Monday, 5 February 2018

Lão công

loading...

Sắc hiệp 18+ Cô gái liền đứng dậy, luồn tay vào trong váy cởi cái quần chip màu hồng đã ướt đũng vứt ra ghế rồi tiến lại bàn làm việc ngồi lên đó, hai chân dạng ra khoe cái lồn vẫn còn hơi hồng hào, lông chỉ có một ít ở bên trên…


Lao cong




– Báo cáo thủ trưởng, nội gián vừa gửi thư báo cáo về… Ngài có muốn xem qua không ?

Người đàn ông được gọi là thủ Trưởng kia không ai khác chính là người đứng đầu của nước Hoa Hạ hiện này ( tạm gọi là thủ trưởng số 1 nhé ae).
Thủ trưởng số 1 vẫn ngồi trên ghế tay bưng chén trà lên miệng nhấp một miệng nhỏ rồi từ từ đặt chén trà xuống bàn rồi ngửa mặt lên nhìn người đàn ông kia nói với giọng ồm ồm nhưng uy nghiêm vô cùng.

– Không cần ! Cậu tóm tắt qua cho ta nghe…già rồi , Lười đọc.

Nói xong Thủ Trưởng số 1 ngồi tựa nưng ra ghế nhắm mắt như đợi cậu ta nói.

– Báo cáo thủ trưởng. Theo thông tin mật báo gửi về thì tổ chức Số 98 này rất là hùng mạnh. Số 98 được chia làm 3 bộ phận, Tổng chấp sự, Nội chấp sự và Ngoại chấp sự. Tổng chấp sự là những người lãnh đạo của tổ chức số 98 này nên rất bí mật và không ai biết gì về nó. Còn Nội chấp sự là những thành viên của tổ chức rất có năng lực, họ đều đạt tới cảnh giới Võ học nhưng chúng ta chưa biết được số liệu cụ thể là bao nhiêu.. Còn Ngoại chấp sự là những thành viên vàng ngoài của tổ chức, năng lực tối thiểu là phải đạt cảnh giới võ nghệ( Võ nghệ dùng để giết người, đoạt mạng trinh chiến sa trường, đa phần đều là đặc công xuất ngũ, lính đánh thuê, hay sát thủ nhỏ bé). Vì hắn vừa mới gia nhập tổ chức nên chỉ được gia nhập vào Ngoại chấp sự.

Hắn báo cáo xong đứng im một chỗ chờ lệnh từ thủ trưởng số 1. Thủ Trưởng số 1 khi nghe báo cáo xong cũng nhíu mày, thân là người lãnh đạo tối cáo của cả một nước. ông ta rất rõ những cái mà lính cảu ông ta nói là như thế nào. Nhưng ông ta hơi ngạc nhiên vì cái tổ chức này nó lại lớn mạnh đến vậy. Võ học, võ nghệ là trình độ gì ông thừa hiểu….Là một người lính hơn 50 năm trên sa trường với TRình độ Võ học của mình, ông cũng giật mình vì cái tổ chức thần bí này.

– Cậu nghĩ những người nằm trong Tổng chấp sự kia đạt đến trình độ nào?

– Thưa thủ trưởng. Tôi nghĩ họ nhất định phải đạt trình độ Võ đạo….

Thủ Trưởng số 1 cũng không nói gì . hình như đang suy nghĩ điều gì đó.

Cách đây 5 năm trước, Số 98 từng tạo ra một trận cuồng phong làm điên đảo cả thế giới . Vào mùa đông cách đây 5 năm trước, số 98 cũng chỉ là một tổ chức mà mọi người nghĩ là bình thường và nhỏ bé. Nhưng mùa đông năm đó đã làm thay đổi suy nghĩ của tất cả mọi người. Năm đó 20 người của tổ chức đi nước Mỹ làm một nhiệm vụ quan trọng cấp S++ cho tổ chức là đi giết ôm trùm thế giới ngầm lớn nhất nước Mỹ là tổ chức RAPIRT nhưng bị dính mai phục và toàn bộ bị bắt. Trong đó có 5 nội chấp sự và 15 ngoại chấp sự…Nhưng chưa đầy 10 ngày sau, toàn bộ thế giới ngầm Của nước Mỹ và của thế giời phải chấn động vì Chỉ một buổi tối, Toàn bộ ổ chức RAPIRT đã bị tiêu diệt sạch chỉ trong một đêm. Khi cảnh sát Mỹ đến thì thấy trên hiện trường có dòng chữ ‘ Động vào số 98…TỬ ‘. Cũng chính vì điều này làm cho số 98 càng ngày càng lớn mạnh hơn. Những người trong thế giới ngầm thi nhau gia nhập, có người đến vì danh tiếng của tổ chức, có người đến để nhờ sự bảo vệ của tổ chức này.

5 năm trôi qua , số 98 vẫn luôn im lặng từ sau vụ thảm sát đó…Các vị lãnh đạo các nước lớn trên thế giới luôn luôn lo ngại về tổ chức này, luôn đề phòng ý đồ của tổ chức này vì họ biết nếu tổ chức này có động cơ xấu thì họ rất khó có thể ngăn cản nổi.

– Cậu nhanh chóng điều tra rõ về tỏ chức này cho tôi, càng nhanh càng tốt..

– Rõ, thưa thủ trưởng.!

– Lui ra đi!

– Rõ !.

Hắn cúi đầu rồi đi ra ngoài.

*************************************
Trong căn phòng làm việc tầng 18 của tòa cao ốc Long Thành. Ở trong phòng chỉ có hai người, một ông giám đốc ngoài 40t đang ngồi tựa lưng ra ghế còn một cô gái đang quỳ gối trước háng ông ta và…..Nhìn cách cô gái này Bj cũng đủ biết trình độ như nào rồi.

Cô gái quỳ hai gối xuống sàn nhà, khẽ đưa tay xoa nhẹ cái đầu rùa của hắn. Hắn vẫn nhắm mắt của mình rồi ngả người ra sau để con cặc mình nho lên hết cỡ cho cô dễ dàng làm hơn. Cô gái khẽ cúi xuống đưa đôi môi quyến rũ chết người của mình lên đúng cái đầu cặc mà hôn nhẹ nhẹ . Đôi môi mềm mại đang hôn lấy thân cặc. Thỉnh thoảng cô lại dùng cái lưỡi nhỏ xinh của mình liếm quanh thân cặc và hòn dái…Cái cảm giác buồn buồn và ấm nóng nơi đầu môi của cô mang lại làm hắn khẽ run nhẹ. Tôi dám cá nếu bác nào mới vô lần đâu mà làm tình với bà này thì 1p là ra luôn…Với kinh nghiệm 2 năm của mình, cô không còn xa lạ với sở thích của Hắn nữa. Cô quệt lưỡi quanh thân cặc hắn rồi nói;

– Mình làm nhé anh.

Hắn khẽ mở mắt ra và nhìn cô, ánh mắt có chút lạnh lùng trong đó…nó không phải là ánh mắt cảu một người đàn ông đang làm tình với người phụ nữ mình yêu thương.

– Em nằm lên bàn đi.

Cô gái liền đứng dậy, luồn tay vào trong váy cởi cái quần chip màu hồng đã ướt đũng vứt ra ghế rồi tiến lại bàn làm việc ngồi lên đó, hai chân dạng ra khoe cái lồn vẫn còn hơi hồng hào, lông chỉ có một ít ở bên trên. Hắn cũng đứng dậy, con cặc đang cương cứng đang chĩa thằng về phía của cô và dần bước đến phía của cô.

Hắn đi đến cúi xuống hôn cô , rồi đưa tay cởi 3 cái cúc áo somi của cô ra và kéo cái áo ngực xuống bụng để lộ 2 bầu vú căng, trắng và núm vú to hồng hào của cô ra. Hắn nhẹ nhàng cúi xuống ngậm núm vú của cô và mút, cò tay thì xoa núm vú bên kia và một tay thì xoa nhẹ cái mu lồn cuả cô.

– ” ưhhhh …..ưhhhhhh…..ưmm…….ưm……ahhhhhhh….em sướng……”

Cô gái rên lí nhí trong cổ họng vì đây là phòng làm việc. cô sợ rên quá tô sẽ bị người khác phát hiện.

hắn thoát ra khỏi ngực cô, tay cầm con cặc đưa đến miệng lồn cô rồi ray nhẹ vài cái rồi ấn mạnh vô. Cô gái chống tay xuống bàn đẩy người về phía hắn, cắn răng để đón nhận con cặc của hắn đang tách đôi mép lồn của cô. Con cặc vô được 1/3, hắn đưa hai tay ra sau mông cô hai tay kéo mạnh cô về phía mình cùng lúc với một nhát đâm thật mạnh, cặc thọc sâu vào lồn nóng và ẩm ướt của Cô.

Hắn bắt đầu nhấp nhẹ nhàng vào lồn cô. Cô gái đưa hai chân quặp vào lưng hắn, gót chân tựa lên mông hắn. Nàng rên rỉ khi hắn dộng cặc liên hồi vào chiếc lồn nhỏ bé xinh xinh ấy.

-” ohhhhhh…..ahhh…. Địt em….mạnh…..nhanh….ohhhh….đừng ngừngggggg trời…..sướnggggggg……nhanh…nhanh… anh ơi….. ohhhhh….. yessssssss…..”

– 2 nă rồi mà lồn em vẫn khít như nào… đứng dậy… chống tay vào bàn đi….dạng chân rộng ra…anh thích mông em…..

Hắn nói rồi rút con cặc đang cắm sâu trong lồn cô ra. Cô hụt hẫng đứng lên , cô quay người lại đã dạng háng chìa mu lồn về phía hắn. Hắn tiến đến xoa nhẹ cặcp mong trắng như tuýet và to của nàng, rồi ôm mông nàng để đầu cặc vào mép lồn. Cặc hắn từ từ chui vào lồn cô.

Hắn đưa tay ôm lấy mông cô rồi bắt đầu tăng tốc, Hắn nghiến răng, dập cặc vào lồn cô thật mạnh, thật nhanh.Cứ như thế một hồi, con cặc hắn giật giật vài cái rồi xả tinh khí vào trong cô. Hắn rút cặc ra ,dâm thủy từ lồn trào ra hòa với tinh khí của hắn chảy xuống đùi nàng.

Cô gái cố gắng đứng dậy rồi lấy khăn giấy lau con cặc cho hắn và cho nàng rồi cả hai lại mặc quần áo vô. hắn mặc xong ngồi ra ghế tựa lưng vô ghế hỏi.

– Em có hối hận không?

– Em không ! …..- Cô trả lời ngay mà không cần suy nghĩ gì cả. Cô là Trương Giai Giai, Cô đã yêu hắn, một cô gái trẻ 25-26t vừa mới ra trường được vài năm…Cô ra trường với cái bằng thủ khoa đại học Đông Hải, cô cũng từng là hoa khôi của lớp . có thể nói của cả trường cũng không quá đáng…Khi ra trường ai cũng mong muốn xin được vào làm việc tại một công ty lớn…Khi đó cô cũng vậy và cô đã nộp đơn vào 3 công ty lớn và được nhận làm ở công ty này và được làm thư ký riêng cho hắn, – Chủ tịch tập đoàn LÂM VÂN. Cô lâu ngày làm thư ký cho hắn nên nảy sinh tình cảm, còn hắn ban đầu chỉ là tìm một chỗ để thỏa mãn nhu cầu của bản thân thôi…nhưng dần dần cũng nảy sinh ít tình cảm với cô.

Hắn là Trần Lâm ngoài 40t, là chủ tịch công ty Lâm Vân , một công ty lớn có tiếng tại TP Đông Hải hiện nay. Trần Lâm có vợ là Thư Vân, Phó Cục Trưởng Cục Công An TP Đông Hải, Nàng còn là con gái của Thị Trưởng TP Đông Hải nữa. Nên địa vị của hai vợ chồng ở Đông Hải này rất lớn. Trần Lâm có duy nhất một đứa con gái cưng là Trần Ngữ Yến, Sinh viên năm nhất Đại Học Đông Hải.

Tưởng chừng với gia thế và địa vị như này thì họ sống sẽ rất hạnh phúc nhưng lại không hề. Vợ hắn là Phó Cục trưởng cục Công An Tp Đông Hải nên thường xuyên bận bịu việc công, thường xuyên thức đêm ở nơi làm việc để giải quyết các vụ án, nếu có về nhà cũng rất khuya. Còn hắn làm chủ tịch một công ty đâu có dễ dàng, cũng thường xuyên bận công việc, vùi đầu vào làm những dự án….Nên thời gian 2 người dành cho nhau rất ít, tình cảm của họ có vẻ hơi nhạt dần đi..chỉ khỏ cho đứa con gái….Chính vì không muốn ở nhà ăn cơm một mình mà Ngữ Yến từ khi vào đại học đã chuyển đến kí tức xá nữa của trường để ở.

Trần Lâm nhìn Trương Giai Giai nhưng không nói gì cả. Hắn hiểu cô là một người rất ngang bướng, khi đã quyết định thì rất khó thay đổi. Hắn cũng không thể ép một cô gái ngừung yêu mình được, hắn không có quyền làm điều đó.

– Đưa bản kế hoạch đầu thầu khu đất Chân Long đên cho tôi xem…

– Vâng ạ. Bản kế hoạch đã hoàn thành, tôi sẽ mang đến phòng cho ngài…Tôi đã điều tra qua, đây là dự án lớn nên thu hút được sự quân tâm của rất nhiều Công Ty lớn ở Đông Hải, thậm chí cả ở Yến Kinh.

– Nắm chắc tỉ lệ đấu thầu thành công của dự án lần này của chúng ta là bao nhiêu ?

– Tôi không dám phán đoán điều gì!

– Thôi, cô lui ra đi….!

Hắn nói xong đứng dậy đi lại bàn làm việc rồi ngồi xuống ghế. Giai Giai thì quay lưng bước ra khỏi phòng làm việc.

Hắn quay ghế ra ngoài hướng của kính nhìn ngắm TP Đông Hải từ trên cao như suy nghĩ điều gì đó….

Hắn cầm điện thoại bàn lên bấm số và nói.

– Gọi Lão Tam chuẩn bị xe….

– Vâng !

Hắn gọi điện thoại cho Nhân viên lễ tân , Cô lễ tân không dám chậm chễ liền gọi điện thoại cho người tự xưng là Lão Ngũ kia chuẩn bị xe cho hắn.

…….

15p Sau……

– Đến trường học, tôi muốn đón Ngữ Yến.

Trên xe hiện giờ có hai người, 1 là hắn, hai là 1 người đàn ông Trung niên được gọi là Lão Ngũ ,tuổi cũng ngang tầm với hắn

– Vâng.

Lão Ngũ không nói gì chạy xe thẳng đến Trường đại học Đông Hải. Một chiếc Mec S500 đậu ở cổng trường đại học, nó là điều bình thường vì đại học Đông Hải là nơi học tập của toàn những con ông cháu cha, gia đình giàu có tại Đông Hải đến học.

Hắn rút điện thaoị ra gọi cho con gái, nói với một giọng rấ t nhẹ nhàng.

– Con học xong chưa, ba đến đón con tối về nhà tổ chức sinh nhật cho mẹ con .

– Dạ, con vừa học xong. Ba ở đâu chờ con xuống.

– Ba đợi dưới cổng trường, con đi từ từ thôi kẻo ngã đấy. …..- Hắn rất quan tâm đứa con gái bảo bối này. Hiện tại thứ quan trọng nhất đối với hắn là vợ và con gái.

– Vâng, ba đợi con chút con xuống ngay ạ.

Ngữ Yến tắt điện thoại rồi chạy nhanh xuống cổng trường. Đã lâu rồi cô bé không được gặp Ba của mình. Ba cô rất bận nhưng vẫn thường xuyên quan tấm chăm lo cho cô, nên cô có vẻ quý ba hơn mẹ mình. Cũng đúng tại con gái hay gần gũi với ba hơn.

Vài phút sau con bé đã chạy xuống đến cổng trường và nhìn thấy xe của Hắn. Trần Ngữ Yến mở cửa xe rồi chui vào trong xe ngồi.

Trần Lâm thấy con gái đến thở hổn hển, mồ hơi đã hơi ướt chán , hắn lấy khăn giấy đưa cho cô rồi nói.

– Ba bảo đi từ từ thôi, con xem con gái gì lại chạy như vậy.

– Uống ngụm nước cho đỡ mệt đi…- Hắn nói rồi lại lấy chai nước lọc đưa cho con gái uống. Ngữ Yến nhận lấy nước lọc rồi uống, cô cũng đã quen với sự chăn sóc chu đáo của người ba này rồi.

– Hì hì…con sợ ba đợi lâu…

-Hôm nay là sinh nhật con gái yêu của ba…con muốn ba tặng quà gì cho con nào?

– Con không cần quà gì cả…chỉ cần tổ chức một bữa tiệc nhỏ cả gia đình ta ngồi quây quần bên nhau là con vui rồi.

– Được rồi, ba sẽ làm theo ước nguyện của con…Hôm nay ba sẽ xuống bếp nấu cho con một bữa thật ngon coi như quà sinh nhật cho con nhé.

– Vâng ạ, ba là tuyệt vời nhất.

Cô bé nói thế hắn chỉ biết xoa nhẹ đầu con bé rồi cười. Vợ hắn từ ngày lên chức Phó cục trưởng mà cứ bận như là Chủ tịch nước vậy. Ít có thời gian về nhà ăn cơm, nhắc đến lại làm hắn thấy buồn. Công việc của vợ hắn thì lương chẳng đáng vao nhiêu vì lương nhà nước trả, công việc thì hay thức khuya dậy sớm, nhiều lúc đang ngủ cũng bị gọi đậy đi….

Khu biệt thư LONG THANH.

Nhà hắn là số 18 trong khu biệt thư CHân Long này, đây là một khu biệt thự dành cho người có tiền ở Đông Hải. Mỗi căn biệt thự ở đâu đều rất là rộng, an ninh rất chặt chẽ, bảo vệ cnah gác ngay lối vào biệt thự nếu không phải người sống trong này thì rất khó có thể vào được. Người ngoài muốn vào phải báo qua bảo vệ để bảo vệ hỏi thăm chủ nhà xem xét rồi mới cho vô.

Vào đến biệt thự, Lão Ngũ đánh xe xuống gara còn hắn với con gái đi vào biệt thự.

– Con lên nhà tắm rửa đi…Ba vô bếp nấu ăn…đợi mẹ con về cả nhà ta sẽ tổ chức sinh nhật cùng nhau.

– vâng ạ…..- Ngữ Yến hởn hả chạy lên nhà vì vui mừng, đã từ rất lâu rồi cả nhà không được ăn cơm chung với nhau.

Còn hắn thì vô bếp nấu ăn…Tuy nhà có người giúp việc nhưng hôm nay hắn sẽ tự tay nấu ăn cho hai mẹ con Ngữ Yến. Cũng chẳng khó khăn gì khi nấu ăn cả. Khoảng gần 9h đêm, hắn đã nấu xong và bày thức ăn lên bàn…một cái bàn để đầy thức ăn đếm sơ sơ cũng hơn chục món ăn. Ngữ yến đã tắm rửa xong và mặc một bộ quần áo dễ thương đi xuống, khi nhìn thấy đò ăn trên bàn mà vui sướng. Ngữ yến thò tay vào bốc một miếng ăn vụng bị hắn nhìn thấy nói.

– Con gái gì lại ăn vụng thế kia.

– oa..Con đói mà ba,,,,.không ngờ ba của con vừa đẹp trai lại giỏi nấu ăn vậy…mẹ thật là có phúc khi lấy được ba đấy…hí hí.

– Ba đâu có giỏi như con nói. Con dạo này giỏi nịnh ba lắm nha…..thôi ba lên lầu tắm …con gọi điện cho mẹ xem mẹ con lúc nào mới về.

– Vâng ạ.

Nói xong con bé vội lấy điện thoại gọi cho Thư Vân. Còn hắn thì tháo cái tạp giề để trên kệ bếp rồi lên nhà tắm.

Ngữ Yến ở dưới gọi điện thoại cho mẹ mà mãi chẳng thấy ai nghe máy cả, cô bé lo lăng hơn là buồn…Lo lắng rằng mẹ cô có phải quên mất hôm này là sinh nhật của cô hay không…nếu đúng thật như vậy thì sao? . Cuối cùng gọi điện đến cuộc thứ 4 thì mẹ cô cũng bắt máy.

– Alô, con gái cưng của mẹ hôm nay gọi mẹ có việc gì sao?

– Dạ, con đang ở nhà với ba.

– Con ăn cơm với ba rồi ngủ sớm đi nhé….mẹ hôm nay bận họp chắc phải muộn mới về được….

– Vâng ạ.

Thư Vân tắt điện thoại đi, còn con bé thì làm rơi điện thoại xuống đất rồi òa khóc . Mẹ đã không còn nhớ đến sinh nhật của nó nữa rồi. Ngữ yến còn nhớ lúc còn nhỏ bao giờ tổ chức sinh nhật cũng dều là do mẹ cô tổ chức cho, mẹ là người đầu tiên tặng quà cho nó mà hôm nay mẹ lại quên cái sinh nhật lần thứ 20 này của cô. Ngữ yến òa khóc trong tuyệt vọng , cô bé đã định nhắc với mẹ là hôm nay sinh nhật cô nhưng cô lại không làm vậy nữa, cô bắt đầu thấy hận mẹ mình. Là một người con gái sinh ra trong một gia đình giàu có, ba mẹ thì đều bận chăm công nghìn việc nên ít quan tâm chăm sóc cho cô hơn . Cả hai người đều rất bận nhưng Trần Lân vẫn luôn chăm lo cho cô con gái này. Hắn luôn về nhà rất sớm để ăn cơm cũng cô,vì hắn trước kia là cô nhi, hắn hiểu được cảm giác cô đơn cảu một đứa trẻ khi ăn cơm một mình. Hăn s không có bố mẹ, à không nói rõ là hắn không biết bố mẹ mình là ai thì đã đành. nhưng đứa con gái của mình có Bố có mẹ đàng hoàng…nên hắn luôn giành thời gian chăm soc đến con . Trần lâm cũng đã nhiều lần góp ý với Thư Vân về vấn đề này nhưng vợ hắn luôn lấy lí do là công việc rất bận nên rất khó có thể về nhà sớm được, rồi là phải làm gương cho nhân viên…bla bla

Còn trên lầu, TRần Lâm đã tắm xong, hắn đang mặc áo tắm và lấy khăn tắm lau đầu thì bỗng dưng có điện thoại vang lên. Thì ra là ba vợ hắn.

– Trần Lâm à!!!!!

– Vâng, con đây ạ..

– Ừ, ba nhớ hôm nay là sinh nhật cháu ngoại của ta, nên ta gọi điện chúc mừng nó…Ta đang ở Yến Kinh chưa về được…con gửi lời chúc của ta đến nó giúp ta…Còn quà thì ngày kia ta về sẽ gửi nó.

– Vâng ạ, Con sẽ gửi lời giúp ba …Con bé năm nay nó chỉ muốn tổ chức tiệc sinh nhật nhỏ ở nhà thôi ạ, nên con không tổ chức to.

– Ta nghĩ con tổ chức ở Nhà Hàng chứ, Thằng cả vừa gọi nói thấy Vợ con ở Thiên Thượng Nhân Gian .

– Dạ, chắc vợ con có công việc nên vô đó thôi ạ.

-ừ, vậy thôi…Ngày kia ta về nhớ dẫn hai mẹ con nó đến nhà ta ăn cơm nhé.

– Vâng ạ.

Hắn sấy qua cái đầu rồi mặc quần áo xuống lầu thì đã không thấy Ngữ Yến đâu nữa rồi, hắn cũng chỉ nghĩ con bé nó chạy đi loanh quanh đâu thôi nên không tìm.
Có tiếng chuông cửa vang lên, hắn vội chạy ra mở cửa vì biết đó là bánh kém mà hắn đặt lúc chiều. Mang bánh vô đặt lên bàn ròi gọi Ngữ Yến nhưng không thấy con bé trả lời. Vô tình hắn nhìn thấy chiếc điện thoại của con bé rơi ở trên nền nhà làm hắn càng lo lắng hơn.

Hắn chạy quanh tầng 1 lần cũng không thấy, vội chạy lên tầng 2 thì thấy của phòng con bé đang đóng lại….Cứ nghĩ con bé đnag thay quần áo nhưng bỗng dưng hắn nghe thấy tiếng khóc của con bé làm hắn vội vàng đập cửa.

– NGữ Yến… con có ở trong đó không …mở cửa cho ba đí……- Hắn gọi một hồi vẫn không ai ra mở cửa, hắn liền đạp cửa chạy vào thấy con bé đang ngồi thu mình ở góc tường và khóc. hắn vội chạy lại hỏi.

– Con làm sao vậy? sao con lại khóc….Hôm nay sinh nhật con, con phải vui lên chứ?…..- Ngữ Yến cứ khóc hoài không chịu nói gì càng làm hắn thêm lo lắng hơn.

– Có chuyện gì, nói cho ba nghe đi….con không tin ba à?….- Hắn nói rồi ôm con bé vô lòng, con bé áp đầu vào ngực hắn mà khóc.

– Có phải mẹ không cần con nữa không ba…hu hu….

– Con dễ thương như này sao mẹ có thể không cần con được chứ?

– Tại sao mẹ lại quên sinh nhật con…hu hu…Mẹ nói mẹ phải họp không về được…mẹ không nhớ hôm nay là sinh nhật con….hu hu………-Con bé nói rồi càng khóc to hơn.

– Họp?…………- Hắn nhắc lại 1 chữ đó, nó cứ văng vảng trong đầu…..” Họp” trong ” Khách Sạn”.

Thấy con gái khóc lòng hắn đau lắm. Không có gì có thể diễn tả tình cảm của hắn giành cho cô con gái rượu mày. Nhắc đến một người ba hoàn hảo điển hình, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ ngay đến Những người nổi tiếng khác nhưng đâu ai hay chính người ba đã sinh ra chúng ta mới chính là người hoàn hảo nhất.

Phải nói rõ hơn là “Ba không hoàn hảo nhưng luôn yêu con theo cách hoàn hảo nhất!”

Mọi người hay nhắc về mẹ khi ngợi ca sự hy sinh, lo nghĩ cho con cái, gia đình, còn cha thì sao? Có phải chúng ta nên công bằng hơn với cha của mình?

Hình ảnh người mẹ luôn là dịu dàng, gần gũi và hay thể hiện tình cảm dành cho con, Ba thường nghiêm khắc, đôi khi khó tính và rất kiệm lời. Là đàn ông nên Ba luôn thể hiện tình cảm của cha dành cho con trở nên vụng về. Nhưng đối với gia đình Hắn lại khác, hắn là người sánh vai người luôn dịu dàng, chăm sóc, gần gũi với con hơn..còn vợ hắn thì…..

Lần này Trần Lâm tức giận thật sự, hắn có thể bỏ qua khi vợ hắn bận công việc không quan tâm đến hắn, nhưng không thể không quan tâm đến con được.

Ngữ yến khóc một hồi rồi ngủ trong vòng tay ấm áp của ba. Hắn thấy con gái đã ngủ liền bế con bé lên giường, kéo chăn đắp ngang vai rồi hôn con bé một cái liền đi ra ngoài……

*********

Hơn 1h sáng, tiếng xe oto đang tiến vào khu biệt thự rồi vô gara. Thư vân lái xe vào gara rồi đi vào trong căn biệt thự. Vô phòng khách nàng bật điện lên thì giậtình vì thấy Trần Lâm đang ngồi ở sảnh nhìn nàng.

– Sao anh không bật điện lên mà ngồi một mình ở đó?

– Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không?….- Hắn không có trả lời câu hỏi của cô.

– Hôm nay có lãnh đạo từ Trên xuống kiểm tra, cấp trên sai em đón tiếp họ…- Ngữ vân tháo giầy cao gót đeo đôi dép đi trong nhà rồi lại ghế ngồi, nàng rót cốc nước lên uống. Hiện tại nàng vẫn đang mặc một cái zip màu đen và áo sơmi trắng trông rất thành thục.

Miêu tả qua về vợ hắn chứ nhỉ. style=’font-variant-ligatures: normal;font-variant-caps: normal;orphans: 2; widows: 2;-webkit-text-stroke-width: 0px;text-decoration-style: initial; text-decoration-color: initial;word-spacing:0px’ alt=”[​IMG]” class=”bbCodeImage LbImage” data-url=”https://scontent-lax3-2.xx.fbcdn.net/v/t34.0-12/fr/cp0/e15/q65/24203636_716410928558227_1111247517_n.jpg?efg=eyJpIjoiYiJ9&oh=483780ac22a4439b323c85e31be9b563&oe=5A1F8FB0″ v:shapes=”_x0000_i1025″>

Thư Vân là người phụ nữ đã hơn 40t, nhưng tjời gian hình như lãng quên nàng hay sao đó, mhìn vẻ ngaoì của nàng chẳng khác gì cô gái 30t vậy…nhiều khi ra đường chung với Ngữ Yến người ta gòn nghĩ là chị em, hay dì cháu gì đó thôi. Nàng từ nhỏ đã sống trong giàu sang nên có lớp da rất trắng, đôi mắt to tròn và cái mặt trogn nhìn rất xinh xắn.

Ngữ yến cao 1m68, nặng khoảng 52-54kg, số đo 3 vòng gần như max chuẩn 90-60-92…đối với một người phụ nữ đã có con mà sỏ hữu thân hình ma mị mày là niềm mơ ước của bao nhiêu thằng đàn ông.

……

– Em còn nhớ hôm nay ngày gì không ?

– Hôm nay…chết rồi em quên sinh nhật con….Ngữ Yến đâu rồi anh….?….- Thư Vân nói rồi nhìn quanh nhà.

– Nó khóc một lúc rồi ngủ rồi….anh muốn biết hôm nay em đi đâu, làm gì mà đến sinh nhật con cũng quên….- Hắn vẫn giữu giọng bình thản , tự nhiên kia…chưa có một chút bực tức giận dữ nào.

– Em đã nói là hôm nay Cấp trên từ Yến Kinh xuống kiểm tra…em phải họp…anh không tin em sao????….

– Họp…trong Thiên Thượng Nhân Gian sao?????….- Mặt hắn bắt đầu đổi màu, giọng nói bắt đầu lớn lên.

– Anh….anh theo dõi em….- Thư vẫn nghe thấy hắn nói vậy liền giận…Chông mình cho người theo dõi mình chẳng khác nào luôn nghi ngờ mình.

– Theo dõi cô…tôi không có rảnh đến vậy….tôi không cần biết cô làm gì….cô đối xử với tôi như thế nào cũng được, nhưng xin cô hay quan tâm đến con gái một chút….

– Anh có ý gì…Ý anh nói tôi không quan tấm đến con gái mình….- Giọng cô lớn dần.

– Cô xem lại mình đi, từ lúc cô lên chức, cả nhà ta ta đã ăn cơm quây quần cũng nhau bao nhiêu lần rồi….Lúc đầu khi cô chỉ là đội trưởng, cô nói cần phải phấn đấu để phá nhiều án, tạo thành tích để lên chức…Giờ lên chức rồi cô vẫn luôn đi sớm về muộn….Tôi nói thì cô bảo bận, anh phải đặt mình vào hoàn cảnh của em mà nghĩ……Bận công việc???…..Cô nghĩ chỉ mỗi mình là bận thôi à…còn tôi thì ngổi không ?…Nhưng tôi vẫn về nhà rất sớm cùng gia đình….Tại vì gia đình, người thân mới quan trong nhất…Còn cô, cô muốn làm một người cảnh sát tốt vì nhân dân thì ai làm người vợ tốt, người mẹ tốt cho hai cha con tôi ?

Thư Vân đứng hình không nói gì nữa, Tất cả những gì hắn nói đều đúng nên nàng chẳng phản bác được gì.

– Tôi nói lần này lần cuối, cô làm được thì làm.

Hắn nói xong đứng dậy đi ra ngoài bỏ mặc cô ngồi một mình ở đó…Nãy hắn hơi bức xúc nên được xả hết ra cũng thấy thoái mái một chút…nhưng tâm trạng vẫn hơi buồn….Hắn lái xe BMW lao nhanh vào trong màn đêm.

Hắn lao xe phi thật nhanh vào màn đêm, tiếng động cơ xe hòa vào tiếng gió rít như xé rách màn đêm…Xe lăn bánh đến trước cửa Thiên Thượng Nhân Gian thì dừng lại, hôm nay tâm trạng hắn không mấy tốt đẹp nên muốn đi uống ít rượu để giải sầu.

Thiên Thượng Nhân Gian có thể nói là thiên đường vui chơi giải trí lớn nhất Đông Hải này, ở đây có Khách sạn, Nhà Hàng đều đạt tiêu chuẩn 5*, có khu vui chơi giải trí, Có sòng bạc…..Đến đây cũng không hiếm gặp những loại xe hạng sang có tiếng như BMW, Rolls-Royce, Audi A8, Posche, Aston Martin……Vì Thiên Thượng Nhân Gian này thành lập cho những thành phần tầm trung đến thượng lưu của Đông Hải….

Hắn vứt xe ở cửa là có nhân viên lái xe đi đỗ cho, tự vô quán bar rồi kiếm một góc nào đó ngồi. Nhân viên ở đây cũng rất hiểu ý, thấy hắn vô ngồi nên cầm menu lại hỏi.

– Chào ngài, ngài đi một mình hay đợi bạn ạ…Ngài có muộn dùng gì không?

– Quấn bar có rượu Whishy nào mạnh mang tôi mấy chai ra đây là được….

– Thưa ngài…quán tôi vừa nhập được 3 chai Chivas Regal Salute 50 năm….

– Trước tiên đem cho tôi 3 chai Chivas đó và một cái ly….à mang tôi 5 chai Chivas Regal 38 nữa…

– Xin lỗi ngài, rượu Chivas Regal 38 quán bar hiện tại chỉ còn 2 chai thôi ạ…

– Mang 2 chai lên cũng được….

– Vâng ạ….- Nhân viên phục vụ đi ra, cô cũng hơi ngạc nhiên khi khách gọi đồ như vậy nhưng không dám nói nhiều…khách hàng là thượng đế…người ta có tiền, mgười ta có mua để đổ đi cũng không phải việc của cô.

Một luac sau có 2 thanh niên phục vụ bê 8 chai rượu ra đặt trên bàn. Hắn rút túi ra 500 tip cho họ (500 tiền tàu gần 2tr tiền ta). Hai người vui mừng mhậm rồi đi ra.

Trần Lâm ngồi đó với lấy chai rượu mỏ lắp rồi rót ra ly một hơi uống cạn. Hắn đã lâu rồi không uống rượu…cảm giác quen thuộc của rượu nó đi qua cổ họng làm người nóng lên. Trần Lâm cởi áo khoắc ra, cầm chai rượu lên tu luôn một hơi hết một chai Chivas Regal Salute 50 năm.

Trong lúc hắn đang uống rượu thì tại một bàn khác có một cô gái đi một mình từ cửa đi vào hấp dẫn ánh mắt của bao người trừ hắn. Cô gái tiến đến một cái bàn rồi ngồi xuống, nhân viên phục vụ thấy vậy chạy lại hỏi.

– Chào tiểu thư, xin hỏi tiểu thư muốn dùng gì ạ?

– Cho tôi vài chai Chivas, một ít đồ ăn là được ạ…

– Dạ, xin hỏi tiểu thư muốn uống ChiVas loại nào ạ?….

– Chivas 38, Salute 50 năm hay 60 năm cũng được….

– Xin lỗi tiểu thư, lúc nãy còn 3 chai Chivas Regal Salute 50 năm và 2 chai Chivas Regal 38 năm có vị khách nam bên kia gọi mất rồi ạ….

– Dẫn ta sang đó xem…

Cô gái mất hứng, nàng hay uống chivas quen rồi, uống rượu nhẹ khôgn có vị gì. Nàng muốn dùng nhan sắc trời cho này đi câu dẫn tên nam nhân kia để hắn nhường cho nàng chai rượu, à phải nói là tặng mỹ nhân như nàng mới đúng.

Khi cô nàng này đến thì nhìn thấy hắn đang ngửa cổ uống một chai Chivas 50 kia một hơi thì không khỏi ngạc nhiên chút, nhưng không lớn lắm.

– Này anh đẹp trai, có thể nhường cho tôi một chai rượu không?

Hắn uống xong thì nhìn ra phía trước thấy nhân viên phục vụ dẫn một cô gái..nhìn qua chắc chắn là mỹ nữ rồi.

– Xin lỗi ngài, vị tiểu thư này muốn uống Chivas 38 ,mà quán lại hết nên muốn mua lại của ngài…

– Xin lỗi…tôi không thiếu tiền….-Hắn nói xong không để ý đến Cô gái kia mà cúi xuống bật chai Chivas 50 kia ra và uống tiếp.

– Này anh đẹp trai chẳng ga lăng gì cả, người đẹp đã đến tận nơi thế mà anh còn phũ được?…- Cô nàng này ngồi xuống giở giọng nói yêu tinh ra.

– Tôi không thích trẻ con…..- Hắn nói rồi lại uống.

– Anh bảo ai trẻ con…tôi ít nhiều cũng 30t rồi…trẻ con chỗ nào…..- Hắn nói vậy làm nàng có chút tức giận liền quát to lên.

– Thế cô già quá tôi càng không thích???….

-Anh……..- Cô nàng này tức quá, dm con gái ai cũng ghét bị chê là già….Cô với cái vỏ chai Chivas dưới bàn vung lên đập thật mạnh vào đầu hắn. Không biết là mang mắn hay sao, hắn bỗng nhiên say ngả người nằm ra ghế và tránh trước cái đập đó của cô . Còn cô thì nghĩ hắn may mắn thôi. Cô tính vung tay đập tiếp nhưng hắn mở mắt nhìn cô.

– Cô gái…cái gì cũng phải có giới hạn. .

Chẳng hiểu sao bắt gặp ánh mắt đó của hắn, cả người cô như đờ lại….không dám đập tiếp..chai rượu rơi xuống đất……

Hắn uống hết chai Chivas cuối cùng rồi đứng dậy đi ra, vì đường bé bị cô gái kia trên ngang nên hắn chạm vai vào vai cô và làm cô ngã ra ghế. Vai cô có cảm giác đau nhẹ làm mặt cô nghệt ra…Cô đang suy nghĩ điều gì đó( tí sẽ nói)…Hắn cứ thế đi tiếp bỏ mặc cô đang nhìn hắn từ phía sau.

Cô gái này là Lý Nhã Kỳ, con cháu họ Lý ở Yến Kinh…dòng họ Lý hiện tại đang Vượng nhất trong tứ đại gia ttộc hàng đầu ở Yến Kinh vì có lão Lý Nhân Kiệt năm này đã ngoài 80t chấn trụ…Lý Nhân Kiệt xưa còn trẻ là anh hùng dân tộc, là một người quân nhân suất sắc nhất Trung quốc bấy giờ…cũng như Võ Nguyên Giáp với Việt Nam vậy…..Tuy lão ta đã già nhưng ảnh hưởng của lão ta còn rất lớn, biết bao nhiêu học trò của lão đang làm tướng , làm tá ở khắp cả nước…..Chính vì thế đã làm Lý gia trở nên hùng mạnh….Còn Lý Nhã Kỳ là đứa con gái út của ông, năm nay cô ta đã hơn 30t, sở hữu một thân hình hoàn mỹ…cô được coi là tứ đại mỹ nhân ở yến kinh, sánh vai cùng với tứ đại côn tử ở Yến kinh….Với cái xuất thân như vậy làm tính tình cô gái này rất kiêu căng, hống hách vô cùng, tính bạo lực dã man..cha nàng cũng các anh nàng cũng nhiều lần làm mối cho nàng xem mắt nhưng đều bị àng đánh cho nhập viện….Mấy thanh niên kia khôgn muốn đánh trả, mà có muốn cũng không được….Vì nàng còn một xuất thân khác đó là một thành viên trong tổ chức Long nhất.(Các bạn hay đọc truyện ngôn tình thể loại đô thị- dị năng chắc sẽ biết tổ chức này). Long Nhất là một tổ chức thần bí của trung quốc, nó như kiểu đặc côn nhưng người của Long nhất sẽ là những người tinh nhệu nhất, là người giỏi nhất…Được vào Long nhất là vinh dự lớn nhất của quân nhân Trung Quốc….Mà nàng chính là 1 trong hai nữ Long Nha của trung quốc….

Với tính cách đó đi đâu ai cũng sợ nàng, ngay cả lão gia kia và anh chị em của nàng cũng không khuyên nổi…Nàng tò mò với Trần Lâm, nàng không hiểu tại sau mới tiếp xúc một chút mà Hắn đã khơi dậy tính tò mò của nàng. Có thể là từ cách hắn uống rượu, hay cách hắm nói chuyện với nàng,làm nàng tò mò hơn là với thân thể rèn luyện này của nàng không thể vì cái huých vai nhẹ nhàng đó của hắn mà cảm thấy đau đớn được….Nàng hiểu đó là lời cảnh cáo dành cho nàng…Nhưng cũng làm cho nàng tò mò hơn về hắn.

Hắn đang đi lẹo sẹo vì có chút men vào người , ra gần đến cửa quán bar thì bỗng có một cô gái chạy thật nhanh đến chỗ hắn, trông cô bé này mới tầm 20t, mặc quần áo cũng bình thương không có hàng hiệu gì. Nhìn dáng vẻ cô bé trong rất sợ sệt, cô chạy nhanh ra cửa thì va vào hắn rồi ngã ra…Có 3-4 thanh niên theo sau đuổi tới, một thằng trong đẹp trai tuổi tầm 25-26t mặc thân đồ hiệu đứng lên nói.

– Cô bé, em có chạy đường trời cũng không thoát khỏi tay anh đâu…hâhhâh…

Cô bé kia sợ sệt nhìn tên kia, Hắn thấy vậy không nói gì liền quay lưng đi tiếp thì cô bé kia bỗng ôm chân hắn và khóc thét.

– Chú ơi, chú làm ơn cứu cháu với…….cháu xin chú…….làm ơn cứu cháu với…..huhu….

Trần Lâm nhìn đứa bé khóc lóc ôm chân hắn, nhìn tuổi cô bé thoạt nhìn bằng tuổi con gái mình, nhìn nó khóc lại nhớ đến cảnh lúc nãy con gái khóc mà thương tâm, nảy sinh lòng trắc ẩn. Hắn chưa kịp nói gì thì tên thanh niên kia đã nói.

– Em đừng cầu xin ông ta…hãy để sức tối nay mà cầu xin anh đi….- Hắn nói xong đứng dậy chỉ tay vào Trần Lâm.

– Ông chú, đây không phải việc của chú…không hồn thì cút đi…tránh mọi người lại nói chúng tôi thanh niên bắt nạt một ông chú….- Hắn nói xong cả đám phái sau thi nhau cười.

Trần Lâm không nói gì, ngồi xuống lấy tay lau nước mắt cho con bé và hỏi:

– Nói cho ta biết có chuyện gì xảy ra?

– Dạ…mẹ cháu bị bệnh phải phẫu thuật, tiền phí nên tới 5 vạn, nhà cháu không có tiền….Cháu định bán lần đầu lấy 5 vạn để phẫu thuật cho mẹ…nhưng họ nói dù cháu xinh đẹp nhưng lần đầu cũng chỉ được 2 vạn thôi…họ bắt cháu lần đầu với 3 người kia họ sẽ trả 5 vạn…cháu không chịu không bán nữa nhưng họ lại định cưỡng hiếp cháu…..- Cô bé nói xong sụt sịt.

Trần Lâm ánh mắt lạnh lẽo nhìn mấy tên thanh niên kia, sau đó lại ôn nhu nhìn cô bé nói.

– Ta sẽ cho cháu tiền chữa bệnh cho mẹ, cháu không cần làm gì cả…..

Hắn nói xong cô bé vui mừng hẳn, chỉ có mấy thanh niên kia mặt sầm lại. Tên thanh niên lúc mãy chỉ Trần Lâm nói.

– Này ông chú, cô bé này chúng tôi nhắm trước, chú có muốn hãy đợi chúng tôi chơi trước đã….

Trần Lâm không nói gì, hắn đứng lên tiến gần lại tên đó. Hắn nhìn tên đó với ánh mắt Lãnh khốc, bỗng nhiên không ai nhìn thấy gì cả, chỉ nghe tiếng ” bốp” một cái tên đó đã ngã lăn ra đất lăn xa 2-3m…khi ngã xuốngặt in một lằn bàn tay , mồm hắn không ngừng chảy máu…răng đã rơi ra 2-3 cái…Lý Nhã Kỳ từ nãy ở bàn cũng mơ hồ không nhìn rõ hắn ra tay tát tên kia như nào, điều này làm nàng khiếp sợ.

Mấy tên thanh niên đứng gần thấy vậy sợ hãi, không ai dám lao vô cả…Hắn như sát thần tiến gần lại tên thanh niên đang nằm dưới bàn kia. Tên đó thì sợ sắp đái ra quần rồi hắn vội hô to.

– Đừng đánh nữa,tôi là Diệp Vân Tranh người Diệp gia ở Yến Kinh, nếu anh còn dám đánh nữa ba tôi sẽ giết anh…..- Đây là quân cờ cứu mạng hắn, hắn muốn lấy danh nghĩa Diệp gia để dọa Người. Những người ở đây hầu hết đều là người ở giiới thượng lưu nên đều biết đến Diệp gia ở Yến Kinh nên ngạc nhiên vô cùng.

– Người Diệp gia….người Diệp gia ta cũng đánh.

Hắn nói xong thì dẫm nhẹ chân xuống chân tên kia một cái, đủ làm hắn gãy chân….Tên Diệp Vân Tranh đau đớn ôm chân giãy dưới sàn….Còn Trần Lâm thì dẫn cô bé kia ra khỏi quán bar, để lại trong mắt mọi người ở đó là khiếp sợ, còn Lý Nhã Kỳ là tò mò thêm, với gia thế của cô thì không cần sợ Diệp gia, còn Hắn thì lấy gì để không sợ Diệp gia.?

Hắn dẫn theo cô bé kia ra khỏi cửa Thiên Thượng nhân gian rồi rút trong túi ra một mớ thẻ ATM, Hắn đưa cho cô bé một cái.

– Cháu cầm lấy về chữa bệnh cho mẹ cháu.

– Chú thật sự cho cháu sao?…- Cô bé mắt ươn ướt nhìn hắn.

– Thật chứ, cháu không tin chú sao???….Cũng đúng thôi vì cháu vừa bị lừa 1 lần rồi nên đề phòng là đúng…Nhưng đừng lo, chú chỉ xem cháu như con gái chú thôi….-Hắn cười rồi xoa đầu cô bé, nụ cười ấm áp như cha dành cho con gái. Chính cái nụ cười đó làm cho cô bé khóc òa lên.

Thực ra hoàn cảnh nhà cô bé cũng không quá khó khăn, nhưng từ 3 năm trước ba cô bé mất trong tai nạn giao thông, cả nhà chỉ còn mẹ và 1 anh trai. Anh trai của cô bé thì đang đi lính, khi biết tin thì chỉ có thể về viếng nhưng 1 năm sau mới đến hạn xuất ngũ. Thế là cả nhà cô chỉ con hai mẹ con sống nương tựa vào nhau. Lúc ba mất, cô bé mới 15t, mẹ cô phải vất vả kiếm tiền nuôi cô ăn học …Rồi 1 năm trở lại đây, mẹ cô sức khỏe yếu đi, đi khám thì phát hiện ra có khối u ở não cần phẫu thuật sớm….Lúc này cô và anh trai đi vay mượn khắp nơi nhưng đâu ai cho vì biết hoàn cảnh gia đình cô khó trả được. Chính vì thế vì muốn cứu mẹ nên cô đã quyết định bán lần đâu này. ….

Nãy nhìn thấy nụ cười hiền dịu của Trần Lâm làm cô bé lại nhớ đến người cha quá cố của cô. Trần Lâm thấy cô khóc òa lên, hắn vội lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của cô.

– Cháu có cần chú đưa về nhà không? Chú có xe _

– Dạ không, cháu không dám làm phiền chú …cháu tự đi được ạ …Chú cho cháu biết tên với địa chỉ, sau này cháu có tiền sẽ trả cho chú…

– Cô bé à! Chú đang làn việc thiện chứ đâu phải cho vay đâu….

– Nhưng….

– Không nhưng gì cả…Nhũng người có tiền như chú đâu có thiếu ít tiền này ..Cháu cứ cầm lấy rồi mau làn phẫu thuật cho mẹ cháu đi….

– Vâng…!

Cô bé cầm thẻ trong tay rồi bắt taxi đi, lúc lên xe cô bé ngoảnh mặt lại để cố khắc sâu cái hình ảnh của hắn vào trong đầu, người ân nhân của cô…

“Có một số thứ đối với bạn chẳng là gì, nhưng đối với một số người là tất cả…Khi bạn cho họ, bạn sẽ chẳng nhớ gì, nhưng họ sẽ luôn nhớ cái thời khắc đã thay đổi lịch sử về họ”…..

. …….

Cô nhóc đó đi rồi, còn hắn đứng một mình tại cửa quán bar. Lúc này đây trong lòng hắn cảm thấy cô đơn vô cùng, cảm tưởng như cả thế giới này hiện tại chỉ còn một mình hắn. Có chút men vào đầu óc cứ suy nghĩ lung tung. Hắn cứ thế đi dạo , đôi chân hắn cứ bước đi mà không biết đi đến đâu..mục đích của hắn chỉ là đi cho giải sầu.

Hắn cứ đi rồi bỗng chốc đã thấy mình đến cạnh bờ hồ, bây giờ cũng 2-3h sáng rồi nên chỉ còn sơ xác 1 vài bóng người. Trần Lầm ngồi xuống ghế đá bên hồ rồi suy nghĩ về cuộc đời hắn. Lúc hắn còn trẻ đã khổ sở rất nhiều từ cuộc sông đến tìng yêu. Còn nhớ lúc học đại học, hắn đã đem lòng yêu một cô hoa khôi của trường, cũng không hiểu hắn làm sao mà tán đổ nàng làn cho mọi người trong trường láo động một phen, “Mọt sách và thiên nga” là hai từ mọi người gọi hai người.. NHƯNG cái thằng mọt sách nhà quê, không có bố mẹ sao xứng với một cô Thiên Nga khi ba nàng lúc đó là Phó Phòng Giáo Dục. Khi biết được tình yêu của hai người, ba mẹ nàng đã ngăn cản chỉ với lí do là hắn quá nghèo, không có tương lai…sợ con gái khổ. Hắn cũng không trách bố mẹ nàng vì người làn cha mẹ ai chẳng muốn con gái hạnh phúc, nhưng họ nghĩ con gái giàu sang phú quý mới là hạnh phúc.

Khi ra trường, với thân phận ” Con nhà nghèo” , xin việc rất khó…Hắn quyết định sang nước ngoài…Và đây chính là quyết định thay đổi cuộc đời hắn….Khi sang nước ngoài sinh sống, hắn cũng đâu có tiền nên phải sống ở khu “ổ chuột” . Ở đây hắn đã quen một ông lão, chính con người của hắn làn cho lão thu hắn làn con nuôi…Lão đã cho hắn rất nhiều thứ…… Năm 23t, hắn bắt đầu về nước và xây dựng sự nghiệp với danh nghĩa là một du học sinh về nước. Sau đó hắn quen Thư Vân rồi kết hôn, hơn 20 năm giờ hắn đã có tất cả…nhưng hắn vẫn thấy thiếu gì đó.

Đang suy nghĩ vu vơ thì có một cậu thanh niên từ xa tới gần Trần Lâm, hắn dí dao đang cầm trên tay về hướng Trần Lâm nói.

– Cướp đây…muốn sống thì đưa hết tiền đây…..

Bị phá vỡ dòng suy nghĩ, men rượu đã tỉnh. Trần Lâm nhìn người thanh niên kia cười nói.

– Thanh niên trai tráng như cậu sao không đi làm kiếm tiền mà lại đi làn cướp …ba mẹ cậu có biết không?

– Tôi…tôi…tôi đang gặp khó khăn…….

– Cứ gặp khó khăn là đi cướp thì thế giới này ai cũng là cướp….- Hắn cười.

– Mẹ tôi đang nằm trong vệnh viện cần tiền phẫu thuật….- Cậu thanh niên nói nước mắt dưng dưng.

– Sao tôi phải tin cậu….- Trần Lâm nhìn qua cử chỉ, nét mặt với lời nói thấy hắn khôgn giống nói dỗi cũng có chút tin nhưng vẫn tra hỏi.

– Làm sao thì ông mới tin tôi…tôi thật sự cần tiền phẫu thuật cho mẹ. Tôi chỉ cần 5 vạn thôi…….- Tên thanh niên nói có chút kích động, không phải bộ dạng “ăn cướp” mà đang “ăn xin” thì đúng hơn.

-“Chỉ 5 vạn” ???? ( hơn 150tr vnd) Nếu cậu cắt đi một ngón tay, tôi sẽ tin cậu ….-Hắn cười với nụ cười ma quỷ.

Tên thanh niên nghe xong người đờ ra, hắn đang suy nghĩ điều gì đó.

– Một ngón tay của mình đổi lại lấy mạng sống cho mẹ thì có đáng là gì, nếu có thể, tôi nguyện chết để mẹ mình được sống.

Thấy tên thanh niên nói vậy, Trần Lâm lại nổi tính trêu đùa.
loading...

– Vậy cậu chết đi, tôi hứa sẽ cứu mẹ cậu…Chứ 5 Vạn mua một ngon tay có đắt quá chăng????….

– Ông…..- Tên thanh niên cứng họng, ” dm chỉ nói kột câu để cho hắn biết là mẹ rất quan trọng đối với mình, ai dè hắn lại ra yêu cầu quái quỷ này”.

– Coi như tôi làm việc thiện, cầm lấy rồi đi đi…..- Trần Lâm nói xong rút trong túi ra một cái thẻ đưa hắn. Trong thẻ có 50 vạn chứ đéo phải 5 vạn. Trong túi hắn có 4-5 cái như này, nãy đưa cô bé kia một cái cái…..À mà nhắc đến cô bé kia hình như hắn quên hỏi tên. .

– Cảm ơn ..cảm ơn ông….ông là người tốt nhất định sẽ được trời phù hộ…..- Tên thanh niên nói, cầm lấy thẻ rồi dập đầu lia lịa.

– Không có gì, cậu đã có việc chưa, có cần tôi giúp đỡ gì không?..__- Làm việc thiện thì làm cho chót, “Tiễn phật tiễn đến Tây Kinh”.

– Sau khi xuất ngũ tôi có đi xin việc, vì không có bằng cấp chỉ có thể làm công nhân….khi mẹ tôi bệnh thì tôi xin nghỉ r….

– “Tiễn phật tiễn đến Tây Kinh” ….Tôi không mang danh thiếp.. Khi mẹ cậu khỏi bệnh hãy đến công Ty Lâm Vân tìm tôi. Tôi tên Trần Lâm…

– Cảm ơn ông, cảm ơn ông ….- Tên thanh niên vội vã cúi đầu lia lịa.

Tên thanh niên rời đi. Chỉ còn hắn ngồi đó một mình. Bỗng nhiên hắn lên tiếng nói vào khoảng không.

– Lão Ngũ, ông ra đi…

Bỗng chốc ở đằng xa có một người đàn nấp sau bừng tường đi đến, không ai khác chính là Lão Ngũ, lái xe của hắn.
Khi thấy Lão Ngũ đến gần hắn cũng cười khổ,không biết nên nói gì.

– Đêm rồi, ông không ngủ còn đi dạo sao …

– Tôi đi bảo vệ Cậu….- Lão ngũ cũng không quan tâm lời bóng gió của hắn.

– Tôi cần gì phải bảo vệ đâu, trên thế giới này mấy ai có thể làm tôi bị thương…Mà nếu có người có thể làm tôi bị thương, cậu có thể đánh thắng hắn không?

– Ít nhất tôi có thể cản hắn cho cậu chạy…..,

Trần Lâm cũng không biết nói gì, giữa hắn và Lão Ngũ này có mối quan hệ rất khó nói, có thể nói ” Mọi người trong thiên hạ đều có thể phản bội hắn, nhưng Lão Bgũ thì không?. “. Lão Ngũ cũng chính là đồ đệ của cha nuôi Trần Lâm, nhưngtính tình cổ quái, khi về nước được cha nuôi giao nhiệm vụ bảo vệ Trần Lâm.

Chính cái tính tình cổ quái, ngang ngược ương bướng của Lão ngũ nhiều lúc làn hắn cạn lời. Với Lão Ngũ, an toàn của hắn là trên hết.

– Tôi cũng không biết nói gì với ông nữa….

Hắn không nói gì, Lão ngũ đứng bên cũng không nói gì. Không khí căng thẳng lắm. Hắn nhìn Lão Ngũ nói.

– Bao lâu rồi ông không giết người?

– Rất lâu rồi.

– Bỗng dưng tôi lại thấy nhớ cha nuôi. Ông có nhớ ông ấy không? ….- Hắn nói rồi cười.
Nhắc đến cha nuôi , mặt Lão Ngũ biến sắc. Trần Lâm đoán chắc là lão đang nhớ đến những lần làm sai bị cha nuôi đánh. Người có thể làm cho Lão Ngũ sợ chỉ có cha nuôi hắn.

-Thôi, muộn rồi…ông đi lấy xe rồi chúng ta về thôi….

Sáng hôm sau, Trầm Lâm ngủ ở phòng làm việc vì đêm qua hắn đi uống về muộn không muốn sang phòng ngủ sợ đánh thức vợ. Cũng như thường ngày hắn ngủ đến gần 6h thì dậy. Hắn đi sang phòng của hai vợ chồng để đánh răng rửa mặt, mặc quần áo đi làm thì không thấy vợ hắn ngủ trên giường, chăn ga cũng được gấp cẩn thận như chưa có ai động vào vậy. Trong lòng hắn bỗng chốc cảm thấy buồn nhẹ.

Hắn đi đánh răng rửa mặt, thay quần áo xong rồi xuống nhà ăn sáng. Hắn đi xuống cầu thang đã nghe thấy tiếng cười đùa trong bếp, khi vào bếp thấy Thư Vân đang nấu ăn sáng, còn cô con gái hôm qua vừa mới khóc giờ đã cười vui vẻ, điều đó làm hắn cũng vui lây.

-Ba, ba lại đây ăn sáng đi…hôm nay mẹ dậy sớm nấu đồ ăn sáng cho ba con mình để chuộc lỗi đó…- Ngữ Yến nhìn thấy hắn vội gọi lại.

Hắn theo tiếng gọi cửa con gái vô bếp thì thấy trên bàn đã có 3 suất ăn sáng, còn Thư Vân đang nấu gì đó sắp xong rồi đang bê ra. Thư Vân nhìn thấy hắn vẫn hơi ngại ngùng vì chuyện hôm qua, tại cô cảm thấy mình có lỗi.

– Anh ngồi xuống ăn sáng đi rồi đi làm….

– Ừm, em cũng ngồi xuống ăn luôn đi…

– Vâng …

Thư Vân vô bếp tháo tạp giề ra, rồii ngồi vô bàn ăn. Đã từ rất lâu rồi cả Trần Lâm không ngồi ăn chung với nhau. Hôm nay tâm trạng của hắn và con gái là vui nhất.

Ăn sáng xong, người giúp việc đã dọn dẹp hết, Thư Vân đã lên phòng thay đồng phục Cảnh Sát để đi làm.

– Con ra xe đợi Ba trước, ba quên tài liệu, đợi ba lên lấy…..

Hắn nói xong chạy lên phòng, còn Ngữ Yến thì ra xe chờ . Trần Lâm lên phòng thấy Thư Vân đã thay quần áo xong, nàng đang đứng trước gương để chỉnh lại. Khi thấy hắn vô thì nàng hơi ngạc nhiên vì từ hôm qua lúc cãi nhau với hắn đến giờ nàng vẫn ngại.

Hắn cũng không nói gì, đi lấy cái tập tài liệu ở đầu giường rồi đi ra, Thư Vân tưởng hắn vẫn còn giận , khi thấy hắn ra đến cửa phòng nàng nói

– Anh vẫn còn giận em sao?

Hắn đứng khựng lại, cũng không quay đầu và không trả lời. Thư vẫn chạy đến ôm hắn từ sau nói.

– Em xin lỗi, thời gian qua em quá vô tâm…em hứa sẽ sửa đổi….

Hắn gỡ tay nàng ra, quay lại nhìn nàng rồi nói.

– Anh thì sao cũng được, chỉ cần em quan tâm đến con gái mình một chút là được. Anh không có cha mẹ để chăm sóc anh thì không nói, nhưng anh không muốn con gái mình có cha mẹ mà không ai chăm sóc nó.

– Em xin lỗi….- Thư Vân giúc đầu vào ngực hắn, nước mắt cứ òa ra.

Trần Lâm lấy tay gạt nước mắt lăn trên má nàng, hôn nhẹ một cái vào chán nàng.

– Đừng khóc…chỉ cần em hiểu là được…

– Vâng …..

Thư Vân lau nước mắt rồi nhìn hắn, cả hai không nói gì. Bỗng hắn cúi đầu xuống môi kề môi với nàng, nàng cũng hơi bất ngờ, một lúc sau hai người như quyện vào với nhau. Đến lúc hết hơi mới tách ra, mặt cả hai đều đỏ bừng lên.

– Thôi anh đi làm đi…để tối nay em….

-Tối nay em làn sao?…-Hắn nhìn nàng cười, mặt nàng lúc này đã đỏ như quả gấc vì thiếu ôxi và xấu hổ.

– không có gì, thôi anh xuống đưa Ngữ Vân đi học đi kẻo nó muộn học .

Hắn cười rồi đi xuống. Đưa con gái đi học xong thì hắn cũng đến công ty.

………

Văn phòng của Trần Lâm.

– Diệp gia có thái độ như nào về việc hôm qua….-Trần Lân hỏi Giai Giai. Giai Giai ngoài làm tình nhân của hắn thì cũng là một thư kí rất có năng lực . Ở công ty này nàng chỉ nghe lệnh của hắn.

– Diệp gia đang cho người lần Ngài, có lẽ rất nhanh họ sẽ biết hết những thông tin về ngài. Tôi nghĩ họ sẽ khôgn dám trả thù vì ngài là người có địa vị Tại Đông Hải, và vì người của Diệp gia làm chuyện sai trái.
Tôi lo lắng nếu họ không trẻ thù được ngài thì sẽ tìm cô gái kia để trả thù, cô gái đó chỉ là một người bình thường, rất dễ để trả thù. Ngài có cần tôi điều người vảo vệ cô gái đó không?

– Ừ, Điều tra xem những điều cô bé đó nói có đúng không? Nếu đúng hãy phái người đi bảo vệ cô bé. Tôi với cô bé cũng coi như có duyên. Tiện thể đánh tiếng với bệnh viện để mẹ cô bé có thể được chăm sóc tốt hơn….- Trần Lâm ngồi tựa lưng ra ghế nói.

– Vâng .

– À, tôi nhớ không lầm Trần Thi có thâm gia đấu thầu dự án này, tôi nghĩ họ sẽ lợi dụng dự án này để trả thù tôi. Cô nên xem xét kĩ dự án.

– Vâng…Ngài có việc gì giao phó nữa không ạ?

– Không còn gì nữa. À Anh nhớ không nhầm thì tuần sau là giỗ mẹ em. Em có định về quê không?_…- Hắn không có xưng “Tôi-Cô” mà chuyển sang “Anh -em”. Đó là phân chia rõ ràng giữa công việc và bình thường.

– Em đang định xin anh nghỉ 3 hôm để về quê….

– Anh xin lỗi vì không thể làm gì cho em lúc này….- Hắn nhìn Giai Giai nói. Thứ hắn có thể cho cô lúc này chỉ có tiền tài và địa vị, hắn không thể cho cô một cái danh phận được.

– Anh không cần xin lỗi, lúc bắt đầu em đã không cầu danh phận gì rồi.

Hắn không nói gì, chỉ nhìn cô. Giai Giai thấy không còn việc gì nữa nên lui ra. Thực chất Trần Lâm biết trong lòng cô rất muốn có một cái danh phận, phụ nữ ai muốn đi làn bồ của người ta đâu. Nhưng ít nhất là hiện tại hắn chưa thể cho cô điều gì. Và cũng không thể hứa với cô điều gì cả.

****************


Cùng lúc đó, tại một trụ sở Huấn Luyện tại phía Nam Tp Đông Hải. Nơi đây là Quân Khu Z, thuộc quyền chỉ Huy của Lý Văn Long. Anh trai của Lý Nhã Kỳ, thực ra Lý Nhã Kỳ mang danh là thành viên của Long Tổ cùng thanh viên Long tổ đến đây để điều tra về tổ chức Số 98. Theo thông tin của tổ chức thì có một vài thành viên của tổ chức số 98 đã vào Trung Quốc.

Vì tổ chức số 98 rất là hùng mạnh lên họ phải phái người của Long tổ đi điều tra. Nếu có xung đột với họ còn có hy vọng đàn áp được họ.

Lý Nhã Kỳ cùng các 5 Thành viên của Long Tổ đang đứng thành hàng ngang. Trước họ là tổ Trưởng của nhóm họ lần này. Hắn cũng chính là Huấn luyện viên ngày ngày huấn luyện bọn họ tên Lâm Quyết.

– Cái gì….Nhã Kỳ, cô nói hắn ra tay cô không nhìn rõ?

-Vâng, tôi cảm thấy nếu hắn đánh mình, tôi khó có thể tránh được.

Những thành viên khác của Long tổ đứng bên nghe cũng thấy sợ hãi, bọn họ thừa hiểu thực lực của Lý Nhã Kỳ. Lý Nhã Kỳ là con gái nhưng thực lực trong long tổ chẳng kém chi ai cả.

Lâm Quyết nghe xong nói.

– Tôi nghĩ hắn ta ít nhất phải đạt Võ Học, với độ tuổi của hắn đạt cảnh giới võ học cũng không có gì lạ. Nhưng những người đạt cảnh giới võ học đều phải được quốc gia giám sát. Có thời gian cô nên điều tra về hắn, chỉ mong hắn không có ác ý với quốc gia. Tôi e sợ hắn nằm trong đám người số 98 lần này cử đến thì rất khó giải quyết rồi.

Lý Nhã Kỳ nghe xong tò mò lắm, không kìm được bèn hỏi.

– Thưa chỉ huy, nếu thực sự hắn là người của số 98 thì sao?

– Với những gì cô miêu tả, nếu hắn là người của số 98 ê rằng chúng ta không thể làn gì được hắn. Chỉ có thể thông báo lên cấp trên, nếu có thể chắc chỉ có Long Nha mới có thế đánh thắng được hắn.

Khi nhắc tới Long Nha, cả đám người Long Tổ này đều cảm giác hưng phấn. Long nha chính là niềm kiêu hãnh của bọn họ, trong lòng bọn họ thì long nha là vô địch. Nhưng ai ngờ sẽ có ngày bọn chúng sáng mắt.

Lý Nhã Kỳ nghe Lâm Quyết nói xong liền hỏi.

– Thưa chỉ huy, ngài hiện tại đang ở cảnh giới nào?.

– Tôi và hầu hết người của Long Tổ chúng ta đều đạt cấp Bạch Thiết. Có thể nói ngoại trừ gặp những người cùng cấp hoặc cấp Hoàng Kim, hay đạt tới cảnh giới Võ Học thì chúng ta không lo sợ ai. Thực ra những cảnh giới này đều do số 98 đặt ra.
Các cậu không biết hằng năm có 5000-10000 người xin gia nhập vào số 98. Nhưng tổ chức số 98 chỉ nhận mỗi năm 200 người giỏi nhất từ trong số 5000-10000 kia. Nhưng cũng không hẳn bọn họ đến đó để xin gia nhập. Cũng có người đến đó chỉ giao đấu chỉ để xác định Cấp Bảng của mình. Mỗi năm số người đạt Cấp Hắc thiết được số 98 xác định lên tới 5000 người. Vì đa số những người xin tham gia hay đến xác nhận Cấp bảng đều là những sát thủ , lính đánh thuê, đặc công của các quốc gia. Những người đã được xác nhận cấp Hắc Thiết sẽ chiến đấu tiếp tục để tăng lên cấp Bạch Thiết, nhưng số lượng lấy được cấp Bạch Thiết cũng được khoảng 1000 người. Cũng như thế cấp Hoàng Kim không đến 200 người. Sau này, số người đến quá đông nên số 98 đã chia lại danh sách Cấp bậc theo 4 Bảng: Thứ nhất là Sát Bảng để phân chia cấp bậc cho Sát thủ, 10 người đứng đầu được gọi là Thập Đại Sát Thần. Thứ hai là Công Bảng để phân chia cho đặc công, 10 người đứng đầu được gọi là Thập Đại Công Thần, mà Long Nha của chúng ta đứng thứ nhất trong Công Bảng. Ưng Bảng là dành cho lính đáng thuê, 10 người đứng đầu được gọi là Thập Đại Ưng Thần. Và Thần Bảng là dành cho tất cả mọi người, mọi người đều có thể tham gia xét cấp bậc tại bảng này. Thần Bảng chỉ xếp 50 người, 12 người đứng đầu Thần Bảng được gọi là Thập Nhị Thần Tướng.

– Thưa chỉ huy, tôi cảm thấy tổ chức số 98 này rất lớn. Có thể nói nó thống trị cả thế giới ngầm trên thế giới. …..- Một tên thanh niên nói.

– Cũng không hẳn, nhưng có thể coi là như thế.Trên thế giới còn rất nhiều tổ chức thần bí như Vũ thuật cổ của Hạ Quốc chúng ta, Ninja của Nhật bản, Vu Sư của Đông Nam Á, Pháp sư thần bí của châu Âu. Những con đường khác nhau khi gặp mặt sẽ khó để so sánh mạnh yếu.Tôi còn nhớ 3 năm trước , Có một số cao thủ của một quốc gia nào đó cho rằng đối phương không giỏi bằng mình, cũng không rõ phương đối phương ra sao, đã kiêu ngạo buông lời khiêu chiến. Đến cuối cùng, lại bị thương hoặc chết một cách thảm hại. Những chuyện như vậy xảy ra nhìn mãi cũng quen, trở thành chuyện thường tình.

– Chỉ Huy, vậy những người đứng đầu Thần bảng đã đạt cảnh giới gì?…

– Tôi cũng không biết rõ, nhưng tin chắc chẳng có ai ở cấp Hoàng Kim cả, ít nhất cũng Bước sang cảnh giới “Võ Đạo” rồi. Võ, bản thân nó chẳng khác nào một loại học vấn, con người dùng cả đời để nghiên cứu, tìm hiểu sự huyền diệu, thần bí trong đó. Đến khi thấu hiểu sự kỳ ảo, thần diệu của võ cũng là lúc mà kẻ đó đã chạm đến ngưỡng cửa của trình độ thần thánh. Đáng tiếc, con người muốn nghĩ tới hai chữ ‘Võ Đạo’ trước hết phải có nội lực đạt đến mức Đăng Phong Tạo Cực mới miến cưỡng tìm hiểu được. Nhưng đáng tiếc, có ngưới phải dùng 20-30 năm, có người phải dùng cả đời mới lãnh ngộ được nó.

Cả Đám người này nghe xong mỗi người có một suy nghĩ khác nhau. Nhưng Lâm Quyết nói chưa hoàn toàn đúng hết và đủ. Trong ‘Võ đạo’ lại phân ra ba cảnh giới: ‘Đạo’ ‘Hữu’ ‘Vô’. “Võ Vô” trên thế giới có đúng 1 người đó chính là “Cha nuôi” của Trần Lâm. Cảnh giới “Võ Vô” chính là Thiên Nhân Hợp Nhất, có thể thỏa sức rời núi, lấp biển, chạm tới thiên địa, sức mạnh vô biên, sánh ngang với mọi thần thánh và chúa quỷ. Nhưng “Cha nuôi” của hắn không tham gia Thần Bảng, ông chỉ muốn sốnga n nhàn, chứ với trình độ đó. Ông muốn gì chẳng được.

……..

Tại Bệnh Viện nhân dân Số 8.

– Anh , em mượn được tiền phẫu thuật cho mẹ rồi….- Cô bé này chính là người hôm qua Trần Lâm cứu. Thật ra cô bé này tên Tô Tuyết. Anh trai nàng tên Tô Lâm, thật trùng hợp anh trai nàng chính là tên cướp Trần Lâm hôm qua.

– Em mượn đâu ra, không phải em đã đi làm điều gì dại dột chứ….- Người Anh nhìn cô hỏi.

– Em…em không có thật mà…

– Còn nói không có…Anh kiếm được tiền phẫu thuật cho mẹ rồi, em mang tiền đó trả lại người ta đi.

-Em…..thật ra em được một người tốt giúp đỡ…..- Cô bé tưởng Anh mìng không tin nên liền nói hết sự thật tối qua ra. Sau khi anh Tô Lâm nghe xong tức giận lắm, cảm thấy mình thật là bất tài. Cũng may em gái không sao nên cũng đỡ áy náy.

– Người đó cho em bao nhiêu ?….-Tô Lâm hỏi.

– 50…50 vạn…-

Tô Tuyết ban đầu cũng không biết trong thẻ có bao nhiêu nhưng khi rút tiện nộp viện phí cho mẹ thì nàng mới để ý thấy trong thẻ còn dư tận 45vạn. Con số này làm nàng thấy run sợ.

– Cái gì…50 vạn?????_…- Tô Lâm còn kinh hoảng hơn. Nãy đi rút tiền nộp viện phí cho mẹ, cái thẻ “Người kia” đã đưa cho có 50 vạn làm hắn phát sợ rồi. Giờ lại có người cho em gái mình 50 vạn làm hắn càng thêm kinh ngạc. Trong đầu hắn tự hỏi ” Có lẽ nào trên đời nhiều người tốt vậy, hay có khi nào cùng một người không”.

Hắn cũng không nói gì nữa, quan trọng là em gái không sao và mẹ được phẫu thuật rồi. Giờ hắn chỉ muốn mẹ mong khỏi để báo ơn người kia.

*********.
Tôi Hôm nay, khi đã ăn tối vui vẻ bên gia đình, Hắn đã tắm xon đang mặc quần áo tắm, còn vợ hắn đang tắm ở bên trong. Lúc này cảm giác của hai người đang rất khác, vợ hắn thì lo lắng và xấu hổ. Còn hắn thì háo hức đợi đến lúc đó.

Đèn trong phòng tắm vẫn sáng, có thể nghe được tiếng nước chảy. Vì nhà tắm ở trong phòng lên được làm bằng kính thủy tinh, kính thủy tinh này có chỉ làm mờ mờ, không trong suốt nhưng có thể mơ hồ như thấy được một thân ảnh mông lung trong đó. Trần Lâm đang xem phim cũng thỉnh thoảng ngó vô nhìn mà dục vọng trỗi dậy.

Thanh âm nước chảy trong phòng tắm đột nhiên ngừng lại, sau đó cửa phòng tắm bị người đẩy ra, Thư Vân mặc chiếc váy ngủ màu đen đi ra.

Có thể là vì vừa tắm rữa xong, khuôn mặt nàng hơi có chút đỏ lên, trên mặt còn có một tầng hơi nước. Chiếc váy ngủ mỏng và ngắn chỉ che những bộ vị then chốt, đại bộ phận da thịt đều bại lộ bên ngoài. Chính cái kiểu nửa kín nửa hở này mới hấp dẫn chết người.

Là cảnh sát lên nàng tập võ thường xuyên, không chỉ thể nàng còn tập yoga , nhìn dáng người quỷ mị sau lớp áo ngủ mỏng làm hắn nuốt nước bọt.
Nhất là nhìn bờ vai nàng, những giọt nước vẫn còn đọng lại trên làn da đó làm hắn thấy kích động v. Nàng vừa đi vừa dùng khăn lau tóc. cánh tay mỗi khi run lên một lần, gò ngực sẽ run theo, nhất là khi lau tóc, cái váy ngủ như được vén cao hơn mơ hồ nhìn thấy cảnh xuân vậy. .
Lau tóc xong nàng lại bàn trang điểm ngồi, quay lưng lại với hắn…trong nàng như đang trốn tránh điều sắp tới vậy. Trần Lâm thig kích động lắm rồi.

– Em không đi ngủ luôn sao, cũng muộn rồi mà….- Hắn cười.

– Em còn sấy tóc…anh buồn ngủ thì cứ ngủ đi…

– Anh không buồn ngủ, anh đợi em mình còn làm việc nữa chứ…hâhh.

Mặt Thư Vân đỏ lên. Mấy ai thấy được khuôn mặt này của nàng. Trần Lầm thấy vậy tiến lại ôm sau lưng nàng.

– Làm sao vậy?…..- Thư Vân thấy chông mình đến ôm nàng, không nhịn được mà hỏi thăm.

Trần Lâm không trả lời nàng hỏi, mà kéo nàng đứng lên rồi xoay người nàng lại. Mặt đối mặt với nhau, Hắn có thể ngưỉ thấy mùi hương thơm cơ thể cùng hương của sữa tắm và mùi thơm nhẹ nhàng của cơ thể nàng, nhìn đôi môi khêu gợi run run của nàng đang run run định nói điều gí đó. Trần Lâm không nói gì, mà dùng một tay ôm lấy sau gáy nàng, rồi hướng đôi môi khêu gợi của nàng hôn xuống!

Thư Vân hơi bất ngờ, thân thể cũng chấn động. nàng cứ đứng im thưởng thức nụ hôn đó của hắn.
loading...

Trần Lâm bắt đầu đưa lưỡi vào, lưỡi hai người hòa quyện vào nhau . Người của Thư Vân bắt đầu nóng dần lên. Thư vân cùng hắn đã lâu lắm rồi cũng không có ‘ Làm chuyện vợ chông” . Vì cả hai đều rất bận và hai người cũng có chút khúc mắc với nhau. Nhưng sáng hôm nay lại bị Trần Lâm khơi dậy cái dục vọng trong con người nàng lên. Người ta nói chứ có sai ” Gái càng xinh càng dâm” , Thư Vân cũng vậy, cả người nàng lúc này mềm nhũn, không còn sức lực nữa.

Trần Lâm đưa tay xuống lưng nàng kéo sát nàng vô người mình, cách một lớp áo mỏng nhưng hắn có thể cảm nhận được ” Bưởi năm roi” trước ngực nàng đang căng, người nàng đang rất nóng.

Sau một nụ hôm dài thì hai người tách nhau ra,
Lúc này Thư Vân mặt đỏ như quả cà chua, nàng thở hổn hển, cả người không thể khống chế run lên, Nàng lâm vào trong biển dục vọng.
Trần Lâm thấy vậy cười, đưa tay lên cởi cái áo ngủ của nàng ra.

– Nhìn em nóng quá rồi kìa, mau cởi áo ra cho mát nào….- Hắn nói làm nàng càng xấu hổ, cúi mặt xuống.

– Vợ chông già với nhau, có gì mà em phải xấu hổ chứ…..cứ như gái đôi mươi vậy….- Hắn lại trêu nàng.

– Anh đừng nói nữa mà….

Hắn không có cởi áo nàng ra nữa,hắn cúi xuống, tay trái ôm vai nàng, tay phải trực tiếp bế xốc nàng lên. Thư Vân vô ý thức ôm hắn, cả người dán chặt trong lòng hắn , trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc.

Trần Lâm bế nàng lại giường đặt nàng nằm ngửa ra đó , hắn lúi người lần nữa hôn lên đôi môi nàng, đôi tay thô bạo xé rách chiếc áo ngủ của Thư VÂN. Hắn đưa tay của mình đặt lên ngực nàng rồi xoa bóp.

Hắn nắm lấy hai ngọn núi cao ngất, trong lúc vuốt ve lòng bàn tay không ngừng cọ sát vào hai “Nụ hoa”, mỗi một lần cọ vào thân thể Thư Vân lại run lên. Không thể tin nổi, bộ ngực của Thư Vân rất to, Thư Vân mặc áo ngực size 36B nhé ae. Ngực nàng đã to, giờ nó còn căng lên nữa làm tay của Trần Lâm nắm không trọn.

Sâu đó Trần Lâm luồn tay ra sau cởi cái áo ngực nàng ra, đôi ” Bưởi” như được giải thoát ra. Hắn nhìn thấy đôi vú của Thư VÂN đang căng trong, núm vú của nàng không còn hồng hào như ngày xưa nhưng cũng hơi nhạt nhạt thâm thâm.

Hắn nhìn thấy mà dục hỏa trong người càng tăng cao hơn. Hắn cúi xuống ngậm lên núm vú đã cứng rắn kia. . Thư Vân ngiêng đầu phát ra một tiếng rên rĩ, nàng đưa tay lên ấn chặt đầu hắn vào ngực mình hơn. Hai người như điên cuồng vô cùng.

Trần Lâm hôn từ từ xuống bụng nàng, rồi dừng lại trước cái ” Hang động” của Thư Vân. Hắn nhẹ nhàng cời chiếc quần chip bằng ren màu đen ra. ” Hang động của nàng đang hiện ra trước mặt hắn, Thư vân xấu hổ nên khép chân vào không cho hắn nhìn. Trần Lâm cười rồi nhìn nàng nói.

– Em làm sao vậy?

– Anh đừng nhìn nữa, em xấu hổ……

Trần Lâm cười rồi tách nhẹ hai chân nàng ra, hắn cúi xuống đưa cái miệng mình vô giữa ” Ngã BA” của Thư Vân.

– ưhhhhh…….ahhhhhh…..ưm…….- Cả người nàng như bị điẹn giật vậy, nàng uốn éo khi được hắn ” NIẾM NỒN” cho. Cả người nàng lúc này như vô lực, nàng dang tận hưởng cảm giác sướng mà bấy lâu này không thấy. Hắn làm một hồi rồi ngửng mặt lên nhìn nàng, Thư Vân như hiểu ra điều gì đó liềm ngồi dậy, đẩy mạnh hắn ra giường. Thư Vân bỗng nhiên kéo mạnh quần hắn xuống ,Thư Vân vươn chiếc lưỡi liếm liếm môi. Động tác này như là quyến rũ hắn vậy. Con cu đang cương cứng của hắn giật nhẹ vài cái, cả người hắn run lên!

Sau đó, đôi mỗi đó đã dán lên con cu đó, chiếc lưỡi của nàng đang liếm thân con cặc hắn. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân truyền đến một cỗ khoái cảm không cách nào hình dun, người hắn run nhẹ lên. Hắn đưa tay xuống xoa nhẹ đầu nàng.

Bỗng nhiên…

Thư Vân mở đôi môi khêu gợi nuốt cây thương vào miệng. Là một người phụ nữ Thành Thục , đã có kinh nghiệm trong chuyện này nhiều lần, cái cảm giác được nàng mút cặc làm hắn sướng đéo thể tả nổi. Nàng xoay quanh, liếm từ trên uống dưới, động tác thành thạo đến cực điểm, từng cơnkhoái cảm liên tục tập kích truyền lên Nõa Hắn.

Bỗng dưng nàng dừng lại, nhả cây thương trong miệng ra. Sau đó nắm con cặc , ưỡn ngực, đặt cây nó vào giữa khe núi vú liên tục cọ xát, đồng thời hé miệng vươn đầu lưỡi liếm đầu khấc…dm cái cảm giác được đôi vú tuyệt đẹp kia kẹp đã sướng rồi lại còn được đôi môi , cái lưỡi kia liếm nữa thì …..

Cả người hắn sướng đéo thể tả nổi, Trần Lâm vội ngồi đậy đẩy nàng xuống giường, tách rộng hai chân nàng ra. Con cặc đang cương cứng cảu hắn vươn lên. hắn đưa sát vào cửa ” Hang động” của Thư Vân, gồng mình đẩy mạnh một cái, chỉ cảm thấy con cặc tiến nhập vào một nơi ấm áp , ẩm ướt mà bao nhiêu thằng đàn ông mong muốn, cảm giá siết chặt làm Hắn nhịn không được phát ra một tiếng rên nhẹ.

Hắn nhẹ nhàng nhấp, con cặc đang nhẹ nhàng ra vào nơi đó của Thư Vân, hắn cúi xuống ôm lấy nàng rồi lại môi kề môi, cảm giác dục vonjg của hai người đang cao. hai người như muốn hòa quyện vào nhau vậy. Trong màn đêm yên tĩnh chỉ còn tiếng rên dâm dục của Thư VÂN và những âm thânh ” bạch…..bạch…” cọ xát giữa da thịt.

Thời gian cứ trôi qua, sau đó nghe một tiếng rên rỉ thật to của hai người, Thư Vẫn đã mềm nhũn người nằm trên người Hắn. Cả hai đã mệt nhoài sau một cuộc giao hoan.Cả hai người đều dính đầy mồ hôi, khuôn mặt Thư Vân đang rất đỏ, đôi chân nàng đang thoát lự.

Thư Vân nằm trọn trong vòng tay của hắn, nàng cảm thấy thật là hạnh phúc và ấm áp biết bao. Trước đây nàng cứ mải quan tâm đến công việc, lúc não cũng trong trạng thái căng thẳng, giờ nằm trong vòng tay hắn, Thư Vân thấy thoải mái lắm.

– Đi tắm thôi……- Trần Lâm bế ngửa nàng lên, ôm nàng đi thẳng vào phòng tắm.

Cơn dục vọng chưa tan, phòng tắm lại trở thành chiến trường thứ hai của hai người, trong hơi nước mông lung, hai người trong tư thế “La hán đẩy xe bò” , phát tiết tình yêu tận sâu trong nội tâm của mình.

Ánh nắng ban mai đã chiếu qua khe cửa lọt vào phòng. Ca hai vợ chong sau cuộc giao hoan triền miên đêm qua hôm nay đều rất mệt và ngủ rất say. Cũng may hôm nay là ngày chu nhật lên cả hai không cần phải đi làm.

Trần Lâm thức giấc thấy vợ đang nằm bên cạnh, nhìn ngắm khuôn mặt vợ hắn ở gần khi không trang điểm, làn da trắng, lông mày đậm, đôi môi hồng, mũi cao…với khuôn mặt này nàng chỉ cần trang điểm nhẹ là đủ toát ra vể đẹp ngây thơ, nhẹ nhàng rồi. Hắn cũng không nhớ hôm qua hai vợ chồng đã làm bao nhiêu lần nữa, những lại nghĩ đến cảnh hôm qua làm Trần Lâm lại thấy nổi hứng, con cu dưới quần lại cương lên…phản ứng sinh lí bình thường của một thẳng đàn ông.

Thư Vân cũng mở mắt, thấy hắn đang nhìn nàng. Bốn mắt nhìn nhau, nàng lại thấy xấu hổ đỏ mặt khi nghĩ đến đêm qua cùng hắn điên cuồng….

– Anh dậy rồi à….

– Ừm. Tối qua em ngủ ngon không?

– Em ngủ rất ngon…

Đã lâu lắm rồi Thư Vân không có ngủ ngon như vậy, nàng thường xuyên bộn bề công việc lên rất ít khi được yên giấc. Hôm qua sau khi điên cuồng cùng hắn xong, nàng mệt nhưng ngủ rất sâu giấc, đặc biệt ngủ trong vòng tay ấm áp của hắn.

– Hôm nay chủ nhật, Ba em hôm trước có gọi cho anh nói hôm nay phải dẫn cháu ngoại sang chơi với ông đó.

– Ba gọi cho anh lúc nào sao không gọi cho em?…

– Ba gọi để chúc mừng sinh nhật Ngữ Yến, ba còn nói anh hai gặp em ở Thiên Thượng Nhân Gian…Rồi có người nói anh cho người theo dõi đấy…..

– Em xin lỗi mà….tại anh không nói cho em biết…- Thư Vân xấu hổ, thì ra trách nhầm hắn.

– Thôi, chuyện qua rồi… Em nếu biết lỗi thì tối nay ngoan ngoãn chút là được….- Hắn nở nụ cười gian.

– Không….mai em phải đi làm…….- Nghe hắn nói nàng lại sợ, cùng hắn điên cuồng tuy sướng nhưng sáng nay hai chân hơi mỏi.

– Không sao, em chỉ việc hưởng thụ…Tôi nay anh công em thụ nhé…

– Vâng….- Thư vân ngoan ngoãn gật đầu.

Hắn cùng vợ và con gái xuồng nhà ăn sáng, xong cùng nhau đi đến nhà Ba vợ.
Nhà Ba vợ hắn là Thư Long, Nhà của Thị Trưởng TP Đông Hải cũng chẳng nhỏ bé gì, nhà ông cũng ở một khu biệt thự, nhưng không dám chuyển đến khu biệt thự mà hắn ở vì sợ tai tiếng. Ông năm nay đã gần 70t rồi. .Làm Thị Trưởng đã bao năm giò đã về Hưu rồi, nhưng quan hệ của ông ở cái đất Đông Hải này vẫn rất rộng. Những ngày lễ tết những người đến biết quà rất nhiều, nhưng Ba vợ hắn đều từ chối.

Hắn cùng vợ và con đi xe vô biệt thự, bước vô nhà thì trong phòng khách thấy ba vợ hắn cùng mẹ và , chị dâu Lâm Tâm Như, đứa con của chị là Thư Dĩnh, con bé Thư Dĩnh hơn Ngữ Yến 3 tuổi, những cũng học cũng trường nên hai chị em rất thân nhau.

– Ba mẹ, con dẫn Ngữ Yến về thăm ba mẹ đây…

Hai ông bà nhìn thấy con gái cùng con rể đến vui mừng ra mặt.

– Các con về chơi đấy à…mau lại đây ngồi…Ngữ Yến, lại đây bà xem cháu ngoại của bà nào…..

Mẹ vợ là Kiều Như Ngọc, bà trước cũng là con nhà gia giáo, tuy gia đình mẹ vợ trước kia không giàu có, nhưng với nhan sắc và chi thức đã làm Ba vợ hắn siêu lòng. Mẹ vợ hắn rất quý Ngữ Yến, thường xuyên gọi điện hỏi thăm Ngữ yến.

Cả Gia đình nói chuyện rất vui vẻ bên nhau, Đến bữa trưa cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn, nhưng bỗng nhiên điện thoại của Thư Vân vang lên, nàng chạy ra ngoài nghe điện thoại.

– Chắc cục công an lại có việc gì gấp, mọi người cứ ăn trước đi…con ra xem sao?

Hắn nói rồi cũng buông bát đũa xuống và đi ra. Khi ra tới nơi thì Thư Vân đã nghe điện thoại xong.

– Sao vậy? Lại có chuyện gì à?

– Cục trưởng vừa gọi điện đến nói có sát thủ vừa ám sát một doanh nhân người Hàn đến đây hợp tác, vì đối phương là người nước ngoài nên ông ấy muốn em đến giải quyết.

– Em đi có nguy hiểm không? Để anh đưa em đi…..

– Sát thủ ám sát xong đã chạy trốn rồi…Em tự đi được, chuyện này anh cũng không thể giải quyết giúp em được.

– Để anh đưa em đi…- Hắn nói lại lần nữa, giọng kiên quyết hơn, ánh mắt kiên định …Hắn sợ tên sát thủ kia ám sát xong vẫn chưa chạy trốn mà ẩn nấp gần đó thì hậuq ủa khó lườm. Nếu hắm giết một doanh nhân người hàn có thể là vì xung đột lợi ích, hai là muỗn gây mâu thuẫn Trung-Hàn. Nếu vì nguyên nhân thử hai rất có thể hắn sẽ ở đó để thủ tiêu luôn người đàm phán.

Thấy ánh mắt của hắn, cũng biết hắn quan tâm nàng, Nên Thư Vân đã đồng ý đi cùng hắn. Hắn cùng vợ vào xin lỗi ba mẹ rồi đi thật nhanh đến hiện trường, Nàng mặc một chiếc váy đen bình thường bước xuống khỏi xe cùng hắn đi vào hiện trường. Thư Vân quay lại nói với hắn.

– Hay anh đợi em ngoài này, bên trong đang rất hỗn loạn….- Thư Vân sợ hăns nhìn cảnh máu me, có người chết sẽ khó chịu.

– Anh không sao đâu, đứng ngoài này buồn lắm……

Thư Vân không nói gì, cùng hắn đi vô, Nơi đây hiện tại đang có cảnh sát bao vây hiện trường. Mấy anh cảnh sát khi nhìn thấy Phó Cục Trường đến ai cũng nghiêm túc hắn, mấy ai trong Cục Cảnh sát không lấy hình tượng của Thư Vân làm hình mẫu lí tưởng của vợ Tương lai chứ. Thư Vân cùng hắn vô, nàng đi đến trước mặt một người đàn ông trung niên hỏi.

– Đội trưởng Nhiễm, khám xét hiện trường có tìm được manh mối gì không?

– Báo cáo Cục Trưởng, Có 6 người chết, 3 người Trung Quốc, 3 người Hàn. Theo điều tra tại hiên trường, Sát thủ đã giết một nhân viên phục vụ của khách sạn khi hắn đi vệ sinh, giả trang thành nhân viên phục vụ rồi mang đồ lên phòng cho khách
, hắn đã tiếp cẫn và giết chết 4 bảo tiêu của ngài Park Jung Suk, sau đó giết luôn Ngài Park và bỏ trốn, khi nhân viên khách sạn đi vệ sinh phát hiện có người chết đã báo cảnh sát, chúng tôi đến hiện trường lên phòng ngài Park thì phát hiện họ đều đã chết. Dựa trên những gì hiện trường lưu lại cho thấy sát thủ là một người đàn ông cao khoảng 1m75-m8, khi hắn đột nhật vào phòng, hắn đã giết 2 người bảo tiêu Người Trung Quốc bên ngoài, hai người đều bị dao cắt đắt động mạch cổ mà chết, về cắt nhanh, gọn , chuẩn.Khi giết chết hai người bảo tiêu này mà 2 người bảo tiêu Người Hàn cùng ông Park không phát hiện chứng tỏ thân thủ của hắn rất giỏi, hoặc là hắn ra tay bất ngờ….Khi vô phòng ông Park, hắn dùng dao phi trúng chán một tên ở khoảng cách 10-15m, tên còn tại chưa kịp rút súng đã bị hắn tiếp cận và đánh chết. Còn ông Park bị hắn bóp cổ đến vỡ xương mà chết. Đây là những gì dựa theo hiện trường chúng tôi suy đoán ra.

( Bên Trung quốc sẽ k gọi là Phó Cũ Trưởng, khi gọi thường gọi Cục Trưởng luôn…em đọc thấy vậy )

– Phía bên đại sứ quán Hàn Quốc đã biết tin chưa?…- Thư Vân hỏi.

– Họ vừa biết tin, họ tỏ ra rất tức giận. Rất nhanh sẽ có người đến, tôi sợ chuyện này khó mà giải thích được với họ.

– Nhiệm vụ của chúng ta là sớm tìm ra hung thủ, còn việc khác cứ để cấp trên lo.

Trần Lâm không có đứng bên nghe hai người họ nói chuyện, hắn đang đi quanh hiện trường quan sát kĩ lại một lần. Bỗng nhiêm đội trưởng Nghiễm nhìn thấy hắn xa lạ bèn hỏi.

– Anh là ai, sao lại vào đây ?

– Anh ấy là chồng tôi….- Thư Vân nói.

– Cục trưởng, cô cũng biết hiện trường vụ án không nên cho người ngoài vào sao?

– Không cần anh nhắc nhở, tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này.

– Anh có thể xem qua 5 thi thể kia không?.. …-Trần Lâm hỏi vợ.

– Anh???…- Thư Vân hơi ngạc nhiên trước sự để nghị của hắn, nhưng nàng rất khó quyết định điều này. Dù gì hắn cũng chỉ là một người bình thường nên dẫn hắn vào hiện trường là đã làm trái với quy định rồi. Giờ hắn lại còn muốn xem qua thi thể nạn nhân làm nàng cũng khó giải quyết.

Nhiễm đội trưởng ở bên không nói gì, hiển nhiêm không đồng ý với điều đó. Nhưng nếu Thư Vân đồng ý thì hắn cũng không dám nói gì, vì trách nhiệm sẽ là do nàng gánh.

– Anh nghĩ mình có thể giúp em bắt được tên sát thủ này….

– Anh ??…..- Thư Vân càng ngạc nhiên hơn. Hắn làm chủ tịch công ty, sao có thể giúp nàng được chứ.

– Được, nhưng ảnh chỉ được nhìn qua thôi….

– Ok…..- Trần Lâm tiếng đến quan sát 5 thi thể kia, hắn nhìn một lượt rồi nói với Thư Vân.


– Sát thủ là Nữ, cao khoảng 1m70-m75. Cô ta giết người đàn ông trong WC và lấy đi quần áo của hắn chỉ là để đánh lừa cảnh sát. Sau khi giết tên nhân viên xong, cô ta bê đồ vào phòng, vì là nữ nên bảo tiêu có chút lơ là cảnh giác. Cô ta nhân cơ hội giết chết mấy người bào tiêu này. Những vết thương nhanh, chuẩn, chính xác nhưng không dùng quá nhiều lực chứng tỏ cô ta là sát thủ giỏi. Ong Park chết không phải vì bóp nát cổ họng mà chết, mà do chúng độc sinh học.

Thư Vân cùng đội trưởng Nhiễm ở bên ngạc nhiên vì những gì hắn noi. Thư Vân chưa kịp nói gì thì bên ngoài của có hai người đi vào, một nam một nữa mặc quần áo rất là bình thường. Họ đến giơ một tấm thẻ đỏ, trên có quốc kì của Trung quốc, dưới có ghi 1 dòng chữ. ” Long”. Mấy tên cảnh sát ở của không cản mà để cho họ đi vô.

– Cấp trên thấy vụ án này có tính nghiêm trọng cao, có thể ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước Trung -Hàn nên phái chúng ta tới điều tra tạm thời gác chuyện số 98 sang 1 bên ….- Người đàn ông nói.

-Tôi cũng nghĩ vậy, tôi tin chúng ta ra tay rất nhanh sẽ bắt được sát thủ thôi….- Cô gái cười, dường như rất có niềm tin vào chính mình vậy.

– Cũng mong sao được như vậy.

Hai người không nói gì , bước nhanh vô phòng. Thư Vân cùng đội trưỡng Nhiễm thấy hai người họ thì cũng không ngạc nhiên lắm. Thư Vân là người rất thông minh, hai người này có thể vô đến đây và biết tin tức nhanh như vậy chỉ có thể là cấp trên phái xuống, nàng đứng lên trước nói.

– Xin hỏi hai người là người của cấp trên phái xuống….- Nàng Hỏi chỉ để xác nhận thôi.

– Tôi là Lâm Quyết, đây là Lý Nhã Kỳ, chúng tôi đều là thành viên của Long Tổ . Cấp trên phái chúng tôi đến để hỗ trợ với cảnh sát điều tra vụ án này.

– Cảm ơn hai người đẫ đến hỗ trợ, Tôi là Thư Vân, Cục Trưởng cục cảnh sát Đông Hải.

Trần Lâm lúc nãy đang quay lưng nhìn quanh hiện trường một vòng, giờ hắn đã quay lưng đi lại bên cạnh vợ mình.

Lý Nhã KỲ nhìn thấy hắn mà ngạc nhiên vô cùng, nàng không giữ được bình tinh lên biểu lộ ra mặt luôn. Lâm Quyết thấy Lý Nhã Kỳ có biểu hiện như vậy cũng ngạc nhiên, theo hắn biết cô luôn là người điềm tĩnh khi chấp hành nhiệm vụ cơ mà. Hắn mờ hồ nhìn theo ánh mắt của cô thì bắt gặp thân ảnh của Trần Lâm.

– Sao anh lại ở đây…- Lý Nhã Kỳ vô thức hỏi hắn.Từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ, xấu hổ, sự tức giận từ trong đáy lòng cô. Hôm đó hắn đã đối xử quá phũ với một người đẹp như cô.

Trần Lâm nhìnt hấy cô, cũng không kinh ngạc, lại bày ra một bộ dáng thoải mái, yên tâm. Hắn ung dung nói.

– Chào cô, chúng ta lại gặp mặt nhau rồi. Không ngờ cô cũng ở đây. Cô làm trợ lí cảnh sát à ?….- Hắn nói rất rỡ ràng, có ý trêu trọc thân thủ của cô.

– Anh….tôi là người của Long Tổ….

– Long Tổ…à ừ..chưa nghe nói qua…- Lý Nhã Kỳ tức giận. Nàng định xông lên đánh hắn nhưng Lâm Quyết cản lại. Lâm Quyết kéo cô ra bên hỏi.

– Hắn ta là ai mà cô kích động vậy. Đừng quên chúng ta đang làm nhiệm vụ đấy.

– Hắn ta là người hôm trước tôi gặp ở quán bar .

– Là hắn…- Lâm Quyết kinh ngạc đuqa ánh mắt nhìn Trần Lâm. Cả hai to nhỏ một hồi rồi lại bình thường.

Lâm Quyết điềm tĩnh hơn Lý Nhã Kỳ, hắn đến hỏi Thư Vân.

– Xin hỏi Cục Trưởng Thư, anh ta là người của cục cảnh sát sao?…- Thực chất Lâm Quyết hỏi vậy cũng có lí do, vì thấy hắn ở hiện trường vụ án. Nãy còn thấy hắn đi xem qua hiện trường nên nghĩ hắn là cảnh sát. Nếu hắn là cảnh sát thì Lâm Quyết sẽ báo ngay với cấp trên, một người đạt cấp Hoàng Kim mà nằm trong lực lượng cảnh sát cần được bồi dưỡng, rất có thể hắn sẽ là đồng đội của Lâm Quyết sau này.

– Anh ấy là chồng tôi, chúng tôi đang ở ngoài, nhận được tin liền đến hiện trường luôn.

– Nghĩa là hắn không phải cảnh sát. Sao cô có thể để hắn vào đây, nếu Anh ta làm đảo lộn hiện trường thì trách nhiệm này cô có gánh được không?…- Lý Nhã Kỳ hỏi, nàng biết không đánh lại hắn nhưng muốn dùng chức vụ mình có đuổi hắn ra ngoài. Dù Thư Vân là cục trưởng, nhưng chức vụ không thể bằng thành viên của Long Tổ được.

Trần Lâm hôm trước đã không ưa ” Bà cô họ Lý” này rồi. Hôm nay lại dám đe dọa vợ hắn.

– Này “Bà cô già” , đừng có thấy vợ tôi hiền mà bắt nạt nhế.

– “Bà cô già”…Anh nói ai, tôi phải giết anh…!!

Lý Nhã Kỳ tức giận lao đến đánh hắn, Lâm Quyết không kịp cản. Vì trình độ của Lý Nhã Kỳ cao hơn Thư Vân nên nàng không kịp cản cô lại. Nàng sợ cấp trên này sẽ đánh chồng nàng, nàng nghĩ chồng nàng sẽ bị đánh tơi tả. Nhưng Lý Nhã Kỳ vừa lao đến thì đã bị Trần Lâm một cước đá bay ra xa, hắn khống chế lực rất tốt. Chỉ muốn dạy cho nàng một bài học thôi.

Lý Nhã Kỳ bị đánh bay ra tức giận lắm, nhưng biết không phải là đối thủ của hắn nên không xông vô. Thư Vân thấy cảnh này thì ngạc nhiên, nàng cứ nghĩ chồng nàng là một người đàn ông chân yếu tay mềm, có bao giờ thấy hắn luyện võ đâu.

– Không ngờ trình độ Long Tổ lại yếu như vậy.

– Ngươi….

– Nhìn qua hiện trường tôi cũng đoán được tên sát thủ này là ai, Nhưng tôi khuyên hai người đừng có điều tra vụ này làm gì. Với thực lực của hai người cũng không thể làm gì được cô ta đâu.

– Anh biết sát thủ là ai? …- Lâm Quyết hỏi.

– Điều đó không quan trọng, quan trọng là cô ta không thích cảnh sát theo dõi. Nếu các người muốn chết sớm cứ việc. Đừng lôi vợ tôi vào.

– Anh có thể nói cho chúng tôi biết hắn là ai không?. Dù gì anh cũng là công dân của Trung Quốc, anh có nghĩa vụ hỗ trợ chúng tôi phá án…- Lâm quyết nói.

– Cô ta là Monica, đứng thứ 9 trong Thập Đại Sát Thần….

– Cái gì??……- Lý Nhã Kỳ cùng Lâm Quyết ngạc nhiên, Thập Đại Sát Thần……wtf…
Hai người biết vụ này không thể giải quyết được. Phải báo cáo với cấp trên thôi.

– Cảm ơn anh đã cung cấp thông tin cho chúng tôi, chúng tôi sẽ xác minh lại.

– Không có gì, tôi nói ra chỉ vì an toàn của vợ mình thôi.

Hắn cười rồi dắt tay Thư Vân đi ra, Thư Vân nãy giờ vẫn đang ngơ ngác nhìn biểu hiện hôm nay của hắn như một người khác vậy.

Trần Lâm cũng Thư Vân đang trên otô đi trên đường. Từ lúc hai người lên xe chưa có nói một câu nào, Thư Vân trong lòng dường như có rất nhiều điều muốn nói nhưng nàng lại không nói 1 câu nào. Trần Lâm hiều điều đó nên mở lời trước.

– Em không có gì muốn hỏi anh sao?…- Hắn cười.

– Em hỏi anh sẽ trả lời hết sao?…

Thư Vân thật ra rất muốn hỏi hắn, nhưng nàng rất hiểu tính cách của hắn. Nếu Trần Lâm không muốn nói, nàng có hỏi hắn cũng không trả lời, hoặc có trả lời cũng rất hời hợt, không đúng những gì nàng muốn biết. Trần Lâm quay sang nhìn khuôn mặt chờ mong đó của nàng, hắn cũng suy nghĩ rất nhiều là có nên kể cho Thư Vân biết về quá khứ của mình không?. Thư Vân là Vợ hắn, có lẽ cũng nên để cho nàng biết.

Bỗng nhiên hắn quay đầu xe lại chạy thẳng ra hướng bờ biển, Thư Vân ngạc nhiên hỏi.

– Anh định đi đâu vậy?

– Đi đến nơi này, anh sẽ kể cho em tất cả về quá khứ của anh?

Thư Vân nghe vậy không nói gì nữa. Trần Lâm đi đến bờ biển rồi đỗ xe ở ria đường rồi ra khỏi xe, Thư Vân thấy vậy cũng xuống xe và đi theo…nàng tháo giày cao gót ra đi chân đất trên bờ cát.

Hắn người đến bên một hòn đá rồi ngồi xuống. Thư Vân cũng ngồi theo, nàng định lên tiếng hỏi hắn điều gì đó nhưng bỗng nhiên nhìn thấy ánh mắt xa xăm, có chút bi thương mất mát của hắn mà kìm lòng không nói. Chỉ ngồi bên cạnh hắn chờ hắn nói. Một lúc sau Trần Lân cũng nói.

– Thực ra từ bé, anh sinh ra trong một gia đình nghèo thuần nông ở quê. Ba mẹ anh làm công nhân của một nhà máy Dệt, anh có một người chị hơn anh 3t, cuộc sống bình dị, tuy có đôi lúc thiếu thốn nhưng rất vui. Nhưng năm anh 16t Ba mẹ anh qua đời do vụ cháy Nhà máy dệt, Chủ của nhà máy lại đổ lỗi do công nhân của nhà máy, nhưng thực chất là do nhà máy dùng những trang thiết bị kém chất lượng, lúc vận hành nó gặp lỗi và đã phát cháy. Sau đó anh thì mất ba mẹ, rồi nhận được một khoản tiền trợ cấp nhỏ nhoi. Bỗng nhiên một gia đình hạnh phúc bị lìa tan, anh được đưa vào trai cho trẻ em mồ côi, còn chị anh đã 19t nên phải tự lập. Chị anh đã vừa học vừa đi dạy thêm để kiếm tiền lo cho anh. Nhưng ông trời đã bất công quá với gia đình anh……- “Hắn nói đến đây nước mắt ứa ra” ……_ Chị anh đi dạy thêm trong một nhà giàu, chính lão chủ nhà đó đã nảy sinh ý định hãm hiếp chị, chị ấy đã chống trả quyết liệt nhưng lúc chạy trốn bị vấp ngã đập đầu vào bàn mà chết. Nhưng họ là người có quyền có thế, lên họ đã mua chuộc cảnh sát, làm giả chứng cứ nói chị bĩ ngã cầu thang…Từ lúc đó anh thành trẻ mồ côi thật sự, trên đời không còn ai là người thân. Lúc đó anh rất muốn báo thù, nhưng anh chẳng có gì cả. Anh cũng không thể đi giết bọn họ rồi vô tù được. Lúc đó anh đã quyết định học tập thật chăm chỉ, sau này thành người có chức có quyền sẽ báo thù.

– Sau đó anh lên đại học, rồi được học bổng sang nước Mỹ du học. Sang đó anh vừa học vừa làm, phải ở một nơi không khác gì ổ chuột là bao. Ở đó anh đã quen một ông lão, ông ấy đã nhận anh làm con nuôi. Ông ấy đã dạy anh võ công, còn ngày anh đi học và đi làm….Khi anh tốt nghiệp lấy được hai bằng học vị thạc sĩ MBA+J. M và về nước. Rồi bắt đầu lập nghiệp, sau đó quen em….từ lúc quen em thì em biết rồi đó……

Hắn cố cười, nhưng trong lòng đang rất xúc động vì đang nhớ về những hồi ức đau thương đó. Thư Vân nghe xong tim cũng cảm thấy nhói đau, nàng từ bé sống trong tình yêu thương của cha mẹ, sống trong sự sung sướng chưa từng nếm chút khó khắn, đau khổ của cuộc sống. Nàng tiến lại ôm lấy hắn vào lòng. Để hắn khóc như một đứa trẻ trong lòng nàng.

– Anh đã báo thù chưa ?

– Anh…..- Trần Lâm nhìn nàng, không biết có nên nói cho nàng biết sự thật không?

– Thực ra khi về nước, anh vừa lập nghiệp vừa nghĩ cách kiếm tiền….2 năm sau anh đã báo thù thành công bằng những mưu mô, quỷ kế dơ bẩn trên thương trường, họ biến thành những người nghèo khó, gánh trên vai đống nợ mà cả đời cũng không trả nổi….Em có trách anh đã làn điều đó không?

– Em không trách anh, họ đáng phải nhận trừng phạt.

Thư Vân trong lòng lại cảm động, hắn làm việc tría pháp lyật nhưng không dấu mình, còn hỏi mình. Chứng tỏ trong lòng hắn nàng rất quan trọng.

Cả Hai cứ ngồi im ôm nhau một hồi rồi ra về, Ngữ Yến hôm nay sẽ ở bên nhà ba vợ hắn vì ông ba muốn Ngữ Yến ở đó chơi, sáng mai Ba vợ hắn sẽ cho người đưa Ngữ Yến đi làm.

……..

Trong phòng ngủ của Hai vợ chồng, sau khi ăn tối xong họ lại lên phòng và bên nhau. Hôm nay hai người mang cảm xúc khác hoàn toàn với mọi hôm. Hôm nay Thư Vân thì hạnh phúc, nàng cảm thấy càng hiểu hắn hơn, tình yêu yêu của nàng giành hắn nhiều hơn, càng mãnh liệt hơn. Còn Trần Lâm hôm nay đã được trải lòng với vợ, tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều, nhưng hắn cũng không dám nói cho Thư Vân biết về Tổ chức Số 98 kia được. Có lẽ đây là thời điểm chưa thích hợp.

Dưới ánh đèn phòng ngủ, hai người đang hòa quyện vào với nhau. Cả hai đang điên cuồng ôm hôn nhau trên giường.

– Chụt……ưhhh……chụt……..ưhhhhh…….chụt……chụt……..- Cả Hai đang nhắm mắt cảm nhận lưỡi hai người đang hòa quyện vào nhau. Thư Vân không hiểu tại sao hôm nay chỉ hôn thôi mà nàng lại bị kích thích nhiều đến thế.

– Vú em đẹp quá…..- Trần Lâm đưa tay đặt lên ngực nàng xoa nhẹ nhàng, cảm giác sướng không thể tả nổi.

– Anh đừng nói mấy cái lời dâm dục đó…..

– Em không thích sao?…. Hôm nay mình thử cảm giác mới nhé….Chúng ta hãy rên to lên, nói lời dâm dục với nhau nhé…

– Em…em sợ…..

– Hôm nay chỉ có chúng ta ở nhà thôi mà. Phòng ccáh âm em lo lắng gì nữa… Không chừng em lại thích!

– Vâng…nhưng em không biết nói làm sao?.

– Em cứ nói theo bản năng, những gì em cảm thấy khi làm tình với anh….

– Vâng….- Thư Vân hơi ngại ngùng vì nàng đâu biết làm điều đó đâu. Nàng là thục nữ nên rất ngại chuyện đó. Rất sợ hắn sẽ nghĩ nàng dâm đãng.

Trần Lâm nói xong cúi đầu xuống hôn nhẹ lên ngực nàng, hắn nhẹ nhàng đẩy nhẹ lưỡi chạm vào cái núm vú của Thư Vân.

– Ưhhh……….ưhhhh………..ưhhhh…….- Tiếng rên nhỏ nhẹ từ cổ họng nàng phát ra, nàng nhắm mắt rên rỉ cảm nhận kích thích từ ngực truyền tớ, cái cảm giác sướng vô cùng. Thỉnh thoảng có cơn sướng như điện giật chạy lên não làm cô run nhẹ.

Trần Lâm thấy Thư Vân đang nhắm mắt biết nàng rất sướng rồi. Hắn đưa tay xuống giữa háng nàng mà xoa nhẹ cái lồn của nàng.

Lồn của Thư Vân đã rỉ đầy nước ra, chắc nàng đang nứng lắm. Trần Lâm đưa tay quệt ít nước nhờn ở lồn nàng và đưa lên mặt nàng nói.

– Nhìn xem, em đã sướng quá rồi…Lồn em rỉ đầy nước ra rồi nè…..- Hắn cười.

– Anh…đừng nói như vậy mà……- Thư Vân xấu hổ vì những lời dâm dục đó của hắn.

– Nào, em sướng rồi giờ đến lượt anh nhé….bú cặc cho anh đi nào cục cưng….

Thư Vân nghe hơi ngượng với những lời dâm dục đó. Nhưng nàng cũng cảm thấy kích thích.
Thư Vân ngồi dậy, ngồi dứng háng hắn, nàng cầm con cặc của chồng mình rồi hôn cái đầu khấc của hắn, nàng ngậm lấy con cặc cậu băt đầu mút rất là điêu luyện.

Nhìn gương mặt tuyệt mĩ và đôi môi hồng mềm mại đang mút chặc con cặc mình, Hắn sướng muốn điên lên, hôm nay hắn muốn khiêu gợi bản tính dâm đãng trong con người của Thư Vân. Hắn muốn sau này trên giường với hắn, nàng sẽ tỏ ra ngoan ngoan hơn, hắn muốn cảm giác chinh phục vợ mình.

– Mút mạnh lên nữa đi…..ngậm hòn cặc anh đi..liếm mạnh vô anh sướng lắm……- Hắn nói xong đưa tay lên xoa nhẹ đầu Thư Vân như để cổ vũ nàng vậy. Thư Vân hơi đỏ mặt với những lời đó nhưng vẫn làm theo lời hắn. Nàng lại cảm thấy có chút hưng phấn khó thể diễn tả được, nàng không ngờ mình lại hưng phấn vì mấy lời đó của chồng.

Thư Vân mút chặt với đánh lưỡi bem bép vào đầu rùa, tay thì xóc mạnh cặc cậu lên xuống, những cơn sướng cứ ầm ầm kéo đến đánh liên tục vão não hắn làm hắn không thể diễn tả nổi.

– Ahhhhh….sướng quá…..anh ra mất…..- Trần Lâm nói xong con cặc giật giật bắn hết tinh trùng vào mồm nàng. Thư Vân định nói gì đó nhưng tinh dịch đang đầy trong mồm nàng lên nói không được.

– Nuốt đi rồi anh sẽ làm em sướng…đừng lãng phí vậy chứ……

Thư Vân nghe xong cố nuốt hết vào, mùi tinh dịch ngái ngái làm cô có chút khó chịu. Hắn thấy nàng đã nuốt xong liền kéo nàng đứng dậy rồi đưa tay xuống dưới háng của Thư Vân mà xoa nhẹ cái lồn nàng. Khe lồn nàng đã quá ướt vì nứng lắm rồi.

– Xem em kìa….mới bú cặc anh một chút mà đã nứng vậy rồi….lồn lại rỉ đầy nước rồi nè….để anh mút cho nhé……- Hắn cười rồi cúi đầu xuống dưới háng nào, úp mặt vô lồn nàng và liếm.

– Ưhhh…….ahhh…….ưhhh……….ưhhhh….-Thư Vân hai mắt hoa lơ mơ vì xúc cảm tuyệt vời bên dưới, nàng không kiềm chế được đưa tay ghì chặc đầu cậu vào lồn mình. Đôi lúc lại sợ rên to quá lại lấy tay bịt miệng lại chỉ con những tiếng “ohhhhh….uhhhhhh” nhỏ nhẹ phát ra từ cổ họng.

Hắn bỗng nhiên đứng dậy, lấy tay thò sâu vào lồn nàng móc ít nước nhờn rồi đút tay vô miệng Thư Vân hỏi.

– Mùi vị nước lồn của chính mình như thế nào?

– Anh…..anh khi dễ em…..- Thư Vân xấu hổ cúi mặt xuống lấy tay đấm liên tục vào ngực hắn.

Trần Lâm cười, hắn cúi xuống cầm một chân Thư Vân gác lên tay, để nàng lùi lại ttựa mông vào cái bàn. gác một chân Hoa lên tay của mình để cô dựa lưng vào tường, hắn đưa con cặc cọ cọ chà xát nơi khe lồn nàng khiêu khích nàng. Người Thư Vân cứ run nhẹ khi bị con cặc hắn chà sát, mông cứ ấn về phía trước để cho hắn vô nhưng hắn không vô.

– Anh…đừng trêu..em nữa….

– Hí hí….em có muốn anh đút vô không????

– Anh…..- Thư Vân đỏ mặt không biết nói gì.

– Có muốn không?…- Hắn cười, hôm nay hắn sẽ làm cho nàng phát điên lên vì sung sướng, cho nàng sẽ nhớ mãi ngày hôm nay.

– Em muốn……- Thư Vân nói lí nhí , nàng xấu hổ không dám nhìn mặt hắn.

– Mình địt nhau nhé cô cảnh sát…..

– Vâng…anh đút vô đi…..- Thư Vân hơi xấu hổ, hắn nói quá dâm dục…tho thiển…..Nàng không ngờ luôn. Nhưng những lời nói đó lại làm cho nàng Thư Vân của chúng ta càng nứng hơn.

Hắn cười vì đã đạt được mục đích, hắn cong mong dùng sức ấn thật sâu con cặc mình vô lồn nàng rồi dừng lại.

– Anh đút vô rồi đó….

– Anh…..- Thư Vân tức chết với hắn, hắn như đang chọc tức nàng vậy. Trong khi nàng đang nứng thì hắn cứ làm điều gì đâu.

– Anh muốn sao thì mới chịu thôi trò đó đi….em xin anh đấy….

– Em phải rên to, nói những lời dâm dục…..

– Vâng…em sẽ nói …..

Trần Lâm cười vì đã thuần phục được vợ. Hắn bắt đầu nhấp liên tục vào lồn Thư Vân….Thư Vân như phát điên lên vì cảm xúc này, cảm giác sung sướng từ lồn truyền lên thật khó tả.

– Em quên chưa rên à…- Trần Lâm nhắc nhở.

– Em….

– Em sướng quá…..chồng ơi….ahhhhh…..cặc chồng to quá…..em sướng quá….ahhhhhb…mạnh lên…ưhhhhh …..

– Ha ha ha….- Trần Lâm cười to vì những lời nói dâm dục đó của vợ mình.

– Em cắn chết anh, em cắn chét anh…con cười em nữa…..- Thư Vân nói cắn mấy cái vào vai Hắn, nàng chỉ cần cho có lằn chứ không dám cắn chảy máu.

– Haha….em thấy sướng không??…..anh đang sướng quá…cặc anh như muốn nổ tung….lồn em bóp quá vợ ơi….lồn em bóp quá…..ahhhhh

– Tại cặc anh to quá….nhấp mạnh nữa đi chồng yêu….em muốn anh bắn hết tinh trùng vào lồn em…..

Trần Lâm nghe vậy tăng tốc nhấp liên hồi vào Lồn Thư Vân, cái lồn nàng quá thật rất khít, chắc người tập võ nhiều nên các cơ co giãn tốt , ít bị lão hóa. Trần Lâm nhấp liên hồi rồi thì thầm bên tai nàng. Hắn phả hơi ấm vào bên tai làm nàng run người.

– Anh sướng lắm…anh sắp ra rồi……chụt…..
Anh bắn vô trong lồn em nhé….- Hắn nói giọng nhẹ nhàng như má quỷ.

– Vâng….- Thư Vân “vâng” rồi thẹn thùng đỏ mặt như trái gấc. Thấy khuôn mặt ngại ngùng đẹp đến mê người của Thư Vân, làm con cặc hắn trong lồn nàng không tự chủ được lại cương mạnh lên giật giật vài cái. Hắn luồn hai tay gác hai chân Thư Vân lên hai tay mình rồi bế bổng nàng lên rồi nhấp. Được một hồi thì con cặc như bóng hết hơi phun toàn bộ tinh dịch vào lồn cô. Hắn từ từ đặt Thư Vân xuống giường rồi rút nhẹ nhàng con cặc ra khỏi lồn nàng.

Sau một hồi nghỉ hơi hồi sức, hai người lại lao vô trận chiến, cả hai không ngừng làm tình, làm đủ các tư thế, nói đủ những lời dâm dục. Thư Vân bắt đầu cởi mở hơn về việc rên đó. Sau 2 tiếng, cả hai đã mệt nhoài sau cuộc chiến và chìm sâu vào giấc ngủ.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua lớp cửa số bằng kính. Trên chiếc giường rộng lớn, một người phụ nữ đang nằm trên đó, ôm một người đàn ông. Đôi chân thon dài, trắng miên man đang gác lên đùi một người đàn ông.

Ánh nắng mặt trời chiếu vào tận giường làn chói mắt, Trần Lâm mở mắt, nhìn thấy Thư Vân đang nằm bên cạnh mà miệng nở một nụ cười đắc ý.

Cúi đầu, nhìn người đẹp đang ngủ say sưa ở trong lòng, Hắn không thể kiềm chế được ánh mắt của mình cứ nhìn sâu dần xuống theo đường cong của ngực Thư Vân . Lúc này, bên trên lại không một mảnh vải che thân, nằm sát vào mình, Trần Lâm có thể cảm nhận rõ được những khoái cảm mang đến.

Bỗng chốc trong đầu hắn lại nhớ lại cảnh hôm qua cùng nàng làm tình, nếu Thư Vân không xin hắn để nàng đi ngủ, hắn cũng không nỡ đi ngủ mà muốn làm tình thâu đêm đến sáng. Nhưng thể lực của tThư Vân không cho phép điều đó.

Tối hôm qua, lần đầu tiên Thư Vân điên cuồng như vậy, Trần Lân nghĩ về cái khuôn mặt thẹn thùng lúc rên của nàng lại cảm thấy đáng yêu. Làn da của Thư Vân so với rất nhiều phụ nữ trẻ tuổi khác còn mềm mại và mịn màng hơn nhiều, hơn nữa thân hình còn đang độ xuân sắc, chỗ nào cũng rất đẹp và tuyệt diệu. Gái một con trong mòn con mắt. Nàng đang ở cái thời điểm hồi xuân.

Hắn không kìm được lòng, nhìn chằm chằm vào đôi môi kia, không kiềm chế nổi đành cúi xuống hôn một cái “Chụt”.

Thư Vân đang trong cơn mơ bỗng cảm thấy môi mình như bị cái gì chiếm lấy, nàng lập tức tỉnh dậy, nhập nhèm mở mắt, mới giật mình ý thức được điều gì đó. Thư Vân bỗng đỡ mặt vì nhớ lại buổi tối qua của hai người, hắn bắt nàng nói những câu thô tục, dâm dục đó làm nàng không kìm được mặt lại đỏ dần lên.

– Ngủ ngon không?…..- Trần Lâm ôm nàng vào lòng hỏi.

– Có….- Thư Vân trả lời rất lí nhí, không dám nhìn vô mặt hắn.

– Trần Lâm….Anh sẽ không rời xa em chứ…- Thư Vân bỗng nhiên hỏi một câu mơ hồ làm hắn chẳng hiểu gì nhưng vân trả lời một cách dứt khoát đầy tự tin.

– Tất nhiên rồi, anh sao có thể rời xa em được.

– Em vừa mơ thấy, anh sẽ bỏ rơi mẹ con em rồi đi theo người phụ nữ khác.

– Em đừng lo lắng, chỉ là giấc mơ thôi mà.

– Nhưng em sợ, rất sợ…. Em không thể sống nếu thiếu anh……Thư Vân nói xong, đưa hai tay ra, ôm lấy lưng hắn.

Trần Lâm cũng chỉ nói những lời an ủi đối với nàng. Hắn sẽ không bao giờ bỏ rơi nàng được đâu.

Hai người năm trên giường một hồi rồi cũng tách nhau ra rồi dậy mặc quần áo xuống ăn sáng rồi đi làm.

***************

Hôm nay hắn đến công ty cũng buồn chán chẳng có gì làm. Giai Giai thì đã về quê, người công ty thì đang bận bịu với dự án sắp tới. Hôm nay công ty có một cuộc họp về dự án kia, cần thống nhất bản kế hoạch này lại.

Trần Lâm thân là chủ tịch sẽ đưa ra ý kiến về bản kế hoạch mà các bộ phận của công ty đã đề xuất. Hắn cũng vừa ý với 2 bản kế hoạch và đang đợi hoàn thiện thêm. Kết thúc cuộc họp là lúc hơn 9h, hắn ngồi trong công ty cũng chẳng làm cái quái gì nên liền đi ra ngoài cùng Lão Ngũ .

Lúc hắn vừa đi ra ngoài thì có một cậu thanh niên đến quầy lễ tân ở tầng 1 tìm hắn. Đó chính là người được Trần Lâm cho tiền để phẫu thuật cứu mẹ lần trước ở công viên. Rất tiếc là hắn không gặp được Trần Lâm nên lại vội vô bệnh viện.

Trần Lâm đang muốn đến ngân hàng Á Châu để bàn về việc vay tiền của Ngân Hàng để làm cái dự án kia. Thực chất tiền của tập đoàn hắn không thiếu, nhưng không thể cái dự án nào cũng bỏ hết tiền vốn của mình ra để đầu tư được. Các công hay tập đoàn đa phần là thế, nếu họ dồn toàn bộ vốn, hay dù họ có nhiều tiền, họ dồn tiền vào dự án. Nếu chẳng may gặp bắt chắc mới đi vay tiền sẽ rất khó. Vì khi đó ngân hàng sẽ bắt chẹt họ, hay họ thấy mình khó khăn quá sẽ không giải quyết cho.

Trần Lâm đang đi vô cửa Ngân Hàng Á Châu, thì phía sau bỗng có một tiếng gọi.

– Tiên sinh, xin làm phiền một chút, ngài có bận việc gì không?

Trần Lâm quay đầu nhìn, thấy vóc người tiêu chuẩn hình chữ “S” của một mỹ nhân ở đằng sau đang nhìn hắn. Hắn nheo mắt một hồi vì mình đâu có quen nàng ta?

– Xin hỏi tiểu thư có việc gì cần tôi giupa đỡ ?…- Tuy không quen nhưng vẫn chào hỏi bình thường, hắn đâu phải hạng người sỗ xoàng.

– Là như thế này, tôi đột nhiên thấy khó chịu ở bụng, có thể là “cái kia”… tới đột xuất, anh có thể mua hộ tôi ít băng vệ sinh được không?…- Cô gái xấu hổ ôm bụng nói.

Trần Lâm nghe xong cũng hiểu ra vấn đề, nhưng cái wtf sao lại nhờ mình mua cái ấy. Đàn ông con trai đi vào quán mua cái đó rất ngại. Mua cho vợ, hay tình nhân thì đéo sao vì lúc “Cái đó” mình hay dùng lên chăm sóc tí cũng tốt. Ai dè lại đi mua hộ người ngoài, nếu ai bắt gặp hắn thì sao.
Đường đường là 1 chủ tịch tập đoàn lại đi mua bvs.  .Nhưng hắn cũng không tiện từ chối, nhất là đối phương lại là mỹ nữ.

– Để tôi rìu cô lại ghế kia ngồi đợi, tôi sẽ đi mua giúp cô.

– Vâng, cảm ơn tiên sinh.


Trần Lâm vội đỡ nàng lại ghế. Những bỗng chốc hắn cảm thấy gì đó không ổn. Ban nãy cũng chỉ nghĩ nàng là một người bình thường cần giúp đỡ thôi. Giờ mới để ý kĩ là trước cửa Ngân hàng có biết bao nhiêu phụ nữ đi qua, sao nàng không nhờ lại đi nhờ một người đàn ông. Hắn cảm thấy chuyện không ổn, mới vừa rồi bị người đẹp dùng lời ngon tiếng ngọt làm mê mẩn, nhưng sau một hồi suy nghĩ, nhận thấy được đối phương có chuyện che dấu. Tự nhiên có một người phụ nữ xinh đẹp nhờ một người xa lạ giúp đỡ, chẳng lẽ không sợ nam nhân đó sinh ra ác ý hay sao?. Chỉ có thể là có hai nguyên nhân, thứ nhất nàng biết thân phận của hắn và muốn câu dẫn hắn, thứ hai là nàng không biết hắn. Nếu là điều thứ nhất thì chẳng sao cả, nhưng điều thứ hai thì hơi khó nói. Nếu nàng không biết hắn là ai, mà lại đi nhờ vả một chuyện tế nhị như vậy, nàng không sợ hắn nảy sinh ý đồ xấu xa muốn chiếm đoạt nàng hay sao?. Nhưng nhìn nàng vẫn tỏ ra bình thường như không có gì. Muốn câu dẫn hắn hay chẳng sợ hắn xàm sỡ nàng đây.

Bông nhiên khi rìu nàng đến ghế đá, thân thể hai người như sát vào nhau. Hắn ngửi thấy mùi hương trên thân thể nàng có chút quen quen. Hắn bỗng nở một nụ cười gian xỏa.

– Tiểu thư, hiện tại tôi đang rảnh…hay để tôi đưa cô về nhà nhé….- Trầm Lâm nói với điệu bộ quan tâm.

– À…không cần…anh chỉ cần mua hộ tôi ít băng vệ sinh là được…..- Cô gái cũng hơi ngạc nhiên vì lời nói đó của hắn. Nhưng trong lòng cô bắt đầu khinh bỉ hắn.

Trần Lâm cười, hắn đã biết đối phương là ai rồi. Ban đầu hắn cũng khó xác định được, nhưng sâu chuỗi các sự việc với nhau. Hắn đã hiểu ra vấn đề, Cô gái này chắc chắn là Monica, chắc chắn hôm qua nàng đã thấy hắn ở hiện trường vụ án lên hôm nay mới nảy sinh ý định trêu đùa với hắn. Trêu hắn thì hắn trêu lại thôi.

Trần Lâm liền một tay ôm lấy thắt lưng của nàng, lấy tay nàng quàng qua cổ hắn rồi rìu nàng lại ghế, đôi lúc hắn còn giả vờ trượt tay để tay chạm vào mông nàng. Monica hơi kinh ngạc vì hành động của hắn, hôm qua nghe hắn nói mấy câu cuối vì vợ và nhìn cách giết người đã nhận ra đó là nàng liền nổi tính tò mò. Nhưng không ngờ hắn cũng như bao người đàn ông, đều là loại người dâm dê đê tiện, thấy gái đẹp là nổi tính. Nhưng Monica cũng không tức giận mà phát tác, nàng vẫn tựa người vào hắn mà đi.

Hắn thấy Monica không tức giận lại bóp mông nàng càng mạng hơn làm toàn thân Monica run nhẹ vài cái.

Hắn rìu nàng lại ghế ngồi rồi chạy đi vô ngân hàng. Hắn không có thời gian đùa với nàng,Monica cũng không rảnh đùa với hắn, nàng thấy hắn đi xa liền đứng dậy nhìn hắn với ánh mắt như viên đạn. Nhất định sẽ có ngày nàng báo thù.

……..

Trần Lâm vô ngân Hàng Châu Á gặp Ttổng Giám Đốc Ngân Hàng là Đường Vi.
Nàng là một người phũ nữ ngoài 30t, chồng nàng đã qua đời cách đây vài năm do bệnh tật. Để lại nàng và một đứa con trai hiện tại được 10t. Thực ra với nhan sắc của nàng ở tuổi này ở Đông Hải có mấy ai đây, đặc biệt nàng còn là Giám đốc một ngân hàng lớn nên muốn kiếm một người đàn ông khác cũng không khó. Nhưng từ lúc chồng nàng qua đời, nàng luôn ở goa nuôi con. Chưa thấy 1 tin đồn nào về nàng và người đàn ông nào.
Số lượng đàn ông có tiền theo đuổi nàng ở Đông Hải chẳng ít, có cả ở Yến Kinh nữa.

Thực ra với cái chức Tổng giám đốc một ngân hàng ở Đông Hải cũng không đủ cho người ta động lòng mà theo đuổi nàng, còn có nhan sắc của nàng và cái thế lực đứng sau nàng là Đường gia. Đường gia là một gia tộc không phải nằm trong Tứ đại gia lớn ở Yến Kinh như Diệp Gia, Lý Gia, Trần Gia, Lâm Gia, nhưng cũng được gọi là gia tộc lớn ở Yến Kinh chỉ sau Tứ đại gia tộc. Mà thế hệ này của Đường gia con cả lại là Đường Vi nên nàng gánh vác hầu hết những sản nghiệp của Đường gia trên Thương trường. Tuy chỉ là phụ nữ, nhưng từ lúc Đường Vi gánh vác sản nghiệp của Đường gia thì Đường gia ngày càng phát triển chẳng thua kém mấy đại gia tộc kia.
Chính vì thế nam nhân theo đuổi nàng rất đông, họ vì nhan sắc, tài năng, gia thế của nàng.

Trần Lâm bước vô phòng, thấy Đường Vi ngồi bên bàn làm việc xem báo cáo. Còn hắn thì đang đánh mắt quan sát quanh phòng. Đúng là phòng con gái trong gọn gàng ngăn lắp, trang trí có chút nữ tính, trong phòng có mùi nước hoa thoang thoảng.

Đường Vi đã xem xong đặt báo cáo xuống nhìn Trần Lâm.

– Xin Chào Chủ Tịch Trần , xin lỗi tôi bận xem báo cáo quá không để ý ngài đã vô….- Đường Vi cười, nụ cười này chỉ là xã giao nhưng đủ làm bao nhiêu đàn ông phải chết đứng.

– Không sao, lâu ngày không gặp, Giám đốc Đường ngày càng trẻ trung xinh đẹp…

– Chủ tich Trần thật biết đùa, tôi làm sao sánh bằng vợ anh được chứ.

Trần Lâm cười, hắn cũng không thể khen nàng đẹp hơn vợ mình được. Thấy Trần Lâm không nói gì. Đường Vi cười nói.

– Chủ Tịch Trần lần này đến ngân hàng của tôi để vay tiền cho dự án làn này của Tập đoàn của ngài.
loading...

– Đúng vậy..

– Theo tôi được biết thì dự án này nói lớn cũng được gọi là lớn, nói nhỏ cũng chẳng đáng vào đâu so với tập đoàn của ngài.

– Thực ra tôi không muốn bỏ quá nhiều vốn ra đầu tư cho một dự án. Tập đoàn tôi cũng không chỉ kiếm tiền từ một dự án, tiền phải xoay vòng, cũng phải tính chút đường lui sau này. Nếu dự án nào cũng bỏ hết tiền vốn ra đầu tư, lãi thì chưa thu hồi được ngay. Nếu có gặp khó khăn nào thì lúc đó sẽ không có tiền xoay vòng, mà Giám đốc Đường cũng biết, lúc những tập đoàn, công ty gặp khó khăn thì vay tiền của Ngân Hàng cũng trở lên khó khăn, Ngân hàng còn phải xét duyệt, cần có tài sản thế chấp…nói chung mất rất nhiều thời gian.

– Không ngờ Chủ Tịch Trần lại nghĩ như vậy. Thực ra với điều kiện hiện tại của Tập đoàn ngài cũng không khó để vai tiền. Ngài có thể để nhân viên đi cũng được, đâu nhất thiết phải tự mình đến.

– Họ đang bận làm kế hoạch dự án này, ai đi đâu có quan trọng…

– Ngân hàng của chúng tôi không có lí do gì không cho tập đoàn của ngài vay tiền cả…Chúng ta sẽ bàn kĩ về hợp đồng.

– Tất nhiên rồi, không biết Giám Đốc Đường có rảnh không?. Tôi muốn mời cô đi ăn bữa Trưa để cảm ơn.

– Xin lỗi, Trưa nay tôi bận rồi…để tôi tiễn Chủ Tịch Lâm nhé….

Trần Lâm cười, cô Đường Vi này cũng quá tuyệt tình rồi. Không nhận lời còn đuỏi hắn về. Thực ra Đường Vi từ lâu đã quyết định sẽ ở vậy nuôi con trai trưởng thành, nàng không muốn kết thân với người đàn ông nào cả. Nàng sợ người đàn ông đó sẽ không tốt với mình, còn sợ hơn sẽ không đối xử tốt với con trai mình. Nhiều lúc nghĩ cũng tủi thân cho con trai vì không có ba, nhưng nàng thà để nó không có ba chứ không dám đánh cược để yêu một người đàn ông.

Đường Vi tiễn Trần Lâm đến sảnh chính, hai người cũng chỉ nói xã giao vài câu rồi thôi. Hắn đang định đi ra cửa ngân hàng thì bỗng nhiên cổng lớn ngân hàng đột nhiên xảy ra một vụ hỗn loạn, tiếng la hét ầm ĩ vang lên, như nồi bị nổ tung vậy!

Tất cả mọi người trong ngân hàng đều nghe thấy âm thanh ầm ĩ, nhất loạt hướng ánh nhìn ra ngoài, một cảnh khủng bố xảy ra. Khoảng chục tên mặc áo da đen, khăn trùm đầu màu đen che kín mặt, lao nhanh vào trong ngân hàng, tay họ cầm những khẩu súng Ak_47, súng trường loại nhỏ, súng tiểu liên,.. Bla bla

– Tạch tạch tạch tạch tạch tạch … chíu chíu chíu chíu……

Âm thanh của súng liên thanh nhả đạn vang lên, bọn cướp bắn hạ mấy tên bảo vệ bên ngoài. Sau đó đi vào ngân hàng.

Trong sảnh lớn, dù là nhân viên hay là khách hàng không một ai ngoại lệ ai ai cũng lo sợ hét toáng lên. Nhiều người bắt đầu trốn vào các góc tường, gầm bàn, sau cửa…người thì ngồi thụp xuống ôm lấy đầu, run rẩy. Mọi người đều sợ run người khi thấy cảnh bảo vệ bị bắn chết, họ đâu có dám đùa với sinh mạng của chính mình.

Đường Vi mạnh mẽ của lúc nãy cũng là một người phụ nữa yếu đuối, khi nhìn thấ cướp giết người , nghe thấy tiếng súng, thấy người chết, nàng cũng hoảng sợ tột độ, mặt nàng trắng như tờ giấy, khoảnh khắc đầu tiên vô thức giữ chặt vào tay Trần Lâm, rồi nép sau lưng hắn.

Chục tên cướp lao vào sảnh chính, bọn chúng chia nhau ra canh ở các vị trí như đã có sắp xếp từ trước. Một tên cầm một cái loa với khẩu súng lục bắn lên trần nhà 2-3 phát rồi nói to.

– Ngồi xuống đưa hết tay ra sau đầu, ai lộn xộn tao bắn bỏ mẹ nó luôn.

Mấy phát súng và giọng trầm lớn, có có tính đe dọa rất cao. Mọi người ở trong sảnh ai cũng hoảng sợ vội làm theo. Đường Vi cũng hoảng sợ lắm, người cô run lên…cô càng ép sát vào lưng Trần Lâm. Lúc này người phụ nữ cần một người đàn ông để bảo vệ.

Trần Lâm quay lại nhìn khuôn mặt của cô, hắn cười tủm rồi thôi. Đường Vi cũng cảm thấy xấu hổ vì hành động của mình, nhưng nàng lúc nãy đang rất sợ hãi.

Trần Lâm thấy vậy kéo Đường Vi ra sau lưng hắn để cho nàng bớt sợ hơn. Rồi quay lại nhìn mấy tên cướp này. Mọi người ở đây đều rất run sợ nhưng hắn thì không?

Trần Lâm muốn xem mấy tên cướp này đang diễn trò mèo gì.

Mấy tên cướp chạy lên lầu lôi mấy vị lãnh đạo của ngân hàng đang ngồi trên phòng xuống. Nhưng họ không biết rằng giám đốc của Ngân Hàng này đang ngồi đây.

– Đút hết tiền trong két vào đây!…

Một tên bịt mặt vứt cho cô nhân viên ngân hàng hai cái bao.

– Tôi…..- Cô nhân viên sợ hãi như sắp đái ra quần. Nhưng ngân hàng này không phải của cô, cô sợ đưa tiền cho bọn chúng cô sẽ phải đền.

– Ai là giám đốc của Ngân Hàng này, đứng ra đây xem nào.

Tên bị mặt hét to vào đám đông nhưng không có ai đứng ra, Đường Vi nghe vậy run quá, nàng ép chặt vào lưng hắn như không muốn rời, nàng đang tìm kiếm cảm giác an toàn.

– Ai là giám đốc của chúng mày, nói nhanh không tao bắn….

Tên bịt mặt chỉ súng vào người cô nhân viên, cô bé hoảng sợ liền chỉ Đường Vi.
Khi ánh mắt của tên bịt mặt rơi vào Đường Vi, trong lòng hắn bỗng nảy sinh ham muốn.

Đéo ai cưỡng được lại khi thấy khuôn mặt quyến rũ, nàng đang mặc một cái zip công sở và sơmi trắng , khi ngồi xuống làm đùi hở ra trắng phếu. Nó làm dâng trào ham muốn của tên cướp.

– Haha….không ngờ Giám đốc lại xinh đẹp như vậy…..Hôm nay anh em ta sẽ cùng nhau đưa em gái này “lên tiên” ….hâhhah…- Tên bịt mặt nói rồi cười to, mấy tên kia cũng cười theo. Họ nhìn thấy Đường Vi trong lòng đều nổi dục vọng rồi.

Đường Vi nghe xong cả người nổi gai ốc, mặt lại thêm tái. Nàng nghĩ đến cảnh bị bọn cướp hãm hiếp tập thể mà rùng người. Nàng càng giúc sát lung hắn, muốn hắn che chở.

– Đại ca, anh chơi con bé trước đi rồi đến phần tụi em….-Tên nói này rất ham muốn rồi, hắn rất muốnn nhanh được “Hầu Hạ ” Đường Vi “lên tiên”

Tên đại ca không nói gì, hắn tiền đến cầm tay của Đường Vi kéo ra ngoài. Đường Vi ngày càng sợ hãi , nàng càng bám chặt vào Trần Lâm, hắn lúc này là hi vọng duy nhất của nàng. Thấy Trần Lâm không làm gì, mà mình lại sắp bị hắn lôi ra. Đường vi tức quá nhìn Trần Lâm nói.

– Này. Anh có phải đàn ông không vậy….

Wtf, Trần Lâm nhìn nàng mắng thầm. Hắn có là đàn không hay không thì vợ hắn biết rõ. Khích tướng qq gì.

– Tôi có là đàn ông hay không cô thử thì biết….- Trần Lâm nhìn Đường Vi nói.

– Anh…anh là đàn ông sao để phụ nữ bị ức hiếp sao anh không cứu….

– Này, ở đây có biết bao nhiêu thằng đàn ông, cô thấy họ có ai cứu cô không?. Cô là gì của tôi mà tôi phải liều mình cứu cô…..

– Anh…..- Đường Vi tức giận, nàng nhìn nhầm tên cặn bã này.

– Ông chú này nói hay lắm…hâhha…để tôi cho cô biết như thế nào là đàn ông nhé….- Sau đó hắn nở một nụ cười dâm, nụ cười đó làm Đường Vi xanh mặt.

Trần Lâm trêu tức Đường Vi mấy câu, nhưng nếu nàng gặp nạn thật hắn sẽ cứu. Dù gì không để một mỹ nhân bị chà đạp trước mặt mình, nếu có phải là dưới háng của hắn…hâhha

– Đại ca à, tôi thấy mấy người lấy tiền rồi mau chống đi đi, cảnh sát sắp tới rồi… Còn cướp sắc làm gì…

– Ông chú, đây không phải việc của chú…chú đừng thích làm anh hùng cứu mỹ nhân….đéo còn mạng mà chơi mỹ nhân đâu…

Những lời nói của Trần Lâm làm Đường Vi nhìn hắn với ánh mắt khác. Hắn đứng ra mạnh mẽ dăn đe bọn cướp để bảo vệ nàng. Hình ảnh của hắn đang lớn dần trong đâu nàng. Hắn dám đối đầu với bọn cướp bảo vệ nàng. Có phải mình nghi oan cho hắn không?

Đường Vi lại nhớ về câu nói ” Cô là gì của tôi” lúc nãy hắn nói mà cũng tự hỏi chính bản thân mình.

Tên đại ca thấy vậy tức giận liền đưa tay bóp cổ Trần Lâm, nhưng tay đưa gần lên đến cổ đã bị Trần Lâm cầm lại ròi kéo hắn vô người mình bắt làm con tin.

– Bỏ súng xuống, nếu không tao giết đại ca của chíng mày…

Sự việc diwẽn ra trong nháy mắt làm bọn cướp và người trong sảnh không kịp phản ứng. Bọn cướp thì không biết làm gì, chĩa súng về bên hắn chỉ nhăm nhe nổ súng. Còn Đường Vi ở vẫn nấp sau lưng hắn. Giờ nàng cảm thấy an toàn.

– Ò oe ..ò oe…ò oe. .ò oe..

Tiếng xe cảnh sát từ xa vang lên , xe cảnh sat đỗ ở trước cửa, cảnh sát bao vây toàn bộ Ngân Hàng. Mấy tên cướp thấy cảnh sát đến tâm tình có chút loạn.

– Bỏ súng xuống, nếu không tao giết hắn…- Trần Lâm vẫn khống chế tên đại ca kia, hắn lùi về phía sau, Đường Vi cũng lui theo, nấp ở sau lưng hắn.

Cảnh sát đã bao vây bên ngoài và đàm phán.

– Alo…alo.. .Cảnh sát đã bao vây toàn bộ nhà hàng, buông vũ khí xuống sẽ nhận được khoan hồng…các anh không chạy trốn được đâu…

Lý Nhã Kỳ cùng Lâm Quyết cũng đang ở ngoài. Vì vụ cướp này số lượng con tin khá đông, và ngân hàng lại là của Đường gia nên họ được cấp trên phái đến giải quyết nhanh gọn vụ này.

Họ bước vào đại sảnh, thấy Trần Lâm đang khống chế một tên cướp thì hơi ngạc nhiên. Mấy tên cướp thấy hai người một nam một nữ bước vô, vội vàng chĩa súng về phía họ. Trần Lâm và Lý Nhã Kỳ động, Linh hoạt tiếng gần bọn cướp đánh chúng nằm lăn ra đất.

Đối với bọn cướp bình thường, hai người họ như thần sống, cũng giống như 2 người họ với Trần Lâm vậy. Trần Lâm đang khống chế yên đại ca cũng đánh ngất gã. Cảnh sát xông vào khống chế mấy tên cướp.

Lý Nhã Kỳ cũng Lâm Quyết tiến lại chỗ hắn.

– Xin chào, chúng ta lại gặp nhau…

– Coi như có duyên đi….

– Các người giải quyết đi..tôi có việc phải đi gấp….

Đường vi thấy hắn sắp đi mới hoàn hồn nói.

– Cảm ơn anh đã cứu tôi…..

– Là họ cứu cô, tôi không là gì của cô mà phải cứu cô cả …

Trần Lâm nói xong quay người đi ra ngoài. Thư Vân mặc cảnh phục đang đi vào trong sảnh thấy Trần Lâm ở đây, vội chạy lại hỏi.

– Sao anh lại ở đây..?

– À lúc nãy khi bọn cướp vô, anh đang cũng giám đóc Đường bàn hợp đồng …

– Anh không sao chứ…

– Tất nhiên là không rồi, ai có thể làm ông xã của em bị thương chứ…anh đi trước nhé…không tí đám nhà báo đến sẽ rất khó thoát thân…tối về anh sẽ kể cho em nghe….

– Vâng…

Trần Lâm nói rồi chạy mất.

Một ngày trôi qua, Trần Lâm sau khi ở ngân hàng ra về, hắn đi ăn trưa rồi về công ty, đến tối rồi lại về nhà. Đêm nay vì vụ án cướp ngân hàng nên Thư Vân phải ở lại cục cảnh sát làm việc. Dạo này Đông Hải an ninh không được tốt cho lắm.

Chiều thứ 6 này, hắn đã hẹn cùng Đường Vi kí hợp đồng vay tiền ngân hàng. Từ sau vụ cướp hôm đó, Đường Vi trong lòng thỉnh thoảng lại nghĩ về hắn, nàng thật tâm cũng chẳng hiểu tại sao nữa.

Hôm nay Trần Lâm vẫn đến Ngân Hàng Á Châu như hôm trước để kí hợp đồng, hôm nay hắn bước vô phòng Đường vi với chút hồi hộp. Trần Lâm bước vô phòng thấy Đường Vi vẫn ngồi ở ghế làm việc, hôm nay nàng mặc rất đơn giản, chỉ một chiếc sơmi trắng công sở và cái chân váy đen, nhưng hôm nay nàng lại đeo tất da chân.

Thực ra người đẹp mặc gì cũng đẹp, và không mặc gì còn đẹp hơn. Trần Lâm bỗng nhiên trong đầu nảy ra ý nghĩ bậy bạ về Đường Vi, hắn nhìn thấy Đường Vi đang múa thoát y trước mặt hắn , thân thể nàng, những đường cong đang dần lộ ra trước mặt hắn….

– Chủ Tịch Trần anh đến rồi à….- Bỗng Đường Vi lên tiếng cắt ngang suy nghĩ xấu xa của hắn. Trần Lâm giờ mới để ý mjnhf hơi thất lễ.

– Xin lỗi, tôi hơi thất lễ….- Hắn cười rồi nói lời xin lỗi.

– Có phải tôi rất đẹp không?….- Đường Vi nhìn hắn hỏi.

– Rất đẹp….- Trần Lâm không suy nghic liền trả lời.

– Xem ra anh cũng giống những người đàn ông khác, đều muốn lên giường với tôi….- Đường Vi cười, nàng cũng không phản cảm vì câu nói đó của hắn.

– Nếu tôi nói không muốn là nói dối, đàn ông là thế, ai cũng muốn chinh phục Mỹ nhân.

– haha..xem ra tôi nhìn nhầm chủ tịch Trần rồi….

– Xin lỗi, hình như chúng ta hơi lạc đề tài.

– Thực ra không cần xem hợp đồng nữa, Ngân hàng chúng tôi sẽ cho tập đoàn của anh vay tiền. Chúng ta kí luôn được chứ.

– Cô không sợ tôi sẽ đưa ra điều khoản quá đáng sao?

– Tôi tin chủ tịch Trần là người thông minh, sẽ không làm điều gì đó quá đáng….

Hắn cười, thực ra muốn vay tiền ngân hàng ít nhiều cũng phải cho ngân hàng ít lợi tức để họ xem xét. Làm ăn cần có lãi…ngân hàng cũng vậy.

Sau khi bản hợp đồng đực kí xong, Đường Vi đi ra khỏi bàn làm việc đi lại bàn trà dối diện Trần Lâm ngồi nói.

– Để ăn mừng hợp đồng được kí và để cảm ơn anh đã cứu tôi ngày hôm qua. Tôi muốn mời anh ăn bữa trưa nay…anh không bận gì chứ.

– Được người đẹp mời đi ăn là vinh dự của tôi. Nếu từ chối thì không hay cho lắm….- Hắn cười.

Trần Lâm cùng Đường Vi cũng nhau đi ăn trưa, nhưng trên đường đi, nàng nhận được một cuộc gọi làm nàng có chút lo lắng.

– Xin lỗi, có lẽ hôm nay tôi không thể đi ăn cùng với anh được.?

– Sao vậy?..có chuyện gì cần tôi giúp đỡ không?

– Thực ra con trai tôi đánh nhau với bạn ở trường.

– Tôi và cô đến đó xem sao, dù gì cũng đến giờ rồi…dẫn con trai cô đi ăn cũng được.

– Không làm phiền anh chứ…

– Không sao?

Hai người đi xe đến trường học của con trai Đường Vi. Cậu con trai Đường Vi tên là Đường Tân, năm nay 10t vừa mới lên lớp 6 ( Tôi không biết TQ chia lớp làm sao. Đây là truyện nên viết bừa đi).

Hắn cùng Đường Vi đến trường của Đường Tân, sau khi đỗ xe liền đi thẳng đến phòng hiệu trưởng, Đường Vi cùng Trần Lâm bước vô phòng thấy Thầy hiệu trưởng và cô chủ nhiệm đang ngồi đó.

Còn Đường Tân cùng một đứa bé thân hình hơi mập mập đang đứng ở sát tường. Đường Vi nhìn thấy Đường Tân mặt mũi sất sát, mặt có vài vết bầm tím nhỏ mà lòng có đôi chút nhói đau. Con trai nàng trong mắt nàng luôn là một đứa bé ngoan, chưa bao giờ nghe cô giao than phiền về hộc tập, nàng cũng chưa bao giờ nhận được điện thoại của giáo viên chủ nhiêm của Đường Tân về việc cậu bé đánh nhau.

– Xin chào Thầy hiệu trưởng, cô giáo chủ nhiệm, tôi là mẹ của Đường Tân. Xin hỏi
Con trai tôi xảy ra chuyện gì.

Lão hiệu trưởng nhìn thấy mẹ của Đường Tân là một mỹ nữ vậy, trong lòng có nảy chút dục vọng. Còn cô giáo chủ nhiệm của Đường Tân đã gặp Đường Vi 2 lần nên không ngạc nhiên.

– Trong giờ ra chơi, không biết sao Đường Tân cùng bạn học Lưu Giác xảy ra đánh nhau…Lớp trưởng đã chạy đi báo cáo với tôi…nhưng khi tôi đến hai đứa đã đánh nhau xong rồi…Tôi hỏi lí do thì Đường Tân không chịu nói. Còn Lưu Giác nói do Đường Tân gây sự trước.

Cô giáo chủ nhiệm nói xong , Đường Vi không tin, con trai nàng là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao có thể gây sự với người ta.

– Đường Tân, nói cho mẹ biết chuyện gì xảy ra…- Đường Vi nhìn con trai hỏi. Thằng bé vẫn không nói gì, cúi đầu xuống không dám nhìn Đường Vi. Cậu bé rất sợ mẹ mình, từ nhỏ Đường Vi đã dạy cậu rất nhiều thứ, mỗi lần cậu không nghe đều bị mẹ la mắng, đánh đòn, nhiều lúc Đường Tân nghĩ cậu không phải là con ruột của mẹ. Mỗi lần cậu hỏi về ba, mẹ đều lảng tránh không nói. Điều này làm Đường Tân càng nghi ngờ mình không có ba mẹ, cậu nghĩ mình chui ra từ đá như Tôn ngộ không. Trẻ con thường nghĩ lung tung.

– Bạn ấy nói con không có ba. Mẹ, có phải con không có ba thật không, mẹ nói cho con biết đi…..

– Đường Tân, không được nói bậy…là người ai cũng có ba. Con cũng vậy…

– Vậy ba con đâu, hay chú đằng sau lưng mẹ là ba con à….- Đường Tân nhìn Trần Lâm hỏi. Đường Vi nghe vậy cũng đỏ mặt liếc nhẹ bên Trần Lâm rồi lại nhìn con trai nói.

– Không phải…

– Con muốn có ba…con muốn có ba….con muốn…..- Thằng bé giãy nảy lên, nhưng chưa kịp nói xong Đường Vi đã quát lên.

– Đường Tân, con có im ngay cho mẹ không?…..- Nếu thường ngày Đường Vi quát như vậy, Đường Tân sẽ rất sợ nhưng hôm nay cậu bé vẫn khóc lóc không ngừng. Đường Vi tức giận quá lấy tay đánh vào mông của con trai, Đường Tân càng ngày khóc càng to. Nhìn hai mẹ con giằng co, nhìn cậu bé có chút đáng thương, Trần Lâm lên tiếng can ngăn.

– Thằng bé còn bé chưa hiểu chuyện, cô làm thế sẽ dễ hình thành tâm lí ngỗ ngược của nó sau này…cứ từ từ khuyên bảo nó là được…

Đường Vi buông con trai ra, chạy ra ngoài, nước mắt cứ tràn ra. Đường Tân nằm trên đất khóc thét, Trần Lâm vội đến đỡ Đường Tân lên và phủi quần áo cho nó.

– Chú làm ba cháu được không?…- Đường Tân nhìn Trần Lâm hỏi, ánh mắt long lanh nước mắt vẫn đang tràn ra.

– Cháu là Đường Tân phải không?. Con trai không được khóc, kể cho chú nghe tại sao cháu lại muốn có ba…

– Tại bạn Tiểu Đỗ trước kia cũng giống cháu, Nhưng bạn ấy có người ba trông rất hung dữ nên không ai dám trêu bạn ấy….Mẹ cháu nói ba cháu mất khi cháu còn rất nhỏ, cháu muốn có ba để bảo vệ cháu, bảo vệ mẹ cháu….chú làm ba cháu được chứ…

– Đường Tân à, chú có thể làm chú của cháu…chú cho cháu số điện thoại của chú, sau nài ai bắt nạt cháu với mẹ cháu, hãy gọi cho chú. Chú sẽ đến đánh cho họ một trận.

– Chú nói thật chứ, chú không được nói dối…mẹ cháu bảo nói dối là xấu. Chú không phải người xấu chứ.

– Tất nhiên rồi, chú đâu có giống người xấu đâu….

– Vậy cháu tin chú…chú hứa sẽ bảo vệ cháu với mẹ cháu rồi đó….

– Chú phải giúp cháu đánh một người đàn ông, ông ta thường xuyên đến nhà tán tỉnh mẹ cháu. Mẹ cháu không thích ông ta, cháu cũng không thích ông ta….chú sẽ đánh ông ta giúp cháu chứ…

– Cái này…được rồi, chú sẽ đánh ông ta giúp cháu.

– Chú hứa rồi đấy.

– Chú hứa…- Trần Lâm cười.

Khi phụ huynh của Lưu Giác đến, hai nhà cũng giảm hòa rồi cho qua. Cha mẹ Lưu Giác cũng là người hiểu chuyện, họ không để ý mấy việc trẻ con đánh nhau cho lắm.

Trần Lâm và hai mẹ con Đường Vi đi ăn trưa xong. Đến tối Hắn về nhà cùng Thư Vân, hai người ăn tối xong sau đó lên phòng.

– Dạo này có vụ án gì hay sao mà em bận bịu vậy….- Trần Lâm hỏi.

– Em mới nhận được thông tin, sắp tới có tổ chức Buôn ma túy lớn nhất Nhật Bản sẽ vận chuyển số lượng hàng lớn vào nước ta, em đang bận thu thập thông tin về tổ chức đó và thông tin về vụ Buôn bán ma túy này.

– Lớn nhất Nhật bản, Vậy là tổ chứ Sơn Khẩu à.

– Anh biết tổ chức đó ?…- Thư Vân ngạc nhiên.

– Anh có nghe nói qua, nếu là Sơn Khẩu thì sẽ rất nguy hiểm, anh nghe nói tổ chức này có huấn luyện rất nhiều Ninja giỏi. Anh nghĩ nếu họ đã làm vụ này, chắc chắn họ sẽ phái những người trụ cột trong tổ chức đi.

– Anh yên tâm, em sẽ giữ an toàn…lần này có cả sự tham gia của Long Tổ nên anh đừng lo lắng gì cả.

– Em cũng nên cẩn thận thì tốt hơn.

– Vâng…- Thư Vân nằm trong lòng ngực hắn lại cảm thấy ấm áp và hạng phúc vô cùng.

– Chuyện chính sự đã bàn xong, giờ chúng ta sẽ bàn chuyện nhân sinh nhé…

– Chuyện gì ạ…

– Chuyện hai vợ chồng chúng ta vẫn hay làm đó..


Trần Lâm nỏ nụ cười xấu xa, Thư Vân nghe với nhìn nụ cười đó của hắn liền hiểu chuyện, nàng xấu hổ đỏ mặt. Sau vài phút hai người lại hòa quyện vào với nhau bàn “chuyện nhân sinh”. Những tiếng thở dốc, những âm thanh dâm dục lại phát ra..sau đó hai người mệt nhoài lại chìm dần vào giấc ngủ...


<<Hết>>


Truyện đã kết thúc, chúng tôi hy vọng các bạn được vui! Mọi thắc mắc, góp ý, gửi truyện, đăng truyện, yêu cầu truyện... vui lòng bình luận bên dưới hoặc gửi email: bossco231@gmail.com. Hãy đồng hành cùng Sắc hiệp 18+ và đọc nhiều truyện hay khác nhé!


Nguồn: Sắc hiệp 18+

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
    loading...
  • Truyện Hixx Ebook : Kho truyện prc, epub, pdf hot nhất Việt NamClick xem
  • Tozaco : Kiếm thẻ cào hot nhất trên mobile, nhập mã EHD7 nhận ngay 2000xu Click xem
  • Tin Hay 24H : Cập nhật tin hot mỗi ngày Click xem

Cùng thể loại


EmoticonEmoticon