng ta một cái: "Sao, hắn gầy, chẳng lẽ muốn ta tặng cho hắn ít thuốc bổ à?"

Ảnh Nguyệt không lên tiếng, người kia là Quý công tử tuấn lãng như trăng, dịu dàng như ngọc, nhưng hôm nay mặc triều phục lại gầy gò ốm yếu như thế, mà chủ tử lại không hề có chút cảm xúc gì.

Giống như biết nàng ta đang suy nghĩ gì, ánh mắt Lục Khê dừng lại trên nhánh hoa đào ngoài đại điện, lạnh nhạt nói: "Ảnh Nguyệt, nay ta đã là người của hoàng thượng, đang ở hậu cung, không rảnh phân tâm. Ngươi phải nhớ đạo lý *“Ngôn nhiều tất thất”, từ nay về sau, đừng nhắc tới người này trước mặt ta nữa."

*Ngôn nhiều tất thất: nói nhiều thì sẽ nói sai.

Thân thể Ảnh Nguyệt run lên, nhưng chỉ cúi đầu đáp một tiếng.

"Ngươi chớ trách ta độc ác, ta chỉ là. . . . . cũng có nỗi khổ tâm không có thể nói." Cuối cùng nàng vẫn giải thích một câu như vậy, nhưng không có cách nào nói thêm nữa.

Nhìn bóng lưng Ảnh Nguyệt yên lặng đi xuống làm việc, Lục Khê thở dài.

Có lẽ, ngay cả cơ hội nàng mềm lòng cho lần này, Ảnh Nguyệt cũng không nắm bắt được rồi.

Lúc Vân Nhất trở lại, đi theo phía sau còn có hai cung nữ của Thượng Y cục, trong tay đều đang cầm gấm vóc. Trong mấy cuốn gấm này có màu đỏ nhạt cũng có màu vàng sáng thanh lịch, tóm lại đều là những sắc thái tươi trẻ, mềm mại như hơi thở của ngày xuân.

Đặt những cuộn gấm lên bàn xong, các cung nữ liền rời đi. Lục Khê thong thả ngồi trên ghế, ngón tay mơn trớn qua từng thước vải, mỉm cười khen: "Hoa văn màu sắc đều chọn rất khá, ta rất thích."

Vân Nhất đỏ mặt, cúi mâu xấu hổ nói: "Chủ tử quá khen, nô tỳ cũng chỉ lựa chọn theo phân phó của người thôi, nếu đẹp, đó cũng là do chủ tử có mắt nhìn, nô tỳ không dám tranh công."

Ảnh Nguyệt nhìn Lục Khê, vốn tưởng rằng nàng sẽ mượn đề tài này vạch trần chuyện Vân Nhất đi thông báo cho Cao Lộc, nào biết nàng lại gỡ một cây trâm Mẫu đơn từ búi tóc xuống, tmỉm cười thưởng cho Vân Nhất.

"Ngươi vừa tới Nhạc Thanh điện, ta cũng không có vật gì quý giá để thưởng cho ngươi, cây trâm cài này đã theo ta nhiều năm rồi, tuy không quá qúy giá, nhưng cũng là vật mà ta yêu thích. Hôm nay tặng nó cho ngươi, hy vọng sau này ngươi có thể tận tâm tận lực đi theo ta."

Vân Nhất run rẩy nhận lấy cây trâm cài, trong một khoảng thời gian ngắn chỉ biết trầm mặc.

Nàng là người do Cao công công phái tới, trước khi đến Cao công công đã căn dặn, mọi hành động của Lục mỹ nhân phải bẩm báo lại cho hắn.

Tất cả các phi tần trong cung đều có người của Nội Vụ phủ, cũng chính là người hoàng thượng sai Cao Lộc phân tới, dù các phi tần biết rõ giữ họ ở bên người là một mối họa, nhưng cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt, mặc cho bọn họ đi hồi báo.

Nhưng những người này thường không có kết quả tốt, nếu gặp được chủ tử nhân từ, thì lúc không hài lòng cũng chỉ tìm đại một lý do phạt bọn họ một chút; nhưng nếu gặp phải chủ tử ‘tích cực” như Thường phi, sợ rằng cuối cùng sẽ vì "chuyện ngoài ý muốn" mà mất mạng.

Cứ luống cuống như vậy đứng đó một lúc lâu, nàng ta mới phản ứng được, lập tức quỳ xuống đất, nhỏ giọng nói: "Tạ chủ tử ban thưởng, nô tỳ sẽ tận tâm tận lực, không cô phụ sự yêu mến của chủ tử."

Thật ra thì suy nghĩ của Lục Khê rất đơn giản, nếu hoàng thượng muốn xem kịch, thì nàng sẽ diễn cho hắn nhìn, dù sao đây cũng là một phương pháp tự thể hiện rất tốt.

Muốn là một sự tồn tại đặc biệt, muốn tiếp tục hấp dẫn lực chú ý của hoàng thượng, thì thông qua Vân Nhất để đạt được mục đích sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng cũng không thể để Vân Nhất bẩm báo hết mọi chuyện cho hoàng thượng được, chẳng bằng dùng ân nghĩa đánh động, để nàng ta tự hiểu nên làm thế nào cho tốt.

Đến giờ ăn trưa, vừa mới động đũa, liền nghe ngoài cửa truyền đến âm thanh của Tiểu Thuận: "Hoàng thượng giá lâm ——"

Lục Khê vội vàng để đũa xuống, bước nhanh ra cửa, chẳng kịp nhìn gì mà lập tức cúi người cung kính hành lễ: "Tần thiếp cung nghênh hoàng thượng."

Minh Uyên liếc nhìn gò má hơi ửng hồng vì bước vội của nàng, cùng với búi tóc đơn giản còn đang đung đưa trên đầu, nhẹ giọng nói: "Mỹ nhân không cần đa lễ, là trẫm chọn thời điểm không đúng, làm trễ nãi giờ dùng bữa của nàng rồi."

"Hoàng thượng đến đây, tần thiếp vui còn không kịp, sao nói là trễ nãi chứ?" Nàng nở nụ cười ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt đều đỏ, không chút che giấu tâm tình đang vui sướng trong lòng: "Vân Nhất, mang thêm một bộ bát đũa nữa lên đây; Ảnh Nguyệt, phục vụ hoàng thượng dùng bữa."

Thấy nàng vui vẻ như vậy, Minh Uyên liền lắc đầu ra hiệu cho Cao Lộc, ngăn cản lời hắn định nói: "Nếu đã đến, vậy thì dùng bữa ở Nhạc Thanh điện đi, ngươi sai người qua thông báo cho Thường phi một tiếng, bảo ngày khác trẫm sẽ tới thăm nàng ấy."

Trong lòng Lục Khê có chút hồi hộp, lại có chút u oán.

Thì ra là hoàng thượng vốn muốn đếm chỗ Thường phi, nếu nói những lời này sớm hơn một chút, nàng sẽ không ngu ngốc giữ hắn lại dùng cơm, đây không phải là kéo thêm sự đố kỵ lên người mình sao?

Thường phi. . . . . . Đó cũng không phải là người dễ trêu vào.

Mấy ngày nay nghĩ tới nghĩ lui cho ra một kết luận, người có quan hệ bất chính với Quý Thanh An kia nhất định là tỷ muội của Thường phi, nếu muốn trả thù, như vậy người thân của kẻ thù đương nhiên cũng là kẻ thù của nàng rồi. Nhưng bây giờ nàng đứng chưa vững, đắc tội với Thường phi không phải là hành động sáng suốt.

"Tần thiếp không biết hoàng thượng muốn đến chỗ Thường phi nương nương, tần thiếp có tội, không nên tự tiện quyết định giữ hoàng thượng ở lại dùng bữa! Hoàng thượng vẫn nên dời giá đến Lâm Hoa điện đi, tránh để Thường phi nương nương phí công chờ đợi, vậy sẽ làm tần thiếp cảm thấy rất xấu hổ."

Minh Uyên sải bước vào trong nhà, nhìn những món ngon phong phú trên bàn, vờ như không nghe thấy những lời nàng nói, vẫn ngồi xuống: "Đây là lần đầu tiên trẫm dùng bữa ở chỗ ngươi, ngồi đi, đừng khước từ nữa, bên phía Thường phi đã có trẫm lo, nàng ấy sẽ không so đo với ngươi chút chuyện nhỏ này đâu."

Việc đã đến nước này, cũng không tiện từ chối nữa, Lục Khê chỉ đành phải ngồi xuống, nở nụ cười, nhưng miệng căn bản chẳng có khẩu vị gì.

Bây giờ nàng vẫn chưa có phòng bếp riêng, đó là ưu đãi chỉ sủng phi mới có, nàng chỉ vừa mới tấn phong mấy ngày, thức ăn đều là do Ngự Thiện Phòng mang đến.

Đều là nữ nhân của hoàng đế,nhưng đãi ngộ lại không giống nhau. Minh Uyên liếc nhìn những món ăn phong phú đối với dân chúng bình thường chỉ ngày lễ tết mới có trên bàn, nhưng lại chẳng có mấy hứng thú, chỉ vì đống đồ này chẳng so được với chỗ của Thường phi, thì sao có thể so với chỗ của hoàng đế?
loading...

Nhưng thấy Lục Khê nở nụ cười hết sức thỏa mãn, giống như trước mặt nàng chính là sơn trân hải vị, còn người đang đối mặt với mình là trượng phu mà nàng yêu thương nhất.

Hắn nhìn nữ tử chưa bao giờ trang điểm lộng lẫy ở trước mặt mình, cảm thấy thật ra thì cứ mộc mạc như vậy có lẽ còn xinh đẹp đáng yêu hơn nhiều nữ nhân phấn trang diêm dúa.

"Sống trong cung có quen không?" Hắn đánh vỡ yên lặng.

Lục Khê mỉm cười gật đầu: "Trừ việc mỗi buổi sáng đến thỉnh an hoàng hậu nương nương ra thì thiếp cũng chẳng có gì để làm, sao có thể không quen chứ? Chỉ là tần thiếp sợ cứ tiếp tục nhàn nhã như vậy chẳng mấy chốc sẽ béo lên mất."

Minh Uyên quan sát thân thể có vẻ hơi gầy gò của nàng, không đồng ý nói: "Quá gầy, đẫy đà hơn chút nữa cũng tốt."

Lục Khê u oán: "Hoàng thượng đang chê dáng vẻ bây giờ của tần thiếp không khiến người hài lòng sao?"

"Trẫm chỉ nói sự thật thôi, Mỹ nhân quả thật hơi gầy." Ánh mắt của hắn chậm rãi lưu luyến trên người nàng, dùng dáng vẻ như đang đánh giá khiến gò má nàng ngày càng đỏ bừng: "Chỉ là, tuy hơi gầy, nhưng chỗ nên đầy đặn vẫn. . . . . . vẫn khiến trẫm rất hài lòng."

Đây là đang. . . . . . đùa giỡn nàng sao?

Lục Khê câm nín, bàn tay đang múc canh cho Minh Uyên run lên, có chút nước tràn ra khỏi chén, rơi xuống váy nàng.

"Chủ tử, cẩn thận nóng!" Ảnh Nguyệt đang đứng bên cạnh vội vàng cầm lấy khăn lông lau cho nàng.

Hai má Lục Khê đỏ rực, xấu hổ nhìn Minh Uyên thỉnh tội: "Hoàng thượng thứ tội, tần thiếp thất nghi rồi, xin hoàng thượng trách phạt. . . . . ."

Nhìn đôi con ngươi ướt át của nàng, rõ ràng là vừa giận vừa xấu hổ, nhưng lại xinh đẹp không gì sánh được, Minh Uyên vui vẻ cười ha hả.

Một Mỹ nhân dễ xấu hổ tới tay chân luống cuống như vậy, quả thực là rất sinh động, nhìn thật thú vị.

Dùng bữa xong, vì buổi chiều còn có tấu chương phải phê nên Minh Uyên quyết định ở lại Nhạc Thanh điện nghỉ ngơi một lát.

Lục Khê vừa nghe tin này, trong đôi mắt thoáng qua một chút lúng túng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên khả nghi, khó xử nói: "Hoàng thượng hôm nay còn có công vụ quấn thân, sợ rằng không nên mệt nhọc quá mức. . . . . ."

Minh Uyên nhíu mày cười như không cười liếc nhìn nàng: "Sao, trẫm chỉ định ngủ trưa mà thôi, có chuyện gì mà phải vất vả chứ? Hay là. . . . . ." Hắn dừng lại, mỉm cười đầy thâm ý: "Mỹ nhân đang nhắc nhở trẫm nên vất vả một phen?"

"Hoàng thượng. . . . . ." Có người hai mắt ẩn chứa u oán nói: "Tần thiếp không phải có ý này!"

"Vậy là do trẫm suy nghĩ nhiều rồi." Hắn nhàn nhã nằm ở trên giường của nàng, nhìn nàng tâm không cam tình không nguyện theo vào,trong không khí truyền đến mùi thơm nhàn nhạt, không phải hương phấn, cũng không giống hương nhang, không biết là mùi vị gì, nhưng lại rất dễ ngửi.

Hắn đưa tay ôm nàng vào trong ngực, ngay lập tức cảm thấy thân thể mềm mại bỗng dưng cứng đờ.

"Ngủ đi." Giống như không nhận ra điều gì bất thường, mà hắn quả thật cũng có chút mệt mỏi, liền ôm nàng như vậy nhắm mắt nằm một lát, mới cảm thấy người trong lòng dần trầm tĩnh lại.

Mùi thơm này vẫn quanh quẩn bên người, loại hương khí yên tĩnh dễ chịu này tuy chỉ thoang thoảng, nhưng lại khiến người ta vô cùng lưu luyến.

Hắn nhắm hai mắt, một lúc lâu sau chợt mở miệng nhỏ giọng hỏi: "Ngươi dùng loại hương nhang gì vậy?"

Lục Khê vốn tưởng rằng hắn đã ngủ thiếp đi, không ngờ lại nghe được một vấn đề cổ quái như vậy, có chút đờ đẫn: "Tần thiếp không dùng được hương nhang."

"Nhưng trên người Mỹ nhân lại có một mùi thơm rất dễ ngửi, khiến trẫm cảm thấy rất thoải mái."

"A, hoàng thượng đang nói đén cái này ư?" Nàng bừng tỉnh hiểu ra, có chút kiêu ngạo mỉm cười: "Đây là mùi thơm của hoa Ngọc Lan, trước kia lúc còn ở Giang Nam, mỗi khi đến mùa mưa, không khí ẩm ướt, quần áo để trong tủ thường sẽ có mùi ẩm mốc. Trong nhà tần thiếp lại trồng mấy cây Ngọc Lan, liền thường xuyên nhặt cánh hoa bỏ vào tủ quần áo, nó cũng dần dần thành thói quen, phải luôn ngửi được mùi hương như vậy mới cảm thấy an tâm. Mấy ngày trước tần thiếp thấy ở trong Ngự Hoa Viên có rất nhiều cây hoa ngọc lan, nên dẫn Vân Nhất cùng Ảnh Nguyệt đến nhặt một ít mang về."

Âm thanh của nàng mềm mại mát mẻ, mang theo xúc cảm thanh nhẹ như cỏ xanh, dịu dàng quanh quẩn bên tai, khiến người ta hết sức vừa lòng.

Minh Uyên nhắm mắt nghe nàng giải thích, cảnh giác phát hiện bản thân mình lại buông lỏng quá mức, cứ như vậy trầm mặc một lúc lâu, hắn mới từ tốn nói: "Ừ, ngủ đi."

Một giấc này ngủ rất an ổn, là cảm giác mà đã lâu rồi hắn không có.

Khi tỉnh lại, Lục Khê còn đang ngủ, nhìn tựa như một đứa bé, không đủ văn nhã, thậm chí phát ra âm thanh nhỏ như một chú heo con.

Tuy nói không vội, nhưng mấy ngày nay nàng vừa chuyển vào, lại vừa phải sửa sang, bố trí lại mọi thứ, sao có thể không mệt nhọc chứ?

Tâm tình hắn không tệ, ra hiệu cho Vân Nhất cùng Ảnh Nguyệt không cần đánh thức nàng, nhưng thân thể hắn vừa động, Lục Khê liền giật mình tỉnh lại, dụi dụi mi mắt: "Hoàng thượng dậy rồi ư?"

"Không sao, ngươi cứ ngủ thêm một lát đi."

"Không ngủ được, tần thiếp còn có chuyện phải làm." Nàng bất đắc dĩ nhìn hắn.

"Chuyện gì?" Hắn biết rõ còn hỏi.

"Hôm nay thái hậu nương nương tặng cho thiếp một pho tượng Ngọc Quan Âm, tần thiếp muốn đích thân đi cảm tạ."

Minh Uyên cười nói: "Xem ra Mỹ nhân của trẫm rất coi trọng lễ tiết nhỉ, như thế cũng tốt, trẫm sẽ bảo Cao Lộc đưa tặng một phần đại lễ đến Thọ Khang cung , xem như thay ngươi hiếu kính với thái hậu lão nhân gia vậy."

"Tạ hoàng thượng."

Nàng giả vờ như không biết Vân Nhất đã nói chuyện này cho Cao Lộc, chủ động nhắc tới trước mặt Minh Uyên, hành động này cũng là gián tiếp nói cho hắn biết, mình đã hoàn toàn đứng ở bên hắn.

Thời điểm bước lên liễn xa, Minh Uyên quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy người đã thay xong xiêm áo vội vàng chạy tới cửa, đưa mắt nhìn hắn rời đi. Trong khoảnh khắc hai mắt gặp nhau, nàng nở một nụ cười xinh đẹp, đôi môi im lặng khép mở, hắn nhìn ra được, nàng đang nói: cung tiễn hoàng thượng.

Liễn xa chuyển động đi về hướng Ngự Thư Phòng.

Người trên xe nhàn nhạt hỏi thái giám đang đi bên cạnh: "Cao Lộc , ngươi cảm thấy Lục mỹ nhân như thế nào."

Cao Lộc suy nghĩ một chút: "Bẩm hoàng thượng, nô tài không biết. Nô tài gặp Lục mỹ nhân mới mấy lần, chỉ dựa vào một chút ấn tượng, không dám phỏng đoán bừa bãi. Chỉ là. . . . . .dựa vào tình trạng này có thể thấy, hình như là có thể yên tâm."

Khóe miệng hắn hiện lên một chút ý cười: "Vậy ngươi cảm thấy nàng thông minh không?"

". . . . . . Nô tài cho là, Lục mỹ nhân tâm tư đơn thuần, không biết cách che giấu."

Ý cười trên mặt có xu hưởng mở rộng: "Hả? Nhưng trẫm lại thấy, nàng ta còn thông minh hơn nhiều người khác."

"Thứ cho nô tài ngu dốt, đoán không ra tâm ý của hoàng thượng."

"Trẫm không thích những nữ nhân làm mình làm mẩy với trẫm, nhưng trẫm lại càng không thích người ngu xuẩn. Thông minh thì tốt, nhưng phải biết sử dụng sự thông minh như thế nào để an phận. Nếu như nàng ta hiểu được điểm này, vậy trẫm sủng ái nàng ta hơn một chút cũng không sao."

Vô luận là trước hay sau khi thị tẩm, nàng đều chủ động nhắc tới việc Thái hậu triệu kiến nàng, giống như lơ đãng, nhưng cũng lại đúng mức biểu đạt lập trường của nàng.

Chưa từng đề cập chút nào tới ý đồ muốn lôi kéo nàng của Thái hậu, nhưng lại biết cách dùng tượng Phật cùng tượng Quan Âm biểu hiện vị trí của hắn trong lòng nàng.

Từ những biểu hiện trước mắt của Lục Khê xem ra, nàng quả thực là người thông minh.


Nếu quả thật điểm xuất phát của nàng là từ sự quyết luyến hắn, một nữ nhân biết chọn lựa như vậy, quả thật cưng chiều một chút cũng không sao.

Xưa nay, Lục Thẩm Tư vốn không phải là một người hay nói, vì vậy những ngày ở Lục phủ, Lục Khê hầu như chưa từng nghe phụ thân kể qua bất kỳ chuyện gì của triều đình.

Cũng vì vậy, khi đến Thọ Khang cung nhìn thấy nam thử mặc áo lam ung dung lười biếng ngồi đó, trong khoảng thời gian ngắn không biết phải nói gì.

Nàng thu liễm tâm tư, mắt nhìn thẳng hành lễ với Thái hậu, cung kính mà gọi một tiếng thái hậu nương nương, nhưng trong nội tâm lại tràn đầy nghi hoặc.

Cho dù là quyền thần trong triều, nhưng lấy thân phận của Thái hậu cũng không tiện tiếp đãi hắn ở Thọ Khang cung này mới phải. . . . . .


Không ngờ lại nghe nam tử kia mỉm cười nói với Thái hậu: "Mẫu hậu, đã có khách tới chơi, vậy nhi thần xin phép đi trước, không quấy rầy Lão Nhân Gia người nữa."

Thái hậu liếc nhìn hắn: "Con còn biết ai gia là mẫu hậu của con à? Lâu lắm rồi mới đến Thọ Khang cung một lần, ai gia còn tưởng rằng mình không có đứa con trai nào đấy chứ!"

Chỉ mấy câu này, đã giúp Lục Khê hiểu rõ.

Đương Kim hoàng thượng không phải là con ruột của Thái hậu, mà vị Cửu vương gia trước mắt này mới do thái hậu sinh ra. Chuyện tình trong cung năm đó nàng không biết, nhưng quan hệ giữa thái hậu với hoàng thượng trở nên kì lạ như vậy, sợ rằng là do sự tồn tại của vị Cửu vương gia này.

Không có người mẫu thân nào không hy vọng con trai của mình đi lên ngôi vị hoàng đế, so với vị đang ở ngôi cửu ngũ kia, Thái hậu sao có thể cam tâm để con trai mình chịu uất ức, làm một vị Cửu vương gia hữu danh vô thực kia chứ? Đây có lẽ cũng là nguyên nhân mà Thái hậu vẫn luôn nắm giữ một phần binh quyền không chịu giao trả cho hoàng thượng.

Cửu vương gia mỉm cười cúi người hành lễ, nháy mắt với Thái hậu mấy cái: "Mẫu hậu, nhi thần xin cáo lui trước."

Trong khoảnh khắc xoay người lại, hắn cười như không cười nhìn Lục Khê một cái, phất tay áo rời khỏi đại điện.
loading...

Dõi theo nhi tử rời khỏi Thọ Khang cung xong, Thái hậu mới thu hồi tầm mắt, cười hòa ái nhìn Lục Khê: "Hôm nay Uông Phúc trở về, bẩm với ai gia là ngươi muốn đến cửa tạ ơn. Ai gia đang định bảo, cũng chỉ là một bức tượng Quan Âm mà thôi, ngươi hôm nay mới được tấn phong, dọn qua Nhạc Thanh điện cũng bận rộn, cần gì phải tự mình đến đây cho thêm phiền toái?"

Lục Khê cúi mâu dịu ngoan đáp: " Tượng phật Quan Âm là tâm ý của thái hậu nương nương, tần thiếp vô cùng cảm kích, theo lý phải tự mình đến chỗ người tạ ơn mới đúng."

"Ngươi quả là người biết trước biết sau, lễ nghĩa thấu đáo." Thái hậu bùi ngùi thở dài nói, sai người ban thưởng ghế ngồi.

Nhìn phục trang hôm nay của Lục Khê, không vật nào không phải là trân phẩm trong cung, đặc biệt là chiếc trâm hồ điệp trên búi tóc kia, vốn là một trong những món trang sức tinh xảo mà Thượng Cung cục mang tới cho nhóm tần phi lựa chọn. Bởi vì trông rất sống động, mỗi khi bước đi cánh bướm còn khẽ run rẩy theo, quả thực như đang bay lượn, cũng khiến Thái hậu phải nhìn nhiều hơn vài lần.

Lục Khê thấy ánh mắt của bà ta dừng lại hơi lâu trên búi tóc mình, liền giải thích: "Chiếc trâm hồ điệp này là do hoàng thượng ban thưởng hôm tần thiếp được thụ phong, thái hậu nương nương đã từng thấy qua ạ?"

"Ừ, vài ngày trước Thượng Công cục có đưa vài món trang sức đến cho ta xem, ai gia từng thấy, bởi vì con hồ điệp này làm rất tinh xảo, ai gia còn thưởng cho thợ thủ công chút ngân lượng."

Lục Khê ngập ngừng nói: "Tần thiếp không biết thái hậu nương nương thích cây trâm này. . . . . ."

Thấy nàng luống cuống, Thái hậu cười khẽ, khoát khoát tay: "Đừng bận tâm, ai gia cũng chỉ cảm thấy cây trâm này làm có chút tinh xảo mà thôi, đâu phải rất thích chứ? Haizz, ai gia già rồi, những vật xinh đẹp thế này vẫn nên để lại cho những người trẻ tuổi như các ngươi. Chỉ là hoàng thượng có thể thưởng nó cho ngươi, ai gia cũng cảm thấy ngươi cài rất xứng, điều này cũng chứng minh lúc đầu ai gia không nhìn nhầm người."

Ánh mắt của Thái hậu vô cùng từ ái, nhưng sự nhạy cảm trong đó lại đủ để bà ta nhìn rõ tất cả, Lục Khê bình tĩnh đón nhận ánh mắt của thái hậu, mỉm cười nói: "Tần thiếp đa tạ thái hậu nương nương rủ lòng thương xót, chỉ là nương nương nói đùa rồi, nương nương là bậc mẫu nghi thiên hạ, tần thiếp chỉ có thể nhìn lên, chứ không dám chạm tới."

Có qua có lại, Lục Khê trả lời vô cùng trôi chảy, thời thời khắc khắc đều hiện lộ rõ vẻ cung kính cùng dịu ngoan, làm Thái hậu hết sức hài lòng.

"Tuy ai gia có hai đứa con trai, nhưng Minh Uyên vốn là bậc Đế vương, lại không phải nhi tử thân sinh, tự nhiên về mặt tình cảm khó tránh khỏi có chút xa cách; còn về Cửu vương gia thì, trời sinh phong lưu thành tính, không thích những lễ nghi gò bó phiền phức trong cung, vì vậy cũng không thường đến chỗ ai gia. . . . . . Cũng may bây giờ có ngươi, ai gia cũng xem như là có được nửa nữ nhi rồi."

Lục Khê nói chuyện với thái hậu một lát mới xin phép cáo lui.

Lần này là ngồi liễn xa trở về Nhạc Thanh điện, lúc đi qua Âm Hợp điện Lục Khê chợt nhớ tới cái gì, nghiêng đầu hỏi Tiểu Thuận bên cạnh: "Nơi này chỗ ở của vị chủ tử nào?"

"Bẩm chủ tử, là Tần tài tử."

Tần tài tử? Cũng là Tòng Lục phẩm Tài tử, vì sao lại chưa từng gặp nàng ta ở chỗ hoàng hậu?

Lục Khê liếc nhìn cửa son đang đóng chặt, lơ đãng hỏi một câu: "Sao ta tiến cung lâu nay, lại chưa từng nghe nói đến vị Tần tài tử này?"

Tiểu Thuận nhìn quanh bốn phía, nhỏ giọng nói: "Chủ tử có điều không biết, vị Tần tài tử này mấy năm trước đã từng vô cùng được sủng ái, nhưng sau này vì ám hại Nguyệt Dương Phu nhân sinh non, mắc tội đố kỵ, trong cơn tức giận hoàng thượng biếm nàng ta từ Chính Tứ Phẩm Dung Hoa xuống làm Tài tử như hôm nay, từ lúc đó đến giờ cũng chưa từng đến thăm nàng ta."

Lục Khê "Ừ" một tiếng, trầm tư thu hồi ánh mắt, đột nhiên nhớ tới thời gian mấy ngày trước, lúc từ chỗ Thái hậu trở về đi ngang qua đây từng nghe thấy trong điện truyền ra những âm thanh mập mờ.

Đã là một Tài tử thất sủng, lại còn dám làm chuyện vụng trộm này? Chẳng lẽ không sợ “tai vách mạch rừng”, có người truyền ra ngoài hay sao?

Dù có bị biếm vào lãnh cung, thì cũng là nữ nhân của hoàng đế, dám cho hắn đội nón xanh như vậy, quả thật là “vô tiền khoáng hậu”.

Huống chi. . . . . . cung điện to như thế, mà ở tận ngoài cửa có thể nghe thấy tiếng hoan ái, ắt hẳn hành vi của người ở bên trong phải vô cùng phóng đãng, chẳng lẽ bọn họ cho rằng nơi đây không có người dám qua lại sao. . . . . .

Nàng hơi nhíu mày, núi cao Hoàng Đế ở xa, bởi vì Âm Hợp điện nằm ở nơi hoang vắng, nên hoàng thượng không biết chuyện này cũng là lẽ thường tình, nhưng vì sao Thái hậu cũng dung túng cho chứ? Tần Vũ là người của Thái hậu, ngày đó ông ta bình tĩnh như vậy hẳn là biết rõ ẩn tình trong đó.

Đang suy nghĩ, cửa điện kia lại đột nhiên mở ra, cùng với sự xuất hiện của hai nhân vật chính, đối thoại của bọn họ cũng truyền vào tai Lục Khê, khiến cho nàng không thể không ngoái đầu nhìn lại.

Một nữ nhân mắt ngọc mày ngài, nhan sắc yêu kiều như đóa hoa mới nở mỉm cười nói với nam tử đang định đi ra: "Ta chỉ trông mong tên oan gia chàng không ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt quên mất ta là đủ rồi."

"Hả? Tư Vũ nói như vậy quả thật là oan uổng cho Bổn vương." Nam tử kia vô tội hôn trộm lên má nàng ta một cái, nở nụ cười vô cùng dịu dàng: "Những cô nương kia sao có thể so được với Tư Vũ chứ?"

"Không có lương tâm, ở trước mặt ta mà chàng còn nhắc tới ‘ những cô nương kia ’, đã đủ để biết ta trách chàng chẳng oan rồi!" Nàng kia cáu giận đẩy hắn một cái, “cạch” một tiếng đóng cửa lại.

Nam tử kia mặc trường bào màu lam, tóc đen bay bay, lúc ngước mắt thì chạm phải Lục Khê, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, đôi con ngươi sáng ngời truyền tin không tiếng động: lại gặp mặt.

Lại là Cửu vương gia?!

Lục Khê lập tức hiểu được, vì sao Tần Vũ nhắc nhở nàng không nên bận tâm, vì sao Thái hậu lại mắt nhắm mắt mở không quản chuyện này, hóa ra người có quan hệ bất chính với Tần tài tử lại là Cửu vương gia. . . . . .

Nàng vờ như không thấy những hành động thân mật của hắn và Tần tài tử, chỉ lạnh nhạt gật đầu, như hai người lạ vô tình chạm mặt trong cung mà thôi, tiếp liền quay đầu, bình tĩnh đi xa khỏi tầm nhìn của hắn.

Vì về cung cũng không có việc gì làm, Lục Khê liền đến Ngự Hoa Viên, bảo Vân Nhất theo mình đi tản bộ một lát.

Vào đầu hạ còn có thể gặp được cảnh sắc tươi đẹp của ngày xuân cũng là chuyện hiếm thấy, nếu không ở trong cung, sao có cơ hội này chứ?

Chỉ mới đi một đoạn, liền gặp được hai người đang ngồi trò chuyện trên bàn đá, nghe tiếng bước chân, họ cũng quay đầu lại nhìn Lục Khê, là An tần cùng Tôn Duy Duyệt !

Vài ngày trước, trong Đức Dương điện của hoàng hậu, trước mặt chúng phi, hoàng thượng bỏ rơi An tần, sủng hạnh Tôn Duy Duyệt, còn phong cho nàng ta làm Thường tại. Hôm nay, hai người kia gặp nhau không “giương cung bạt kiếm thì thôi”, lại còn ngồi nói chuyện vui vẻ. . . . . .khiến Lục Khê vô cùng cảm khái: quả là thiên hạ không chuyện lạ nào là không có.

Thấy nàng tới, hai người liền dừng cuộc nói chuyện, An tần- người có địa vị cao nhất ở đây cười hỏi nàng: " Thì ra là Lục mỹ nhân, muội muội cũng đến đây ngắm hoa à?"

Lục Khê hành lễ đáp: "Muội muội muốn đến nhặt chút cánh hoa mang về, không ngờ lại gặp được An tần tỷ tỷ và Tôn thường tại ở đây."

Thấy vẻ mặt nàng lộ vẻ tò mò nhưng lại không dám hỏi, trong lòng An tần có chút khinh thường, đúng là một nữ nhân chỉ biết dựa vào chút diện mạo để tấn vị, ngay cả chút tâm tư này cũng không che dấu được, thì có thể leo lên được bao nhiêu chứ?

Ngược lại, Tôn thường tại ôn nhu mỉm cười với nàng: "Tỷ tỷ thật là có nhã hứng, hiểu được thế nào là thương hoa, không giống tục nhân như muội muội, chỉ hiểu ngắm hoa, không hiểu nhặt hoa."

An tần mời nàng cùng ngồi, nàng vội vàng khoát tay nói: "Muội muội còn có việc phải làm, không làm phiền hai vị nữa, nhặt hoa xong muội sẽ về ngay."

Trong nháy mắt xoay người lại, nàng nghe được giọng nói có chút khinh thường của An tần: "Quả nhiên là một Mỹ nhân tâm địa chất phác, ngắm hoa nhặt hoa, đến cả chuyện nhặt hoa cũng phải tự làm."

Lục Khê đưa lưng về phía họ, bước chân hơi chậm lại, tiếp đó như không được tự nhiên bước đi. Thấy vậy tiếng cười của hai người sau lưng lại cao hơn một chút.

Vân Nhất lo âu nhìn chủ tử, không ngờ lại thấy nét mặt của nàng hết sức bình thản, đôi mắt sáng ngời không hề ẩn chứa một tia không vui naò.

Bóng lưng hoảng hốt, nhưng mặt mũi lại hết sức yên tĩnh. . . . . .

Vân Nhất không tự chủ được ngẩn người.

Nhặt hoa Ngọc lan xong, Lục Khê mới dẫn theo Vân Nhất trở về.

Nhạc Thanh điện cách Tê Ngô cung của hoàng thượng không xa, Lục Khê nghĩ nghĩ một lát, liền cho liễn xa đi về hướng Tê Ngô cung.

"Chủ tử muốn đến chỗ hoàng thượng ư?" Vân Nhất hỏi nàng.

"Ừ, đi gặp một lát cũng tốt." Nàng cười khẽ, nhưng lại hết sức đáng yêu.

Vân Nhất chần chờ nói: "Nhưng hoàng thượng không triệu kiến chủ tử, chủ tử đến đó như vậy. . . . . .có phải là đường đột quá không?"

"Ai nói ta muốn gặp hoàng thượng?" Nàng nhẹ nhàng mở miệng, nháy mắt với Vân Nhất: "Tuy ta đến cung hoàng thượng nhưng cũng không có nghĩa là đi gặp người."


Vân Nhất mờ mịt.




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon