Monday, 1 December 2014

Em Yến - Phần 4

loading...

Yến bị xử 5 năm tù giam. Và chuyển đến trại giam chính thức ngay sau khi tuyên án. Thoạt đầu, Yến mừng thầm vì thấy điều kiện ăn ở của trại giam khá hơn chỗ tạm giam, chăn gối đầy đủ, không có chuột bọ, nhà vệ sinh trước mặt được các phạm nhân thay phiên nhau quét dọn hằng ngày nên không hôi thối.
Chỉ trừ khi có ai đi đại tiện thì mọi người phải tranh nhau đứng ở ngoài cửa cho nó đỡ mùi thôi. Chuyện tắm táp thì phải tắm chung ở phòng tắm lớn dành cho nữ giới. Đó cũng là một vấn đề. Giờ Yến đã hiểu việc phải phục vụ tình dục cho người cùng giới với mình là một điều cực hình. Trong trại giam này, có thể nói dáng Yến chuẩn nhất vì phần lớn là dân buôn lậu (đen nhẻm), dân xã hội đen (xăm xổ đầy người), tội phạm kinh tế (thì xồ xề) nên một cô đồng tính thích Yến. Bám riết lấy Yến. Dù quy định trong trại giam là các phạm nhân không được có hành vi tình cảm đặc biệt với nhau như hôn và QHTD nên cô bé đó cũng chẳng đụng được vào người Yến, nhưng cái cách cô ấy chiều Yến, cái cách cô ấy nhìn Yến một cách đắm đuối ở mọi lúc mọi nơi hay cái cách cô ta nhìn như ăn tươi nuốt sống Yến khi Yến và mọi người đang tắm làm Yến cảm thấy khó chịu mà không biết làm như thế nào. Nhưng thực ra người dày vò cơ thể của Yến trong trại giam này không phải là cô bé đồng tính tội nghiệp đó mà là một người khác cơ, sẽ nói rõ sau. Ngược lại cô bé đó vì yêu Yến mà chiều chuộng Yến kinh khủng. 
Người nhà thăm nuôi mang cho cái gì cũng mang cho Yến một nửa. Yến từ chối nhưng cô bé cứ dúi vào tay Yến. Có tiền, có đồ ăn ngon cũng cho Yến dù biết là thậm chí không được chỉ là ôm hôn Yến chứ đừng nói đến cái khác.
Cực nhất trong trại giam này là phải đi lao động cải tạo. Phải đi bộ xa ơi là xa. Sáng 5h sáng xuất cổng đi lao động mà đến 9h sáng mới đến nơi lao động. Đủ hết mọi công việc, bê đá, tát bùn ao, cắt lá chanh, xúc đất, bê lá mía, cuốc đất……Những công việc nhà nông trước đây Yến cũng đã từng làm nhưng lâu quá không làm nên khi làm lại mệt kinh khủng, nhất là bê đá, sợ khủng khiếp, nhất là phải đi quá xa mới đến được chỗ làm. 
Đã thế lại còn phải hoàn thành chỉ tiêu, một ngày phải làm xúc được bao nhiêu xô đất (tuỳ quản giáo định lượng mỗi ngày), nếu ai không hoàn thành chỉ tiêu thì bị bắt nằm xuống đất đánh, mà quản giáo có khi chỉ bằng tuổi Yến, có khi nhỏ hơn mà một lời “cán bộ” hai lời “cán bộ”. Đi cải tạo một tháng mà Yến gầy đi mấy cân. Phải rồi, một tháng rồi, sắp được thăm nuôi rồi, sắp gặp Hạnh và Bình rồi, không biết Tùng như thế nào nhỉ.

Nhưng chuyến viếng thăm không vui như Yến nghĩ dù được Hạnh và Bình tiếp tế bao nhiêu đồ ăn từ chỗ tiền tiết kiệm để trong con lợn đất của Yến mà Hạnh đã nhanh chóng nhận là của mình khi công an đến điều tra, dù Yến được nghỉ làm một ngày vì có người thăm nuôi. Yến buồn. Không, phải nói là choáng váng khi nghe tin, đã một tháng rồi mà không thấy tăm hơi của Tùng đâu. Yến gần như nổi khùng lên lúc đó, kêu gào thảm thiết, 2 quản giáo lôi Yến xềnh xệch vào trong và huỷ bỏ buổi thăm nuôi. Lúc bị 2 quản giáo lôi vào Yến vẫn còn gào lên:

– Hai chị lên Lạng Sơn hỏi thăm tình hình của Tùng, em xin hai chị……Thả tôi ra…..Không……. Buông tôi ra……. Em xin 2 chị…….Em xin 2 chị……Đi tìm Tùng giúp em…..

Tiếng kêu điên loạn thảm thiết của Yến nhỏ dần và vang xa khi bị 2 quản giáo lôi vào trong trại giam làm Hạnh và Bình chỉ biết ứa nước mắt. Những phạm nhân và người nhà khác đểu ngoáy lại nhìn. Yến đã làm náo loạn cả buổi thăm nuôi hôm đó.

Một tháng sau đó Yến chẳng thiết ăn uống làm Liên – tên cô bé đồng tính kia – cũng sốt vó lên với Yến. Buổi tối Yến không ngủ được vì nghĩ đến Tùng. Yến đi cải tạo lao động vật vờ như một con nghiện, hôm nào cũng bị đánh vì không hoàn thành chỉ tiêu. Liên phải làm hộ phần việc của Yến bao nhiêu, nhưng vẫn không được, vì Liên hoàn thành chỉ tiêu của Liên xong thì cũng đã gần hết giờ chẳng giúp gì được Yến mấy. Liên làm đủ mọi cách, trong giờ làm việc liên tục nhắc Yến tập trung vào làm việc khi Yến ngẩn ra. Nhưng chẳng ich gì, điều duy nhất mà Liên có thể làm giúp Yến là bôi thuốc đỏ vào mông của Yến sau khi bị đánh mỗi ngày và nghe Yến kể chuyện về Tùng, Cường, Tuyết và đời mình. Liên cũng rưng rưng nước mắt khi nghe câu chuyện tình bi thảm của Tùng và Yến
Ở bên ngoài nhà tù, Hạnh phải lấy lý do về quê thăm gia đình để xin nghỉ để đi tìm tông tích của Tùng trên Lạng Sơn. Hơn 3 tuần gần một tháng hỏi thăm lòng vòng mọi ngõ ngách Hạnh chỉ biết theo lời một ông già làng kể lại rằng “Khuya hôm đó, khi ông đi tiểu thấy một lũ đàn ông Trung Quốc lôi xềnh xệch một cơ thể hay là một xác chết trần truồng trắng xoá. Chắc là mang đi chôn hay sao ấy. Ở cái vùng khỉ ho cò gáy này pháp luật đâu có với tới. Nên chuyện đó cũng là thường ngày ở huyện thôi. Ông không dám kêu vì sợ bọn nó giết người diệt khẩu”.
loading...

Hạnh chưng hửng. Tuần sau đi thăm nuôi mà báo tin này cho Yến chắc con bé đập đầu tự vẫn trong tù mất thôi. Biết làm sao bây giờ. Cứ về đã rồi bàn bạc với Bình sau. Hạnh đâu còn đồng nào trong người đâu, 3 tuần ở trên này tiêu hết tiền dự phòng mang theo rồi. Phải về để tuần sau còn đi thăm Yến.

Ngày mai là đến ngày đi thăm nuôi rồi, Yến trằn trọc cả đêm không ngủ được. Không hiểu là Hạnh và Bình đã tìm được thông tin về Tùng chưa. Nhưng Bình đã quyết định phải giấu Yến càng lâu càng tốt. Còn Tùng thì khi nào được Hạnh lại phải đi chuyến nữa nếu Tùng có chết cùng phải tìm thấy xác. Điều trước mắt là phải lo chạy chọt cho Yến được làm công tác lẻ ở trong tù. Công tác lẻ là những phạm nhân có mức án tù ít năm, đạo đức tốt, thật thà lanh lợi để ra dọn dẹp phòng làm việc, hội trường và phòng trọ nơi các cán bộ của trại giam nghỉ ngơi khi có việc phải ở lại trại đột xuất, như họp hành hay có lớp tập huấn. Đặc biệt cái chân công tác lẻ này chỉ dành cho các phạm nhân có án tù từ 3 đến 5 năm. Để hết 3 hay 5 năm đó, chúng nó lại được ăn tiền chạy chọt của những phạm nhân khác. Người ta giành nhau để được cái chân đó mà. Vì công việc nhẹ nhàng, cả ngày ở phòng trọ của cán bộ đó thích nấu nướng thích làm gì thì làm, chỉ tối về phòng giam ngủ…Công việc thì chỉ như là ôsin, nấu cơm, giặt giũ quét sân, quét hội trường, chăm sóc sân vườn, vệ sinh hồ cá v…..v…. nói chung là vất vả so với ở ngoài nhưng là quá sướng so với lao động cải tạo. Hạnh và Bình tốn bao nhiêu tiền chạy ngược chạy xuôi lo cho Yến được vào chỗ đó dù Yến đang giận dỗi Hạnh và Bình không thèm nói chuyện không thèm cảm ơn vì không tìm được thông tin của Tùng. Nhưng chính tại cái nơi tưởng chừng như thiên đường này, cuộc đời của Yến lại trở nên chó má hơn bao giờ hết mà tất cả cũng chỉ vì Yến quá đẹp và quá hấp dẫn. Đúng là hồng nhan bạc mệnh mà.

Còn Tùng thì ở cái nơi mà chẳng ai biết là đâu đó vẫn tiếp tục làm công việc khổ sai như vậy. Ban ngày làm ôsin, đốn củi, nấu cơm, giặt giũ, cày ruộng….và tranh thủ hái lá thuốc chữa bệnh cho mình buổi tối lại làm cave đực miến phí mà có khi lại bị cưỡng hiếp tập thể. Căn bệnh trĩ và lòi rom của Tùng chữa trị bao nhiêu năm nay, tốn công hái thuốc, xay thuốc, sắt thuốc mà vẫn không khỏi vì bị bắt ép quan hệ tình dục gần như liên tục, căn bệnh nhiều khi đã tưởng sắp khỏi lại trở nên tái phát dữ dội hơn. Chàng trai trẻ khoẻ đẹp ngày nào giờ trở nên tàn tạ, hom hem hơn bao giờ hết. Nhưng lũ thú hoang đó chỉ cần một cái hậu môn bất kỳ nào đó để chúng nó đụ thôi mà. Tùng bây giờ khi bị cưỡng dâm chỉ còn biết cắn răng, tay nắm chặt vào nắm đất thôi chứ còn cũng không giẫy giụa, không kêu la nữa. Vì Tùng biết có giẫy giụa kêu la thì cũng chẳng ích gì chỉ tổ mệt mỏi và khàn tiếng vào ngày hôm sau thôi. Tùng phải cố chịu đựng vì Yến đang chờ mình. Tình yêu và hy vọng vào một ngày tươi sáng sẽ được gặp lại nhau đã giữ cho 2 bạn trẻ bất hạnh của chúng ta sống sót, chịu đựng và chờ đợi trong hy vọng.


Bạn muốn biết, những điều tồi tệ gì nữa sẽ xảy ra với 2 bạn trẻ đáng thương của chúng ta nữa. Liệu họ có đến được với nhau hay không. Hãy đón đọc những phần tiếp theo câu truyện này. Chuyện rất dài, ly kỳ, bi thảm, nhiều máu, nước mắt, thù hận nhưng cũng có những niềm vui nữa. Bạn hãy đọc và thêm yêu thương những con người tận đáy của xã hội, họ cũng có trái tim biết yêu, lương thiện, luôn hướng tới cái đẹp. Vì những lý do bất đắc dĩ họ mới phải sống tận đáy của xã hội. Đừng vội vàng khinh bỉ họ. Có những con người còn đáng khinh hơn họ nhiều dù bề ngoài họ thật ngạo nghễ và bệ vệ. “Đừng bao giờ đánh giá con người qua vẻ bề ngoài” kinh phật Ấn Độ dạy thế mà, nhớ lấy nhé.

Một cô gái nông thôn như Yến thì công việc giặt giũ cơm nước, lau dọn, chăm sóc cây vườn, vệ sinh hồ cá là điều quá dễ dàng. Ít nhất là nó cũng dễ dàng hơn những công việc cải tạo lao động. Nhiều người ghen tị với sự may mắn của Yến, có người còn bảo, Yến đẹp quá, chắc là phải lên giường với ông trưởng ban trại giam Sơn (trong trại hay gọi là ban Sơn) hay ban Tiến rồi mới may mắn như vậy. Yến hơi sửng sốt nhưng kệ, chấp làm gì bọn ghen tị đồn nhảm. Sao ban Sơn hay ban Tiến dám làm chuyện đó với các nữ tù nhân. Một nơi trừng trị những kẻ vi phạm pháp luật như thế này chẳng nhẽ lại không có pháp luật. Yến luôn tin chắc không có chuyện đó. Cho nên dù ban Sơn và ban Tiến có những hành động hơi gần gũi “quá mức bình thường” thì Yến cũng không nghi ngờ gì cả. Những cái cầm tay, những cái vuốt tóc trong lúc cười cợt của ban Sơn hay ban Tiến chẳng làm cho Yến nghi ngờ hay đề phòng gì cả. Liên cũng cảnh bảo Yến nhiều lần nên cẩn thận nhưng Yến cũng không tin vì nghĩ cô bé đồng tính có lẽ khó chịu vì không được gần gũi với Yến nhiều kể từ khi Yến ra làm công tác lẻ. Liên khó chịu có khi là vì ban Sơn và ban Tiến gần gũi với Yến hơn Liên đấy mà. Nên Yến vẫn tiếp tục chủ quan như thế. Nhiều lần đã chuẩn bị đến giờ về trại giam vào buổi tối thì ban Sơn hoặc là ban Tiến lại giao thêm việc cho Yến. Yến vì cả nể nên cứ ở lại làm thêm, dù mỗi lần như thế, Yến lại bị người gác cổng trại giam mắng là vô nguyên tắc, là vô kỷ luật v…..v…. Liên lại cảnh báo Yến nhưng Yến lại không nghe theo. Cho đến một buổi chiều muộn, Yến ở lại làm thêm theo yêu cầu của ban Sơn.
Yến ở lại kho nốt nồi cá kho tộ, cá kho tộ này phải càng lâu thì mới càng thấm càng nhừ và càng ngon. Yến dọn dẹp các thứ một chút để đỡ bớt công việc ngày mai môt chút trong khi chờ nồi cá đã thấm, nhừ và ngon. Ban Sơn tiến đến từ từ từ phía sau của Yến, từ từ đặt tay lên quả mông gợi cảm của Yến (Yến không mặc bộ váy lộng lấy như khi hành nghề trước đây mà chỉ là bộ đồ ở nhà bình thường cũng không che đi được những đường cong hấp dẫn của mình). Yến giật mình kêu khẽ lên:

– Cán bộ, đừng đùa em, để em làm nhanh còn đi về
Yến nhẹ nhàng phản ứng khéo léo và giẫy ra, nhưng ban Sơn lại ôm chầm lấy Yến từ đằng sau, ấn con cu cứng ngắc từ bao giờ vào mông của Yến và đưa đẩy.

– Ban Sơn, đừng thế, không em kêu lên đấy. Ban Sơn
– Ở đây, em có kêu khản cả tiếng cũng chẳng ai nghe đâu. Chiều anh tí đi, đợt 2/9 tới đây, anh phê cho được xuất sắc sẽ được giảm án vài tháng đó
– Đừng ban Sơn, tôn trọng em với
– Mày là gái đĩ tôn trọng cái gì? Lên giường với bao nhiêu thằng rồi còn ngượng sao?
– Em xin ban Sơn, ban Sơn thương em với, bà lớn nhà ban Sơn giết chết em mất và sự nghiệp của ban Sơn nữa.
– Lo gì cái bà già nhăn nhó đó. Em không nói, anh không nói, ai mà biết. Chiều anh tí đi. Không sao đâu mà.

Yến bây giờ mới hoảng loạng thực sự, không ngờ những điều mà Liên cảnh báo mình lại trở nên đúng. Yến giấy giụa khỏi vòng tay chắc như vọng kiềm của ban Sơn. Ở đây, ăn uống đắt đỏ khổ sở đâu có được sung sướng như ở ngoài, Yến gầy và yếu đi nhiều quá đầu có đủ sức khoẻ để giẫy giụa. Yến giẫy giụa và vẫn tiếp tục nhẹ nhàng cầu xin ban Sơn cho đến khi ăn một cái tát của ban Sơn, ngã ra giường, mắt Yến nổ đom đóm mắt vì cái tát quá mạnh của ban Sơn:

– Bố mày nói mãi mày không nghe, rượu thưởng không uống lại thích uống rượu phạt hả?
Ban Sơn vừa nói vừa phi lên giường rất nhanh và đè lên người Yến. Yến giấy giụa, trong khi gã dùng 2 đầu gối đè lên 2 bàn tay của Yến. Hắn dùng tay lột trần Yến, trong khi Yến kêu la:

– Mày la nữa đi, xem có ai nghe thấy mày kêu la không? Tao muốn mày tự nguyện để cả hai cùng sướng. Này…..bây giờ…….ông cho mày chết này.

Ban Sơn vừa tát Yến vừa mắng vừa lột trần Yến, vứt quần lót áo lót của Yến tung toé. Hắn tát Yến, chọc cu loạn xạ vào mép lồn của Yến vì Yến giẫy giụa kinh quá. Hắn tát Yến, đè Yến ra và nỗ lực đút cu vào lồn của Yến. Hắn đã đút cu vào được cái lồn bé tí xíu của Yến khi nó chưa hề được kích thích để mở ra và hắn bắt đầu đưa đẩy. Yến đau đớn khủng khiếp vì cái lồn chưa hề bị kích thích của Yến khô ráp quá. Nhưng Yến cũng không giẫy giụa nữa, vì bây giờ Yến mà giẫy giụa thì chỉ thêm mệt và đau lồn thôi. Con cu của lão thì to, lồn Yến thì bé và hoàn toàn khô ráp. Nước mắt Yến ứa ra có lẽ vì tủi nhục, lại vừa thương cho Tùng. Giờ Yến đã hiểu cảm giác thế nào là bị hãm hiếp. Nó còn khủng khiếp hơn cả lần đầu tiên của Yến. Lần đầu tiên của Yến, dù gì thì Yến vẫn còn tự nguyện dù chẳng hiểu người ta sẽ làm gì mình. Nhưng hôm này, tội nghiệp Tùng quá, Tùng đã bị hãm hiếp bởi một lũ đàn ông chứ không phải như mình. Nước mắt Yến ứa ra.

Con cu của ban Sơn giật mạnh lên và bắn tinh vào lồn của Yến. Hắn thở hổn hển như đánh trận sau khi đã bắn tinh vào lồn Yến. Hắn nhanh chóng rút cu ra, để lại cho Yến một cảm giác đau đớn nhục nhã đến tột cùng. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất và nói với Yến một câu còn thô bỉ hơn cả cái gã đầu tiên của đời Yến:

– Mẹ kiếp, tưởng gái đĩ nổi tiếng thế nào chứ? Thế này thì chán bỏ mẹ. Phí cả nồi cá kho của tao. Mặc quần áo vào và xéo về trại đi.
Yến tắt lửa nồi cá kho rồi mặc quần áo vào, lầm lũi đi về. Yến đã khóc trong suốt quá trình đi từ nơi phòng trọ về đến nhà. Lão gác cổng lại mắng Yến và nói:

– Nói không đúng à? Mà còn khóc cái nỗi gì. Phải cố mà xong sớm rồi còn về sớm chứ
Nhìn thấy Yến vào với 2 con mắt sưng húp, Liên hốt hoảng:

– Có chuyện à? Em bảo chị rồi chị có nghe em đâu
Yến muốn ôm chầm ấy Liên quá chừng nhưng sợ quy định của trại giam không được có hành động quá thân mật giữa các phạm nhân vì sợ bị xâm phạm tình dục. Nhưng tủi nhục thay kẻ có đủ can đảm làm chuyện xâm phạm tình dục là những người có quyền lực cao nhất ở cái trại giam này chứ đâu phải cô bé đồng tính tội nghiệp này. Yến lại khóc, Liên vỗ nhẹ vào vai Yến an ủi. Không ai biết chuyện này ngoài Yến, ban Sơn và Liên. Mọi chuyện vẫn êm thắm. Ban Sơn thì coi thường Yến ra mặt như là một món hàng đã dùng rồi không hơn không kém. Hắn hoạnh hoẹ với Yến đủ điều làm Yến càng thêm tủi nhục. Nhưng cái chuyện ô nhục đó không che giấu mãi được. Vì Yến có thai với ban Sơn. Yến lo lắng, Liên lo lăng và cả ban Sơn bây giờ mới sốt vó lên. Hắn doạ nạt Yến:

– Khôn hồn mày khai với ban Tiến là con trong một lần chung chạ với một thằng khách hấp dẫn mà mày không dùng bao cao su thì tao ỉm vụ này đi và sẽ xin cho mày được giảm án 2 tháng mỗi năm. Còn không thì đừng có trách
loading...
Yến im lặng làm theo. Dù vậy nhưng trong trại giờ thì ai mà chẳng biết, chẳng qua là loè cấp trên thôi. Còn mọi người thì im lặng cho nó xong chuyện. Hạnh và Bình đều ứa nước mắt khi nghe chuyện. Yến nói:

– Các chị đừng tìm Tùng làm gì nữa. Chỉ cần anh ấy còn sống là đủ. Chứ em chẳng mong là được ở cùng anh ấy nữa. Em đã có con cùng người khác rồi mà.
Yến ứa nước mắt ra. Trong cơn bất bình Hạnh thốt lên:

– Mày lo cho mày và đứa con của mày đi. Thằng Tùng chết mất xác rồi còn đâu nữa mà lo cho nó
– Chị nói sao? Chị nói lại em nghe xem nào
– Con này, mày ngu quá. Lộ hết chuyện rồi
Bình thốt lên, trong khi Yến thì đang nhìn 2 chị và từ tốn hỏi:
– 2 chị giấu em cái gì vậy? Nói em biết được không?
Hạnh và Bình đều im lặng vì không biết nói sao:
– 2 chị cứ nói đi. Đời em đã nát bét thế này. Còn gì để giấu nữa. Còn nỗi đau nào mà em chưa từng vượt qua
Hạnh và Bình thở dài. Bình ra hiệu cho Hạnh nói đi:
-Yến à? Tháng trước chị đã ở lại Lạng Sơn 3 tuần để tìm tông tích của Tùng và…..
– Chị cứ nói đi em nghe.
– Em phải hết sức bình tĩnh. Em phải sống để còn nuôi con. Em hiểu không?
– Chị cứ nói đi em hứa sẽ bình tĩnh mà

– Hỏi mãi, chị tìm được đến nơi mà người ta họ hẹn giao tiền. Một ông già ở gần đó cho chị biết khi ông thức dậy đi vệ sinh thì thấy một nhóm người bê một cái xác trần truồng đi đâu đó……

Yến thấy lòng mình nhói đau như chết điếng người. Yến muốn khóc quá, muốn gào to, muốn được điên loạn như lần trước để vơi bớt cơn đau đớn này đi. Chưa bao giờ Yến cảm thấy đau đớn như là lần này. Đau đớn đến nỗi Yến không khóc được nữa. Yến chỉ cười khẩy rồi từ từ đứng dậy lờ đờ bước vào đi về phía người quản giáo xin được vào phòng nghỉ ngơi vì mệt. Hạnh và Bình đều đứng dậy gọi Bình lo lắng nhìn thấy Yến bước vào phía trong dáng đi loạng choạng như sắp ngã. Trên suốt đường về Bình liên tục trách Hạnh là dại mồm quá. Yến mà có mệnh hề gì thì biết làm sao.
Nhưng làm sao mà Yến có chuyện gì được nữa, Yến chẳng thiết sống nhưng cũng không đủ can đảm để chết. Chết đi rồi, xuống dưới đó găp Tùng, Yến biết ăn nói sao đây. Nói Yến đã có thai với người khác. Dù Tùng có thể không trách Yến, nhưng Yến thì không thể tha thứ cho mình được. Yến giờ đây trong ngục vô cảm như một cái xác vô hồn. Không cười, không nói, không khóc, không đau khổ, lặng lẽ một mình nuôi con. Ai cũng ái ngại cho Yến, không dám dây vào nữa, chỉ còn mỗi Liên giúp đỡ Yến hằng ngày. Năm nào Yến cũng được xét giảm án tù vào mỗi đợt 2/9. Mọi người năm nào cũng bình bầu cho Yến hạnh kiểm xuất sắc để Yến còn nhanh chóng giảm án. Vì hoàn cảnh của Yến bi thảm quá mà. Còn không thì cứ mỗi lần họp bình bầu hạnh kiểm là y như rằng mọi người moi móc, chọc ngoáy, lôi các khuyết điểm của nhau ra theo đúng tinh thần là “không ăn được là đạp đổ”. Con của Yến đã được gần 2 tuổi, án tù 5 năm của Yến được giảm xuống còn 3 năm. Yến cũng sắp được ra tù rồi.

Còn Hạnh và Bình ở bên ngoài tranh thủ thay phiên nhau “cầy xới” nát bét tỉnh Lạng Sơn với phương châm “không tìm thấy người thì cũng phải thấy xác”. Còn Tùng sau hơn 2 năm chỉ biết đến rừng núi cuối cùng thì cũng được đi theo gia chủ đi chợ vùng cao để khuân hàng về cho gia chủ. Bao nhiêu năm rồi Tùng không được đến một nơi náo nhiệt như vậy nên Tùng cảm thấy ồn ào đến điếc tai. Nhưng rồi sau 2 tuần đi theo gia chủ đi chợ vùng cao cuối cùng thì Tùng cũng bắt đầu làm quen trở lại với tiếng người cười nói ồn ào. Và chính vì việc đi chợ vùng cao liên tục thế này mà Tùng đã gặp được Hạnh. Nhưng cũng không dễ dàng gì. Vì Tùng bây giờ cũng tàn tạ quá nên Hạnh cũng không nhận ra được Tùng. Còn Tùng thì cũng không nhìn thấy Hạnh vì Tùng chỉ cúi gằm mặt xuống đất nghĩ ngợi mông lung. Phải rất lâu cho đến khi Tùng loay hoay thế nào đó chạm vào tay Hạnh một cái. Tùng và Hạnh nhìn nhau rất lâu. Tùng trợn tròn mắt vì nhận ra Hạnh. Còn Hạnh thì sau khi nhìn rất lâu cũng nhận ra Tùng. Khi Hạnh định kêu to lên thì Tùng ra hiệu bảo Hạnh im lặng, rồi Tùng lẳng lặng đi theo gia chủ của mình. Hạnh lẳng lặng đi theo. Tùng nheo mắt Hạnh chỉ vào sợi chỉ trên giạt áo rồi vứt xuống đất, rồi làm động tác giống như là kéo sợi chỉ đi theo mình. Hạnh hiểu ngay ý của Tùng là Hạnh làm dấu trên đường đi để còn nhớ đường mà bỏ trốn. Hạnh lôi tất cả mọi thứ trang điểm của mình, kem chống nẻ, kem trang điểm, phấn bôi mặt, ….. bôi khắp nơi lên các cây dọc đường đi để làm ký hiệu.
Tối hôm đó Tùng được giải thoát bởi công an tỉnh Lạng Sơn, còn bọn chó má kia thì bỏ của chạy lấy người. Tùng được giải thoát sau gần 3 năm tủi nhục ở đó. Tùng được đưa về Hà Nội. Trên đường về Tùng được nghe câu chuyện của Yến, Hạnh nói:
– May quá bây giờ anh còn sống thì may ra Yến còn vui vẻ trở lại. Nó bây giờ cứ lầm lỳ như một bóng ma vậy. Anh nuôi con của Yến chứ?
– Chắc chắn rồi. Giờ chỉ cần chúng tôi hạnh phúc bên nhau kể cả cửu vạn hay bốc vác gì cũng được. Chỉ cần có nhau là đủ. Tiền chúng tôi để giành còn nhiều không?
– Đến lúc Yến được thả ra thì chắc là không còn được nhiều. Khoảng còn 10 triệu. Chẳng đủ để làm gì đâu anh ạ.
– Chẳng cần, còn người la còn của, phải không em?

– Uh, mong là vậy, anh và Yến sóng gió quá rồi.

Tháng sau Hạnh dẫn Tùng đi theo để thăm nuôi Yến. Yến ngạc nhiên, sung sướng đến bật khóc rồi mỉm cười. Yến chỉ muốn ôm chầm lấy Tùng để thoả cơn mong nhớ. Tùng cũng vậy nhưng quy định trại giam đâu cho phép. Cả hai cứ ngồi nhìn nhau, mừng mừng, tủi tủi chẳng nói gì cả. Cho đến khi Yến được đưa trở về trại giam. Tùng chỉ nói lên một tiếng:
– Hãy cố cải tạo tốt. Anh sẽ chờ em. Anh sẽ nuôi con của em.
Ngày Yến được thả về, Tùng, Hạnh và Bình ra đón và đưa về căn nhà trọ của Hạnh và Bình. Tùng đã được chữa khõi căn bệnh trĩ và lòi rom của mình và đã ngốn hết 2 triệu. Trong thời gian Tùng ở ngoài, Tùng cũng làm cửu vạn bốc vác thêm ở ngoài cũng để dành được hơn 1 triệu, vì tiền ăn tiếng uống, tiền nhà, tiền nước, tiền điện đều có Hạnh và Bình thay phiên nhau lo. Tiền Tùng kiếm được chỉ là tiêu vặt, nuôi con và để dành để lo cho Yến sau này.

Yến xin được một chân giúp việc cho một phụ nữ giàu có nhưng bị bại liệt hai chân 24h/24h phải ngồi trên xe lăn. Yến làm giúp việc từ 9h sáng đến 9h tối rồi về nhà. Yến và Tùng cứ gom góp mãi cuối cùng cũng để ra được 3 triệu, cộng thêm 9 triệu tiền để dành của 2 người trước khi đi tù. Một năm rồi vậy mà Yến và Bình vẫn cứ cầm hơi như vậy. Không khá và cũng chẳng để dành được mấy. Tùng vẫn kiên trì cố gắng, nhưng Yến thì đâm ra nản chí, hận đời và đòi trả thù Cường, Tuyết và ban Sơn. Nhưng Tùng ngăn lại không cho. Tùng, Hạnh và Bình đều cố động viên Yến rằng: “Còn người là còn của. Cứ bình tính, từ từ cố gắng, trời không phụ những người tốt đâu. Còn bọn họ trước sau gì thì cũng sẽ bị quả báo”. Nhưng Yến vẫn không nghe vì con của Yến ngày càng lớn, phải cho nó đi học rồi còn ti tỉ những thứ khác. Yến phải báo thù những kẻ đã làm cho đời Yến thành ra thế này. Nói thế nào cũng không được. Yến ngày càng trở nên xấu tính xấu nết, nói năng lếu láo với Hạnh và Bình. Mắng mỏ, cào cấu thậm chí là đánh Tùng một cách vô cớ. Tất cả mọi người đều rất khổ tâm nhưng không biết làm sao. Với một tính cách ngày càng quá quắt như thế Yến cũng mất luôn chân giúp việc tại nhà phụ nữ khuyết tật kia. Dù phụ nữ đó rất hiền và dễ tính. Đã bao nhiêu lần thông cảm cho hoàn cảnh của Yến, cố gắng bỏ qua hết lần này đến lần khác, động viên Yến hết lần này đến lần khác nhưng Yến vẫn làm việc vô trách nhiệm. Người phụ nữ tật nguyền đó chỉ góp ý nhẹ vài câu thì bị Yến mắng cho xa xả như thế Yến là bà chủ còn người phụ nữ đáng thương đó là giúp việc của Yến vậy.

Giọt nước tràn ly, Yến bị cho nghỉ việc. Mọi gánh nặng cơm áo gạo tiện hiện nay dồn lên đôi vai của Tùng. Ban ngày đi làm cửu vạn, tối mượn xe của Yến chạy xe ôm kiếm thêm đồng ra đồng vào để còn nuôi vợ nuôi con. Nhất là Yến đốt hết tiền vào rượu và thuốc lá, chỉ một mực suy nghĩ tìm cách để trả thù Cường, Tuyết và ban Sơn.
Kế hoạch của Yến gặp Vương – chàng pêđê đã từng yêu Tùng một cách điên cuồng. Vương gần 3 năm nay, tìm Tùng khắp nơi, đổ bao nhiêu nước mắt vì Tùng. Khi nghe thấy những gì mà Tùng phải chịu đựng trong suốt thời gian qua. Vương cũng chỉ muốn băm vằm mụ Tuyết và lão Cường ra ngay lập tức. Vương và Yến gặp nhau, hai ý tưởng báo thù gặp nhau. Và giờ thì không ai có thể ngăn cản họ được nữa. Vương làm nhiệm vụ là làm một trong những người tình của Tuyết, đúng rồi nếu xét và khoản đẹp trai thì Vương còn hơn cả Tùng, chim cò, nghệ thuật ái ân của Vương còn hơn cả Tùng. Vương trước đây cũng là một trai gọi chuyên phục vụ pêđê. Từ khi yêu Tùng thì Vương đã bỏ nghề, một mặt là vì muốn chung thuỷ với Tùng, mặt khác thì Vương cũng đã kiếm đủ tiền để mở một cửa hàng cho riêng mình – hiện nay Tùng cũng đang làm việc cho cửa hàng của Vương. Khi biết Yến thất nghiệp, Vương mời luôn cả Yến về bán hàng cho Vương. Vô tình khi Vương gặp Yến và biết được sự thù hận của Yến. Hai ý tưởng lớn gặp nhau và lại có nhiều chuyện để nói.
loading...

Vương được giao nhiệm vụ là cặp kè với mụ Tuyết. Đây là một nhiệm vụ dễ dàng với những người đàn ông khác nhưng lại cực kỳ khó khăn với Vương, vì Vương chưa bao giờ có cảm hứng tình dục với đàn bà cả. Còn Yến có nhiệm vụ tiếp cận với phó giám đốc của công ty Sinamex – nơi Cường làm việc với một ngoại hình hoàn toàn mới. Cường chỉ thấy Yến quen quen chứ còn cũng không nhận ra Yến. Nhiệm vụ của cả Vương và Yến là tiếp cận để tìm ra những điểm yếu trong làm ăn của Cường và Tuyết.

Quay trở về với Vương và Tuyết. Với ngoại hình đẹp trai đến khiêu dâm của mình, Vương không khó khăn gì để bẫy được người đàn bà muộn chồng nhưng đầy dâm dục này. Nhưng khó khăn của Vương khi tiếp cận với Yến là Vương là một gã pêđê nguyên chất nên chưa bao giờ có ham muốn tình dục với phụ nữ cả. Vậy mà Vương phải cố gắng giả vờ như là một gã đàn ông đam mê tình dục phụ nữ, xuất sắc trong chuyện chăn gối như bao thằng đàn ông khác quả là một cực hình với Vương.

Lần đầu tiên của Vương và Tuyết, Vương phải giả vờ tỏ ra thèm thuồng khi bà Tuyết thoát y. Chúa ơi, mỡ bụng trên, mỡ bụng dưới lồi thồi không săn chắc với các múi cơ như Tùng. Rồi thì bộ ngực của Tuyết chảy xệ lòng thòng đâu có tuyệt đẹp như Tùng, nhìn là đã thấy tiêu diệt cảm xúc rồi. Rồi cái chỗ đó là một nhúm lông đen xì không hơn không kém. Vậy mà Vương phải cố gắng nhìn bà già xấu xí đó một cách thèm thuồng. Vương từ tiến đến nắn bóp một cách điệu nghệ lên bộ ngực “chán đời” của Tuyết. Vương hôn vào đó. Trời nóng nên mùi phấn mỹ phẫm cao cấp hoà quyện với mùa chua chua cùa mùi mồ hôi làm Vương cảm thấy hơi kinh. Vương mới chỉ hôn lên vú bà ta thôi mà bà tao kêu rên như thể là đang bị tới chục thằng đàn ông fuck mình vậy. Người đàn bà đầy dâm dục này cầm lấy tay của Vương đặt lên cái lồn khô ráp như cái miếng chà xoong nồi của Tuyết. Vương hơi giật mình nhưng vẫn phải mân mê nó một cách đầy dâm dục. Khổ thân cho Tùng thật phải lên giường và chiều lòng một bà già vừa xấu vừa dê như thế này. Vương từ từ trượt cái miệng của mình xuống lồn của Yến. Ôi cái đống “bùi nhùi” toàn lông với lông này nhìn trông thật bẩn và kinh. Đây rồi cái cửa mình của bà Tuyết đây rồi nó đen bẩn thô ráp và kinh thật. Vương phải liếm láp chỗ đó nghĩ đến đó Vương đã thầy buồn nôn. Nhưng những gì cần làm vẫn cứ phải làm. Vương khéo léo lách lưỡi của mình vào trong cái lôn của Tuyết. Phải mất gần 5 phút thì mới cái lồn khô ráp của Tuyết mới ươn ướt một chút vì nước dịch bắt đầu chảy ra. Nước dịch của Tuyết cứ chua chua mặn mặn và có mùi gì hơi kinh rất khó tả. Bà Tuyết thì không ngừng kêu rên và oặn oại như một con rắn ở trên sàn. Vương đang cặm cụi với nhiệm vụ của mình thì giật thót mình vì những ngón tay dài và nhọn của bà Tuyết chọc vào phần đâu cu của Vương. Con cu của Vương vẫn còn đang mềm đương nhiên rồi Vương đâu có cảm giác gì với phụ nữ đâu. Và bà già dâm dê này đang cố gắng kích dục Vương bằng tay, hoặc cũng có thể là muốn nghịch ngợm con cu to, dài và trắng nõn của Vương. Vương đẹp trai, làn da trắng mịn và con cu của Vương cũng vậy. Nó thật là đẹp và mịn màng. Vương có thể nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ và đầy thèm thuồng của Tuyết. Nhưng Tuyết quá vụng về không những đã không kích dục được Vương mà còn làm Vương khó chịu vì những móng tay của Tuyết cứ chạm vào con cu của Vương. Thế này thì không khéo tối nay về con cu của Vương bị xước đỏ hết mất. Nhưng đành phải kệ thôi. Vương tiếp tục dùng lưỡi liếm lám một cách mãnh liệt vào cái lồn của Tuyết để làm cho Tuyết oặn oặi và quên đi cái việc làm cho Vương đau đớn như thế này. Và Vương đã thành công.
Liếm lồn chán chê Vương lại hôn lên đôi môi của Tuyết trong khi 2 bàn tay của Vương thì không ngừng xe xe đầu vú của Tuyết. Tuyết đang đê mê lắm và cười một cách đầy mãn nguyện. Nhưng Vương thì không như vậy. Vương đang thủ dâm con cu “tội nghiệp” của mình để chuẩn bị phục vụ bà Tuyết…

Con cu của Vương cuối cùng thì nó cũng đã cứng cáp sau khi Vương thủ dâm được một lúc. Vương cầm lấy con cu của mình từ từ đút vào lồn của Tuyết và bắt đầu đưa đẩy. Trời ơi, cái lồn đã bị đàn ông cày nát bao nhiêu lần của Tuyết sao mà nó khô ráp chỉ có một ít nước nhờn được tiết ra, đã thế lại còn rộng quá chẳng ôm vào con cu của Vương gì cả. Vương cảm thấy hoàn toàn vô cảm khi làm chuyện này. Trong khi đó bà già dâm dê này chỉ cần một con cu của một gã đàn ông nào đó thụt ra thụt vào cho bà đỡ thèm đàn ông là đủ mà. Nên bà ta cười một cách mãn nguyện. Phải gần 15 phút thì Vương bắt đầu mới cảm thấy phê phê một chút vì lồn của bà Tuyết bắt đầu bắn dịch xối xả lên con cu của Vương và nó bớt khô một chút. Bà già Tuyết vẫn tiếp tục kêu rên một cách “ghê rợn”.
– Đổi tư thế đi cưng.
Vương hôn lên môi Tuyết một cái để tỏ ra vẻ trìu mến và chiều lòng phụ nữ. Tuyết bắt đầu chổng mông lên. Ôi cái mông to vĩ đại và bè bè sang hai bên nhìn xấu quá đã thế lại có vài vết nứt dai hơn đen đen làm Vương chỉ muốn nôn oẹ. Nhưng rồi Vương lại vẫn tiếp tục đút con cu “đang ngán ngẩm” của mình và bắt đầu lại thụt. Thụt và thụt. Bà ta bắt đầu lại kêu rên. Cái lưng của Vương mỏi quá rồi mà chẳng biết làm sao chẳng nhẽ nằm xuống đó bảo bà ta phục vụ mình, thế sao được. Vương đang không biết làm sao thi Tuyết cho cu của Vương ra khỏi lồn mình rồi nói:
– Giờ thì em muốn mình là người làm chủ tình thế. Nằm xuống đi anh
– OK em, hay quá đấy. Anh rất thích kiểu phụ nữ vùng lên như thế này nhé.
Vương và nằm xuống. Mụ tuyết túm (chính xác là túm đấy) lấy cu của Vương, làm Vương khẽ giật mình. Nhưng nở một nụ cười với Tuyết. Rồi bà ta đút cu của Vương vào lồn của mình và nhịp một cách mãnh liệt. Trời ơi, bà già này nhịp mãnh liệt quá. Vương phải cố gắng phân tán tư tưởng chứ không thì đã bị bà già cho knock out từ lâu rồi. Mà đấy là Vương thuộc vào loại kinh nghiệm đầy mình trên giường rồi nhé. Nhưng công nhận là được người khác phục vụ như thế này sướng thật. Lần đầu tiên trong suốt buổi tối hôm nay Vương cảm thấy phê thực sự. Đầu Vương sắp vỡ tung ra rồi. Cảm giác sung sướng. Các cơ trên mặt, rồi tay chân của Vương co giật. Vương kêu lên những tiếng dâm dục đầu tiên thực sự của mình trong buổi tối hôm nay. Lâu lắm rối Vương không phê như vậy. Bởi từ khi có Yến thì Tùng suốt ngày quấn quýt với Yến. Rồi kể từ khi Tùng được thả từ Lạng Sơn về, căn bệnh trĩ trầm trọng của Tùng cũng làm cho Vương không nỡ làm khó người “bạn trai” của mình. Nước nhờn của Tuyết ứa ra nhiều quá, ướt nhèm đam lông của Tuyết, ướt cả cu của Vương và cả lông của Vương và 2 tinh hoàn của Vương nữa. Thích thật. Tinh dịch của Tuyết bắn ra xối xả. Vương đoán bà gia dâm đãng này đã lên tới đỉnh điểm. Bằng chứng là tiếng rên của bà ngày càng to và bắt đầu giảm tốc độ, Vương cũng bắt đầu thư giãn đầu óc của mình đã bắn tinh. Những tinh trùng “tội nghiệp” muốn “trốn trại” lắm rồi nhưng bị Vương giữ mãi trong cu của mình từ nãy đến giờ. Vì vậy khi Vương vừa thả lỏng cơ thể và đầu óc ngay lập tức nó trào ra, bắn xối xả vào bao cao su của Vương. Vương giật nảy mình lên và rên lên những tiếng cuối cùng vì sướng. Đó là những tiếng kêu vì sướng thực sự của Vương. Tuyết đổ ập lên người của Vương:
– Anh tuyệt quá, còn tuyệt hơn cả Tùng trước kia.
– Em cũng thật tuyệt vời.

Lẽ ra nếu Tuyết không nhắc đến Tùng thì có lẽ Vương cũng đã cảm thấy hơi mến Tuyết một chút vì cảm giác sung sướng mà Tuyết mang lại cho Vương. Nhưng bà Tuyết nhắc đến Tùng, làm Vương nhớ đến những gì mà Tùng và Yến đã phải chịu đựng. Vương lại nhớ đến nhiệm vụ của mình. Phải cố moi móc thông tin mật trong làm ăn của mụ Tuyết. Mà muốn vậy, Vương phải cố gắng thiết lập mối quan hệ với các đối tác của Tuyết, với các cấp dưới của Tuyết…. Điều này là không hề dễ tí nào bởi tất cả những điều này Vương phải làm rất khéo léo để bà Tuyết cũng như mọi người không ai phát hiện ra âm mưu của Vương.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon