Tuesday, 29 October 2013

Đấu phá hậu cung - Chương 11

loading...

Sắc hiệp 18+ - Phía sau là một mảnh rừng trúc xanh tươi, trên da thịt trắng như tuyết là hai đóa hạnh nhụy phấn hồng, Minh Uyên cùng đùa giỡn với nàng một lúc, mới giải phóng bản thân, vừa trêu chọc nơi mềm mại đã ướt át, vừa chậm rãi tiến vào nàng...


Dau pha hau cung - Chuong 11


ĐẤU PHÁ HẬU CUNG

Chương 11: Công Tâm



Cao Lộc nâng khay đứng ở trước bàn, trong khay là những chiếc thẻ bằng gỗ, phía trên có khắc tên của các vị phi tần, đợi hoàng thượng lựa chọn.

Nhớ tới việc đã mấy ngày không đến Nhạc Thanh điện, hơn nữa hôm nay lại hơi mệt mỏi, có chút nhớ nhung mùi Ngọc Lan thơm ngát ở đó, Minh Uyên liền quả quyết nhặt thẻ bài khắc ba chữ Lục Lương đệ: "Đến Nhạc Thanh điện."
Vân Nhất chưa bẩm báo chuyện Lục Khê đã từng gặp Quý Thanh An ở Ngự Hoa Viên, cho nên Minh Uyên chỉ nghe Cao Lộc nói ngày hôm trước Lục Khê lại đi Thanh Tâm Điện thăm Thường Tiệp dư.

Trong đầu không hiểu sao lại hiện ra bộ dạng giảo hoạt của Lục Khê hôm đó, nàng nói nàng muốn cho mọi người thấy rằng mình là một người rộng lượng, mặc dù trong lòng nàng vẫn cảm thấy tức giận, khóe miệng hắn cong lên, hơi kinh ngạc với tâm trạng của mình hiện giờ.
Play
Unmute
Loaded: 0%Progress: 0%
Remaining Time -0:00
Fullscreen

"Hoàng thượng có muốn nô tài cảnh báo Thường Tiệp dư không được kéo bè kết phái hòng phục sủng lần nữa không?"

Minh Uyên phất tay: "Không cần, dù Thường Tiệp dư có tâm, Lục Lương đệ cũng không phải là người rộng lượng đến mức ấy."

Nàng rõ ràng là một tiểu nữ nhân kiêm tiểu nhân, hơn nữa lại là một tiểu nhân đường đường chính chính.

Trời còn chưa tối, Minh Uyên đã đến Nhạc Thanh điện.

Ánh hoàng hôn lúc trời chiều hắt lên mái hiên trang nghiêm của đại điện, ráng chiều bao phủ thâm cung, hòa lẫn với tường đỏ ngói xám.

Hắn không ngồi liễn xa, mà thong thả bước đi trên con đường lát đá, không hiểu sao trong lòng đột nhiên cảm thấy hiu quạnh.

Sinh ra trong gia đình đế vương vốn không có tư cách để nói chuyện tình cảm.

Trước khi bước lên ngôi vị hoàng đế, cuộc sống của hắn luôn tràn ngập âm mưu, cứ tưởng rằng chỉ cần nắm chiếc ghế này trong tay là có thể thoát ly khỏi khổ ải. Nhưng có ai ngờ, sau khi thành Hoàng đế, mọi âm mưu mới chính thức bắt đầu.

Hắn đấu với Thái hậu, đấu với quyền thần, thậm chí không thể không đấu với thê thiếp mình ở hậu cung.

Có lẽ chỉ khi ở trước khung cảnh thiên nhiên rộng lớn, con người ta mới cảm thấy mình thật nhỏ bé, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, bầu trời cũng bị nhuộm thành một sắc thái hoa mỹ, làm cho hắn cảm thấy có chút mệt mỏi cùng ngập tràn cô đơn.

Cao Lộc đi theo phía sau, nhận thấy tâm tình của hắn khác thường, nhưng cũng không dám tùy tiện lên tiếng.

Cùng lúc, đột nhiên có một chiếc diều giấy bay tới từ Ngự Hoa Viên, giương cánh nhảy múa trong ánh chiều tà rực rỡ, tự do tự tại.

Minh Uyên nhìn con diều này, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên: "Cao Lộc, đi xem thử là ai đang thả diều."

Ngày xuân đã qua, bước vào thời gian đầu hè, quả thật là khó có mấy ai có nhã hứng thả diều vào lúc này.

Cao Lộc sải bước về phía Ngự Hoa Viên, chỉ chốc lát sau trở lại hồi báo: "Khởi bẩm hoàng thượng, là Lục Lương đệ đang thả diều."

Chẳng biết tại sao, trong lòng giống như đã dự đoán được, nụ cười trên môi Minh Uyên ngày càng sâu hơn: "Đến đó xem thử."

Tầm mắt lướt qua những bụi hoa thấp, bên bờ hồ, có một nữ nhân mặc y phục vàng nhạt, ngẩng cao đầu, mỉm cười nhìn cánh diều đang bay giữa không trung.

"Chủ tử, cẩn thận một chút, coi chừng té xuống hồ đấy!" Vân Nhất lo lắng nói: "Á, phía trước kìa, cẩn thận!"

"Không sao đâu, em đừng quá lo lắng, nhìn này, càng bay càng cao!" Lục Khê vô tư sải bước, chỉ chuyên chú nhìn cánh diều, nụ cười trên gương mặt còn rực rỡ hơn ngàn vạn đóa hoa trong ngự hoa viên.

"Chủ tử sao lại chọn lúc này thả diều vậy? Cũng đã đầu mùa hè rồi, chạy tới chạy lui rất nóng. . . . . ." Vân Nhất nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Nha đầu ngốc, thả diều là tùy thuộc vào tâm trạng, chứ không phải là phụ thuộc vào mùa! Em nghĩ xem, nếu mọi người cứ luôn tuân thủ theo quy củ, mãi không thay đổi, cả ngày buồn chán như vậy, thì cuộc sống còn gì thú vị nữa?" Lục Khê véo nhẹ lên mũi nàng ta, lại lần nữa ngẩng đầu lên nhìn cánh diều: "Cho dù là ở trong tường cao, chỉ cần tâm có thể bay, thì vĩnh viễn sẽ không bị trói buộc."

Âm thanh mềm mại dịu dàng truyền tới tai Minh Uyên khiến thần thái của hắn cũng trở nên nhu hòa.

Vào giờ phút này, trong mắt hắn Lục Khê chính là một chú chim xinh đẹp đang bay lượn, dù bị giam cầm trong lòng son, nhưng nàng vẫn lạc quan tự tại, xinh đẹp dịu dàng.

Cao Lộc nhạy cảm phát hiện tâm tình của hắn đang biến hóa, cúi đầu hỏi một câu: "Hoàng thượng, có muốn nô tài thông báo không?"

Minh Uyên lắc đầu nói: "Không cần, trẫm có chút mệt mỏi, ngắm nàng thả diều từ xa là được rồi."

Cứ như vậy chơi thêm một lát, Lục Khê phân phó nói: "Vân Nhất , ta hơi khát, giúp ta lấy ít nước đến đây."

"Vâng" Vân Nhất nhanh chóng chạy về phía chiếc bàn đá, trên bàn có một ấm nước, hiển nhiên là đã được chuẩn bị từ trước.

Lục Khê vẫn di động từng bước nhỏ, chạy theo cánh diều, không ngờ chiếc diều bị gió thổi lệch đi, nàng cũng liền lui theo về phía sau mấy bước, người cách hồ nước càng ngày càng gần nhưng nàng vẫn chưa phát hiện được.

"A ——"

Nàng kinh hoảng hét lên, người cũng lảo đảo ngã về phía hồ.

Nhưng nửa chừng thì được người ta ôm lấy, kéo nàng dậy. Minh Uyên cười như không cười nhìn nàng, trêu ghẹo: "Ái phi muốn hóa thân làm cá, làm bạn với cánh chim tự do trên trời sao?"

Mặt Lục Khê ửng hồng, vô tội chớp chớp mi: "Tần thiếp chỉ muốn biết, lúc nguy nan hoàng thượng có thể xuất hiện bên cạnh thiếp hay không thôi."

"Hả? Vậy kết quả thế nào?"

Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nở nụ cười rực rỡ, ôm cổ của hắn nói nhỏ: "Kết quả tần thiếp đã đoán đúng, thì ra là hoàng thượng cùng tần thiếp *“thân vô thải phượng song phi dực, tâm hữu linh tê nhất điểm thông”!"

*Đại ý: Hai cánh chim cùng bay cao, thấu hiểu lẫn nhau.

Nụ cười của nàng sáng ngời nhẹ nhàng, mang theo vẻ thuần túy hiếm có trong cung, khiến Minh Uyên không tự chủ được nở nụ cười theo.

Cao Lộc không khỏi cảm thán, vận khí của Lục Lương đệ thật tốt, không ngờ trong lúc vô tình lại nịnh bợ được hoàng thượng.
loading...

Trên đường trở về Nhạc Thanh điện, Lục Khê vẫn cười rất xinh đẹp, lộ vẻ tâm tình cực tốt.

Độ cong nơi khóe miệng Minh Uyên không giảm, tâm tình cũng khá tốt.

"Trẫm nghe Vân Nhất nói ái phi không thích ra cửa, không ngờ hôm nay không chỉ ra cửa, mà còn như trẻ con chạy đi thả diều, quả thật là khiến trẫm mở rộng tầm mắt."

Lục Khê bất đắc dĩ chớp mi: "Tần thiếp đọc hết sách rồi, ở trong phòng không có việc gì làm rất chán, nên mới chạy ra ngoài chơi một lúc thôi."

"Hả? Trẫm nhớ chỗ của nàng có không ít sách mà, sao lại đọc xong nhanh vậy?"

Lục Khê ngượng ngùng cúi mâu nói: "Tần thiếp không thích xem thi từ ca phú như những nử tử khác, mà có hứng thú hơn với những chuyện lạ của người xưa, khiến hoàng thượng chê cười rồi . . . . ."

Khó trách những quyển sách thi thư ở chỗ nàng đều còn rất mới, hóa ra nàng chẳng động tới mà ngược lại những quyển như “tử bất ngữ”, “Mộng Khê bút đàm” lại được xem nhiều.

Minh Uyên hiểu ý cười một tiếng, véo nhẹ mũi nàng: "Ái phi thật đúng là lười biếng, chẳng chịu chăm chỉ học tập gì cả."

Lục Khê xấu hổ nghiêng đầu đi không để ý đến hắn, nhưng trong khoảng khắc nghiêng đầu ấy bên môi nàng lại lộ ra nụ cười đầy thâm ý.

Trời tối, trong không khí mơ hồ truyền đến cảm giác nóng bức, Minh Uyên liền cùng Lục Khê ngồi bên ngoài cánh rừng sau Nhạc Thanh điện, hóng gió đêm, uống trà hoa do Lục Khê tự tay pha.

Nước trà trong suốt sóng sánh như thủy châu, theo động tác của người châm trà, từng giọt nước xoay vòng, không ngừng luân chuyển.

Minh Uyên mỉm cười liếc nhìn người đang chăm chú pha trà, đôi tay trắng noãn khéo léo, theo tư thế cúi người của nàng, cổ áo hơi mở ra, để lộ mảnh vải trong mềm mại.

Rõ ràng bộ dáng vô cùng chuyên tâm, nhưng lại mang đến cảm giác động lòng người khó ta, nàng không dùng dầu bôi tóc, cũng không tô son điểm phấn, nhưng trong gió lại đưa tới mùi thơm nhàn nhạt, là hương ngọc lan mà hắn vô cùng quen thuộc.

Hắn bỗng nhiên đưa tay nắm tay nàng, khiến Lục Khê khẽ run lên: "Hoàng thượng?"

Minh Uyên quả quyết nắm tay nàng, vén ống tay áo lên quan sát vết thương lúc trước, phát hiện trên làn da vẫn còn một vết đỏ nhạt màu. Hắn vừa vuốt ve vừa dịu dàng hỏi” "Còn đau phải không?"

Không có tiếng trả lời.

Hắn có chút nghi ngờ ngẩng đầu, lại thấy cô gái nhỏ đang dùng cặp mắt ửng hồng nhìn hắn, mừng rỡ cùng cảm động xen lẫn trong đôi con ngươi.

"Bé ngốc, nàng sao vậy?" Hắn vừa buồn cười vừa tức giận, "Người biết sẽ nói là trẫm quan tâm nàng, không biết còn tưởng rằng trẫm đang trách mắng nàng đấy."

"Tần thiếp chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . ." Nàng ngập ngừng nói, âm thanh nho nhỏ nhu mì, còn có chút run rẩy, chậm chạp không thốt ra được nửa câu sau.

Thật ra thì nàng không nói, Minh Uyên cũng biết, tình cảm ái mộ mà cô gái nhỏ này dành cho mình khó có lời nào miêu tả được, nàng cố gắng không nói ra, còn nghĩ rằng bản thân mình che giấu rất tốt.

Dáng vẻ cúi mâu im lặng của nàng khiến người khác cảm thấy vô cùng yêu thích, nhất là lúc cúi thấp đầu để lộ ra vùng cổ trắng muốt, da thịt nhẵn nhụi bóng loáng, giống như một đứa bé mới sinh.

Minh Uyên thất thần đưa tay lên dùng đầu ngón tay cứng rắn của mình vuốt ve, khiến người trong ngực không ngừng run rẩy, hắn kéo đầu nhỏ của nàng lại gần mình, chậm rãi hôn lên cánh môi mềm.

Xưa nay hắn không thích hôn phi tần, bởi vì mùi son phấn nồng nặc cùng vẻ diễm lệ do trang điểm khiến hắn cực kỳ chán ghét. Nhưng bây giờ, môi Lục Khê không có chút son nào, mà hồng nộn tự nhiên rất đáng yêu, trên người của nàng chẳng có mùi nồng nặc của phấn trang điểm, chỉ có mùi hương Ngọc Lan nhàn nhạt, khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay, muốn một hớp nuốt nàng vào bụng.

Bên cạnh cánh rừng xanh u, hắn chậm rãi đẩy người trong ngực dán lên cây trúc, vừa hôn nàng, vừa nhẹ nhàng cởi áo, sau đó theo đường cong đẹp đẽ trên cổ một đường hôn xuống .

Cảm giác vừa tê dại vừa hơi ngứa khiến Lục Khê không nhịn được cười ra tiếng, âm thanh êm tai càng thêm kích thích dây đàn đang căng trong lòng Minh Uyên, dư âm lượn lờ, cuồng nhiệt như thác lũ.

Hắn không bận tâm đến gì nữa, nhanh chóng cởi quần áo của nàng ra, chiếc yếm màu hồng không thể che hết vẻ mỹ lệ của nàng, ánh mắt hắn ngày càng trở nên thâm trầm, cuối cùng há mồm ngậm đóa hoa nhị nho nhỏ dưới lớp vải.

Tuy không trực tiếp, nhưng Lục Khê vẫn có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn, tình dục quen thuộc chậm rãi bị khơi dậy.

"Hoàng thượng, đừng. . . . . . Đừng ở chỗ này. . . . . ." Nàng tức giận hổn hển kháng nghị.

"Ái phi yên tâm, có Cao Lộc canh giữ ở bên ngoài, sẽ không có ai đến đâu." Hắn ung dung kéo chiếc yếm của nàng xuống, nhìn vẻ mỹ lệ của nàng hoàn toàn nở rộ ngay trước mắt mình, chiếc váy dưới thân vẫn rất hoàn chỉnh, đối lập với cảnh sắc phía trên.


Phía sau là một mảnh rừng trúc xanh tươi, trên da thịt trắng như tuyết là hai đóa hạnh nhụy phấn hồng, Minh Uyên cùng đùa giỡn với nàng một lúc, mới giải phóng bản thân, vừa trêu chọc nơi mềm mại đã ướt át, vừa chậm rãi tiến vào nàng.

Gió đêm thổi xuyên qua lá trúc phát ra những tiếng rào rạc, mỹ nhân yêu kiều hổn hển, cảnh xuân tươi đẹp.

Ở trong không gian vắng vẻ không có gì che giấu này, cảm giác xấu hổ lẫn hưng phấn hô ứng nhau, khiến hoan ái càng thêm cuồng nhiệt, hai người chẳng thể khống chế nổi bản thân mình nữa, cùng nhau trầm luân.

Chỉ trong vòng nửa tháng, Minh Uyên đã qua đêm ở Nhạc Thanh điện ba lần, mức độ thường xuyên này khiến mọi người bắt đầu ý thức được trình độ sủng ái của Lục Khê đã không còn nằm trong phạm vi một Lương đệ được hưởng nữa.

Người đang phê duyệt tấu chương ngẩng đầu nhìn Cao Lộc sai cung nhân chuyển những bồn cảnh quý giá vào thư phòng, lạnh nhạt hỏi một câu: "Ở đâu đưa đến?"

Cao Lộc nói: "Bẩm hoàng thượng, đây là giống hoa mới ở Cẩm Đô, rất hiếm, mấy ngày trước vừa được cống nạp đến, hôm nay nô tài liền sai người chọn mấy bồn hoàng thượng thích tới đây."

Đi theo Minh Uyên đã nhiều năm, dĩ nhiên Cao Lộc biết hắn thích những loại hoa cỏ thanh lịch, không diễm lệ hoặc hương thơm quá nồng.

Tầm mắt lướt một vòng qua những chậu cây, cuối cùng dừng lại trên một bồn hoa lan trắng muốt: "Đây là giống cây gì?"

Cao Lộc nói: "Bẩm hoàng thượng, đây là Huệ Lan, nghe nói là *hoa tượng chăm bẵm nhiều năm mới nuôi ra được một gốc Huệ Lan trắng, được đặt tên là Thiên Tầng Tuyết."

*Hoa tượng: người trồng hoa.

Huệ Lan vốn đã là trân phẩm, huệ lan trắng lại càng là vật hiếm có.

Minh Uyên trầm ngâm: "Đưa bồn Thiên Tầng Tuyết này đến Nhạc Thanh điện."

Ánh mắt lướt sang chậu Mẫu Đơn bên cạnh, nhớ tới người giờ vẫn đang còn ở Thanh Tâm Điện đóng cửa suy ngẫm, Thường Tiệp dư, hắn chẳng nói gì mà tiếp tục cúi đầu xem tấu chương.

Lúc Cao Lộc dẫn người đưa hoa đến thì Lục Khê đang dạy Ảnh Nguyệt cùng Vân Nhất cắt hoa giấy.

Ánh nắng trời chiều lẳng lặng đậu trên người nàng, bạch y thanh lịch càng tôn lên vẻ đẹp dịu dàng, nhìn thế nào cũng giống như một tiểu cô nương văn nhã.

Nàng vê lấy một sợi chỉ đỏ, ngậm vào miệng cho ướt, sau đó chọn lấy một viên ngọc lưu ly vàng nhạt từ trong hộp gỗ, rồi cẩn thận xỏ tơ hồng xuyên qua lỗ châu: "Nhìn kỹ nhé, động tác phải nhanh gọn, lúc phối màu phải chú ý, vừa làm bước này phải vừa nghĩ tới bước kế tiếp, đặc biệt là vấn đề phối màu như thế nào cho hợp.”

Lúc còn ở Lục phủ, nàng đã từng thấy các ma ma phụ trách khâu vá dùng một sợi tơ màu xâu chuỗi những viên ngọc làm thành trâm cài, vòng tai, dây chuyền,…, bởi vì cảm thấy hứng thú, nàng cũng có học qua một thời gian. Hôm nay nhàn rỗi, nàng bảo Vân Nhất đến Thượng công cục lấy một ít hạt châu, làm thành những chuỗi ngọc giết thời gian cũng rất tốt.

Lúc trước Ảnh Nguyệt cũng đã từng thấy các ma ma ở Lục phủ làm những chuỗi hạt châu này, nên nàng ta chẳng cảm thấy mấy hứng thú, ngược với Vân Nhất rất vui vẻ, dù sao trong cung cũng không giống với bên ngoài, các cung nữ luôn có công việc chuyên môn của mình. Vân Nhất không phải là người của Thượng công cục, nên chẳng có cơ hội chạm qua loại công việc yêu cầu độ khéo léo cùng năng lực phối màu để tạo ra sản phẩm tinh xảo như thế này.

Thấy Lục Khê đã làm xong một đóa hoa mai nho nhỏ, Vân Nhất cũng rất nóng lòng chờ đợi tác phẩm của mình ra đời.

Cao Lộc mỉm cười đi vào Nhạc Thanh điện, hắng giọng hô: "Nô tài tham kiến Lục Lương đệ."

Lục Khê vội vàng đứng dậy, cười đón hắn: "Là Cao công công à, Tiểu Thuận, nhanh mang lên một ly trà cho Cao công công."

"Lương đệ khách khí rồi, nô tài chỉ là phụng mệnh hoàng thượng tới tặng hoa cho Lương đệ thôi, Tiểu Lâm Tử, mau đưa hoa cho Tiểu Thuận." Cao Lộc sai tiểu thái giám bên cạnh, sau đó hành lễ với Lục Khê: "Hoa này là do Cẩm Đô mới tiến cống, thuộc giống Huệ Lan, cũng là một bụi cây huệ lan trắng rất hiếm gặp. Lúc trước nô tài chọn nó đến Tê Ngô cung, sau đó hoàng thượng liền ra lệnh cho nô tài mang đến cho Lương Đệ."

Lục Khê nở nụ cười xinh đẹp, vẻ thỏa mãn cùng vui sướng đong đầy khóe mắt, nàng ra hiệu cho Vân Nhất, thấy vậy, Vân Nhất vội vàng trình lên một chiếc hà bao.

"Công công cực khổ rồi."

"Làm việc cho Lương Đệ cùng hoàng thượng sao dám nói tới hai chữ cực khổ này chứ? Lương Đệ quá khách sáo với nô tài rồi." Cao Lộc mỉm cười nhận lấy hà bao: “Bây giờ Lương Đệ là tâm can bảo bối của hoàng thượng, nô tài có thể làm việc cho Lương Đệ, đúng là phúc phận cùng vinh hạnh của nô tài."

Sau khi Cao Lộc rời đi, Lục Khê bảo Tiểu Thuận đặt hoa lan lên bàn, tinh tế thưởng thức nửa ngày, khóe miệng lộ ra một ý cười nhợt nhạt.

Vân Nhất cứ nghĩ là nàng đang vui vẻ, cũng liền cười theo: "Nhìn thế này ắt hẳn trong lòng hoàng thượng rất coi trọng chủ tử."

Lục Khê vừa đưa tay chạm vào một chiếc lá, vừa lơ đễnh nói, "Một chậu hoa mà thôi, sao em lại dám chắc hoàng thượng coi trọng ta? Sợ rằng trong hậu cung này, những nữ nhân đã được hoàng thượng thưởng qua đếm cũng chẳng xuể."

Vân Nhất lại nói: "Nhưng ít nhất hôm nay hoàng thượng cũng chỉ nghĩ tới chủ tử, điều này cũng rất đáng để vui mừng mà. Em thấy chậu hoa lan này tinh khiết hoàn mĩ, trắng như tuyết mịn như ngọc, gần giống như phong cách thanh nhã thoát tục của chủ tử vậy, ắt hẳn là hoàng thượng cũng nghĩ như thế, cho nên mới ban chậu hoa ngọc lan này cho người."

Ảnh Nguyệt không ngờ Vân Nhất và Lục Khê lại có thể thoải mái trò chuyện với nhau như thế, sắc mặt nàng ta trầm xuống: "Vân Nhất, lúc làm việc nên chuyên tâm vào, nếu làm hỏng, hoặc lãng phí vật liệu làm ra vật khó coi thì thật đáng hổ thẹn!"

Lục Khê lạnh nhạt nói: "Không sao đâu, những hạt châu này cũng chẳng mấy quý giá, làm để giết thời gian mà thôi."

Sắc mặt Ảnh Nguyệt lập tức trở nên khó coi, nàng ta không dám cãi lại chỉ đành phải dời tầm mắt lên những hạt châu, không nói nữa.

Một lát sau, Thẩm Kha chợt tới Nhạc Thanh điện, bộ váy Mẫu Đơn Lưu Tô diễm lệ khiến dung nhan vốn chẳng mấy nổi bật của nàng ta trở nên đầy kiều mị.

Lục Khê hành lễ với nàng ta xong, cười nói: "Sao Kha tần tỷ tỷ lại có thời gian rảnh đến Nhạc Thanh điện của ta vậy?"

Thẩm Kha ngạo mạn quan sát khắp điện, nhìn thấy bên trong bài trí hết sức đơn giản, không hoa mỹ mà thiên về hướng tự nhiên thanh nhã nhiều hơn, nàng ta lập tức bày ra bộ dạng đáng tiếc: "Ta đi dạo ngang qua đây, thuận đường nên ghé vào thăm muội muội một lát. Chậc chậc, cung điện này của muội muội quả thật là đơn giản mát mẻ, rất có cảm giác “nhà”."

Xem ra lại là đến để gây sự rồi.

Lục Khê giả vờ như không nghe ra sự giễu cợt trong lời nói của nàng ta, chỉ khẽ cười: "Nơi này của muội muội rất đơn sơ, tất nhiên không thể so được với Khiêm Tâm điện của tỷ tỷ rồi."

Khiêm Tâm điện được ban cho Thẩm kha, cũng không biết là hoàng thượng cố ý hay vô tình, quả thật là chuyện vô cùng nực cười.

Thẩm Kha dạo quanh một vòng, ánh mắt dừng trên bức Phật tượng vàng, đầu ngón tay vuốt nhẹ theo thân tượng: "Ối chà, ai dám nói đơn sơ chứ, thì ra là có cả tượng vàng cơ đấy."

Lục Khê đang muốn mở miệng, lại nghe nàng lại tiếp tục nói: "Chỉ là tượng phật này tuy là vàng đúc, nhưng lại có vẻ thô kệch, không giống như pho tượng trong điện của ta, được mang về từ Thanh tự, thợ điêu khắc cùng khuôn mẫu đều là hạng nhất. Ta nói muội muội này, dù sao ngươi cũng là Lương đệ, mặc dù không tôn quý bằng tỷ tỷ, nhưng có những chuyện cũng phải chú ý thân phận, đừng có keo kiệt như thế, để tránh phi tần khác coi thường ngươi."

Lục Khê khẽ mỉm cười, liếc nhìn Vân Nhất, Vân Nhất liền cung kính giải thích với Thẩm Kha: "Kha tần chủ tử có điều không biết, tượng phật này là do hoàng thượng ban cho chủ tử nhà ta, thân phận cùng địa vị của chủ tử nhà ta không bằng ngài, tất nhiên pho tượng này cũng không tinh xảo như của hoàng thượng ban cho Kha tần chủ tử rồi."

Một câu nói khiến Thẩm Kha đổ mồ hôi lạnh, nàng ta có ngu xuẩn hơn nữa cũng không thể không biết những lời mình vừa nói bất kính đến mức nào. Không ngờ pho Kim Phật này là do hoàng thượng ban cho!

Vốn định đến dương oai, đánh phủ đầu một chút, không ngờ ngược lại họa là từ miệng mà ra. Sắc mặt Thẩm Kha biến đổi, lại vừa vặn nhìn thấy những viên ngọc lưu ly trên bàn, liền bị chúng hấp dẫn.

Những viên ngọc trai này đều được tạo hình thành đóa hoa, có hoa mai, có hoa hồ điệp. Trong cung, những hạt ngọc lưu ly vốn không mấy trân quý, nên hầu như không được dùng để làm đồ trang sức, mà chỉ dùng để đính lên váy hoặc làm thành nút cài.

Nhưng những viên ngọc lưu ly trước mắt này lại được tạo hình phối màu rất xinh đẹp, đậm nhạt hấp dẫn, từ cánh hoa bên ngoài đến nhụy hoa bên trong đều được phối hợp rất khéo, giống như những đóa hoa vừa mới nở trong viện, trông rất sống động.

Thẩm Kha đang thầm suy đoán những thứ này được đưa tới từ đâu, lại bị Lục Khê nhìn ra đầu mối, cười nói: "Tỷ tỷ thích những cây trâm này ư?"

"Dáng vẻ rất mới lạ." Vịt chết còn cứng miệng, có nói thế nào nàng ta cũng không muốn nhận là mình thích.

Lục Khê mỉm cười nói: "Vân Nhất, đi lấy một chiếc hộp gỗ. Đây là do muội muội và các cung nữ làm trong lúc rãnh rỗi, nếu tỷ tỷ thích, vậy thì chọn một cái đi, chiếc trâm ngọc nhỏ này có thể được tỷ tỷ để mắt, muội muội quả thực rất vui mừng."

Thẩm Kha không ngờ Lục Khê lại luôn dùng sự dịu dàng để đáp lại dáng vẻ gây sự của nàng ta, liền nhận định là Lục Khê kính sợ mình, cũng vì vậy càng trở nên kiêu ngạo. Nàng ta bảo cung nữ cận thân lấy chiếc trâm hoa hồ điệp màu hồng bỏ vào chiếc hộp Vân Nhất mang tới, nàng ta nhẹ nhàng phất tóc mai, kiêu căng nói: "Vậy liền đa tạ muội muội, tỷ tỷ còn muốn đến chỗ Nguyệt Dương Phu nhân một lát, không quấy rầy muội muội nữa."

Ở trong cung, Nguyệt Dương Phu nhân rất được mọi người tôn kính, lại có một hoàng tử, địa vị ở hậu cung có thể nói là vô cùng vững chắc. Thẩm Kha nói như vậy, chính là đang muốn khoe rằng thân phận của mình cao quý, đến cả Nguyệt Dương Phu nhân cũng muốn nói chuyện phiếm với nàng ta.

Mắt thấy trên mặt Lục Khê quả nhiên lộ ra dáng vẻ yêu thích cùng ngưỡng mộ, Thẩm Kha đắc ý xoay người rời đi.

Thật ra, nàng ta muốn đến thăm Nguyệt Dương Phu nhân từ lâu, cũng đã bảo thái giám đi hỏi mấy lần, đến giờ mới nhận được sự đồng ý.

Nguyệt Dương Phu nhân luôn không tham dự vào việc đấu đá nơi hậu cung, không tranh quyền thế, lần này đồng ý với thỉnh cầu của nàng ta, đơn giản là do nể mặt ân sư của hoàng thượng, Thẩm Thái Phó mà thôi. Nhưng lại có người đến cả những đạo lý đơn giản thế này cũng không hiểu, bị cưng chiều đến vô pháp vô Thiên, sớm muộn cũng sẽ gây ra đại họa.

Đây là việc sau này, tạm thời không nhắc tới.

Ảnh Nguyệt vốn đã chẳng ưa gì Thẩm Kha, cũng chỉ là ỷ vào phụ thân có chút ân tình với hoàng thượng mà thôi, ân tình thì có thể sử dụng được bao lâu chú? Bằng tính tình ngu ngốc kia của Thẩm Kha, sợ rằng chẳng mấy chốc nữa sẽ tiêu mòn hết chút ân tình hiếm hoi này.

"Chủ tử, từ lúc còn là tú nữ Kha tần này đã gây sự với người khắp nơi, thật sự là đáng hận, vì sao chủ tử phải nhân nhượng nàng ta thế chứ? Theo nô tỳ thấy, mặc dù vị phân của Kha tần cao hơn người một chút, nhưng hoàng thượng chỉ nể tình Thẩm Thái phó nên mới đối xử với nàng ta như thế thôi, việc gì chủ tử phải uất ức chính mình chứ?"

Lục Khê chỉ cười không nói: "Vân Nhất, em thấy thế nào?"

Vân Nhất nghĩ nghĩ: "Nô tỳ cho là, thay vì xung đột với Kha tần, không bằng cứ để cho nàng ta tiếp tục kiêu căng, một ngày nào đó nàng ta sẽ rơi xuống thảm hại, hơn nữa không phải ngã dưới tay chủ tử, thì chủ tử sẽ không bị người ta chỉ trích."

Lục Khê mỉm cười gật đầu một cái: "Ảnh Nguyệt, nhìn sự việc phải nhìn lâu dài, tránh vì tức giận nhất thời mà hành sự lỗ mãng."

Ảnh Nguyệt chẳng biết tại sao hôm nay Lục Khê luôn khen ngợi bao che cho Vân Nhất, đối xử như vậy mình, chỉ có thể cúi đầu đáp một tiếng, trong lòng rất không thoải mái.

Lục Khê âm thầm thở dài, nàng ta vẫn không hiểu được ngụ ý của mình.


Trên bàn, những chiếc trâm ngọc trai lẳng lặng nằm ở nơi đó, của Vân Nhất và Lục Khê làm đều rất rực rỡ, chỉ có Ảnh Nguyệt không biết là bởi vì không yên lòng hay vì nguyên nhân nào khác, mà mờ nhạt tối màu hơn.

Một buổi sáng tinh mơ, Vân Nhất từ bên ngoài chạy vào, nói với Lục Khê lúc này còn đang trang điểm: "Chủ tử, nghe nói hoàng thượng ban tháp Lưu Ly bảo thạch do Tây Vực tiến cống cho An Uyển nghi, bây giờ bọn cung nữ thái giám đều xúm lại ở Tề hoa điện, nghe cung nữ cận thân của An Uyển nghi diễn tả lại dáng vẻ của Tháp Lưu Ly bảo thạch đấy."

Bàn tay đang gỡ trâm cài của Lục Khê hơi dừng lại, nghi ngờ hỏi: "Sao đột nhiên hoàng thượng lại chú ý tới An Uyển nghi?"

"Nô tỳ nghe tiểu thái giám bên cạnh Cao công công nói, đêm qua lúc hoàng thượng đến chỗ An Uyển nghi thì nàng ta dâng khối khăn lụa mình thêu lên cho hoàng thượng, còn nói vài lời gì đó nữa, chẳng biết sao hoàng thượng rất vui vẻ, sáng nay liền kêu Cao công công mang Tháp lưu ly bảo thạch đến tặng cho nàng ta. Nô tỳ đi ra ngoài vừa đúng lúc gặp tiểu thái giám bên cạnh Cao công công đang về phục mệnh, vì lúc trươc có chút giao tình, nên hắn mới kể cho em nghe."

Lục Khê chợt hiểu rõ, bên môi lộ ra một nụ cười nhạt: "Nàng ta đích thân thêu?"


"Đúng vậy, cũng bởi vì đích thân nàng ta thêu, cho nên mới cảm động được hoàng thượng, dùng một mảnh chân tình đổi lấy tháp Lưu Ly bảo thạch quý giá đấy."

Lúc Lục Khê chưa vào cung đã từng nghe nói Tây Vực là nơi bắt nguồn của Lưu Ly bảo thạch, còn nghe nói những người thợ giỏi có thể mài nó thành những hình dáng khác nhau, lúc mang thành phẩm đặt ở dưới ánh mặt trời sẽ phát ra tia sáng rất rực rỡ, có thể so sánh với cả mặt trời.

Nhưng loại bảo thạch này rất ít, nên cực kỳ quý giá, hơn nữa chỉ Tây Vực mới có, khi nào tiến cống cho triều đình thì trong cung mới có thể nhìn thấy loại vật này.

Nàng mỉm cười lấy chiếc trâm cài tóc trên đầu xuống, cầm cây trâm ngọc trai hoa mai vừa làm xong mấy ngày trước cài lên đầu, xuyên qua gương đồng hỏi Vân Nhất: "Nhìn được không?"

"Chủ tử vốn đã đẹp nên mang cái gì cũng đẹp, nhưng cây trâm hoa mai ngọc trai này quá đơn giản rồi, chủ tử vốn đã ăn mặc đơn thuần, nô tỳ cho là nên đeo thêm vật trang sức diễm lệ thì mới không bị mờ nhạt."

Lục Khê lắc đầu: "Cây trâm cài bằng vàng này tất nhiên đẹp, nhưng không phải do tự mình làm, dù mang đi ra ngoài, người khác cũng sẽ nói là ta dựa vào y trang, mới lấy được cây trâm vàng. Còn chiếc trâm ngọc trai hoa mai này tuy đơn giản, nhưng là do ta đích thân làm, trừ dung nhan ra, thì tài nghệ cũng là một điều hết sức quan trọng."

Vân Nhất giật mình ngẩn ra, có chút không hiểu, lại vẫn cúi mâu nhu thuận đáp: "Chủ tử nói rất đúng."

Trang điểm xong, nàng dẫn theo Vân Nhất đến thỉnh an hoàng hậu, bây giờ nàng luôn mang theo Vân Nhất, dù vết thương trên mặt Ảnh Nguyệt đã tốt hơn, nhưng vẫn ở lại Nhạc Thanh điện như lúc đang dưỡng thương.

Lục Khê nói: "Thương thế trên mặt ngươi đã đỡ hơn rồi, nhưng đi ra ngoài khó tránh khỏi bị nhiễm gió, vẫn nên ở trong điện nghỉ dưỡng thêm cho tốt."

Ảnh Nguyệt im lặng không lên tiếng nhìn bóng lưng hai người đi xa, ánh mắt tối lại.

Nàng ta biết biết giữa nàng ta và Lục Khê bởi vì một Quý Thanh An nên mới nảy sinh hiềm khích, Lục Khê trách nàng ta có lòng với người ngoài, nhưng nàng ta lại cảm thấy Lục Khê thật sự có lỗi với Quý Thanh An.

Hai người vốn lưỡng tình tương duyệt chỉ vì một bên chợt thay lòng, mà bên kia phải chịu đựng vô vàn khổ sở, Ảnh Nguyệt thương tiếc Quý Thanh An bao nhiêu thì càng thêm oán hận Lục Khê bấy nhiêu.

Chủ tử căn bản không xứng với Quý đại nhân.

Đức Dương điện.

An Uyển nghi bị lạnh nhạt một thời gian dài, hôm nay bởi vì được hoàng thượng ban cho tháp Lưu Ly bảo thạch mà cả người tràn ngập tự tin, ánh mắt nhìn chúng phi tần cũng cao ngạo hơn rất nhiều, nàng ta cảm thấy lúc này bản thân mình quả thật là “phong quan vô hạn”.

Nhờ phúc của Lục Khê, mảnh khăn lụa vô ý rơi lại kia lại đổi được bảo vật tốt nhất từ hoàng thượng.

Trên thực tế nàng ta cũng từng do dự không biết hoàng thượng có biết chiếc khăn này là do Lục Khê làm hay không, nên sáng nay lúc phục vụ hoàng thượng mặc quần áo thì liền cố ý đánh rơi chiếc khăn này, lúc cúi người nhặt thì vừa hay bị hoàng thượng bắt gặp.
loading...

"Đây là cái gì?" Ánh mắt hắn mang theo vẻ thú vị nhìn chăm chú vào chiếc khăn nàng ta đang bận rộn nhặt lên, quan sát một lúc, hoàng thượng chợt nở nụ cười vui vẻ: "Thấp Tang hữu, kỳ Diệp hữu."

Chiếc khăn lụa nho nhỏ trắng noãn đáng yêu, dùng chỉ màu xanh nhạt thêu hai hàng chữ đơn giản.

Hai câu này được trích trong một bài《 Kinh Thi 》, nói về tâm tình của một nữ nhân đang chờ đợi người yêu, người đời đều nói nếu nữ tử này đang chờ người trong lòng, thì tình cảm trong tim của nàng ta không lời nào miêu tả được.

Minh Uyên đã từng vô số lần nhìn thấy mẫu phi ngồi cô đơn bên cửa sổ, thẫn thờ nhìn cảnh vật nơi xa, lúc đó hắn luôn chạy đến bên cạnh mẫu phi, buồn buồn hỏi vì sao mẫu phi không để ý tới hắn. Nhưng lúc nữ nhân xinh đẹp đó xoay đầu lại, trên mặt vĩnh viễn lộ ra vẻ ưu sầu mờ nhạt, hai mắt trong suốt như bị phủ một tầng sương, khiến hắn chẳng thể nhìn rõ thần thái của bà.

Bà vuốt đầu hắn, thì thào nói: "Có phải ở trong nhà đế vương, sẽ luôn phải sống trong sự chờ đợi cùng tưởng niệm dài dằng dẵng thế này?"

Lúc đó hắn không biết khúc mắc trong lòng mẫu phi, chỉ biết là mẫu phi hắn bởi vì ưu tư lâu ngày, nên sớm buông tay nhân thế. Bây giờ hắn đã hiểu khúc mắc trong lòng bà, nhưng lại chẳng thể an ủi được nữa.

Ánh mắt của Minh Uyên lặng yên dừng lại trên người nữ nhân trước mặt, trong thoáng chốc giống như xuyên thấu qua nàng ta nhìn thấy mẫu phi của mình, cũng là ôm tâm tình nhớ nhung như vậy, ngày qua ngày chờ đế vương khó có khi đến được một lần.

Cuối cùng trong lòng sinh ra một chút thương tiếc, dù hắn không có chút yêu thích nào với nữ nhân trước mắt, lại vẫn muốn bù đắp cho sự tưởng niệm của nàng ta.

Tháp Lưu Ly bảo thạch, dùng cái này đổi lấy lúm đồng tiền như hoa của nàng ta khiến Minh Uyên có chút buồn cười.

Không cho được tình yêu, thì cho một chút vui vẻ thế này cũng được.

Quả nhiên là được sủng ái, người bình thường luôn luôn tới thật sớm để thỉnh an, hôm nay lại gần như là người đến cuối cùng.

Hoàng hậu mỉm cười ban ngồi cho chúng tần phi: "Sáng nay bổn cung nghe cung nữ bên cạnh nói, gần như mọi cung nhân trong hậu cung đều chạy tới Lâm Hoa điện của An Uyển nghi xếp hàng muốn xem thử hình dáng của tháp Lưu Ly bảo thạch, thấy vậy, đến Bổn cung cũng phải hâm mộ An Uyển nghi đấy."

Ninh phi cười nói: "Hoàng hậu nương nương nói đùa rồi, nô tì nhớ mấy năm trước lúc Tây Vực tiến cống, hoàng thượng đã từng ban cho nương nương một chiếc tháp Lưu Ly bảo thạch, đây chính là bảo vật nhất đẳng đấy. Nô tì vẫn luôn nhớ đêm hôm đó, lúc nương nương sai người thắp sáng nó thì cảnh tượng ấy rực rỡ đến mức nào."

Hoàng hậu hiển nhiên cũng rất hài lòng, vừa sai cung nữ đến khố phòng lấy lá trà năm nay Giang Chiết tiến cống ra, vừa cười nói: "Hàng năm Tây Vực đều tiến cống lên, Bổn cung hi vọng sang năm sẽ thấy được món đồ trân quý hơn Lưu Ly bảo thạch, cũng hi vọng mọi người phục vụ tốt hoàng thượng, tận tâm tận lực với hoàng gia. Có thể sang năm cũng sẽ có người được như An Uyển nghi, lấy được trân phẩm ngự tứ."

Tiêu Chiêu viện hiển nhiên cũng chú ý tới việc này, nhìn hoàng hậu cười híp mắt nói: "Nô tì cũng cảm thấy vui vẻ thay cho Uyển Nghi muội muội, lấy được bảo bối như vậy quả thực là vinh dự lớn lao, chỉ là nô tì không ngờ Uyển Nghi muội muội còn am hiểu cả tú họa, có thể thêu được một chiếc khăn tay đặc biệt như vậy tặng cho hoàng thượng đấy."

Tin tức của chúng phi tần ở hậu cung luôn đặc biệt linh thông, loại chuyện như thế này sớm đã lưu truyền khắp nơi, những người ngồi ở đây có ai mà không biết.

An Uyển nghi và Tiêu chiêu viện vốn đã bất hòa, nghe vậy liền lạnh nhạt nhìn lại nàng ta: "Chiêu viện tỷ tỷ vốn chẳng hay nói chuyện với muội muội, không biết cũng là chuyện đương nhiên thôi, nếu tỷ tỷ cũng muốn học tú họa, muội muội rất vui lòng chia xẻ với tỷ tỷ."

Vừa nói chuyện, nàng ta vừa đưa mắt liếc qua Lục Khê đang ở phía sau, đôi mắt người phía sau đong đầy lạnh nhạt, hầu như chẳng có biểu tình gì.

Hừ, cũng chỉ là một Lương đệ nho nhỏ mà thôi, chẳng lẽ dám tranh công với mình? Dù nàng ta có nói khăn tay kia là của nàng ta, thì có mấy ai tin được chứ? Nghe vậy người nào chẳng cho rằng nàng ta đang ghen tỵ với mình.

Chỉ cần không phải là kẻ vô cùng ngu xuẩn, thì ắt hẳn Lục Khê sẽ không nói ra chuyện này để chuốc lấy phiền phức.

Đã lâu rồi mới có thể đấu khẩu lại Tiêu chiêu viện, An Uyển nghi sảng khoái đi ra khỏi đại điện, cảm thấy đến cả những cảnh sắc vốn đã quen thuộc trong hoàng cung này cũng đột nhiên trở nên mới mẻ mỹ lệ.

Liễn xa của nàng ta đi chưa xa, thì phía sau cũng có một chiếc khác chậm rãi đi theo, nàng ta quay đầu lại nhìn, nheo mắt, phát hiện ra là Lục Khê .

"Đi chậm lại cho ta." Nàng ta ra lệnh cho tiểu thái giám, vì vậy tốc độ xe chậm lại.

Phi tần phẩm cấp thấp không được vượt trước phi tần phẩm cấp cao hơn, Lục Khê thấy thế, cũng chỉ đành bảo người hầu giảm tốc độ, dùng vận tốc rùa bò đi theo sau An Uyển nghi.

Chỉ một đoạn lộ trình ngắn ngủn lại mất gần nửa nén hương, An Uyển nghi thoải mái liếc nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Lục Khê, cảm thấy tâm tình mình cực kỳ tốt.

Quả thật là phải cảm tạ nàng ta làm giá y giúp mình, nếu không sao mình có thể lấy được vinh sủng như hôm nay.

Lục Khê vẫn tâm bình khí hòa ngồi trên liễn xa, cúi mắt nhìn móng tay được chăm sóc tỉ mỉ của mình.

"Vân Nhất, em nói thử xem, móng tay này cứ để trắng như thế này thì đẹp hay sơn hoa văn lên đẹp hơn??"

Vân Nhất đáp: "Nô tỳ cho là nên thoa sơn đỏ thẩm lên, sắc thái diễm lệ tương đối được người ta yêu thích."

Lục Khê khẽ cười: "Nha đầu ngốc, sao không nghĩ đến trong cung này có nhiều nương nương cũng sơn móng tay đỏ thẫm như vậy, hoàng thượng nhìn hoài cũng sẽ cảm thấy chói mắt. . . . . ."

Hơn nữa, sắc thái càng diễm lệ, thì lại càng chói mắt.

Vân Nhất cẩn thận liếc nhìn liễn xa của An Uyển nghi trước mặt, hơi bực mình oán trách: "Chủ tử, An Uyển nghi làm như vậy, rõ ràng là muốn khiến cho chủ tử khó chịu, đường này vốn bằng phẳng, lại cứ thích đi chậm như sên bò."

Lục Khê bật cười: "Nàng ta thích đi nhanh hay đi chậm, thì cứ mặc kệ nàng ta? Chúng ta vừa đi vừa ngắm phong cảnh không phải rất thú vị sao?"

Đối phương một lòng nhìn mình, mà mình lại nhàn nhã thưởng thức phong cảnh ven đường, để cho sự kiêu ngạo của nàng ta như viên đá nhỏ chìm xuống đáy biển, không đáp trả—— mới là biện pháp tốt nhất để đối phó với kẻ địch.

Một lúc lâu sau, thấy đã thị uy đủ rồi, đoạn đường này cũng đã sắp bị An Uyển nghi mài nhẵn.

Liếc nhìn Lục Khê vẫn im lặng phía sau, sự khinh bỉ nơi đáy mắt nàng ta càng thêm rõ ràng. Chẳng những không có đầu óc, còn không có can đảm, từ trước đến giờ chỉ biết chịu áp bức, chẳng biết phản kháng.

Hậu cung cần loại nữ nhân này, mới có thể nâng được địa vị của nàng ta lên.

Nghĩ đến sự ân sủng hôm nay của hoàng thượng, trong lòng nàng ta càng thêm hả hê.

Khó khăn lắm mới thấy liễn xa của An Uyển nghi biến mất khỏi tầm mắt, Lục Khê buồn cười phân phó Vân Nhất: "Theo ta đến Ngự Hoa Viên đi dạo một chút."

Vân Nhất cứ nghĩ trong lòng chủ tử nhà mình đang tức giận, muốn giải giải sầu: "Vâng"

Nhìn dáng vẻ khéo léo của Vân Nhất, Lục Khê cười cười: "Em đến Nhạc Thanh điện của ta bao lâu rồi?"

"Bẩm chủ tử, ước chừng một tháng."

"Có nghĩ đến việc ở lại phục vụ ta không?"

Vân Nhất giật mình ngẩng đầu lên, có chút luống cuống, lại có chút không hiểu: "Chủ tử, mặc dù nô tỳ do Cao công công phái tới, nhưng nô tỳ đã sớm xem mình là người của Nhạc Thanh điện, chủ tử ở đâu, nô tỳ sẽ ở đó, tuyệt đối sẽ không rời khỏi."

Lục Khê gật đầu: "Ta biết tâm ý của em, nếu không phải trung thành với ta, em đã nói chuyện ngày đó ta gặp Thượng Thư đại nhân cho Cao công công rồi. Em cứ an tâm đi, đừng khẩn trương."

Vân Nhất nhìn nàng, hiển nhiên vẫn hết sức lo lắng.

Lục Khê chỉ đành phải cười cười trấn an: "Được rồi, nhìn dáng vẻ của em kìa, giống như ta muốn ăn thịt em vậy. Ta chỉ muốn nói cho em biết, Ảnh Nguyệt chỉ sợ sẽ không ở lại Nhạc Thanh điện lâu nữa đâu, sau này cũng chỉ còn em ở cùng với ta, em có bằng lòng toàn tâm toàn ý đi theo ta, làm cung nữ cận thân của ta không?"

Vân Nhất không hỏi về Ảnh Nguyệt nửa chữ, chỉ vững vàng lên tiếng: "Nô tỳ nguyện ý."


Lục Khê rất hài lòng.

Trước khi sống lại, lúc còn chưa gả đến Quý phủ, Lục Khê từng nghe thấy một thế bá có quan hệ rất tốt với cha nàng nhắc tới Quý Thanh An, nói là đã từng cùng Quý Thanh An đến Hoa Lầu nổi danh nhất Kinh Thành làm việc. Lúc ấy Lục Khê trùng hợp đi qua đại sảnh, nghe được cuộc đối thoại đó, trong lòng bỗng nhiên có chút tức giận.

Sau đó Quý Thanh An tới tìm nàng, nàng đều đóng cửa không gặp, khó khăn lắm hắn mới tìm được cơ hội lúc nàng hộ tống Lục mẫu đi Báo Quốc tự dâng hương gặp được nàng, cố sức giải thích rõ ràng, nàng mới hết giận.

Nhưng đã là tiểu thư khuê các phải biết xấu hổ, không thể nào thẳng thắn nói ra mình không tức giận nữa, cũng không thể thừa nhận mình vì chút chuyện cỏn con ấy mà ghen tuông, nên cuối cùng quay đầu đi tìm mẫu thân

Sau đó nữa, Lục Khê và mẫu thân ở lại Báo Quốc tự mấy ngày, Quý Thanh An cũng đến đó giữ cửa, toàn tâm toàn ý muốn giải thích rõ ràng, cầu xin nàng tha thứ.

Chỉ cần thức dậy, là hắn liền chạy tới đứng dưới cây ngô đồng, nơi hai gặp gỡ lần đầu ở đây, cuối cùng cũng đợi được Lục Khê .

Nghĩ như vậy, nàng chậm rãi dẫn theo Vân Nhất đi đến bên cạnh đình – nơi gặp phải Quý Thanh An đêm đó, vừa bước khỏi hành lang, quả thật liền thấy hắn đang đứng ở xa xa.

Quan phục màu xanh lục, trường sam nho nhã như vậy quả thật vô cùng thích hợp với hắn—— hẳn là vừa hạ triều liền tới đây, chứ không xuất cung về phủ thay y phục.

Nghe tiếng bước chân, Quý Thanh An liền xoay người lại, nhìn Lục Khê muốn mở miệng, nhưng thấy Vân Nhất còn đứng đó hắn chần chờ một hồi lâu, cuối cùng cung kính thi lễ: "Vi thần tham kiến Lục Lương đệ."

Ánh mặt trời tháng tư quá chói, khiến Lục Khê không nhịn được nhíu mắt lại, đôi con ngươi thấy hơi bỏng rát.

Nàng bình tĩnh gật đầu một cái: "Thượng Thư Đại Nhân vừa lâm triều xong à?"

Quý Thanh An gật đầu: "Vi thần thấy hoa trong Ngự Hoa Viên nở rất đẹp, nên muốn tới đây ngắm một lát."

"Hoa trong cung tất nhiên không giống với hoa bên ngoài, cho dù đã qua tháng tư, hoa ở đây vẫn rộn ràng như cũ." Nàng lạnh nhạt nói, liếc mắt nhìn đóa mẫu đơn bên cạnh, đưa tay vuốt nhẹ cánh hoa: "Cũng có rất nhiều người lưu luyến cảnh sắc trong cung này, lưu luyến đến không muốn về chỉ sợ cũng không phải có mình đại nhân."

Quý Thanh An giật mình, chậm rãi nói: "Nhiều loại hoa lưu luyến không khí trong cung, là bởi vì đất đai màu mỡ cùng hoa tượng có thể khiến nó mãi tươi đẹp; còn có người lưu luyến, cũng chỉ là đóa hoa kia thôi. Dù là nở rộ hay úa tàn, đóa hoa ấy ở trong lòng người lưu luyến, sẽ không vì thời tiết khác nhau mà trở nên thay đổi."

Hắn đang ám chỉ vị trí của đóa hoa kia trong lòng hắn sẽ mãi không vì ngoại cảnh tác động mà thay đổi ư?
loading...

Lục Khê lạnh nhạt nhìn hắn, nhưng mà trong nội tâm lại cắn chặt răng, cố gắng khống chế hận ý. Lúc trước nàng cũng bị bộ dạng si tình này của Quý Thanh An lừa gạt, hôm nay sao có thể dễ dàng mắc bẫy hắn lần nữa chứ?

Nàng vươn tay ra, chậm rãi mơn trớn vùng bụng bằng phẳng, chợt nhớ tới nơi đó đã từng dựng dục một tiểu sinh mệnh, nàng đã từng mỗi ngày tưởng tượng ra hình dạng của bé con, tưởng tượng ra cảnh mình từng bước dạy dỗ bé con trưởng thành.

Nàng chuẩn bị 《 Tam Tự kinh 》, 《 Kinh Thi 》 cùng với Đường Thi, Tống Từ, suy nghĩ biết bao nhiêu thứ sẽ dạy cho bé con; nàng tự tay may áo đầu hổ, quần lót nhỏ, tưởng tượng cảnh bé con mặc chúng; thậm chí nàng còn tự tay khắc tên bé con lên chiếc Khóa Trường Mệnh, đó là tên nàng đã nghĩ ra từ lâu, đậm chất thơ, cũng làm nàng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Quý Lục Dao.

Quý trong Quý thanh bảo an, Lục trong Lục Khê, Dao trong ca dao.

Vậy mà đến cuối cùng, là do hắn đích thân giết chết Dao nhi của bọn họ.

Lục Khê buông thõng tay, chiếc trâm ngọc trai tuột khỏi mái tóc, lăn xuống theo đường nhỏ.

"Vân Nhất." Nàng nhẹ nhàng kêu một tiếng, Vân Nhất liền tự giác chạy bước nhỏ đi nhặt nó.

Lục Khê vội vàng ngẩng đầu nhìn Quý Thanh An, dùng loại ánh mắt bi thương yên lặng truyền đạt tâm tình lúc này, khẽ nói: " Giờ Hợi tối nay, ta sẽ trở lại."

Lúc Vân Nhất nhặt xong cây trâm quay trở lại, Lục Khê đã khôi phục bộ dạng bình tĩnh của ngày xưa, vừa xa cách vừa lạnh lùng gật đầu với Quý Thanh An, rồi xoay người rời đi.

Trong vườn hoa, chỉ còn lại một mình hắn thất thần nhìn theo bóng dáng nữ tử đi xa dần.

"Vân Nhất ."

"Có nô tỳ."

"Lát nữa đi nói với Cao công công, hôm qua ta gặp ác mộng đến giờ tâm thần vẫn có chút không yên, tối nay muốn đến Thanh Tâm điện thắp hương. . . . . ."

"Vâng"

"Ban đêm đi đường, chỉ có em cùng Tiểu Thuận che chở ta cũng không an toàn, xin hắn lại phái vài người đến đây đi."

"Vâng"

Ban đêm, Cao Lộc bẩm báo chuyện này lên hoàng thượng, nói là Lục Lương đệ ở Nhạc Thanh điện vì gặp ác mộng nên tâm thần hoảng hốt, muốn đến Thanh Tâm Điện dâng hương.

Minh Uyên dừng một chút, chỉ lát sau liền nói: "Tối nay trẫm sẽ đến chỗ Tiêu chiêu viện, không cần ngươi phục vụ, ngươi cầm cây Ngọc như ý này tới tặng cho nàng, thuận tiện bảo thái y kê ít thuốc an thần, rồi hộ tống nàng đến đó."

Cao Lộc đáp lời, lấy cây Ngọc Như Ý xong, mới dẫn người đến Thái Y Viện.

Trên thực tế, Thái Y Viện ở hướng đông, Nhạc Thanh điện ở hướng tây, hắn thật chẳng hiểu nổi rốt cuộc là vì điểm nào khiến cho hoàng thượng nghĩ đây là "Thuận tiện". Ước chừng “thuận tiện” là mệnh lệnh này của người nhưng lại khổ thân kẻ làm nô tài như hắn.

Nhưng chủ tử của Nhạc Thanh điện này quả thật có chút bản lãnh, có thể khiến hoàng thượng tự mình phái hắn đến tháp tùng. Phải biết từ khi hắn hầu hạ hoàng thượng tới nay, trừ đi vài chuyện cần thiết hắn phải đích thân làm ra, những sự vụ còn lại đều giao cho các tiểu thái giám khác.

Trời tối, Cao Lộc sai người cầm chuôi Ngọc Như Ý cùng những dược liệu mà thái y kê đi đến Nhạc Thanh điện.

Lục Khê sai người nhận đồ vật xong, liền vội vàng đứng lên nói: "Cao hơn công công phải đích thân tháp tùng, khiến ta thật ái ngại.”

"Lục Lương đệ nói gì vậy, hoàng thượng nghe nói thân thể Lương Đễ chủ tử khó chịu, liền phái lão nô đến Thái Y Viện lấy thuốc, lão nô cũng hi vọng Lương Đệ chủ tử có thể nghỉ ngơi tốt, khôi phục tinh thần."

Đoàn người nhắm hướng Thanh Tâm Điện đi đến.

Trời đã tối rồi, ắt hẳn đã sắp đến giờ Hợi.

Tiểu Thuận cùng mấy thái giám Cao Lộc mang tới cầm đèn lồng đi trước, Cao Lộc cùng Vân Nhất chia ra đi sát hai bên Lục Khê.

Bởi vì muốn đến bái Phật dâng hương, nên Lục Khê lựa chọn đi bộ, chứ không ngồi kiệu hay liễn xa.

Tuy đã là đầu hè, nhưng nhiệt độ ban đêm cũng không cao, lúc có gió thổi trên mặt vẫn có thể cảm nhận được chút lạnh lẽo.

Vân Nhất rũ áo choàng đã sớm được chuẩn bị trong tay ra, phủ lên người Lục Khê: "Chủ tử, coi chừng bị lạnh."

Cao Lộc cũng dừng bước lại chờ đợi, mỉm cười khen ngợi: "Đứa nhỏ Vân Nhất này luôn luôn thận trọng, hôm nay ở bên cạnh chăm sóc Lương Đễ chủ tử, lão nô cũng yên tâm."

Lục Khê vừa sửa sang lại cổ áo, vừa cười nói: "Nhờ có Cao công công phân cho ta cung nữ thông minh lanh lợi như thế, khiến ta tiết kiệm được không ít khí lực."

Áo choàng được mặc xong, mọi người tiếp tục lên đường.

Lúc đi qua Ngự Hoa Viên, Lục Khê lơ đãng liếc nhìn chiếc đình không xa, một bóng đen thon gầy đứng ở đó, ẩn trong bóng đêm mờ ảo.

Một nhóm thị vệ đi qua, thấy nhóm người Lục Khê liền lập tức hành lễ, hai bên đi lướt qua nhau.

Ai ngờ lúc này Tiểu Thuận đột nhiên bị vấp hòn đá, đèn lồng trong tay rớt xuống đất, theo đường mòn lăn đến bên cạnh đình, Cao Lộc trách cứ: "Làm gì mà không nhìn đường? Nhanh nhặt lên, đừng chậm trễ hành trình của chủ tử ."

Ánh mắt mọi người cũng theo bóng dáng của Tiểu Thuận đi tới bên cạnh đình nghỉ mát, thấy ở đó có một bóng đen đang đứng, liền sửng sốt.

Lục Khê chần chờ một lát, quay đầu lại nhìn Cao Lộc một cái, nhỏ giọng nói: "Hình như có người."

Cao Lộc bình tĩnh quay người bảo đám thị vệ: "Khoan hãy đi, đến đó kiểm tra thử xem."

Hắn mỉm cười nói với Lục Khê: "Lương Đệ chủ tử đi trước đi, ta an bài mọi chuyện ở đây xong sẽ đến đó ngay."

Lục Khê cũng gật đầu, dẫn theo đám người tiếp tục đi đến Thanh Tâm Điện.

Đi được một đoạn, nàng quay đầu lại liếc mắt nhìn, thấy những thị vệ kia theo sự sai bảo của Cao Lộc đi đến bên cạnh lương đình, cuối cùng là cảnh Cao Lộc với Quý Thanh An gặp nhau nói gì đó.

Khóe môi xẹt qua ý cười, nàng hời hợt xoay đầu lại, phân phó Tiểu Thuận: "Giơ đèn cao hơn, chú ý đường, đừng để té nữa."

"Vâng."

Ngày kế, trong ngự thư phòng, Cao Lộc cúi đầu đứng ở bên bàn đọc sách, Minh Uyên vừa xem sách, vừa lơ đãng hỏi: "Vậy hắn nói thế nào?"

"Bẩm hoàng thượng, Quý đại nhân nói là do lúc hạ triều trở về không cẩn thận để mất ngọc bội, nên phải quay lại cung tìm kiếm."

"Mất ngọc bội?" Minh Uyên cúi đầu nở nụ cười, nhớ lại ngày trước lúc hắn lén chuồn ra từ chỗ Thái hậu để thăm mẫu phi đang bị bệnh nặng thì cũng dùng cái cớ vụng về như vậy: "Vậy cuối cùng có tìm được không?"

"Quý đại nhân nói là không tìm được."

"Lúc ngươi nhìn thấy hắn, hắn đang làm gì?"

"Bẩm hoàng thượng, lúc lão nô thấy Quý đại nhân, Quý đại nhân không làm gì cả, hình như là đứng ở đó. . . . . . Đứng ở đó. . . . . ."

Minh Uyên ngước mắt nhìn Cao Lộc một cái: "Cứ nói đừng ngại."

"Dạ, lão nô cảm thấy, Quý đại nhân là đang đợi người."

Minh Uyên cúi đầu không nói gì, đưa tay giở từng trang sách, ánh mắt nhìn thẳng, giống như đang chuyên tâm xem sách. Thật lâu mới đáp: "Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi."

Cao Lộc thuận theo đáp một tiếng, thối lui ra khỏi đại điện.

Trong đại điện trống trải chỉ còn lại một người, hắn chậm rãi ngước mắt liếc nhìn ánh tịch dương bên ngoài cửa sổ, mặt mũi kiên nghị, không nhìn ra tâm tình gì.

Trong lòng hắn đang yên lặng suy nghĩ xem ở phụ cận Ngự Hoa Viên có cung điện của những Tần phi nào, cuối cùng lại cúi đầu xuống, tiếp tục xem sách.

Lúc lật đến một bài thơ, ánh mắt hắn bình tĩnh.

Thanh thanh tử câm, du du ta tâm. Nhưng vì quân cố, trầm ngâm đến nay.

U u lộc minh, thực dã chi bình. Ta có khách quý, cổ sắt thổi khèn.


Quý Thanh An là khách quý, vậy Tào Tháo kia là ai đây?




Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon