Monday, 16 October 2017

Chuyện tình công sở -Phần 1

loading...

Chuyen tinh cong so


CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Phần 1




Sắc Hiệp 18+ - Longgggggggggggg!

– Dạ, má kêu con?
– Có đứa con trai nào 26 tuổi mà vẫn giống mày không Long?
– Ý má là sao? Ý má muốn hỏi có thằng con trai nào 26 tuổi đẹp trai cỡ con hay nhiều ghệ cỡ con thì má nói rõ ràng ra coi!
– Má không có giỡn à nha! Mày thấy có đứa con trai nào 26 tuổi đầu vẫn lông bông ăn bám cha mẹ giống mày không Long?
Tưởng gì, lại chuyện này, nói hoài. Các cụ có câu: tam thập nhi lập -> ý các cụ kêu 30 tuổi hãy tính tới … chuyện tự lập, sao cái câu đơn giản vầy mà ba má tôi nghe hoài hổng hiểu. Thấy con đi bar, đi nhậu, không mừng vì cuộc sống của con cái vui vẻ và nhiều bạn, tối ngày lo càm ràm sao mày không đi làm, không chịu đi kiếm tiền. Bộ … tôi tiêu tiền của ông bả có gì sai trái sao? Tình cảm gia đình mà cứ xen ba cái vụ tiền bạc này vô, thiệt tình không được hợp lý cho lắm à nha!
Bình thường thì chắc tôi kiếm đại cái lý do trên trời nào đó như nhức đầu, đau bụng, ghệ gọi để trốn vô phòng nằm khoèo, nhưng bữa nay không được suôn sẻ cỡ vậy. Ông ba tôi ổng ngồi trầm ngâm làm bộ ghê lắm, thủng thẳng kêu:
– Mày là cái thứ làm biếng, làm công ty nào cũng 3 hôm là xin nghỉ, không nghỉ thì bị đuổi, bộ mày tính ăn bám cha mẹ mãi sao? Như vầy đi, công ty chú Thắng đang thiếu người, mày chịu khó qua làm bên ổng coi sao. Việc cũng nhàn, không có gì hết, chủ yếu là tập cho mày lao động kiếm tiền dần cho quen. Quyết định vậy ha!
Thiệt tình tui chưa thấy có người ba nào thiếu dân chủ cỡ như ba tôi. Chính phủ muốn ban hành luật còn phải đợi quốc hội thông qua, bỏ phiếu, đằng này ổng cứ quyết định là tôi phải làm theo cái rụp. Bộ dễ dàng ăn hiếp tôi vậy sao trời? Tính cự lại, nhưng nghĩ tới việc mai mốt xin tiền ổng không đưa, tôi đành làm cái mặt khổ vâng một tiếng, lủi thủi bước vô phòng. Giọng ông ba vẳng lại đằng sau:
– Ba gọi điện cho chú Thắng rồi đó, mai mày qua làm luôn cho quen việc đi nha!
Lại còn vụ này nữa sao trời? Làm gì có chuyện nhận nhân viên ẩu tả dữ vậy, dám cái công ty của ông bạn ba tôi sắp … phá sản hay vỡ nợ gì đó lắm! Tôi nghe trong bụng càng thêm ngao ngán, đâm đầu vô gối cái bịch. Đang chơi long nhong, rụp cái mai đi làm, thiệt tình cứ như cơn ác mộng vậy!
Ngày thường, tui hay bình minh vào lúc 11-12h. Thiệt ra thức dậy cái lúc đó mới thấy mặt trời rõ nhất, thức sớm quá có thấy mẹ gì đâu. Có điều, bữa nay coi bộ tôi đón bình minh đúng giờ. 6h sáng, bà má đẩy cửa phòng vô, la:
– Trời đất ơi, 6h sáng mà còn nằm chỏng gọng trên giường là sao? Bữa nay con đi làm ngày đầu tiên đó Long, dậy ăn sáng còn đi, lẹ lên!
Thiệt tình, cuộc đời tôi ghét nhất là dậy sớm. Thời đi học, tui khoái đi học chiều, thời đi cua gái, tui toàn hẹn buổi tối chứ chưa khi nào tôi làm gì buổi sáng hết trơn hết trọi. Ôm nguyên một bụng ngái ngủ và bực dọc, tôi lê cái thân vô nhà tắm đánh răng rửa mặt. Xong xuôi đâu đó, khề khà ly cafe, làm điếu thuốc, ngó cái đồng hồ đã gần 7h. Bà mà lại giục cuống lên:
– Còn không đi thay đồ đi, Long!
Tôi ngao ngán bước vô phòng. Bận gì đi làm buổi đầu đây trời? Tính tui ăn mặc xuề xòa, thường chỉ jean và áo thun, vậy là xong chuyện. Tui ghét nhứt mấy cái loại sơ mi hay quần âu, mặc nghe vướng víu một cục, làm cái gì cũng bất tiện hết trơn. Bữa nay buổi đầu, chắc ăn mặc cũng nên lịch sự chút cho nó ra dáng dân công sở – tôi nghĩ bụng vậy. Chọn một cái jean đơn giản, khoác thêm cái áo thun đen, tôi lịch kịch bước ra xe. Bà má lại la thêm một chặp:
– Con bận đồ kiểu gì vậy? Bộ đi làm công sở được mặc vậy sao?
Tôi ngẩn người. Không lẽ đi làm công sở mặc … quần cộc ở trần sao? Bà coi bộ bực dọc, la:
– Quần âu sơ mi, bận vô lẹ lên!
Tôi thua luôn. Thiệt tình tôi nghi tôi và má tôi là … mẹ con họ lắm, chớ mẹ con ruột sao bả không khi nào quan tâm tới tủ quần áo của tôi hết trơn. Cái áo sơ mi gần nhất tui bận chắc cũng có tuổi đời cỡ 4 năm – cái bộ đồng phục nhân ngày lễ khỉ khô gì đó mà trường tui bắt mỗi đứa may một bộ. Nhưng lâu quá rồi, không rõ tui gửi nó đi qua mấy người nghèo hay đem cho ai rồi hổng biết. Ngó cái mặt nghệt ra của tôi, bả lại làm thêm một chặp:
– Chạy xe ra ngoài mua đại đi, còn đứng đó ngó cái gì?
Má tui là người nội trợ đảm đang, tuy vậy bả ít đi shopping dữ dội. Bởi vậy nên bả không có nắm được lịch mở cửa của mấy cái shop gì hết trơn. Tôi làm mặt khổ, kêu:
– Tầm này đâu có shop nào mở cửa, má ơi! Hay thôi, lỡ không có đồ rồi… con nghỉ bữa nay, mai mốt đi làm cũng được mà!
Bà má tui nóng tính thấy ghê luôn. Ngó cái mắt bả long sòng sọc, cái tay chống nạnh, cái miệng la chói lói:
– Đi ra chợ mua, cái gì cũng bày đặt vô shop là sao? Chợ họ bán quá trời ra đó, đi lẹ lên, đừng để má bực!
Từ nhỏ tới giờ có khi nào tôi đi chợ? Mà ba cái thứ đồ quần áo bán chợ tui cũng không nghĩ có lúc mình lại bận vô. Nhưng được cái tính tôi cũng xuề xòa, mặc đồ sao cũng không quan trọng, miễn không … ở truồng là được. Buồn rầu lê bước ra xe, cái xe cũng buồn rầu … không chịu nổ máy. Thiệt tình cái ngày gì đen quá xá đen!
Phóng con xe Max mà bà giúp việc hay chạy đi công chuyện bên ngoài, tôi tạt vô chợ. Chỉ đại vô một hàng gần nhất, tui kêu chị bán hàng lựa dùm luôn 2 bộ quần âu và áo sơ mi trắng. Khỏi cần bận thử chi cho tốn thời gian, tôi rút tiền trả bả cái xoẹt, khỏi thối lại. Dân chơi ai làm ba cái vụ lẻ tẻ lấy lại tiền thối, mất nét hết trơn!
Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy – tui nói thiệt luôn đó.
Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng… 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ “công sở” mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.
– Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!
Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là … họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.
Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.
Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!
Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như… cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:
– Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?
Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:
– Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.
Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng … bự cỡ cái nhà vệ sinh: “Bộ phận chăm sóc khách hàng”. Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.
6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:
– Dạ mời anh vô.
Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai – tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:
– Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?
Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:
– Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!
Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:
– Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả?
Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái – ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:
– Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?
Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:
– Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.
Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:
– Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?
Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:
– Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?
Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn.
– Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!
Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy … giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:
– Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
Cái gọi là “công việc” ở đây cũng thiệt tình tầm bậy hiếm có. Chăm sóc mẹ gì, việc chính thức là ôn tồn nghe đám khách hàng than vãn, la rầy: sao cái bình của tui mới mua đã hỏng, sao cái tủ của tôi lắp vô bị lệch, tại sao cái bồn cầu của tui mới mua đã rạn … nói chung là căng tai ra nghe, an ủi đám đó một vài câu xạo xạo, sau đó ghi tên tuổi, chuyển qua bộ phận khác để họ cho người tới sửa. Đơn giản vậy thôi.
Có điều, đơn giản là đơn giản so với mấy con nhỏ tính tình dễ chịu, lại dẻo mỏ, chớ với tôi coi bộ công việc không dễ nhằn chút xíu nào hết trơn. Cú điện thoại đầu tiên, một giọng già dịch cất lên chói lói:
– Bàn máy tính chỗ anh bán kiểu gì tôi mua mới có 1 tuần đã bong nguyên lớp gỗ ốp ngoài, vậy là sao? Các anh bán hàng kiểu lừa đảo hả?
Bực bội nha. Tính hét vô máy: ” Đậu móa, tao mới đi làm bữa đầu tiên bán cho mày được cái gì thằng già dịch?” – sực nhớ đây là công sở chớ không phải vũ trường, tôi đổi giọng nhỏ nhẹ:
– Dạ, chú làm ơn cho địa chỉ, mai mốt tụi con báo người qua kiểm tra. Nếu có hư hỏng sẽ sửa chữa hoặc đổi đồ cho chú. Dạ dạ…
Thốt ra xong một tràng lời nói trái với lương tâm như vậy xong, tôi ngả người ra ghế sau, thở hồng hộc. Cái kiểu mềm mỏng chịu đựng này mệt như oánh lộn chứ không phải giỡn à nha. Con nhỏ Huyền ngó qua tôi, cười khúc khích:
– Anh Long cũng dẻo miệng ghê ha!
Tôi ngó qua con nhỏ, đôi mắt ngán ngẩm. Thời gian tao nằm trên giường với ghệ có khi ngang tuổi mày luôn, ngồi đó mà khen tao dẻo miệng.
Tuy nhiên không phải lúc nào cũng gặp mấy cha già dịch nói chuyện muốn đục vô mỏ như cha nội đó. Cú điện thoại thứ 3 tôi bắt máy coi bộ ổn hơn nhiều. Một giọng nữ ngọt ngào nghe lọt tai vô cùng cất lên bên kia đầu dây:
– Dạ, cho em hỏi đây có phải bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty Anh Thắng không ạ?
Thiệt tình khách phàn nàn mà cứ nói giọng dễ nghe vầy, tôi tình nguyện ở lại đây làm ăn không lương luôn. Tôi hứng chí, quên tuốt luốt cái gì mà công việc, cái gì mà công sở. Việc của tui giờ chỉ có duy nhất một thứ: “chăm sóc” con nhỏ có giọng nói dễ nghe này.
– Đúng rồi đó em. Anh là Long, rất vui khi mới buổi sáng đã được nghe một giọng nói dễ thương tới như vầy. Em tên gì vậy, nói anh nghe tiện xưng hô đi?
Con nhỏ bên kia máy cười khúc khích, coi bộ cũng có vẻ hứng thú với món chăm sóc khách hàng đặc biệt này lắm. Giọng con nhỏ ỏn ẻn:
– Em tên là Giang nè, mà sao bên anh chăm sóc khách hàng ngộ ghê ha. Có nhân viên nói chuyện như vầy, chắc mai mốt em chỉ mong đồ mới mua về là hỏng luôn, còn có cớ mà gọi điện cho anh quá.
Tôi toát mồ hôi. Có khi nào cửa hàng bán nhầm đồ cho … nhỏ cave cao cấp hay không mà nói chuyện kiểu mời nhau xơi dữ vậy. Tánh tôi khoái ghẹo gái, nhưng thấy con nhỏ nào đáp lại nhiệt tình quá mức tôi thường hay … sợ. Nghe nói vậy, tôi chỉnh ngay sang tông nghiêm nghị:
– Không có gì đâu em, đây là một phần trong chiến dịch chăm sóc khách hàng của công ty, em đừng bận tâm nha. Trách nhiệm của tụi anh là phải vậy. Em có vấn đề gì cứ nói qua anh, anh sẽ kiếm người giải quyết.
– Thiệt ra cũng không có gì đâu anh. Cái bình nước nóng em mới mua chỗ anh nó bị hư sao đó, em mở hoài mà thấy nước lạnh te à.
Ráng kìm chế rồi mà sao con nhỏ này nó tính dụ tôi hay sao mà nói chuyện dễ nghe thấy … ghét. Tính nói “vậy rảnh qua nhà anh tắm đi”, nhưng kịp nhớ ra, tôi đau khổ nói vô máy:
– Vậy em cho địa chỉ, mai mốt anh sắp xếp người qua bảo trì cho em, ha?
Con nhỏ quỷ bên máy lại thỏ thẻ:
– Ủa, em tưởng anh trực tiếp qua luôn, bộ anh không làm được vụ này hả?
Toát mồ hôi lần nữa. Thiệt tình chưa thấy con nhỏ nào ép người quá đáng như con nhỏ khách hàng bữa nay hết trơn. Tính nói với nó bản thân anh chính là máy sản xuất nước nóng 37 độ, có điều tắm không được vì ít xịt, chừng chục ml một lần nhưng sợ nó đòi qua xài thiệt coi như hỏng đời trai, đành gượng gạo kêu:
– Tụi anh chỉ ngồi nghe máy em à, bộ phận bảo dưỡng là người khác. Vậy để mai mốt anh chuyển qua bộ phận bảo dưỡng rồi em … làm hỏng tiếp nha.
Con nhỏ lại cười hi hi thêm một hồi. Ghi được cái địa chỉ của con khách hàng quỷ mà muốn mất cả lít mồ hôi. Đang cắm cúi type hồ sơ vô máy, lại nghe cái giọng lạnh te của con nhỏ Trang gằn lên phía bên cạnh:
– Anh nghe khách hàng phản ảnh chứ không phải cua gái nha anh Long. Lần sau anh bỏ ngay kiểu nói chuyện đó dùm tôi. Chăm sóc khách hàng gì mà nghe giọng nữ là lại quýnh lên, không biết thân biết phận.
Thiệt tình bực dọc kinh dị luôn. Tính xé luôn bộ đồ công sở cùi bắp, để lộ ra thân hình đẹp như tượng La Mã của tui cho con nhỏ chết thèm, sau đó bước đi thẳng không thèm ngoảnh mặt lại, nhưng nhớ tới gương mặt hằm hằm của ông ba, tôi đành xuôi xị:
– Biết rồi Trang. Mai mốt tui không có vậy nữa.
Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.
Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:
– Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng “Cấm hút thuốc” sờ sờ ngay trong phòng sao?
Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:
– Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.
Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:
– Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!
Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:
– Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!
Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:
– Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!
Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn.
Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:
– Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?
Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:
– Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.
Tôi chưng hửng:
– Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?
– Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.
Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi … uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ … vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?
Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ – nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:
– Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?
Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:
– Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.
Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi – chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.
Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:
– Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?
Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:
– Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.
Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.
Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:
– Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!
Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:
– Của anh hết 190 ngàn.
Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:
– Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!
Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng … cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:
– Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!
Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi … bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: “Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn”. Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:
– Huyền nè… em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?
……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………….
Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới “tan sở”. Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:
– Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.
Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:
– Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.
Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay … cái xe của tui không biết nữa!
Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy … mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.
Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?
Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:
– Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy?

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là … hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:
– Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.
Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: “Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn”.
Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:
– Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!
Bả nghệt mặt:
– Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?
Tôi tặc lưỡi:
– Thì … tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.
Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.
– Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?
Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:
– Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.
Bả la thất thanh:
– Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?
Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:
– Thì sau nhà có cái thang đó chị….
Bản thân tôi có nhiều ưu điểm, trong đó đặc biệt nổi lên phẩm chất không khi nào xù nợ. Cái bữa trưa đáng nhớ với con nhỏ Huyền, đối với tôi mà nói, giống như một món nợ khủng khiếp dữ lắm. Bởi vậy, tôi quyết định trả ngay vào trưa hôm sau!
Mà nghĩ trên đời nhiều người cũng ngộ ghê ta? Sao cứ khoái đánh giá con người ta qua vẻ bề ngoài không vậy? Bữa đầu tôi mặc bộ đồ vận động viên thể hình vô, tóc tai còn quên chưa chuốt gel, mấy người họ ngó tôi cười hi hi. Bữa nay bận đồ chợ thôi nha mà sao mấy cái cặp mắt đó – đặc biệt là cặp mắt của mấy ẻm nhìn tui thấy khác ghê gớm lắm. Đúng là cái lũ … háo sắc.
Tôi mặc kệ chúng, đẩy cửa bước vô phòng. Hơi bất ngờ khi con nhỏ Huyền chỉ ngước lên nhìn tôi một cái rồi ngó xuống, còn con nhỏ Trang kia ánh mắt lại hơi hiện một chút ngỡ ngàng. Thiệt tình, cái con nhỏ Huyền này cận nặng quá đi thôi. Tôi làu bàu tự nhủ vậy. Trên đời này tui ghét nhất ai nhìn thấy tui đẹp mà không có tỏ vẻ hâm mộ à nha.
Bữa nay công việc coi bộ nhàn. Thường thì đám khách hàng hay càm ràm nhất tầm chiều hoặc ngày nghỉ, còn mấy lúc buổi sáng tương đối ít việc. Tôi không có sơn móng tay móng chân để mà lôi ra ngắm như con quỷ chảnh chọe kia, cũng không ham chơi ba cái game bậy bạ trên máy tính, bởi vậy việc chính của tôi lúc này là nằm dài ra bàn săm soi 2 con nhỏ. Coi nào, con nhỏ chảnh chọe thiệt tình cũng gọi là có chút nhan sắc đi, nhưng cái kiểu đẹp của con nhỏ này tôi không có ưa chút xíu nào. Thứ đàn bà trang điểm lòe loẹt, người ngợm xức nước hoa muốn hư lỗ mũi người ngồi kế không phải gu của tôi. Mà kể cũng ngộ, như con nhỏ Huyền nói lương tháng của con nhỏ này có tầm 4 triệu, nhưng tôi liếc sơ sơ qua cái túi xách nó mang, tôi cũng đoán rơi vào tầm … 3 tháng lương của nó. Chưa kể 3 cái đồ nó bận trên người cũng khá ổn, chắc đều mua tại shop ngon lành chớ không phải đồ chợ giống như tôi.
Con nhỏ Huyền thì ngược lại. Nó giản dị tới quá mức – bởi vậy cũng không phải gu của tôi nốt. Bộ đồ nó mặc chắc cũng anh em với bộ đồ chợ của tôi, có điều là lượt thẳng thớm và rất vừa vặn. Đầu tóc con nhỏ dường như lâu rồi không có đụng kéo, mái tóc dài buộc lại gọn gàng, chấm tới ngang lưng. Mặt của con nhỏ cũng ổn, nhưng trên đó có một thứ tôi ghét cay ghét đắng: cặp kiếng. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi có ác cảm với đàn bà đeo kiếng cận dữ dội vậy, nhưng hình như trong đám ghệ của tôi từ nhỏ tới lớn, con nhỏ nào thị lực cũng bình thường. Tôi nhiều lúc cứ tự suy nghĩ hoài, không hiểu đâu là nguồn cơn cái sự ghét vô lý đó của mình mà không sao kiếm nổi. Tôi đành đoán bừa, chắc đó là hậu quả của ký ức kinh hoàng thời đi học: bà giáo viên nào dạy tôi cũng đeo mắt kiếng hết trơn. Mà giáo viên trong thời đi học của tôi là khái niệm đáng sợ nhất trên đời, y như từ “khủng bố” trong ký ức dân Mỹ sau vụ 11/9 vậy.
Ngắm nghía đánh giá 2 con nhỏ một lúc lâu lắc mà vẫn chưa thấy tới giờ cơm, tôi buồn bã lôi tờ giấy ra vẽ bậy loằng ngoằng. Vẽ xong bức hình em Maria Ozawa mặc áo sườn xám Thượng Hải tay cầm kiếm Nhật chân đi boot Mỹ, ngó đồng hồ đã 11 giờ đúng. Tôi hăm hở vo luôn tác phẩm lại ném cái rụp vô thùng rác, quay qua kêu con nhỏ Huyền:
– Huyền nè, đi ăn trưa với anh nha.
Thiệt tình không hiểu sao khi nói với con nhỏ câu đó, cái tay tôi lại vô thức sờ cái rụp vào sau mông. Cái này gọi là chim bị bắn một lần sợ cành cong nè. Nghe cái bóp tiền nằm im re ở túi quần sau, tự tin mau chóng trở lại với tôi. Con nhỏ Huyền ánh mắt lộ một vẻ mắc cười, nhưng cũng thu xếp đồ đạc trên bàn lại, quay qua nhỏ Trang kêu:
– Vậy em với ảnh đi ăn trước, chút xíu chị Trang ăn sau nha!
Con nhỏ chảnh chọe cũng không nói gì, gật gật cái đầu. Thiệt tình cái thái độ dễ ghét quá đi mất. Tôi ngó con nhỏ khinh khỉnh – bữa nay tôi đẹp trai, tôi mang theo tiền, bởi vậy tôi có quyền khinh khỉnh chớ bộ:
– Ăn gì không cưng, anh mua về luôn cho. Làm mặt lạnh hoài tốn năng lượng dữ lắm đó.
Chọc đúng ổ rồi nha. Mắt con nhỏ long sòng sọc, miệng bắt đầu nhả chữ:
– Đi ăn thì ăn lẹ đi, ba cái thứ quán anh ăn tôi nuốt không vô nổi. Mà tôi cũng không nghĩ anh có đủ tiền mời được tôi đi ăn đâu nha.
Trong cuộc sống tôi gặp và chơi với rất nhiều loại người, nhưng tuyệt đối không khi nào chơi với đám cứ mở miệng ra là tiền bạc. Tôi từ nhỏ ba mẹ cũng chiều chuộng, bởi vậy ai có thứ gì, tôi cũng có thứ đó không bao giờ biết thiếu thốn hết trơn. Tất nhiên là trừ mấy thằng Cường đô la, cu Quậy cu Phá gì gì đi, tụi nó cơ bản không tính là người – toàn siêu nhân biến thái. Con nhỏ này một nửa điểm vừa mắt tôi cũng không có, thêm nốt cái vụ mở miệng ra là đẳng cấp và tiền bạc, thiệt tình không còn lời nào tả hết cảm giác chán ghét trong tôi. Đang còn suy tính nên rút tiền ra ném bể miệng nó hay rút thẻ ATM ra rạch mặt, con nhỏ Huyền đã kéo kéo tay tôi:
– Thôi đi ăn đi anh, em cũng đói bụng quá rồi nè!
…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………….
Thiệt tình, tôi muốn trả con nhỏ một bữa cơm thiệt hoành tráng, coi như khỏi thiếu nó cái vụ ân tình bữa trước nhưng xem ra con nhỏ này nhất quyết bắt tôi vướng nợ. Chỉ tiệm ăn A – lắc, chỉ tiệm B – không gật, chỉ tiệm C – kéo tay đi tiếp. Tôi cũng không hiểu nổi con nhỏ muốn ăn cái thứ gì đây nữa, nhưng khi đi qua một cái tiệm nhỏ xíu xiu, nó reo lên:
– Vô đây ăn nè anh. Bữa nay em muốn ăn mì Quảng!
Tôi chưng hửng. Hổng dè nó dắt mình đi tới đi lui rồi bắt chui vô cái tiệm chừng 10m vuông tính cả phần nhô ra ngoài vỉa hè này. Chẳng kịp để tôi từ chối, con nhỏ lôi tôi vô cái roẹt. Tôi thở dài một cái, bước vô theo con nhỏ vô trong. Quán nhỏ nhưng sạch sẽ, tụi tôi đi sớm nên khách khứa chưa có ai tới mấy, thoải mái chọn lấy một chỗ ngay trong góc. Quán bán duy nhất mì Quảng, tôi có muốn gọi thêm gì để mời con nhỏ chắc chỉ kêu được thêm … ly nước. Cũng hên, mì Quảng cũng là món tôi ưa nên ăn trưa cũng ổn. Con nhỏ ngó tôi ăn liền 2 tô mì một lúc, chống tay vô cằm cười tủm tỉm:
– Anh Long ăn tốt ghê ha! Em thấy mấy người làm công sở ai cũng ăn ít xịt à, có mình anh ăn nhiều dữ vậy đó.
Tôi trầm ngâm, tính tiết lộ với nó một bí mật: đêm nào tôi cũng lao động nặng nhọc hết trơn hết trọi, nhưng nghe ra coi bộ hơi mất hình tượng, đành gục gặc đầu:
– Tại nhỏ tới lớn anh quen vậy rồi, bởi vậy mới cao lớn và đẹp trai được như giờ đó em.
Con nhỏ cười khúc khích. Rồi lại ngó qua tôi lần nữa, cái con mắt tò mò:
– Sao em nhìn anh có cái tướng lạ lắm, không giống dân công sở gì hết trơn.
Tôi nhún vai:
– Thì anh mới làm được có một bữa, sao đã có nét công sở như tụi em được.
– Em không nói cái đó, mà anh nhiều lúc coi lạ lắm nghen. Bữa đầu tiên nhìn anh khờ khờ thấy thương, nhưng lúc kêu tính tiền bộ dạng tự tin thấy ớn luôn. Bữa nay cũng vậy, quán xá nào anh cũng rành thì phải, dân công sở tiền đâu vô mấy cái chỗ đó được.
Tôi toát mồ hôi lạnh. Con nhỏ này sao không xin vô CIA làm đại đi, làm công sở chi uổng phí tài năng quá vậy. Nghĩ ngợi một hồi, tôi lắp bắp:
– Tại ba cái chỗ đó … tụi bạn anh hay đưa anh đi ăn mà.
Con nhỏ coi bộ không tin tưởng lắm, cái mắt liếc tôi rát rạt, nhưng cũng không hỏi gì thêm nữa. Nó ngó nghiêng cái đồng hồ, kêu:
– Thôi về đi anh ha. Trễ rồi đó, lát bà Trang bả lại càm ràm.
Tôi thở phào, đứng dậy kêu tính tiền. 45 ngàn cho 3 tô mì, thiệt tình sao rẻ quá trời rẻ luôn. Tôi đưa tờ 50 ngàn, tính dợm bước bỏ đi, chợt thấy trong lòng ớn lạnh. Vụ này không ổn à nha, dân công sở mấy ai không lấy lại tiền thối. Mắt trước mắt sau ngó coi có bạn bè quen mặt không, tôi len lén đưa tay cầm lấy tờ 5 ngàn, đút thật lẹ vô túi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, giang hồ chắc không coi tôi ra gì nữa quá. Mất nét hết trơn!
Về tới công ty, tôi vô phòng trước. Con nhỏ còn bận làm gì đó dưới sảnh, tôi cũng chẳng buồn hỏi. Đi tới cửa phòng, nghĩ tới việc nguyên buổi chiều nhịn hút thuốc, tôi kìm không được móc gói thuốc ra châm một điếu. Thiệt tình cái vụ hút thuốc trong công ty cũng tính là vi phạm chớ không phải chuyện chơi, nhưng nhằm nhò gì. Đuổi việc tôi tôi còn cảm ơn, nói chi ba cái vụ kỷ luật lẻ tẻ.
Cánh cửa phòng đang mở he hé. Chắc con quỷ chảnh chọe lại đang ngồi ngắm vuốt, tự sướng trong phòng một mình chứ không có gì khác hết. Nghĩ tới việc giáp mặt với con nhỏ quỷ đó trong phòng, lỡ buột miệng chọc nó nó la hiếp dâm kể cũng phiền, tôi đứng đại ngoài cửa hút thuốc, đợi con nhỏ Huyền rồi vô cùng một lượt. Bỗng nghe tiếng con quỷ đó vọng ra thật nhỏ, nhưng cái âm điệu khác hẳn so với cái chất giọng ngày thường:
– Em nè. Lát đi ăn trưa với em nha. Dạ, em đang ngồi một mình nhớ anh quá trời luôn nè. 2 cái đứa nhà quê kia rủ nhau đi ăn rồi, vậy em mới nói điện thoại với anh được chứ… Dạ .. dạ..
Tôi nghe mà rùng mình. Thiệt tình nghĩ gương mặt con nhỏ này mà thốt lên mấy lời âu yếm cỡ vầy, tôi lại liên tưởng tới ngay vụ mụ phù thủy dụ con nít bắt về ăn thịt. Cũng không rõ anh chàng tội nghiệp nào rơi trúng cái bẫy của con quỷ sứ này. Đang ngậm ngùi thương cảm cho số phận một con người thì một thằng cha lù lù xuất hiện. Ngó thấy tay tôi cầm điếu thuốc, thằng chả la:
– Nè anh kia, sao lại hút thuốc ở đây? Biết công ty cấm hút thuốc không?
Tôi chưng hửng ngó qua. Cha nội này cao to dữ, phải 1m6 tính cả giày tây, trạc 40 tuổi. Cái đầu lơ thơ mấy sợi tóc, coi cái tướng cũng bác học ra trò. 2 cái tay thằng chả chống nạnh, mắt ngó tôi chằm chặp. Cái bộ dạng này là quen hống hách dữ lắm đây, không biết là cán bộ phòng ban bự nào mà ghê gớm vậy. Tôi nhũn nhặn trả lời:
– Không có đâu anh, thấy điếu thuốc đang cháy tôi tính lượm vứt vô thùng rác thôi.
Cha nội này chưa khi nào đụng đối thủ chày bửa cỡ tôi, cái mặt nghệt ra.
– Anh nói lung tung cái gì đó, rõ ràng tay anh cầm điếu thuốc, giờ lại kêu nhặt lên vứt vô thùng rác hả? Bộ điếu thuốc nó tự cháy, tự chạy tới đây hả?
Thiệt tình, nghe tôi trả lời vậy còn ráng hỏi, cha nội này ngu quá trời ngu. Tôi làm mặt tỉnh rụi, giơ điếu thuốc lên, dòm dòm:
– Cái vụ đó anh phải hỏi nó, chớ tui đâu có biết. Nói không chừng có đứa nào dưới đường ngứa tay nó liệng lên đây đó!
Thằng chả ngó tôi mà cái mặt hầm hầm. Kiểu bộ dạng này là chưa bao giờ coi qua mấy vụ kiếm hiệp, nên lão không tin có người có công phu ném điếu thuốc từ dưới đường lên lầu 3 được à nha. Tôi cũng vậy, sức mấy tôi tin nổi, có điều trên đời này chuyện gì chẳng có thể xảy ra, cứ tin vậy cũng đâu có chết ai. Thằng chả thấy tôi liệng mẩu thuốc vô thùng rác, mím môi tính nói gì đó thì cửa đã mở ra cái xoẹt. Con nhỏ Trang xúng xính đi ra, mặt mũi hớn hở không để ý tới có cái mặt tôi lù lù bên cạnh, kêu:
– Em ra rồi nè, mình đi ăn đi anh!
Ngó thấy mặt thằng chả đang gườm gườm ngó tôi, nó ngạc nhiên la:
– Ủa có chuyện gì vậy anh Sinh?
Cha nội tên Sinh không nói thêm gì, hằm hằm kéo tay con nhỏ bỏ đi. Tưởng sao, hóa ra kép của con nhỏ quỷ này lại là lão già dịch này, vậy là nãy giờ tôi thương cảm không đúng chỗ rồi.
Đợi con nhỏ Huyền lên phòng, tôi lân la dò hỏi:
– Huyền nè, nhỏ Trang bà chằn có kép bảnh quá em ha?
Con nhỏ bụm miệng cười, la:
– Anh đừng có chọc bả vậy. Cả ông Sinh nữa, ổng có tiếng nói trong công ty lắm đó.
Tính nói với con nhỏ ngoài người bị khuyết tật ra, đâu có ai không biết nói, nhưng ngó cái vẻ nghiêm nghị khi nhắc tới lão già dịch kia, tôi cũng đâm tò mò:
– Cha lùn hói đó là ai vậy em? Làm gì mà quan trọng ghê dữ vậy?
Con nhỏ gắt tôi:
– Anh không được đem cái vẻ ngoài người ta ra nói vậy, em không có đồng ý đâu nha. Ổng là trưởng phòng nhân sự của công ty đó, mà anh vô làm đây mà không có qua phòng ổng hả?
Trưởng phòng nhân sự là cái … khỉ mốc gì chớ! Lão Thắng bạn ba tôi còn qua nhà tôi ăn cơm tối ngày, đuổi chưa về, nói chi ba cái vị trí tầm bậy này. Tuy vậy, tôi cũng gật gù, làm mặt khâm phục:
– Dữ vậy hả? Hèn chi, tướng tá bảnh vậy mà cua được con nhỏ Trang.
Con nhỏ lại nguýt dài, rồi đe nẹt:
– Anh đừng có đoán bừa cái vụ này nha. Ông Sinh ổng có vợ con rồi đó, chắc 2 người đó không có gì đâu. Họ đi ăn trưa chung thôi mà. Công ty họ đồn quá trời nhưng em nghĩ chị Trang chắc hổng có vậy đâu.
Ngó con nhỏ một cái, ánh mắt tính lộ ra một tia thương cảm cho tính ngờ nghệch của nó, ai dè gương mặt con nhỏ thoáng hiện ra một tia ranh mãnh. Cũng là quỷ cả đây mà – tôi thở dài. Thiệt tình, công sở là thứ nhộn nhạo và mánh mung còn hơn cả chợ trời – đó là cảm nhận của tôi sau 2 ngày làm việc. Không nghĩ ra nổi một con nhỏ hiền lành như nhỏ Huyền cũng lanh tới cỡ vậy.
Về tới công ty, tôi vô phòng trước. Con nhỏ còn bận làm gì đó dưới sảnh, tôi cũng chẳng buồn hỏi. Đi tới cửa phòng, nghĩ tới việc nguyên buổi chiều nhịn hút thuốc, tôi kìm không được móc gói thuốc ra châm một điếu. Thiệt tình cái vụ hút thuốc trong công ty cũng tính là vi phạm chớ không phải chuyện chơi, nhưng nhằm nhò gì. Đuổi việc tôi tôi còn cảm ơn, nói chi ba cái vụ kỷ luật lẻ tẻ.
Cánh cửa phòng đang mở he hé. Chắc con quỷ chảnh chọe lại đang ngồi ngắm vuốt, tự sướng trong phòng một mình chứ không có gì khác hết. Nghĩ tới việc giáp mặt với con nhỏ quỷ đó trong phòng, lỡ buột miệng chọc nó nó la hiếp dâm kể cũng phiền, tôi đứng đại ngoài cửa hút thuốc, đợi con nhỏ Huyền rồi vô cùng một lượt. Bỗng nghe tiếng con quỷ đó vọng ra thật nhỏ, nhưng cái âm điệu khác hẳn so với cái chất giọng ngày thường:
– Em nè. Lát đi ăn trưa với em nha. Dạ, em đang ngồi một mình nhớ anh quá trời luôn nè. 2 cái đứa nhà quê kia rủ nhau đi ăn rồi, vậy em mới nói điện thoại với anh được chứ… Dạ .. dạ..
Tôi nghe mà rùng mình. Thiệt tình nghĩ gương mặt con nhỏ này mà thốt lên mấy lời âu yếm cỡ vầy, tôi lại liên tưởng tới ngay vụ mụ phù thủy dụ con nít bắt về ăn thịt. Cũng không rõ anh chàng tội nghiệp nào rơi trúng cái bẫy của con quỷ sứ này. Đang ngậm ngùi thương cảm cho số phận một con người thì một thằng cha lù lù xuất hiện. Ngó thấy tay tôi cầm điếu thuốc, thằng chả la:
– Nè anh kia, sao lại hút thuốc ở đây? Biết công ty cấm hút thuốc không?
Tôi chưng hửng ngó qua. Cha nội này cao to dữ, phải 1m6 tính cả giày tây, trạc 40 tuổi. Cái đầu lơ thơ mấy sợi tóc, coi cái tướng cũng bác học ra trò. 2 cái tay thằng chả chống nạnh, mắt ngó tôi chằm chặp. Cái bộ dạng này là quen hống hách dữ lắm đây, không biết là cán bộ phòng ban bự nào mà ghê gớm vậy. Tôi nhũn nhặn trả lời:
– Không có đâu anh, thấy điếu thuốc đang cháy tôi tính lượm vứt vô thùng rác thôi.
Cha nội này chưa khi nào đụng đối thủ chày bửa cỡ tôi, cái mặt nghệt ra.
– Anh nói lung tung cái gì đó, rõ ràng tay anh cầm điếu thuốc, giờ lại kêu nhặt lên vứt vô thùng rác hả? Bộ điếu thuốc nó tự cháy, tự chạy tới đây hả?
Thiệt tình, nghe tôi trả lời vậy còn ráng hỏi, cha nội này ngu quá trời ngu. Tôi làm mặt tỉnh rụi, giơ điếu thuốc lên, dòm dòm:
– Cái vụ đó anh phải hỏi nó, chớ tui đâu có biết. Nói không chừng có đứa nào dưới đường ngứa tay nó liệng lên đây đó!
Thằng chả ngó tôi mà cái mặt hầm hầm. Kiểu bộ dạng này là chưa bao giờ coi qua mấy vụ kiếm hiệp, nên lão không tin có người có công phu ném điếu thuốc từ dưới đường lên lầu 3 được à nha. Tôi cũng vậy, sức mấy tôi tin nổi, có điều trên đời này chuyện gì chẳng có thể xảy ra, cứ tin vậy cũng đâu có chết ai. Thằng chả thấy tôi liệng mẩu thuốc vô thùng rác, mím môi tính nói gì đó thì cửa đã mở ra cái xoẹt. Con nhỏ Trang xúng xính đi ra, mặt mũi hớn hở không để ý tới có cái mặt tôi lù lù bên cạnh, kêu:
– Em ra rồi nè, mình đi ăn đi anh!
Ngó thấy mặt thằng chả đang gườm gườm ngó tôi, nó ngạc nhiên la:
– Ủa có chuyện gì vậy anh Sinh?
Cha nội tên Sinh không nói thêm gì, hằm hằm kéo tay con nhỏ bỏ đi. Tưởng sao, hóa ra kép của con nhỏ quỷ này lại là lão già dịch này, vậy là nãy giờ tôi thương cảm không đúng chỗ rồi.
Đợi con nhỏ Huyền lên phòng, tôi lân la dò hỏi:
– Huyền nè, nhỏ Trang bà chằn có kép bảnh quá em ha?
Con nhỏ bụm miệng cười, la:
– Anh đừng có chọc bả vậy. Cả ông Sinh nữa, ổng có tiếng nói trong công ty lắm đó.
Tính nói với con nhỏ ngoài người bị khuyết tật ra, đâu có ai không biết nói, nhưng ngó cái vẻ nghiêm nghị khi nhắc tới lão già dịch kia, tôi cũng đâm tò mò:
– Cha lùn hói đó là ai vậy em? Làm gì mà quan trọng ghê dữ vậy?
Con nhỏ gắt tôi:
– Anh không được đem cái vẻ ngoài người ta ra nói vậy, em không có đồng ý đâu nha. Ổng là trưởng phòng nhân sự của công ty đó, mà anh vô làm đây mà không có qua phòng ổng hả?
Trưởng phòng nhân sự là cái … khỉ mốc gì chớ! Lão Thắng bạn ba tôi còn qua nhà tôi ăn cơm tối ngày, đuổi chưa về, nói chi ba cái vị trí tầm bậy này. Tuy vậy, tôi cũng gật gù, làm mặt khâm phục:
– Dữ vậy hả? Hèn chi, tướng tá bảnh vậy mà cua được con nhỏ Trang.
Con nhỏ lại nguýt dài, rồi đe nẹt:
– Anh đừng có đoán bừa cái vụ này nha. Ông Sinh ổng có vợ con rồi đó, chắc 2 người đó không có gì đâu. Họ đi ăn trưa chung thôi mà. Công ty họ đồn quá trời nhưng em nghĩ chị Trang chắc hổng có vậy đâu.
Ngó con nhỏ một cái, ánh mắt tính lộ ra một tia thương cảm cho tính ngờ nghệch của nó, ai dè gương mặt con nhỏ thoáng hiện ra một tia ranh mãnh. Cũng là quỷ cả đây mà – tôi thở dài. Thiệt tình, công sở là thứ nhộn nhạo và mánh mung còn hơn cả chợ trời – đó là cảm nhận của tôi sau 2 ngày làm việc. Không nghĩ ra nổi một con nhỏ hiền lành như nhỏ Huyền cũng lanh tới cỡ vậy.
Quên chưa kể với các bạn, tôi có một thằng bạn mới thân. Thằng quỷ này với tôi như kiểu có duyên hay sao đó, mà vừa gặp nhau đã thấy hợp nhau kinh dị. Thằng quỷ này tên Nghĩa, người Hà Nội, mới chuyển vô Nam sống chừng 2 năm. Tôi không rõ ba mẹ nó ngoài Hà Nội có buôn thuốc phiện hay làm gì tương tự không mà nhà nó giàu dữ dội lắm. Một mình nó ở 1 căn nhà bự thiệt bự, xe hơi đổi liên tục, tối ngày long rong không làm ăn gì hết. Khi tôi còn ở nhà, nó có mặt ở nhà tôi phải tới 8 tiếng một ngày. Tôi chơi game, nó cũng lao vô đòi chơi game, tôi đọc truyện nó cũng đọc truyện, tôi ăn nó cũng ăn ké, trừ mỗi lúc tôi đi vệ sinh thì nó ở ngoài. Không phải tại nó không muốn, tôi dám chắc nếu trong nhà vệ sinh có 2 cái bồn cầu nó cũng nhào vô chiếm một chỗ cạnh tôi lắm.
Mà nó không có gay nha. Đừng nghe tôi kể vậy hiểu lầm về nó, tội nghiệp. Thằng quỷ này ngó thấy gái mắt sáng rỡ, trong cuộc đời nó tiền ngu bỏ ra vì gái có lẽ còn cao hơn người nó. Tôi chửi hoài, nhưng chỉ được dăm hôm đâu lại vào đó cả. Thằng này khờ – khờ hơn cả tui luôn, hèn chi 2 thằng hợp nhau thấy ớn. Nó vừa là bạn, vừa là đàn em thân cận của tôi, bởi ngoài tôi nó hầu như không có bạn ở trong này. Thứ vừa giàu vừa khờ như nó, thiếu gì thằng muốn cắt máu ăn thề luôn, nói gì ba cái vụ kết bạn. Có điều nó khờ chứ không có bị khùng, mấy vụ này nó nhìn ra hết trơn. Tôi cũng biết có một lý do chính để tình bạn giữa tôi và nó hình thành: đó là tôi không khi nào quan tâm tới túi tiền của nó. Đi xe hơi cũng vậy, đi xe máy cũng vậy, đi xe đạp thì tôi kêu lên xe tôi cho đi ké, chứ còn lại thì đối với tôi, nó chỉ là thằng Nghĩa mà thôi. Nghĩa mặt trận – cái biệt hiệu này tôi thương mến đặt riêng cho nó, bởi không hiểu sao trên mặt nó trứng cá nổi quá trời, ngó sơ sơ nhìn giống cái chiến trường Khe Sanh y chang luôn.
Thằng quỷ mặt mụn giờ đang ngồi trước mặt tôi, hăm hở gắp đồ ăn. Kể cũng lạ, sao nó qua nhà tôi ăn cơm bữa nào nó cũng ăn như bị bỏ đói lâu ngày, không lẽ nó ái mộ tôi tới mức ngó mặt tôi là ăn cơm thấy ngon miệng hơn sao? Ba mẹ tôi có vẻ quý thằng quỷ này dữ dội, cũng một phần bởi ngoài tính lông bông, nó được xem là một trong những thằng bạn tử tế nhất của tôi. Mỗi khi nhà có việc, ba mẹ tôi gọi 1 câu là lăng xăng tới liền, phụ bưng đồ dọn dẹp như oshin, không khi nào tị hiềm vụ mất nét như tôi. Má tôi ngó nó ăn, cười:
– Thằng Nghĩa ăn tốt ghê ha. Ngon không, ăn nữa bác làm nha?
Thằng quỷ trợn mắt nuốt cơm, gật đầu lia lịa. Tôi ngó nó mà phán ngán, thứ dân chơi gì đâu ăn uống mất nét quá trời. Vậy mà ba cái lúc đi nhậu làm bộ chảnh chọe dữ dội lắm, nhón một miếng trái cây, nhấp môi chút rượu, cái mặt mụn làm bộ trầm tư thấy ghét. Tôi ăn xong, bỏ lên phòng nằm dài hút thuốc, mặc cho thằng quỷ thả sức chiến đấu với đĩa đồ ăn.
Chừng mười lăm phút sau, thằng quỷ đẩy cửa bước vô, gương mặt đầy thỏa mãn. Nó nằm dài lên cái ghế salon, thản nhiên rút thuốc trong bao của tôi ra hút, thở dài:
– Chán quá Long ơi! Bữa nào nghỉ tao với mày đi đâu chơi đỡ buồn đi.
Đây là câu nó thường xuyên nói với tôi. Thứ người gì đâu tối ngày chơi, chơi, vô dụng hết sức. Thiệt tình cách đây 2 hôm tôi cũng giống nó vậy thôi, có điều lúc này tôi hoàn toàn có quyền nói ra câu đó, bởi dù sao tôi cũng đang là người của công sở chứ bộ! Tôi làm mặt lạnh, kêu:
– Công việc của tao bận rộn dữ lắm, thời gian đâu rảnh rỗi mà chơi bời với mày!
Nói câu đó nghe oai dữ dội à nha. Thằng quỷ mặt mụn ngó tôi, gương mặt đầy vẻ khâm phục:
– Ủa mà mày làm cái gì ở đó? Sao không có ngày nghỉ gì hết vậy?
– Thật ra cũng không có gì nhiều, nhưng tao mà nghỉ chắc công ty sập tiệm mất. Mày không hiểu đâu.
Thiệt tình, tôi có hơi xạo nhưng không phải không có lý đâu nha. Khách hàng báo hỏng không nổi, đồ hư không có ai tới sửa, họ bực dọc xách đá đập bể công ty mấy hồi. Thằng quỷ coi bộ cũng biết tôi nổ, cười hích hích, không buồn hỏi thêm nữa, với tay lấy cái điều khiển tivi. Ngó mấy chương trình hoài nó cũng chán, cúi xuống xục xạo tìm đám đĩa của tôi, vừa tìm vừa hỏi:
– Sao không có đĩa sex hả mày?
Tôi cũng muốn ngã từ trên giường xuống đất lộn cổ vài vòng. Thanh niên thời đại @ 26 tuổi có xe hơi mà sao vẫn hỏi đĩa sex là sao? Thằng này thiệt tình bệnh tới không chữa nổi rồi. Giờ ai xem mấy cái đĩa sex đó nữa, quê một cục. Internet thiếu cha gì, mở ra một cái bội thực bướm mà chết lăn quay ra luôn chứ giỡn à? Tôi dòm nó lom lom:
– Mày ăn nhiều quá bị lú rồi phải không Nghĩa? Ghệ thiếu cha gì, sao tự dưng dở chứng đòi xem sex?
Thằng quỷ mặt dày vẫn thản nhiên như không:
– Cái này nó gọi là ngẫu hứng – ngẫu nhiên nổi hứng – mày không biết à? Ghệ tao thiếu gì, nhưng tao mới … bỏ xong, cũng thấy thiếu thốn chút chút.
Tôi ngán ngẩm kêu thằng bạn vàng:
– Vậy đi kiếm đại con hàng nào giải tỏa đi mày. Ngồi đó ám quẻ tao hả?
Mắt nó sáng rỡ, gật đầu lia lịa:
– Được đấy, tao với mày cùng đi luôn!
Thiệt tình tôi muốn lao vô kí đầu nó quá xá. Nghĩ tôi là thứ ham hố giống nó hay sao? Nói không phải khoe, cả cuộc đời tôi không mấy khi đụng tới mấy ẻm, bởi thứ nhất tôi có cảm giác không sạch sẽ, cái thứ 2 là nó chẳng có chút xíu cảm xúc mẹ nào, tôi tự xử còn lẹ và thỏa mãn hơn. Cái suy nghĩ đó ăn sâu trong tôi tới mức đám bạn bè sau mỗi chầu nhậu đều chịu thua, không khi nào kéo tôi đi mấy chỗ đó được. Nhưng thằng quỷ này là ngoại lệ. Nó ngó gương mặt lạnh te của tôi, giọng chuyển sang nài nỉ:
– Mày đi với tao chút đi, qua đó một mình tao xấu hổ. Mày không chơi thì mày ngồi ngoài uống rượu, uống nước gì cũng được. Anh em thân nhau như thế mà mày nỡ từ chối tao cái việc nhỏ này à?
Tôi cũng thua nó luôn. Thằng này cái gì cũng biết hết trơn, trừ mỗi việc biết mắc cỡ. Thứ người gì đâu đi chơi gái cũng rủ tôi đi … ngồi đợi, mà với cái tính dai như cao su của nó, tôi từ chối dám nó lải nhải tới khuya lắm. Thở dài khoác cái áo vô đi ra xe cùng nó, kêu bà má:
– Con đi ăn khuya với thằng Nghĩa chút xíu nha má.
Xe nổ máy rồ đi, mặc cho bà má đứng thẫn thờ phía sau. Chắc bả tưởng 2 thằng tôi mới bị lủng bao tử đột xuất lắm, mới ăn cơm tối xong cách chừng nửa tiếng lại … tiếp tục ăn khuya.
Xe thắng cái két trước một cái khách sạn kì cục. Cái khách sạn này nằm ở một cái đường nhỏ xíu, tối thùi lùi, ánh sáng xanh lè lè đặc trưng của mấy chỗ có vấn đề. Ngó thấy xe thằng Nghĩa, vài thằng tiểu yêu đã lăng xăng chạy ra mở cửa. Con quỷ này chắc cũng là khách hàng tiềm năng của đám khách sạn này quá – tôi nghĩ vậy. Y như rằng nó tới chơi gái mà giống như đi dự hội nghị khách hàng vậy, bắt tay với bảo kê, tán nhảm với tiếp tân túi bụi. Muốn chửi thề quá xá, vừa mới ban nãy còn kêu đi một mình tao mắc cỡ, thiệt tình thằng quỷ này tính chơi tôi hay sao trời? Có điều lỡ tới đây rồi cũng ráng mà ngồi vậy.
Khách sạn này là bãi đáp kiêm điều hàng luôn cho khách. Nói nôm na là bạn dắt hàng hoặc ghệ tới đụ, hoặc nếu chưa có thì kêu mấy ẻm tiếp tân lựa dùm. Tiện bá cháy luôn. Chỗ này coi bộ làm ăn tốt dữ, xe của đám khách khứa đỗ dài dài ngoài cửa. Tôi với thằng Nghĩa đi vô, đã thấy mấy em tiếp tân lon ton bưng nước, trái cây ra mời. Chiến lược chăm sóc khách hàng tốt à nha – tôi đánh giá cao cái vụ này. Thấy thằng quỷ ghé tai mấy ẻm nói gì đó, cười nham nhở. Chừng 10 phút sau, một cái taxi đỗ roẹt trước cửa, 2 em mặt mũi cũng khá ổn, mặc váy ngắn cũn cỡn bước vô. Thằng quỷ ngó tôi, kêu:
– Long nè, thấy mấy em này sao mày?
Tôi ngó nó khinh bỉ. Bộ nó tính đem mấy con nhỏ này phá đi phẩm hạnh một đời của tôi sao?
– Nói với mày bao nhiêu lần rồi, cái vụ này tao không có khoái. Nhớ chưa?
Thằng quỷ cụp mắt xuống, xuôi xị:
– Ờ ờ thì thôi vậy. Tao sợ mày đổi ý nên gọi 2 em luôn, mày không thích thì tao làm luôn khỏi mất công mấy ẻm tới.
Tôi cũng kinh hãi vì sự biến thái của ông bạn vàng, lắc đầu chán ngán nhìn nó ôm eo 2 con nhỏ lên lầu. Thứ người gì đâu cái gì cũng ham hố hết trơn. Hên là nó chơi với tôi, đi với thằng cha nào gay chắc rủ nó đi chơi đàn ông nó cũng dám thử lắm.
Đang ngồi nhả thuốc chửi thầm thằng quỷ trong bụng tới lần thứ mấy trăm, tôi nghe giật mình. Cảm giác ớn lạnh lâu lắm rồi mấy xuất hiện đó nha. Một cái mặt bự phấn, già khằn, nói không ngoa chính là phiên bản thứ thiệt của thím Trang trong trại ngày nào xuất hiện lù lù ngay kế mặt tôi. Mùi nước hoa bí ẩn xộc vô mũi, kết hợp với thân hình hết date từ năm ơ kìa nào rồi khiến tôi suýt ói. Một chất giọng nữ cao kèm theo chút hơi hướng nghẹt mũi ỏn ẻn vang lên:
– Sao tới chỗ này mà ngồi một mình buồn thiu vậy cậu hai?
Tôi nghe da gà nổi từa lưa khắp từ chân tới mặt. Vụ này cơ bản có thể coi là một loại dị ứng đặc biệt – dị ứng với gái xấu, già và điệu. Tôi sợ tới nín thở luôn, lễ phép đáp:
– Con không có ưa mấy vụ này, thím ơi!
Trả lời xong lại run thêm một chặp. Mụ quỷ này mà tính hại đời trai của tôi, thằng Nghĩa cũng không thể trách tôi phá cuộc vui của nó à nha. Tôi rút điện thoại báo công an luôn đó! Cũng hên, ý mụ không phải vậy. Ngó cái mặt mụ có vẻ phật ý khi nghe tôi kêu thím, nhưng cái giọng vẫn giả lả:
– Vậy gu của cậu hai là gì, chứ nói chị nghe coi. Đào chị nuôi cỡ nào cũng có, gái miền Tây, miền Nam, miền Bắc, muốn thứ gì cũng có hết trơn.
Tôi làm mặt ngạc nhiên, đưa đẩy một câu:
– Chị làm ăn mạnh dữ ha. Gái gì cũng có thiệt hả chị?
Mụ già này không phải chị em song sinh với thím Trang cứ chặt đầu tôi đi. Nghe trai đẹp khen, cái mũi mụ nở ra chà bá, giọng hồ hởi như nhà khoa học khoe công trình đoạt giải Nobel:
– Nói không phải xạo em, dưới tay chị gái cỡ nào cũng có hết. Tụi teen đua đòi nè, gái sinh viên nè, gái biết ngoại ngữ nè, gái nhảy dù nè…
Nghe mụ nè một hồi mà tôi muốn hoa cả mắt. Tính ngắt lời hỏi mụ coi mụ có gái nào có bằng tiến sỹ chưa, nhưng tôi cũng hơi ngại món đậu nên tôi bỏ. Đang ngán ngẩm tính lái câu chuyện qua chỗ nào khác mà chưa tìm ra cớ, tôi nghe giật mình lần nữa. Không phải thím Trang thứ thiệt xuất hiện à nha, nhưng trước mắt tôi là một đôi đang cặp kè nhau bước vô. Dưới cái ánh đèn mờ mờ ảo ảo, tôi nhìn không rõ mặt nhưng sao giống con nhỏ Trang bà chằn quá đi thôi. Thiệt ra nếu nó với lão lùn hói chim ngắn kia tới chỗ này, tôi cũng đâu có lấy làm lạ. Nhưng thằng cha kia dù có chống thêm đôi nạng gỗ cũng không thể cao lên cỡ vầy. Là một thằng cha khác, có vẻ nhừ nhưng khá phong độ, khác hẳn lão béo hói. Con nhỏ đang nép nép đầu vô ngực lão, tôi nhìn không có rõ mặt nhưng ngó cặp mông quen quá trời quen luôn. Tôi kéo áo thím má mì, chỉ con nhỏ hỏi:
– Con nhỏ này phải gái chị không?
Mụ già ngó theo tay tôi chỉ, lắc lắc đầu:
– Con nhỏ Phượng đó hả? Phải mà hổng phải. Mà em quen con nhỏ đó hả, sao hỏi ngang xương vậy?
Tôi lắc lắc đầu. Tưởng trúng ai dè trật lất. Lại đưa đẩy thêm với bả vài câu cho qua chuyện:
– Phải mà hổng phải là sao chị?
Mụ chép miệng:
– Thì đó, nhiều con nó bạc bẽo lắm em ơi. Chị cực nhọc kiếm khách cho tụi nó, lo lắng từ cái ăn cái mặc cho tụi nó mà tới khi đủ lông đủ cánh tụi nó bay hết trơn. Mấy con nhỏ đẹp một chút, biết nói chuyện chút, cưa được mấy thằng dê già giàu chút, có mấy khi nó ở lại với chị đâu em. Tụi nó làm ăn riêng, có khách riêng, con nào ngon lành thì chuyển qua làm gái bao, vợ nhỏ cho mấy cha già, vừa nhàn vừa kiếm được nhiều tiền hơn. Ba cái lúc chị kẹt khách, năn nỉ chúng nó tới gãy lưỡi nó còn hổng chịu đó em!
Tôi nghe mụ già than thân trách phận một hồi mà cảm thương quá đỗi. Thứ người biết lo lắng, quan tâm, chăm sóc cho người khác như bả sao lại gặp toàn cảnh ngộ éo le vậy trời? Tính an ủi bả một chút cho bả đỡ thương tâm, mà nghĩ tới chuyện mấy bả cho vay lãi tới 2 chục phân một tháng cho các ẻm sắm đồ, lời nói tính chui ra khỏi miệng bỗng dừng lại cái rụp.
Tôi tới công sở mà ôm nguyên theo một bụng đầy ngờ vực. Sao cái dáng y chang, kiểu tóc y chang mà cái tên lại không phải mới thiệt tình khó hiểu. Con nhỏ Trang coi bộ không hiểu những thắc mắc trong đầu của tôi, lạnh lùng đi thẳng vô đặt mông xuống ghế. Coi nào, trúng phóc cái mông này luôn chứ không trật đi đâu được à nha. Đang hí hửng với phát hiện bất ngờ, chợt tôi giật nảy mình khi cái giọng con quỷ cái chói lói:
– Anh ngó cái gì vậy Long? Công ty này không phải chuồng dê nha!
Quê nha. Sao ngó có … cái mông nó mà nó bày đặt la làng như mới bị tôi hiếp dâm vậy trời? Tôi làm mặt tỉnh, kêu:
– Đâu có đâu Trang. Anh mải suy nghĩ xa xôi, ai dè dòm trúng em chớ anh không có ý gì bậy bạ đâu nha.
Con quỷ mặt hiện ra một nét mỉa mai, khinh khỉnh kêu:
– Nói được vậy thì ráng mà làm vậy đi nha.
Sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn chớ bộ. Văn bẩn của tôi cũng nguyên một bụng, có điều từ khi vô công sở tới nay tôi cũng ít xài. Có điều bữa nay coi bộ phải phá lệ một lần. Tôi nghía nghía con nhỏ một vòng từ đầu tới đuôi, gục gặc đầu:
– Bộ em để ý anh hay sao mà hay kiếm chuyện dữ vậy Trang?
Cái mặt con nhỏ hiện ra một nét trào phúng không hề giấu diếm. Cái môi nó bĩu dài:
– Xin lỗi anh nha Long, nhưng chắc ít khi nào anh soi gương lắm phải không? Thứ như anh dù đàn ông trên đời có chết sạch tôi cũng không có thèm, nói cho anh biết vậy.
Thiệt tình lần nào tôi soi gương tôi cũng thấy mình đẹp trai hết trơn, nhưng thứ như con nhỏ này chắc nó hổng khi nào nhìn vô vẻ mặt rạng ngời của tôi. Trong mắt nó, giá trị của con người chắc được tính bằng quần áo, giày dép quá. Tôi khịt mũi một cái, thủng thẳng:
– Anh thì khác em chút. Nếu trên đời có mình em là đàn bà, anh cũng đành phải cặp với em vậy chứ biết làm sao. Không có em biết giải quyết sinh lý kiểu gì?
Mắt con nhỏ long sòng sọc, cái miệng mím chặt lại. Coi bộ cũng biết đụng nhầm hàng hiệu giá cao rồi nha. Đang nghĩ nó rút guốc ra đập mình hay cho ăn đậu đây thì cửa phòng mở cái xoẹt. Con nhỏ Huyền lon ton chạy vô, ngó bầu không khí căng thẳng như chiến sự tại Lybia thì ngỡ ngàng đứng dòm cả 2 hồi lâu. Con nhỏ Trang đang bí bách không có chỗ phát tiết, thấy con nhỏ Huyền ngó chằm chằm bèn nhắm tới con nhỏ phát luôn:
– Đi vô rồi thì khép cái cửa lại coi. Đứng xớ rớ như con khùng ở đó làm gì?
Con nhỏ Huyền hơi ngỡ ngàng trước cơn thịnh nộ bất ngờ, mặt buồn thiu răm rắp ra khép cửa lại. Tôi ngó cái dáng tội nghiệp của con nhỏ mà điên quá trời điên. Sao có thứ người đâu lại an phận và chịu đựng tới cỡ vầy. Đôi mắt tôi đỏ sọng, nhưng chưa biết tính làm gì với con quỷ Trang này – bởi nó đâu có đụng tới tôi? Không lẽ nhào đại vô bóp vú nó – cách này không ổn. Cái đó kêu là ưu ái cho nó mất rồi, đâu phải là trừng phạt. Đang còn đứng hằm hằm cái mặt, bất chợt tôi thấy ánh mắt ướt rượt của con nhỏ Huyền ngó qua như van nài. Lòng tôi mềm nhũn lại. Cái mắt con nhỏ nhìn tội nghiệp dữ lắm, như cầu xin, van vỉ tôi đừng có kiếm chuyện với con quỷ cái này. Tôi cũng đành ngồi xuống ghế, thở hồng hộc. Báo hại cho mấy cha khách hàng bữa đó gọi trúng máy tôi, không tức mà lên cơn nhồi máu cứ chặt ngón tay út của tôi đi.
Tới 11 giờ, tôi khều con nhỏ Huyền:
– Đi ăn trưa với anh nha Huyền.
Con nhỏ gật gật đầu, cái mặt vẫn buồn thiu, xem chừng chưa tiêu hóa nổi sự ấm ức bữa sáng. Tôi dắt con nhỏ sang một cái tiệm cơm văn phòng có máy lạnh bên đường, mặc cho con nhỏ la rầm trời kêu mắc. Mắc rẻ quan trọng gì, nóng thấy mồ ngồi ngoài đường ăn xong chắc tôi mất nước mà xỉu quá.
Con nhỏ bữa nay ăn ít xịt. Ấm ức cũng ảnh hưởng tới tiêu hóa chớ bộ. Tôi kêu thêm đĩa trái cây, ly sinh tố đưa cho con nhỏ. Con nhỏ ngập ngừng uống, mắt dòm tôi:
– Mấy thứ này có mắc không anh?
Tôi thở dài. Tính kêu ngày nào anh cũng ăn cơm văn phòng như vậy chắc ba má anh về quê tạ mộ các cụ luôn vì đã khiến cháu đích tôn trong dòng họ thay đổi tới chóng mặt. Ngày thường, tôi và thằng quỷ Nghĩa kia thắng độ đi nhậu nhẹt hứng lên bo cho mấy ẻm rót rượu có khi cũng đủ ăn cơm kiểu này cả tuần trời. Tôi không trả lời, hỏi luôn con nhỏ sang chuyện khác:
– Huyền nè, sao anh thấy em khổ quá vậy? Cái con nhỏ Trang kia nó là cái thá gì mà hết lần này tới lần nọ anh thấy nó chèn ép em hoài? Bộ em sợ nó dữ vậy hả?
Mắt con nhỏ cụp xuống, giọng nhỏ lại:
– Thôi mà, chị Trang có khó tính một chút nhưng em chịu được. Đâu có chuyện gì lớn đâu anh, bả chỉ nóng nảy chút xíu, em không nói gì là được rồi mà.
Tôi ngán ngẩm lắc đầu. Thiệt tình với mấy con nhỏ kiểu này, tôi vừa thương lại vừa bực. Sống trên đời không ép uổng ai, nhưng nhất quyết không để đứa nào ngồi lên đầu lên cổ mình, làm người phải như vậy chớ! Ngó bộ dạng chán ngán của tôi, con nhỏ lại lí nhí:
– Em chỉ có cái bằng cấp 3, nếu không làm được ở đây em biết kiếm chỗ nào làm. Chỉ làm giờ hành chính, công việc cũng nhàn, thời gian rảnh em còn làm thêm được nữa…
Tôi vỡ lẽ cái rụp. Con nhỏ quỷ kia hống hách ngang tàng bởi có lão béo hói chống lưng ở công ty. Thứ trưởng phòng nhân sự đó có thể tùy tiện đem một con nhỏ nhân viên lặt vặt như nhỏ Huyền đuổi việc dễ như lấy đồ trong túi. Cũng quên luôn không hỏi kỹ con nhỏ còn làm thêm thứ gì, tôi buồn bã ngó con nhỏ, kêu:
– Biết là vậy, nhưng em sống kiểu này hoài không có được đâu nha!
Thiệt tình tui có năng khiếu làm thầy tướng số à nha. Vừa nói con nhỏ bữa trưa hôm trước sống kiểu vầy không có được, sáng sớm sau tới công sở đã thấy có chuyện liền. Nói sáng sớm, thiệt tình tầm đó cũng cỡ 8 giờ, tại tôi … bận ngủ nên đi trễ xíu. Tới cửa phòng, đã nghe giọng con quỷ la chói lói:
– Mày nghĩ mày là ai trong cái phòng này, hả? Nói mày làm còn tính làm biếng phải không?
Tôi đẩy cửa bước vô. Con nhỏ Huyền mắt ướt nhẹp, lúi húi nhặt đống giấy tờ nằm tung tóe dưới sàn. Tôi ngó vô con quỷ kia, mắt nảy lửa. Con quỷ làm bộ khinh khỉnh, không thèm để ý tới tôi, hướng con nhỏ Huyền quát tiếp:
– Không đi lẹ đi, muốn ăn chửi nữa sao?
Con nhỏ Huyền quẹt nước mắt, xốc lại đống giấy tờ, tính đi ra ngoài cửa. Tôi nhác thấy cái chân con nhỏ tập tễnh, giống như bị đau vậy. Ngày thường, bảng tổng kết địa chỉ của khách hàng thường được gửi tới cho các ban kỹ thuật vào sáng sớm để họ điều người tới bảo dưỡng, sửa chữa. Người hay làm việc này nhất là con nhỏ Huyền, tôi cũng làm biếng đi lại, con nhỏ quỷ lại càng không. Ngó cái kiểu này, tôi cũng đoán ngay ra sự việc: con quỷ cái kia kêu nhỏ Huyền chạy xuống đưa giấy tờ, nhỏ Huyền kêu đau chân nhờ nó làm dùm một bữa, đại loại vậy. Tôi giằng lấy xấp giấy từ tay con nhỏ, nhẹ giọng kêu:
– Em về bàn ngồi đi, để đó anh đưa cho.
Quay qua phía con quỷ, gương mặt tôi lạnh te, giọng gằn từng tiếng:
– Tao không có bỏ qua cho mày đâu, nhớ đấy!
Chiêu mặt lạnh và dọa dẫm này là chân truyền của lão già dịch trong trại, tôi làm coi bộ cũng không giống lắm, nhưng tác dụng không phải nhỏ à nha. Con quỷ thấy cái bộ dạng cô hồn của tôi không nói gì thêm, làm mặt tỉnh lúi húi ngó vào cái máy tính. Tôi bước ra khỏi phòng mà nghe lòng bực bội thấy sợ luôn. Tới phòng tụi kỹ thuật, tôi đẩy cửa đánh rầm, ném đống giấy vô mặt bàn, sẵng giọng:
– Giấy tờ nè, làm đi!
Rồi mặc xác mấy khuôn mặt ngơ ngác ngó tôi chằm chằm, tôi quay lưng ngông nghênh đi về phòng. Chưa ném vô mỏ tụi bay là may rồi đó, bữa nay tâm trạng anh không được tốt, thông cảm chút xíu nha.
Về tới phòng làm việc, sao mỗi lần tôi ngó qua cái mặt con quỷ kia lại nghe bực quá xá bực luôn. Con này thuộc dạng mềm nắn rắn buông, nó sờ thấy tui rắn nên buông lẹ, còn con nhỏ Huyền mềm xèo, dám nó bóp tận tình tới chảy nước ra mới chịu thôi. Kêu không bỏ qua cho nó, chứ thiệt tình tôi cũng chưa rõ mình sẽ làm gì. Đụng chạm thì nó đâu đụng chạm tới tôi, nhỏ Huyền với tôi cũng chỉ sơ giao, lấy cớ gì để mà binh vực con nhỏ, chưa tính chuyện con nhỏ luôn tránh né ba cái vụ này. Thở dài một cái. Không lẽ kêu giang hồ tới rạch mặt con nhỏ này cho bõ ghét. Nhưng vậy không có ổn chút xíu nào, thiệt tình khó xử quá đi thôi.
Nói tới giang hồ, tôi bất giác lại nhớ tới lão già dịch. Từ bữa ra trại, lão cũng lu bu suốt, lại thêm cái tật nghiện ngập bỏ không nổi nên 2 anh em cũng ít khi gặp mặt. Đợt này tôi ở nhà hoài, dễ chừng vài tháng cũng chưa có gặp. Lững thững đi ra ngoài hành lang, tôi móc điện thoại. Số của lão tôi lưu lại với cái tên “GD” – mấy lần lão tò mò ngó rồi kêu sao lại lưu số tao như vầy, tôi đều tặc lưỡi kêu:
– GD là gia đình đó anh. Em coi anh như người trong gia đình nên lưu lại như vầy cho dễ nhớ, thắc mắc hoài.
Lão mà biết sự thật đó chính là chữ viết tắt của Già Dịch, chắc lão táng tôi sưng mỏ lắm. Giờ, cái giọng lè nhè bù bựa của lão đang vang lên trong máy:
– Có chuyện gì đấy thằng nhóc ác?
Dễ giận thiệt, làm như tôi là thứ người gì đâu chỉ chăm chăm nhờ vả lão hay sao mà câu đầu tiên nghe đã muốn cúp máy luôn. Tôi kìm cơn giận, nhỏ nhẹ nói vô máy:
– Tối anh rảnh không, đi ăn với em chút đi. Lâu quá rồi không có gặp anh, tự dưng bữa nay thấy nhớ quá.
Thiệt tình tôi muốn nói là lâu lắm không gặp anh, không rõ sống chết ra sao nên gọi điện hỏi thăm vầy thôi. Nhưng lão già dịch ưa nịnh tin liền. Nghe tiếng lão cười hích hích trong máy, tôi mường tượng ngay ra khuôn mặt hí hửng của lão. Nghe em út thổ lộ vậy không khoái muốn xỉu mới là sự lạ.
– Được rồi, tối tao tới. Ăn quán nào mày?
– Quán cũ đi anh. Chỗ bữa trước anh em mình ăn đó.
Già dịch thích ăn đồ hải sản, mạn quận 3 có một tiệm làm cua rang me ăn rất ổn. Quán có sân vườn rộng, nằm ở đường hẹp ít xe cộ đi lại, ngồi nhậu rất đã. Lão già dịch ậm ừ một tiếng, la:
– Mày mời thì mày trả tiền đó nha thằng nhóc ác!
Quỷ mặt mụn được tôi kêu đi nhậu, mừng muốn xỉu luôn. Thiệt tình sao thằng này nó giống con nít thấy ghê luôn, tối ngày cứ nghe tới ăn chơi là mắt sáng ngời ngời. Hẹn 7h, mới có hơn 6h xíu đã thấy cái mặt nó lù lù trong phòng, cái miệng tía lia:
– Bữa nay thắng độ hả đại ca?
Khi nào nó vui, nó kêu tôi là đại ca. Ba lúc nó buồn, nó chuyển tông mày tao cái rụp. Tôi nằm ườn trên ghế, kêu:
– Thì lâu quá không đi nhậu, kêu mày đi cùng cho vui chớ có chuyện gì đâu.
Quỷ mặt mụn gật gù, coi bộ khoái chí ra mặt. Nó được đi đâu ké cùng tôi nó cũng khoái hết trơn, như thể kiếp trước nó nợ tôi món gì lớn dữ lắm vậy. Gật gù chán chê, nó làm tôi một câu té ngửa:
– Vậy nhậu xong có đi tiếp tăng 2 tăng 3 không đại ca?
Đi cái đầu mày đó! Ngó vẻ mặt hung ác của tôi, mặt mụn cười trừ, kêu:
– Tại mỗi lần nhậu xong cứ thấy bức bối cái vụ kia, không giải quyết nó không yên.
Tôi cũng mặc kệ, không lý gì tới cái bản mặt mụn biến thái của nó. Thằng quỷ được đà lại lảm nhảm:
– Mà bữa đi cùng với đại ca đỏ ghê luôn, kiếm được em Mimi ngon dữ dội. Chắc lát nữa lại kêu ẻm qua phục vụ chơi.
Tôi ngó thằng quỷ, kêu:
– Mimi là con mèo hay con chó vậy mày?
Thằng quỷ tặc lưỡi, kêu:
– Đại ca lạc hậu quá đi. Mimi là nghệ danh của mấy ẻm thôi, làm cái nghề này mấy đứa dùng tên thật. Chưa kể mấy em tên Mít, tên Na, tên Chuối, nghe cái tên quê mùa khách nó chạy luôn rồi, sức mấy mà gọi.
Tôi cũng phì cười với cái từ “nghệ danh” của thằng quỷ. Nâng tầm cái nghề này lên tới mức nghệ thuật chắc thế gian cũng chỉ có mình nó. Đột nhiên trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ. Tôi thủng thẳng gật đầu:
– Được, lát tao với mày ra chỗ cũ đi. Nhậu xong rồi tính.
……………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………..
Lão già dịch luôn đúng hẹn, chưa khi nào tới trễ hết trơn. Vừa bước vô quán, đã thấy cái thân hình loắt choắt của lão ngồi thù lù trên ghế, ngó nghiêng cái menu. Lão già có style ăn mặc khỏi đụng hàng luôn nha, sơ mi quần âu bỏ thùng đàng hoàng, có điều dây lưng lúc nào cũng kéo lên tới qua rốn, nhìn bảnh không khác gì chủ tịch xã. Ngó thấy tôi, lão vẫy vẫy tay một cái rồi lại cắm cúi xuống chọn tiếp. Tôi đi xuống cạnh lão, kéo ghế ngồi xuống. Lão già nhìn hom hem hẳn so với thời gian trong trại. Ra ngoài không ai quản, lão hút chích từa lưa bảo sao không ốm nhom ốm nhách. Tôi ngó lão vừa thương, vừa bực, tính nhẹ nhàng khuyên lão vài câu nhưng cũng đành bất lực. Lão mà nghe lời tôi, chắc trời cũng sập mất. Lão già ngước lên thấy cặp mắt của tôi, khịt mũi một tiếng đầy bất mãn:
– Mày làm gì dòm tao lom lom vậy? Mắt còn xài không?
Thiệt tình vừa tính quan tâm chút, nghe xong lại muốn đổi ý đục vô mỏ liền. Tôi kéo thằng Nghĩa qua, giới thiệu với lão vài câu. Lão ừ hử một tiếng cho qua, làm như không để ý tới thằng nhóc, quay qua nói chuyện tầm phào với tôi. Tính lão vậy, ít khi để ý tới bạn bè của đám nhóc. Đang chuyện trò như bắp rang đủ thứ từ trại ra tới ngoài đời, từ ngoài đời vô trong trại, tôi bỗng chết điếng người khi thấy một cái bóng quen quen: nhỏ Huyền. Con nhỏ mặc bộ đồng phục của tụi tiếp thị rượu, cái chân vẫn còn tập tễnh nhưng ráng bước thật lẹ, rót rượu vô từng cái ly của đám khách đang say xỉn. Bữa nay con nhỏ bỏ kiếng, xõa tóc ngó lạ ghê. Trước giờ tôi chỉ ngó thấy nó trong công sở, chưa khi nào thấy nó mặc qua đồ khác. Không dè con nhỏ mặc 3 cái đồ tầm bậy này, thay đổi tóc tai chút xíu mà tôi nhìn cũng xém chút nhận ra không nổi. Lại thấy con nhỏ cười gượng gạo, cầm chai rượu trên bàn rót vô đám ly coi bộ lóng ngóng thấy thương luôn. “Chắc con nhỏ mới làm được vài bữa” – Tôi nghĩ vậy.
Tiếp thị rượu ở mấy quán sang trọng một chút là một nghề khá hời. Trừ phần trăm bán rượu, tụi nhỏ tiếp viên sống bằng tiền bo của khách. Đám khách sau khi nhậu biêng biêng sẽ hào phóng đột ngột, nhất là với một con nhỏ rót rượu xinh xắn và biết chuyện trò. Có điều, cái gì cũng có giá của nó hết trơn. Đổi lấy mấy đồng tiền sặc mùi rượu mạnh kia, mấy con nhỏ phải ráng mà chịu đựng mấy lời cợt nhả của đám say, đôi khi lại cả vài động tác sàm sỡ từ những đôi tay thiếu kiểm soát. Cũng hên, mấy quán sang trọng khách khứa cũng biết tự trọng hơn một chút, bởi vậy con nhỏ Huyền làm tại đây tôi cũng bớt lo lắng phần nào. Ủa mà sao tôi cứ lo lắng cho con nhỏ này hoài vậy?
Quỷ mặt mụn thấy gương mặt tôi nghệt ra, nhìn chăm chăm về phía con nhỏ thì cũng gương mắt ngó theo. Ngó xong cười nham nhở:
– Mắt đại ca tinh hơn cú mèo luôn, nhìn trúng phóc con bé đẹp nhất quán. Xem nào, nó tiếp thị Chivas à, gọi một chai 21 uống nhé?
Tụi nào mặc đồ của Chivas sẽ phục vụ cho khách uống Chivas, tụi mặc đồ của Remy sẽ phục vụ cho khách uống Remy, đại loại vậy. Quỷ già cũng liếc xéo tôi, gương mặt hậm hực:
– Cái loại dại gái có chết cũng không bỏ được.
Tôi bị oan uổng quá trời luôn, tính cự lại nhưng không nổi … bởi còn đang bận gục mặt xuống bàn, chỉ kịp la nhỏ với thằng quỷ mặt mụn:
– Gọi Smirnoff, thằng ngu!
Con nhỏ đã tiến tới sát rạt bàn tôi. Hy vọng nó cận, hơn nữa tôi gục nguyên cái mặt xuống bàn như vầy nó nhìn cũng hổng ra. Mà con nhỏ coi bộ cũng không thấy thiệt. Chỉ nghe con nhỏ cất cái giọng ngượng nghịu, khác xa với mấy nhỏ tiếp thị rượu mồm mép tía lia:
– Em… em mời các anh uống rượu của hãng ạ!
Thằng quỷ mặt mụn cười khả ố. Thứ nó cứ hễ thấy gái là quên sạch mọi chuyện, tôi mới dặn nó cách chừng 2 giây đồng hồ mà nó quên mất tiêu luôn. Lại nghe nó ỡm ờ:
– Mời tức là uống không mất tiền, đúng không em?
Tôi nghe mà trong bụng bực bội quá xá, cái chân len lén dẫm mạnh trúng bàn chân thằng quỷ. Nghe nó la một tiếng, coi bộ cũng tỉnh cơn mê gái:
– À à thôi, tụi anh uống Smirnoff, em gọi dùm anh luôn đi.
Nghe con nhỏ dạ một tiếng rồi tập tễnh bước đi, tôi mới dám ngẩng mặt lên dòm. Mắt lão quỷ đang nhìn chòng chọc vô mặt tôi nghi ngờ và khinh bỉ:
– Mày lại làm gì rồi trốn con nhỏ phải không? Cái thứ người gì đâu tối ngày kiếm con gái nhà người ta ăn hiếp rồi chạy làng, thiệt tình tao không ngờ đó!
Mặt mụn cũng đang ngó đăm đăm vô tôi, nhìn cái điệu bộ xem chừng cũng đồng tình với nhận định tầm bậy của lão già lắm. Tôi cười khổ, không biết giải thích ra sao. Thiệt tình ngày gì đâu mà oan uổng quá trời oan. Cũng hên, thằng cha phục vụ bàn tới giải nguy cho tôi bằng nguyên khay đồ ăn bốc khói nghi ngút. Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt cảm kích, tự dặn lòng lát nhớ mặt để bo thật đậm, hồ hởi đưa chén đũa ra trước mặt lão già:
– Thôi ăn đi anh ơi, lâu quá không được ngồi nhậu với anh, bữa nay hết mình nha anh Ngọc!
Lão ngó xéo tôi một cái rát rạt, rồi cũng cầm đũa lên ăn. Tôi rót rượu tràn vô 3 cái ly, cụng túi bụi. Thiệt tình, đời tôi uống rượu nhiều, nhưng chẳng có lúc nào tôi nhớ sâu đậm bằng những bữa rượu trong trại cùng với lão. Một quãng thời gian đáng quên và đáng nhớ. Rượu và mì tôm. Lão già và 2 con nhỏ. Trường trại và những ân oán giang hồ bậy bạ. Sau này ra ngoài đời, mỗi khi nhấp môi thứ rượu Smirnoff, không khi nào tôi quên được lão và 2 con nhỏ.
Lão già coi bộ cũng có tâm trạng, uống tì tì. Thường thì dân chơi ken thường không uống rượu, theo lý giải của đám nghiện thì rượu làm mất tác dụng của ma túy, mà hơn nữa khi uống rượu xong lại thèm. Nhiều trường hợp uống rượu xong chích vô cho cố, sốc thuốc nằm tại trận. Lão già không có vậy. Lão thuộc dạng chơi “hai mang”, tức là cả rượu và ma túy đều dùng tuốt. Tửu lượng lão cùng xoàng, bởi vậy hết một chai đã thấy lão ngà ngà. Cái mắt lim dim, cái tay nhịp nhịp coi bộ tính ca “Đồi thông hai mộ” nữa à nha.
Quỷ mặt mụn coi bộ khoái mấy vụ trường trại dữ lắm. Nghe tôi và lão già nói chuyện với nhau mà chăm chú như nuốt từng lời. Ngó cái bản mặt tò mò hóng hớt của nó, tôi nghi nếu không ai cản, nó dám xin vô trại ở thử một bữa cho biết mùi đời lắm. Thứ công tử bột chỉ khoái ăn chơi như nó, vô trại xong ra chắc đập tôi chèm bẹp vì sống trong đó hổng giống với những gì tôi tả hết trơn.
Tôi cũng hơi say. Chai thứ 2 sắp cạn tới nơi, chuyện vẫn nổ đều đều. Mặt mụn thấy mấy cái ly đã hết, với tay lấy chai rượu tính châm thêm. Đột nhiên phía bàn rượu trong góc, tiếng con nhỏ Huyền la lên nho nhỏ, kèm theo tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng:
– Anh làm gì kỳ vậy?
Tôi ngước mắt qua. Con nhỏ đang lúng túng chạy ra xa khỏi cái bàn, cái chai Chivas 25 vỡ tan tành dưới chân bàn. Mấy thằng nhóc mặt mũi bậm trợn đang cười khành khạch, coi bộ khoái chí dữ lắm. Một thằng thủng thẳng kêu quản lý:
– Nè, chai rượu tụi tôi uống chưa tới 2 ly bị con nhỏ này làm vỡ, tính sao đây?
Cha nội quản lý mặc áo trắng vội vàng chạy ra, làm bộ phân bua gì với mấy thằng nhóc rồi quay qua con nhỏ nghiến răng kèn kẹt. Chivas 25 ở chỗ mắc dịch này tính bét ra phải tầm 8 triệu, dù không biết tại sao con nhỏ làm vỡ nhưng nó không tính lên đầu con nhỏ biết tính vô đâu? Gương mặt con nhỏ tái mét, đầm đìa nước mắt, không hiểu vì bị mấy thằng nhóc ác sàm sỡ hay nghe cái giá tiền khủng khiếp của chai rượu nó vừa làm vỡ dọa tới phát khóc. Gương mặt của tôi cũng đỏ bừng, không phải vì men rượu mà là vì thứ cảm giác phẫn nộ và uất ức thay cho con nhỏ. Có điều, nghĩ tới nghĩ lui, tôi thở dài, khều thằng Nghĩa:
– Mày ra nói với thằng quản lý chai rượu đó tính phần mày đi, tội con nhỏ quá!
Mặt mụn gật gật đầu. Thằng này ưa coi phim một cây, mấy vụ anh hùng cứu mỹ nhân này nó mơ còn không nổi ấy chớ! Thấy nó qua bên chỗ con nhỏ và thằng cha quản lý, vỗ vai nói gì đó, gương mặt cha quản lý cũng giãn ra, còn con nhỏ thì cúi đầu lí nhí. Có điều mấy anh nhóc ác không được vui vẻ như vầy. Một ảnh coi bộ hơi nóng tính, đập bàn la:
– Đù má, tính anh hùng cứu mỹ nhân hả con? Rượu tụi tao nó làm vỡ, mắc mớ gì tới mày mà qua đây? Tính kiếm chuyện hả?
Mặt mụn có cái ưu điểm là nhát chết số một. Run rẩy quay qua phía tôi, tôi cũng run rẩy ngó qua chỗ khác. Không phải tôi sợ đám nhóc ác à nha, có lão quỷ này ngồi cạnh tôi còn sợ lão … gây ra án mạng không chừng. Nhưng tôi sợ con nhỏ cũng ngó theo cái ánh mắt của thằng quỷ mặt mụn, lúc đó người chết sẽ chính là tôi. Y như rằng, cái giọng du côn của lão già đã cất lên:
– Rượu vỡ rồi thì qua bàn em uống nè mấy anh.
Mấy cặp mắt dòm chưng hửng qua – tôi đoán vậy bởi tôi ngó qua chỗ khác đâu có thấy mẹ gì. Nghe tiếng chân lạch bạch chạy tới, tôi nhắm nghiền mắt, chờ đợi một tiếng “choang” vang lên, nhưng không biết từ đầu lão già dịch hay đầu mấy ảnh. Nhưng không phải, chẳng có tiếng “choang” nào hết ráo trọi, có mỗi tiếng chào hỏi rụt rè cất lên:
– Ủa anh hai qua đây khi nào vậy? Tụi em ngồi trong góc không có thấy anh, không thì đã đem rượu qua mời anh hai một ly rồi. Anh hai bữa nay đi cùng em út hả?
Tôi lé mắt qua, thấy lão già dịch đang gật gù, coi bộ đắc ý dữ lắm. Thiệt tình, ngày thường tôi cũng ưa coi mấy màn biểu diễn số má của lão, có điều lúc này tôi chỉ mong lão nhanh nhanh chóng chóng đuổi cổ mấy thằng du đãng mắc dịch này đi cho lẹ, khỏi mất công con nhỏ ngó thấy tôi. Nhưng thứ gì tôi ghét thì y như rằng lão già sẽ làm bằng được. Lại nghe cái giọng kẻ cả của lão kề cà:
– Đúng rồi đó mày. Em út tao là cái thằng mới bị mày chửi đó!
Quán ồn nên tôi không có nghe thấy tiếng mồ hôi thằng nhóc chảy tong tỏng, nhưng tôi đoán vụ này có chắc luôn. Thấy giọng thằng nhóc hạ xuống thấp tới thảm hại:
– Em xin lỗi anh, tại tụi em không có biết ảnh là em út anh. Để em qua xin lỗi ảnh một câu nha anh hai.
Lão già dịch lại làm thinh một hồi cho tim thằng nhóc ác đập solo thêm một trận, thủng thẳng kêu:
– Bộ thằng Dũng dạy tụi bay ra đường kiếm chuyện với người ta vậy hả? Nó cũng ngon quá ha.
Giọng thằng nhóc muốn méo xẹo đi luôn.
– Dạ không có anh hai. Cái này là tụi em làm bậy, mai mốt không có nữa đâu anh hai.
Lão già dịch phất phất tay coi bộ chán ngán, la:
– Được rồi, đi lẹ đi tao còn uống rượu. Ngó cái mặt tụi bay phát ớn uống hổng vô!
Thằng nhóc ác như được đặc xá, đi thẳng một mạch tới cha nội quản lý, cố ý nói thật to:
– Bàn anh hai kia lát tính vô tôi hết luôn nha.
Xe dừng cái két trước cửa khách sạn cũ. Đám tiểu yêu như thường lệ bu lấy xe đon đả mở cửa. Lão già chui ra đầu tiên, ngật ngưỡng đi vô trong quán. Mấy đứa nhỏ coi bộ không biết lão, đưa cặp mắt nghi ngờ ngó về phía thân hình loắt choắt, xem chừng có vẻ sợ lão chui vô đây lỡ bị mấy ẻm đè gãy xương cũng phiền phức à nha. Lại thấy lão ngó nghiêng một chặp, gật gù ngồi xuống bàn nước, vẫy tay kêu một thằng nhỏ tới:
– Thằng Nam đâu nhóc?
Mặt chú nhóc lộ ra vẻ bất ngờ. Nam chắc là tên thằng chủ cái tụ điểm này. Thấy lão khách già khọm gọi đúng tên chủ, chú nhóc hơi tần ngần, nhưng coi cái dáng của lão không giống công an gì ráo trọi nên nó cũng có vẻ yên tâm hơn.
– Anh Nam đi công chuyện anh à. Có chuyện gì cần không anh?
Già dịch lắc lắc đầu, la:
– Công chuyện mẹ gì cái thằng đó. Nó rúc ở đâu thì kêu nó xuống đây ngồi tao hỏi thăm chút, lẹ đi nhóc.
Thằng nhóc chưng hửng ngó lão một chặp rồi lại ngó qua đám bảo kê mặt mũi cũng đang nghệt ra nốt. Nghe giọng lão giống giang hồ đi thu tiền phế chớ đâu có giống khách tới chơi. Có điều thằng nhóc cũng lanh, làm mặt tỉnh bơ kêu lão:
– Dạ anh hai tên gì, có gì em gọi điện qua báo với anh Nam.
Già dịch chưa kịp trả lời, một em già thướt tha đã nhào tới, mắng té tát:
– Thằng quỷ này không biết trên dưới gì hết, anh hai đừng có chấp nó nha. Còn không mau kêu ông Nam xuống đi, bắt ảnh đợi hả?
Thằng nhóc lủi mất tiêu. Lão già dịch mắt vẫn lim dim, tay nhịp nhịp vô bàn. Cái tật của lão vậy, hễ rượu vào là làm cái bộ giống như nghệ sĩ vậy, nét thấy ớn. Mụ già lại đon đả ngồi kế lão, cái miệng tía lia:
– Lâu lắm rồi mới thấy anh Ngọc qua đó nha. Bữa nay để em điều cho anh Ngọc mấy con nhỏ đúng gu của anh luôn, anh chịu không?
Tôi tính kêu bả: Vậy tự bà phục vụ ổng đi, cái tướng bà giống người yêu cũ trong trại của ổng lắm đó, nhưng sợ lão quê nên bỏ. Lão già gật gù, không nói thêm gì nữa. Thằng quỷ mặt mụn thấy không ai quan tâm tới mình hết trơn, mặc cảm kéo tay bả:
– Nè, em Mimi bữa nay rảnh không chị, kêu ẻm qua đây được không?
Thím đang cua giang hồ ngon trớn bị làm phiền, cái mặt cau lại thấy ớn. Lão già dịch lại thủng thẳng:
– Tụi nó đi cùng anh đó, nó thích con nào kiếm đại cho nó đi!
Nghe em út anh đại, mặt bả giãn ra liền. Cái miệng lại liến thoắng:
– Trời đất ơi, sao anh Ngọc hay quá trời hay luôn, đám em út đứa nào coi tướng tá cũng như diễn viên hết trơn. Coi chừng đám gái của em ngó thấy nó mê luôn nghỉ làm là chết em luôn đó!
Tôi muốn ói quá trời. Nói câu đó với tôi … nghe còn được, kèm thêm thằng quỷ mặt mụn vô thấy ngay xạo một cây. Thứ tướng nó chắc đóng phim hài hoặc phim kinh dị, phim tài liệu về mấy người số phận không ưu đãi được chớ diễn viên cái mẹ gì. Lại thấy mụ già quảy quả móc điện thoại, chạy ra xa xì xồ một hồi. Quãng chừng 10 phút sau, một con taxi cóc cáy tới liền. 2 con nhỏ lon ton đi ra, thấy mụ chỉ tay về phía đám người tụi tôi thì mắt sáng ngời. Già dịch hất hàm qua phía tôi, la:
– Mày không kêu gái đi tính ngồi đây cua em già đó hả?
Em già cũng chạy lại phía tôi, ỏn ẻn:
– Cưng này bữa trước qua đây mà không có chịu em nào hết trơn. Ngó cái tướng em biết ghệ quá trời rồi, đâu có ham mấy thứ này. Nhưng bữa nay đổi gió một lần đi ha, chị đảm bảo cưng làm xong ghiền tới bỏ ghệ luôn, con nhỏ nào không làm cưng vui cứ nói chị, mai chị cho nó ra đường cái một.
Tôi lé lé mắt ngó bả:
– Tui thích con nhỏ Phượng bữa rồi đó, chị kiếm con nhỏ đó được không?
Mặt mụ già ngắn tũn. Không dè mới nổ xong bị tôi làm một phát im bặt. Mụ bẽn lẽn cười trừ:
– Trời đất ơi cưng làm khó chị hoài à. Con nhỏ đó giờ nó đâu phải gái của chị, nó là gái tự do nhảy dù mà cưng. Mà nó cũng không có đi khách nhiều đâu, nó cặp kè với mấy cha dê xồm bên ngoài thôi à.
Đang chán nản ngó cái bản mặt xạo ke của mụ, lại nghe một giọng cô hồn vang lên:
– Vụ gì khó dữ vậy chị Sương?
Tôi quay qua. Một thằng cha đen thùi lùi, tướng tá bặm trợn du đãng đang cười cười, ngồi kế lão Ngọc, tay choàng qua vai coi bộ thân thiết lắm. Chắc là thằng cha mới được lão kêu xuống hồi nãy, Nam gì đó. Quỷ già gật gù chỉ qua tôi, kêu:
– Em út tao đó Nam. Thằng này giỏi nhất món kiếm chuyện với làm phiền người khác đó.
Quê nha. Sao giới thiệu gì kì cục dữ vậy trời. Cha nội Nam đưa tay qua bắt tay tôi, cái dáng điệu tự tin và đàng hoàng ghê gớm. Tôi cũng có cảm tình với lão này, hơn nữa cũng lờ mờ nhận ra tính cách lão này không hề giống với đám giang hồ tép riu thường gặp kia. Sở dĩ tôi nói vậy là bởi khi gặp lão Ngọc, cha nội này không hề xun xoe nịnh bợ, không kiểu khúm núm hạ mình mà chỉ tỏ vẻ thân thiết như kiểu anh em, chưa kể còn bá vai khoác cổ lão. Lão già ghét nhất cái kiểu thân mật vậy, thân quen lắm mới dám làm chứ không phải chuyện chơi.
Mụ già quay qua cha du đãng mới tới, làm mặt khổ than thở:
– Cậu em đây kêu chị kiếm một con nhỏ, mà con nhỏ đó lâu rồi nó đâu có đi khách. Nó qua làm gái bao lâu rồi mà.
Lông mày cha du đãng nhíu lại:
– Con nhỏ nào chị Sương?
– Con nhỏ Phượng đó Nam. Con nhỏ cao ráo trắng trẻo hay kén khách đó, Nam có nhớ không?
Du đãng “à” lên một tiếng, làm bộ suy nghĩ một hồi, kêu:
– Tưởng ai, hóa ra em khoái con nhỏ đó hả? Cũng hơi khó đó nha, tụi này có chút tiền nó cũng chảnh chọe dữ lắm, nhưng cứ yên tâm là anh làm được. Thôi ngồi uống rượu đi ha, đêm nay cho anh mời anh Ngọc và các em một bữa, không thoải mái anh đóng cửa tiệm này luôn.
Có nét dữ à nha. Không kiếm nổi con nhỏ kia tôi bắt lão đóng cửa tiệm thiệt đó, không giỡn đâu nha. Tính nói vậy nhưng ngó bản mặt lạnh te của lão, tôi cũng cười trừ cho qua chuyện. Thiệt tình tôi cũng hơi mù mờ, không chắc phải con nhỏ đó hay không nhưng dù sao ôm mối nghi ngờ trong bụng cũng chẳng phải cái gì hay ho cả. Thử đại một lần, trúng thì trúng không trúng thì trật, mất vài ml tinh trùng chớ có mẹ gì đâu. Chưa tính đi cùng già dịch còn được miễn phí, sướng gì đâu!
Ai dè cha nội này nhà cũng buôn lựu đạn gì đó, gọi điện tới lui cỡ nửa tiếng chẳng thấy con quỷ nào tới ráo trọi. Lát sau, cái mặt hằm hằm bước qua phía bàn tụi tôi, giọng nghe có vẻ bực bội:
– Con nhỏ này lên đời rồi chảnh chọe dữ luôn. Bữa nay chắc anh không kiếm nó được cho em, em để lại số điện thoại cho anh. Không bắt được con nhỏ này phục vụ em, anh cũng bỏ nghề nuôi đào luôn.
Tới nước này tôi cũng đành giả lả:
– Trời đất có chuyện gì đâu anh, không kiếm được nhỏ đó thì dùng nhỏ khác, tại em thấy ấn tượng với con nhỏ đó thôi, ai dè làm khó anh dữ vậy.
Nói thì nói vậy, tôi vẫn len lén đưa ngay số điện thoại mình cho lão. Giang hồ mà, nói được mà làm không được mất nét ráng chịu nha.
Kể cũng ngộ, từ khi trở về sau bữa nhậu, tôi khoái nhìn con nhỏ Trang một cách nham hiểm à nha! Bắt được thóp của nó, sẽ bắt nó làm gì đây ta? Nghĩ tới việc cái bản mặt chanh chua của nó cúi xuống hì hục BJ hoặc lột nguyên bộ đồ trên người ngó coi sao, bỗng dưng thấy hứng dữ dội luôn. Con quỷ này cũng phát hiện ra ánh mắt đen tối của tôi, chắc chửi thầm trong bụng dữ lắm nhưng nó không có nói ra miệng.
Con nhỏ Huyền lại trở về với cái bộ dạng ngày thường. Thiệt tình con nhỏ có cái tài giống như tụi diễn viên vậy. Ngày thường, nó mang một cặp kiếng dày cui, cái tóc cột lại đơn giản, mặt mũi không make up nhìn chỉ tầm trung bình khá. Tôi nhận ra rằng thứ làm xấu con nhỏ nhất chính là cặp kiếng – không hiểu con nhỏ cố tình làm vậy hay thằng cha bán kiếng chơi xỏ nó mà cặp kiếng nhìn chẳng ăn nhập gì với cái mặt hết trơn. Gọng to xù, quê một cục, cái mắt và lông mày của nó biến mất tiêu sau cái mắt kiếng bự tổ chảng. Chưa tính mái tóc dài rất mượt nó cột lại bằng mỗi chiếc dây thun loại 500 đồng một lố, nhìn quê mùa và xấu xí hết sức, nhưng rất hợp với mấy bộ đồ thời trang công sở hàng chợ nó hay mặc. Tôi nghĩ có lẽ không phải con nhỏ không biết làm đẹp, bằng chứng là khi nó đi tiếp thị rượu ngoài quán, nó trang điểm có chút xíu, bỏ kiếng thả tóc, bận váy vô nhìn khác một trời một vực. Chắc con nhỏ cũng muốn mình thật bình thường, bởi sự đẹp đẽ và có nhan sắc trong công sở coi bộ cũng không phải điều gì tốt đẹp cả. Làm mồi cho đám dê xồm mặc sơ mi thắt cravat thì có gì hay ho chớ!
Bữa nay con nhỏ Trang nghỉ theo lịch, phòng chỉ có tôi và nhỏ Huyền trực. Con nhỏ ngó mặt mũi có vẻ buồn rầu, tôi hỏi gì cũng chỉ trả lời lấy lệ. Thấy nó vậy, tôi cũng làm thinh. 2 đứa im lặng làm công chuyện của mình tới xế trưa, trời bỗng đổ mưa cái rào. Ác dữ nha, nãy giờ không chịu mưa đi, sao tới sát rạt giờ cơm dở chứng mưa là sao? Tôi ngó lên trời vẻ mặt đầy bất mãn. Ngày thường tầm nào cũng ăn cơm đúng giờ này, giờ quá bữa chút nghe cái bụng cồn cào dễ sợ. Thấy mưa chẳng có cái dấu hiệu gì sắp tạnh, tôi than thở:
– Sao mưa trúng phóc ngay lúc anh đói bụng vậy Huyền ơi!
Con nhỏ cười cười, kêu:
– Ráng xíu nữa tạnh mưa đi ăn cho ngon miệng anh à.
Đói muốn xỉu còn chờ đợi gì nữa. Tôi kêu con nhỏ:
– Thôi em ngồi trực máy nha, anh chạy ra ngoài chút coi sao.
Thả bộ long rong ra tới cửa, thấy mưa vẫn ào ào như trút nước. Mượn đại cái dù (ô) của nhỏ tiếp tân, tôi phăm phăm bước qua đường. Thiệt tình dù là thứ vô dụng bậc nhứt trong các thể loại chống mưa, đặc biệt là mưa lớn. Ra tới nửa đường đã thấy cả người dưới ướt nhẹp, tôi chán nản bỏ đại cái dù qua một bên, chạy lẹ qua bên đường. Quán cơm vắng hoe, chắc ngoài tôi cũng không có khách nào háu ăn tới mức đội mưa mà tới cả. Tôi kêu 2 suất đặc biệt, gói cẩn thận vô bọc nilon, lăng xăng chạy về. Ngó cái tướng tôi lúc đặt chân vô trong công ty chắc giống con chuột mới chui trong cống lên dữ dội, ướt lem nhem từ đầu tới đuôi, tụi nhân viên ngó chằm chằm. Tôi cũng kệ chúng, bước vô thang máy lên lầu. Về tới phòng làm việc, ủa sao cái cửa phòng lại mở he hé – tôi nhớ trước khi đi tôi có khép lại mà ta? Ngó vô, một cái bóng quen quen đang đứng lom khom, cái đít nhỏng ra, tay chống xuống bàn. Không thấy mặt, nhưng nhìn thời trang tóc biết ngay lão hói. Lão đang đứng ngay trước bàn con nhỏ Huyền, giọng điệu giả lả:
– Lát đi ăn trưa với anh nha Huyền. Mưa lớn dữ lắm, vô xe hơi anh đi ra tiệm ăn khỏi sợ ướt, được không em?
Thiệt tình muốn co chân đá vô cái đít đang nhỏng ra kia quá trời luôn, hên là tôi kìm được. Nhẹ nhàng đẩy cửa bước vô, con nhỏ nhìn thấy tôi mắt sáng lên như thấy cứu tinh, còn cha già hói chim ngắn thì mặt mũi cau có thấy ớn. Tôi kệ lão, bơ bơ đi về chỗ, mũi khịt khịt:
– Sao nghe mùi gì hôi quá đi Huyền ơi!
Con nhỏ ngơ ngác:
– Em đâu thấy mùi gì hôi đâu anh?
– Anh thấy hôi toàn mùi dê gì đâu, mắc ói quá!
Mặt lão hói đỏ bầm, răng nghiến kèn kẹt. Tính làm gì tôi đây trời? Tướng lão tính uýnh tôi phải chờ tới kiếp khác đi, đấu võ mồm với tôi cũng bỏ luôn đừng nghĩ kẻo mệt. Tôi ngó mặt lão, khoái trá cười hi hi, móc 2 hộp cơm, đẩy qua con nhỏ một hộp, kêu:
– Ăn trưa đi em, anh tiện mua luôn cho cả 2 đứa. Hình như bữa nay tụi hàng cơm làm thịt dê, hèn chi anh cứ tưởng lầm…
Lão già quay mặt đi, đóng cửa cái rầm, mặc tôi la vọng theo:
– Ăn cơm với tụi em nha anh Sinh!
Con nhỏ cười khúc khích, quay qua tôi nhìn đầy vẻ biết ơn:
– Em cảm ơn anh nha. Nãy giờ anh đi, em ở một mình trong phòng với ổng sợ hết hồn luôn đó.
Tôi ngó cái gương mặt nhẹ nhõm của con nhỏ, trong lòng cũng thấy được an ủi nhiều nhiều. Thiệt tình, con nhỏ không phải gu đàn bà ưa thích của tôi, nhưng không hiểu tại sao tôi luôn muốn chở che, bảo vệ cho con nhỏ. Chắc một phần tại nhỏ sống chịu đựng quá, cực quá, trong khi tôi lại có thừa sự nhân từ và tấm lòng hào hiệp …. (ọe)
Mưa rả rích hoài tới tận lúc tan sở. Ngày thường con nhỏ đi làm bằng bus, từ công ty ra tới chỗ đợi xe cũng phỉa mất 10 phút đi bộ lận. Tôi ngó cái mặt con nhỏ tần ngần, kêu:
– Lên xe anh đưa về đi, mưa vầy đứng đợi xe ướt hết luôn đó.
Con nhỏ dạ một tiếng gọn lỏn. Tôi đưa cái áo mưa cho nhỏ, nói nó mặc vô. Con nhỏ không chịu. Tôi cười khổ:
– Anh ướt sẵn rồi, ướt thêm chút nữa cũng đâu có sao đâu. Em mặc vô đi mà.
Con nhỏ nhất định không chịu là không chịu. Thiệt tình thứ người gì đâu cứng đầu cứng cổ quá trời luôn. Tôi cũng chịu thua con nhỏ, khoác cái áo vô, kêu nhỏ ngồi sau chịu khó núp vô vạt sau cái áo mưa cũng được. Nhỏ… chịu liền.
Tầm chiều muộn mưa rả rích lạnh à nha. Cũng hên sau lưng tôi có con nhỏ ngồi sau ấm sực. Một cái thứ mùi vị không ngào ngạt như ba thứ mỹ phẩm tầm bậy nhưng ngọt ngào và dịu nhẹ, giống như hương của đám hoa dại bên đường len lỏi vô từng hơi thở của tôi…
Nhà con nhỏ xa lắc lơ, tôi chạy xe phải cỡ nửa tiếng mới tới. Luồn lách vô một con hẻm nhỏ, tối mù mù, nhỏ kêu tôi dừng xe trước một dãy nhà. Cái này là nhà trọ chứ nhà cửa gì trời! Mỗi phòng chừng 18m vuông được chủ nhà xây sơ sài, phòng nào cũng giống hệt nhau, cửa gỗ sơn xanh, tường quét vôi trắng toát. Nhỏ bước xuống, mở khóa ngó tôi cười ngượng nghịu:
– Nhà em thuê đó, xấu hoắc à. Anh vô đây không được chê đó nghen.
Tôi cũng gãi đầu gãi tai cười trừ, bước vô phòng con nhỏ. Cái phòng nhỏ xíu nhưng ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng sao lại có tới … 2 cái nệm? Thấy tôi ngó nghiêng, nhỏ giải thích luôn:
– Còn đứa em trai em nữa đó anh. Nó lên đây ôn thi đại học, ở cùng với em luôn đó.
Ra là vậy. Tôi gật gù. Con nhỏ chắc làm thêm tối ngày để còn lo cho thằng nhóc ăn học nữa. Tính hỏi thằng nhóc đâu rồi không có ở nhà thì thấy một bản mặt lơ láo ngó vào. Ủa sao chỗ trọ cũng có đám nhóc ác bảo kê hay sao mà ngó thấy một thằng mặt mũi nhìn thấy ghét, trâng tráo y như … tui ngày xưa đang dòm mình chòng chọc. Tính la nó: “Mắt mày còn xài không thằng nhóc ác”, con nhỏ đã cười re, kêu thằng nhóc:
– Không chào anh Long đi Minh. Bạn chị đó?
Tôi té à nha. Sao con nhỏ nhìn hiền lành dễ thương vậy lại có thằng em trông như quái thú vậy trời. Thằng nhóc gườm gườm nhìn tôi như kẻ địch, chắc nghĩ tôi lừa tình nhỏ chị nó hay sao đó. Tôi nghệt mặt. Không lẽ vặn cổ nó ngược ra sau cho nó kêu ặc ặc cho bõ ghét? Con nhỏ thấy thằng em vậy, la:
– Sao nhìn ảnh kì vậy, không chào ảnh đi?
Thằng nhóc thà đừng chào còn đỡ, đằng này cái miệng nó mở ra có đúng 1 từ duy nhất: “Chào”. Nói xong lẳng lặng bước vô phòng ngồi, bật cái tivi lên coi, làm bộ coi tôi cũng chẳng khác … con gián lạc vô nhà nó là mấy. Tôi chưng hửng ngó qua. Cái cổ thằng nhóc còn có cả vết xăm à nha, đuôi con bọ cạp hay tôm tích gì đó ló ra nơi cổ áo. Thứ này giống mới đi trại về chớ ôn thi đại học cái gì trời.
Tôi cũng hơi sượng, kêu con nhỏ thôi anh về nghen. Con nhỏ tiễn tôi ra cửa, đôi mắt ái ngại ngó tôi:
– Thằng nhỏ còn con nít lắm, anh đừng có để bụng nha.
Nói chơi chơi cái vụ con nhỏ tên Phượng kia, ai dè lão để tâm làm thiệt. Tối đang ngồi, nghe chuông điện thoại báo một hồi, số lạ hoắc:
– Anh Nam nè. Long phải không? Con hàng em lựa anh kiếm được rồi đó. Rảnh thì qua nha!
Tôi nghe điện thoại mà thấy ngỡ ngàng quá đỗi. Thiệt tình cái chuyện vui sướng như vầy phải để cho người ta có thời gian chuẩn bị chớ, làm cái rụp vầy tôi trụy tim tính sao đây? Cũng đành cảm ơn lão vài câu, móc điện thoại gọi ngay cho quỷ mặt mụn kêu nó làm tài xế. Mặt mụn nghe đi chơi gái mừng muốn xỉu luôn, không chừng còn vượt luôn đèn đỏ tới cho thiệt lẹ.
Xe chạy bon bon êm ru mà sao tôi nghe tim mình nhảy từng hồi như xóc vô ổ gà ổ trâu gì đó vậy. Tôi chưa có chuẩn bị gì hết trơn, lỡ lát nữa chạm mặt con nhỏ không biết người bối rối là tôi hay nó nữa trời. Tới gần cửa khách sạn, tôi ráng hít vô một hơi thật sâu lấy bình tĩnh. Coi nào, giáp mặt con nhỏ mình sẽ nói câu gì đây? ” Bất ngờ quá ha em? ” – Không ổn. Câu này nghe thường quá. Hay “Wow, không ngờ đó nha” – Cũng chưa được. Nghe giống phim Hongkong quá. “Vô đụ thôi em” – Bỏ luôn. Nói câu này ra mất nét hết trơn.
Đẩy cửa bước vô, sao nghe tim đập quá xá luôn. Cạnh cái bàn tiếp tân, cái mông quen thuộc đang đứng nhỏng nhỏng ra, coi bộ đang tán nhảm với mấy nhỏ phía trong. Tôi nghe máu dồn hết lên gương mặt, lấy hết can đảm vỗ nhẹ lên vai con nhỏ. Gương mặt tôi đã chuẩn bị sẵn một nét lạnh lùng và kiêu hãnh, giống như Al Pacino trong phim Bố già vậy. Khi con nhỏ quay mặt lại, tôi sẽ dùng chất giọng nhỏ nhẹ nhất, kèm một nụ cười sắc như dao: “Chào em, Trang!” Nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy câu này là ngon lành nhất. Vừa lạnh, vừa bóc tuột được cái thân phận thật của nó ra luôn!
Nhưng có lẽ cả đời tôi không có khi nào tính trước chuyện gì nữa đâu nha. Con nhỏ vừa xoay mặt lại, thiệt tình tôi chỉ muốn thốt ra duy nhất một câu: “Đậu móa, cái gì thế này?”
Không phải con nhỏ Trang. Con nhỏ này tướng nhìn sau giống y chang luôn, khác mỗi cái … khuôn mặt. Ngó cái bản mặt sững sờ của tôi, con nhỏ coi bộ lấy làm kì cục, cười cười hỏi:
– Là anh kiếm em mấy bữa nay đó hả? Ủa mà hình như em chưa gặp anh khi nào ha?
Con nhỏ mặt mũi khá ổn nha, nhưng thiệt tình tôi không có chút xíu tâm trạng nào với nó hết trơn. Tính kêu mặt mụn ra thế thân để chuồn về, gặm nhấm nỗi thất vọng tràn trề thì nghe giọng cô hồn quen thuộc đang cười, ra chiều thỏa mãn lắm:
– Được chưa em? Anh nói được là được mà.
Tôi cất liền bộ mặt đưa đám, trưng ra vẻ hưng phấn nhất có thể, xoay qua lão vồn vã:
– Thiệt tình em không dám nghĩ tới luôn. Cảm ơn anh nhiều nha, anh Nam.
Lão coi bộ cũng đắc ý dữ lắm, giục con nhỏ:
– Còn không đưa khách lên phòng đi em.
Tôi líu ríu bước theo con nhỏ mà muốn trượt chân té cầu thang quá xá. Thiệt tình, tâm trạng như vầy còn gì để mà đụ ịt. Mệt mỏi thấy ớn luôn. Có điều lỡ rồi nhắm mắt làm đại đi cũng có chết ai đâu. Có chăng chỉ mất chút phẩm giá cao quý mà thôi.
Tôi bước vô phòng, nằm phịch xuống. Con nhỏ từ hồi gặp tới giờ ngó tôi trân trân, có lẽ trong cuộc đời đi khách nó chưa gặp cha nội nào dị cỡ tui. Thứ gì đâu một hai chọn nó bằng được, nhờ cả giang hồ kiếm, cuối cùng khi gặp mặt lại nằm xuội lơ như con gà rù.
– Sao anh lạ quá vầy nè, bộ không thích em hả? Anh Nam nói dữ lắm em mới chịu anh đó, mấy cha kép già của em mà biết em bể hụi hết trơn luôn.
Tôi ngán ngẩm ngó qua con nhỏ. Cũng khá đẹp, nhưng tôi trước giờ không có cảm tình với mấy ẻm, chưa tính mỗi khi chơi đám này tôi đều hổng có chút xíu cảm xúc gì hết trơn. Tôi xoay con nhỏ lại, rờ rờ vô cái mông, lẩm bẩm:
– Sao giống quá vậy ta?
Thiệt tình thù hận cái mông con nhỏ này quá trời luôn. Bởi nó mà tui cực khổ biết bao nhiêu lâu, cuối cùng ăn nguyên trái đắng. Tui hăm hở lột luôn cái váy con nhỏ, mặc nó la bải hải:
– Làm gì nóng dữ vậy anh. Đợi em cởi đi.
Tôi kệ. Tay lột tuột cả quần lót và váy con nhỏ, mặc cho nó đứng tồng ngồng, mặt lộ vẻ hơi hoảng sợ. Bộ nghĩ tôi thứ bạo dâm gì đây, tui đoán chắc luôn. Mà quả thật tôi cũng đang muốn bạo dâm với cái mông con nhỏ thấy sợ luôn. Tôi đẩy con nhỏ chúi nhủi xuống giường, la nó:
– Đưa cái mông lên coi!
Con nhỏ líu ríu làm theo. Thiệt tình mông con nhỏ này cũng tính thuộc dạng đẹp đi, đầy đặn trắng toát, cái tư thế doggy cũng nghề, nhìn qua cũng thấy có chút hưng phấn. Bướm con nhỏ chưa có cà vạt, đám lông được tỉa tót cẩn thận nằm hàng lối đâu ra đó. Ở cái tư thế chúi mặt xuống gối này, lửa giận trong lòng tôi có phần được hạ xuống chút xíu bởi dù sao … ngó nó lúc này cũng không khác con nhỏ Trang là mấy. Tôi đeo đại cái bao vô, đút con cu cái roẹt vô bướm con nhỏ, mắt nhắm nghiền. Tưởng tượng nó là con nhỏ Trang cũng tạm tạm, dù sao bức xúc cũng được giải quyết phần nào. Có điều, con nhỏ này hay đi khách Mỹ đen hay sao đó mà thấy đút con cu vô giống như vô nhầm động Phong Nha vậy, chẳng bót chút xíu nào. Nhắp được vài cái, chán nản buông con nhỏ ra, la:
– Chơi cái trên nha em.
Con nhỏ lắp bắp:
– Nhưng đợi chút xíu em xức gel đã anh ơi!
Ngó cái tướng hùng hổ như tính trả thù đời của tôi, con nhỏ coi bộ quýnh quáng thiệt. Nó móc trong bóp lọ gel, thoa thoa lên rồi nằm líu ríu trở lại tư thế cũ. Tôi đút vô lần 2. Phải vậy chớ. Cái vụ này xem chừng giống hơn à nha. Con cu cho vô nghe bót hẳn, con nhỏ coi bộ cũng hơi khó chịu, khẽ oằn người. Tôi hăm hở nhấn mạnh từng chặp, có điều nếu ai ngó cái bản mặt tôi lúc này giống như đang tra tấn tù nhân chớ đâu phải làm tình. Thiếu chút nữa, mỗi cái nhắp tôi lại la lên kèm một câu: “Trang nè, Trang nè”. Vậy mới hả giận chớ!
Hì hục một hồi, rốt cuộc cũng xong chuyện. Tôi uể oải lê bước xuống sảnh, thấy quỷ mặt mụn đã biến đâu mất tiêu. Loại nó sức mấy ngồi đợi tôi ngoài ghế được, chắc chắn lại kiếm em Mimi Meomeo gì đó để vui vẻ chứ không có gì khác cả. Trúng phóc luôn. Ngồi chờ muốn dài cả cổ, vừa bực bội vừa buồn ngủ, dễ chừng cả nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy bóng thằng quỷ đâu. Đang bực dọc tính đạp cửa vô lôi cái mặt mụn của nó ra, đã thấy nó lù lù xuất hiện. Gương mặt coi bộ thỏa mãn rõ rệt, tay bá cổ một con nhỏ dáng mi nhon, mặt mũi khá xinh xắn. Chắc em Mimi meomeo gì của nó đây.
Thằng quỷ thấy mặt tôi hằm hằm, không để tôi kịp nổi cáu, chạy ngay tới giả lả:
– Về thôi đại ca, tối em ngủ cùng nha. Có vụ này hay đừng hỏi luôn.
Tôi cũng đành xuôi xị đi theo nó. Thiệt tình thằng quỷ này biết cái tính tôi tò mò, tối ngày lôi ba chuyện bí mật ra dụ. Lần này không có gì hay, nó sẽ biết tay tôi.
Vô tới phòng, thằng quỷ hí hửng móc trong túi ra một cây viết bự tổ chảng. Bộ … nó tính khoe nó biết chữ với tôi hay sao? Thấy tôi chống nạnh ngó lom lom, mặt thằng quỷ vẫn tự tin thấy ớn:
– Tao đảm bảo vụ này không hay không có lấy tiền luôn.
Thấy nó hí húi móc trong túi quần ra thêm một đoạn dây nhỏ xíu, cắm vô cây viết. Đầu kia nối vô ổ USB cái máy tính để bàn. Xong xuôi đâu đấy, thằng quỷ mặt vừa tò mò vừa khoái trá, với tay bật màn hình. Cái gì đây trời? Trên màn hình máy tính hiện ra cái … mặt mụn của nó đang cười nham nhở, kế bên là con nhỏ Mimi đang cởi đồ. Hay thiệt chớ không phải hay giỡn à nha. Cái cây viết có chút xíu mà camera nét thấy ớn, nghe được cả tiếng luôn. Ba cái đồ này coi phim điệp viên thấy hoài, bữa nay mới thấy tận mắt à nha. Thằng quỷ thấy tôi mắt không ngó vô màn hình mà nhìn thèm thuồng vô cây viết, mắt nghi ngờ đảo một vòng, la:
– Cái gì chớ cái này không có cho được đâu nha. Tao kiếm mãi mới được đó!
Tôi nở một nụ cười nham hiểm:
– Tao thèm vào lấy cái thứ này. Cho tao … mượn đi. Khi nào chán tao trả liền.
Thằng quỷ ôm khư khư cây viết, coi bộ tiếc rẻ dữ lắm. Đợi tôi chán chắc cũng nó cũng già rồi. Cuối cùng cũng đành xuôi xị:
– Để tao coi nốt đã.
Tôi cũng hài lòng với biểu hiện biết điều của thằng quỷ, mắt dòm vô màn hình coi thử coi chất lượng cỡ nào. Không tệ nha. So với mấy phim Yến Vi quay lén, cái này chất lượng cũng tương đương chứ không có kém chút xíu nào. Mà thằng quỷ bệnh thấy ớn, tôi nhìn nó làm với con nhỏ mà nổi da gà. Thứ gì đâu bệnh … y chang tôi à nha.
Cái loại viết có gắn camera này giờ có quá trời, nhưng đa phần là hàng Trung Quốc, chất lượng xa lắc xa lơ so với cây viết thửa này. Thời điểm đó, loại này hàng hiếm chớ bộ. Tính tôi cũng khoái mấy cái đồ công nghệ cao này dữ lắm, chưa cần biết sẽ dùng vào việc gì nhưng cứ tạm thời mượn đỡ đi, hay dở gì cũng có dịp dùng tới hết trơn. Mấy bạn đọc truyện có khoái thì lên mạng mua về xài thử, lỡ có quay lén bị bắt đừng có khai ra tôi à nha.
Thứ này thiệt tình ngó thì có hay, nhưng dùng có vẻ không ổn lắm. Ngoại trừ việc quay cảnh ghệ làm tình như thằng quỷ kia làm, coi bộ nó cũng không có tích sự gì nhiều thì phải. Tôi cũng chưa biến thái tới mức đem nó đặt vô toilet hay nhà tắm nữ, mấy vụ đó tôi không có ham. Hơn nữa, cái công ty khỉ khô của tôi cũng đâu có cái bí mật trọng đại nào mà phải vác đồ điệp viên vào nghe lén hay quay lén. Tôi đem quay chó, quay mèo vài bữa cũng thấy chán òm. Có điều ngoài việc quay và thu âm, nó còn viết được luôn, bởi vậy tôi cài đại vô ngực áo, coi như là cây viết bình thường cũng ổn.
Bữa nay tới lượt nhỏ Huyền nghỉ. Cái nơi tôi làm không có ngày nghỉ cố định, tuần thay phiên nhau mỗi đứa nghỉ một buổi. Bữa nào nhỏ Huyền nghỉ, bữa đó đối với tôi là ngày chán ngắt nhất trên đời. Còn một mình trong phòng với con quỷ cái mặt quàu quạu, dù đợt này nó ít kiếm chuyện với tôi nhưng chuyển tông lạnh te, tối ngày không làm việc thì nó chúi mũi vô tờ báo hoặc cái điện thoại hí hoáy bấm bấm gọi gọi, không khi nào nói với tôi một tiếng. Cũng hên, nó mà nói với tôi thêm câu nào chắc chuyển qua chửi lộn hoặc đánh lộn luôn, tôi nghĩ vậy.
Có điều bữa nay coi bộ khác à nha. Liếc đồng hồ tầm 11 giờ, con nhỏ tự động quay qua tôi, kêu:
– Anh Long chưa ăn cơm à?
Lạ lẫm à nha. Tôi ngó qua dòm nó:
– Tính mời cơm tôi hả?
Thiệt tình tưởng nó có đổi khác, ai dè cái mặt vẫn lạnh te, thủng thẳng:
– Anh mơ ngủ hả? Chưa đi ăn thì đi ăn lẹ đi để tôi còn đi. Nếu không tôi đi ăn trước!
Cụt hứng à nha. Tưởng nó có lòng tốt nhắc mình đi ăn, ai dè nó làm một câu trớt quớt vậy mới dễ quê. Tôi ngán ngẩm đứng dậy, xếp lại đống giấy trên bàn cho đỡ lộn xộn, lại ngó thấy cây viết nằm chình ình ngang bàn. Hay đó nha. Hồi nào tới giờ chưa thử quay con nhỏ này coi nó ngồi một mình làm gì, có vào web sex hay không ta? Tôi len lén bấm lên đuôi cây viết, làm bộ vô tình xoay cái camera về trúng phía con nhỏ. Không biết con nhỏ này có làm vụ gì hay ho không ta? Tôi không tin tưởng vào khả năng nó cởi đồ hay tự xử trong phòng lúc tôi đi vắng cho lắm, có điều thử một lần cũng đâu có chết thằng tây nào đâu.
Tôi bước ra khỏi phòng, kêu:
– Tôi đi ăn về trễ chút nha. Qua ngân hàng có chút công chuyện. 12 giờ về được không?
Con nhỏ vẫn cắm cái mặt xuống, giọng lạnh te:
– Được.
Thiệt tình tui cũng không mong chờ sẽ thu được kết quả gì khả quan cho lắm. Công ty người ra vô nườm nượp, khó có mấy vụ nóng bỏng xảy ra như tưởng tượng của mấy cha nội vừa comment phía trên đâu nha. Thứ gì đâu tối ngày nghĩ chuyện đen tối không! Sao không vô trang web sex mà coi cho đã, bày đặt vô lauxanh làm gì trời?
Có điều, tôi ăn cơm cũng hổng thấy ngon miệng chút xíu nào. Tính tôi vốn tò mò, dù không hy vọng nhiều nhưng hy vọng … ít ít thì cũng có chớ bộ. Hồi nãy mới mở miệng kêu đi tới 12h cho con nhỏ quỷ yên tâm, muốn làm gì thì làm, ai dè mới 11 rưỡi đã ăn xong xuôi hết trơn hết trọi. Tôi ngán ngẩm kêu thêm ly cafe, ngồi nán thêm một lúc nữa. Lâu lắc gì đâu.
Về tới phòng, ngó mặt con nhỏ tỉnh rụi. Dòm coi quần áo nó có xộc xệch gì không, ngó cả xuống đất coi có cái bao cao su dùng rồi nào ném ở dưới không, rốt cuộc chẳng có gì hết ráo. Nản toàn bộ. Con nhỏ thấy tôi về, phủi đít đứng dậy, lẳng lặng bước đi ăn cơm không thèm nói qua với tôi một tiếng. Bực à nha. Nhưng cũng hên, con quỷ này đi khuất mắt, phòng còn có mình tôi. Nở một nụ cười gian ác, tôi rút dây cắm vô cây viết, đầu kia nối vô máy tính. Tèn ten!
Cái camera chiếu ngay chóc chỗ con nhỏ ngồi. Từ chỗ tôi qua tới chỗ nó chỉ tầm 1m nên nhìn nét căng. Hồi hộp dữ dội nha. Tôi dán mắt lên màn hình, dỏng tai nghe động tĩnh ngoài cửa. Có động một cái là bứt dây bỏ cây viết vô túi lại liền, chúa mới phát hiện ra nổi. Ủa mà sao con quỷ cái này nó ngồi hoài vậy trời? Tôi tưởng nó giục tôi ra ngoài để ở trỏng nó có công chuyện gì dữ dội lắm, ai dè nó hết coi báo lại nghe điện thoại, hết nghe điện thoại lại soi gương. Nản ghê luôn. Tính cất luôn cây viết đi cho đỡ bực dọc, ai dè thấy màn hình đổi màu, sáng lên trông thấy. Kiểu này chắc có ai mở cửa phòng đó nha. Tim tôi đập mạnh một hồi. Cha béo hói chim ngắn chớ không có ai vào đây nữa. Từng dây thần kinh trong đầu tôi muốn căng ra, mắt chăm chú ngó vô máy tính. Ai dè … thằng quỷ bên kỹ thuật lóc chóc mang giấy tờ tới hỏi con nhỏ cái địa chỉ nhà. Thiệt tình, muốn chửi thề quá đi!
Bực dọc ngó chằm chặp vô cái màn hình, muốn đập một cái cho nó bể luôn, lại thấy con nhỏ hí hoáy móc điện thoại ra. Lại buôn chuyện nhảm nữa chắc luôn – tôi thở dài xuôi xị. Tưởng vớ được con cá bự, ai dè chờ muốn nín thở cả buổi quay được cảnh con quỷ … hổng làm gì hết trơn. Tôi uể oải buông dài người ra ghế, nghe cái giọng ẽo ợt của con nhỏ vọng ra trong loa:
– Anh hả, em nè. Ăn cơm chưa đó? Ráng ăn cho ngoan nha, em thương!
Rùng mình nha. Sao nghe con nhỏ nói tôi lại tưởng tượng ra cảnh lão béo hói đang quấn cái tã giấy, cầm bình sữa trẻ em mút chùn chụt là sao? Tính với tay tắt loa đi, nhưng cũng hên, tại tôi làm biếng ngồi dậy nên thôi bỏ. Giọng con nhỏ lại chuyển qua tông nũng nịu:
– Tối nay em tới anh mà. Thằng cha hói đó phải về với vợ con, đâu có làm phiền tụi mình buổi đêm được.
Tôi ngồi phắt dậy. Vụ này hay à nha. Người hói có sừng – phen này có khi lão Sinh lên mục chuyện lạ Việt Nam chớ không phải giỡn! Ngó lên cái màn hình, mặt con nhỏ cười đầy vẻ dâm tà, cái mỏ trề ra:
– Bày đặt ghen tuông nữa. Em khùng hay sao mà thích cha nội đó. Thứ gì đâu bụng phệ chim ngắn ngủn, có khi còn chưa bằng phân nửa anh nữa đó.
Lạnh toát người nha. Không dè bí mật công ty bị tôi phát hiện ra lãng nhách: trưởng phòng nhân sự chim chỉ dài cỡ 9 cm. Vụ này đồn ra ngoài, uy tín công ty chắc bể show luôn đó. Lại nghe con nhỏ nũng nịu:
– Thôi mà, nốt vài bữa nữa xong việc, em bai bai thằng chả liền ha. Em cũng mắc ói lắm chớ bộ, nhưng phải ráng nè. Thằng chả mới hôm qua dắt em đi xem đất đó, đồng ý mua rồi chỉ còn đợi làm giấy nữa là xong…
Quá nể đó nha. Có miếng thịt cỡ bàn tay đầy lông mà con nhỏ đổi ngang được miếng đất, thiệt tình đầu óc kinh doanh của nó Warren Buffet cũng về nhì luôn. Đang còn thổn thức vì tài năng của con nhỏ quỷ, lại thấy nó cười khanh khách coi bộ khoái chí dữ lắm:
– Anh khùng hả? Thằng chả sức mấy làm em có bầu thiệt được. Thứ chim ngắn ngủn đó coi chừng mấy đứa con trong nhà lão cũng là con hàng xóm đó anh. Em dọa lão thôi, ai dè lão sợ quýnh lên…
Ngất xỉu nha. Không dè cái chiêu xưa như trái đất này cũng gạt được lão già dê đó. Không lẽ trước giờ tôi lầm hết trơn sao? Tôi cứ chắc mẩm rằng mấy cha đầu hói IQ phải cao dữ lắm, không dè lão này làm tôi hố cái roẹt. Nhưng ngó cái kiểu hồ ly của con nhỏ này, cộng cái thời gian nó bỏ ra chăn dắt lão già chắc cũng không phải ít, tôi nghĩ mọi chuyện cũng không đơn giản cỡ vậy. Ăn được của lão già này miếng đất cũng không ngon lành như ăn cơm gà vậy đâu nha.
Đang còn đăm chiêu suy nghĩ, thấy con nhỏ dạ dạ vài tiếng rồi cúp máy. Cúp xong bấm tiếp đợt 2, cái giọng ỏn ẻn lại vang lên nũng nịu:
– Dê cụ của em hả? Em xong việc rồi nè, qua ăn trưa với hai mẹ con em đi…Dạ, thằng cha nhà quê đó đi rồi em mới dám gọi anh như vầy mà. Mà nè, anh đuổi việc thằng chả đi được không, tối ngày ngồi lo dòm lom lom vô mông em, khó chịu gì đâu!
Mắc ói đó nha. Con nhỏ này thiệt tình vừa gian lại vừa mắc cái tính điêu toa, tôi dòm mông nó có một lần nó kêu dòm hoài. Đang tính chửi thề một câu thì cửa mở cái roẹt. Tôi thò tay lẹ vô gầm bàn, rút dây, cầm cây viết trên tay làm bộ chống cằm suy nghĩ. Con nhỏ gian ác mặt tỉnh bơ đi vô, không thèm ngó tôi một cái, đi thẳng về chỗ ngồi. Nhưng tôi không thèm giận dỗi nó chi cho mệt người. Lần này mày xong rồi, con nhỏ quỷ!
Con nhỏ xem chừng có vẻ đạt được thỏa thuận gì đó với lão béo hói hay sao mà ánh mắt dòm tôi có vẻ đắc ý dữ lắm. Ngộ nha. Thứ ánh mắt này phải để tôi dành cho nó mới đúng chớ.
Tới giờ này, không chơi bài ngửa nghe hơi uổng. Có điều nói thì oai vậy chớ thật sự tôi cũng chưa hiểu chơi bài ngửa nó ra làm sao. Thôi thì đành … ngửa mặt lên bàn ngó nó lom lom, ánh mắt không hề giấu diếm sự gian ác. Con nhỏ coi bộ bị nhột, trừng mắt ngó qua tôi, la:
– Bữa nay anh ăn nhầm cái gì phải không? Sao dòm tôi hoài như thằng khùng vậy?
Tôi làm mặt tỉnh, nhũn nhặn trả lời:
– Không phải đâu Trang, tại anh mới nghĩ ra cách kiếm được đất mà không có mất tiền, mải suy nghĩ nên nhìn trúng em thôi. Xin lỗi em nha Trang.
Con nhỏ lần này ngó tôi với bộ dạng nhìn một thằng khùng thiệt luôn.
– Anh nói lảm nhảm gì vậy? Thứ anh mà đi mua đất hả? Anh mua đất về đổ vô bồn cây cảnh tôi thấy hợp đó, cái đất đó miễn phí luôn.
Cũng lanh đó nha. Ngày thường chắc tôi phải nhào vô móc họng con nhỏ này vài câu, nhưng bữa nay tôi cao thượng dữ dội lắm. Tôi cười re, gật gù, làm bộ như khoái chí với cái ý tưởng của con nhỏ hồi lâu, mặc cho nó nghệt mặt ngó tôi như sinh vật lạ.
– Không phải mua cái đất đó, đất cất nhà luôn em. Cái đất kêu là bất động sản đó.
Phen này trăm phần trăm con nhỏ nghĩ tôi mới bị tâm thần. Nó thở dài một cái, quay mặt đi làm bộ không thèm đôi co với người bịnh. Tôi lại thủng thẳng:
– Cũng đâu có khó, ráng kiếm được một thằng cha đầu hói bụng phệ hay ăn cơm thiếu muối i ốt là xong.
Công hiệu liền. Con nhỏ quay lại, mắt long lên:
– Nè, anh ám chỉ cái gì đó? Nói cho anh biết không phải chuyện gì cũng hóng hớt rồi nói bậy bạ được đâu nha!
Chắc con nhỏ nghĩ tôi nghe tin đồn trong công ty quá. Thiệt tình oan uổng quá đi thôi. Tôi làm mặt buồn, kêu:
– Anh đâu có ám chỉ gì đâu. Anh chỉ thẳng vô lão béo hói kép của em đó.
Con nhỏ sững người. Không ngờ tôi nói được câu này dễ ợt vậy nha. Nó nghiến răng rít:
– Anh ngon lành lắm. Ngày mai anh không ra đường liền, tui không phải tên là Trang luôn!
Nó dợm đứng dậy, chắc đi báo cáo với lão kép hói lắm. Nhưng chân nó dừng lại cái rụp khi nghe tôi ỡm ờ:
– Nếu em không phải tên Trang, anh cũng đổi tên thành dê cụ luôn ha! Dê cụ của em!
Mặt con nhỏ biến sắc. Cái biệt hiệu này chắc chỉ có 2 đứa thỏa thuận ngầm với nhau theo dạng tuyệt mật, bởi vậy khi nghe lộ ra ngoài nó kinh hoàng như thể phát hiện đi ra biển mặc bikini bị thủng lỗ ngay giữa đũng quần vậy. Có điều thứ hồ ly này lấy lại bình tĩnh rất nhanh, giọng ráo hoảnh:
– Tôi không hiểu anh nói gì hết luôn. Ngon lành thì ngồi đó đợi tôi đi, tôi lên nói anh Sinh xem ảnh xử lý anh ra sao!
Tôi chống tay lên cằm, mắt nhìn xa xăm:
– Anh Sinh chim ngắn bằng nửa người bình thường hay anh Sinh nào vậy em!
Gục luôn nha. Con nhỏ đứng chết trân, mặt mũi cắt không còn giọt máu, lắp bắp:
– Nè … nè…
Tôi lại gục gặc đầu:
– Nếu là anh Sinh dê cụ chim ngắn của em thì anh có biết. Tội ảnh hết sức. Có mấy đứa con mà không hiểu con ảnh hay con hàng xóm nữa…
Mặt con nhỏ hồ ly đờ đẫn như bị ngẫn, cái miệng há ra khép lại không có nổi. Tôi nhìn cái biểu hiện của nó vậy, trong lòng nở hoa quá xá luôn, bồi thêm một câu:
– Chưa hết, lại còn sắp bị mất miếng đất bởi một đứa con lãng nhách mới ghê. Sao trên đời có người khổ dữ vậy, em ha?
Môi con nhỏ mím chặt, nét mặt đang phân vân coi bộ nên bắn tôi hay lao vô chém. Nhưng phải công nhận một điều rằng thần kinh con nhỏ này tốt thiệt. Nó gằn giọng:
– Quỷ mới tin anh nói mấy cái thứ vô nghĩa này. Bộ nãy giờ anh không đi ăn mà đứng núp ngoài cửa hả?
Con nhỏ này nghĩ tôi là … chó săn hay sao mà thính tai dữ vậy trời. Cửa phòng nếu đóng kín, chó săn cũng chịu thua luôn nói gì tới người. Tôi thở dài cái sượt:
– Cái thứ nhà quê như anh có nói cũng đâu ai tin, anh biết mà. Bởi vậy, anh cũng ráng chuẩn bị trước cho tốt chớ. Em qua đây, chỗ đồng nghiệp với nhau anh cũng không có hẹp hòi với em đâu.
Tôi bật máy tính. Con nhỏ không qua, nhưng từng lời nó nói vọng vô cái loa rõ mồn một. Đứt phựt, thua toàn tập. Tay nó run lẩy bẩy, miệng lắp bắp:
– Anh thiệt ra là ai, anh muốn cái gì đây?
Tôi xoa cằm. Tính kêu: “Thiệt tình anh chính là người của CIA mới cử qua” – nhưng sợ con nhỏ trong lúc quẫn trí đi báo công an bắt tôi về tội gián điệp lại mất công giải thích. Tôi ngó nó, vẻ mặt đau khổ:
– Anh là đồng nghiệp của em nè Trang, bộ em ăn nhầm gì sao mà không nhận ra anh luôn hả?
Con nhỏ lúc này có nổi nóng không có nổi, cái giọng xuống nước thê thảm:
– Anh đừng có giỡn với tôi nữa. Tôi thua anh rồi. Anh muốn gì anh nói tôi nghe coi. Tôi khổ cực lắm mới sắp xong việc, anh đừng phá tui nha anh Long.
Tôi nghe sống mũi cay cay. Mình tệ quá trời tệ đi, công sức của người ta bỏ ra bao nhiêu lâu nay nỡ nào phá hỏng trong một buổi, vậy có tính là con người được nữa không? Hối hận muốn đập đầu vô tường tự xử để chuộc lỗi với con nhỏ tội nghiệp, không dè ngước lên ngó cái cặp mắt ráo hoảnh của nó tôi đổi ý cái rụp. Tính dùng Nhiếp hồn đại pháp với cậu sao? Mơ đi con!
– Thiệt tình anh cũng đâu có muốn phá em. Phá em thì anh cũng đâu có lên được kí lô nào. Nói thiệt, thằng chả anh cũng ghét, nó đi thả dê bị mất đất anh cũng đâu có quản.
Nghe cái câu đèn xanh của tôi, con nhỏ như vớ được phao cứu sinh. Mắt nó sáng rỡ, nhưng vẫn lộ ra nguyên một tia nghi vấn. Trên đời có chuyện tốt như vầy sao? Con quỷ thành tinh này hiểu thừa luôn:
– Anh muốn bao nhiêu anh Long? Tôi không có để anh thiệt thòi đâu!
Té ngửa luôn. Lồm cồm bò dậy ném cho con quỷ một cái nhìn căm phẫn. Bộ nó đánh giá nhân phẩm và đạo đức của tôi rẻ mạt tới cỡ vậy sao?
– Tiền anh đốt còn không có cháy hết, nói với anh mấy vụ tiền bạc chi em.
Vụ này tôi nói thiệt đó nha. Mà không chỉ riêng tôi, bất kể cha nội nào lận trong túi đồng 500 bằng kim loại đều có quyền nói ra câu này hết trơn. Thứ đó đốt sao mà cháy! Con nhỏ coi bộ bị lạc vào mê cung, quýnh quáng một hồi:
– Vậy anh muốn sao mới chịu đây anh Long?
Tôi khịt mũi:
– Bữa nào tâm trạng anh vui vẻ, chắc anh bỏ qua vụ này cho em được đó Trang.
Tui đố các bạn cắt nghĩa được vui nó ra sao? Không phải cứ ngoác miệng cười là vui đâu nha. Thấy vậy chớ không phải vậy, bởi nó có thể kêu đó là … cười buồn, cười chán nản, cười xạo chớ đâu phải cười vui. Cũng không phải thấy mặt mũi hớn hở thì đó là vui – cái đó gặp tôi tôi sẽ kêu là … sướng chẳng hạn. Sướng với vui tôi không rành nó có khác nhau chút xíu nào không, nhưng về mặt từ ngữ thì rõ ràng cách nhau cả cây số. Một từ 5 chữ, một từ vỏn vẹn có 3 làm sao mà giống nhau cho được!
Con nhỏ không phải là không biết cái vụ này. Thứ quỷ thành tinh như nó sức mấy mà bị tôi lừa. Thấy mắt con nhỏ đảo một hồi lâu lắc rồi chán nản gật đầu, tôi cũng nghi đây là một trong tam thập lục kế huyền thoại lắm: kế hoãn binh. Cứ gật đầu đại đi, rồi hối cha nội già làm giấy tờ cho lẹ, xong chuyện rồi tôi có đưa cái đoạn clip kia cho lão có khi còn nhỏ còn cảm ơn túi bụi. Xui cho nó, sách tàu tôi thuộc nguyên một bụng. Kế này xưa như Diễm rồi cưng.
Uể oải ngó qua con nhỏ với ánh mắt cao quý hệt như chủ nhân ngó đầy tớ, tôi kêu:
– Miếng đất đó ở đâu cưng?
Con nhỏ chột dạ à nha. Mắt nó liếc tôi rát rạt, bộ sợ nói ra tôi dám đòi chia phần cái chắc luôn. Tôi ngó ánh mắt nó hiểu liền, an ủi:
– Hỏi cho biết thôi, nói cưng không tin chớ tiền anh ở nhà còn không có chỗ cất, anh dòm ngó mớ tiền còm đó của cưng làm chi?
Con nhỏ liếm mép, coi bộ tính xạo tôi cho qua chuyện nhưng thấy khó nhằn, xuôi xị đọc ra một tên. Hơi giật mình, không dè con nhỏ dụ được cha già dê mua được mảnh đất ở chỗ cũng thuộc dạng đắc địa cỡ vầy trong thành phố. Kiểu này chắc vừa dụ vừa đe mới ăn được đó nha. Hất hàm hỏi tiếp:
– Bao nhiêu mét cưng?
Con nhỏ mân mê cái gấu áo, giọng nhỏ xíu:
– Có bốn chục mét thôi anh!
40m đất đó cũng bằng cả gia tài của người ta, vậy mà nó nói như chuyện chơi, giọng còn làm bộ tiếc nuối nữa mới ớn ăn. Thiệt tình muốn kí đầu con nhỏ ác một cái cho bõ ghét, chợt nhớ ra tiền của cha nội già dê kia mắc mớ gì tới mình nên tôi bỏ. Cái giá cũng tương đối đó nha, bởi vậy cái vụ này tôi không có để lỗ được. Thở dài một cái, trả giá luôn:
– Tính sơ sơ miếng đất đó cũng cỡ một tỷ rưỡi, cưng ngon lành ghê ha. Vậy vụ này anh không dễ dãi được rồi. Cưng hiểu không?
Thiệt tình giọng tôi lúc đó nghe giống dân trong nghề một cây, con nhỏ xuôi xị gật đầu. Không biết nó có hiểu thiệt không nữa trời! Tôi gác chân lên ghế, khoan khoái kêu:
– Hiểu rồi bóp dùm anh cái chân đi cưng!
Môi con quỷ mím lại, cái mặt đỏ vằn lên. Ngon lành đó, cái này mới là gu của tôi nè. Mấy con nhỏ bảo sao làm vậy, tôi ngán không khác gì ăn cơm với đậu hũ chay. Có chút cá tính như vầy mới hưng phấn chớ!
Ngó cái tay con quỷ cặm cụi xoa xoa bóp bóp, nghe lòng khoan khoái kì lạ. Tính giơ nốt chỗ khác lên cho nó bóp, nhưng như vầy hơi ẩu. Tính tôi bộp chộp trong nhiều vụ, nhưng có 2 thứ không khi nào vậy: ăn uống và làm tình. Ăn uống – nhất là thứ đồ hiếm phải chậm rãi từ từ, vậy mới thưởng thức được hết mùi vị của nó. Làm tình cũng y chang vậy. Hùng hục lao vô, hùng hùng xuất ra, vậy đâu khác gì đi lao động khổ sai?
Cho con quỷ cặm cụi một hồi, tôi thủng thẳng:
– Thôi được rồi cưng. Cưng về chỗ làm ngồi đi kẻo mệt ha.
Cái mặt con quỷ hằm hằm nhưng không có dám nói ra miệng tiếng nào hết trơn hết trọi. Ngó nó đứng dậy ngoảnh mông quay về, tôi la:
– Khoan, đứng im đó chút xíu đi!
Con nhỏ mà có võ chắc nó dám bay lên đá liên hoàn cước vô mỏ tôi lắm, nhưng hên cho tôi là tướng nó chắc chỉ giỏi võ trên giường. Nghe tôi la vậy, con nhỏ thắc mắc và bực bội chắc cũng đầy nguyên bụng, nhưng rốt cuộc đành đứng khựng lại cái rụp. Không để con nhỏ thắc mắc lâu, tôi lấy tay rờ rờ vô cái mông của con nhỏ, lẩm bẩm:
– Thắc mắc hoài, tới bữa nay mới biết đồ của cưng là đồ thật đó nha. Trước giờ tưởng cưng xài hàng độn không hà! Mông gì cong dữ dội.
Con nhỏ bước lẹ luôn, ngồi phịch xuống ghế thở hồng hộc. Ngộ à nha. Lừa đảo nhưng nhân cách hoàn hảo, vụ này mới gặp lần đầu. Phản ứng tuy có hơi gay gắt một chút, bất quá cái này … tôi thích.
Tan sở, tôi ngó con nhỏ cười nham nhở, thò tay ra bóp mạnh vô mông một cái thay lời chào tạm biệt. Con nhỏ quỷ không nói gì, nhưng ngó cái bộ dạng của nó tôi nghi nếu trong tay nó có shotgun chắc người tôi thủng lỗ chỗ luôn. Hên cho tôi và xui cho nó, Việt Nam chưa cấp phép sử dụng súng mới đau thiệt là đau. Tôi nháy mắt con nhỏ, kêu:
– Mở máy thường xuyên nha, đừng có tắt. Độ này thi thoảng anh hay buồn đột ngột đó em.
Miệng con nhỏ mím chặt như cố kìm một tiếng chửi thề. Khoan khoái à nha. Tôi gục gặc đầu:
– Ủa sao anh sắp về mà không chào anh, cưng?
Mặt nó đỏ ngầu, thêm chút nữa dám xuất huyết não luôn lắm đó nha. Ráng lắm mới thấy nó thốt lên được mấy từ:
– Chào… chào anh.
Có vậy chớ. Thiệt tình cái công ty này cũng kì cục, nghĩ sao lại kiếm con nhỏ nói lắp về trực điện thoại hả trời? Tôi lẩm bẩm trong miệng vậy, thong thả bước ra xe. Bữa nay ngày gì đâu vui quá trời vui.
Về tới nhà dựng cái xe, tôi huýt sáo bước vô trong. Ánh mắt của ba má tôi nhìn con trai âu yếm dữ lắm. Đi làm về đúng giờ nha, ăn vận giản dị nha, lại còn huýt sáo nữa nha. Còn trông đợi gì ở một thằng con trai lông bông trước giờ cỡ tui? Có điều nếu ông bả biết lý do tại sao tôi vui vẻ dữ vậy chắc xỉu cả đôi quá.
– Vô ăn cơm nè con. Bữa nay toàn đồ con thích đó.
Tôi hăm hở bước vô bàn. Thiệt tình, mấy món bà già tui nấu tôi vẫn thấy là số dách luôn. Đang ăn ngon trớn, ông già quay qua hỏi một câu lãng xẹt:
– Ủa thằng Nghĩa bạn con sao mấy bữa nay ít qua nhà mình ghê ta?
Đó, lại nhắc tới thằng quỷ đó tôi lại muốn chửi thề. Đợt này lén lút đi cùng với nguyên đám lu xu bu đi oánh bạc, lão Ngọc có lần ngó thấy, điện kêu tôi. Thứ gà mờ như nó đi đánh bạc không bị lột sạch mới ghê. Bực gì đâu. Đợt này rảnh rỗi tôi nhất định lôi về đập cho chèm bẹp. Thứ vô công rồi nghề, tối ngày ăn rồi phá, thiệt tình sao nó không có chút xíu nào tư cách giống tôi vậy trời!
Cơm nước xong, tôi chui vô phòng lim dim xem nốt mấy tập Thiên Long Bát Bộ. Phim hay gì đâu, nhất là thằng quỷ Đoàn Dự sao nó khờ khờ mà cua gái số dách luôn, y chang tôi mới lạ à nha. Đang tập trung tinh thần thưởng thức nghệ thuật, nghe chuông điện thoại kêu vang. “Thứ quỷ gì đây” – làu bàu một hồi rồi cũng đành nhỏm dậy. Số lạ hoắc – kiểu này gọi lộn số chắc luôn. Chán nản bắt máy, nghe bên kia một giọng Bắc rặt:
– Lói cho mày biết, từ hôm nay ra ngoài đường nhìn trước ngó sau nhé con. Mày nó cái mặt ra đường đừng trách bọn tao không báo trước!
Suy nghĩ một lúc. Hên cho nó là tôi thông minh chứ bộ. Nói vọng vô điện thoại:
– Làm ơn nói dễ nghe chút xíu đi anh ấy. Nói chứ không phải là lói, ló mặt chứ không phải là nó mặt. Vậy nha.
Cái giọng trong máy lại rít lên:
– Mày đùa với tao hả con? Lói cho mày biết, bố mày là giang hồ Hải Phòng đây. Có người thuê bọn tao xử mày, mày muốn sống thì niệu niệu mà biết điều đấy.
Ớn lạnh, nổi da gà, sởn gai ốc, tim đập loạn nhịp à nha. Giang hồ Hải Phòng chứ không phải giỡn à nha. Vịn lấy giường cho khỏi té, tôi líu ríu nói vô máy:
– Dạ dạ. Biết điều là sao anh, em nghe không hiểu.
Cái giọng bên kia coi bộ có phần thỏa mãn, nhẹ nhàng hơn:
– Bọn anh cũng không thích làm khó dễ gì em, thôi thì như thế lày đi. Họ thuê bọn anh 10 triệu, em cũng đưa cho bọn anh tương đương, vậy là coi như không có chuyện gì xảy ra hết, anh đảm bảo nuôn. Ra cafe nói chuyện cho dễ đi em.
Kiềm chế lắm mới không hét lên nổi một câu: Đậu móa tao cũng muốn làm giang hồ vậy. Kiếm 10 triệu ngon ơ bằng một cú điện thoại thôi sao? Nhưng hét lên vầy sợ mấy ảnh bực, tôi hạ giọng thì thào:
– Cho em cái địa chỉ đi anh, em tới liền.
Nghe xong cái địa chỉ, tôi chào ảnh cẩn thận rồi mới cúp máy. Giang hồ mà, lễ phép chút xíu đi không mấy ảnh giận là phiền phức lắm à nha. Con nhỏ cũng lanh ghê, mới có vài tiếng đồng hồ mà kiếm đâu ra giang hồ thứ dữ đe tôi, thiệt tình sợ muốn xỉu luôn. Tôi kiếm cái số GD, bấm máy:
– Giang hồ Hải Phòng truy sát em anh ơi!
Quỷ già bữa nay có vẻ quê à nha. Lâu lắm rồi mới thấy mặt lão bẽn lẽn như vầy. Nói gì thì nói, có thằng giang hồ âm binh mắt ma như vậy tự xưng giang hồ Hải Phòng, lão cũng thấy … mất nét lắm chớ bộ. Giang hồ có nhiều loại, nhưng giang hồ âm binh nhứt là thứ nhận tiền người ta rồi làm không nổi. Thứ đó tính là lừa đảo chớ giang hồ nỗi gì. Lão vừa đi vừa quạu:
– Để tao coi mặt thằng đó nó ra làm sao! Đậu móa tính đu đeo hả?
Tôi thở dài kêu lão:
– Thôi anh ơi, ở đâu chẳng có người này người nọ. Ai cũng như anh chắc loạn mất tiêu rồi.
Lão già trợn mắt, ký đầu tôi một cái đau điếng. Thiệt tình không phải lúc đang nhờ vả lão chắc tôi táng lại thiệt luôn đó. Tay ốm nhom ốm nhách mà ký người ta muốn lủng đầu luôn.
Tới quán cafe, quỷ già kêu tôi vô trước coi sao. Lanh dữ nha, nó có súng chắc tôi ăn đạn trước quá. Run run bước vô mà lòng thầm lo cho mấy ảnh, lão già ở ngoài không biết lát xử mấy ảnh thương tích mấy chục phần trăm đây? Ngáo ngơ bước vô, nhận ra liền mấy ảnh đang ngồi túm tụm một góc. Nhìn cũng có nét chớ bộ. Ngực phanh ra, răng hơi vàng, tóc bù xù đang ngậm điếu thuốc, vẻ bất cần đời. Chưa tính mấy cái hình xăm theo lối trừu tượng xanh lét, tôi nhìn hoài … chưa hiểu mấy ảnh xăm thứ gì. Khúm núm đi vào, chào các ảnh thật to:
– Em chào mấy anh ạ!
Thiệt tình đúng chất giang hồ Bắc luôn nha. Khoái nghe lễ phép dữ dội. Một anh xấu trai nhất có vẻ là anh đại gật gật đầu, chỉ tôi cái ghế, nét mặt lạnh lùng. Giang hồ thứ dữ có khác, tới nói cũng làm biếng. Tôi thầm thán phục mấy ảnh, rón rén ngồi xuống ghế. Một anh nữa nhìn mặt cũng ác ôn nông thôn nhỏ nhẹ:
– Em biết điều đấy. Mà nhìn mặt mũi em hiền lành thế này, bọn anh cũng không muốn làm. Bọn anh mỗi lần nhận vụ gì bét ra toàn phải cho nằm viện 2-3 tháng, nhiều khi cứ sợ lỡ tay làm chết người kể cũng phiền, em hiểu không?
Tôi gật đầu lia lịa. Nghe hiểu liền. Anh này đảm bảo ngày trước công tác trong quân đội, bộ phận chuyên tháo gỡ mìn. Thiệt tình sao quân nhân giải ngũ lại làm ba cái chuyện tầm bậy này, mất nét người lính hết trơn. Các ảnh thấy tôi ngoan ngoãn dễ bảo vậy, coi bộ hài lòng lắm. Anh xấu trai nhất tới giờ mới mở miệng:
– Thôi thống nhất như thế nhé. Tiền đâu em giao luôn đi, coi như anh em mình trước lạ sau quen nhé.
Làm quen kiểu này ngộ nha. Tui cũng muốn mấy đứa khác làm quen tui vậy, có điều không dám nói. Mắt mấy ảnh vẫn chòng chọc dõi vô tôi, điệu bộ như thể đưa thiếu 10 ngàn cũng phanh thây tôi ra ngay tại quán. Tôi lắp bắp:
– Đợi em xíu nha, em kêu ông anh vô đưa tiền.
Tôi chưa kịp kêu, lão quỷ già đã bước vô. Cái mặt lạnh te, mắt long sòng sọc. Xong rồi nha, vụ này là có chút quen biết hẳn hoi lão mới bực bội dữ vậy, ngày thường đối với đám khác có khi nào cái mắt lão dữ vầy đâu.
– Sao không đòi 100 triệu cho nhiều, mấy thằng kia?
Mấy ảnh ngộ nha. Thấy hung thần tới nhưng mấy ảnh không sợ, ngược lại cái mắt còn hiện ra tia vui mừng. Anh xấu trai coi bộ thân thiết nhào ra tính xun xoe:
– Anh Ngọc!
Chết điếng người. Không ngờ người quen lão Ngọc thật. Phen này lão quê lên chắc … đập luôn tui quá. Vừa nghe tiếng la hân hoan xong chừng nửa giây, lại nghe tiếp tiếng “bốp”. Anh người quen ngã chúi nhủi. Lão già mắt đỏ ngầu, vớ luôn cái ghế trong quán đập túi bụi lên người ảnh. Im re. Không chỉ tôi mà nguyên mấy ảnh cũng đứng hình luôn. Thiệt tình chưa khi nào tôi thấy lão già dịch bực cỡ này, cũng chưa thấy lão đánh người khi nào dữ dội tới vậy. Hên cho ảnh là lão quên không có mang dao, nếu không chắc người ảnh thủng lỗ chỗ lắm. Thấy lão đập một hồi tan tành cái ghế nhựa, mệt quá đứng thở hổn hển, anh giang hồ kia mới lóp ngóp bò dậy, mặt méo xẹo:
– Em làm gì sai mà anh đánh em vậy anh Ngọc?
Thiệt tình cái mặt ảnh tôi nhìn cũng thấy thương, sao lão quỷ coi bộ chẳng thương ảnh chút xíu nào. Lửa giận lão vừa hạ xuống được chút, nghe xong lại bừng lên. Co giò đạp thêm cho ảnh một cái lật ngửa, lão vừa thở hồng hộc vừa la:
– Tụi mày cũng tính là giang hồ hả? Thứ cùi bắp. Tao nói bao nhiêu lần rồi không có gan thì kiếm việc tử tế mà làm, cái loại chuột nhắt như tụi bay cũng đua đòi đi kiếm tiền hả?
Ngày trong trại, tụi nó thường kêu: giang hồ tức là dzô hàng, tôi nghe không có hiểu lắm. Giờ thì hiểu rồi nha. Các ảnh sắp hàng một, ngồi cúi đầu nghe chửi ngon ơ. Có anh mắt còn ươn ướt, thiệt tình cảnh ngộ éo le quá đi trời.
Lão già mở loa hết công suất, nói tới sùi bọt mép:
– Bữa nay tao đánh tụi bay chỉ có đổ máu, bữa khác ra đường gặp giang hồ thứ thiệt nó lấy mạng tụi bay luôn đó. Bộ mày tưởng mấy cái vụ này dễ ăn lắm sao? Bọn vô dụng.
Coi bộ đám này chắc trước cũng có theo lão à nha. Tính lão ghét nhất đám em út lu xu bu, kém bản lĩnh chỉ ưa dựa dẫm, chưa nói tới mấy cái hành động kiếm tiền bằng nước bọt kiểu này. Lão già coi bộ tức tối thấy ớn, thở ra hồng hộc. Tôi sợ lão đột quỵ, đỡ lấy lão ngồi xuống ghế, bưng ly nước tới:
– Cũng không có chuyện gì mà anh, anh bớt nóng đi. Anh uống nước đi đã, chuyện nhỏ bỏ qua được mà.
Lão già bưng ly nước uống một hơi, trợn mắt ngó vô mấy ảnh, la:
– Còn muốn tiền nữa không, mấy thằng âm binh?
Mấy ảnh im re. Lão thở dài một tiếng, chỉ qua tôi:
– Thằng này gan nó còn lớn hơn tụi bay tới mấy lần mà nó còn không lựa giang hồ, tụi bay nghĩ mình ngon lắm hả? Ngày mai qua chỗ tao, tao sắp xếp việc tử tế cho mà làm. Tao còn nghe dính dáng vào mấy chuyện này lần nào nữa, đừng trách tao ác!
Nói xong lão ngoảnh đít đi liền. Mấy ảnh như được đại xá, ngó tôi như ngó một tượng đài mới dựng. Được du đãng khen có gan cũng bảnh lắm chớ bộ, dù tôi cũng không hiểu lão khen tôi gan ở chỗ nào hay chỉ bưng tôi ra làm cảnh để mấy ảnh nhìn. Anh quân nhân trước làm tháo gỡ bom mìn nhìn tôi cảm động:
– Cảm ơn anh nói giúp bọn em. Sau này có việc gì cứ gọi em nhé.
Tôi cũng té ngửa. Gọi tụi bay tới bưng đồ hay bốc vác hả trời? Lão già vừa dặn dứt lời xong mà coi bộ ảnh đã quên liền, thiệt tình người đâu đãng trí thấy ớn. Tôi cười khổ, vỗ vỗ vai ảnh, tính bước ra khỏi quán. Chợt sực nhớ ra cái gì đó, tôi quay lại kêu nhỏ:
– À, có khi anh giúp được tôi chuyện này đó.
Tiện đây kể mấy chuyện giang hồ ngoài luồng luôn nha ????
Mấy bạn có nghe tứ đại thiên vương của Sài Gòn ngày trước không? Đại, Tỳ, Cái, Thế – 4 cái tên lừng lẫy của giang hồ SG. “Anh đại” – tiếng gọi chung cho giới đàn anh bây giờ chính là bắt nguồn từ cái tên Đại của ổng – Đại Cathay. Gắn liền với ổng là cái truyền thuyết gắn liền với Sáu Lèo – tức Nguyễn Ngọc Loan, tổng giám đốc cảnh sát quốc gia thời Việt Nam Cộng Hòa. Thời đó giang hồ băng đảng loạn lạc dữ dội lắm, Nguyễn Ngọc Loan kêu ổng lên ty cảnh sát nói chuyện. Một mặt hăm nắm được tẩy của ổng, mặt kia xoa ổng, kêu hợp tác với quốc gia để các băng đảng bớt đụng độ, đổ máu. Ổng nói một câu đi vào truyền thuyết: Giang hồ không có vua. Tôi đâu phải là vua, đâu có cái khả năng đó. Cuối cùng, ổng bị đày ra Côn Đảo, chết rục xương.
Nói chơi chơi về anh Đại vậy, chớ thật ra người tôi muốn nói ở đây là Huỳnh Tỳ. Cha nội này là người thực việc thực nhất, bởi già khọm vẫn còn mở sới bạc từa lưa. Mở hoài cũng có ngày bị công an hốt, ổng cũng xộ khám như mọi người. Thứ du đãng sống qua 2 chế độ như ổng, tiền án tiền sự còn nhiều hơn tiền mặt, bởi vậy ổng sẽ được ưu ái cho vô dãy buồng khét lẹt nhất Chí Hòa – phòng F thì phải (ai đi Chí Hòa rồi cho tui cái xác nhận :D). Lệ thường, tù mới vô buồng sẽ bị tụi nó lột sạch đồ, dạy luật tới bến luôn. Ổng nhẵn mặt trong giang hồ, là một trong tứ đại thiên vương ngày xưa của Sài Gòn nhưng đám nhóc ác đâu có mấy đứa biết mặt ổng. Xui một cái, bữa đó ổng vô phòng có nguyên đám nhóc ác, hổng đứa nào biết ổng là Huỳnh Tỳ hết trơn. Trợn mắt giựt giỏ đồ của ổng xong, phòng kế có mấy thằng du đãng cộm cán la thất thanh:
– Bố Tỳ đó tụi bay.
Đám nhóc ác chưng hửng, một thằng quay ra hỏi ổng:
– Bố là bố Tỳ hả?
Ổng gật đầu, kêu: Có sao không? Đám nhóc ác đứng hình luôn, trải thảm mời ổng vô cho lẹ.
Kết chuyện: Giang hồ không phải khi nào cũng phải đâm đâm chém chém hết trơn. Những người có tiếng tăm, có cái uy đi đâu cũng sẽ được đám giang hồ khác nể vì. Tất nhiên phải là những người sống có nét thật sự, nếu không số má tới cỡ nào cũng không được trọng. Huỳnh Tỳ như trong câu chuyện thật vừa kể, sức mấy mà đánh nổi một thằng nhóc ác? Có điều cái uy của ổng vẫn còn, bởi vậy Chí Hòa khét mù cũng chưa ai dám qua mặt ổng.
Tạm biệt mấy giang hồ thứ thiệt ra về, tôi nghe trong lòng vừa mắc cười vừa bực bội. Thiệt tình không nghĩ con quỷ kia còn có miếng võ ẩu cỡ này. Cũng hên, gặp mấy ảnh là giang hồ tầm bậy chớ giang hồ thiệt thì chắc người tui cũng thủng lỗ chỗ, lão Ngọc có biết chắc cũng chỉ mang sữa tới bệnh viện thăm chớ chẳng làm được gì hết trơn. Có điều cũng không lo lắng lắm, bởi theo lão Ngọc cái thứ gái công sở ít va chạm chỉ kiếm được mấy giang hồ như bữa nay là cùng, giang hồ có máu mặt, làm được việc đâu phải là thứ bạ ai nhờ cũng ra mặt.
Tôi chui về nhà, đóng cửa phòng kín mít. Rút điện thoại ra bấm số con quỷ, bóp mũi cho nghẹt lại:
– Trang phải không em?
Giọng con nhỏ tỉnh queo:
– Dạ đúng rồi đó. Khuya vầy còn gọi em chi vậy, bộ anh buồn đột xuất hả?
Ngon lành nha. Tôi bắt đầu khoái con nhỏ này rồi đó. Ăn nói cũng biết móc họng một cây à nha. Tôi run giọng nói vô máy:
– Em đừng giỡn nữa Trang. Anh biết lỗi rồi. Anh xin lỗi em nha Trang.
Giọng con quỷ làm bộ hốt hoảng:
– Trời đất ơi anh bị sao dzậy Long? Anh đâu làm gì có lỗi với em đâu, anh chỉ có hăm em chút xíu, sờ mó em chút xíu, cái đó đâu tính là lỗi đâu anh.
Giọng tôi khổ thấy thương luôn:
– Thôi mà em. Anh biết cái đó là lỗi của anh rồi. Em bỏ qua cho anh đi nha.
Con quỷ coi bộ phải ráng lắm mới kìm được một tiếng cười đắc ý. Giọng nó rít lên:
– Tao nói không phải lỗi là không phải lỗi, cãi hoài. Cái đó kêu là tội nha con! Tội mày phải cho giang hồ xử mày mới kinh, xin lỗi là xong chuyện hả?
Tôi im re. Nói không được tiếng nào hết trơn. Sờ vô 2 viên bi thấy đâu mất tiêu. Không lẽ sợ hãi quá mức có thể làm tụi nó thụt vô trong được sao ta. Con quỷ thấy tôi im re, lại gằn giọng:
– Ngày mai đưa hết mấy cái clip đó cho tao, cả mấy cái món đồ nghề của mày nữa. Lưu lại một bản nào tao cho giang hồ cắt cái tay mày luôn, mày nghe chưa!
Con quỷ coi bộ cũng khá giống tui, có vẻ khoái mấy thứ đồ tầm bậy này thì phải. Cũng đúng, nghề của con nhỏ này mà có được mấy thứ đó có khi kiếm được thêm biệt thự không chừng.
– Trang ơi mấy ảnh đánh tui gãy giò luôn rồi, làm sao mà đi nổi. Vài bữa nữa tôi đưa cho Trang đi, được không?
Giọng bên kia máy lại rít lên:
– Gãy giò cũng ráng mà đi. Đi không nổi thì bò tới đây.
Thú vị đó nha. Con nhỏ này coi như trí tưởng tượng cũng không tệ, nghĩ ra toàn cái hay ho gì đâu. Giọng tôi nhỏ xíu lại:
– Thư thư dùm vài bữa đi Trang. Tui đang nằm liệt một chỗ, ba má đâu có cho ra khỏi nhà đâu. Hay … Trang qua nhà tôi lấy đồ, tiện tôi xin lỗi luôn ha.
Con nhỏ dừng vài giây, coi bộ suy nghĩ rồi trả lời:
– Được, đọc địa chỉ đi mai tao qua.
Tôi đọc luôn … địa chỉ nhà mặt mụn. Nhà nó đúng đắc địa luôn, bự chà bá bao quanh có vườn cây, đóng cửa lại có bắn chết người ở trỏng cũng không có ai nghe thấy gì hết trơn. Con nhỏ ừ hử một tiếng, cúp máy. Coi bộ đêm nay con quỷ này khoái trá tới mất ngủ đây. Sao y chang tôi nè trời!
Móc điện thoại gọi cho mặt mụn, la:
– Mai biến đi chỗ khác, đại ca trưng dụng nhà của mày một hôm nha mặt trận!
Nhà thằng quỷ rộng thiệt. Sao có một mình nó ở mà quá trời phòng luôn, nhưng phòng nào cũng bừa bộn y chang nhau. Thiệt tình thứ người đâu ăn ở dơ thấy gớm, giống tôi như đúc vậy. Lựa mãi mới được một phòng khá bự, tôi tót vô nằm. Bật máy lạnh, đắp mền đàng hoàng, có điều sao nằm mà trằn trọc quá trời luôn. Con nhỏ Huyền thấy tôi nghỉ làm, gọi điện hỏi thăm hoài. Tôi kêu đại bị ốm nằm nhà, nhỏ còn hỏi địa chỉ tới thăm, từ chối hết cách mới xong xuôi. Ngày thường tới thăm thì tốt, chớ bữa nay thì không có được.
Ngó mãi mà sao cái kim đồng hồ như đứng cả lại hết trơn. Tôi bực bội lật mền ra, đi đi lại lại trong phòng cho đỡ sốt ruột. Tứ quái Hải Phòng ngồi thù lù trong phòng khách, coi bộ nhàn nhã ghê gớm lắm. Mấy ảnh chắc hồi nhỏ cũng khoái làm diễn viên, nay được giao một vai phụ nhỏ xíu xem chừng cũng hứng chí lắm. Mà thiệt, với gan mấy ảnh chắc chỉ đi làm diễn viên là đẹp, giang hồ sức mấy mà làm.
Đồng hồ điểm 6 giờ rồi mà sao chưa thấy bóng dáng con quỷ đâu ta? Tôi đứng ở ban công ngó hoài ra đường hổng thấy gì hết trơn. Chờ con quỷ này sao giống … chờ người yêu quá trời luôn. Đi đi lại lại thêm một hồi, anh răng vàng nhất đám hùng hục chạy vô la:
– Anh Long, nó tới rồi đó!
Đứng tim nha. Cười gian ác một cái, quay qua phía ảnh kêu:
– Anh đưa nó vô dùm tôi nha. Nhớ mấy cái tôi dặn đó.
Ảnh gật lia lịa, chạy ra cổng liền. Tôi chui vô cái mền đắp kín tới ngực, lim dim mắt. Nghe tiếng guốc loẹt quẹt của con hồ ly đi vô mà sao nghe tim đập quá xá luôn. Chưa thấy mặt mũi đâu, đã nghe giọng con quỷ chói lói:
– Em tới thăm anh nè anh Longggggggg!
Cửa mở cái xoẹt. Wow, hôm nay tươi tỉnh dữ ha. Mặt con nhỏ trang điểm đâu ra đấy, miệng nở một nụ cười tươi rói, ỏn ẻn bước vô. Trên người con nhỏ còn bận nguyên bộ đồ công sở – lại thêm một cái đúng gu của tôi, thiệt tình con nhỏ này biết cách làm người khác vui dữ dội luôn đi. Ngó thấy tôi nằm thiểu não trên giường, con nhỏ xáp lại, nũng nịu:
– Nghe anh bịnh em đến thăm anh nè Long.
Tôi giơ bộ mặt đưa đám ra, đau khổ nói:
– Trang đừng mỉa mai tôi nữa đi.
“Bốp” một cái. Đau thiệt nha. Con quỷ này khi không vả tôi một cái đau điếng người. 2 cái tay tôi bận để vô trong người đỡ không có kịp, hơn nữa tốc độ ra đòn của con nhỏ cũng thuộc dạng võ lâm cao thủ chứ không phải giỡn. Tính hỏi nó có phải đó là Hàng Long thập bát chưởng thất truyền đã lâu của Cái Bang hay không, thấy giọng con quỷ đã rít lên cao thật cao. Cái âm sắc có phần hao hao như Sư Tử Hống của Thiếu Lâm nội gia à nha:
– Tao giết mày luôn chớ mỉa mai mày làm chi!
Quay lại phía tứ quái Hải Phòng đang đứng xớ rớ phía sau, con nhỏ la:
– Dao đâu mấy anh? Đưa tui xử thằng quỷ này luôn. Tui cắt cái tay nó luôn.
Cắt cái dzú mày đó con hồ ly. Tôi lầm bầm vậy. Hạ màn được rồi đây. Để thêm hồi nữa dám nó móc dao ra cắt cu tôi thiệt thì hỏng mất đời trai. Tôi lồm cồm bò dậy, kêu mấy ảnh:
– Đưa nó con dao đi mấy anh.
Mấy ảnh coi bộ cũng có năng khiếu diễn xuất, có điều trí thông minh của mấy ảnh tôi không có đánh giá cao à nha. Một anh tưởng thiệt, móc trong người con dao bén ngót tính đưa vô tay nó. Giật mình nha, tôi nói chơi mà mấy ảnh tính giết tui thiệt luôn đó hả? Cũng hên, anh mặt xấu nhất đám coi bộ đầu óc cũng không tệ. Ảnh ngăn vội lại, gằn giọng nghe cũng có hồn thấy ớn:
– Đưa dao cho nó để nó tự xử hả anh Long?
Mặt con quỷ đang từ hùng hổ chuyển dần qua xuội lơ, từ xuội lơ quay qua quýnh quáng. Con nhỏ này thông minh nè – tôi đánh giá cao đầu óc của nó. Mới nghe có câu đó đã biết có chuyện chẳng lành, hèn chi nó chăn được lão già hói ngon ơ. Con quỷ quay mặt lại, lắp bắp:
– Anh nói gì vậy anh Hùng? Tôi trả tiền cho tụi anh rồi mà. Sao anh lại binh nó?
Thấy mặt anh xấu trai vằn lên nhìn cũng du đãng ra trò. Tôi đoán ảnh cũng thuộc dạng có số ở thôn ở bản chớ không phải giỡn. Mà nét giận của ảnh là thật tình à nha. Cũng tại con nhỏ này mà ảnh bị lão già dịch đập cho tóe máu ngay trước đám đàn em, quê chứ bộ. Thấy mặt ảnh giật giật, tôi đoán có ngay có tin vui dành cho con quỷ. Y như rằng, tay ảnh giơ lên xáng con nhỏ một cái té ngửa, hàm răng vàng nhe ra giận dữ:
– Con mẹ mày, mày biết ông ấy là em anh lớn không mà dám thuê bọn tao đánh? Hại bọn tao à? Bố mày giết mày luôn!
Ai giận dữ cũng đáng sợ hết trơn. Ngó bộ dạng của ảnh cũng có hồn lắm chớ bộ. Con quỷ sợ muốn xỉu luôn, nhất là khi thấy ảnh đang hùng hổ tiến lại, điệu bộ như muốn làm thiệt. Tay nó quýnh lên … ôm cứng ngắc vô chân tôi:
– Anh Long ơi em xin anh, tha cho em đi.
Kỳ cục nha. Sao ba hồi kêu giết, ba hồi xin tha, tóm lại thì con nhỏ này muốn gì ở tôi đây trời. Nghĩ hoài không ra luôn, nhưng tính tôi vốn ga lăng, nghe vậy thở dài bảo mấy ảnh:
– Thôi anh Hùng, đánh nó làm chi…
Ảnh dừng tay cái rụp. Con quỷ ngước mắt nhìn tôi, vẻ biết ơn và chân thành không giấu diếm. Tôi nhận thấy ánh mắt van nài của nó, lòng cũng mềm nhũn lại. Gắng gượng lắm mới thốt ra thêm được một câu:
– … Rạch mặt nó đại đi anh!
Thiệt tình mấy ảnh cứ như robot vậy, bảo dừng là dừng, bảo rạch là rạch, sao ngộ quá trời ngộ luôn. Anh xấu trai như kiểu máy ủi vừa được khởi động, gầm lên một tiếng, rút con dao ra liền, mặt trợn lên đỏ ngầu. Tui nhìn biểu hiện của ảnh tui còn muốn đái dầm ra quần, nói chi con quỷ. Vội nháy mắt lia lịa với anh tháo gỡ mìn đứng bên cạnh, cũng hên ông trời thương tình nên ảnh hiểu ra ý tôi, ôm anh xấu trai tên Hùng lại chặt cứng. Mà ảnh chưa chịu thôi nha, gầm gừ như chó sói, hét inh phòng:
– Buông tao ra, tao phải rạch nát mặt con chó này!
Con nhỏ xém ngất xỉu luôn. Thân hình run bần bật phủ phục dưới chân tôi, cái tay vẫn bíu chặt vô chân tôi như người chết đuối bám phao cứu sinh vậy. Thiệt tình, phụ nữ có thứ bản năng kinh khủng lắm. Họ linh cảm được đâu là chỗ dựa tốt tài ghê luôn. Tôi thở dài. Không dè cái đức tính nhân từ tốt đẹp của mình bữa nay lại trở thành cứu cánh cho con quỷ này.
– Thôi bỏ đi anh Hùng. Vụ này để tôi xử cho. Mai tôi đặt bàn nhậu, mời cả anh Ngọc nữa, mấy anh em cùng tới uống rượu ha.
Mấy ảnh hậm hực bỏ đi, la vọng lại một câu:
– Có chuyện gì với con quỷ này cứ gọi anh em chúng tôi. Nó còn nợ bọn tôi nhiều lắm, chưa xong đâu!
Mấy ảnh vừa rút đi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thiệt tình không nghĩ mấy ảnh hay dữ vậy đâu nha. Ngó cái tướng sắp chết lịm của con hồ ly, tôi biết nó bị knock-out toàn tập luôn cái chắc. Cái mặt tái mét, cái tay vẫn run lẩy bẩy ôm lấy chân tôi không chịu bỏ ra. Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại – các cụ từ xưa đã có câu này. Tui biết nó đúng, nó hay, tui cũng tính làm theo nhưng không được. Câu này áp dụng vô trường trại sai bét nhè chè đỗ đen luôn. Thấy nó chạy lại mà ngừng tay không uýnh, nhập viện ráng chịu, chưa kể tụi y tế trại sẽ đề vô bệnh án một cái lý do to đùng: nhập viện vì ngu. Con nhỏ này tôi không rành trước nó ở trại nào, nhưng với cái đầu và sự độc ác của nó, mấy con beo trại còn thua xa lơ xa lắc. Với nó, dùng cách trường trại là chuẩn không phải chỉnh.
Nghiêng mặt qua một bên hớp lấy một ngụm chân khí, tôi làm mặt lạnh te ngó chòng chọc vô cái tay nó. Con quỷ quýnh quáng bỏ tay ra, cái miệng lắp bắp tính nói gì đó nhưng không có nổi. Tôi khẽ đưa tay lên làm bộ vuốt vuốt má nó, thủng thẳng:
– Xem ra mày nợ tao hơi nhiều rồi đó nha.
Mắt con quỷ ướt nhẹp:
– Em biết sai rồi anh Long. Bỏ qua cho em lần này đi anh.
Bóp mạnh tay thêm một cái. Mặt con nhỏ méo xẹo, tiếng nói cũng im bặt. Thiệt tình lúc này giận thiệt chứ không phải giỡn nha:
– Bỏ qua cho mày để mày kiếm giang hồ tới xử tao phải không? Mày cũng ngon lành quá ha.
Mặt tôi coi bộ cũng giống anh xấu trai tên Hùng khi nãy lắm – ý tôi nói ở đây là vẻ giận dữ chớ không phải nhan sắc nha – độc giả đừng hiểu lầm tội nghiệp tôi. Con hồ ly hết chiêu để xài luôn, giở lại chiêu cũ:
– Anh là anh lớn, đâu chấp nhặt gì với đám đàn bà con gái tụi em, phải không anh Long?
Tôi dòm nó một cái sắc như dao luôn:
– Thứ mày là quỷ chớ đàn bà con gái nỗi gì. Tao không chấp nhặt với mày cũng được thôi, đó là mày nói nha. Coi như tao không dính dáng tới vụ này, để đám giang hồ kia nó xử mày coi sao.
Con nhỏ lại run bần bật. Nói gì thì nói, bên kia mấy ảnh có 4 người, lại xấu trai. Tôi có một mình, hơn nữa vẻ ngoài của tôi như các bạn đã biết khỏi viết thêm kẻo lại kêu tôi chảnh. Thấy cái chiêu này coi bộ ép phê, tôi lấy ngón tay di di lên mặt con nhỏ, thở dài:
– Thiệt tình cái mặt mày cũng không tới nỗi tệ, để mấy thằng chả rạch dao vô cũng uổng ha. Mà cái đám giang hồ này nó rạch vô vài nhát còn đỡ, lỡ nổi khùng lên nó hắt nguyên ca acid vô mặt, coi như đời mày bỏ nghen con.
Dọa đàn bà không có cái gì công hiệu bằng đánh trực tiếp vào nhan sắc của nó, kể cả thứ đàn bà lai quỷ như con nhỏ này. Giọng nó lắp bắp:
– Anh xử em đại đi, đừng để mấy ổng làm nghe anh!
Thường thì thứ có đầu óc lại… nhát gan, mà thứ gan lớn đầu óc lại hơi nhỏ. Cái đó là kinh nghiệm đúc rút của tôi sau hai mươi mấy năm bôn ba trên cõi đời. Còn loại vừa có gan, vừa có đầu óc coi bộ hơi hiếm. Mấy ảnh chắc dựa cột hết trơn rồi. Những thằng cha tay đao tay búa khét tiếng dọc từ Bắc vào Nam đa phần chỉ là máy chém, máy đâm, ranh ma lọc lõi cũng có nhưng khôn ngoan chỉ vừa đủ để … trốn công an chớ không làm việc lớn được. Loại tinh ranh quỷ quái như con hồ ly này thì thường lá gan lại nhỏ xíu như chuột nhắt.
– Xử đại là sao mày?
Xử phải xử đàng hoàng chớ bộ, xử đại là xử ra làm sao. Con nhỏ này coi bộ cũng không thạo luật, nghệt mặt ra lắp bắp mãi không nổi một tiếng. Tôi thủng thẳng:
– Ngồi yên đó để tao nhớ lại mấy cái lỗi, í lộn cái tội của mày ha!
Chắp tay sau đít đi vòng vòng, mặc cho con nhỏ tim đập lô tô một hồi, tôi làm bộ thở dài một tiếng:
– Bữa trước tao gọi điện thoại kêu gãy chân không tới được, mày kêu tao bò tới phải không?
Con nhỏ lí nhí:
– Là em sai rồi, anh Long. Để em bò.
Thông minh thiệt đó nha. Tính đập bàn kêu: Tui thích bạn rồi đó, sực nhớ ra đây không phải game show, tui cũng nhìn không có giống con mụ béo Siu Black nên thôi bỏ. Con nhỏ bò thiệt. Cái điệu bò của nó lổm ngổm thấy ghét, cái mông cong veo lúc lắc. Lửa giận coi bộ có phần nguội bớt à nha. Con nhỏ bò sát tới chân tôi, nằm im re, ngước ngước cái mắt lên. Tôi làm bộ suy nghĩ thêm một hồi lâu lắc, la:
– Nhớ ra rồi nè, ban nãy mày có tát tao, phải không?
Mặt con nhỏ méo xẹo:
– Để em tự tát.
Con nhỏ có máu giang hồ thiệt à nha. Cái vụ tự xử này sao nó không đi trường đi trại mà rành một cây luôn. Nghe tay nó tự xáng vô mặt mình 2 cái liền, tuy có nhẹ hều nhưng thôi cũng tạm vậy. Làm mạnh tay quá tím bầm cặp mắt lại, tôi cũng mất hứng hết trơn. Tính tui không ưa cái thời trang mắt nâu mắt bầm của tụi Hàn Quốc chút xíu nào.
Ủa mà sao nghĩ hoài không ra thêm cái tội nào của con quỷ này ha? Còn có tội kêu giang hồ tới thịt tôi, nhưng kêu nó tự xử không lẽ nó kêu … giang hồ tới thịt nó? Vụ này khó à nha. Tuy nhiên trong cái khó ló cái khôn, tôi ngồi lên ghế, thủng thẳng:
– Mày nghĩ lại coi còn cái tội gì của mày nữa, nói tao nghe coi!
Con quỷ mặt nghệt ra một hồi, lắp bắp:
– Em chỉ có lừa lão hói nữa thôi chớ không có tội gì hết anh Long!
Xỉu nha. Bộ nó nghĩ tôi là giang hồ lão hói thuê hay sao hả? Lừa lão mắc mớ gì tới tôi mà nó cũng kể. Nhưng vụ này coi bộ cũng làm tôi tò mò nha. Trước giờ chưa hiểu con nhỏ dùng võ công gì đánh gục được lão hói, lúc này không hỏi thì còn lúc nào đây trời? Tôi hất hàm:
– Mày lừa lão làm sao hay dữ vậy?


Nguồn: Sắc Hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon